HE

Nàng Thanh Mai Lạc Lối Của Tôi

Nàng Thanh Mai Lạc Lối Của Tôi Năm cuối cấp ba, cô bạn thân thuở bé của tôi yêu một nam sinh năng khiếu thể dục. Nam sinh năng khiếu kia ép cô ấy hút thuốc trong nhà vệ sinh, vả mặt cô ấy trước mặt các nữ sinh khác. Cô ấy vẫn vui vẻ chịu đựng, để rồi thành tích tụt dốc không phanh. Tôi sợ cô ấy bị tên nam sinh năng khiếu kia hủy hoại tương lai, nhiều lần khuyên cô ấy rời khỏi thằng tồi kia. Cô ấy lại quay người đi, quấn quýt với nam sinh thể dục kia: “Tớ sẵn lòng bị một gã tồi như cậu chơi nát, chứ không cần được chàng trai ấm áp kia nâng niu trên tay.” Đêm trước khi thi đại học, cô ấy vứt bỏ lời hứa hẹn sẽ thi vào cùng trường đại học với tôi, lén đi khách sạn với nam sinh năng khiếu kia. Còn tôi lại vứt bỏ tình yêu dành cho cô ấy, bước vào ngôi trường đại học tốt nhất cả nước.

Thái Giám Thăng Chức Ký

Thái Giám Thăng Chức Ký Ngày vào cung, mẫu thân ân cần dặn dò: “Nếu đã làm thì phải làm người dưới một người, trên vạn người.” Ta cẩn thận tuân theo lời mẫu thân dạy, nhiều năm làm việc chăm chỉ. Cuối cùng cũng trở thành người dưới một người, trên vạn người… Thái giám.

Không Đụng Tường Nam

Không Đụng Tường Nam Quyến rũ Châu Kim An ba năm, ta vẫn một thân hoàn bích. Huynh ấy quân tử thẳng thắn, ghét bỏ ta ngực quá đầy, eo quá mềm, ánh mắt quá quyến rũ, lạ mến mộ Kinh thành đệ nhất thục nữ Nguyễn Tố Tâm. Huynh ấy hết lần này đến lần khác lạnh lùng cự tuyệt, ta lại hết lần này đến lần khác tiến tới. Toàn bộ kinh thành xem ta là trò cười, gọi ta là “Tiểu thư đụng Nam Tường*”. (Chỉ những người cố chấp, ko biết tự lượng sức, không nghe lời người khác, đụng phải bức tường chắn mới có nhận thức bản thân phải rẻ trái hay phải chứ đừng cố chấp đi thẳng) Cuối cùng, ta cũng từ bỏ huynh ấy, uốn eo một cái, liền rơi vào lồng ngực khác. “Tiểu thư đây là có ý gì?” Ta ngượng ngùng đáp: “Tiểu thư ta không đụng tường nam nữa, muốn đụng chàng cơ.” Có lẽ ta nhìn lầm rồi, Ngục diện la sát thiên hạ người người đều kinh sợ lại đột nhiên đỏ bừng cả tai. … Sau đó, Chu Lệnh An chặn ta ở góc tường, hai mắt mắt đỏ rực, nói từng chữ từng chữ: “Nam Tường, ta muốn tự tiến cử mình làm chỗ dựa cho nàng

Dẫu Có Lạc Mất Nhau

Dẫu Có Lạc Mất Nhau  Sau ba năm kết hôn với người đứng đầu gia tộc họ Phó, tôi giả chết để chạy trốn. Tôi vốn là một sát thủ, tiếp cận hắn chỉ vì hoàn thành nhiệm vụ. Người đứng đầu gia tộc họ Phó vốn luôn bình tĩnh và tự chủ lại không tin rằng tôi đã chết, hắn huy động thế lực gia đình, như kẻ điên tìm kiếm tôi khắp thành phố. Một năm sau, tôi nhận nhiệm vụ mới, cần phải tiếp cận lại người đàn ông ngày càng quyền lực đó để đánh cắp thông tin mật. Lần này tôi quyết định giả danh, trở thành người tình thế thân của hắn. Sau đó, trong căn phòng tối. Người đàn ông quyền cao chức trọng dịu dàng mà u ám hôn lên má tôi. Khẽ thì thầm bằng giọng khàn đặc: “Bé cưng, đã tự dâng mình đến đây rồi, thì đừng hòng chạy trốn nữa.”  

Ngôi Nhà Thứ Hai

Ngôi Nhà Thứ Hai Tết đến, tôi không về nhà mình mà đi thẳng đến nhà bác cả sát bên. Tôi tặng quà cho từng người trong gia đình bác cả. Tôi đưa chìa khóa xe cho bác cả, chỉ vào chiếc xe trước cửa nói: “Bác cả, đây là quà tặng bác.” Em trai ruột nổi giận, mắng tôi bất hiếu. Tôi nhún vai: “Không phải chính do họ nói sao? Sau này không trông cậy tôi nuôi dưỡng.”  

Ngày Đêm Nuông Chiều

Ngày Đêm Nuông Chiều Ta đã cứu một mỹ nhân, đêm đêm cùng nàng đồng sàng cộng chẩm. Nàng lạnh, ta giúp nàng sưởi tay. Nàng đau, ta xoa bụng cho nàng. Cho đến khi ta bị đẩy xuống hóa yêu đàn, nàng nghênh gió bão lao đến. Ta nhìn bộ y sam bị gió thổi đến biến hình của nàng mà kinh ngạc. Hóa ra… đây lại là một nam nhân!  

Tình Mệnh Trong Tay

Tình Mệnh Trong Tay Hệ thống bắt ta đi công lược Ma Tôn, ta từ chối. “Ai thèm đi đeo đuổi tên khốn kia cùng bạch nguyệt quang của hắn chứ, ta không có sở thích bị ngược nhá!” Hệ thống: “Nếu nhiệm vụ thất bại ngươi sẽ chết đấy.” Vài năm sau, đúng như lời nó nói, vào một ngày lành tháng tốt, ta cần tiền gấp, lại tình cờ nhặt được Ma Tôn ở bên đường. Thanh niên tuấn tú mất trí nhớ nhìn ta, ngơ ngác hỏi: “Ta là ai? Ngươi là ai?” Ta ghé vào tai hắn, thì thầm như ma quỷ: “Ta là hôn thê của ngươi, ngươi nợ ta rất nhiều tiền, quên rồi sao?”

Quay Trở Lại Năm Ấy

Quay Trở Lại Năm Ấy Tủ lạnh nhà tôi có thể tự động trả lời. Tôi bỏ cá vào. “Tanh quá.” Tôi bỏ sầu riêng vào. “Thúi thế.” Tôi bưng bún ốc bỏ vào tủ. “… Cô không thể ăn thứ gì bình thường hơn được à?!” Tôi tức giận, đập mạnh một cái lên tủ lạnh. “Mi chỉ là cái tủ lạnh thôi, kêu cái gì mà kêu?” Đối diện im lặng một lúc lâu, rồi từ từ viết: “Ai bảo tôi chỉ là cái tủ lạnh chứ?” “Ai bảo tôi chỉ là cái tủ lạnh?” Tôi và nhóc hành tây đã thỏa thuận ba điều. Không được để thức ăn có mùi nồng trong tủ lạnh, như hành tây hay sầu riêng. Nhưng không nói không được để thức ăn thừa. Tôi gói cà chua và trứng còn thừa buổi sáng rồi nhét vào tủ. Vừa đóng cửa tủ lại thì tờ giấy ghi chú đã có câu trả lời: “Đồ thừa à?” Tôi mệt mỏi: “Ừ.” Đúng lúc tôi nghĩ cậu ta sắp thêm quy định mới thì. Đối diện nhanh chóng trả lời: “Dân văn phòng, ai cũng khổ thế này sao?” Thực ra tôi muốn nói đây gọi là tiết kiệm! Nhưng nghĩ lại cậu ta còn đang đi học, tôi lại nổi tính dạy đời: “Vì vậy phải học hành chăm chỉ nhé.” “Cô đến tìm tôi đi, tôi mời cô ăn.” Ồ. Tôi bật cười. Thành thật mà nói, tôi cũng muốn gặp mặt cậu nhóc “tủ lạnh” này xem thế nào. Tiện thể tìm hiểu xem, tại sao cái tủ lạnh cũ này lại có chức năng kỳ lạ thế này. Nhưng ngay khi tôi chưa kịp nghĩ xem nên trả lời thế nào. Trên tờ giấy ghi chú đã hiện lên địa chỉ: “Thành phố Thành Giang- Khu chung cư Bạch Đào Trà – Tòa C – Số 301.” Tôi hít một hơi, tay cầm bút run rẩy không ngừng: “Cậu chắc chứ?” “? Không thì sao?” Tôi kiểm tra lại số nhà một lần nữa, chắc chắn không nhầm, rồi từng chữ một viết xuống: “… Hiện tại, tôi đang ở… thành phố Thành Giang… khu chung cư Bạch Đào Trà… tòa C… số 301.”

Xuân Ý Vị Vong

Xuân Ý Vị Vong Ta nhặt được một thư sinh về làm ở rể. Hắn tuấn tú vô cùng, chỉ tiếc thân thể lại yếu nhược. Ta ngày ngày ngóng trông đêm động phòng, còn dọa hắn: “Uống xong bát thuốc này mà vẫn không khá lên, thì ta sẽ hưu chàng đấy!” Phu quân của ta sắc mặt khi trắng bệch khi đỏ bừng, xem ra sợ bị ta hưu đến phát khiếp. “Ngoan nào, giếc xong con heo là ta về với chàng ngay.” Ta hôn nhẹ lên má hắn, dịu giọng dỗ dành. Ai ngờ hắn lại ho càng dữ dội hơn. Haiz… phu quân ta cái gì cũng tốt, chỉ tiếc… không được, thật khiến người ta đau đầu.

Kế Hoạch Ly Hôn Giả

Kế Hoạch Ly Hôn Giả Em dâu mang thai đôi, cả hai đều là con trai. Bố mẹ chồng mừng phát điên lên. Gọi vợ chồng tôi về nói: “Hai đứa là anh chị cả, phải gánh vác trách nhiệm gia đình, sau này tiền trả góp nhà, tiền sinh hoạt của chúng nó, hai đứa phải giúp đỡ cho nhiều vào!” Tôi định nói, nhìn tôi giống loại người ăn không ngồi rồi đi đưa hết tiền cho người khác lắm hả?? Tôi vất vả làm việc là để cho các người hút máu sao?! Nhưng chưa kịp mở miệng, chồng tôi đột nhiên hét lên một tiếng “Á”! Chỉ vào tôi, kích động nói: “Em nhéo anh làm gì? Em không đồng ý à? Em là đứa bất hiếu! Anh nói cho em biết, anh chắc chắn phải giúp em trai anh, không thì ly hôn, anh sẽ ra đi tay trắng! Sau này có phải ăn xin, anh cũng phải lau đít cho em trai anh!” “…” Mịa nó, tôi còn chưa đụng đến anh…  

Thư Tình Ban Ngày

Thư Tình Ban Ngày Để làm bẽ mặt tôi, Bùi Cách lại một lần nữa đem thư tình tôi viết ra làm trò đùa trước mặt mọi người. Cậu ta cười khẩy một tiếng và nói: “Có ai thích cô ta không? Đến cầu xin tôi đi.” Mọi người đều cười ồ lên nhưng có người đột nhiên hỏi một câu: “Ơ, cô ấy đâu rồi?” Nào ai biết, cách một bức tường, tôi đang bị bạn cùng phòng của cậu ta đè lên cánh cửa. Từ Tri Bạch vừa nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, vừa chậm rãi lần mò cúc áo trên váy tôi. “Chẳng phải nói là thư tình viết cho tôi sao, tại sao lại đưa đến tay cậu ta?” “Hình phạt đã nói trong điện thoại hôm qua, hay là thử xem?” “Xoẹt ——” Có người “vô tình” đụng phải bàn tôi khiến cho quyển sách ở ngoài cùng bị rơi xuống, cây bút đang viết dở trong tay tôi đột nhiên bị kéo ra một đường dài. Tôi hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên thì nhìn thấy cái bóng dáng quen thuộc kia.

Ông Ăn Chả Bà Ăn Cua Hoàng Đế

Ông Ăn Chả Bà Ăn Cua Hoàng Đế Đàn em rút trúng đại mạo hiểm, chủ động hôn bạn trai Đoạn Tiêu của tôi. Tôi chia tay anh ta trước mặt mọi người, anh ta lại chỉ xem rằng tôi đang giận dỗi. “Đừng như vậy, chỉ là trò chơi thôi mà.” “Đổi lại là em vì trò chơi mà hôn người khác anh cũng không để ý đâu.” Đoạn Tiêu nhận định gái ngoan như tôi sẽ không làm chuyện như vậy. Tiếp đó, bạn của anh ta, hotboy khoa tài chính Phó Tư Châu cũng rút được đại mạo hiểm. [Qua đêm với một nữ sinh.] Anh chậm rãi đưa tay về phía tôi, nâng môi cười một tiếng: “Đêm nay có muốn thử với tôi không?” Cuối cùng tôi đặt tay mình vào bàn tay anh, đồng ý. Đêm đó Đoạn Tiêu gọi cho tôi muốn cháy máy.

Mây Tan Trăng Sáng

Mây Tan Trăng Sáng Ta cùng tỷ tỷ cùng bị bán vào nhà thổ. Nhưng tỷ tỷ thì trong sạch như ngọc, còn ta, chỉ là một đứa hèn mọn tận đáy bùn. Cho đến một ngày, có người nói muốn chuộc ta ra.

Hương Vị Tình Yêu

Hương Vị Tình Yêu 「Tôi có thể chạm vào đuôi của anh không?」 Tôi dè dặt hỏi sếp. Sếp đã say, dưới bộ vest sang trọng, ở phần cuối cột sống lộ ra một cái đuôi trắng mượt mà! 「Được.」 Tổng tài lạnh lùng vô tình, nhưng lúc này hai má anh lại đỏ ửng. 「Phương Tiểu Linh, em có thể chạm nào nó.」 Anh nói.

Miểu Liên Tiên Tử

Miểu Liên Tiên Tử Ta và thiên đế đã hòa ly ba năm rồi. Vậy mà hôm nay hắn đột nhiên lại chạy tới, tay còn cầm theo một mảnh giấy mua bán nhà đất hung hăng ném vào mặt ta. “Miểu Liên! Mảnh đất của bản tôn ở núi Bắc Hoang từ bao giờ lại thành đất của nàng vậy!” “Hả? Sao mới mấy năm không gặp mà thiên đế càng ngày càng vô vị vậy.” Ta đứng dậy khỏi chiếc trường kỉ mềm mại, đưa tay nhặt mảnh giấy lên. Phía bên trên tờ giấy, giấy trắng mực đen viết rất rõ ràng — [Núi Bắc Hoang đã được Trạch Hoa thiên đế tặng lại cho Miểu Hoa nữ tôn, hiện tại đã thuộc quyền sở hữu của Miểu Hoa nữ tôn.] Là đêm qua ta lợi dụng lúc hắn say rượu mà lừa được. Tiểu đồng gác đêm không đúng lúc lại đem ngọc mộng bước vào. “Nữ Tôn, ngọc mộng của Thiên Đế vỡ rồi, phải làm sao đây?” Chỉ thấy cảnh mộng như một làn khói, chầm chậm hiện ra. Ta ôm cổ Thiên Đế, rót rượu vào miệng hắn: “Trạch Hoa, nếu chàng đưa đất cho ta, ta sẽ để chàng muốn làm gì thì làm.” Sau đó ta lấy được khế đất, phóng bước đi mất, hoàn toàn quên lời hứa. Đôi mắt Thiên Đế phát ra làn khí lạnh, ta tưởng hắn sẽ trách tội ta vì đã đùa bỡn hắn. Không ngờ hắn lại nắm lấy cằm ta, ánh mắt rực rỡ sinh động. “Miểu Liên, nàng lừa ta, lấy núi của ta mà không thực hiện lời hứa.”

Sứa Nhỏ Biết Yêu

Sứa Nhỏ Biết Yêu  “Chị kết hôn với em, con em sẽ sinh.” Cậu thiếu niên có vẻ ngoài lịch sự và tuyệt mỹ, khuôn mặt đỏ bừng, nghiêm túc nhìn tôi, trông chẳng giống như đang đùa chút nào. Tôi: “Cậu chắc không nhầm đấy chứ? Con trai sinh con à?” Cậu quay mặt đi, nơi đuôi mắt có một nốt ruồi lệ khiến người ta vừa nhìn đã thấy mềm lòng. “Chỉ cần chị đồng ý làm giống cái của em, điều gì em cũng có thể làm.”

Sự Tích Núi Côn Luân

Sự Tích Núi Côn Luân Sư tôn mang về từ trần gian một nữ tử. Ta và sư huynh hít một ngụm khí lạnh: Sư tôn to gan thật! Môn quy của phái Côn Luân chất cao như núi, trong đó điều quan trọng nhất chính là: Tiên phàm khác biệt, không thể phá vỡ. Nếu phạm phải, bị tước tiên thân, đày xuống trần gian. Sư tôn đây là lấy thân thử pháp điển à?! Vậy chẳng phải ta và sư huynh sắp thành trẻ mồ côi rồi sao!!! Điều này tuyệt đối không thể xảy ra! Để không trở thành cô nhi, ta và sư huynh lập tức lập thành tổ đội “tháo dỡ”, nhất định phải phá tan hai người này, kéo sư tôn trở về chính đạo!

Năm Tháng Dài Lâu

Năm Tháng Dài Lâu Tôi mua một chiếc túi LV, bạn trai tôi đòi hủy hôn. “Trần Yên, vài chục ngàn chỉ để thỏa mãn sự hư vinh của em thôi à?” “Mẹ em phải rửa bao nhiêu cái đĩa, bố em phải trông bao nhiêu chiếc xe mới kiếm được số tiền này?” Anh ấy mắng tôi không tiếc lời. Mắng xong, thấy tôi im lặng, anh ấy buông một câu: “Đừng cưới nhau nữa.” Rồi anh ấy đóng sầm cửa bỏ đi. Tôi hối hận. Anh ấy nói đúng, bố mẹ tôi lương không cao, số tiền hơn chục ngàn này đủ để họ trang trải cuộc sống trong nửa năm. Tôi ngồi thẫn thờ trong phòng khách, nhìn cánh cửa rung nhẹ, không hiểu tại sao mình lại làm điều nông nổi như vậy.  

Sổ Ghi Nợ Của Mẹ

Sổ Ghi Nợ Của Mẹ Mẹ có một cuốn sổ ghi chép, trên bìa đề “Khoản nợ của con gái thứ hai”. Chỉ ghi riêng những chi tiêu của một mình tôi từ nhỏ đến lớn. Không có chi tiêu chung của gia đình, không có của chị gái, cũng không có của em trai. Khi tôi nhìn thấy nó, cả người tôi đều đờ đẫn. Nắm chặt tờ vé số trúng tám triệu, tôi nuốt trở lại tất cả niềm vui muốn chia sẻ. Mở miệng lại là một câu dò hỏi khô khan. “Mẹ, con muốn kết hôn rồi, bạn trai bảo con hỏi mẹ, nhà mình có thể chuẩn bị bao nhiêu của hồi môn?”

Phu Quân Lắm Chiêu

Phu Quân Lắm Chiêu Đêm trước khi hòa ly, Ngự sử đại nhân trúng độc mất trí nhớ. Sau khi tỉnh lại, vị Ngự sử lạnh lùng băng giá bỗng hóa thành tiểu yêu tinh bám người không buông. “Nàng là phu nhân của ta?” “Ta thật có phúc, cưới được phu nhân xinh đẹp như thế này.” “Phu nhân, ta đã sưởi ấm chăn cho nàng rồi, mau đến đây đi.” Ta: “…” Khi phát hiện ra thư hòa ly thư đã soạn sẵn, hắn kinh hãi đến tột cùng. “Phu nhân, ta đã làm sai điều gì? Nàng cứ nói, ta sẽ sửa hết.” “Có phải do ta hầu hạ phu nhân chưa đủ chu đáo không?” Ta: “…” Phải làm sao để nói cho hắn biết, mối hôn sự của chúng ta, vốn dĩ là giả?