Hiện đại
Thiên Kim Thật Ngoài Dự Đoán Tôi là thiên kim thật bị thất lạc nhiều năm của nhà giàu nhất thành phố. Ngày được anh trai ruột đón về, vì trên tay dính bùn đất nên tôi bị cô con gái nuôi đẩy ngã xuống đất. Tôi còn chưa kịp hoàn hồn đã thấy mẹ ruột tát cô ta hai cái giòn tan: “Cô là cái thá gì mà dám động tay với con gái ruột của tôi, một đứa con nuôi cũng muốn trèo lên đầu người khác?” Úi chà! Bà mẹ này ngầu dữ ta, tôi thích quá trời. Vậy thì cái nhà này, tôi đã về rồi, khỏi đi đâu nữa.
Năm lớp 12, tôi thích bạn của cậu út, Thẩm Dự Chu.Anh ấy lạnh lùng từ chối: “Em còn nhỏ quá.”Mất mặt đến tận nhà ngoại, tôi quyết định ra nước ngoài du học và cắt đứt liên lạc với anh.Việc đầu tiên sau khi về nước là kéo người đàn ông này lên giường.Anh chỉnh tề cài lại cà vạt, nói: “Hôm nay ăn mặc đẹp một chút, chúng ta đi đăng ký kết hôn.”Tôi cười rạng rỡ: “Xin lỗi nhé, tối qua anh và tôi đều uống say. Tôi vẫn còn nhỏ, chưa muốn kết hôn.”Sau đó, anh ép tôi vào tường, ngay trước mặt tôi tháo xuống đôi găng tay trắng.
Chậm Một Bước Để Cả Đời Bên Nhau Nửa đêm đang trực ca, có một cô gái trẻ bị mang thai ngoài tử cung được đưa vào cấp cứu. Tôi bình tĩnh hỏi: “Phải phẫu thuật ngay, người nhà đâu?” Cô gái đau đến mức không thể nói thành lời, cố gắng gọi một cuộc điện thoại rồi đưa cho tôi. Tôi nhận lấy điện thoại, còn chưa kịp mở miệng thì bên kia đã vang lên giọng nói của chồng tôi. “Bảo bối, có chuyện gì vậy?”
Trọng Sinh Để Giúp ‘Tiểu Tam’ Sinh Sản Theo Lô Vào ngày thái tử gia trăng hoa nhà họ Lục quỳ xuống cầu hôn tôi, nửa Giang thành đều vỗ tay chúc mừng. Nhưng khi tôi mang thai 3 tháng, lại bị người ta lôi vào phòng khám chui dưới lòng đất, ép phá thai. Tôi liều mạng trốn khỏi đó, chạy đi cầu cứu hắn, nhưng chính tay hắn đã đánh ngất tôi rồi kéo trở lại. Trong cơn mê man, tôi mơ hồ thấy hắn dịu dàng ôm lấy “mẹ kế” không thể sinh con của hắn – Nhâm Trăn Trăn. “Đừng sợ, Lâm Tịch không còn người thân nữa. Đợi lúc thích hợp, lấy tử cung của cô ta thay cho em, em sẽ được làm mẹ.” “Trăn Trăn, anh chỉ muốn có em và con của chúng ta.” Tôi bị bác sĩ mổ bụng, đau đến ch .t ngay trên bàn mổ. X á.c tôi, Lục Hành vứt cho bầy chó hoang. Nhâm Trăn Trăn sau đó thuận lợi dùng tử cung của tôi, sinh cho hắn hai đứa con. Sống lại một kiếp, tôi quay về đúng ngày cưới với Lục Hành. Lần này, tôi lập tức tìm đến phòng thí nghiệm ở nước ngoài, thay tử cung của mình bằng tử cung… của thỏ. Không phải rất thích sinh con sao? Một tháng một lứa, mỗi lứa tám con, đủ cho các người hài lòng chứ?
Mẹ tôi là người giúp việc cho nhà họ Thẩm.Tôi đến nhà họ Thẩm từ năm mười hai tuổi.Năm mười tám tuổi, bà Thẩm nói với tôi:“Con trai lớn rồi dễ nổi loạn, mấy cô gái bên ngoài dì không yên tâm. Con ở bên cạnh Thẩm Dự đi.”Bà ấy nói, chỉ cần tôi trông chừng được Thẩm Dự trong bốn năm đại học, đừng để anh ta chơi bời lăng nhăng,Bà sẽ cho tôi ra nước ngoài học, còn tặng thêm mười triệu để khởi nghiệp.Tôi nghiêm túc ghi vào sổ:Phu nhân là người tốt thật.Không chỉ để tôi ngủ với con trai bà, mà còn cho tôi tiền nữa.
Tôi nhát gan, sợ rắc rối, vậy mà hệ thống lại bắt tôi bỏ thuốc cho anh trai mình.Tôi không dám, chỉ dám đưa cho anh ấy một cốc nước ấm.Anh tôi uống xong, mặt đỏ bừng, hỏi: “Em bỏ cái gì vào vậy? Nóng quá.”Tôi sợ đến mức chân nhũn ra: “Anh, thật sự chỉ là nước ấm thôi mà.”Nghe vậy, anh ấy lại cúi xuống, đè tôi chặt hơn: “Bé con đúng là không nghe lời, chẳng phải bảo em bỏ thuốc sao?”
Thú Vương Sủng Ái Cái bình giữ nhiệt của tôi, hình như có sự cộng hưởng nào đó với Thú Vương. Tôi vặn nắp bình, Thú Vương mặt đỏ bừng. Tôi rót nước, Thú Vương ngửa đầu thở dốc. Tôi uống nước, Thú Vương… cong lưng lại, biến về nguyên hình. Một ngày nọ, tôi đánh mất bình giữ nhiệt. Thú Vương tốt bụng lấy ra hai cái: “Ngươi làm mất cái biết động đậy này, hay cái biết phát nhiệt này?” Tôi nói, không phải cái nào cả. “Ngoan lắm, vậy ta thưởng cả hai cho ngươi.”
Năm thứ tư làm chim hoàng yến của Tống Cảnh Uyên. Anh ta chán tôi rồi, đòi chia tay.Tôi vốn định khóc lóc, làm ầm lên, dọa tự tử để níu kéo. Giống như bao lần trước, diễn một màn si tình để anh ta cảm thấy được yêu.Nhưng ngay lúc đó, những dòng bình luận hiện lên trước mắt tôi lại viết rằng:[Lần này Tống Cảnh Uyên nghiêm túc rồi.][ Anh ta đã thích người khác, đây thực sự là lần cuối cùng nam chính và nữ phụ gặp nhau rồi]Tôi sững người, nghẹn lời.Chỉ âm thầm rơi nước mắt, đồng thời dùng ngón út móc lấy những tờ tiền rơi dưới đất, cuộn lại nhét vào lòng bàn tay, rồi giấu sâu vào tay áo.
Xin đừng phụ Tinh Nguyệt Tôi đã ch .t được 5 năm rồi, vậy mà em trai tôi lỡ tay gửi ảnh selfie của tôi cho Chu Nhất Dã. Chu Nhất Dã: “Đừng lấy hình cô ta ra để làm tôi buồn nôn.” “Thiếu tiền thì kêu chị cậu đi tìm đàn ông đi! Không phải cô ta giỏi nhất chuyện đó à?” “Nếu cô ta chịu cầu xin tôi, tôi còn cho cô ta một cơ hội.” Em trai tôi nghiến răng mắng hắn: “Cầu xin? Ha ha ha! Chị tôi ch .t lâu rồi! Đồ rác rưởi! Tốt nhất đừng để tôi gặp lại mày! Thấy mày lần nào, tao đập lần đó!”
Sau Khi Chỉnh Mẹ Chồng, Tôi Bay Màu Luôn Rồi Sáng sớm ngày thứ hai sau đám cưới, mới hơn 5 giờ, trời còn chưa sáng, mẹ chồng tôi đã đứng ngoài cửa đập rầm rầm. Tôi giơ chân đá một phát vào mông chồng. Ảnh lồm cồm bò dậy ra mở cửa. Mẹ chồng xông vào liền hất tung chăn trên người tôi, dọa tôi hét toáng lên “Á á á!” Bà ta quăng một bộ đồ lên người tôi, mặt hầm hầm, giọng rất hung: “Dậy ngay! Tôi có chuyện muốn nói.” Tôi còn chưa hoàn hồn. Còn chồng tôi thì… câm như hến. Ngoài phòng khách, hai vợ chồng già ngồi chễm chệ trên ghế sofa, tư thế y chang Thái Thượng Hoàng đang chuẩn bị lâm triều. Tôi vừa định ngồi xuống, mẹ chồng đã rống lên: “Tôi cho cô ngồi hả? Người lớn nói chuyện, con cháu phải đứng! Không được dạy dỗ đàng hoàng hả?” Tôi quay sang nhìn chồng, ảnh đã ngồi từ nãy, giờ vội vàng bật dậy, mặt đầy áy náy, lặng lẽ đứng cạnh tôi như học sinh bị gọi lên bảng. Mẹ chồng bắt đầu màn giáo huấn dài dòng: “Tiểu Kỳ à, giờ con đã là người nhà họ Vương, thì phải hiểu làm dâu phải hiền lành, nết na. Ra ngoài không thể để người ta nói mẹ chồng dạy dỗ con dâu không ra gì được đâu.” Bà ta vừa nói vừa phun nước bọt bay tung tóe. Tôi nghe mà đơ cả người. Rồi tôi hỏi lại: “Nhưng mà… Vương Thư Vỹ là… ở rể nhà con mà?” Ủa? Ủa là sao? Bà định quên hả?
Bất ngờ giải phóng tinh linh thực hiện điều ước.Tôi thành tâm ước nguyện:“Tiền rơi từ trên trời, không cần lao động mà có, đào hoa nở rộ, mỹ nam trong lòng…”Giây tiếp theo, kẻ thù không đội trời chung của tôi ngã thẳng vào lòng tôi.Quan trọng hơn, hắn chỉ quấn đúng một chiếc khăn tắm lỏng lẻo sắp rơi không rơi.Giọng điệu lươn lẹo của tinh linh vang lên:“Làm người không thể quá tham lam đâu nhé~ Điều ước được chọn ngẫu nhiên để thực hiện. Mỹ nam trong lòng đã được gửi đến, chúc bạn có một cuộc sống vui vẻ nha~”
Chồng Không “Sợ” Vợ Tin đồn nói rằng sếp là người sợ vợ. Bình thường cứ lấy lý do “về nhà với vợ” để trốn các buổi tụ tập. Trong buổi tiệc mừng công, có đồng nghiệp buôn chuyện: “Không phải hôm nay sếp Tần phải về nhà với vợ sao?” Anh nghiêng đầu, hất cằm về phía tôi: “Hôm nay không cần. Vợ tôi đang ở đây rồi.” Tôi: “…”
Người Vợ Đến Từ Địa Ngục Ra ngoài mua thức ăn, tôi rơi xuống cống thoát nước, khi được cứu lên thì đã bất tỉnh. Nhưng không ngờ trong khoảng thời gian đó, nhà tôi xảy ra vụ n ổ khí gas, chồng tôi ch .t ngay tại chỗ. Tôi nước mắt giàn giụa, vừa khóc vừa loạng choạng chạy về nhà. Hàng xóm ai cũng cảm thán rằng tình cảm vợ chồng chúng tôi thật sâu đậm. Chỉ có tôi biết, tôi chỉ đang nôn nóng muốn kiểm tra thành quả của mình. Dù sao, không tận mắt nhìn thấy, tôi cũng chẳng yên lòng được…
Trong buổi tụ họp, bạn hỏi tôi thích kiểu con trai nào.Để che giấu sự “đen tối” trong lòng dành cho anh chàng cao lãnh như hoa kia, tôi bất đắc dĩ đáp:“Thích kiểu sói hoang vừa ngầu vừa chất, tốt nhất là có hình xăm.”Ai ngờ ngày hôm sau, tôi thấy Giang Sướng – người luôn lạnh lùng và kiêu ngạo – bước vào một tiệm xăm.Khi bước ra, trên cánh tay anh ấy xuất hiện một hình xăm… Peppa Pig.
Giăng Bẫy Ngày cưới, bố tôi uống say, đem toàn bộ tiền sính lễ và của hồi môn của tôi đi đánh bạc và thua sạch.Tôi sợ đến tái mặt, nhưng vị hôn phu của tôi lại cực kỳ bình tĩnh.“Tĩnh Tĩnh, tiền thua thì cũng đã thua rồi. Giờ quan trọng nhất là hoàn thành hôn lễ, đừng để người thân và bạn bè nhìn thấy trò cười của chúng ta.”Lòng tôi chùng xuống, mặc kệ anh ấy ngăn cản, tôi chạy thẳng đến bàn lễ tiền mừng, gom hết toàn bộ tiền mừng hôm nay đặt trước mặt bố tôi.“Chỗ này, bố cầm hết đi, mang đi thắng lại số tiền đã mất cho con!”
Người Truy Hồn Bố dượng đối xử không tốt với mẹ tôi, ngày nào mẹ tôi cũng khóc lóc kể lể với tôi. Tôi khuyên mẹ ly hôn, mẹ quay sang nói lại với bố dượng: “Con gái tôi khuyên tôi đừng ở với ông nhưng tôi vẫn đối xử tốt với ông như vậy.” Bố dượng tức giận, lỡ tay đánh chết tôi. Sau khi mẹ tôi khóc lóc thảm thiết, với tư cách là người nhà, mẹ tôi đã viết thư xin giảm án cho bố dượng: “Con đã mất rồi, người sống vẫn phải sống tốt.” Sống lại một lần nữa, tôi trở về ngày mẹ lấy bố dượng. Mẹ hỏi tôi: “Con thấy bố mới thế nào?” Tôi cười lạnh: “Nhìn là biết hai người sẽ sống với nhau đến răng long đầu bạc.”
Kẻ Báo Ứng Đời Anh Là Tôi Sau khi ba tôi đ â.m ch .t chồng của người hàng xóm, ông phải bồi thường một khoản tiền rất lớn. Về sau, con trai bà ta bị viêm phổi giữa đêm, lại bắt ba tôi đưa đi bệnh viện. Học hành kém, cũng đòi ba tôi trả tiền học thêm. Chưa dừng lại ở đó, bà ta còn yêu cầu ba mẹ tôi mỗi tuần đến nhà bà ta lau dọn vệ sinh. Bà ta vừa khóc vừa gào lên: “Các người hại ch .t chồng tôi! Đây là quả báo của các người!” Cho đến khi tôi lớn lên. Người hàng xóm ấy lại mở miệng, ép tôi phải làm con dâu của bà ta. “Nếu không phải chồng tôi ch .t, nhà tôi đâu đến nỗi khốn khó như vậy? Con trai tôi sao có thể không tìm được vợ?” Tôi kịch liệt từ chối. Bà ta liền lén lút đuổi ba mẹ tôi ra ngoài, rồi cạy cửa nhà tôi, lén đưa con trai mình leo lên giường tôi. Tôi ra sức chống cự, nhưng cuối cùng lại bị hắn dùng gối đè đến ch .t. Sau khi ch .t, tôi mới biết, chồng bà ta vốn bị ung thư giai đoạn cuối, là hai vợ chồng họ cố tình dựng màn kịch, âm mưu hãm hại cả nhà tôi. Được sống lại một lần nữa. Tôi trở về đúng ngày ba tôi chuẩn bị lái xe ra khỏi nhà…
Tôi Cưới Ở Trần Gian, Bạn Thân Gom Quà Dưới Địa Phủ Tết Thanh Minh, tôi mang bánh ngọt và trà sữa đến viếng mộ bạn thân, báo cho cô ấy biết tôi sắp kết hôn. Tối hôm đó, cô ấy hiện về báo mộng cho tôi. “Cưới đi! Cưới rồi ch.t luôn đi!” “Chờ đến lúc mày bị hành đến ch.t thì chôn bên cạnh tao, đến lúc không ai đốt đồ cúng cho mày, mày còn có thể ké phần của tao, khỏi làm ma ch.t đói.” Tôi ch.t lặng. “Mày đang nói cái quỷ gì thế?” Ngón tay của cô ấy gần như chọt thủng đầu tôi: “Đồ ngu! “Cả nhà hôn phu của mày đang chờ mày tuyệt hậu đấy, mày thật sự không nhận ra tí gì à?”
Gặp Dịp Thì Chơi Ở Bắc Kinh ai ai cũng biết tôi là tình nhân nghe lời hiểu chuyện nhất của Phó Tư Diên. Cùng hắn trải qua 6 năm, tất cả mọi người đều nói cuối cùng tôi cũng đến lúc phải chuyển lên chính thức. Phó Tư Diên lại đính hôn với người khác. Có người hỏi hắn: “Thẩm Lâm Hi theo anh nhiều năm như vậy, cứ như vậy mà kết thúc sao?” Hắn cười lạnh nhạt: “Gặp dịp thì chơi mà thôi, không đáng nhắc đến.” Nhưng sau đó lại là hắn buông xuống sự rụt rè cùng kiêu ngạo, lôi kéo tôi bằng nhiều tiếng cầu xin: “Lần này chúng ta ở cùng một chỗ, được không?” Tôi chỉ mỉm cười, tách từng ngón tay hắn ra: “Phó Tư Diên, không được.”
Mẹ Tôi Nói Bà Không Trọng Nam Khinh Nữ Mẹ tôi phản đối tư tưởng trọng nam khinh nữ. Bà nói lòng bàn tay và mu bàn tay đều là thịt, bà yêu thương tôi và em trai như nhau. Nhưng mỗi lần nghỉ lễ về quê, lúc trở lại thành phố, bà gói tổ yến và a giao* cho em trai, còn lén nhét trứng gà và sữa đậu nành vào hành lý của tôi. * A Giao là một loại dược liệu quý trong y học cổ truyền Trung Hoa, còn được gọi là cao da lừa. Đến lúc phát hiện ra, sữa đậu nành đã đổ, trứng cũng vỡ nát hết. Laptop bị dính nước, hỏng hoàn toàn, mọi dữ liệu đều mất sạch. Tôi vì một sai lầm nghiêm trọng mà bị công ty sa thải. Tôi sống mơ hồ, mệt mỏi, một bước hụt chân ngã xuống cầu thang. Đến khi tỉnh lại, tôi lại quay về đúng ngày nghỉ lễ Trung thu vừa trở về quê.