HE

Oán Khí Tám Trăm Năm

Oán Khí Tám Trăm Năm Tôi bị lừa đi giữ mộ, mỗi đêm được trả ba trăm. Người ta thì thầm rằng mộ này oán khí ngút trời, mỗi đêm đều phải giết một người để tiêu tan oán niệm. Tôi ngồi trước mộ thở dài: “Chồng ơi, đã chết tám trăm năm rồi, sao vẫn không nghĩ thoáng ra?”

Chồng Tôi Chưa Từng Phá Sản

Chồng Tôi Chưa Từng Phá Sản Sau khi Tần Thâm phá sản, anh ta mắc một đống nợ. Để giúp anh ta trả nợ, tôi từ bỏ công việc văn phòng cũ rồi làm bốn công việc một ngày. Tôi nghĩ rằng dù có khó khăn đến đâu thì chúng tôi cũng sẽ vượt qua, chúng tôi sẽ có một đứa con đáng yêu cũng như lớn lên khỏe mạnh. Cho đến một ngày, tôi được giao một công việc giúp việc nhà trị giá tám ngàn tệ. Lúc lau dọn, tôi tìm thấy một chiếc nhẫn dưới ghế sofa, giống hệt chiếc nhẫn cưới mà tôi đã tặng cho Tần Thâm. Chủ nhà quay đầu lại xong rồi gọi điện thoại: “Tần Thâm, anh có làm rơi chiếc nhẫn nào ở nhà không?” Ban đầu tôi nghĩ cái tên giống nhau chỉ là trùng hợp. Nhưng ngay giây phút tiếp theo, giọng nói quen thuộc phát ra từ điện thoại của cô ta: “Anh không cần nó nữa, bảo người giúp việc vứt đi đi.” Sau đó, chiếc nhẫn cưới mà tôi đã chọn cẩn thận bị chủ nhà ném vào thùng rác như một món đồ vô giá trị.

Tiểu Kiều Thê của Thái Phó Đại Nhân

Tiểu Kiều Thê của Thái Phó Đại Nhân Cả kinh thành đều đang đồn rằng ta đã bẻ cong Thái phó đại nhân. Ta hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm vào Từ Bùi Đạo – người đang ôm chặt ta trong lòng: “Thái phó đại nhân, có phải ngài đã mưu tính từ lâu rồi không?” Từ Bùi vừa siết chặt eo ta, vừa cúi xuống hôn lên khóe môi ta: “Đúng vậy, ta ngưỡng mộ tiểu công tử đã lâu!” Ta ôm lấy đôi môi bị hắn nghiền ép đến đỏ rực, chỉ thiếu nước ôm đùi hắn khóc lóc. Thái phó đại nhân, cầu xin ngài tha cho ta đi! Ta thực sự không phải đoạn tụ, ta là một khuê nữ chính hiệu đấy! (Thái phó đại nhân mưu mô x “Tiểu công tử” ngốc nghếch đáng yêu)

Bậc Thầy Photoshop

Bậc Thầy Photoshop “Tiệc đính hôn” kết thúc, bạn trai tôi liền công khai trên vòng bạn bè. Anh ta đăng ảnh, nhưng khi nhìn kỹ lại, tôi phát hiện trong ảnh cổ tay tôi đeo vòng, cổ mang dây chuyền, trên tai còn có đôi khuyên tai to nổi bật. Dòng trạng thái đi kèm: “Hôm nay giá vàng 864 tệ một gram, nhưng anh vẫn muốn dành cho em những điều tốt nhất.” Bạn bè trong phần bình luận rộn ràng cả lên, người thì khen anh ấy là kiểu đàn ông sẵn sàng tiêu hết tiền cho bạn gái, người lại trêu chọc đầy hâm mộ. Vài phút sau, bạn trai tôi trả lời tất cả bình luận: “#Đầu chó #Mỉm cười #Bông vải là vợ tôi, tôi đương nhiên phải cưng chiều cô ấy hết mức rồi! Dù sao thì, người thiệt thòi với vợ thì tài lộc cũng chẳng đến, còn yêu vợ thì gió thuận chiều mà!” Tôi cúi đầu nhìn cổ tay trống không, chợt bừng tỉnh.

Không Bỏ Lỡ

Không Bỏ Lỡ Đích tỷ đã trộm tín vật của ta, như ý nguyện gả cho Cố Hầu gia. Nàng vốn tưởng rằng được gả vào vọng tộc, sẽ được hưởng không hết vinh hoa phú quý. Nhưng Cố Hầu gia tính tình lạnh nhạt, không gần nữ sắc, còn ngày ngày bị ám sát. Còn ta bị ép gả cho Lâm công tử nổi tiếng ăn chơi trác táng, lại được sống những ngày xa hoa, phu quân độc sủng mình ta, khiến các tiểu thư khuê các trong kinh thành đều ghen tị. Đích tỷ ghen ghét đến phát điên, “Dựa vào đâu mà thứ tiện nhân như ngươi cũng dám sống sung sướng hơn ta.” Nàng đẩy ta xuống thành lâu, còn mình thì chạy trốn. Ta ngã xuống vũng máu, nhìn thấy nàng ta bị loạn tiễn bắn chết. Mở mắt ra lần nữa, đích tỷ lại khóc lóc đòi hủy hôn, “Rõ ràng muội muội mới là người đã cứu Cố Hầu gia, nữ nhi đã yêu mến Lâm công tử từ lâu, nguyện thay muội muội xuất giá, cầu xin mẫu thân thành toàn.” Thôi Uyển Uyển không kịp chờ đợi đã bước lên kiệu hoa của ta, rình rang gả vào phủ Lâm Thượng thư. Nàng tưởng rằng Lâm công tử là lãng tử quay đầu, nhưng lại không biết rằng điều chờ đợi nàng, rốt cuộc đáng sợ đến mức nào.  Hoàn Tiền Shopee  Metruyen.net.vn chính thức HOÀN TIỀN cho 100% đơn hàng mua sắm tại Shopee.  🛒 Khi mua hàng trên Shopee thông qua liên kết giới thiệu từ Metruyen, bạn có thể nhận lại từ 10,000 đến 500,000 đồng cho mỗi đơn hàng. Bấm Đây Để Đăng Ký Hoàn Tiền

Vương Vấn Không Nguôi

Vương Vấn Không Nguôi Tôi và người yêu quen qua mạng hai năm trời, cuối cùng khi quyết định gặp mặt ngoài đời, tôi lại phát hiện ra người ấy chính là anh trai kế khác cha khác mẹ của tôi. Vì quá shock, tôi lặng lẽ chuồn mất. Tôi vội vàng nhắn tin chia tay: “Trên đường đi gặp anh, em đã gặp tai nạn, chỉ còn lại hơi thở cuối cùng. Em yêu anh.” Sau đó, anh in toàn bộ tin nhắn của chúng tôi ra, dán kín cả phòng. Anh ôm đầu khóc nức nở, nghẹn ngào không nói thành lời: “Bảo bối của anh, đến hơi thở cuối cùng vẫn nói yêu anh, rõ ràng một tương lai gia đình ba người hạnh phúc đang chờ chúng ta mà…” Tôi há hốc miệng, cằm như muốn rớt xuống đất: sốc tận óc.

Dỗ Dành Anh Ấy

Dỗ Dành Anh Ấy Thay mặt đồng nghiệp đi phỏng vấn luật sư Tần. “Hiện tại anh có bạn gái không?” Luật sư Tần: “Chia tay rồi.” “…Có tiện tiết lộ lý do không ạ?” Luật sư Tần nhìn tôi một lúc, “Không phải em từng nói, sợ cưới anh rồi ly hôn thì đến cả cái quần lót anh cũng không cho mang đi sao?”

Ngàn Dặm Phồn Hoa

Ngàn Dặm Phồn Hoa Khi ta chết, ta là phu nhân của tướng quốc, mệnh phụ nhất phẩm. Người dân kinh thành ai cũng ngưỡng mộ ta, nói rằng ta cùng Tề Viễn kết hôn ba mươi năm, tình cảm phu thê sâu đậm. Nhưng không ai biết rằng, người chồng mà ta gắn bó cả đời, sau khi ta chết lại ghét bỏ ném ta sang một bên, chỉ vào ta mắng: “Ngươi đã hưởng vinh hoa phú quý mấy chục năm, hại cho Bích Vân của ta lỡ dở tuổi xuân!” Hồn phách ta vẫn quanh quẩn trên phủ tướng quốc, ta mới biết, tất cả những điều này đều là do hắn bày mưu tính toán. … …

Ngày Anh Không Còn Yêu Em

Ngày Anh Không Còn Yêu Em Hạ Nam Phong bị mất ngủ nặng, mỗi đêm đều phải đeo tai nghe, nghe nhạc nhẹ trong đó để ru ngủ. Cho đến một hôm, tôi thấy anh đã ngủ rồi, nên cũng tò mò muốn thử xem âm nhạc gì giúp anh dễ ngủ đến vậy. Nhưng khi tôi vừa đeo tai nghe lên, trong đó lại vang lên giọng nói của thư ký Hạ Nam Phong: “Giám đốc Hạ, anh ngủ rồi sao?” “Vậy để em kể cho anh một câu chuyện mới nữa nhé.” “Đáng ghét thật đấy, ngày nào cũng bắt người ta kể chuyện ru anh ngủ, giọng em cũng sắp khàn luôn rồi, mai anh nhất định phải đền bù cho em đó.”

Công Chúa An Ninh

Công Chúa An Ninh Tiệc sinh thần, người người chúc ta công chúa thiên tuế, duy chỉ không thấy phò mã của ta – Cố Thừa Uyên. Tìm đến hậu viện, mới thấy hắn đang đứng đối diện cùng một nha hoàn. Đôi mắt xưa nay vốn lạnh nhạt kia, lúc này lại tràn đầy thương xót. “Ta làm sao xứng để nàng vì ta mạo hiểm? Nay ta đã không còn xứng với nàng nữa rồi.” Nữ tử nhào vào lòng hắn: “Ta không ngại việc Thừa Uyên ca ca từng thành thân với người khác.” Thì ra, trong mắt hắn, ta là một vết nhơ. Ta cầu phụ hoàng phong hắn làm phò mã, ban cho tiền đồ, giúp hắn quyền thế, mà đối với hắn, tất cả chỉ là sỉ nhục. Trong lúc thất thần, một bàn tay lạnh như băng nhẹ nhàng che lấy mắt ta. “Công chúa kim chi ngọc diệp, chớ nên nhìn thứ bẩn thỉu như vậy.” Ta ngửi thấy hương khí trên người y, nhận ra người vừa đến chính là cửu thiên tuế quyền khuynh triều dã. Về sau, Cố Thừa Uyên níu chặt lấy tà váy ta, đôi mắt đỏ hoe: “Công chúa thà chọn một hoạn quan, cũng không chọn ta sao?”

Sương Nhiễm

Sương Nhiễm Kế mẫu nghĩ ta tuổi nhỏ mất mẹ, đối đãi ta còn sủng ái hơn cả nữ nhi ruột thịt của bà. Bà thường nói, ta là đích trưởng nữ, vốn nên trưởng thành trong sự tôn quý vô song, nhưng xoay người lại nghiêm khắc giáo dưỡng muội muội. Ta được bà nuông chiều đến vô pháp vô thiên, cuối cùng vào năm mười tuổi đã gây ra đại họa, bị đuổi ra trang tử mặc cho tự sinh tự diệt. Sau này, ta được một bà tử không biết chữ nuôi lớn, đến khi được đón về nhà, muội muội đã được kế mẫu giáo dưỡng thành tài nữ danh chấn kinh thành. Kế mẫu bề ngoài đối với ta vẫn ôn hòa từ ái, nhưng sau lưng lại khinh miệt nói: “Phủ Định An hầu sao có thể coi trọng một đích trưởng nữ được nuôi lớn ở thôn dã? Một thôn phụ làm sao có thể so với Như nhi của ta?” Nghe vậy, ta chỉ cười nhạt. Bà ta vẫn chưa biết, rất nhanh thôi, bà ta sẽ phải bại trong tay “thôn phụ” này.

Mong Người Bình An, Tiền Đồ Như Gấm

Mong Người Bình An, Tiền Đồ Như Gấm Cha ta là thương nhân giàu nhất Đại Chu, dưới gối chỉ có ta là nữ nhi. Để bảo vệ ta, ông đã cho ta mang theo của hồi môn kếch xù gả vào Hầu phủ. Ngày định thân, ta mơ một giấc mơ. Mơ thấy Hầu phủ khinh thường xuất thân là nữ nhi thương hộ của ta, Tiểu hầu gia một lòng sủng ái biểu muội là tài nữ của hắn. Sau khi cha ta mất, của hồi môn của ta bị chiếm đoạt sạch sẽ. Để nâng biểu muội lên làm chính thất, Tiểu hầu gia mua chuộc bà đỡ, khi ta sinh con thì ra tay giết chết. Tỉnh mộng, Tiểu hầu gia dẫn theo biểu muội bước vào tiệm trang sức của nhà ta. “Ngươi đã muốn gả vào Hầu phủ thì đừng có mang theo một thân mùi tiền, Hầu phủ chúng ta không thể mất mặt như thế được.” “Cửa tiệm này thôi thì tặng cho biểu muội, coi như là quà ra mắt của tẩu tử.” Ta nhìn bộ mặt cao cao tại thượng của hắn, cười lạnh một tiếng. Quay người liền sai quản gia đuổi hắn ra khỏi cửa. “Thứ nhà quê rách nát, chưa vào cửa đã muốn lấy của hồi môn của con dâu? “Hầu phủ danh giá còn không bằng nhà nông hiểu lễ nghĩa!”

Từ Thanh Lâu Đến Quan Thái Thái

Từ Thanh Lâu Đến Quan Thái Thái Sau khi ta bị ca ca và tẩu tẩu bán vào thanh lâu, một gã thư sinh nghèo kiết xác cầm theo ngọc bội và hôn ước tới, muốn thành thân với ta. Ta không nguyện ý, ta ở thanh lâu ăn ngon mặc đẹp, đâu có muốn sống cuộc đời nghèo túng với hắn. Khi thanh lâu bị bắt đóng cửa, ca ca, tẩu tẩu định bán ta lần thứ hai, thư sinh cụp mắt hỏi ta: “Nàng có nguyện ý chịu khổ với ta không?”. Ta rưng rưng nước mắt gật đầu. Sau đó, thư sinh đỗ đạt, một tiểu thư thế gia dùng tiền để ép ta rời xa thư sinh. Ta tức giận nói: “Mơ đi! Tình cảm của chúng ta còn vững bền hơn vàng!”

Chu Nguyên

Chu Nguyên Ngày phu quân định lấy mạng ta để chứng đạo, ta phát hiện mình mang thai. Hắn chán ghét, nhưng vẫn thu kiếm. “Nể tình ngươi hoài tiên thai, bản tôn sẽ không giết ngươi.” Ta mới hay, phu quân ta, hóa ra là tiên trên trời. Hắn căm ghét thủ đoạn hèn hạ của ta, giam ta trên thiên giới, không đoái hoài. Ta liều mạng sinh hạ đứa trẻ, nhưng nó lại căm ghét ta là phàm nhân thấp hèn, đòi đổi mẫu thân mới. Cuối cùng, ta nhảy xuống Ma Uyên, quên hết tất cả mọi thứ. Một ngày nọ, ta cùng con gái xuống trần gian lịch kiếp. Bỗng có một tiểu tiên mặc áo gấm, mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm ta. “Chính vì nàng ta, a nương mới không cần ta sao?” …

Anh Là Kẻ Si Tình Thầm Lặng

Anh Là Kẻ Si Tình Thầm Lặng Sau khi chớp nhoáng kết hôn với đạo diễn cấm dục, anh ta nói sau khi cưới sẽ ngủ riêng, ai chơi đường nấy. Tôi gật đầu cái rụp, ra ngoài quẩy nhiệt tình, còn bị bạn trai cũ dây dưa. Tối hôm đó, anh ta lén vào phòng tôi, bóp cằm tôi rồi hôn mạnh: “Lấy hơi đi, bạn trai cũ chưa dạy em à?” “Vợ à, ‘ai chơi đường nấy’ có nghĩa là em chơi anh, anh chơi em.” Cằm tôi sắp bị anh bóp trẹo khớp, tôi vừa khóc vừa cầu xin: “Nhẹ chút đi…” “Nhẹ thì em lại không nhớ ai là chồng mình.”

Hạnh Phúc Giữa Hoa Xuân

Hạnh Phúc Giữa Hoa Xuân Ca ca của ta bỏ trốn khỏi hôn lễ. Ta bất đắc dĩ phải thế chỗ huynh ấy, cùng vị nghĩa muội giao hảo bái đường thành thân. Nhưng đến lúc vén tấm khăn voan đỏ, lại lộ ra gương mặt của ca ca nàng. Người ấy chính là Bùi tiểu tướng quân danh tiếng lẫy lừng, một mình đóng giữ Lương Châu! Lúc này, trên dung nhan thanh tú của Bùi Văn Quý đầy vẻ tự nhiên, hắn bóp giọng nói: “Phu quân, nên uống rượu giao bôi rồi.” Ta: ???

Thu Hoa

Thu Hoa Ta tìm một thị vệ tuấn mỹ làm hộ vệ. Ban đầu vốn định kéo hắn về làm phu quân, nhưng đáng tiếc, hắn lại là một thái giám, chẳng thể hành sự. Về sau, ta thấy chán, liền muốn đổi người khác. Đúng lúc nghe đồn rằng vị chưởng ấn quyền khuynh triều dã kia, dung mạo còn diễm lệ hơn cả nữ tử tuyệt sắc trong cung. Ta không nhịn được, lén đi nhìn thử. Không ngờ lại bắt gặp hắn đang tắm rửa. Còn chưa kịp chạy, ta đã bị người nọ kéo thẳng vào lòng, ngồi vững trên đùi hắn. Khoảnh khắc tiếp theo, khi nhìn rõ khuôn mặt hắn, ta liền sững sờ: “Ngươi không phải… hộ vệ Bùi Ngọc sao? Sao lại ở trong phòng của chưởng ấn?” Giây tiếp theo, mặt ta càng đỏ hơn, ngập ngừng lắp bắp: “Ngươi… hóa ra là giả?” Ý thức được điều này, tai ta nóng lên, vội xoay người bỏ chạy. Người kia bật cười khẽ, ngón tay chậm rãi vuốt ve chiếc ban chỉ bằng phỉ thúy trên ngón cái. Hắn không vội, cũng không gấp, cứ thế thong thả bước đến gần: “Cửa đã khóa rồi, chạy cái gì?” “Chẳng phải trước đó quận chúa luôn muốn thử xem ta có được hay không sao?”

Biển và Anh

Biển và Anh Người tôi thầm yêu suốt mười năm đã qua đời vào mùa hè năm 18 tuổi. Vào ngày mùng 7 tháng 7 năm tôi 25 tuổi, anh xuất hiện trước mặt tôi với chiếc ô trên tay. Gương mặt vẫn còn nét thiếu niên, tôi nhìn anh, không kìm được nước mắt. Tôi biết, đây chỉ là một giấc mơ tôi đã mua.

Kẻ Phụ Bạc Không Xứng Đáng Có Được Tình Yêu

Kẻ Phụ Bạc Không Xứng Đáng Có Được Tình Yêu Con trai vô tình mở một ngôi sao may mắn trên giá sách của chồng. Tôi cầm ngôi sao giúp con gấp lại nhưng lại phát hiện một dòng chữ thanh tú ở mặt sau. [Nụ hôn đêm giữa mùa hè năm mười tám tuổi, chỉ có ánh trăng và côn trùng chứng kiến, không bao giờ được nhìn thấy ánh sáng nữa. Ngày 23 tháng 7 năm 2011.] Năm 2011, là năm thứ hai tôi với chồng ở bên nhau. Tôi run rẩy ngồi xổm xuống đất, lại mở một ngôi sao may mắn. [Món quà khai giảng tuyệt vời nhất năm mười chín tuổi, là có người trốn học đến bên tôi. Ngày 9 tháng 10 năm 2012.] Ngày Quốc khánh năm 2012, chồng nói nhà có chuyện, hoãn năm ngày mới trở lại trường. … [Niềm vui thầm kín nhất năm hai mươi bảy tuổi, là có người bỏ cô ấy ở phòng sinh, để cô ấy trở lại vòng tay tôi. Ngày 15 tháng 10 năm 2020.] Hôm đó là sinh nhật con trai, tôi sinh thường, chịu hai lần đau đớn mới sinh được con. Sau khi sinh bị băng huyết, trực tiếp được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt. Hóa ra, lúc đó chồng không thể thoát khỏi công việc, lại đang ở bên chủ nhân của ngôi sao may mắn này.

Không Làm Thái Tử Phi

Không Làm Thái Tử Phi Từ nhỏ, ta đã muốn gả cho Bùi Cảnh làm thái tử phi. Dù hắn không được sủng ái, ta vẫn toàn tâm toàn ý đối đãi. Mùa hạ thêu túi thơm cho hắn, mùa đông may đệm lót đầu gối. Ngay cả khi hắn uống thuốc, ta cũng từng thìa từng thìa dỗ dành mà đút. Nhưng khi chiến sự vừa yên, hắn lại thỉnh cầu được cưới người khác. Còn to tiếng không biết thẹn khuyên ta rộng lượng: “Toàn tộc của Chiêu Hoa vì nước hy sinh, nàng ấy là hậu nhân của công thần. Ngươi lẽ ra nên hiểu chuyện, dù sao ngươi cũng đã toại nguyện được đính hôn cùng ta.” Trong cung ai cũng biết ta đối với hắn tình sâu như biển, tuyệt không hai lòng. Nhưng hôm ấy, ta lại thản nhiên đề nghị từ hôn: “Ta ngưỡng mộ Chu tướng quân đã lâu, nguyện gả cho chàng làm thê.”