Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Tôi Không Hề Yêu Anh Ta

Tôi Không Hề Yêu Anh Ta Năm đó, khi tôi vừa không thể đứng dậy nổi, tên kẻ thù truyền kiếp đột nhiên đá tung cửa nhà tôi. Anh ta giật lấy lọ thuốc trong tay tôi, vác tôi từ trên xe lăn lên, ôm thẳng vào bệnh viện để phục hồi chức năng. Lúc tôi hất đổ cơm canh, làm bẩn quần áo anh ta rồi quát “Cút đi!”, anh ta chỉ im lặng thay một bộ đồ khác. Sau đó, anh ta nói: “Tôi đâu có muốn vợ tương lai của mình là một kẻ tàn phế.” Anh ta bảo đã mơ thấy sau này chúng tôi thành vợ chồng. Hơn nữa, tôi… còn là “người ở dưới”. Vì thế, để suy tính cho lợi ích của bản thân sau này, anh ta quyết định chữa trị chân cho tôi ngay từ bây giờ. Vì câu nói đó, suýt chút nữa tôi đã đứng phắt dậy diễn luôn một “kỳ tích y học” ngay tại chỗ. Mẹ nó chứ, làm sao tôi có thể là “người ở dưới” được! Không đúng, tôi còn không phải là gay!

Vạch Mặt Tổng Tài

Vạch Mặt Tổng Tài Trên đường từ bệnh viện về sau khi khám thai, tôi tiện rẽ vào siêu thị mua sữa chua. Đứng trước quầy lạnh, một bóng dáng quen thuộc khiến tôi bất chợt khựng lại. Người chồng thường ngày cao ngạo, lạnh lùng của tôi, giờ phút này lại chen chúc giữa một đám các bà nội trợ, liều mạng giành giật trứng gà khuyến mãi. Bộ vest đặt may trị giá hàng chục ngàn bị ép đến nhăn nhúm, tóc tai rối bù như ổ gà, vậy mà anh hoàn toàn không hề hay biết. Trong tay còn ôm chặt hai hộp trứng. Tôi dụi mắt, suýt tưởng mình hoa mắt. Hôm qua anh còn oai phong lẫm liệt trong phòng họp hội đồng quản trị, hôm nay lại vì tiết kiệm năm hào mà đấu trí với mấy bà thím ngoài chợ? Điện thoại xoay trong lòng bàn tay, tôi bấm số gọi cho anh. “Anh đang ở đâu?” Đầu dây bên kia, giọng chồng hạ xuống thật thấp, khẽ khàng như sợ người khác nghe thấy: “Đang họp ở công ty, có chuyện gì thì để lát nữa nói.” Tôi bật cười, đáp lại một tiếng “không sao”, rồi dứt khoát cúp máy. Sau đó xoay người đi thẳng xuống bãi đỗ xe ngầm của siêu thị, vớ lấy chiếc rìu cứu hỏa ở góc tường, giáng mạnh vào một chiếc Maybach màu đen. Tiếp đó tôi gọi cho cô bạn thân, bình tĩnh thuật lại toàn bộ sự việc. “Tớ muốn l/y hô/n.” Đầu dây bên kia, cô ấy kinh ngạc hét lên: “Chỉ vì Lục Viễn Chu tranh giành trứng gà khuyến mãi mà cậu đòi l/y hô/n sao?” Tôi nghiêm túc đáp: “Đúng. Chỉ vì anh ta tranh trứng gà khuyến mãi. Tôi không chỉ muốn l/y hô/n, mà còn muốn anh ta ra đi tay trắng.”

Sau Khi Trời Tối

Sau Khi Trời Tối Mẹ tôi là tiểu thư ruột thịt nhà họ Lục, bị b ắt//c ó/c bán vào vùng núi. Trước khi bị đưa vào đó, bà đã kết hôn và có một đứa con trai 2 tuổi. Sau khi bị bán, bà bị ép gả cho một lão già gần 60, và tôi chính là kết quả từ cuộc hôn nhân đó. Năm tôi 7 tuổi, nhà họ Lục cuối cùng cũng dẫn cảnh sát đến được ngôi làng hẻo lánh đó. Mẹ tôi òa khóc, ôm chặt cậu con trai đã 10 tuổi. Khi nhìn đến tôi, bà chỉ khẽ hỏi cảnh sát một câu: “Đứa trẻ này… tôi có thể… không mang theo về được không?” Lần đầu tiên tôi được gặp cậu tôi, và cũng là lần đầu tiên thấy người anh trai cùng mẹ khác cha 10 tuổi kia. Cả hai đều giận dữ, ánh mắt tràn ngập căm ghét: “Con của thằng khốn nạn đó, nhà họ Lục chúng tôi làm sao có thể nhận!” Tôi sợ đến mức toàn thân run rẩy, lặng lẽ nắm lấy vạt áo mẹ, không dám nói gì, cũng không dám ngẩng đầu.

Khi Tình Cũ Giở Mặt Trêu Chọc

Khi Tình Cũ Giở Mặt Trêu Chọc Năm năm sau chia tay. Mối tình đầu từng bị tôi chê nghèo kiết xác, giờ đã trở thành tổng tài oai phong trở về. Vừa thấy đứa trẻ bốn tuổi đứng cạnh tôi, sắc mặt anh ta lập tức thay đổi, nghiến răng nghiến lợi nói: “Xấu thật, vừa nhìn đã biết là con cô rồi.” Tôi suýt bật cười. “Biết sao được, bố đứa nhỏ xấu quá mà.” Khi anh ta trông thấy một người đàn ông trung niên đầu hói, bụng phệ từ căn biệt thự bước ra, mặt anh ta đen như đáy nồi. “Khúc Tiểu Du, cô cũng giỏi thật đấy. Chỉ để được sống ở khu biệt thự sang chảnh nhất thành phố, đến mức chịu lấy một con heo già?” Về sau, khi biết được sự thật, anh ta quỳ gối lên vỏ sầu riêng mà khóc không thành tiếng. “Du Du… là anh xấu nhất, anh mới là con heo đó. Xin em… cho anh được gặp con một lần thôi…”

Phần 3 - Như Ý Bắt Lợn Yêu

Như Ý Bắt Lợn Yêu Phần 1: Như Ý bắt chuột quỷ Phần 2: Như Ý bắt Yêu Hồ Phần 3: Như Ý bắt Lợn Yêu Phần 4: Như Ý bắt Chồn Tinh Bạn cùng phòng xinh đẹp và giàu có một người bạn trai cao 1m6, nặng 85kg, mặt đầy dầu bóng loáng. Cô ta lúc nào cũng đề phòng tôi, sợ rằng tôi có ý đồ với bạn trai của cô ta. Tôi nói bạn trai cô ta là một con lợn, nhưng cô ta lại mắng tôi không ăn được nho thì nói nho chua. Nhưng cô ta không biết rằng, bạn trai của cô ta thực sự là một con lợn.

Tấm Vé Bước Vào Hào Môn

Tấm Vé Bước Vào Hào Môn Mẹ tôi đã đánh đổi cả mạng sống để đổi lấy tấm vé bước chân vào hào môn cho tôi. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, bà ép người cha ruột có khối tài sản hàng nghìn tỷ phải nhận lại tôi. Ngay giây đầu tiên bước chân vào nhà họ Lệ, chị gái tôi cầm ly rượu vang, ánh mắt liếc qua tôi như thể quét một lớp bụi bẩn: “Không cần biết mày từ đâu đến, từ nay hãy biết thân biết phận.” Anh trai thì dụi điếu xì gà, giọng trầm hơn: “Đã bước chân vào cửa nhà họ Lệ thì phải tuân thủ quy tắc của nhà họ. Liệu mà sống cho tử tế.” Tôi hiểu, họ không thích tôi. Vậy nên cũng chẳng mấy khi xuất hiện trước mặt họ để làm chướng mắt. Cho đến một ngày, khi hoa khôi trường đổ cả bình mực vào ly nước của tôi, ép tôi phải uống. Chị gái tôi tá/t cho cô ta một cái nảy lửa. Anh trai tôi ra lệnh: “Cô uống hết ly nước đó đi.” Lúc ấy tôi mới hiểu, quy tắc của nhà họ Lệ là: bảo vệ người nhà đến cùng.

YÊU ĐƯƠNG VỚI BẠN THÂN CỦA TRÚC MÃ

Khi người bạn thanh mai trúc mã mà tôi thầm thương trộm nhớ có bạn gái:Sau đó, để tránh gây hiểu lầm, anh ấy giới thiệu tôi cho một người bạn trai.Người bạn trai đó chính là anh bạn thân mà anh ấy tin tưởng nhất – Thời Dư Bạch.Về sau, anh ấy bắt gặp tôi và Thời Dư Bạch hôn nhau dưới lầu.Người vốn luôn bình tĩnh như anh ấy bỗng đỏ mắt, mất bình tĩnh như một con chó điên:“Không phải tôi bảo cậu giả vờ hẹn hò với cô ấy thôi sao? Ai cho phép cậu động vào cô ấy?”

Con Dâu Quậy Phá Trong Tiệc Đầy Tháng Của Cháu Ngoại

Con Dâu Quậy Phá Trong Tiệc Đầy Tháng Của Cháu Ngoại Tiệc đầy tháng của cháu ngoại, tôi chuẩn bị một phong bao lì xì 10.000 tệ. Vậy mà con dâu lại lăn ra đất, khóc lóc giữa đông đủ quan khách: “Hôm nay nếu mẹ dám đưa 10.000 tệ này ra ngoài, con lập tức ly hôn với chồng con!” Tôi quay sang nhìn con trai. Nó biết rõ chuyện này. Con gái tôi sinh con thứ hai là bé gái, nhà chồng nó thì khinh thường ra mặt. Số tiền này không chỉ là quà gặp mặt cho cháu ngoại, mà còn là cách tôi đứng ra chống lưng cho con gái. Nhưng không ngờ con trai lại né tránh ánh mắt của tôi, nhỏ giọng nói: “Mẹ à, gia đình hòa thuận thì vạn sự hưng thịnh.” Nhưng nếu cái gọi là “hòa thuận” này luôn cần ai đó hy sinh, thì có lẽ cũng chẳng đáng để giữ nữa.

Ánh Sáng Sau Vực Thẳm

Ánh Sáng Sau Vực Thẳm Tôi và Lục Triết đều là luật sư. Để tiện lợi, chúng tôi cùng dùng chung một tài khoản cơ sở dữ liệu pháp luật quốc tế có giá không hề rẻ. Ngày thứ hai anh ấy đi công tác, tôi đăng nhập vào tài khoản để chuẩn bị nốt cho vụ kiện sắp tới. Trong lịch sử tìm kiếm, một dòng không thuộc về tôi hiện lên rõ ràng: “Làm thế nào để phản bác tính hợp pháp của chứng cứ ghi âm?” Mà chứng cứ mấu chốt nhất của vụ kiện lần này của tôi, chính là một đoạn ghi âm. Tôi lập tức gọi cho Lục Triết: “Anh có dùng tài khoản cơ sở dữ liệu của chúng ta không?” Đầu dây bên kia, giọng anh khựng lại một chút rồi rất nhanh lấy lại vẻ thản nhiên, bật cười: “À, chắc là do Tiểu Nha – thực tập sinh mới vào văn phòng – hôm trước mượn để tra cứu, quên đăng xuất thôi. Có chuyện gì sao?” Tôi mỉm cười bảo không có gì, rồi cúp máy. Lâm Nha – đối thủ của tôi trong phiên tòa này – chính là thực tập sinh do Lục Triết trực tiếp dẫn dắt. Tôi nhìn màn hình vi tính, nơi bản sao chứng cứ gốc đã sớm được tôi lưu lại cẩn thận, rồi lại cho thêm một bản nữa vào USB.

Lật Đổ Hoàng Quyền

Lật Đổ Hoàng Quyền Ngày tiểu công chúa bắc kinh tuyên bố bước chân vào showbiz, cả mạng xã hội bùng nổ. Bởi vì cô ta đã @thẳng tôi trên mạng: “Giờ ai cũng có thể trở thành ảnh hậu rồi à?” Anti-fan nhân cơ hội này nhao nhao công kích tôi, các nhãn hàng hợp tác cũng lần lượt đề nghị chấm dứt hợp đồng. Cô ta còn cố tình livestream trực tiếp tiệc sinh nhật của mình, vô cùng khoa trương. Nhưng buổi tiệc ấy mãi mà không thể bắt đầu. Chỉ vì… cô của nhà họ Kỳ vẫn chưa đến.

Bịa Ra Một Tình Yêu Chí Mạng

Để giữ mạng, tôi buộc phải bịa rằng mình là người yêu chí mạng của thái tử gia nhà họ Tạ – kẻ đã sớm qua đời. Tôi yêu anh ấy tha thiết, thậm chí còn mang thai đứa con của anh. May mà người chết không thể đối chứng. Nhà họ Tạ nể tình thái tử gia, quả nhiên đối xử với tôi đặc biệt ưu ái. Nhưng trong lòng tôi vẫn ngổn ngang áy náy, chỉ đợi đám người đến đòi nợ rời đi là lập tức bỏ trốn. Nào ngờ đúng hôm chạy trốn, Tạ Tuệ – kẻ vốn đã chết – lại trở về. Tôi sợ tới mức suýt quỳ xuống đất: “Anh… sao anh lại trở về rồi?” Tạ Tuệ thản nhiên liếc tôi một cái: “Nghe nói quãng thời gian tôi qua đời, con cái đều đủ cả rồi.” “Cho nên tôi trở về nhìn xem.”

Con Búp Bê Nguyền Rủa

Con Búp Bê Nguyền Rủa Kiếp trước, bạn cùng phòng làm hỏng chú gấu bông Teddy tôi yêu quý, rồi đưa tôi một con búp bê vải do chính tay cô ta khâu làm b/ù. Đêm hôm đó, trên giường tôi xuất hiện một con r ắ/n//đ ộ.c. Tôi bị cắ/n một phát, may mà được đưa đi bệnh viện kịp thời, tiêm huyết thanh gi/ải//đ ộc. Nhưng khu ký túc xá toàn là nền xi măng, trường học lật tung mọi ngóc ngách vẫn không tìm ra con r/ắn đến từ đâu. Tôi đành ngậm ngùi chấp nhận là mình xui xẻo. Đến trưa ngày thứ năm, mẹ gọi điện báo bố tôi sang Macau đá/nh//b ạc, thua sạch gia sản, còn nợ thêm ba mươi triệu. Người đòi nợ tìm đến tôi, bắt tôi đi và t ra//t/ấ.n dã man, đến khi tôi hấp hối mới ném x á //c về trước cổng trường. Tôi cầu xin bạn cùng phòng đi ngang qua gọi giúp cảnh sát, nhưng cô ta chỉ khoác tay người thanh mai trúc mã của tôi, ánh mắt đầy chán ghét: “Dựa vào đâu mà cô sinh ra đã sống sung sướng như vậy?” “Nhưng bây giờ, cuộc đời cô là của tôi rồi.” Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về đúng ngày cô ta làm hỏng gấu Teddy của tôi…

Công ty Giả Vờ Đi Làm

Công ty Giả Vờ Đi Làm Sắp đến cuối năm, ông chủ công ty tôi bỏ trốn. Chỉ còn mình tôi ngồi trơ trọi giữa văn phòng trống rỗng, đối mặt với chủ tòa nhà đòi tiền thuê. Tôi cắn răng, đăng quảng cáo lên mạng: 【Công ty “Giả Vờ Đi Làm” chính thức mở cho thuê nhiều vị trí làm việc.】 【Chỉ 20 tệ/ngày, có ngay một chỗ ngồi view sông tuyệt đẹp tại văn phòng hạng A.】 【Phù hợp cho những ai 7 nghiệ/p nhưng chưa dám nói với người nhà, không muốn về quê ăn Tết, cần không khí học tập cho thi nghiên cứu sinh hoặc công chức…】 Nghĩ một lúc, tôi thêm dòng nữa: 【Ngoài ra nhận đóng giả: trợ lý ngoan ngoãn, đồng nghiệp xấu tính đều có thể diễn!】 Chẳng mấy chốc đã có người tới thuê bàn, văn phòng nhanh chóng ngồi kín. Wuhu~ tôi thật sự đã “hồi sinh” được nơi này rồi! Nhưng đúng lúc công việc đang thuận buồm xuôi gió, thì tên sếp trời đánh kia quay lại, vừa giận vừa cười: “Cô giỏi thế này, chi bằng làm bà chủ luôn đi!”

Hoa Mộc Lan 7: Nhau thai quỷ mẫu

Hoa Mộc Lan 7: Nhau thai quỷ mẫu Tôi livestream xem bói, có một cư dân mạng nhờ giúp đỡ, nói rằng hình như mình đang mang thai, trong bụng có thứ gì đó đang động đậy! Đám người hóng chuyện liền an ủi đầy ấm áp, bảo chị gái này đừng quá lo lắng trong thời kỳ mang thai, cứ yên tâm dưỡng thai. Cư dân mạng đó sụp đổ bật khóc: “Nhưng tôi mẹ nó là đàn ông mà!” Tôi bấm tay tính toán, sắc mặt tái mét: “Cả nhau thai của Quỷ Mẫu mà cậu cũng dám ăn? Cậu không muốn sống nữa à?” Nhau thai của Quỷ Mẫu, bất kể nam hay nữ, ăn vào đều có thể mang thai. Chỉ có điều… thứ mang thai trong bụng không phải là người!

Những Năm Tháng Bị Đánh Cắp

Những Năm Tháng Bị Đánh Cắp Tôi là người có cơ địa cực kỳ dễ dị ứng. Lần đầu tiên đến nhà bạn trai ăn cơm, anh đưa cho mẹ một tờ giấy A4: “Du Du dị ứng với hải sản, xoài, dâu tây, trứng, sữa, thịt bò thịt cừu… mẹ nấu nhớ đừng cho vào nhé.” Nhưng chất gây dị ứng thì quá nhiều, ăn xong rồi mẹ anh mới chợt nhớ ra: “Vừa nãy trong rau xào có cho một thìa dầu hào, Du Du, con không thấy khó chịu chứ?” Trong ánh mắt lo lắng của hai mẹ con, tôi chậm rãi lắc đầu: “Không ạ… nhưng chẳng phải con dị ứng hải sản sao…” Những điều này đều là do ba mẹ tôi nói. Cũng vì thế, từ nhỏ trên bàn ăn của tôi chỉ toàn rau xanh, còn cá thịt đều đặt trước mặt em trai. Tôi thường xuyên bị em trêu chọc: “Trời sinh chị không có phúc ăn ngon.” Nhưng tôi vẫn không cam tâm. Sau khi tự chuẩn bị tâm lý thật lâu, tôi lần lượt thử uống một cốc sữa, ăn một miếng xoài, nếm một miếng bít tết lớn… Không phản ứng. Hoàn toàn không có phản ứng gì. Tôi bật khóc nức nở.

Tiệm giấy 5: Trái tim cháy bỏng

Tiệm giấy 5: Trái tim cháy bỏng Tiệm giấy tiền vàng mã của tôi nằm ở nơi giao thoa giữa âm và dương, chỉ có hồn ma và những người sắp chết mới nhìn thấy được. Một người đàn ông đi ngang qua tiệm giấy, nói rằng vừa nhìn thấy tôi đã yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Từ đó, hắn ngày nào cũng ghé qua tiệm. Đêm hôm đó, tôi tiếp một vị khách. Da cô ấy như nến chảy bị thiêu đốt, trong tay ôm một đứa quỷ nhi đang rít lên “cha cha” đầy ghê rợn. Cô ấy kể rằng chồng thường xuyên bạo hành, mẹ chồng dội đầy rượu lên người cô, còn cha chồng thì ném đầu thuốc lá vào người cô. Cả ba người nhà đó đã khoá cô lại trong căn phòng, nhìn cô bị thiêu sống. Có khách đến cửa, tôi đương nhiên sẽ đáp ứng yêu cầu của họ. Vì thế, khi người đàn ông ấy lại ghé qua tiệm giấy của tôi, tôi đã mỉm cười với hắn. Năm tháng sau, tôi bụng mang dạ chửa, gả vào nhà họ Hứa.

Bệnh Dự Đoán Tương Lai

Bệnh Dự Đoán Tương Lai Tôi mắc phải một căn bệnh kỳ lạ, nói gì sai đó, mà còn không thể kiểm soát được. Ba tôi chơi chứng khoán: “Rốt cuộc nên mua mã nào đây?” Miệng tôi bật ra: “Hồ Lô Oa, Kim Kỳ Lân, Phúc Long Mã, Chuồn Chuồn Đỏ, Bảy Con Sói, Tám Con Ngựa.” Ba tôi phấn khích: “Tốt, những mã con nói, ba sẽ không mua cái nào hết!” Quả nhiên hôm sau, tất cả mã tôi nói đều lao dốc, mấy mã không nói thì tăng vùn vụt, ba tôi kiếm được một khoản lớn. Cô tôi chọn chồng cho chị họ: “Cháu gái lớn, mau giúp chị họ mày xem, trong ba người đàn ông này, ai có thể thăng chức phát tài?” Miệng tôi: “Người số 1 và người số 3.” Ba tôi bật dậy ngay: “Vậy chọn thằng số 2!” Chưa đầy hai tháng sau, cô tôi về nhà tổ chức đính hôn cho chị họ, ngay trong ngày đính hôn, quyết định bổ nhiệm của anh rể được ban hành. Vì căn bệnh kỳ lạ có thể tiên đoán ngược này, ba mẹ tôi quyết định luôn, giao nộp tôi cho nhà nước.

Bạn Thân Làm Tôi Vào Tò

Bạn Thân Làm Tôi Vào Tò Ngày tôi được thả ra khỏi tò, cô bạn thân đến đón tôi, nước mắt lưng tròng, nói lời xin lỗi. “Xin lỗi cậu… nhưng nếu khi đó mọi người biết tớ b /ị cư/ơ~ng//hip, tớ biết sống sao đây?” Ba năm trước, cô ấy mất tích suốt đêm, tôi tìm được cô trên s/ân thượng nhà mình, đúng lúc cô đ a/ng bị xa^ m//h ạ//i. Tôi lao đến đẩy tên t/ội p/h ạm ra, hắn vô tình ngã xuống l/ầu. Cô ấy xoá sạch dấu vết, bảo với cả/nh sát đó chỉ là một kẻ th eo//đ/uổi mình. Tôi thì vì tội gi .t người mà bị kế/t án, vào tò chịu ba năm. Lúc ra tò, tôi tưởng cô ấy vì áy náy nên mới cưu mang tôi. Không ngờ, cô ta lại bá/n tôi đến một vùng núi hẻo lánh. Tôi cố bỏ trốn, bị dân làng đá/nh//g ã.y chân. Cả nửa đời sau của tôi sống trong đa/u đớn và tủi nhục, cho đến khi ch .t đi, tôi sống lại vào đúng đêm xảy ra vụ việc năm ấy.

Học Bá Hoa Hồng

Học Bá Hoa Hồng Tôi là học sinh đứng đầu khối, đeo kính gọng đen cũ kỹ, trông quê mùa và lạc hậu. Cũng chính là “gia sư ngầm” mà chủ tịch trường sắp xếp để theo sát con trai ông ấy Thẩm Tẫn. Chủ tịch nói với tôi: “Con trai tôi tôi hiểu. Em không cần làm gì cả, chỉ cần chuyển sang trường nghề, ngồi cạnh nó, học hành bình thường. Nó sẽ tự động kết thân với em, rồi ngoan ngoãn quay lại Nhất Trung.” Tôi gật đầu. Ngày tôi chuyển tới trường nghề. Bạn gái hoa khôi của Thẩm Tận nhìn tôi rồi cười khẩy: “Không đùa chứ? Bố anh thật sự cử… cái thứ này đến để ‘cảm hoá’ anh á?” Thẩm Tận còn ghét tôi đến mức sai đám bạn thân của mình thay nhau trêu chọc, làm nh/ục tôi. Cho đến một ngày, chiếc kính gọng đen của tôi… vỡ tan.

Hôn Nhân Không Tình Yêu

Hôn Nhân Không Tình Yêu Đồng hành cùng người chồng từ cuộc hôn nhân với vận tốc ánh sáng tới dự một bữa tiệc. Lúc bước vào phòng, tôi nhận nhầm người, lôi lôi kéo kéo một người đàn ông xa lạ, còn gọi người ta là chồng yêu. Giây tiếp theo, một giọng nói đầy châm chọc vang lên ở phía sau: “Chồng của cô ở chỗ này cơ!”