Hiện đại
Thiên Kim Thật Giả Tôi trở về nhà.
Hàng Xóm Bất Đắc Dĩ Tôi dắt con gái về nhà, vừa mở cửa đã thấy chồng nằm trên ghế sofa chơi game. Tôi nhẹ nhàng nói: “Hồi nãy em gặp hàng xóm mới dưới lầu, là một cậu bé. Trông giống hệt anh hồi nhỏ.” Chiếc điện thoại trên tay anh rơi xuống, đậ/p trúng mặt. Tôi thong thả tiếp lời: “Chỉ thấy bà ngoại dẫn thằng bé, bảo ba mẹ nó ly hôn rồi. Nghe mà tội.” Chồng tôi cố gắng nặn ra một nụ cười tự tin mà giả trân, nhặt điện thoại lên, nằm xuống lại: “Anh không tin. Mấy đứa nhóc bình thường làm gì đẹp trai được như anh.” Chuẩn thật. Trẻ con bình thường thì không giống. Nhưng con riêng của anh thì có.
Ngày kết thúc kỳ thi đại học, tôi đứng trước cả lớp, ném một xấp tiền vào mặt Tạ Sơ Ngôn: “Tôi chơi chán rồi, đến đây thôi.” Anh ấy cúi xuống, nhặt từng tờ tiền trên sàn. Giọng khàn khàn nói: “Ừ.” Kỳ nghỉ hè kết thúc, Tạ Sơ Ngôn lên chuyến tàu đến Thanh Bắc. Còn tôi bay ra nước ngoài, bắt đầu quá trình hóa trị dài đằng đẵng. Nhiều năm sau khi trở về nước, tôi nằm trên giường bệnh, tóc rụng hết vì điều trị. Đang bận rộn chọn tóc giả thì cửa phòng bệnh mở ra. Tạ Sơ Ngôn trong chiếc áo blouse trắng, ánh mắt chạm vào tôi.
Chồng, Em và Tôi Sau khi em chồng ly hôn thì tới ở nhờ nhà chúng tôi, nhưng lại không có ý định chuyển đi. Cô ta mặc áo ngủ của tôi, nằm trên giường của tôi, ôm áo sơ mi của anh trai cô ta… Sau này, tôi muốn ly hôn nhưng chồng không đồng ý. “Gia Gia chỉ quá ỷ lại vào anh, không liên quan đến luân thường đạo lý gì hết, em đừng nghĩ nhiều, không được nữa thì anh bảo cô ấy dọn ra.” Em chồng chạy tới chỗ làm của tôi. “Chị đòi ly hôn để đuổi tôi đi, chị là con đàn bà ác độc…” Trong lúc đôi co, tôi bị cô ta đẩy ngã dẫn đến s//ảy thai. Chồng xin tôi tha thứ, hứa sẽ không để tôi thấy em chồng nữa. Tôi cũng xin anh ta: “Anh em các người cứ xích chặt lấy nhau đi, đừng rước tai họa cho người khác.” Không ngờ câu nói này lại thành sự thật.
Đồng nghiệp của tôi tỏ tình với sếp, bị từ chối.Bây giờ ngày nào cô ấy cũng lười biếng mà chẳng ai nói gì.Thế là tôi bắt chước cô ấy, đi tỏ tình với sếp.Nhưng sếp lại nhìn thấu mưu kế của tôi:“Thích tôi à? Thế hôn tôi một cái đi, tôi sẽ tin.”“Đây, hôn vào chỗ này.”Anh ấy chỉ vào môi mình.
Bạn Thân – Thân Ai Nấy Lo Bạn thân tôi nói cô ta đã trùng sinh, lén đưa cho tôi đáp án kỳ thi đại học. Cô ta dặn đi dặn lại: “Cậu học thuộc hết rồi chép vào bài thi, lúc đó Thanh Bắc muốn chọn trường nào cũng được.” Để khiến tôi tin, cô ta vốn học lực trung bình bất ngờ từ top 30 lớp vươn lên vị trí nhất trường. Tôi nhận đáp án, nhưng âm thầm báo cáo việc cô ta gian lận lên Sở Giáo dục. Cô ta không biết, tôi cũng là người trùng sinh. Kiếp trước, chính cô ta đã lừa tôi như vậy.
Tây Ương Khi Phó Tây Tân bị mù hai mắt, tôi đưa hắn về nhà. Hắn thích cắn tai tôi và nói hắn là con chó ngoan của tôi. Còn thích ở trong đêm tối dùng hai tay đo đạc cơ thể của tôi, nói muốn hình dung ra bộ dáng của tôi. Sau đó hắn lấy lại thị lực, hắn lại là thiếu gia của Phó thị bị mất tích, sớm đã có người trong lòng. Thừa dịp hắn còn chưa thấy mặt tôi, tôi để lại một tờ giấy chứng tử, biến mất không dấu vết. Trốn năm năm, nghe nói hắn mới kết hôn, tôi mới dám xuất hiện lần nữa. Nhưng máy bay vừa mới hạ cánh, sân bay đã bị rất nhiều vệ sĩ mặc đồ đen vây quanh. Phó Tây Tân cầm áo cưới được đặt may, nụ cười dịu dàng nhưng cố chấp. “Vợ sắp cưới, số đo của năm năm trước không chuẩn rồi.” “Ngoan, bây giờ để anh đo lại.”
Thật Giả Lẫn Lộn Ngày công bố điểm thi tốt nghiệp, thanh mai hỏi tôi được bao nhiêu điểm. Tôi nói 0 điểm. Hắn không có phản ứng gì, nhưng lại lật tay đổi điểm của tôi cho Lâm Uyển Uyển. Lâm Uyển Uyển cầm 0 điểm chạy đến trước mặt tôi khoe khoang: “Tôi là thí sinh được ẩn điểm đấy, top 50 toàn tỉnh, chắc chắn sẽ học cùng trường với anh Lâm.” “Chị chỉ được năm trăm điểm, điểm này, ừm, trường trọng điểm chắc còn không đỗ nổi!” Thanh mai cũng lên tiếng: “Anh và Uyển Uyển mới là người cùng một thế giới.” Nhưng tôi vốn đâu có đi thi tốt nghiệp, nên tất nhiên là 0 điểm rồi.
Mẹ Tôi Mạnh Mẽ Như Hổ Tôi đi công tác về sớm, vừa bước vào nhà đã nghe tiếng khóc xé gan xé phổi của con gái. Mặt con đỏ bừng, sốt cao không hạ. Mẹ chồng giả nhân giả nghĩa của tôi thì vẫn bám sát phía sau, vừa chà tay vừa biện hộ: “Mẹ cũng vì tốt cho con bé thôi! Không nặn ra thì sau này lớn lên làm gì có sữa cho con bú?” “Tốt cho mẹ ông nội bà ngoại nhà bà ấy!” Tôi vung tay tát bà ta một cái, ôm con lao thẳng đến bệnh viện. Cuối cùng, bác sĩ chẩn đoán viêm tuyến vú. Nhưng còn chưa kịp để con hạ sốt, bên nhà chồng đã tổng tấn công bằng những cuộc điện thoại, từng người từng người thay phiên trách móc tôi hung dữ, bất hiếu. Tốt lắm, rất tốt! Các người đã muốn chơi lớn thì tôi chiều!
Mẹ Kế Độc Ác Không Hề Độc Ác Xuyên thành mẹ kế độc ác, hệ thống giao cho tôi nhiệm vụ cảm hóa hai anh em phản diện trong truyện. Nhìn hai đứa nhỏ trước mặt – một lớn một bé – đang đầy cảnh giác nhìn tôi, tôi khẽ nhếch môi, lạnh lùng ra lệnh: “Cậu kia, đi nấu cho tôi một bàn tiệc Mãn Hán thịnh soạn. Mà thôi, chắc tay nghề chưa đủ đâu, nấu đủ ăn là được. Còn cô bé kia, đi giặt quần áo cho tôi, tiện thể lau luôn cái sàn.” Hai đứa nhỏ không phản kháng lấy một câu. Thế là tôi chính thức bước vào cuộc sống làm “đại lão” chuyên nằm chờ cơm bưng nước rót. Tôi quấn tấm drap lên người, đứng trên giường khí thế ngút trời: “Đã thấy trẫm giá lâm, còn không quỳ?” Hai đứa nhỏ lập tức cung kính quỳ xuống: “Vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!” Bố tụi nhỏ vừa đẩy cửa bước vào liền đơ ra như hóa đá. Con trai mặt không đổi sắc nhét cho anh ta một tấm thẻ xanh vào tay: “Bố, sau này bố chính là Quý phi của Hoàng thượng rồi. Tối nhớ hầu hạ cho tốt nha.” Bố tụi nhỏ đờ đẫn như thể cả thế giới này đều phát điên rồi.
Nhật Ký Chăn Dắt Ảnh Đế Hồ Ly Tôi bị đuổi khỏi sở thú vì để con hồ ly xổng mất. Ảnh đế nổi tiếng đưa cho tôi một cành ô liu. Để tôi chăm sóc con hồ ly của hắn. Sau khi vào nhà hắn, tôi nhìn quanh bốn phía. “Hồ ly đâu?” Vòng eo bị một bó lông quấn quanh. Giọng nói của ảnh đế nào đó mị hoặc: “Ở đây này.”
Thính Hạ Từ nhỏ tôi và Cố Bắc Thần đã có hôn ước với nhau. Năm 7 tuổi vì cứu hắn tôi đã mắc tật nói lắp. Nhưng hắn lại giễu cợt tôi với bạn bè: “Ai lại thích đồ nói cà lăm chứ.” “Những người thích tôi hồi nhỏ nhiều không thể đếm hết.” Tôi bình tĩnh rời khỏi thế giới của hắn, thi đậu vào ngành y, được bình chọn là bác sĩ thực tập đẹp nhất. Hắn lại hết sức ghét bỏ: “Một người nói lắp có thể làm ra chuyện gì được chứ.” Cho đến khi tôi và phi công đẹp trai quay video tuyên truyền rồi nổi tiếng trên mạng. Trong video tôi nói chuyện rất rõ ràng. Mà người bên cạnh, ánh mắt nhìn tôi chân thành tha thiết. Đêm khuya hôm đó, tôi đăng một tấm ảnh lên nhóm bạn bè: “Ở cùng một chỗ với thiếu niên năm mười bảy tuổi thầm mến.” Cuối cùng Cố Bắc Thần ngồi không yên: “Thẩm Thính Hạ, em đừng quên chúng ta có hôn ước từ nhỏ.” Đáp lại hắn là nụ cười thản nhiên của một người đàn ông khác: “Anh hối hận sao, mới sáng sớm đã gọi điện thoại cho bạn gái tôi, anh không sao chứ?”
Món Quà Tôi nhặt được Tạ Chấp khi tôi 5 tuổi. Anh ấy đẹp trai, học giỏi, từ nhỏ đến lớn đều là tiêu điểm được mọi người ngưỡng mộ. Ba mẹ tôi rất hài lòng về anh, coi anh như con rể nuôi từ bé của tôi. Dựa vào thân phận đó, tôi ngày ngày bắt nạt anh. Ba năm sau, gia tộc hào môn đỉnh cấp ở thủ đô tìm đến, nói Tạ Chấp là con ruột của họ. Tôi run như cầy sấy. Xong rồi xong rồi! Bắt nạt anh suốt mười mấy năm, sắp bị trả thù rồi! Quả nhiên, ngay đêm đó, anh dùng cà vạt trói chặt cổ tay tôi. “Tiểu thư, đêm nay để tôi bắt nạt lại cô, được không?”
Tư Diễn Tôi là tình nhân của Quý Thanh Diễn, cũng là nữ phụ trong truyện tổng tài. Chỉ cần nữ chính trở về, cái chết của tôi sẽ không còn xa. Cho nên…… Trước đêm nữ chính trở về, tôi để lại một câu: “Em bị ung thư giai đoạn cuối, hết thuốc chữa rồi, tạm biệt.” Sau đó tôi lập tức biến mất. Gặp lại. Quý Thanh Diễn đứng trước cửa nhà vệ sinh nữ tại trung tâm thương mại, mắt hắn đỏ hoe khi ôm con gái của tôi, nói: “Trình Tư Nghiên, đừng nghĩ rằng em trọng sinh thành trẻ con thì tôi sẽ không nhận ra em.”
Hạ Hòa Tôi và ảnh đế là cặp vợ chồng hờ giả vờ yêu thương nhau. Trước mặt người khác, anh ta vờ yêu tôi như mạng, vì tôi mà đánh nhau với người đàn ông khác. Sau lưng, anh ta lại hận tôi đến tận xương tủy, bên ngoài nuôi một cô bồ nhí xinh đẹp. Anh cùng cô ta đeo nhẫn cưới, gọi cô ta là vợ ngoan. Anh em của anh đều gọi cô ta là chị dâu. Tôi không khóc không ầm ĩ, chỉ âm thầm xóa đi những tin nhắn trước đây anh ta nói sẽ mãi mãi yêu tôi. Chúng tôi là mối tình đầu, dây dưa với nhau nhiều năm. Cho đến khi tôi bị bệnh, dần dần quên hết mọi thứ về anh ta. Anh ta bắt đầu hoảng sợ. Cố ý tạo ra những bất ngờ lãng mạn cho tôi, nghĩ mọi cách để tôi khỏe lại. Nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn tôi yêu người khác.
Tôi Ký Tên Tôi nằm trên giường sinh đau đến chết đi sống lại, đầu đứa bé lại không ra được. “Nếu cứ tiếp tục như vậy đứa nhỏ sẽ thiếu oxy. Chúng ta tiến hành mổ đi!” Y tá vội vàng chạy ra ngoài phòng sinh, lấy giấy đồng ý phẫu thuật sinh mổ, bảo người nhà ký tên. “Không thể mổ. Đứa nhỏ đẻ mổ sẽ bị ảnh hưởng, chẳng may cháu trai của tôi bị tổn thương thì làm sao?” Giọng mẹ chồng vừa bén nhọn vừa chói tai. Tôi lại không nghe được tiếng của Chương Hồi. Dường như trải qua một phen tranh cãi, y tá thở hồng hộc chạy về. “Bác sĩ, người nhà không ký tên, làm sao bây giờ?” “Tôi ký tên.” Tôi cũng không biết lấy đâu ra sức lực, ngồi dậy, bình tĩnh lấy lại lý trí.
Lâm Sở Ngày mà hệ thống rời đi một mình. Bùi Yến và con trai cũng giống như biến thành người khác. Vẻ mặt con trai cực kỳ chán ghét: “Tôi có thể nghe thấy bà và hệ thống nói chuyện, chắc bà không biết nhỉ? Thật ra ngày nào cũng phải gọi bà là mẹ tôi đều rất buồn nôn, mấy người công lược các người đều mặt dày như bà sao? Nhìn thấy đàn ông là muốn dính lên hả?” Bùi Yến nắm tay ánh trăng sáng, ánh mắt hờ hững. “Thanh Ninh dịu dàng hiểu lễ nghĩa, càng thích hợp làm mẹ của con trai tôi hơn.” “Về phần cô, chỉ cần cô đừng làm loạn thì tôi sẽ bảo đảm cho cô không lo cơm áo.” Tôi nhìn “Một nhà ba người” bọn họ hài hòa. Rơi vào trầm tư. Ừm… Có thể nào có một loại khả năng là hệ thống chỉ bị gọi về sớm hay không. Mà thời gian tôi thật sự rời đi sẽ là một tháng sau?
Màu Hạnh Phúc Năm thứ ba con gái bị bắt cóc, Phó Dữ từ bỏ việc tìm kiếm. Anh ta nói rằng sinh tử có số mệnh, tôi không thể quá ích kỷ, sống tốt cho hiện tại là quan trọng nhất. Nhưng sau đó, ánh trăng sáng của anh ta cũng mất tích. Phó Dữ bạc trắng đầu trong một đêm, tìm kiếm ánh trăng sáng suốt năm mươi năm. Sống lại một lần nữa, tôi đi trước một bước bảo vệ con gái cũng như nộp đơn ly hôn. Không ngờ, Phó Dữ cũng được tái sinh. Đêm đầu tiên anh ta trở về, anh ta đã đặt vé máy bay, đưa ánh trăng sáng ra nước ngoài du lịch. Mãi đến nửa năm sau, anh ta mới nhớ đến con gái. Phó Dữ ôm con búp bê mua từ sân bay, muốn đến đón con gái tan học. Nhưng con gái không chút do dự đẩy anh ta ra, quay người lao vào vòng tay của một người đàn ông khác: “Xin lỗi, con đã có bố mới rồi!”
Phi Vãn Em gái tôi học rất giỏi, nhưng còn tôi dù nỗ lực thế nào cũng đều nhận được số 0 tròn trĩnh. Em gái trở thành thủ thủ khoa trong kỳ thi đại học, tôi thi rớt sau lại ngoài ý muốn trở thành diễn viên. Tôi dựa vào kỹ thuật diễn xuất thần leo lên hot search, em gái cũng tốc chiến tốc thắng xông vào giới giải trí. Không lâu sau đó, kỹ thuật diễn của tôi biến mất, còn em gái lại đoạt được cúp ảnh hậu. Sau này tôi mới biết được, cô ta bị trói định chung với hệ thống đánh cắp nhân sinh. Mà tôi lại chính là người bị đánh cắp. Tái diễn lần nữa, em gái vừa mới trói định cùng hệ thống. Cô ta hệt như trước hỏi tôi: “Chị ơi chị sẽ mãi mãi giúp em sao?” Tôi nhìn cô ta, cười nói: “Chị sẽ mãi mãi ở bên cạnh em.”
Yêu Ngay Từ Lần Đầu Gặp Gỡ Cùng đỉnh lưu ẩn hôn năm thứ ba, hệ thống đột nhiên nhắc nhở tôi thực hiện nhiệm vụ thất bại. Tôi một cước đá văng cửa phòng ngủ của anh ta: “Con mẹ nó anh ra ngoài chơi gái à?” Người chồng đang phát sóng trực tiếp: “Cái gì?” Comment còn chưa kịp bùng nổ, phòng phát sóng trực tiếp đã bị khóa. Sau đó, chương trình giải trí đặc biệt yêu cầu tôi đá vào cửa phòng sao nam để tạo hiệu ứng bất ngờ. Vừa kiếm tiền vừa nhìn trai đẹp, thật hời, hahaha. Cho đến một ngày, tôi bắt gặp nam thần nửa trên không mặc áo đang ngủ. Người chồng rẻ tiền của tôi đã lật tung phim trường. Sau đó ôm đùi của tôi: “Vợ à, đừng nhìn những kẻ đó, dáng người bọn họ như thế nào anh cũng đều có hết!”