Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Tình Yêu Giấu Kín

Tình Yêu Giấu Kín Lâm Thận, cậu ấm nhà họ Lâm nổi tiếng ở chốn kinh thành, luôn tỏ ra dịu dàng, cao quý, chỉ riêng với cô con gái nuôi của nhà họ Lâm là chưa bao giờ có sắc mặt tốt. Mọi người đều cho rằng anh chắc chắn là vô cùng chán ghét người chị gái không cùng huyết thống này. Nhưng không ai biết, đêm khuya tĩnh lặng, anh đẩy cô lên giường, gương mặt tuấn tú của anh hiện lên vẻ cuồng loạn và u ám. “Chị sao cứ không ngoan ngoãn nghe lời vậy? Tôi đã nói với chị rồi, đừng có cười với những tên con trai khác.”

TÔI XUYÊN VÀO THÂN PHẬN TIỂU THƯ TẦN GIA

Khi tôi tỉnh lại, họ nói tôi là tiểu thư thực sự của nhà họ Tần, vì bị trao nhầm lúc còn bé nên mới dẫn đến sự xa cách này. Thế nhưng trong nhà đã có một cô tiểu thư khác, người được nuôi dưỡng suốt hơn mười năm, được gọi là “tiểu thư giả.”Gia đình đó mong tôi sẽ cảm thấy tự ti, ghen tị, căm phẫn số phận bất công và dần chìm vào nỗi buồn không lối thoát.Nhưng khi xem xét thế giới này – một thế giới không có chiến tranh, không có nạn đói, không còn nỗi sợ hãi về cái chết – tôi nhận ra đây chính là nơi phù hợp nhất dành cho tôi.

Người Dì Độc Ác

Người Dì Độc Ác Sau khi mẹ mất, dì tôi là góa phụ đã đưa con gái đến ở tại nhà tôi. Dì tôi bẻ một cành tre xanh, dùng dao nhỏ gọt nhọn, đưa cho em họ tôi chơi. Em họ tôi dùng nó chọc vào mắt tôi. Dì tôi nói không cần đến bệnh viện, chỉ cần dùng mẹo dân gian là được. Chần chừ một tháng, mắt trái của tôi bị hoại tử, còn lây sang cả dây thần kinh ở mắt phải. Tôi hoàn toàn trở thành người mù, phải nghỉ học ở nhà. Mỗi ngày, dì tôi bắt tôi làm việc nhà, còn mách bố tôi, nói rằng tính tình tôi ngày càng kỳ quặc. Bố tôi cho em họ tôi học lên đại học nhưng không chịu cho tôi đi học trường dành cho người mù. Sau đó, người bạn thời thơ ấu của tôi trở về quê, đề nghị đưa tôi ra nước ngoài chữa bệnh. Em họ tôi nói rằng người mù thì có quyền gì mà đi nước ngoài, rồi đẩy tôi xuống sông làm tôi chết đuối. Tôi được tái sinh vào ngày mẹ tôi làm lễ tang.

Thư Tình Gửi Nhầm Thời Điểm

Tôi thầm yêu Lục Yến đến năm thứ bảy. Tôi kết hôn với anh ấy. Đêm tân hôn, anh lại đưa cho tôi bản thỏa thuận ly hôn. “Một năm sau, chia tay trong yên ổn.” Nói xong, anh nhìn vào chiếc váy ngủ ren trên người tôi. Anh khẽ cười, hỏi: “Cô Giang, có tâm sự gì sao.” Sau đó, một năm trôi qua. “Tới khi nào thì đến cục dân chính?” Anh như bị điếc: “Thằng đàn ông lúc nãy là ai.” Tôi bật cười: “Lục tổng, anh có tâm sự gì không.”

Anh Luôn Là Người Ở Lại

Sau khi kết hôn với Lục Thượng Nham, chúng tôi đã thỏa thuận sẽ sống cuộc sống riêng của mỗi người. Tôi là người hiền lành, từ nhỏ đến lớn chỉ biết học hành, chưa từng yêu đương. Chứ đừng nói là hôn nhân mở. Vì vậy anh ấy làm gì thì làm, còn tôi vẫn lặng lẽ sống cuộc đời cô độc của mình. Anh ấy đã nhiều lần nói với tôi, đừng giữ lấy anh ấy, chẳng có ý nghĩa gì. Tôi đồng ý, rồi tiếp tục sống một mình. Dần dần, Lục Thượng Nham không còn về nhà nữa, tôi vẫn chỉ có một mình. Cho đến một đêm khuya, tôi xuống lầu uống nước. Vô tình nghe được anh ấy đang nói chuyện với anh em tốt. “Tôi cảnh cáo cậu, Chu Chu là của tôi, tôi rất yêu cô ấy, cô ấy cũng rất yêu tôi, tốt nhất cô nên dẹp bỏ những suy nghĩ vô ích đó đi!” Ờm… hình như tôi tên là Chu Chu.

Người đàn ông gõ cửa giữa đêm

Lúc rạng sáng hai giờ rưỡi, tôi bỗng nhiên tỉnh dậy mà chẳng rõ lý do. Khi đứng dậy uống nước, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa vang lên không ngừng. Nhìn ra ngoài, rõ ràng chẳng có ai cả…

Ngày Anh Đạp Nát Trái Tim Tôi

Sau khi tái hợp, Hứa Nam Đình trở nên dính người một cách bất thường. Ăn gì, uống gì, gặp ai… anh ta đều phải báo cáo từng cái một. Một ngày nọ, anh ta gọi điện cho tôi, giọng đầy thăm dò. “Châu Tử dẫn mấy cô em tới, gọi anh đi ngâm suối nước nóng.” Tôi chỉ “ồ” một tiếng: “Chơi vui nha.” Điện thoại bị cúp ngay. Hai mươi phút sau, anh ta chặn trước cửa nhà tôi, giọng nghẹn lại truy hỏi: “Em cứ để mặc anh đi với người khác?” Tôi lùi một bước trước ánh mắt anh ta. “Không phải đây chính là cảm giác ranh giới mà anh muốn sao?” Lời vừa dứt, anh ta sững người đứng đó.

Năm Năm Không Gặp, Vẫn Là Anh

Năm năm trước, tôi đã bỏ rơi Chu Thừa Nhiên. Sau này anh thành công trong sự nghiệp, tôi được phân công đến phỏng vấn anh, vậy mà ngay cả cổng công ty cũng không được bước vào. Có người hỏi anh có hận tôi không. Anh thản nhiên đáp: “Cô nói ai? Trong trí nhớ tôi không có cái tên này.” Tất cả mọi người đều cười nhạo tôi đáng đời. Thế nhưng sau đó, khi tôi đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi công tác, Chu Thừa Nhiên lại bất ngờ nổi giận: “Bỏ rơi rồi nghiện luôn à? Giờ lại muốn đi nữa?”

GIẢ MẤT TRÍ, NHÌN KẺ THÙ ĐÓNG VAI NGƯỜI YÊU TÔI

Sau một trận cãi nhau kịch liệt với kẻ thù truyền kiếp, tôi bị một vật từ trên cao rơi trúng đầu làm bất tỉnh.Tỉnh lại, tôi nảy ra ý định “giả heo ăn thịt hổ” – giả mất trí nhớ để lừa tiền hắn.“Tôi là ai vậy?”Hắn kinh ngạc tột độ, nhưng miệng phản ứng cực nhanh: “Anh là bạn trai em, hai ta yêu nhau tám năm rồi!”Tôi: Hả????Hắn còn không biết xấu hổ nói tiếp: “Hay là hôn cái, để em nhớ lại mùi vị?”Đàn ông đúng là… chó săn!Tôi thèm tiền của hắn, hắn thì thèm… môi tôi!

NHAN KHINH NGUYỆT

Tôi xuyên vào sách, nhưng trong sách lại không có nhân vật của tôi.Trong sách, tôi đã sống mười bảy năm với thân phận tiểu thư nhà giàu, vừa có tiền vừa có nhan sắc.Ngay khi tôi gần như quên mất mình là người xuyên không, Cục Quản lý Câu Chuyện cuối cùng đã giao cho tôi một nhiệm vụ.1Tôi xuyên vào sách, nhưng trong sách lại không có nhân vật của tôi.Sống mười bảy năm với thân phận tiểu thư nhà giàu, vừa có tiền vừa có nhan sắc, ngay khi tôi gần như quên mất mình là người xuyên không, thì Cục Quản lý Câu Chuyện cuối cùng đã giao cho tôi một nhiệm vụ.

Phần 3 - Như Ý Bắt Lợn Yêu

Như Ý Bắt Lợn Yêu Phần 1: Như Ý bắt chuột quỷ Phần 2: Như Ý bắt Yêu Hồ Phần 3: Như Ý bắt Lợn Yêu Phần 4: Như Ý bắt Chồn Tinh Bạn cùng phòng xinh đẹp và giàu có một người bạn trai cao 1m6, nặng 85kg, mặt đầy dầu bóng loáng. Cô ta lúc nào cũng đề phòng tôi, sợ rằng tôi có ý đồ với bạn trai của cô ta. Tôi nói bạn trai cô ta là một con lợn, nhưng cô ta lại mắng tôi không ăn được nho thì nói nho chua. Nhưng cô ta không biết rằng, bạn trai của cô ta thực sự là một con lợn.

Hãy Bảo Vệ Mẹ!

Hãy Bảo Vệ Mẹ! Đứa con ngoài giá thú mà bố tôi giấu kín suốt 8 năm cuối cùng cũng bị mẹ phát hiện. Mẹ tôi quyết tâm vạch rõ ranh giới với ông ta, không ngần ngại rời khỏi nhà. Lần này tôi đã ngăn cản mẹ tôi. Bởi vì tôi đã được sống lại. Bố tôi mắc bệnh hiểm nghèo, sẽ chet rất nhanh thôi, chừng nào ông ta mất thì toàn bộ tài sản đứng tên ông sẽ thuộc về mẹ con tôi.

Tạm Biệt Hứa Đường

Tạm Biệt Hứa Đường Tôi là nữ sinh nổi tiếng trong truyện thanh xuân đau thương, người từng hút thuốc, trốn học, phá thai, và có vòng một nổi bật. Vài ngày trước, cậu ta còn hôn tôi, vậy mà giờ đây, Dương Nam Dự lại bảo tôi đi quyến rũ lớp trưởng Giang Sâm – người lạnh lùng, cao ngạo, không thể với tới của lớp họ. Chỉ vì Giang Sâm là người trong lòng cô gái mà Dương Nam Dự yêu. Kiếp trước, tôi đã khiến Giang Sâm lỡ kỳ thi đại học, tiền đồ bị hủy hoại. Kiếp này, tôi nhuộm lại tóc đen, mặc váy dài, ngoan ngoãn ngồi cạnh cậu ấy. “Lớp trưởng, dẫn tôi cùng thi Thanh Hoa nhé!” Về sau, tôi và Giang Sâm thường xuyên cùng nhau xuất hiện. Dương Nam Dự ghen đến phát điên, “Hứa Đường, tôi bảo cậu diễn kịch mà cậu nhập vai luôn rồi à?” Giang Sâm ôm eo tôi, lạnh nhạt nói: “Cậu ta là tên ngốc được 3 điểm môn Lý à? Đường Đường, tránh xa hắn ra, đừng để lây cái ngu.”

Chỉ Có Thể Là Anh

Chỉ Có Thể Là Anh Trong phòng khám, tôi đang tán tỉnh đối thủ một mất một còn của anh trai. Đột nhiên anh trai đẩy cửa đi vào. “Thấy em gái tôi không?” Tôi trốn dưới gầm bàn, vụng trộm nắm chặt lấy áo khoác trắng của anh. Chỉ nghe thấy anh cười khẽ một tiếng: “Không thấy.”

ĐỂ CHỒNG GIÚP EM HẠ SỐT

Khi đang nhảy thân mật với một tiểu minh tinh, tôi nhận được cuộc gọi từ người chồng liên hôn, giục về thực hiện nghĩa vụ vợ chồng.Tôi bịa đại:“Em bị ốm rồi, sốt cao lắm.”Anh ta cười lạnh một tiếng:“Eo lắc đến sắp bay lên trời rồi, sốt cũng dữ dội thật nhỉ.”“Bàn VIP phía sau bên phải, dắt theo ‘người tình nhỏ’ trong lòng em qua đây uống với chồng một ly.”Tôi xoay người bỏ chạy, nhưng chưa kịp đi xa đã bị anh ta bắt lấy gáy, ánh mắt nguy hiểm:“Chạy cái gì?”“Để chồng giúp em hạ sốt.”

LỠ TAY BẮT NẠT ĐẠI CA TRƯỜNG

Hôm đó, đại ca trường đánh nhau, tôi chọn ngay một chỗ xem kịch vui đẹp nhất. Kết quả, đại ca tung một cú đấm, tôi không kịp tránh, ăn ngay một đấm vào mặt. Tôi khóc ròng, nhân cơ hội này bắt đại ca làm người hầu cho tôi một tháng. Đại ca nghiến răng nghiến lợi đồng ý. Đến khi hết hạn, đại ca được “tự do”, tôi lại quay sang bắt anh trai làm người hầu. Ai ngờ, Chí Nham (tên đại ca) đỏ mặt kéo tay tôi đặt lên ngực mình: “Cậu lấy lý do gì mà chọn hắn? Hắn hầu hạ cậu tốt hơn tôi sao?” “Hắn có giàu như tôi không? Hắn có mua bánh kem, trà sữa cho cậu không?” “Hắn có sẵn sàng làm ‘cún’ cho cậu như tôi không?” “Từ giờ để tôi tiếp tục làm người hầu của cậu, được không? Cậu muốn sai bảo thế nào cũng được.”

Tôi Là Nữ Phụ Độc Ác

Tôi Là Nữ Phụ Độc Ác Tôi chính là nữ phụ độc ác nhưng tôi mặc kệ. Bởi vì tôi bị mù mặt. Trong một gia đình có năm người, một nam chính, một phản diện, một nam phụ, một nữ chính, một nữ phụ. Cốt truyện yêu cầu tôi phải ưu ái nữ phụ, chèn ép nữ chính, ngược đãi nhân vật phản diện, nuông chiều nam chính và tốt hơn nữa là không để ý đến nam phụ. Tôi im lặng nhìn chằm chằm vào năm nhóc con trông giống hệt nhau, trầm ngâm suy nghĩ. [Cô là một nữ phụ độc ác có tác động cực kỳ lớn đến cốt truyện, nếu không tuân theo cốt truyện, thế giới sẽ sụp đổ.] Tôi nhìn cuốn “Bách khoa toàn thư” trước mặt, thứ có thể giải đáp mọi thắc mắc của mình, sau khi suy đi nghĩ lại, tôi quyết định thôi thì cố gắng hết sức vậy. “Nam chính là ai?” [Người dễ thương nhất, có đôi mắt to nhất và cái miệng đỏ nhất.] “Tên gì?” [Không biết.] “Nữ chính là ai?” [Người đẹp nhất, tuổi còn nhỏ nhưng đã có nét đẹp của một mỹ nhân tương lai với khuôn mặt trái xoan và đôi mắt hạnh nhân.] “Tên gì?” [Không biết.] Sau nhiều lần tra hỏi, tôi vẫn không biết gì ngoài những mô tả về ngoại hình có chút mơ hồ kia. Tôi hơi hoang mang nói: “Được rồi, vậy cùng nhau hủy diệt đi.” Bắt đầu.

Cưng Chiều Vợ Nhỏ

Cưng Chiều Vợ Nhỏ Tôi bị “truy quét mại dâm”. Đội trưởng đội thanh tra truy quét, chính là chồng hợp đồng của tôi. Trong phòng thẩm vấn, anh cau mày, lạnh giọng hỏi: “Tại sao lại đi tìm đàn ông khác?” Tôi chân thành trả lời: “Không còn cách nào khác, anh không làm được.” Tối hôm đó, anh dồn tôi vào góc tường. Cắn nhẹ vào vành tai tôi, giọng trầm khàn: “Nói lại lần nữa xem, tôi không làm được ở đâu?”  

Cố Chấp Chiếm Hữu

Cố Chấp Chiếm Hữu Hồi nhỏ, tôi chọn đồ vật đoán nghề tương lai, nhưng tôi lại nắm lấy tay anh trai kế. Vậy nên, khi lớn lên, tôi hiển nhiên yêu người anh trai không cùng huyết thống này. Nhưng bất kể tôi cố ý quyến rũ thế nào, Trần Yến Châu vẫn luôn thờ ơ lạnh nhạt với tôi. Cho đến ngày hôm đó, tôi hôn người bạn thanh mai trúc mã và bị Trần Yến Châu bắt gặp. Anh giữ vẻ mặt lạnh lùng, ném tôi lên giường. Rồi dùng dây xích giam cầm tôi. “Cục cưng, đây là hình phạt dành cho những đứa trẻ hư.”

Kẻ sát nhân hàng loạt trốn dưới gầm giường cô gái câm điếc

Tôi bị điếc và câm từ nhỏ, cuộc sống có rất nhiều điều bất tiện. Ngay cả lúc tắm quên mang đồ lót, tôi cũng chỉ có thể nhắn tin nói với bạn trai. Khi đang gõ chữ, tôi vô tình bấm nhầm vào chức năng nhập giọng nói. Trong khung trò chuyện, lập tức hiện ra rất nhiều dòng chữ. “…Con đàn bà này đẹp thật, chân dài ghê, hôm nay phải cẩn thận, đừng để giết luôn cả cô ta…”