Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

MẸ CHỒNG TÔI LÀ FAN CỨNG CỦA TRÀ XANH

Mối tình đầu của chồng tôi lấy cái chết ra uy hiếp.Ép anh ly hôn với tôi, quay lại với cô ta.Chồng tôi lập tức đặt mua một con dao gửi thẳng đến địa chỉ công ty cô ta.“Dao anh mua sẵn rồi đấy, ai không chết thì người đó là chó.”

Tàn Nhẫn Cũng Là Một Loại Tỉnh Táo

Tàn Nhẫn Cũng Là Một Loại Tỉnh Táo Sau 8 năm mất tích, Lâm Sùng Viễn đột ngột xuất hiện, còn dắt theo một người phụ nữ đang mang thai. Hắn nhìn tôi bằng ánh mắt thờ ơ, nói: “Tần Nhã Ca, chúng ta ly hôn đi.” Hắn không hề biết, 3 năm trước, tòa án đã ra thông báo tuyên bố hắn đã chết. Cha hắn cũng đã qua đời, để lại toàn bộ tài sản cho con gái tôi, còn tập đoàn nhà họ Lâm thì do tôi, người giám hộ hợp pháp, tiếp quản. Còn tôi, đã tái hôn rồi.  

Nguyền Rủa Người Thương

Nguyền Rủa Người Thương Tôi sinh ra đã có thể chất quyến rũ, khi đạt đến cực điểm, trên cổ tay sẽ hiện lên những sợi chỉ đỏ chiêu tài. Chỉ đỏ đứt, tài sản của đàn ông sẽ tăng gấp đôi. Ở bên Cố Viễn Châu suốt 5 năm, hắn lúc nào cũng không kiềm chế nổi trước tôi. Hắn đã hôn đứt vô số sợi chỉ đỏ trên tay tôi, giá trị tài sản của hắn cũng tăng theo cấp số nhân. Vào ngày hắn trở thành người giàu nhất Bắc Kinh, thư ký của hắn bị bắt cóc. Hắn đẩy tôi cho bọn bắt cóc. “Cô ta trời sinh quyến rũ, chỉ cần chạm vào là mềm nhũn, là cực phẩm trong các cực phẩm.” “Quan trọng hơn, chỉ cần ngủ với cô ta một đêm, giá trị tài sản lập tức tăng vọt. Tôi có được vị trí này là nhờ ngủ với cô ta.” Sợ bọn bắt cóc không tin, hắn còn lấy video ân ái giữa tôi và hắn ra, đích thân dạy chúng cách hôn đứt chỉ đỏ. Tôi vừa khóc vừa hỏi hắn vì sao lại làm vậy. Hắn điềm nhiên trả lời: “Thể chất mị hoặc của cô vốn sinh ra để phục vụ đàn ông, dưới ai cô cũng sẽ vui vẻ.” “Chi Chi không giống, cô ấy thuần khiết, mạnh mẽ. Nếu bị người đàn ông khác chạm vào, cô ấy sẽ không sống nổi.” “Cô yên tâm, dù cô ngủ với bao nhiêu người đi nữa, tôi cũng sẽ không chê bai. Danh phận Cố phu nhân vẫn là của cô.” Hắn dẫn Hạ Chi Chi bỏ đi, còn quay lại dặn tôi tận hưởng cho tốt. Tôi mỉm cười nói “được”. Hắn không biết, tiếng “được” đó của tôi chính là khởi đầu đẩy hắn vào đáy sâu không lối thoát.

Nhớ Mãi Người Thương

Nhớ Mãi Người Thương Em gái tôi khinh thường vị hôn phu của mình chỉ là một kẻ nghèo túng. Vì vậy, cô ấy đã bày mưu để Châu Lăng Xuyên và tôi xảy ra chuyện. Sau đó cô ta giả vờ hoảng loạn, nhân cơ hội trốn ra nước ngoài. Châu Lăng Xuyên lại đinh ninh rằng mọi chuyện đều do tôi sắp đặt. Anh ta giả vờ kết hôn với tôi. Nhưng đến khi danh tiếng đã đạt được, anh ta chặn đường của tôi, khiến tôi ngã xuống nước trong mùa đông giá rét cho đến khi mất con. Ngày tôi bị bắt cóc, Châu Lăng Xuyên đã gác máy với bọn bắt cóc, quay người để đón em gái tôi vừa về nước. Lần nữa mở mắt, tôi trở về ngày hôm anh ta bị bỏ thuốc, tránh được tất cả những bi kịch này. Nhưng sau đó, Châu Lăng Xuyên lại nắm chặt tay tôi, giọng run rẩy: “Đêm đó… vốn dĩ phải là em!”

Hàng Giả Vẫn Chỉ Là Hàng Giả

Hàng Giả Vẫn Chỉ Là Hàng Giả Sau khi xuyên không, tôi đã giúp Trần Tư Tư – Nguyên chủ trong truyện trọng nam khinh nữ thi đỗ vào đại học Thanh Hoa, thay đổi quỹ đạo cuộc đời, đính hôn với thái tử gia của giới thượng lưu Bắc Kinh. Nhưng vào ngày đính hôn, cô ta đột nhiên trở về. Cô ta nhếch mép châm biếm: “Mèo mướp chó hoang cũng muốn lấy nhà giàu, mày có tư cách gì?” Tôi chợt tỉnh ngộ, hóa ra những năm qua tôi luôn bị cô ta lợi dụng. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở thành thanh mai trúc mã của thái tử gia Bắc Kinh, cũng chính là công chúa nhỏ của một gia tộc giàu có có tiếng trong giới thượng lưu Bắc Kinh.

Tha Thứ Cho Anh Ta Bảy Lần

Tha Thứ Cho Anh Ta Bảy Lần Bảy năm trước, Lục Phỉ cứu tôi thoát khỏi tay cha dượng. Tôi đã cho anh ta 7 cơ hội. Vì vậy, khi anh ta ngoại tình xong lại đề nghị quay lại. Tôi… vẫn đồng ý. Cho đến khi tôi tình cờ nghe được lý do anh ta muốn nối lại với tôi. Anh ta phả ra một hơi khói thuốc, cười cợt nhả: “Bỏ ra từng ấy công sức với cô ta, ít nhất cũng phải chơi cho đáng chứ!” Lúc đó tôi thầm nghĩ — Đây là lần thứ 6.

Năm Tháng Tựa Khúc Ca

Năm Tháng Tựa Khúc Ca Ly hôn năm thứ sáu, tôi bế con gái ba tuổi tình cờ chạm mặt chồng cũ ở góc phố. Anh ta sững người nhìn chằm chằm vào con bé trong lòng tôi, rất lâu sau mới cau mày, giọng đầy trách móc: “Con bé sắp sáu tuổi rồi mà sao nhìn còi cọc thế?” Ha! Anh ta vậy mà tưởng đứa bé tôi đang bế là con gái của anh ta. Có lẽ anh ta nghĩ tôi yêu anh ta đến mức, dù anh ta ngoại tình rồi ly hôn, tôi cũng sẽ một mình sinh con của anh ta ra.

Cho Anh Đi Nhờ Một Lần

Cho Anh Đi Nhờ Một Lần Tình cờ đọc được đoạn chat của bạn trai, người ta hỏi anh có bạn gái chưa. Anh chỉ nhàn nhạt trả lời: “Có, nhưng chia tay cũng được.” Tôi lặng lẽ rời đi, chặn hết mọi liên lạc. Một tháng sau Hạ Vọng mới phát hiện. Vì không sao tìm được tôi, anh phát điên chạy khắp nơi, không biết rằng tôi đã ngồi trên máy bay bay sang châu Âu từ lâu. Khi tôi trở về nước, anh hoàn toàn sụp đổ. Trước đêm chung kết, anh bất chấp tất cả đến trường tìm tôi, đứng ngoài phòng luyện đàn dầm mưa. “Chỉ là nói đùa thôi mà, em cần gì phải nghiêm túc đến vậy?”

Hôn Nhầm Người Khi Tỏ Tình

Hôn Nhầm Người Khi Tỏ Tình Trong bóng tối, tôi nhân lúc say rượu hôn người thanh mai trúc mã mà tôi thầm yêu nhiều năm. Không ngờ, anh ấy lại hôn đáp trả tôi. Tôi vui mừng, mở miệng tỏ tình, “Chi Hàn, tôi thích anh.” Anh ấy bỗng nhiên cứng người. Nhưng giây tiếp theo, anh ấy bóp lấy sau cổ tôi, hôn sâu hơn. Toàn thân tôi mềm nhũn, chìm đắm trong ngọt ngào của việc tỏ tình thành công. Đột nhiên, bên ngoài truyền đến giọng của Cố Chi Hàn. “Chiêu Chiêu, em ở trên lầu sao? Anh có quà muốn tặng em.” Tôi hoảng hốt đẩy mạnh người đối diện, giọng run rẩy. “Anh… anh là ai? Sao lại ở trong phòng của Chi Hàn!” Giọng người đàn ông lười biếng, “Hôn lâu như vậy, em vẫn chưa phân biệt được tôi và anh trai tôi sao?”  

Xuyên Không Yêu Phải Tra Nam

Xuyên Không Yêu Phải Tra Nam Năm thứ bảy xuyên sách cùng khuê mật. Nàng mang đến cho ta một tin tức tốt: chỉ cần thân thể này chết đi, chúng ta có thể trở về thế giới ban đầu. Nàng nói xong lời này, liền từ trên lầu cao nhảy xuống. Máu tươi bắn tung tóe thấm ướt tay áo phu quân nàng. Người nam nhân một giây trước còn đang chỉ trích nàng diễn trò, trong nháy mắt đã trừng muốnrách cả mí mắt, ruột gan đứt từng khúc. Còn ta thì bước qua hắn, nhìn về phía người nam tử đang ôm bạch nguyệt quang của bọn họ, dịu dàng dỗ dành. Người kia chính là phu quân của ta, là quân vương của thiên hạ này. Ta nghĩ, ta cũng nên về nhà rồi.

Ký Sự Chiêu Hồn 2: Trường Học Ma Ám

Ký Sự Chiêu Hồn 2: Trường Học Ma Ám   Trường học bị ma ám, chỉ trong một tháng đã có năm học sinh nhảy lầu. Hiệu phó nhốt một đám thầy bói, thông linh sư vào trường để bắt ma: “Ai bắt được ma sẽ nhận năm mươi vạn. Không thành công thì đừng hòng rời đi.” Để tranh phần thưởng, các thông linh sư đều ra sức thi triển bản lĩnh. Tôi, nhờ biết bói bài Tarot, trà trộn vào nhóm này. Nhưng bỗng nhiên trước mắt tôi xuất hiện một dòng chữ chạy ngang như trên màn hình livestream: [Thật ra lệ quỷ đã trà trộn trong đám thông linh sư này từ lâu rồi.] [Chẳng lẽ họ vẫn chưa phát hiện ra sao?]

Tiệm Vàng Mã 4: Nợ Âm Phải Trả

Tiệm Vàng Mã 4: Nợ Âm Phải Trả Ảnh đế nổi tiếng muốn mượn cửa hàng vàng mã của tôi để chụp ảnh. Tôi không đồng ý, hắn liền mở livestream xúi giục fan bạo lực mạng tôi. Fan mua trứng thối, chuẩn bị đập phá cửa hàng, nhưng chỉ thấy một căn nhà trống. Ảnh đế không tin, chạy đến cửa hàng chất vấn tôi. Tôi nói với hắn, cửa hàng vàng mã này chỉ những người sắp chết mới thấy được. Hắn tức giận, đập tan tành các đồ giấy vàng mã trong cửa hàng. Đập đi, nợ nần, cuối cùng cũng phải trả!

Người Thừa Kế Bị Loại Bỏ

Người Thừa Kế Bị Loại Bỏ Tôi trúng số 5 triệu tệ, đang định báo tin vui. Ba mẹ lại lấy di chúc ra bắt tôi ký. [Toàn bộ tài sản sẽ do cháu trai Lê Gia Bảo thừa kế…] Anh trai giơ tờ kết quả kiểm tra u xơ của tôi lên: “Cô bị ung thư rồi, không chữa được đâu, đừng hoang phí tiền nữa.” “Ký vào di chúc, giao hết tiền cho Gia Bảo, chết rồi mới có người lo hậu sự cho cô.” Tôi xé nát tờ di chúc ấy, không nói gì về chuyện trúng số. Ngay tại chỗ đó, họ viết “Giấy cắt đứt quan hệ huyết thống”, đánh gãy chân và xương vai tôi, rồi đuổi tôi ra khỏi nhà, bảo tôi tự sinh tự diệt! Trong lòng tôi cười lạnh: Cơ thể tôi rất khỏe, đã đoạn tuyệt quan hệ thì tiền trúng số để tôi tự tiêu.

Tôi Gặp Được Nam Chính Của Đời Mình

Tôi Gặp Được Nam Chính Của Đời Mình Sau khi nhiệm vụ công lược Bùi Chấp thất bại. Hệ thống đã ném tôi đến một thế giới khác để tự sinh tự diệt. Ngày rời đi, đứa con trai năm tuổi của tôi nắm tay nữ chính. “Mẹ cuối cùng cũng bị hệ thống trừng phạt rồi, con với bố con đều biết, bà ta mang nhiệm vụ đến gần hai người bọn con, không giống như dì Lạc Lạc, sẽ vô điều kiện yêu con với bố.” Lúc này. Tôi mới biết, Bùi Chấp và con trai đều có thể nghe thấy tiếng lòng của tôi. Đến thế giới khác, tôi không còn người thân. Họ vui mừng vì không còn nghe thấy tiếng lòng phiền phức của tôi nữa. Ba năm sau. Tôi gặp được người thực sự yêu tôi, còn có một đứa con trai đáng yêu. Hệ thống đột nhiên xuất hiện. [Ký chủ, tiếng lòng của cô lại đột nhiên bị lộ, đối tượng công lược ban đầu và con trai cô nghe thấy đã phát điên ngay lập tức!] [Bây giờ đã phá vỡ chiều không gian, xông vào rồi!]

Thế Giới Rộng Lớn Hơn Cả Thảo Nguyên

Thế Giới Rộng Lớn Hơn Cả Thảo Nguyên Hoắc Tầm là bạn trai mà tôi lừa được. Anh không nghe được người khác nói gì. Tôi thích nhất là tháo máy trợ thính của anh xuống, nói những lời lẳng lơ bên tai anh. Cho đến khi tôi phát hiện anh là thái tử gia Hoắc gia. Cho nên đêm chia tay, chúng tôi cãi nhau rất lớn. Hoắc Tầm đỏ mắt bảo tôi cút đi. Tôi thực sự rời đi. Cho đến ba năm sau, truyền đến tin tức anh đính hôn, tôi mới dám mò về thành phố. Hoắc Tầm trong trẻo nhưng lạnh lùng, quay đầu dùng dây lưng trói tôi lại: “Lần này còn muốn trốn đi đâu?” “Vị hôn thê của anh.”

Đại Gia C hó và Cô Tư Vấn Rắc Rối

Vì kiếm tiền, tôi đi làm tư vấn tình cảm online.Không ngờ lại nhận được đơn từ ông sếp mặt liệt của mình.Mà người anh ta muốn theo đuổi… lại là tôi?!Tôi khuyên anh ta: “Hai người không có duyên đâu, chồng cô ấy là người khác rồi!”Vậy mà sau đó, anh ta chặn tôi vào tường: “Vợ à, ‘người khác’ là ý gì?”

Ở Đây Không Có Não Yêu Đương!

Ở Đây Không Có Não Yêu Đương! Vào cái ngày tôi cùng chông ly hôn, Hạ Tri Châu-người đã yêu tôi suốt mười năm liền không thể chờ đợi thêm nữa bày tỏ với tôi. Ai ai cũng nói người thâm tình như anh ấy rất khó tìm, tôi cũng cho là như vậy. Cho đến trước đêm đính hôn, tôi tận mắt nhìn thấy anh ấy cùng một người phụ nữ khác ôm hôn nhau. “Phụ nữ ấy mà, rốt cuộc thì đồ đã sài qua rồi liền không còn giá trị.” “Hiện tại tôi bằng lòng muốn cô ấy, cô ấy liền nên mang ơn đội nghĩa mới phải.” Tôi không ngần ngại ném chiếc nhẫn kim cương đính hôn vào thùng rác, bất chấp sự phản đối của tất cả mọi người mà hủy hôn. Sau này, nghe nói đại thiếu gia kiêu ngạo, tự cao tự đại đã bất chấp mưa lớn, lục tung tất cả các thùng giác ở Lâm Thành để tìm lại chiếc nhẫn kim cương đó, nhưng không có thể mang người mình yêu quay trở lại.

Tôi Làm Việc Trong Ngành Giải Trí

Tôi Làm Việc Trong Ngành Giải Trí Tôi là nhân viên cục thuế, lãnh đạo gài tôi vào một công ty quản lý nghệ sĩ để nằm vùng, hòng đạt chỉ tiêu cuối năm. Thế là nghiễm nhiên tôi thành người quản lý cho các ngôi sao. Các nghệ sĩ mà tôi quản lý lũ lượt bị cấm sóng do trốn thuế và phải đối mặt với khoảnh bồi thường khổng lồ, cả ngành giải trí run lẩy bẩy. Còn Tô Minh Triết do một tay tôi lăng xê thì hot rần rần như mặt trời giữa trưa. Cho đến một ngày, tôi phát hiện ra hắn giấu tôi mua biệt thự, giữa thanh thiên bạch nhật cả đám kéo rèm lại quẩy, mặc kệ mùi lá đu đủ nồng nặc tràn ra ngoài cửa sổ. Tôi đau lòng lắm luôn. Nhưng vốn là đầy tớ của nhân dân, cũng là một công dân gương mẫu, tôi buồn bã móc điện thoại gọi 113. Điện thoại còn đang đổ chuông chưa ai bắt máy mà xe cảnh sát đã hú còi tới rồi. Tôi theo cảnh sát xông vào. Trong phòng sương khói mờ nhân ảnh, mỗi đứa được tặng một cặp vòng bạc thời thượng sang chảnh, kèm xe đưa đón miễn phí về đồn. Mà không thấy bóng dáng Tô Minh Triết đâu. Lại nghe thấy… “Tiểu Tô khá quá! Lần này đội phòng chống mai thúy Triều Dương của chúng ta lại lập công to nhất thành phố rồi!”

THỎ CON ĐỪNG CHẠY

Tôi nhát gan, sợ rắc rối, vậy mà hệ thống lại bắt tôi bỏ thuốc cho anh trai mình.Tôi không dám, chỉ dám đưa cho anh ấy một cốc nước ấm.Anh tôi uống xong, mặt đỏ bừng, hỏi: “Em bỏ cái gì vào vậy? Nóng quá.”Tôi sợ đến mức chân nhũn ra: “Anh, thật sự chỉ là nước ấm thôi mà.”Nghe vậy, anh ấy lại cúi xuống, đè tôi chặt hơn: “Bé con đúng là không nghe lời, chẳng phải bảo em bỏ thuốc sao?”

BẢO BỐI CỦA LỤC NAM THẦN

Lục Tự Nam – công tử nhà giàu trong lớp, nổi tiếng ngông cuồng và bất kham – không may bị bóng rổ đập trúng đến ngất xỉu.Khi tỉnh lại, ánh mắt anh ta khóa chặt lấy tôi, rồi bất ngờ nói một câu khiến tất cả mọi người chấn động: “Bảo bối, anh đau.”Sau đó, anh ta cứ quấn lấy tôi không rời, nói rằng chúng tôi đã kết hôn sau mười năm, nói rằng anh ta là chồng danh chính ngôn thuận của tôi.Tôi nghi ngờ hoặc là đầu óc Lục Tự Nam có vấn đề, hoặc đây là chiêu trò mới của anh ta để trêu chọc tôi.Dù sao thì trước giờ anh ta vẫn luôn không ưa gì tôi.Huống hồ, với một người như tôi, sao có thể có tương lai đấy được chứ.