HE
Tôi Và Mẹ Xuyên Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Tôi thật không ngờ, một ngày nào đó tôi lại có thể cùng mẹ mình xuyên không. Kích thích không? Chính tôi cũng thấy vậy. Chuyện này kể ra cũng không dài, chỉ vì đêm hôm trước tôi thức khuya đọc tiểu thuyết, sáng hôm sau mẹ gọi tôi dậy không biết bao nhiêu lần mà tôi vẫn bám chặt giường không chịu rời. Điều này khiến mẹ tôi, người đang nấu bữa trưa, đeo tạp dề, tay phải cầm muỗng, xông thẳng vào phòng để “dạy bảo” tôi. Trong cơn bối rối, đầu tôi chưa kịp suy nghĩ, chân đã bật dậy chạy, rồi lại đ//âm thẳng đầu vào… trán của mẹ. RẦM! Đầu óc tôi tối sầm, mắt nổ đom đóm, tai ù ù. Sau đó, tôi không biết gì nữa. Khi tỉnh lại, thứ đập vào mắt tôi là một căn phòng xa hoa đến mức khó tin. Đây rõ ràng là một căn phòng công chúa! Dù não tôi lúc này vẫn hơi “đơ”, nhưng tôi hiểu rõ đây chắc chắn không phải nhà mình. Ngồi đờ người một lát, tôi quyết định bước xuống giường, vừa đi vừa nhìn quanh, cảm nhận lớp thảm mềm mại không biết làm từ chất liệu gì dưới chân. Rồi tôi vô thức đi đến trước gương— Ngực tôi! Rõ ràng trước đây chỉ là hai chiếc bánh bao nhỏ xíu, sao giờ lại thành C-cup thế này! Chưa kịp mừng rỡ, tôi ngẩng đầu lên và nhận ra… gương mặt này, hình như cũng không phải của tôi. Hả???
Người Truy Hồn 3: Mẹ Tôi Là Ảnh Hậu Là một ngôi sao điện ảnh quốc dân kỳ cựu, tôi đã dốc hết mọi nguồn lực để nâng đỡ con trai mình trở thành một ngôi sao thế hệ thứ hai hàng đầu. Nhưng rồi nó lại yêu em gái nuôi không cùng huyết thống, ép tôi phải nâng đỡ người trong mộng của nó, cuối cùng không tiếc dùng cái chết để uy hiếp tôi. Trong lúc cứu nó, tôi đã chết đuối, phản ứng đầu tiên của nó là ôm chặt em gái nuôi của nó vào lòng: “Giờ thì không còn ai ngăn cản chúng ta ở bên nhau nữa rồi.” Tôi tức đến nỗi không nằm yên trong quan tài được, thế là được tái sinh. Lần này, con trai tôi lại nắm tay em gái nuôi đứng trước mặt tôi: “Mẹ không cho Mạc Mạc đóng vai nữ chính, con sẽ nhảy xuống sông.” Tôi mỉm cười: “Nhảy đi, nhảy đi, dù sao cũng là mẹ con, mẹ sẽ ném thêm vài chiếc bánh ú xuống sông cho con!”
Sau Khi Xuyên Sách Tôi Thành Tra Nữ Phản Diện Tôi xuyên thành nhân vật nữ cặn bã phản diện trong truyện ngôn tình, nhiệm vụ là thu thập giá trị hận thù của hai anh em sinh đôi. Trong phòng, cách nhau một bức tường, tôi cố ý hạ nhục người em: “Suỵt, nhỏ giọng chút, chắc cậu cũng không muốn anh mình thấy dáng vẻ bây giờ của mình đâu nhỉ?” Nhìn người trước mắt chịu nhục nhưng lại không thể không nghe lời, tôi thỏa mãn cười. Nhưng tôi không biết, ngũ giác của song bào thai liên kết với nhau. Người em trai ngoan ngoãn ở trước mặt tôi lại dùng giọng điệu mỉa mai nói với anh trai: “Đêm qua lúc em hôn cô ấy, anh ở phòng bên cạnh thật sự có phản ứng sao? Anh không cảm thấy mình thấp hèn à?”
Kiếp Trước Chẳng Mong, Kiếp Sau Chẳng Chờ Bạch Chỉ yêu Mộ Đồ Tô, yêu đến mức hèn mọn, cam lòng làm tiểu thiếp của hắn, nhưng vẫn không đổi lại được dù chỉ một tia quyến luyến trong lòng hắn. Trong tim Mộ Đồ Tô chỉ có bóng hình người thương, trong mắt hắn, thiên hạ rộng lớn cũng không chứa nổi bất kỳ nữ tử nào khác. Vì thế, Bạch Chỉ tuyệt vọng lựa chọn tự vẫn. Nào ngờ, trời cao thương xót, để nàng được sống lại, trở về khoảng thời gian tươi đẹp năm năm trước. Nàng âm thầm thề rằng, kiếp này sẽ không bao giờ yêu Mộ Đồ Tô thêm một lần nào nữa! Sau này… Mộ Đồ Tô tức giận: “Bạch Chỉ, yêu ta một chút nàng sẽ chết sao?” Bạch Chỉ nghiêm túc gật đầu: “Đúng vậy.” Mộ Đồ Tô: …
Trư Kiến Sầu Cùng Thêu Hoa Nương Tử Tỷ tỷ ngưỡng mộ thiếu gia nhà họ Điền, tự nguyện bán mình vào làm nha hoàn. Nhưng ngày mai, Lục tiêu đầu sẽ đến rước dâu. Vì vậy, ta bị ép mặc vào bộ giá y không vừa, bị đẩy lên kiệu hoa. Đêm đến, một đôi tay khớp xương rõ ràng vén khăn voan trên đầu ta. Ta ngước lên, đối diện với một đôi mắt hổ mơ màng say rượu. Ta trơ mắt nhìn ánh mắt của Lục Xuyên từ mơ hồ, nghi hoặc, rồi trở nên tỉnh táo. Hắn hỏi: “Ngươi là ai?” Ta đáp: “Tỷ phu, ta là thê tử của ngươi.” Hắn cười giận dữ: “Thời này cái gì cũng thu nhỏ, ngay cả thê tử của ta cũng thu nhỏ hay sao?”
Hành Trình Kiếm Tiền Trong Thế Giới ABO Tôi là một beta sống trong tiểu thuyết ABO, còn là cái kiểu truyện giới hạn độ tuổi, nơi nhân vật chính – một omega tuyệt sắc – hoặc đang bị “XXX”, hoặc đang trên đường bị “XXX”. Thật quá buông thả! Vì thế tôi quyết định tham gia. Mỗi khi alpha và omega chuẩn bị bùng nổ nhiệt tình, tôi sẽ từ trên trời giáng xuống, rút ra một ống tiêm sáng lấp lánh rồi nhiệt tình rao bán: “Mua thuốc ức chế không? Một ống 100 tinh tệ, hai ống 300 tinh tệ thôi!” Thế rồi nhờ bán thuốc ức chế, tôi trở thành tỷ phú giàu nhất thế giới.
Nhiệm Vụ Quan Trọng Của Pháo Hôi Tôi là vai pháo hôi trong bộ truyện nam tần. Nhiệm vụ của tôi là cản dao thay nam chính vào thời khắc quan trọng, vì cậu ta mà hy sinh. Nhưng sau khi trùng sinh, tôi không muốn chết sớm như vậy nữa. Thế nên trước khi nam chính xuất hiện, tôi điên cuồng luyện Thái quyền, chiếm địa bàn, thu nhận đàn em. Khi nam chính chuyển đến trường, tôi đã trở thành lão đại của trường trung học Triều Dương… Nhưng một núi không thể có hai hổ. Xong đời rồi, chơi lớn quá rồi.
Tôi Đã Tái Sinh 7 Lần Vì Người Yêu Để thay đổi số phận chết sớm của bạn trai. Tôi đã tái sinh bảy lần liên tiếp, nhưng anh vẫn chết vì cứu tôi. Trong lúc tuyệt vọng, tôi nhìn thấy những dòng bình luận: 【Nam chính à, thiếu tiền thì lại tới tấn công một lần, thành công xong là chết luôn, xem Chúc Ninh như điểm hồi sinh à?】 【Chúc Ninh đúng là NPC khổ nhất, cô ấy chắc không biết Tạ Lăng Phong sắp kết hôn ở thế giới khác rồi, vẫn ngốc nghếch nghĩ rằng chính mình làm anh ta chết.】 【Nhưng lần tấn công này của Tạ Lăng Phong quá suôn sẻ, tiền thưởng chỉ còn một phần mười, hoàn toàn không đủ tiêu xài, chắc sẽ sớm bắt đầu tấn công lần tiếp theo…】 Trong tích tắc tiếp theo. Thế giới như mất đi màu sắc, trời đất im lặng. Lúc mở mắt ra lần nữa, Tạ Lăng Phong 18 tuổi đang cong mắt nhìn tôi. “Bạn học, mình có thể xin WeChat của bạn không?”
Tôi Gặp Được Nam Chính Của Đời Mình Sau khi nhiệm vụ công lược Bùi Chấp thất bại. Hệ thống đã ném tôi đến một thế giới khác để tự sinh tự diệt. Ngày rời đi, đứa con trai năm tuổi của tôi nắm tay nữ chính. “Mẹ cuối cùng cũng bị hệ thống trừng phạt rồi, con với bố con đều biết, bà ta mang nhiệm vụ đến gần hai người bọn con, không giống như dì Lạc Lạc, sẽ vô điều kiện yêu con với bố.” Lúc này. Tôi mới biết, Bùi Chấp và con trai đều có thể nghe thấy tiếng lòng của tôi. Đến thế giới khác, tôi không còn người thân. Họ vui mừng vì không còn nghe thấy tiếng lòng phiền phức của tôi nữa. Ba năm sau. Tôi gặp được người thực sự yêu tôi, còn có một đứa con trai đáng yêu. Hệ thống đột nhiên xuất hiện. [Ký chủ, tiếng lòng của cô lại đột nhiên bị lộ, đối tượng công lược ban đầu và con trai cô nghe thấy đã phát điên ngay lập tức!] [Bây giờ đã phá vỡ chiều không gian, xông vào rồi!]
Tôi Là Mặt Trời Kiêu Hãnh Ai cũng biết Giang Dịch sẽ cưới tôi. Nhưng ai cũng biết rằng, anh ta không cam tâm chỉ cưới mình tôi. Tôi chỉ là một cô nhi. Dựa vào đâu mà có thể chiếm trọn tình yêu của một thiếu gia nhà giàu? Vậy nên khi cô gái rực rỡ kia ngấm ngầm tuyên chiến với tôi. Tôi không chút do dự mà đăng ký nhập ngũ. Tôi vốn dĩ là ánh mặt trời rực rỡ. Hà cớ gì phải phụ thuộc vào ai khác?
Bạn Cùng Phòng Của Tui Là Người Rắn Phát hiện bạn cùng phòng là người rắn, nửa đêm tôi chui vào chăn của cậu ấy. “Cậu làm gì vậy?” “Nghe nói rắn các cậu đều có hai cái đó đó … Tôi tò mò.” Cuối cùng, cậu ấy vỗ vỗ mặt tôi. “Không phải thích nhìn sao? Gần thế này, nhìn rõ chưa?”
Ai Nói Beta Không Thể Bị Đánh Dấu? Là một Beta, tôi đột nhiên ngửi thấy pheromone của người bạn cùng phòng lạnh lùng – A. Điều tồi tệ hơn là, tôi bắt đầu phụ thuộc vào pheromone của cậu ấy. Khi cậu ấy không có trong ký túc xá, tôi thấy ngứa ngáy trong lòng, đành phải lén ngửi quần áo của cậu ấy. Cảm giác phụ thuộc ngày càng mạnh mẽ, tôi bèn khéo léo nhắc nhở: “Ở trong phòng cậu có thể thu lại pheromone không?” Ánh mắt cậu ấy chợt tối lại, “Cậu ngửi thấy à?” Tôi gật đầu. Cậu ấy chậm rãi tiến lại gần, “Vậy là… cậu có thể bị đánh dấu, đúng không?”
Cố Tướng Và Tiểu Hoàng Thượng Hoàng thượng ban cho ta một bát canh tránh thai. Ta lạnh lùng cười một tiếng, hất đổ xuống đất.
Con Dâu Tôi Là Người Cổ Đại Con trai tôi đột nhiên kết hôn chớp nhoáng, dắt về một cô con dâu từng ly hôn, lại còn dắt theo cả con riêng.Tôi bảo cô ta nấu cơm, thì bữa nào cũng chỉ toàn đồ luộc, khiến tôi đói đến nỗi nửa đêm không ngủ nổi.Bảo cô ta giặt đồ, thì quần áo tôi bị giặt đến biến dạng, tôi đau lòng đến mức không thốt nên lời.Bảo cô ta đổ rác, thì cô ta nhặt rác về… may thành quần áo cho tôi mặc, mà còn may cũng đẹp lắm mới ghê chứ.Bề ngoài nhìn yếu đuối, nhưng lại vung dao chặt củi không hề tốn sức, làm thịt gà không chớp mắt, thậm chí đi làm đồng còn xung phong gánh phân.Khiến tôi mỗi ngày đều không ngừng thầm nghĩ:Con dâu này… rốt cuộc là có lai lịch gì vậy trời!?
Tha Thứ Cho Anh Ta Bảy Lần Bảy năm trước, Lục Phỉ cứu tôi thoát khỏi tay cha dượng. Tôi đã cho anh ta 7 cơ hội. Vì vậy, khi anh ta ngoại tình xong lại đề nghị quay lại. Tôi… vẫn đồng ý. Cho đến khi tôi tình cờ nghe được lý do anh ta muốn nối lại với tôi. Anh ta phả ra một hơi khói thuốc, cười cợt nhả: “Bỏ ra từng ấy công sức với cô ta, ít nhất cũng phải chơi cho đáng chứ!” Lúc đó tôi thầm nghĩ — Đây là lần thứ 6.
Không Ngoảnh Lại Dù biết chàng thiếu niên sa cơ trước mắt ta rồi sẽ quyền khuynh thiên hạ, ta vẫn quyết tâm hủy hôn với hắn. “Tỷ tỷ, vì sao vậy?” Ân Can nhìn chằm chằm ta, ánh mắt đầy quyết liệt, như thể ta mới là kẻ phụ bạc. Diễn xuất thật tuyệt vời. Tuyệt đến nỗi nếu không được trọng sinh một lần, ta đã không nhận ra rằng chàng thiếu niên trước mắt này, sẽ giao con gái ruột của chúng ta cho ái phi của hắn hành hạ đến ch*t, mặc cho ta van xin đến đứt ruột đứt gan. Kiếp trước, ta tung cầu kén rể, không ngờ quả cầu thêu lại rơi vào tay một tên ăn mày nhỏ. Nhưng việc kén rể vốn chỉ để sau này quản lý cơ nghiệp nhà họ Đinh, nên phu quân là ai cũng không quan trọng, chỉ là một món đồ trang trí mà thôi. Ta chỉ không ngờ rằng sau khi được tắm rửa sạch sẽ, tên ăn mày nhỏ ấy lại đẹp đẽ đến vậy. Lần đầu gặp mặt, hắn như một chú chó con vừa mới mở mắt, nhìn ta với đôi mắt rưng rưng, câu đầu tiên đã nói: “Xin tiểu thư đừng ghét bỏ, ta sẵn sàng làm bất cứ điều gì!” Lúc đó ta nghĩ, vị hôn phu tương lai như vậy cũng không tệ. Vì hắn nhỏ hơn ta một tuổi, ta bảo hắn gọi ta là “tỷ tỷ” trước khi thành thân, kết quả là mặt hắn đỏ bừng lên. Ta chỉ nghĩ hắn thuần phác đơn giản. Nhưng sau này mới biết, kẻ đơn giản không phải là hắn, mà là ta. Chàng thiếu niên mềm mại vô hại trước mắt, hóa ra lại là Tam hoàng tử đã “chết” trong một cuộc săn. Hắn chỉ mượn nhà họ Đinh của ta để che giấu thân phận, tránh mũi nhọn của Thái tử, âm thầm gây bão táp, từng bước xây dựng thế lực. …
Cứu Vớt Nam Chính Văn Nữ Tôn “Thê chủ, ta có thể làm bất cứ điều gì, cầu xin nàng đừng bỏ rơi ta.” Người nam nhân vận thanh sam gầy yếu đang quỳ trên mặt đất, níu chặt lấy vạt váy của ta mà khẩn thiết cầu xin. Đôi mắt phượng đỏ hoe, nước mắt như chuỗi trân châu đứt đoạn, không ngừng lăn dài trên gương mặt hắn. Bên cạnh còn có một bé trai tầm sáu, bảy tuổi, cũng gầy gò không kém, đang khóc lóc thảm thiết đến xé ruột xé gan. Ta vừa xuyên qua đã thấy cảnh tượng này. Đầu óc choáng váng, vô số ký ức xa lạ liên tục đan xen hiện lên. Còn chưa kịp làm rõ tình hình, hai nữ nhân cao lớn lực lưỡng đã muốn kéo nam nhân đi. “Thê chủ, cầu xin nàng, đừng bán ta. Ta có thể sinh con, ta thật sự có thể sinh con mà…” “A nương, xin người đừng bán cha…” “Cha, đừng đi…”
Trừng Phạt Phu Quân Bội Bạc Phu quân vừa trọng sinh đã nói muốn bỏ ta để cưới biểu muội của hắn. Bà mẫu sợ đến mức tát hắn một cái: “Biểu muội của ngươi bây giờ đã là quý nhân trong cung, ngươi nói lời đại nghịch bất đạo như thế là muốn hại chết cả nhà chúng ta sao?” Phu quân ngẩn ngơ. Hắn không biết, ta đã trọng sinh trước hắn bốn năm, biểu muội của hắn sớm đã bị ta đưa vào cung rồi. Kiếp trước, phu quân thiên vị biểu muội, hết lần này đến lần khác mưu hại ta. Kiếp này, ta muốn xem hắn có đủ bản lĩnh để hại hoàng đế không? À, đợi đến khi hắn phát hiện mình đã bị ta thiến từ lâu, chắc chắn sẽ càng ngạc nhiên hơn.
Thiên Kim Thật Là Nữ Phụ Ác Độc Tôi xuyên không vào một câu chuyện ngôn tình ngọt sủng, trở thành nữ phụ độc ác. Là con gái ruột được đưa về nhà, tôi vừa mới trở về thì ba mẹ ruột đã nói với tôi: “Con phải nhường nhịn em gái một chút, nó đã không còn ba mẹ rồi.” Tôi cười lạnh. “Tôi không cần phải tha thứ cho họ, tôi muốn họ sống trong sự day dứt và hối hận. Cho đến khi chet cũng phải chịu đựng sự dày vò.” “Tôi sẽ chet vào lúc họ yêu thương tôi nhất, và xem họ đau đến xé lòng, như thế mới thú vị.” “Hahahaha!” Khi nói điều này, tôi cười thoải mái đầy ngạo mạn, trong mắt chỉ toàn là sự hả hê. Lấy đức trả oán ư, hừ, không bao giờ, cả đời này cũng không bao giờ có chuyện đó. Cô nhất định phải chịu đau khổ giống như tôi thì mới coi là lời xin lỗi. Vì sao? Vì sao người có được cái kết tốt đẹp lại không thể là tôi chứ?
Tráo Con Biểu muội của phu quân đã thừa lúc ta hôn mê sau sinh muốn tráo đổi nữ nhi của ta. Ta lại thừa lúc nàng ta đắc ý ngủ say đổi trở lại. Nàng ta ngày ngày hành hạ chính nữ nhi mình, dồn hết tình thương cho nữ nhi của ta. Ta vừa nhìn vừa lau nước mắt, thật là một bi kịch nhân gian. Gieo nhân nào gặt quả nấy.