Hiện đại
Liệt Tổ Liệt Tông Anh trai đưa chị dâu mới về quê tế tổ. Chị dâu xinh đẹp ở trong từ đường gây chuyện, phàn nàn gia tộc rắc rối, làm quá mọi chuyện. Các thân thích trong tộc không vui, anh trai cười hòa giải nói nhà chị dâu không có những chuyện này. Chị dâu vừa nói xong, một bài vị tổ tông rơi xuống đất dù không có gió. Các thân thích đứng trong từ đường lập tức quỳ lạy. Chỉ có chị dâu không quỳ, còn lên tiếng giễu cợt. “Đúng là một đám nhà quê đạo đức giả.” Nói xong còn tiến lên đá vào bài vị tổ tiên mấy cái. Sau kỳ nghỉ, ai về nhà nấy. Tôi nhận được điện thoại của anh trai: “Uyển Như, mau cứu chị dâu!”
Không Còn Là Cái Bóng Ngày kỷ niệm kết hôn. Tạp chí quốc tế hàng đầu vừa đăng tải bài báo trang bìa mới nhất. Bài luận văn đủ sức làm chấn động cả giới học thuật, nhưng ở phần tác giả lại là một cái tên xa lạ với tôi – Lâm Sở Sở. Mà cô ta chính là học trò đắc ý nhất của chồng tôi – Cố Tri Ngôn. Tôi nhìn tin nhắn mà Cố Tri Ngôn gửi đến cách đây mười phút: 【Vãn Khanh, tối nay nhóm nghiên cứu có buổi hội thảo quan trọng, kỷ niệm ngày cưới chúng ta để hôm khác bù nhé.】 Tôi mở tập tin PDF của bài luận văn ấy, chụp lại toàn bộ bản thảo gốc để lưu trữ. Rồi bấm gọi cho luật sư sở hữu trí tuệ.
Đá Tra Nam Ở Tuổi Bảy Mươi Khi phát hiện ra cuốn album ảnh đó, tôi đang dọn dẹp vệ sinh nhà cửa cho con trai. Hóa ra chồng tôi Thẩm Chi Châu, mỗi năm đều cố định đi công tác một tháng, nhưng thật ra là đi du lịch khắp non sông cùng mối tình đầu thời niên thiếu. Từ năm 50 tuổi đến 75 tuổi, từ Trường Bạch sơn tuyết rơi gió thổi đến đảo Hải Nam nước trong cát trắng, từ mái tóc xanh đến đầu bạc, bọn họ đã đặt chân đến khắp mọi miền đất nước, nửa đời người trôi qua chỉ trong chớp mắt. Tôi ngồi ngây ra cả buổi chiều, cẩn thận hồi tưởng lại, hai mươi lăm năm qua, tôi đã làm gì. Một ngày ba bữa, phụng dưỡng cha mẹ chồng, nuôi dạy con cái, tôi như thể lúc nào cũng bận rộn không ngơi tay, sau này con cái cuối cùng cũng lập gia đình, tôi lại phải giúp chúng trông cháu.
Theo Đuổi “Tự Do” Chân Chính Kết hôn được ba năm, Tống Luật Thanh thích thư ký của mình. Vì cô ta, anh ta không tiếc đoạn tuyệt với gia tộc, không tiếc bỏ rơi vợ và con gái. Ngày anh ta đi, anh ta quỳ trước bàn thờ tổ tiên một đêm, để hết tài sản lại cho tôi và con gái. “Là tôi có lỗi với hai người, nhưng tôi cũng không biết nên làm gì nữa, tôi yêu cô ấy, tôi có thể từ bỏ tất cả vì cô ấy.” “Sống trong gia đình chỉ có tiền không có tình yêu như thế này là do tôi đen đủi.” “Nếu như không thể ở bên người mình yêu, cuộc sống còn ý nghĩa gì nữa?” Tôi nhìn anh ta, quả quyết ký đơn ly hôn, nhận tất cả tài sản. Tình yêu trăm ngàn lỗ thủng, bốn phía không có chỗ nào chặt. Không cần cũng được.
Tặng Vàng Giả Làm Của Hồi Môn? Sau Khi Trùng Sinh, Tôi Không Gả Nữa Khi bàn chuyện cưới xin, mẹ chồng lấy ra 2000 gram vàng làm sính lễ, khiến hàng xóm láng giềng ai nấy đều kinh ngạc. Tôi cảm động vô cùng, sau khi kết hôn thì dốc lòng dốc sức phụ giúp nhà chồng, lo cho chị dâu và cháu của chồng, thậm chí đến cả tiền bồi thường vụ tai nạn của cha cũng mang ra đầu tư vào việc làm ăn của chồng. Đến khi mẹ tôi lâm bệnh nặng, tôi tìm chồng xin tiền chữa trị. Anh ta lại nói: “Cô chẳng phải còn sính lễ đó sao?” Tôi mang số vàng ấy đi bán thì mới phát hiện tất cả đều là vàng bọc đồng, chỉ mạ một lớp mỏng bên ngoài, hoàn toàn không đổi được bao nhiêu tiền. Tôi tìm mẹ chồng và chồng lý lẽ, kết quả bị hai người họ liên thủ đẩy ngã xuống cầu thang. Tôi chết rồi, mẹ tôi cũng qua đời trong bệnh viện vì không có tiền chữa bệnh. Trọng sinh trở lại ngày đi đăng ký kết hôn, tôi ném trả “vàng sính lễ”, dứt khoát nói: “Cuộc hôn nhân này, tôi không lấy nữa!”
Ba Năm Không Danh Phận Tập đoàn của Tịch Dự vừa ký hợp đồng với một nghệ sĩ mới. Nghe nói là anh đích thân mời về – người yêu cũ. Khi tôi đến tìm anh, hai người đang cười nói vui vẻ, trò chuyện vô cùng thân mật. Cô ấy hỏi: “Anh có đang yêu ai không?” Tịch Dự đáp: “Chưa.” Anh trả lời không chút do dự, thậm chí còn chẳng né tránh ánh mắt tôi. Tôi nghĩ lại, thấy anh nói đúng thật. Chúng tôi chỉ ngủ cùng nhau ba năm, chưa từng là người yêu.
Chồng Tôi Ngoại Tình Trình Chỉ Lâm thú nhận với tôi rằng lúc đi công tác, anh ta đã vô tình khiến cô thư ký nhỏ của mình mang thai. Đây là năm thứ năm kể từ khi chúng tôi kết hôn, anh ta luôn muốn có một đứa con. Anh ta khóc lóc van xin tôi: “Kiều Niệm, đứa bé đã được 7 tháng rồi, xin em hãy để cô ấy sinh nó ra.” “Anh sẵn sàng ra đi tay trắng.” Tôi gật đầu. Cứ sinh đi, dù sao thì đồng cỏ xanh này cũng là do chính Trình Chỉ Lâm tự tìm đến.
Giải Mộng Nấm Đầu Người Tôi mở một phòng livestream giải mộng. Không chỉ tiên đoán cát hung cho người sống, mà còn giải mã được cả lời của người chết trong mơ. Một người đàn ông hỏi rằng, sau khi người thân qua đời, hắn thường mơ thấy trên quan tài mọc ra những bông hoa đỏ như máu. Hắn muốn biết giấc mơ ấy có ý nghĩa gì. Cư dân mạng trong phòng livestream đồng loạt nói rằng hắn quá nhớ thương người thân và khuyên hắn nén đau thương. Nhưng chỉ mình tôi biết, đó không phải hoa, mà là “nấm đầu người”, một loại nấm biến hóa từ oán khí của người bị hại. Và kẻ mơ thấy nó, chính là hung thủ.
Mười Năm Xuyên Không Con trai lừa tôi rằng chồng đã vô tình ăn phải bùa yêu, cần phải ly hôn mới có thể giải phép. Lúc tôi tin là thật, nó lại quay đầu trông đợi người mẹ mới của nó trong phòng bệnh. Sau đó, cô bạn thân xuyên không đến đây với dáng hình thu nhỏ gọi tôi là mẹ. Khi hai đứa đánh nhau vì tranh giành đồ chơi, tôi bế cô bạn thân lên, lạnh lùng nói với Tống Ngư Ngư: “Con không biết phải nhường em gái sao?” Tống Ngư Ngư ngay lập tức bật khóc.
Hôn Nhân Chôn Vùi Tình Yêu Lục Dương người xưa nay nổi tiếng là chính trực không gần nữ sắc, lại diễn một màn “anh hùng cứu mỹ nhân”. Anh đưa cô gái về biệt thự, giúp cô trả nợ, mở cửa hàng cho cô, nhưng chưa từng chạm vào. Chỉ mỗi ngày đến ăn một bữa cơm. Bạn bè không hiểu tại sao anh lại làm vậy. Anh chỉ nói: “Chỉ tham nửa ngày thảnh thơi của chốn hồng trần, về nhà tôi vẫn là người chồng tốt của Tư Niệm.”
Hồi Kết Cho Kẻ Phản Bội Kết hôn năm năm, tôi cuối cùng cũng mang thai. Đang định nói cho Tư Nam Tầm biết tin vui này thì lại nghe thấy mẹ chồng hỏi hắn: “Bên An Tình, con dự định khi nào sẽ nói chuyện với nó? Tiểu Khê đã lộ rõ bụng bầu rồi, nhà họ Tư chúng ta không thể không có người nối dõi.” “Đợi thêm chút nữa, cho con thêm thời gian, con sẽ xử lý ổn thỏa.” Tôi đứng tựa ở cửa, lặng lẽ rút lại tờ giấy kiểm tra thai kỳ trong tay. Tư Nam Tầm, lời hứa của anh, rẻ mạt chẳng đáng một xu.
Mẹ Kế Tôi Quá Uy Vũ Nghe đồn mẹ kế của tôi đã “khắc chết” hai người chồng trước và cả bố tôi. Ngay khi bố tôi vừa nhắm mắt, bà ta lập tức cho hỏa táng. Khi tiểu tam và đứa con riêng của bố đến đòi chia tài sản, tất cả đều chế//t lặng. Mẹ kế ngồi trên sofa vắt chân chữ ngũ, vừa cười vừa lật từng tờ tiền: “Phát tài rồi, số tiền này cả đời cũng không tiêu hết.” Tôi núp sau bàn ăn, không dám hé răng nửa lời. Họ hàng xông đến muốn nhận tôi về nuôi, đúng lúc tôi đang phân vân… Bỗng nhiên, một dòng chữ kỳ lạ hiện ra trước mắt: 【Nhanh thế, bắt đầu kịch bản rồi à? Nữ chính sắp bị họ hàng hành hạ, mong đợi quá!】 【Người thân này cực độc ác, sau khi cướp được tiền còn định bán nữ chính vào vùng núi.】 【Sao nào? Khổ tí sau này nam chính sẽ dùng tình yêu bù đắp mà! Gặp được cứu tinh sau nghịch cảnh, đáng yêu quá đi!】 Tôi: ??? Nữ chính nào mà khổ thế này? Giờ ôm chân mẹ kế còn kịp không?
Người Khắc Bia Độ dài: 164 chương Ông ngoại tôi là một thợ đá, nói chính xác hơn, là một người khắc bia. Nghề này vốn chỉ truyền cho con trai, không truyền cho con gái, nhưng nhiều năm trước, ông ngoại đã phạm vào điều cấm kỵ của nghề, khiến cả nhà không còn ai là con trai, và ông còn mắc một trận bệnh nặng. Kể từ đó, ông ngoại không còn làm nghề này nữa, ngày ngày ở nhà nuôi vịt, nuôi gà. Mãi đến khi có người mời ông trở lại khắc một tấm bia trấn mộ, ông ngoại bất đắc dĩ mới chọn tôi, đứa cháu gái ngoại, làm người kế thừa. Ngay ngày đầu học khắc bia, tôi đã gặp phải chuyện kỳ lạ…
Mỏ Hỗn Đại Chiến Họ Hàng Cực Phẩm Tôi nổi tiếng khắp mười dặm tám thôn là con nhóc đanh đá nhất vùng. Leo mái nhà, gỡ ngói, châm pháo trong hố phân đều là nghề sở trường của tôi. Nhưng trớ trêu thay, tôi lại cưới phải một ông chồng da trắng đẹp trai, lịch thiệp nho nhã, cha mẹ chồng thì ít nói nhu mì, không biết nổi giận. Ngày tháng cứ thế trôi qua, nhạt nhẽo vô cùng. Cho đến khi chúng tôi tới nhà họ hàng làm khách, ngay trước mặt chúng tôi, họ sai bảo mẹ chồng như giúp việc. Tôi hỏi chồng: “Em có thể phát điên được không?” Anh đáp: “Nếu có thể, làm ơn phát điên ngay đi.” Tốt lắm! Đấu trường thuộc về tôi cuối cùng cũng đến rồi!
Anh Nghĩ Anh Là Ai? Trên máy bay, tôi giúp trông một đứa bé giùm người khác, tình cờ gặp lại người từng bao nuôi tôi. Đứa bé cứ gọi tôi là mẹ không ngừng. Lúc tôi vừa đi vệ sinh quay lại thì thấy hắn đang chơi với đứa trẻ, còn dạy bé gọi: “Gọi ba đi.” “Hoa Anh, gan em to thật đấy, sinh con cho tôi mà dám giấu à?” Tôi còn chưa kịp phản bác thì ba ruột của đứa nhỏ đã xuất hiện.
Chia Tay Người Từng Yêu Phó Trì chê tôi nói lắp, chưa bao giờ muốn tôi bước vào thế giới của hắn ta. Bạn bè tụ tập, anh em của hắn ta trêu chọc: “Cậu cãi nhau với cà lăm thế nào?” Tiểu Thanh Mai của hắn ta cười nói: “Một câu mà nói mất ba phút, thật ngốc. Lần trước cô ấy không nói nên lời, trông như sắp khóc luôn.” Mọi người cười lớn: “Có vẻ như không có ý định cho người ta danh phận.” Phó Trì tỏ ra không quan tâm, nói: “Chỉ là một người nói lắp thôi, chơi chán thì chia tay.” Sau đó, tôi nắm tay anh trai hắn ta xuất hiện tại bữa tiệc. Đối đáp trôi chảy. Phó Trì nắm cổ tay tôi, lạnh lùng hỏi: “Em nói trôi chảy lại từ khi nào vậy?” Người đàn ông bên cạnh ôm eo tôi, cười nói: “Xin lỗi, cô ấy mắng chửi người vẫn luôn rất mượt.”
Tôi Là Ngôi Sao May Mắn Sau khi em gái tôi chào đời, gia đình bỗng dưng phát tài, sự nghiệp của bố mẹ thuận buồm xuôi gió, anh trai cũng như ý nguyện đỗ vào Bắc Đại. Còn tôi vẫn gầy yếu, xanh xao, ốm đau triền miên. Cả nhà đều cho rằng em gái là “cá chép may mắn”, còn tôi là “sao chổi”. Tôi bị đưa đến sống với cô ruột nghèo khó, rời xa gia đình này. Nhưng sau đó, bố mẹ phá sản, anh trai bỏ học, cả nhà rơi vào cảnh tuyệt vọng, trong khi gia đình cô ngày càng khấm khá, thậm chí trở thành triệu phú. Hóa ra, tôi mới chính là “cá chép may mắn”, còn em gái mới là “sao chổi”.
Trò Hề Mang Tên Tình Yêu Ngày nhận giấy kết hôn, tôi không đợi được chú rể của mình, chỉ đợi được thông báo nguy kịch vì anh ta trở thành người thực vật. Lục Diễn bị tai nạn xe khi đang trên đường đi lấy nhẫn cưới cho tôi. Bác sĩ nói với tôi rằng, anh ấy có ý chí sống rất mạnh, biết đâu có thể gặp kỳ tích. Tôi khẽ đặt tay lên bụng nơi ấy đang nuôi dưỡng đứa con mà chúng tôi mất hai năm để chuẩn bị. Kỳ tích lớn nhất chính là sinh mệnh nhỏ bé này, phải không? Tôi nắm chặt tờ kết quả siêu âm thai, chạy như bay về phòng bệnh, nhưng vừa đến cửa thì nghe tiếng cười ha hả bên trong. “Vẫn là anh Diễn lợi hại, bày một vụ tai nạn giả, kéo dài thời gian đăng ký kết hôn, chơi chán mười cô gái rồi tỉnh dậy cưới con ngốc kia!” “Mười cô thì đủ gì? Dù sao con ngốc kia biết quản lý công ty, ít nhất chơi thêm năm ba năm nữa, đợi chơi chán rồi lại ‘tỉnh’! Dù sao con bé cũng yêu cậu ta đến ch đi sống lại, nhất định phải gả cho cậu ta!” Từng giọt m//áu trong người tôi như đông cứng lại. Ngay sau đó, tôi nghe thấy giọng nói quen thuộc của người đàn ông mà tôi đã yêu tám năm vị hôn phu “người thực vật” của tôi. Anh ta bật cười nhẹ, trong giọng nói là sự giễu cợt và khinh thường. “Vội gì chứ, đợi cô ta đưa công ty về đúng quỹ đạo rồi tôi mới tỉnh, dù sao con ngốc yêu đương mù quáng đó, tôi nói gì cô ta chẳng nghe.” Yêu đương mù quáng. Thì ra, tình yêu chân thành của tôi trong mắt anh ta chỉ là một trò hề. Tôi quay người, bước vào văn phòng bác sĩ. …
Bạn Gái Của Bác Sĩ Thẩm Ở bệnh viện gặp lại bạn trai cũ, anh ta mặc áo blouse trắng, chỉ vào giường nói: “Lâu lắm không gặp, nằm xuống đi, nhếch mông lên.” Cái quái gì thế? ? ? “Tôi, tôi thấy không ổn lắm!” Anh ta lại nhìn tôi: “Nếu không điều trị kịp thời, thứ bên trong có thể rớt ra ngoài, mỗi lần đi vệ sinh xong…” “Cởi cởi cởi! Tôi cởi ngay!”
Ly Hôn Không Phải Kết Thúc Vì chồng tôi làm vỡ hai chiếc bát khi rửa chén, tôi thấy buồn cười nên quay lại một đoạn video ngắn. Không ngờ video đó lại bỗng dưng nổi tiếng, chỉ trong ba tiếng đã vượt mốc 100.000 lượt thích, hơn 110.000 bình luận. Bình luận đứng top đầu là: 【Anh ta cố tình đấy, để lần sau cô khỏi bắt anh ta rửa bát nữa.】 Tôi đọc bình luận ấy cho chồng nghe như một câu chuyện vui, ai ngờ anh lại nổi giận. Về sau, tôi thành công trong sự nghiệp, sống xinh đẹp tự do một mình. Chỉ còn anh ta loay hoay trong mớ bòng bong do chính mình tạo ra. Chẳng có gì lạ cả, từ nhỏ tôi đã rất biết nghe lời khuyên.