HE
Tiểu Hoàng Đế Thiên hạ đều biết, người giúp ta lên ngôi – Cố hầu, ba năm sau lại trở thành nam sủng trên long sàng của ta.
Đào Sắc Phùng Xuân Ta hỏi Liên di nương: “Di nương, thái giám và nam nhân bình thường có gì khác nhau?” Liên di nương ấp a ấp úng: “Chính là… không thể sinh con…” Ta bừng tỉnh, không thể sinh con ư? Hóa ra còn có chuyện tốt như vậy! Thế là ta vui vẻ hân hoan gả cho vị thái giám ấy.
Mỹ Nhân Kế Thái tử điện hạ bị đả thương mệnh căn tử khi chinh chiến trên chiến trường. Vì muốn tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, hắn ép buộc đích tỷ của ta phải mượn giống để sinh con. Chúng ta đều hiểu rõ, ngày đứa trẻ chào đời cũng chính là ngày đích tỷ hương tiêu ngọc tận. Đích mẫu khóc đến sưng cả mắt, cuối cùng quyết định để ta thay đích tỷ sinh con. Phụ thân nghe đến đây, đôi mày nhíu chặt bỗng chốc giãn ra. “Tuế An sau khi sinh con xong sẽ giao cho Kỷ An nuôi dưỡng, từ đó Kỷ An chính là Thái tử phi duy nhất của Thái tử điện hạ. “Tuế An chỉ là một thứ nữ, con của nàng lại được Thái tử điện hạ nuôi dưỡng dưới gối, đó là phúc phận của đứa trẻ.” Không ai hỏi ta lấy một câu, vào mùng tám tháng tư, một chiếc kiệu nhỏ màu hồng đưa ta thẳng đến phủ Thái tử. Ta nhẹ xoa bụng, không kìm được mà bật cười. Ta còn đang lo tìm cha cho con mình, Thái tử đã vội tới. Bọn họ vì ngôi báu mà muốn hy sinh mạng sống của ta. Ai nói lên ngôi hoàng đế chỉ có con đường này?
Nữ Đế Cẩm Đàn Ta vừa mới sinh ra đã bị vứt bỏ ở bãi tha ma. Một con hoạt thicó lòng tốt cứu ta, dùng máu thịt của mình nuôi dưỡng ta lớn lên. Ban ngày, chúng ta nằm trong quan tài nghỉ ngơi, ban đêm hắn dẫn ta đi đào mộ, trộm mả, phát tài từ của cải của người chết. Năm mười bảy tuổi, người trong cung tới mang ta đi, họ nói rằng ta là công chúa thật bị bế nhầm từ nhỏ. Ta mừng rỡ không thôi, nghĩ rằng từ nay mình đã có cha mẹ. Nhưng sau này ta mới biết, họ không nỡ để giả công chúa đi hòa thân, nên muốn bắt ta làm người thế thân. Ta định đào tẩu, nhưng hoạt thi lại ngăn cản ta. Hắn nói: “Vừa rồi, Tử Vi đế tinh đã nhập vào mệnh bàn của ngươi. Cẩm Đàn, hãy đi hòa thân đi.”
Thái Tử Phi Kiếp trước, ta bị Thái tử phi giam cầm trong mật thất nhiều năm. Chỉ vì nàng ta bị cung hàn bẩm sinh, không thể mang thai. Nàng ta dùng ta để thế thân. Sau khi sinh được hai đứa con trai, ta bị giết chết một cách lặng lẽ. Ta được tái sinh vào lúc mới sáu tuổi, bị sát thủ do chính phụ thân là Thái phó phái đi truy sát nhưng lại tha mạng. Năm đó, Thái tử phi đã thay thế ta trở thành nữ nhi ruột của Thái phó. Những điều này đều tuân theo quỹ đạo của kiếp trước. Nhưng có một số thứ đã khác. Sát thủ vốn định tha mạng cho ta đã không bỏ mặc ta tự sinh tự diệt, ta dùng trân châu thượng hạng trộm được trong phủ để đổi lấy việc hắn dạy ta võ công, y thuật cùng với cách giết người. Ta cũng tránh xa người nông phụ vốn định nhận nuôi ta, đi bộ mười dặm tìm đến cung nữ xuất cung, hàng ngày nhờ bà dạy ta biết chữ, đọc sách, đối nhân xử thế. Sau này, họ đều trở thành người của ta. Cuộc trả thù này ta đã chuẩn bị trong mười năm.
Phật Nữ Tỷ tỷ là một Phật nữ, phật châu chưa từng rời thân, nổi danh nhân từ khắp kinh thành. Nàng không đụng đến mảy may đồ mặn, trong phủ có nha hoàn lén ăn một miếng thịt, nàng liền nổi trận lôi đình. “Chúng sinh bình đẳng, xưa có Phật chủ xả thân nuôi chim ưng, hôm nay cũng nên cắt một miếng thịt của ngươi để chuộc tội.” Nha hoàn bị người ta mạnh bạo khoét đi một mảng thịt, m áu chảy không ngừng, cuối cùng thổ huyết mà ch .t. Tỷ tỷ chỉ nhạt nhẽo nói rằng, đó là báo ứng của nàng ta. Thái hậu bệnh nặng, tỷ tỷ với thân phận Phật nữ tiến cung cầu phúc, phải dùng m áu viết kinh phan cho người. Nàng lại tìm ta, cười nhẹ mà rằng: “Ta có Phật cốt, không thể chịu tổn thương. Vì Thái hậu cầu phúc là công đức vô lượng, ta đặc biệt nhường cơ hội này cho muội, muội nên cảm kích mới phải.” Về sau, phản quân vây thành, giữa đêm tỷ tỷ mở cửa thành, dẫn quân địch tiến vào, đồ sát toàn tộc chúng ta. Trước lúc ch .t, ta nhìn thấy tỷ tỷ bộ dáng bi ai dựa vào lòng phản quân, đôi mắt tràn đầy thương xót. “Vì cứu lấy tính mạng bách tính trong thành, ta chỉ có thể hy sinh các ngươi…” Lần nữa mở mắt, ta trở về ngày tỷ tỷ bắt gặp nha hoàn ăn vụng thịt. Ta cầm lên con dao bên cạnh, cắt xuống một mảnh thịt trên người đích tỷ.
Vợ Ơi, Anh Yêu Em Đồ ngốc mà tôi nhặt về gần đây cứ thích đi theo sau mông tôi. Thỉnh thoảng còn ôm tôi rồi gọi: “Vợ ơi!” Tôi nhịn không được nữa, đẩy anh ta ra: “Tôi không phải vợ anh!” Đồ ngốc bị dọa sợ, trong mắt ngấn lệ, hàng mi rung rung, nhỏ giọng tủi thân nói: “Vợ ơi…” Tôi mềm lòng trong chốc lát: “Gọi đi gọi đi.” Dù sao anh ta cũng chẳng hiểu gì. Cho đến một tháng sau, tôi thấy ông trùm giới Bắc Kinh đăng tin tìm người. Đây không phải là đồ ngốc nhà tôi sao?! Đêm đến, người đàn ông đã khôi phục trí nhớ tựa đầu lên cổ tôi. Hờ hững va chạm. Giọng điệu nguy hiểm mà bình thản: “Vợ ơi, bị em phát hiện rồi…”
Duyên Tàn Trăng Cạn Không ai biết vào ngày phu quân ta đỗ bảng vàng, hắn đã nói cuộc hôn phối giữa chúng ta không thể tính là thật. Giống như chẳng ai biết rằng Hứa Túc là phu quân của ta. Thẩm thẩm nhà bên có lòng tốt muốn giới thiệu một nam nhân cho ta. Ta không dám giấu diếm, đành nói với bà rằng ta là một quả phụ. Ngày tái giá, Hứa Túc cưỡi ngựa tới, lật đổ cả bàn đồ ăn, nổi giận quát: “Ngươi cho rằng ta đã chết rồi sao?”
Hoài Bão Khi vị hôn phu của ta trở về, hắn ôm theo một bài vị, cầu xin thiên tử ban hôn cho hắn và vị tiểu thư tướng môn đã tử trận. Hắn lạnh lùng nói: “Nàng đã chết, ngươi còn muốn tranh giành hư danh chính thất với nàng sao?” Dĩ nhiên ta không tranh. Ta lạnh lùng nhìn hắn mặc đồ tang, ngồi trước mộ quần áo bảy ngày nhưng không muốn nói cho hắn biết, hắn là kẻ ngốc, bị người khác đùa giỡn trong lòng bàn tay.
Năm Tám Tuổi, Tôi Vì Cứu Trúc Mã Mà Bị Bắt Cóc Năm tám tuổi, vì cứu trúc mã, tôi đã bị bọn buôn người bắt cóc. Mười năm sau trở về, bên cạnh cậu ấy đã có một cô gái giống tôi đến bảy phần, thế thân tôi, chiếm lấy cuộc sống của tôi. Cô ta đường hoàng bước vào nhà tôi, ôm chầm lấy cha mẹ tôi, thân thiết đến mức không chút e dè. Sau đó, tôi vô tình bắt gặp cô ta gọi bọn buôn người là “ba mẹ”, còn đang thương lượng với bọn chúng về kế hoạch bắt cóc tôi một lần nữa. Trong cơn hoảng loạn, cô ta lái xe đâm chết tôi. Càng đáng sợ hơn là Trúc mã của tôi lại giúp cô ta che giấu tội trạng, ném xác tôi xuống biển. Khi mở mắt ra lần nữa Tôi quay về ngày bọn buôn người sắp sửa bắt cóc trúc mã. Tôi trầm tư suy nghĩ: Không xa đây có một trại trẻ mồ côi… Hình như ở đó có một cậu bé trông rất giống trúc mã của tôi?
Cánh Chim Tự Do Quốc sư tiên đoán rằng, trong mười năm tới, sẽ có một ngôi sao tai họa đầu thai vào nhà họ Giang. Mười năm này, nếu Giang gia sinh con trai thì vô sự, nhưng nếu là con gái, nhất định phải bị vạn tiễn xuyên tim, lăng trì xử tử, mới có thể giữ gìn sự bình yên cho Đại Diễn. Khi ta chào đời, thủ lĩnh Cẩm Y Vệ đã đứng đợi ngoài sân, nâng một chiếc khay trong tay. Bên trái khay là con dao phiến ngư sắc bén nhất được chế tạo từ Phi Thạch Xử. Bên phải là một chiếc khóa trường mệnh. “Đại phu nhân, ngài hãy nhìn cho rõ, là phúc hay là họa?” Sắc mặt Đại phu nhân đầy vẻ không cam lòng: “Là phúc.” Thủ lĩnh vẫn chưa tin, nhìn về phía cung nhân bên cạnh. Lão ma ma siết chặt thỏi vàng trong tay áo, khẽ đáp: “Chúc mừng Giang đại nhân, quý tử giáng sinh.”
Hoa Hoa Doanh Chí Sau khi viên phòng cùng vị phò mã lạnh lùng trầm ổn, ta—một thiếu nữ huyết khí phương cương—lại thèm khát thân thể của hắn. Phò mã thận trọng từ chối, cùng ta hòa ly. Hiện tại ta đã đăng cơ, thứ ta không có, ta nhất định phải đoạt lấy bằng mọi giá! Trước tiên, ta quyết định tìm một tuyệt thế thần tiên nam tử để giải khuây cái đã.
Tiểu Mãn Thế tử nhặt ta ra từ đống nô lệ, trang điểm rồi cắt lưỡi ta, dạy dỗ cho ta thay đổi mọi cử chỉ, biến ta thành hình ảnh bạch nguyệt quang của hắn. Hắn tỏ ra rất cưng chiều, cho ta cùng hắn đi chơi, dùng bữa, đánh cờ. Chỉ cần ta liếc mắt, ngày hôm sau, châu báu, trang phục đắt tiền sẽ được đưa đến trước mặt ta. Đúng lúc ta nghĩ rằng cả đời này sẽ như vậy thì bạch nguyệt quang của hắn đã trở về. Hắn nói: “Ngươi đi đi, ta sẽ phối cho ngươi một hạ nhân tốt. Ta đã cho hắn một số tiền, hắn chắc chắn sẽ không chê bai ngươi.”
Nguyệt Mãn Tây Lâu Muội muội của ta bị cng bức, nhưng phu quân ta là Cửu Môn Đề Đốc lại phán kẻ phạm tội vô tội. Chỉ vì kẻ đó là đệ đệ của bạch nguyệt quang. Hắn nhiều lần khiêu khích muội muội ta. Mẫu thân ta lên kinh cáo trạng, lăn qua bàn đinh, vậy mà còn chưa gặp được thiên tử đã bị quấn chiếu ném ra ngoài, chỉ còn là một thi thể lạnh lẽo. Ta cầu xin phu quân đừng bao che cho tội phạm, nhưng hắn chỉ lạnh nhạt nhìn xuống mà nói: “Chỉ là một đêm hoan hảo, muội muội nàng cũng đâu có ch-t, cần gì phải bức người quá đáng?” Sau này, ta tìm đến Cẩn vương. Đêm ấy, phu quân quỳ gối bên ngoài phủ suốt một đêm, giọng nói khàn đặc: “Thanh Loan, nàng theo ta về đi, vụ án này ta sẽ tái thẩm.”
Có Thù Tất Báo Mạnh Thanh Chu ném ta vào ổ cướp, dùng ta để đổi lấy sự bình an cho Chu Nhược. Ta nắm chặt lấy tay áo, cầu xin hắn đừng bỏ rơi ta. Hắn bẻ từng ngón tay ta ra, thản nhiên nói. “Loan Loan, nàng hãy cố gắng sống sót, những thứ khác không quan trọng.” Thật hay cho câu những thứ khác không quan trọng. Chu Nhược là viên ngọc không tì vết, thanh danh không thể bị vấy bẩn. Còn ta chỉ là một con hát hạ lưu, sinh ra đã hèn kém, đáng bị chà đạp, không có gì quan trọng.
Quan Sơn Nguyệt Quân phản loạn vây hãm phủ tướng quân, bắt ta làm con tin để ép Lạc Khiếu đầu hàng. Để không làm liên lụy đến Lạc Khiếu, ta quyết định tự kết liễu sinh mệnh. Ngay trong giây phút ta sắp sửa tự vẫn, Lạc Khiếu đã liều chết xông phá vòng vây. Mắt nhìn chăm chăm, nhìn ta từ từ tắt thở ngay trước mặt hắn.
Phong Quang Vô Hạn Một buổi livestream phỏng vấn, MC hỏi tôi: “Nếu không ở trong giới giải trí, bạn sẽ làm gì?” Tôi buột miệng trả lời: “Về nhà thừa kế tài sản tỷ đô.” Vừa dứt lời, tôi lập tức bị đẩy lên hot search. Mọi người thi nhau châm biếm, cho rằng một nghệ sĩ hạng mười tám như tôi còn dám mơ mộng hão huyền. Nhưng sau khi rời khỏi giới giải trí, tôi thực sự đã trở thành đại gia sau màn.
Lệch Quỹ Đạo Tôi là tiểu thư hàng thật giá thật của Sở gia danh giá vừa được tìm về. Sau khi trở về nhà, tôi luôn so bì với cô con gái giả kia. Trong lúc tôi lại một lần nữa bắt chồng mình đàn áp em trai anh ấy, cũng như bắt con trai phải giành giải nhất cuộc thi piano, thì chợt nhìn thấy những dòng comment hiện lên. 【Vai phụ này đúng là tự làm khổ mình, có cuộc sống sung túc với ông chồng giàu có, rảnh rỗi còn chung tình, đứa con cũng nghe lời như thế, vậy mà chỉ biết bám đuôi nữ chính để ganh đua.】 【Không sao đâu, rồi con trai cô ta sẽ vào tù, chồng phá sản ngập trong nợ nần, chết thảm để khỏi liên lụy đến cô ta, lúc đó cô ta mới chịu tỉnh ngộ.】 【Mong cho ngày đó mau đến, hehe, cô ta không nhận ra con trai mình đã bị cô ta dạy hư rồi, thắng được cuộc thi là nhờ bắt con trai nữ chính khoá trong toilet, chẳng trách sau này vào tù.】 Hoá ra tôi là nhân vật đối địch với cô con gái giả trong truyện ngôn tình thiên kim thật giả.
Kịch Bản Hoàn Hảo Của Kẻ Phản Bội Sau khi chồng tôi gặp tai nạn xe hơi qua đời, anh ta để lại khoản nợ mấy ngàn vạn (~68 tỷ – 306 tỷ).Không biết vì sao, trên mỗi tờ giấy nợ đều có dấu tay của tôi.Tôi buộc phải gánh nợ, bán hết công ty và tất cả tài sản đứng tên mình mới miễn cưỡng trả xong.Sau khi trả hết nợ, tôi không còn một xu dính túi, dẫn theo đứa con gái đang bệnh tật quỳ gối cầu xin cha mẹ chồng giúp đỡ.Cha mẹ chồng sống rất dư dả, nhưng lại từ chối giúp đỡ mà còn đuổi mẹ con tôi ra khỏi nhà.Con gái tôi vì không được chữa trị kịp thời nên qua đời trong bệnh viện.Sau khi con chết, người bạn thân đề nghị tôi hiến tặng nội tạng của con để kéo dài sự sống của đứa bé khác.Tôi nuốt nước mắt đồng ý.Nhiều năm sau khi phẫu thuật hiến tặng, tôi làm lao công trong trung tâm thương mại.Tại đó, tôi vô tình nhìn thấy người chồng vốn đã chết của mình đang ôm eo bạn thân, cười nói vui vẻ.Chồng và bạn thân nhìn thấy tôi, thản nhiên bật cười rồi tiết lộ toàn bộ sự thật.Hóa ra cái chết do tai nạn xe chỉ là giả, ép tôi trả nợ mới là thật.Việc kéo dài sự sống của con gái cũng là giả, mục đích thực sự là để con của chồng tôi và bạn thân nhận được nội tạng.Cơn giận bốc lên ngùn ngụt, tôi lao vào đánh nhau với cả hai, nhưng lại bị bọn họ đẩy n gã từ trên l.ầu xuống, ch .t thảm.Khi mở mắt ra lần nữa.Tôi đã quay về ngày hôm trước khi chồng gặp tai nạn.
Niên Hoa Tố Cẩm Phu quân của ta đã chiến tử sa trường năm năm, vậy mà đột nhiên lại kéo cả gia quyến trở về. Hắn lấy vợ ở nước địch, sinh một đứa con gái, còn chỉ đích danh muốn ta đi đón. Lão phu nhân khó xử, ta cũng khó xử. Lúc trước, sau khi nhận tin hắn tử trận, lão phu nhân đã kiếm cho ta một tiểu tướng công. Hiện tại, phu quân và con nhỏ lại náo loạn không ngừng, ta thật sự không thể rời đi. Hai người họ, mỗi người nắm chặt một bên tay áo của ta, vừa khóc lóc, vừa chùi nước mắt. “Phu nhân, ngực ta đau quá, nàng mau nghe xem có phải tim ta đập nhanh không?” “A nương, tay con đau, nương thổi thổi giúp con!” Không còn cách nào khác, ta đành bỏ chuyện đi đón người kia. Hôm sau, khi hắn giận dữ đến tìm ta tính sổ, lão phu nhân cũng không dám ngẩng đầu, bèn nghĩ ra một ý tưởng tệ hại: “Hay là… để con cái hai nhà kết nghĩa phu thê từ nhỏ, được không?”