Hiện đại
Ngại Gì Nếu Tôi Phát Điên? Tôi nổi tiếng khắp mười dặm tám thôn là con nhóc đanh đá nhất vùng. Leo mái nhà, gỡ ngói, châm pháo trong hố phân đều là nghề sở trường của tôi. Nhưng trớ trêu thay, tôi lại cưới phải một ông chồng da trắng đẹp trai, lịch thiệp nho nhã, cha mẹ chồng thì ít nói nhu mì, không biết nổi giận. Ngày tháng cứ thế trôi qua, nhạt nhẽo vô cùng. Cho đến khi chúng tôi tới nhà họ hàng làm khách, ngay trước mặt chúng tôi, họ sai bảo mẹ chồng như giúp việc. Tôi hỏi chồng: “Em có thể phát điên được không?” Anh đáp: “Nếu có thể, làm ơn phát điên ngay đi.” Tốt lắm! Đấu trường thuộc về tôi cuối cùng cũng đến rồi!
Lỡ Mang Thai Với Cậu Nhỏ Cậu nhỏ ép hỏi tôi đứa bé là của ai? Tay tôi run rẩy, bấm gọi cho “người đàn ông hoang dã” kia. Thế nhưng… tiếng chuông điện thoại lại vang lên ngay bên cạnh. “… Gọi… nhầm rồi…” Tôi nhìn chằm chằm vào gương mặt điển trai của anh, khuôn mặt của… Tần Mặc. Trong lòng như sóng lớn cuộn trào.
Sau khi tốt nghiệp đại học, bạn thân của tôi bị người yêu đá.Tôi khuyên nhỏ: “Đừng có mê trai quá mà rối não. Một thằng nhãi con mà cũng khiến mày bỏ ăn bỏ uống hả?”Cho đến khi tôi tình cờ gặp anh trai của nhỏ ở nhà nó.Năm đó tôi đứng đút tay túi quần, nhìn anh trai người ta mà nghĩ: chưa thấy ai bám người như tôi, vậy mà vẫn có người còn bám hơn cả tôi.
Oan Hồn Đêm Giao Thừa Tôi chết vào đêm Giao thừa. Mùng Ba Tết, quan tài đỏ của tôi chưa xuống đất mà lại được đưa vào nhà người khác. Con trai nhà này cũng vừa mới chết. Chúng tôi bị dựng dậy, bái thiên địa và tổ tiên.
Tiệm Vàng Mã 1: Người Giấy Văn Văn Tôi thừa kế tiệm vàng mã của ông nội. Cả nhà bác Cả kéo đến làm loạn, nói rằng con gái không có tư cách thừa kế. Tôi cười lạnh: “Nhà bác sắp gặp đại họa rồi, còn tâm trí đâu mà tranh giành tiệm với tôi?” Sau đó, anh họ gặp tai nạn xe, chị họ mất tích, bác Cả khóc lóc cầu xin tôi cứu gia đình họ. Nhưng tôi cũng chẳng thể làm gì được. Bởi vì tiệm này… chỉ những người sắp chết mới có thể nhìn thấy.
Ngôi Sao Sáng Nhất Trong Đêm Năm hai mươi tuổi, tôi đi theo đại ca cầm đầu miền Bắc Myanmar, Bạch Thường. Tám năm này, tôi và gã ân ái đã không biết bao nhiêu lần. Trong xe, trên bàn làm việc, cạnh xác chết của kẻ phản bội. Có lần, lúc gã động tình đã cắn lên cằm tôi và nói: “A Âm, làm xong giao dịch lần này, anh sẽ cưới em.” Tôi hơi sửng sốt, cười duyên nép vào lồng ngực phập phồng của gã, nhẹ nhàng đáp. “Vâng.” Nhưng sau đó, gã lại cho thuộc hạ lột sạch quần áo của tôi, rưới xăng lên người tôi, thiêu tôi đến chết. Sau khi chết, âm hồn tôi không tiêu tán, ngơ ngác nhìn Giang Tuần, đội trưởng đội điều tra hình sự thành phố chỉ huy một đội người, khó khăn trục vớt thi thể tôi lên khỏi đáy sông Mekong, đưa đến trung tâm giám định pháp y. Linh hồn tôi chỉ có thể đi theo thi thể. Nhưng lúc quay đầu lại, rõ ràng tôi thấy hai tay Giang Tuần siết chặt, móng tay ghìm sâu vào trong thịt. Hình như anh ta… rất hận tôi?
Tránh Đường Để Tôi Làm Giàu Tôi là con chó trung thành của đại tiểu thư phản diện. Đại tiểu thư bảo tôi đi về phía đông, tôi tuyệt đối không đi về phía tây, đại tiểu thư bảo tôi đuổi chó, tôi tuyệt đối không đuổi gà. Cho đến khi nữ chính nghèo khó chuyển đến lớp, cô ta chế nhạo tôi là một con chó ham tiền, không có chút tự trọng. Tôi nhìn chiếc túi da cao cấp và chiếc Ferrari mà đại tiểu thư vừa tặng, ánh mắt dần trở nên kiên định. “Gâu gâu!”
Ai Sẽ Thích Một Người Bình Đạm Như Cúc*? (*) Bình đạm như cúc: Câu đầy đủ là 落花无言,人淡如菊 (Lạc hoa vô ngôn, nhân đạm như cúc), ý chỉ người yêu thích sự đơn giản, không danh vọng tiền tài, không có mưu cầu cao đối với cuộc sống, thích sự bình yên lặng lẽ nhưng nội tâm kiên cường bất khuất. Mẹ tôi bình đạm như cúc, còn ba tôi lại tính toán chi li. Kiếp trước lúc họ ly hôn, tôi theo bản năng đi theo mẹ. Kết quả, căn phòng sinh hoạt từ nhỏ đến lớn bị cả nhà cậu tôi chiếm giữ. Tất cả phí nuôi dưỡng hàng tháng ba tôi gửi đến đều trở thành tiền đánh bạc của cậu tôi và khoản tiêu xài vào trò chơi của em họ tôi. Cả quá trình mẹ tôi đều tỏ vẻ thờ ơ. Đến khi mợ từ chối cho tôi vào đại học và muốn bán tôi để hoán đổi thân phận thay em họ, tôi đã tuyệt vọng van xin mẹ giúp đỡ. Nhưng vẻ mặt mẹ tôi lại bình thản: “Đều là người một nhà, đừng học theo thói tính toán chi li của ba con.” Cuối cùng, tôi chết dưới gậy của tên đàn ông bạo lực gia đình bị bại não kia. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay về thời điểm ba mẹ tôi ly hôn.
Sự Tồn Tại Rực Rỡ Khi cùng chồng đến trại trẻ mồ côi để nhận con nuôi, tôi bỗng nhìn thấy một hàng bình luận chạy ngang: 【Thật tuyệt vời, nữ chính cuối cùng cũng sắp có một gia đình thực sự rồi.】 【Nhưng cô bé nữ phụ độc ác đứng bên cạnh trông cũng thật đáng thương, nếu không phải vì không ai nhận nuôi, sau này cô ấy cũng sẽ không trở nên như vậy.】 【Đừng tỏ vẻ thánh mẫu nữa, chỉ cần nghĩ đến việc cô ta sau này sẽ đối xử thế nào với bảo bối đáng yêu của tôi, tôi đã thấy đau lòng rồi.】 Tôi sững người, nhìn sang cô bé đứng bên cạnh với ánh mắt tràn đầy khao khát nhưng lại đầy e dè. Tôi cúi xuống, dịu dàng nói: “Con cũng về nhà với cô, được không?”
Cô Em Gái Thân Yêu Em gái tôi nhất quyết muốn kết hôn với một tên nghiện cờ bạc. Tôi hiểu rõ rằng việc từ bỏ thói quen cờ bạc là vô cùng khó khăn, vậy nên đã cực lực phản đối bọn họ kết hôn. Bố mẹ tôi cũng đã dùng mạng sống của mình để ép buộc em gái chia tay với bạn trai cờ bạc. Cuối cùng, em gái đã tìm một người thật thà để kết hôn. Sau này, bạn trai cũ của em gái báo tin rằng hắn ta đã thắng bạc, kiếm được ba mươi tỷ đồng chỉ trong một lần. Mẹ tôi bắt đầu trách móc tôi, cho rằng tôi đã cản trở em gái mình trở thành phu nhân giàu có. Em gái càng căm ghét tôi hơn bao giờ hết. Vào dịp Tết, nó đã lừa tôi đến một nơi không có người, đẩy tôi xuống giếng hoang. Khi mở mắt lại, tôi trở về đúng ngày em gái tôi la hét đòi kết hôn với tên nghiện cờ bạc đó. Mẹ tôi gọi tôi khuyên bảo em gái.
Học Bá Giả Nghèo Tôi được tuyển thẳng vào Đại học Thanh Hoa nhưng lại bị trường cấp ba buộc tạm nghỉ học, và vô tình tôi đã đăng ký làm “người giao hàng cho đội ngũ xinh đẹp”. Khi tôi vừa cầm tháng lương đầu tiên định dẫn ba mẹ đi ăn một bữa ở khách sạn năm sao. Ba mẹ tôi ngồi trước cửa gặm dưa hấu và ném chùm chìa khóa trước mặt tôi. “Mười tám tuổi rồi, con nên học cách tự đi thu tiền thuê nhà đi.”
Chanh Đường Mùa Hạ Ngày họp lớp, biết được tôi đang tìm việc, đám bạn cùng lớp cũ nhao nhao đặt câu hỏi, tạo lập một phòng phỏng vấn thử cho tôi: “Nếu như chúng tôi thuê bạn, bạn sẽ mất đi điều gì?” “Làm thế nào để bán được giày cao gót cho nàng tiên cá?” “Đại não của bạn có màu sắc gì?” …… Sao toàn hỏi mấy cái câu đi ngược lại với loài người vậy? Vòng phỏng vấn mô phỏng vẫn tiếp tục: “Nếu như có năm vị lãnh đạo, nhưng chỉ có bốn cái ghế, phải làm như thế nào?” Não tôi bắt đầu ong ong, mở miệng xà lơ: “Nếu như là lãnh đạo giống như Kỷ Tự Hoài, vậy để người đó trực tiếp ngồi lên đùi tôi là xong rồi còn gì?” Lời vừa ra khỏi miệng, phía sau lưng đã truyền đến một âm thanh trầm thấp. “Hửm?” “Em chắc chưa?” ? ! !
Trả Thù Bạn Trai Cặn Bã Mẹ chuyển khoản cho tôi ba mươi vạn làm quà sinh nhật. Tôi để mắt đến hai mẫu túi hiệu nổi tiếng mười vạn, hỏi ý kiến bạn trai. Bạn trai phấn khích nói: “Đừng mua túi nữa, xin mẹ thêm hai mươi vạn nữa, mua cho anh chiếc Audi A8.“ Anh ta nhìn tôi, nói thêm: “Chúng ta đi chơi sẽ tiện hơn.” Tôi ừ một tiếng, quyết định mua túi, đổi bạn trai đi Audi A8.
Hoa Hồng Dại Nở Rộ Năm thứ năm sau khi kết hôn, tôi bắt gặp Tần Thao đè thư ký lên bàn mà hôn. Anh ta không chút bận tâm, thản nhiên nới lỏng cà vạt: “Em đang mang thai, nên dù sao anh cũng phải tự tìm chút niềm vui chứ.” Tôi chạm lên bụng phẳng lì của mình, thản nhiên chấp nhận. Sau đó, Tần Thao phát hiện tôi đang ôm anh trai của anh ta, môi đến khó bỏ khó phân. Anh ta nhìn vào cái bụng phẳng lì của tôi, mắt đỏ lên mà chất vấn: “Chẳng phải em nói là mang thai sao?” Tôi chậm rãi quệt vết son trên cổ áo của Tần Thác, cười nhàn nhạt: “Trước đây đúng là lừa anh, nhưng bây giờ, tôi thực sự đã có rồi.”
Nhất Định Là Em Vì muốn cứu công ty của “bạch nguyệt quang”, Lục Dã đã đẩy tôi vào phòng của khách hàng. Hoàn toàn không quan tâm tôi chính là vị hôn thê của anh ta. “Tô Hà, nhà họ Lục nuôi cô bao nhiêu năm, bây giờ cũng đến lúc cô phải báo đáp rồi.” Sau đó, Lục Dã đứng trước cửa khách sạn, đợi tôi phản kháng kịch liệt rồi làm bộ nghĩa hiệp xông vào “giải cứu”. Nhưng anh ta lại nghe thấy tiếng tôi run rẩy bên trong: “Đau… nhẹ một chút…” Đêm đó, thiếu gia nhà họ Lục luôn bình tĩnh ôn hòa, lần đầu nổi điên, cầm ghế đập cửa khách sạn như phát cuồng, mắt đỏ ngầu, gào lên gọi vị hôn thê của mình.
Không Thẹn Với Lòng Tôi và Lục Minh là đôi vợ chồng trẻ đã bên nhau từ thuở học sinh. Từ chiếc áo đồng phục đến chiếc váy cưới, từ tầng hầm chật hẹp đến căn biệt thự riêng biệt, chúng tôi đã đi cùng nhau suốt 12 năm. Tôi từng nghĩ rằng hôn nhân của chúng tôi vững như bàn thạch, cho đến khi tôi phát hiện anh ấy ngo/ại tìn/h. Hôm đó, anh đang ở bệnh viện cùng tôi chờ sinh, thì có một cuộc điện thoại gọi đến. Giọng cô gái bên kia run rẩy nức nở, khẩn thiết cầu xin Lục Minh đến với cô ta. Lục Minh ngập ngừng một lúc rồi quay người… bước ra khỏi phòng bệnh. Anh bỏ lại đứa con chưa chào đời. Bỏ lại người vợ đã cùng anh đi hết 12 năm cuộc đời. Và bỏ lại luôn cả mái ấm mà chúng tôi đã vất vả mới gây dựng được.
Mười năm hôn nhân, cuối cùng tôi cũng được “vị tiểu tam sinh viên trẻ trung” của chồng ghé thăm. Cô ta ôm bụng bầu, cười nhạt đầy ẩn ý: “Có con gà mái già không đẻ được trứng, lại cứ ôm khư khư ổ gà nhà hào môn.” Tôi vừa đưa tay vuốt lại mấy sợi tóc lòa xòa thì Chu Thành Huy đã vội nghiêng người che chắn cho cô ta. Phản ứng nhanh như chớp khiến tôi không nhịn được bật cười. Tôi nhìn chằm chằm vào anh ta, từng chữ rạch rõ ràng: “Con gà non mới anh nuôi? Tươi quá nhỉ. Còn anh? Gà trống già?” Anh ta không dám cãi, chỉ đứng yên chắn trước cô gái mềm yếu kia. Tốt lắm. Anh ta quên rồi à? Quên mình đã từng là “tiểu Chu” thế nào mới leo lên làm “Tổng Giám đốc Chu”? Vậy thì… để tôi giúp anh trở lại điểm xuất phát.
Là nhân viên bán hàng xuất sắc nhất, tôi bị “tối ưu hóa nhân sự”, lý do sa thải: Thường xuyên vắng mặt ở công ty, không tuân thủ giờ giấc. Tôi: “???” Này ông anh, nếu tôi suốt ngày ngồi lì trong công ty, thì doanh số 3 triệu đơn hàng mỗi tháng từ đâu mà ra? Tôi không hiểu, nhưng tôn trọng quyết định của công ty. Lập tức xé bỏ hợp đồng trị giá 50 triệu chỉ còn chờ ký kết, dẫn theo khách hàng và đội ngũ ưu tú sang đối thủ cạnh tranh. Nửa tháng sau, sếp cũ gọi điện, giọng điệu hèn hạ: Tôi bật loa ngoài: “Sếp à, công ty sắp phá sản đối diện kia muốn chiêu mộ đối tác mới của anh đấy.”
Hòn Đảo Cô Độc Sau khi Chu Tầm Khiêm khôi phục trí nhớ và trở thành thái tử gia của giới Bắc Kinh, ai cũng chắc chắn rằng anh sẽ ly hôn với tôi.Giờ đây, chỉ một chiếc khuy tay áo trên người anh đã có giá hàng trăm triệu.Còn tôi, dắt theo con gái, lại bị bạn bè anh gọi là “con nhỏ gội đầu từ quê lên”.Chúng tôi nhìn thế nào cũng không xứng đôi.Thế nhưng anh chỉ lạnh nhạt nói: “Ở lại bên cạnh tôi.”Tôi tưởng rằng, cuộc hôn nhân này vẫn còn hiệu lực, tôi vẫn là vợ chính danh của anh.Cho đến khi tin tức anh đính hôn lan khắp giới thượng lưu.Còn tôi, anh chỉ thản nhiên nói: “An An vẫn ở đây, cô ấy sẽ không đi đâu cả.”Tôi chỉ siết chặt vạt áo, rồi đến gặp mẹ anh: “Con muốn rời đi.”Sau đó, tôi một mình về miền Nam.Không mang theo con, cũng không mang theo anh.
Đạo Sĩ Cà Lơ Phất Phơ Tuyết Mai đứng trước mặt sư phụ, đôi mắt đầy kiên định nhưng lại có chút ngại ngùng: “Sư phụ, con… con thật sự không muốn xuống núi.” Sư phụ cô, một ông lão tóc bạc phơ, vuốt râu nhìn cô, gật gù: “Không muốn à? Nhưng đạo quán này cần sửa chữa, không phải đợi gió tự thổi bay tiền vào đây đâu!” “Vậy con làm sao có tiền?” Tuyết Mai nhíu mày. “Đi kiếm thôi! Hỏi xem người ta có muốn xem vận mệnh không, có ai cần diệt quái không, kiểu gì cũng kiếm được một ít. Đừng có nằm nhà mãi như con mèo lười, con phải tự lo lấy cho mình!” Sư phụ nói, giọng đầy nghiêm túc, nhưng lại pha chút… không thèm quan tâm. Tuyết Mai thở dài, tự nhủ: “Kiếm tiền cũng như đấu ma, chỉ cần gặp người ngu là xong!” Vậy là, cô xuống núi, mang theo hy vọng và một túi tiền rỗng, chẳng biết thế giới ngoài kia sẽ đối xử với cô như thế nào.