Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Giơ Tay Hái Sao Trời

Giơ Tay Hái Sao Trời Tôi đẩy cửa phòng khám ra, hơi sững lại. Người đàn ông ngồi bên trong… là bạn trai cũ của tôi năm năm trước Cố Tinh Thần. Năm đó anh vốn không thích tôi, là tôi theo đuổi anh đến cùng. Vậy nên, khi tôi đề nghị chia tay, anh không hề níu kéo. Mấy năm không gặp, anh càng lạnh lùng hơn xưa.

Cà Chua Nhỏ Và Cây Xương Rồng

Cà Chua Nhỏ Và Cây Xương Rồng Lúc gọi điện thoại mắng tra nam, tay tôi theo bản năng khiến đám cây cỏ ở ban công gặp họa. Ngày hôm sau, trên tất cả các diễn đàn của trường học, trùm trường phát lệnh truy nã: “Là ai, là ai rút hết gai trên cây xương rồng của tôi… Còn đặc biệt để gai lên chậu sen đá của tôi nữa!”   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘 👉 https://zalo.me/g/oegfon933

Phá Đảo Phó Bản Game Kinh Dị

Phá Đảo Phó Bản Game Kinh Dị Siêu năng lực của tôi là hạ cấp. Qua tay tôi, phim Blu-ray thành bản quay lén mờ tịt, tiểu thuyết thì thành những đoạn mã loạn xạ. Cho đến khi tôi bắt đầu hạ cấp các trò chơi quy tắc kỳ quái. Trước khi chuyển đổi: “Từ 12 giờ đến 1 giờ, phải đến nhà ăn dùng bữa.” Sau khi chuyển đổi: “Sau 12 giờ, bạn phải đến buffet ăn trưa.” Tốt, tốt, tốt, người ta ăn cháo tôi ăn thịt. Chỉ là, phí chuyển đổi này có vẻ hơi đắt đấy nhỉ?

Em Đang Nuôi Gà Cũng Nhớ Anh

Em Đang Nuôi Gà Cũng Nhớ Anh  Sau khi thiên kim thật nhận tổ quy tông, tôi trở về quê. Anh chồng chưa cưới cũ ở tận Anh nhắn tin cho tôi: [London đang có tuyết rơi, anh nhớ em nhiều lắm. Em đang làm gì thế?] Tôi: [Đang cho gà ăn.] Tần Du Lễ: [Trước Giáng sinh, em sẽ mang gà đến gặp anh chứ?] Tôi từ chối: [Không được, bà tôi sẽ đánh chết tôi mất.] [Hơn nữa, sau này đừng nhắn tin cho tôi nữa, hôn thê của anh đã đổi người rồi.]

Để Chị Sờ Tai Em

Để Chị Sờ Tai Em Tôi nhặt được một chú chó con nhem nhuốc và đáng thương ở ven đường. Cho ăn được mấy hôm, con chó vô lương tâm đã chạy mất. Đêm khuya gió lộng, thái tử gia nhà họ Chu thủ đoạn độc ác trong lời đồn đến chặn cửa. Phổ cập cho tôi khác biệt giữa sói và chó trong tận mười phút. Tiện đó nhét vào lòng tôi một tấm thẻ năm ngàn vạn. Giọng lạnh như băng: “Thanh toán xong rồi, cô đừng hòng bảo tôi lấy thân báo đáp.” Tôi đóng sầm cửa lại. Vứt lại một mình anh ta ngổn ngang ngoài cửa. Ba ngày sau, tôi dắt chó con mới nuôi ra ngoài đi dạo. Nửa đêm, cửa lại bị gõ. “Chị ơi, mở cửa đi, đừng bỏ tôi mà.” “Hu hu, tôi bằng lòng làm chó của chị.” Tôi: ?

Ba Năm Sau, Nhất Định Phải Về

Ba Năm Sau, Nhất Định Phải Về Sau một đêm hoang đường với chú, tôi liền muốn chạy trốn, ra nước ngoài du học. Sau đó, người đàn ông lòng dạ độc ác không chớp mắt nói: “Xuất ngoại cũng được, ba năm sau nhất định phải về nước.” Vài năm sau, tôi mang theo đứa bé vừa ra khỏi sân bay, đã bị vệ sĩ của Phó Cận Niên “mời” lên xe. Tôi run rẩy ngụy biện: “Cháu… cháu kết hôn rồi…” Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười quen thuộc, không có chút ấm áp, “Nhiễm Nhiễm, để con của anh theo họ người khác, lá gan của em cũng đủ lớn rồi đấy.”

Bà Của Tôi Tốt Nhất Thế Giới

Bà Của Tôi Tốt Nhất Thế Giới Ở tuổi bảy mươi, tôi hóa thân thành một nhân vật nữ chính độc ác trong một truyện ngược. Hệ thống nói: “Cô phải theo cốt truyện.“ Tôi đeo kính lão: “Ý mày là theo cốt truyện như thế nào?“ Hệ thống: “Ừm… chính là cô phải ngược đãi cậu ta. Bây giờ, ném cái ghế vào mặt cậu ta! Để cậu ta lăn ra đấy!“ Tôi chuyển ánh mắt đi nơi khác. Nam chính lúc này vẫn còn là một thiếu niên, gầy như một cây tre, ăn mặc đơn bạc, hung hăng liếc nhìn tôi. Tôi quay người bước vào bếp. Nam chính cắn chặt răng: “Bà định dùng dao giết tôi sao!“ “Bà già chết tiệt, tôi sẽ cùng bà đồng quy vu tận!“ “Cậu quá gầy rồi.“ Tôi thở dài, thành thạo bật bếp, “Tôi sẽ nấu chút cơm cho cậu ăn.“ Làm ơn đi, tôi đây là bà của cậu mà! Có bà nào có thể kiềm lòng được mà không cho cháu mình ăn no nê?

Trở Về Từ Địa Ngục

Trở Về Từ Địa Ngục Năm tôi 5 tuổi, tôi và mẹ đã chết trong một vụ tai nạn xe hơi. Người đứng sau vụ tai nạn đó chính là bố tôi và người bạn thân nhất của mẹ tôi. Sau khi nhận được khoản tiền bảo hiểm từ cái chết của mẹ con tôi, họ kết hôn, sống hạnh phúc như một gia đình thực thụ. Thỉnh thoảng, người phụ nữ kia sẽ lo sợ: “Liệu hai mẹ con họ có trở thành quỷ quay lại báo thù chúng ta không?” Bố tôi chỉ cười nhạo bà ta mê tín dị đoan. Nhưng họ không hề biết rằng, tôi chưa chết. Và tôi, khi trở lại để báo thù, chắc chắn sẽ đáng sợ hơn cả ma quỷ.

Tham Thanh Thuỷ Hà

Tham Thanh Thuỷ Hà Vài ngày trước, vào ngày Trung Nguyên, bố tôi bảo tôi ra ngã tư đốt vàng mã. Một người đàn ông đi tới xin tôi lửa để châm thuốc. Tôi nói tôi cũng không có bật lửa. Anh ta cười, nhặt một tờ giấy tiền đang cháy dở, đưa gần điếu thuốc trên miệng. Gió đổi chiều, ngọn lửa liếm vào cổ anh ta. Anh ta vẫn chịu đựng ngọn lửa, châm được điếu thuốc. Nhìn lại cổ, nó đã bị cháy khô, lở loét. “Cảm ơn, tôi tên Trương Tiểu Niên, vừa chết ba ngày, cậu chết bao lâu rồi?”

TÔI LÀ C HÓ , MIỄN LÀ EM QUAY LẠI

Lúc chia tay với Đình Vân Thâm, tôi và anh ta cãi nhau đến mức rất khó coi.Anh ta đập hết tất cả những thứ có thể đập, mắt đỏ bừng, gào vào mặt tôi:“Tô Uyển, nếu lần nữa phải cúi đầu trước em, tôi không bằng con chó!”Vài năm sau, nhà tôi phá sản.Anh ta chuyển cho tôi năm trăm vạn.Bạn thân của anh ta hỏi:“Cậu không phải thề là không bao giờ quan tâm đến cô ta nữa sao?”Đình Vân Thâm thở dài:“Cậu không hiểu đâu. Tô Uyển xưa nay luôn kiêu ngạo, nhưng hôm nay… cô ấy đã cúi đầu rồi.”Bạn thân anh ta ngơ ngác:“Cô ấy cúi đầu lúc nào? Hai người còn chưa gặp mặt à.”Đình Vân Thâm nói rất nghiêm túc:“Cô ấy nhận tiền của tôi. Cô ấy muốn quay lại với tôi.”Bạn thân anh ta tức đến bật cười:“Cậu chuyển thẳng vào tài khoản ngân hàng người ta, người ta từ chối kiểu gì?”“Trả lời tôi đi!”

Tạm Biệt Người Xưa

Tạm Biệt Người Xưa Chồng tôi, ngay trước thềm công ty lên sàn chứng khoán, anh ta đã dan díu với thư ký. Sau khi bị tôi phát hiện, anh ta đề nghị ly hôn. “Phó Nhược Ninh, tôi sắp là ông chủ tài sản hàng tỷ.” “Cô, một sinh viên tốt nghiệp trường hạng hai, căn bản không xứng với tôi.” Ngày nhận giấy chứng nhận ly hôn, bạn thân của anh ta mời anh ta đi uống rượu. “Thật sự ly hôn rồi sao?” Cố Nam Thành đắc ý lấy ra giấy chứng nhận ly hôn. Mọi người đều lộ vẻ vui mừng. Ngay sau đó, tôi nhận được ba lời mời kết bạn: “Chị dâu, em thấy tôi thế nào?”

Làm Sao Thuần Hóa Một Con Chó Điên

Làm Sao Thuần Hóa Một Con Chó Điên Anh trai của bạn trai tôi dẫn bạn gái của anh ấy về nhà ăn cơm. Trên bàn ăn, bạn gái của anh ấy lại tươi cười rạng rỡ, trước mặt mọi người gắp một miếng thịt từ bát bạn trai tôi. Tôi ngẩng đầu nhìn lên dòng bình luận nổi giữa không trung: 【Em trai nam chính cũng không thoát nổi đâu! Chẳng bao lâu nữa cũng sẽ thành người của nữ chính thôi!】 【Bạn gái của em trai thì vừa yếu đuối vừa ích kỷ, loại ngoan ngoãn như em trai ấy nên để nữ chính thu phục mới đúng!!】 Tôi mừng đến phát điên nhưng cố nhịn cười. Tuyệt thật! Loại chó điên tối tăm như thế này nhanh bị ai đó thu phục đi là vừa! Nhưng bạn trai tôi phát điên thật rồi, nửa đêm trèo lên giường tôi, vừa cắn môi tôi vừa lạnh lùng cười khẽ: “Bảo bối, đẩy tôi cho người khác, vui lắm sao?”

Quả Ngọt Năm Tháng

Quả Ngọt Năm Tháng Chồng đi công tác gửi cho tôi một đoạn video báo bình an, trong mười mấy giây thời gian đó đầy sơ hở đó thì tất cả đều là bằng chứng. Tôi nhắn tin chất vấn anh ta: [Anh gửi đoạn video này là muốn thách thức tôi sao?] Ba ngày sau, lúc anh ta sắp về đến thì anh ta mới trả lời tôi: “Công việc đã xong, trưa mai anh về đến nhà.” Đã xem nhưng lại nói lảng sang vấn đề khác. Anh ta vẫn luôn như vậy, gặp vấn đề thì không giải thích, không giải quyết. Có lẽ khoảnh khắc đó tôi đã hạ quyết tâm ly hôn…  

Khi Chồng Hiện Tại Gặp Lại Bạn Trai Cũ

Khi Chồng Hiện Tại Gặp Lại Bạn Trai Cũ Năm tốt nghiệp đại học, tôi chọn cách “giả chết” để cắt đứt với bạn trai thời sinh viên là nam thần học bá, sau đó lập tức kết hôn với thiếu gia hào môn. Ba năm sau, chồng tôi đã trở thành một nhân vật quyền lực ở kinh thành, còn bạn trai cũ lại trở thành gương mặt nổi bật trong giới tài chính. Hai người họ hợp tác rất ăn ý. Chỉ có điều, ánh mắt bạn trai cũ nhìn tôi lại không hề bình thường. “Phu nhân Yến nhìn quen mắt quá, giống hệt mối tình đầu đã sớm qua đời của tôi vậy.” Anh ta mỉm cười nhã nhặn với tôi. Còn tôi thì không thể nào cười nổi. Về sau, trong một chuyến đi chơi, tôi vừa đặt chân xuống máy bay đã bị anh ta đánh ngất và đưa đi. Người đàn ông ôn hòa kiềm chế ấy nâng cằm tôi lên, khẽ cười nói: “Phu nhân Yến, cô cũng không muốn Tổng giám đốc Yến biết giữa chúng ta từng có chuyện gì… đúng không?”

Nuôi 100.000 Con Bò

Nuôi 100.000 Con Bò Khi kết hôn, mẹ chồng khinh thường vì nhà tôi làm nghề nuôi bò. Không những yêu cầu phải ký hợp đồng tài sản trước hôn nhân, bà còn nói mọi chi tiêu sau kết hôn phải chia đôi. Tuyệt đối không để con trai bà “làm từ thiện”. Nhưng bà không biết rằng, nhà tôi nuôi đến 100.000 con bò.

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên Nhớ mãi không quên, sống lại trở về, lần này tôi từng bước một tránh né mọi cuộc gặp gỡ với Giang Dục Thành. Anh ta nói nghỉ hè không về nhà, tôi một mình thu dọn hành lý về quê. Anh ta giúp Lục Tuyết Đình thuê nhà ở bên cạnh, tôi chuyển ra ngoài. Anh ta quyết định ở lại trường công tác, tôi đăng ký vào Đại Học Công Nghiệp Tây Bắc. Kiếp trước, lúc về già, ngay cả con cái của chúng tôi cũng khuyên tôi ly hôn với anh ta. Chỉ để trăm năm sau, đôi uyên ương mệnh khổ này được chôn cất cùng nhau.

Anh Ấy Quá Mù Quáng Trong Tình Yêu

Anh Ấy Quá Mù Quáng Trong Tình Yêu Thái tử gia mất trí nhớ, ôm tôi làm nũng. “Vợ ơi, hôn anh.” Tôi sợ tới mức không dám nhúc nhích, tôi và hắn vốn là kẻ thù không đội trời chung! Ánh mắt hắn mơ màng, mập mờ hôn tôi, hôn đến mức mặt đỏ tim đập nhanh. Quá căng thẳng, tôi quên mất việc phải tát hắn. Tôi suy nghĩ một chút, hắn mất trí nhớ cũng rất đáng thương, nên không so đo với hắn. Tôi đi ra ngoài rót nước cho hắn, trên môi vẫn còn dấu hôn. Quay lại, nghe tiếng hắn và anh em đang nói chuyện: “Cậu có chắc rằng giả vờ mất trí nhớ như cún con thì có thể theo đuổi được cô ấy không?” “Lần trước cậu bảo tôi giả bộ lạnh lùng bá đạo, kết quả cô ấy nhìn thấy tôi càng chướng mắt hơn, đều tại cậu, khiến tôi suýt nữa là mất vợ rồi đó.” Quân sư đối diện nói: “Người anh em, lần này cậu cứ yên tâm, đảm bảo thành công.” Thái tử gia hỏi: “Thật không?” “Thật đấy, tôi đã nhờ thầy bói xem rồi, cậu cứ chờ mà kết hôn đi.” Tôi: ???

Nhân Quả Tuần Hoàn

Nhân Quả Tuần Hoàn Vị hôn phu của tôi phải lòng cô bé nghèo khó mà tôi tài trợ. Để thể hiện quyết tâm, anh ta bất chấp sự phản đối của gia đình, thậm chí còn chạy đến nhà tôi để thẳng thắn xin hủy hôn. Ba tôi tức giận đến mức gần như đập bàn, mẹ tôi suýt ngất xỉu. Chỉ trong chốc lát, tôi trở thành trò cười trong giới thượng lưu. Không ai biết, ngay tối hôm đó gia đình tôi đã tổ chức một cuộc họp khẩn cấp. Mọi người đều bình tĩnh phân tích từng đường đi nước bước. Ba tôi nhấp một ngụm trà, nói: “Xa thơm gần thối, trước hết ra nước ngoài vài năm, lấy lùi làm tiến.” Mẹ tôi giữ vẻ mặt điềm nhiên: “Đổi sang hình tượng khác, cô ta diễn tiểu bạch hoa, con làm ánh trăng sáng.” Tôi mỉm cười: “Vậy chắc con phải mắc trầm cảm trước đã.”

Nhân Danh Tình Yêu

Nhân Danh Tình Yêu Kết hôn được sáu năm, Thẩm Tòng Ân ở bên ngoài tìm hết người phụ nữ này đến người phụ nữ khác, muốn ép tôi nói ly hôn. Người bên ngoài hỏi bà Thẩm, bà ấy chỉ che môi cười khẽ, cười tôi có danh nhưng không có phận mà thôi. Tôi nhớ năm đó vì “mắc nợ” hắn, nên mới nhịn xuống. Cho đến đêm sinh nhật lúc trở về nhà. Trong phòng của tôi truyền đến tiếng rên rỉ mập mờ. “Thẩm tổng đây là phòng của vợ anh, thật sự không sao chứ?” “Mặc kệ cô ta đi? Lúc cô ta ngủ với người khác có nghĩ tới tôi không?” “Cô ta không ngại ghê tởm, tôi còn ngại sao.” Tôi chỉ cảm thấy thật vô nghĩa. Vì thế nhanh chóng ký thỏa thuận ly hôn, biến mất trong thế giới của Thẩm Tòng Ân. Sau đó, Thẩm Tòng Ân nửa đêm uống đến xuất huyết dạ dày, cầu xin tôi có thể nghe điện thoại của hắn. “A Du, anh thật sự biết sai rồi, chúng ta quay lại được không?” Vẻ mặt tôi ửng hồng, run đến nói không ra lời. Dưới thân, người đàn ông ghen tuông hung hăng trả thù: “Ngoan nào bảo bối, nếu anh nhớ không lầm, Trung Quốc không cho phép lấy lại chồng cũ nha.”

Anh Em À, Cô Ấy Không Phải Là Phụ Nữ Xấu

Anh Em À, Cô Ấy Không Phải Là Phụ Nữ Xấu Phó Xước giả chết để trốn hôn. Những người anh em của anh ta khuyên tôi nên sớm buông bỏ. Nhưng sau lưng, họ lại lấy một chiếc Ferrari làm cược. Cược rằng trong vòng 1 tháng sẽ khiến tôi gục ngã, để tôi rời bỏ Phó Xước và tái giá. “Đầu óc toàn tình yêu, chơi cô ta chẳng khác nào chơi một con chó.” Họ đoán tôi tầm thường, ham tiền, cổ hủ và vô vị. Tôi không vạch trần, còn đồng ý kết bạn với một trong số họ. Sau này, khi Phó Xước chán chê những cô nàng ong bướm ngoài kia, cuối cùng cũng nhớ đến tôi – vị hôn thê mà anh ta từng bỏ rơi. Ngày gửi thiệp cưới, những người anh em kia không còn cười nổi nữa. Một cú đấm mạnh giáng thẳng vào mặt Phó Xước: “Một gã đàn ông từng ly hôn, cũng xứng tranh với tôi sao?” “Anh có biết cách chiều chuộng cô ấy như tôi không?”