Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Chồng Tôi Là Nô Lệ Của Mẹ Ruột

Chồng Tôi Là Nô Lệ Của Mẹ Ruột Anh trai chồng ly hôn. Chồng tôi liền đón hai đứa cháu trai về nhà, giao cho chúng tôi nuôi. Tôi: “???” Tôi nói: “Anh ta chỉ ly hôn, chứ có ch.t đâu!” Vậy mà chồng tôi vẫn nhất quyết lo cho hai đứa nhỏ, bỏ tiền bỏ công. Lý do của anh ta là: “Anh trai với mẹ tôi đều vất vả lắm rồi.” Thế là tôi ly hôn với anh ta. Kết quả, đến năm thứ ba sau khi ly hôn— anh trai chồng tái hôn với chị dâu. Còn chồng cũ thì… đến tìm tôi để xin tái hôn. Tôi: “Phi! Cút đi đồ đàn ông ngu hiếu!”

Ánh Trăng Sáng Niệm Niệm

Ánh Trăng Sáng Niệm Niệm Mười năm trước, tôi là một ngôi sao nổi tiếng. Khi cánh săn ảnh chụp được tôi lần nữa, lúc đó tôi đang giao đồ ăn, sau lưng còn địu một đứa bé. Ngay khi tin tức được đăng tải, mọi người đều thở dài tiếc nuối, nói rằng tôi đã tự tay phá hỏng một ván bài đẹp. Tối hôm đó, tôi nhận được ba cuộc điện thoại. Ông trùm thương giới Cố Cẩn Trạch giọng lạnh như băng: “Đưa đứa trẻ về nhà họ Cố, loại mẹ như cô không xứng nuôi dạy nó.” Ngôi sao hạng A Hứa Mục Dã nghiến răng nghiến lợi: “Nếu không phải bị cánh săn ảnh chụp được, cô còn định giấu tôi đến bao giờ?” Thái tử gia Bắc Kinh Lục Hằng, giọng điệu hung hăng: “Lâm Nam Kiều, cô tự làm tự chịu cũng đừng để con tôi phải chịu khổ theo cô!” Về sau, ông trùm thương giới quỳ gối trong mưa, ngôi sao hạng A thì xin lỗi tôi trước hàng trăm ống kính, còn công tử nhà họ Lục thậm chí còn định dùng cái chết để tạ tội. “Nam Kiều, cầu xin em, đứa trẻ không phải của anh cũng không sao, chỉ cần em chịu quay về bên anh là được.” Nhưng lúc đầu, rõ ràng là họ đã hủy hoại tôi.

Ánh Trăng Riêng Của Em

Vào ngày tôi nhận được kết quả phỏng vấn, vô tình lướt thấy một bài viết: [Rốt cuộc sức s//át thư//ơng của “ánh trăng sáng” lớn đến mức nào?] Bình luận hot nhất vừa mới được đăng. [Nói chuyện của tôi nhé, cậu ấy từng thầm yêu tôi hồi cấp ba, mấy hôm trước đi xin việc lại tình cờ gặp nhau.] [Dù tôi không bằng ai, cậu ấy vẫn khiến tôi trở thành người nổi bật giữa muôn người.] Ảnh kèm theo là tấm ảnh tốt nghiệp năm 18 tuổi của họ. Cô gái mặc váy trắng, bóng lưng thon gầy, trông ngoan ngoãn và dịu dàng. Chàng trai nghiêng đầu chăm chú nhìn cô, góc nghiêng khuôn mặt vừa sạch sẽ vừa… quen thuộc. Điện thoại khẽ rung lên — là tin nhắn thông báo tôi bị từ chối phỏng vấn. Lúc đó tôi mới chợt nhận ra — cô ta chính là ánh trăng sáng của Tạ Thanh Việt, và thứ bị cô ta “gi.t ch.t”… chính là tiền đồ của tôi. Thà làm cây đợi xuân, còn hơn quay đầu làm chim lạc bầy. Tôi có thể cho phép mình yêu sai, đ//au kh//ổ vì tình. Nhưng tiền đồ, tự do, cuộc sống của tôi — tuyệt đối không thể xảy ra chuyện.

HÃY ĐỂ ANH YÊU EM

Tôi và Chu Từ cũng là một đôi “oan gia ngõ hẹp”.Chúng tôi chửi rủa nhau, đánh nhau, cuối cùng còn thề độc: “Ai không ly hôn thì làm chó.”Trên đường ra tòa, chúng tôi dùng những lời lẽ cay nghiệt nhất để nguyền rủa đối phương.Thế nhưng khi chiếc xe chở dầu lao tới, anh ta lại đột ngột bẻ lái, dùng chính cơ thể mình để hứng trọn cú va chạm.Anh ta đã giúp tôi sống thêm 0,01 giây.Lần tiếp theo mở mắt ra, tôi đã quay về mùa hè năm lớp 11.Chu Từ cũng đang ôm một bó hoa, hỏi tôi có muốn thử lại không.Giây tiếp theo, anh ta uể oải ngước mắt lên, cả khuôn mặt tràn đầy u ám.Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, tôi liền biết — anh ta cũng quay về rồi.

Lỡ Kéo Sếp Xuống Âm Phủ

Tôi chết rồi.Tiện tay kéo theo cả sếp tôi xuống âm phủ.Trên đường đến Địa phủ, ảnh mắng tôi suốt dọc đường.Mãi đến giây cuối cùng trước khi đầu thai, ảnh mới mắng mệt, chịu hòa giải với tôi.Tôi chào tạm biệt sếp.Sếp nói: “Nghe cho kỹ, cảm ơn mày, kiếp sau đừng để tao gặp lại nữa.”Ai ngờ, vừa đầu thai xong một giây, chúng tôi lại gặp nhau rồi.Tôi không cố ý chết, cũng chẳng định kéo ai theo cùng.Chỉ là trong buổi team building của công ty, lúc leo núi tôi bị trượt chân, tiện tay níu người đứng bên cạnh.Mà người đó… lại đúng là sếp tôi.Thế là hai đứa cùng nhau rơi xuống vực, chết rất thảm.Vì tôi bị cành cây vướng giữa chừng nên sếp rơi xuống đất trước.Tôi rớt lên người ảnh, lại còn đè gãy thêm mấy cái xương sườn.Dù vậy thì lúc đó cũng không quan trọng nữa rồi.Ngay khoảnh khắc trước khi tắt thở, sếp trợn tròn mắt, ánh mắt tràn đầy uất hận, khó nhọc phun ra một chữ: “Mày…”Tôi đoán chắc ảnh định nói: “Mày con mẹ mày!”Vì đó là câu cửa miệng của ảnh.

TÌNH YÊU KHÔNG ĐƯỢC TRÂN TRỌNG

Tại bữa tiệc xa hoa của giới thượng lưu Bắc Kinh, vị thái tử nổi tiếng là phong lưu và phóng túng của Bắc Kinh đã cầu hôn tôi. Anh ta lấy tên tôi đặt cho chiếc du thuyền trị giá lên đến hàng tỷ đồng của mình. Dùng hàng ngàn chiếc máy bay ánh sáng để tỏ tình với tôi giữa màn đêm. Nhưng vào đêm trước ngày cưới, tôi đã vô tình nghe thấy lời anh ta nói với bạn mình: “Du Hoan ngày nào cũng tiếp xúc với người chết, người toàn mùi xác chết, tôi thấy rất ghê tởm, thậm chí còn chẳng muốn hôn cô ta. Cô ta bám theo tôi suốt bảy năm trời, đến ngày cưới nếu mà tôi bỏ trốn cùng người khác, lúc đó cảnh cô ta bị bỏ rơi chắc là trông thảm thương lắm nhỉ?” Mọi người đều cười phá lên cùng anh ta. Đêm đó trời đổ mưa tầm tã ở Bắc Kinh, tôi đã lái xe suốt ba tiếng trong mưa gió, toàn thân ướt đẫm để đến gõ cửa nhà người đàn ông quyền lực nhất Bắc Kinh. Với đôi mắt đỏ hoe, tôi ấm ức nói: “Anh từng nói muốn cưới em, điều đó còn tính không?” Phó Cảnh Xuyên nhìn tôi một lát rồi ôm lấy tôi vào lòng: “Em đã suy nghĩ kỹ chưa? Anh đã từng nói rồi, nếu em lấy anh thì sẽ không được hối hận, cả đời này em sẽ phải ở bên anh, chúng ta sẽ không ly hôn, cũng chỉ có cái chết mới có thể chia rẽ hai ta mà thôi.” 

Giày Lọ Lem

Giày Lọ Lem Năm thứ tư thầm thương trộm nhớ Bùi Sâm, anh ta lại cãi nhau với hoa khôi trường. Hoa khôi trường tức giận đồng ý lời tỏ tình của tên côn đồ bên ngoài trường. Ai ngờ tên côn đồ đó lại nghiêm túc, bám riết không tha. Hoa khôi trường cuối cùng cũng sợ, khóc như mưa trước bàn của Bùi Sâm. Bùi Sâm cười đùa cợt nhả: “Liên quan gì đến tôi hửm? Bạn gái cũ.” Tôi tưởng lần này bọn họ sẽ chấm dứt hẳn. Nhưng sau khi hoa khôi trường rời đi, Bùi Sâm đột nhiên nhìn về phía tôi: “Cậu đi quyến rũ tên côn đồ đó, thay Miểu Miểu chặn đào hoa.” Tôi không thể tin nổi nhìn anh ta, giọng run rẩy: “Dựa vào đâu?” “Bạn cùng bàn nhỏ, không phải chính cậu đã nói sao? Sẽ nguyện ý làm mọi thứ vì tôi.” Tôi ngây người tại chỗ, xấu hổ đến nỗi không nói nên lời. “Bùi Sâm, cậu lén đọc nhật ký của tôi?” Bùi Sâm cười hờ hững: “Có gì quan trọng, dù sao chẳng phải cũng viết về tôi sao.”  

MUỐN LÀ NGƯỜI BÌNH THƯỜNG MÀ YÊU EM

Ngôi sao hàng đầu kiêm thanh mai trúc mã của tôi nói rằng nhà anh ấy bị vỡ đường ống nước, nên chạy sang nhà tôi tắm.Kết quả là tôi vô tình nhận cuộc gọi video từ một nữ minh tinh đang livestream:“Anh đang làm gì vậy?”“Anh ấy đang tắm, hay là lát nữa cô gọi lại nhé?”Đúng lúc này, từ trong phòng tắm, trúc mã của tôi bỗng nhiên lớn giọng:“Lấy giúp anh cái khăn tắm với.”Chỉ một câu nói, cả mạng xã hội nổ tung—Hình tượng thanh cao cấm dục là giả, nuôi tình nhân trong nhà mới là thật!

LẠC BƯỚC VÀO TIM ANH

Vào năm thứ ba thầm yêu Trì Diễn, tôi đã quyết định từ bỏ mối tình đơn phương này.Lần đầu tiên, tôi tỏ tình với anh ấy:“Trì Diễn, em thích anh.”Anh ấy lạnh lùng nói: “Tôi không phải Trì Diễn, tôi là anh trai của cậu ta.”Lần thứ hai, tôi đẩy anh ấy ngã lên giường thẹn thùng nói:“Trì Diễn, anh phải chịu trách nhiệm với em.”Anh ấy ấn trán, nghiến răng nói: “Tôi là anh trai của cậu ta.”Trời ơi! Tôi thật sự không thể phân biệt được cặp song sinh này.“Thôi, anh trai thì anh trai vậy.”Sau đó, tôi không quan tâm đến Trì Diễn nữa.Nhưng anh ấy lại không kìm được mà đến tìm tôi.Tôi mở cửa, lo lắng hỏi anh ấy: “À thì… anh là Trì Diễn phải không?”Anh ấy đáp lại với giọng điệu như thường lệ:“Lâu Tiểu Tiểu, em mù à? Thế mà lại nhìn nhầm anh với anh trai của anh”Anh trai anh ấy xuất hiện, quấn khăn tắm, đặt tay lên eo tôi, nhẹ nhàng hôn lên mặt tôi nói:“Chị dâu của cậu bị mù mặt, nói chuyện cho tử tế vào.”

Cô Chủ Quán Bánh Bao Và Nữ Chủ Căng-tin

Tôi đã bán đồ ăn sáng ở cổng bệnh viện suốt ba năm. Bánh bao rau năm hào, cháo hai hào lại còn cho ăn thêm thoải mái. Hôm đó, có người vu oan tôi dùng bánh bao đông lạnh sẵn để lừa gạt mọi người. Khách đứng quanh cũng hùa theo chỉ trích: “Ngày nào chúng tôi cũng ăn bánh bao nhà bà, bà làm vậy không phải hại người sao?” “Kiếm tiền thất đức thế này, cả nhà bà sớm chết hết cho rồi!” Họ càng nói càng kích động, cuối cùng lao vào đập nát cả quầy hàng của tôi. Được thôi, đã không ăn bánh bao năm hào thì sau này đành ăn loại mười tệ vậy.

Muốn Làm Người Hay Làm Sói?

Muốn Làm Người Hay Làm Sói? Sau khi cha là người sói qua đời, mẹ tôi không còn đủ sức nuôi hai chị em. Bà chỉ nói một câu: “Muốn làm người, hay làm sói tự các con chọn.” Ở kiếp trước, em gái tôi chọn làm sói. Kết cục, bị đàn sói trong vườn thú hoang dã hành hạ đến ch/ết, thảm không thể nhìn. Còn tôi, theo mẹ rời đi, sống giữa loài người, từng vinh hoa phú quý một thời… Nhưng cuối cùng lại ch/ết vì bị chính em gái c/ắn trong lần đến thăm, rồi nhiễm b/ệnh d/ại. Kiếp này làm lại từ đầu. Giây phút ấy, em gái trừng mắt nhìn tôi, hung hăng giật lấy tờ thẻ: “Em muốn làm người!” Tôi nhìn em, hàng mi cụp xuống, cả người run lên vì…giải thoát. Em gái thân yêu à, làm người cái giá phải trả, còn đắt hơn làm sói rất nhiều.

Thầy Ơi, Em 43 Tuổi Thật Mà!

Thầy Ơi, Em 43 Tuổi Thật Mà! Kỳ thi đại học vừa khép lại, tôi liền mượn chứng minh thư của mẹ để xin làm giúp việc trong nhà một gia đình giàu có. Chủ nhà tên Trang Chi Hiền, vừa cầm hồ sơ của tôi vừa ngước mắt nhìn: “Cô… bốn mươi ba tuổi rồi hả?” Tôi uốn tóc xoăn tít như lông cừu, mặc chiếc áo sơ mi hoa nhí cũ kỹ, giọng Hà Nam đặc sệt vang lên: “Chớ gì nữa! Tính cả tuổi mụ là bốn mươi lăm rồi cơ. Quê tôi mười bảy mười tám tuổi đã sinh con đầy nhà!” Sau đó, tôi lại gặp Trang Chi Hiền… trong lớp học đại học. Tan học, anh ta chặn tôi ngay góc tường, ánh mắt sắc bén: “Bốn mươi lăm tuổi? Hai đứa con? Học suốt đời không thấy mệt sao?” Tôi run lẩy bẩy, cố giữ bình tĩnh: “Thầy… thầy nhận nhầm người rồi ạ?” Trang Chi Hiền nở nụ cười nguy hiểm: “Tôi vẫn thấy cô nói giọng địa phương nghe hay hơn đấy.” Tôi suýt khóc: “Thầy ơi thầy, đừng cho em trượt môn màaa\~”  

Nữ Phụ Độc Ác

Nữ Phụ Độc Ác Tôi chính là nữ phụ độc ác nhưng tôi mặc kệ. Bởi vì tôi bị mù mặt. Trong một gia đình có năm người, một nam chính, một phản diện, một nam phụ, một nữ chính, một nữ phụ. Cốt truyện yêu cầu tôi phải ưu ái nữ phụ, chèn ép nữ chính, ngược đãi nhân vật phản diện, nuông chiều nam chính và tốt hơn nữa là không để ý đến nam phụ. Tôi im lặng nhìn chằm chằm vào năm nhóc con trông giống hệt nhau, trầm ngâm suy nghĩ. [Cô là một nữ phụ độc ác có tác động cực kỳ lớn đến cốt truyện, nếu không tuân theo cốt truyện, thế giới sẽ sụp đổ.] Tôi nhìn cuốn “Bách khoa toàn thư” trước mặt, thứ có thể giải đáp mọi thắc mắc của mình, sau khi suy đi nghĩ lại, tôi quyết định thôi thì cố gắng hết sức vậy. “Nam chính là ai?” [Người dễ thương nhất, có đôi mắt to nhất và cái miệng đỏ nhất.] “Tên gì?” [Không biết.] “Nữ chính là ai?” [Người đẹp nhất, tuổi còn nhỏ nhưng đã có nét đẹp của một mỹ nhân tương lai với khuôn mặt trái xoan và đôi mắt hạnh nhân.] “Tên gì?” [Không biết.] Sau nhiều lần tra hỏi, tôi vẫn không biết gì ngoài những mô tả về ngoại hình có chút mơ hồ kia. Tôi hơi hoang mang nói: “Được rồi, vậy cùng nhau hủy diệt đi.” Bắt đầu.

Bạn Gái Nhặt Ve Chai, Bạn Trai Đào Mỏ

Bạn Gái Nhặt Ve Chai, Bạn Trai Đào Mỏ Khai giảng đại học, trong mục “Nghề nghiệp của phụ huynh” ở phiếu giới thiệu bản thân, tôi điền: “Nhặt ve chai”. Cả lớp ồ lên cười, bảo tôi là đứa lớn lên trong bãi rác. Chỉ có một người bạn gia cảnh giống tôi, cậu ấy nói: “Ba tớ làm nghề đà/o mỏ.” Thế là chúng tôi như tìm được tri kỷ, cùng khổ mà đồng cảm, nhanh chóng trở thành bạn thân, chuyện gì cũng kể nhau nghe. Chúng tôi học cùng nhau, làm thêm cùng nhau. Cùng đứng trước cổng trường gọi set tiết kiệm ở McDonald’s hay kem giá rẻ ở Mixue. Có lần cậu ấy nghiêm túc nhìn tôi, nâng mặt tôi lên rồi nói: “Diểu Diểu, yên tâm, tớ sẽ cho cậu một cuộc sống tốt.” Tôi cũng thành thật đáp lại: “Tiểu Bạch, cậu cũng yên tâm, tớ sẽ nỗ lực hết mình.” Cho đến lễ tốt nghiệp, tôi lái chiếc Porsche Panamera đến trường, nhìn thấy tên bạn trai rẻ tiền của mình bước xuống từ một chiếc Ferrari. Tay tôi đang cầm ba quyển sổ đỏ định cầu hôn, mà mặt thì méo xệch: “Cái tên trai nhà nghèo, hiền lành, đẹp trai, chăm chỉ năm xưa của tôi đâu rồi?” Còn cậu ấy, người đang cầm nhẫn kim cương to đùng và một bản giấy tặng tài sản, cũng sững sờ: “Còn cô gái mạnh mẽ, độc lập, sống bằng nghề nhặt ve chai năm đó của tôi đâu rồi?”

Kỹ Thuật Né Bẫy

Kỹ Thuật Né Bẫy Trong buổi họp lớp, bạn cùng bàn cũ đột nhiên tiến đến trước mặt tôi rồi nói: “Cậu còn nhớ chuyện bắt nạt tớ hồi cấp hai không?” Tiếng trò chuyện đột ngột dừng lại, mọi người đều nhìn về phía tôi. Ngay cả ống kính livestream của bạn học đang là một hot girl triệu view cũng hướng về phía tôi. Cả thế giới đang chờ tôi tự chứng minh. Tôi nhếch mép, nhanh gọn rút ra một cuốn sổ tay dày cộp tới năm trăm trang. “Tôi đã bắt nạt cậu lúc nào, ở đâu, cậu nói ra để chúng ta đối chứng.” Người ta ngày nào cũng viết nhật ký đây này! Tuy không tài giỏi nhưng từ năm mười tuổi tôi đã mắc chứng hoang tưởng bị hại. Cảm thấy luôn có kẻ tiểu nhân muốn hãm hại mình nên tôi đã sớm có sự chuẩn bị.  

A Trạch

A Trạch Sau khi tôi thuê bảo mẫu nam…Mẹ chồng mắng tôi là đồ k/ỹ n/ữ, h/án/g không chịu khép.Tôi cười, đưa cho bà một quả vải:“Mẹ cũng thèm à?”Cho đến khi camera ghi lại được bộ mặt thật của chồng tôi, tôi mới hiểu —Cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu, đã là một trò lừa.

Xé Nát Bạn Cùng Phòng Cực Đoan

Xé Nát Bạn Cùng Phòng Cực Đoan Bạn cùng phòng ỷ vào việc mình nghèo mà tự mang bạn trai ngoài trường về phòng ngủ. Vì ở khách sạn năm sao mà còn lấy trộm tiền tôi để dưới gối. Sau khi bị tôi phát hiện, cô ta không chỉ không chịu trả lại mà còn hùng hồn nói với tôi: “Tôi bị trầm cảm, hai chúng ta mỗi người một nửa.”

Đồng Nghiệp Của Tôi Có Thói Ăn Cắp Vặt

Đồng Nghiệp Của Tôi Có Thói Ăn Cắp Vặt Đồng nghiệp của tôi – chị Trần thích tham của rẻ, lấy quạt và trà sữa của tôi, nói là lấy theo gió, lấy theo nước, lấy theo thần tài, cuối cùng cô ta lấy luôn cả bình ắc quy xe điện của tôi. Vì góc khuất camera, cô ta chết không thừa nhận là mình lấy trộm. Cho đến khi bình ắc quy sạc điện suýt nổ chết chồng cô ta. chị Trần khóc lóc thảm thiết ở văn phòng. “Tôi trên có cha mẹ già, dưới có con nhỏ, chồng tôi đang ở phòng cấp cứu, đã nhận được hai lần thông báo bệnh nguy kịch, nếu anh ấy chết thì cả nhà tôi phải làm sao đây.” Cô ta cầu xin tôi đưa hóa đơn mua xe điện cho cô ta, để cô ta đi kiện cửa hàng. Kiếp trước tôi mềm lòng đưa hóa đơn cho cô ta, ai ngờ cô ta kiện xong cửa hàng lại đổ lỗi cho tôi. Mẹ chồng chị ta ở cổng công ty chửi bới tôi, còn tạt phân vào người tôi. Trong lúc xô đẩy, tôi ngã xuống đường, bị xe tải lao tới cuốn vào gầm xe. Sống lại kiếp này, chị ta khóc lóc xin lỗi tôi và đòi hóa đơn xe điện. Tôi cười lạnh: “Bình ắc quy xe điện của tôi không mất.”

CHỒNG CŨ MUỐN TÁI HÔN

Công ty tổ chức cuộc họp đột xuất, lúc lấy tài liệu tôi không cẩn thận kẹp luôn tờ phiếu khám thai mà chị họ dùng thẻ bảo hiểm y tế của tôi đi khám vào trong.Khoảnh khắc tờ phiếu rơi ra, đồng nghiệp lập tức bu lại xôn xao hỏi han.“Giang Hạ, cậu có bầu rồi à!”“Nhìn cậu trẻ thế mà đã kết hôn rồi sao?”“Lúc nào phải giới thiệu tụi này gặp ba đứa nhỏ mới được nhé!”Tôi nhìn về phía người đàn ông đang ngồi ở hàng đầu, sắc mặt tối sầm — chính là sếp của tôi.Tôi không chỉ kết hôn rồi, mà vừa mới ly hôn xong.Ba của đứa nhỏ… mấy người đều từng gặp qua đấy.

HÓA GIẢI HIỂU LẦM

Sau 5 năm kết hôn, chồng tôi ngày càng lạnh nhạt với tôi.Chỉ sau một đêm, anh ấy như biến thành một người khác.Không còn ôm, cũng chẳng còn hôn, thậm chí còn bắt đầu ngủ riêng phòng.Anh ấy lạnh lùng với tôi như thể tôi là người xa lạ.Đúng là đàn ông, luôn chỉ thích những điều mới mẻ.Thời gian trôi qua, cuối cùng cũng chán ngấy.Tôi không thể chịu đựng sự lạnh nhạt của anh ấy thêm nữa, ném thẳng giấy ly hôn trước mặt anh.“Ký đi.”Không ngờ anh lập tức đỏ hoe mắt, như thể chịu uất ức lớn lao lắm.“Cuối cùng em cũng không diễn nổi nữa rồi đúng không?”Tôi: ?