Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

TÔI LÀM GIA SƯ CHO CON TRAI CỦA BẠN MẸ

Thất nghiệp ở nhà, tôi đi làm gia sư cho con trai bạn mẹ.Lần đầu gặp, tôi đụng ngay lúc cậu ấy đang thay đồ và bị cậu ấy chặn ở cửa.“Chị thích mấy người trẻ hả?”“…”Vì tiền, tôi đành nhẫn nhịn im lặng.Dù cậu ấy có độc miệng hay nổi loạn thế nào, tôi vẫn luôn giữ nét mặt hiền lành.Trước kỳ thi đại học, tôi đã vội vàng chuồn mất.Hai tháng sau, khi tôi đang ở quán bar tán tỉnh một anh chàng đẹp trai, thì cậu ấy đột nhiên xuất hiện, kéo tôi vào góc tường.“Em còn trẻ hơn anh ta mà chị.”“Vậy thì sao?”“Chị chọn em được không ?.”

THẦY GIÁO CHỦ NHIỆM CỦA EM TRAI TÔI

Tôi lỡ ăn mất chiếc bánh trứng mà em trai mang về, từ đó liền chuỗi ngày bắt nó ‘nuôi ngược’ tôiCho đến khi bị GVCN của nó bắt quả tang ngay tại hàng rào sắt.Người đàn ông giận dữ quát: “Chính cô là người bắt nạt học sinh lớp tôi, ép em ấy mua cơm cho cô đúng không?!”Tôi nhìn chằm chằm chàng trai đẹp trai cao mét tám, tóc mai hơi xoăn, nhưng lại đang mặc áo polo kiểu mấy ông cán bộ già…Tôi chìm vào trầm tư.“Chuyện đó ấy mà… (nhai nhai nhai)… hẹn hò nhé?”

TÔI CÓ MỘT TRÚC MÃ ĐỘC NHẤT VÔ NHỊ

Có một cô gái kỳ lạ xuất hiện bên cạnh thanh mai trúc mã của tôi, đối với anh ân cần hỏi han và chăm sóc vô cùng chu đáo.Tôi lòng tốt nhắc nhở cô ấy:“Anh ta không bình thường đâu, tin tôi đi, cô dính dáng đến anh ta thì sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp gì.”Cô gái ấy tỏa ra ánh hào quang chói mắt, vẻ mặt đầy chính trực, che chắn cho trúc mã phía sau lưng:“Tôi không cho phép cô nói như vậy! Anh Thụy là một người rất tốt! Cô căn bản không hiểu anh ấy.”Tôi không nhịn được đưa tay lên đỡ trán:“Cô là người từ Nhà thờ Đức Bà Paris bước ra đấy à?Cô nói anh ta là người tốt, ngay cả bản thân anh ta còn chẳng tin.”Cô gái ấy tức giận lườm tôi một cái rồi kéo trúc mã đi mất.Ở góc rẽ, trúc mã quay đầu lại, đưa ngón tay lên môi, dùng ánh mắt khiêu khích nhìn tôi.“Đúng là có bệnh.”Tôi chửi thầm.

CON GÁI THẬT VÀ GIẢ TỰ CỨU MÌNH

Cốt truyện tiến đến đoạn nam chính rơi xuống biển, cả tôi và thiên kim thật đều chẳng buồn động lòng.Tôi đang thắc mắc thì cô ấy thăm dò hỏi: “Cô cũng trọng sinh à?”Tôi lập tức hiểu ra, mỉm cười: “Không, tôi là người xuyên sách.”Cô ấy trọng sinh, còn tôi thì xuyên sách.Tránh xa tên nam chính cặn bã đó, cả hai chúng tôi đều sẽ có một tương lai xán lạn và rực rỡ.

Chó Dữ Và Thư Tình

Chó Dữ Và Thư Tình Năm mười tám tuổi, tôi vô tình nhặt được một tên côn đồ bị mọi người ruồng bỏ. Tôi cố gắng rất lâu, nhưng vẫn không thể cảm hóa được anh. Sau đó, bạn thuở nhỏ của anh xuất hiện. Lúc đó tôi mới biết, anh thực ra còn có một mặt dịu dàng đến như thế, chỉ là không phải dành cho tôi. Ngày chia tay, tôi đã nói dối, bảo rằng mình đi một lát rồi quay lại. Nhưng rồi tôi không bao giờ trở lại nữa. Bảy năm sau, chúng tôi gặp lại nhau trên phim trường, anh giờ đã trở thành một nam diễn viên nổi tiếng và giữ tôi lại: “Đi một lát rồi quay lại à?” “Rốt cuộc em đã đi đâu vậy?!”

CHÚC DƯ CẬN BẠCH

Sau khi một lần nữa lên tiếng phủ nhận tin đồn yêu đương với kẻ thù không đội trời chung, tay săn ảnh thường xuyên bám theo tôi bỗng nhiên mất hút.Tôi nhắn tin hỏi hắn.【Hôm nay anh không đến à?】Hắn trả lời:【Chụp cô chán lắm, chẳng có gì hay ho để dựng chuyện, tôi đổi sang người khác rồi.】Thế mà chưa được bao lâu, hắn đã tung ra một đoạn video quay cảnh kẻ thù của tôi đi xem phim tôi đóng.Video bùng nổ.Hashtag #Giang Cận Bạch thầm yêu Chúc Dư nhảy thẳng lên top 1 hot search.Tôi lập tức tìm WeChat của tay săn ảnh, mỉa mai:【Ai bảo không dựng chuyện được? Cái này dễ quá mà.】Hắn đáp ngay không chớp mắt:【Tôi đâu có dựng, cậu ta đúng là thích cô mà.】Tôi: ?

Chơi Mạt Chược, Kiếm Được Bạn Trai

Chơi Mạt Chược, Kiếm Được Bạn Trai Tết về quê bị kẹt xe, tôi bèn chơi mạt chược trên đường cao tốc. Chơi vài ván, tôi thắng lớn. Chị gái ngồi đối diện tôi, lái một chiếc xe sang, không cam tâm, nghiến răng nói: “Nếu ván sau tôi thua nữa, tôi đem em trai ra cược với cô!” Mười phút sau, tôi lại thắng. Cô ấy giữ chữ tín, quay vào trong xe nói: “Xin lỗi nhé, em trai, có vẻ em phải đổi nhà rồi.”

Khi Tình Yêu Lên Tiếng

Khi Tình Yêu Lên Tiếng Năm Vệ Lan mất thính giác, tôi đã đề nghị chia tay. “Tôi không muốn bị một người điếc kéo xuống, chúng ta chia tay trong hòa bình.” Nhiều năm sau, Vệ Lan trở thành một tuyển thủ esports thiên tài và trở về sau khi giành chức vô địch. Tại buổi gặp mặt người hâm mộ, có một phóng viên hỏi anh có muốn tái hợp với người yêu cũ không. Anh nhìn tôi ở dưới, hạ thấp ánh mắt và chế nhạo: “Tôi chưa ngu ngốc đến mức đó đâu. Nhưng nếu đối phương không biết điều, đừng trách tôi không khách sáo.” Tối hôm đó, tôi bị anh giữ chặt dưới thân, cầu xin tha thứ. Anh thong thả tháo bỏ máy trợ thính, lười biếng nói: “Em nói gì vậy? Tôi không nghe thấy.”

RẤT MUỐN NUÔI EM

Năm hai đại học, tôi đã cứu một nam người mẫu đẹp trai với chất giọng trầm ấm.Anh ấy bị khách hất rượu vào người.Môi đỏ, răng trắng, tóc ướt, gương mặt sắc nét, vẻ đẹp mong manh đạt đến cực hạn.Sau này, gia đình tôi phá sản, cậu người mẫu nhỏ đó đã thề thốt sẽ nuôi tôi.Để không khiến cuộc đời anh ấy thêm tan vỡ, tôi cắn răng chia tay.Mãi đến khi gặp lại nhau trong hộp đêm.Tôi là nhân viên phục vụ.Mọi người xung quanh kính cẩn gọi anh ấy: “Anh Sở.”Lúc đó tôi mới biết, cậu người mẫu nhỏ tôi từng nuôi suốt nửa năm.Thực ra lại là cậu chủ nhà họ Sở – kẻ máu lạnh, tàn nhẫn nhất trong giới hắc bạch lưỡng đạo của Giang Thành –Sở Lệ.

TÌNH GIẢ THÀNH THẬT

Tôi giao bài tập cho học sinh:Chọn một trong ba: chế tạo bom hạt nhân, tìm cho cô một anh chàng giàu đẹp, hoặc hoàn thành bài tập vật lý.Ngày hôm sau, một học sinh nộp bài trống trơn.Tôi gọi cô bé lên văn phòng để hỏi tội:“Sao không làm bài tập?”Cô bé kéo tới một anh chàng đẹp trai:“Cô ơi, anh chàng vừa giàu vừa đẹp cô cần, em đã tìm giúp rồi đây.”Tôi suýt ngất !!!

Chúng Ta Ly Hôn Thôi

Chúng Ta Ly Hôn Thôi Cố Cẩm Hà luôn là người rất có chừng mực. Anh ấy không dễ dàng để người khác bước vào mối quan hệ giữa chúng tôi. Hôm nay, chuyện này khiến tôi bất ngờ.

NGHE ĐƯỢC TIẾNG LÒNG CỦA GIÁO SƯ CAO LÃNH

Hẹn hò với một giáo sư lạnh lùng ba tháng, chúng tôi thậm chí rất hiếm khi nắm tay, chứ đừng nói đến việc hôn hay ôm.Người khác đều nói chúng tôi là một cặp đôi “khúc gỗ”, cho đến một ngày…Tôi uống say, vô tình hôn nhẹ lên môi Thẩm Tân Nam, và bất ngờ nghe được tiếng lòng của anh ấy.[Hu hu, bảo bối chủ động hôn tôi rồi!][Bảo bối sao mà cả người đều mềm mại, thơm ngát thế này?][Hôm nay bảo bối còn không nắm tay tôi, hức hức, chẳng lẽ cô ấy không yêu tôi nữa sao?]Hóa ra, bạn trai của tôi không chỉ rất bám người, mà còn là một bao dấm chính hiệu.

Thương Thương

Thương Thương Hạ Sâm là Thái tử gia trong vòng thượng lưu của Bắc Kinh, rượu chè, gái gú, đua xe, đánh nhau, không gì không giỏi. Nhưng sau khi quen tôi, anh ta bỏ hết tất cả. Cưng chiều tôi hết mực. Nhưng anh ta không biết, tôi đã sớm xem được lịch sử trò chuyện của anh ta: “Anh thực sự đã chán cô ta rồi, một khuôn mặt nhìn suốt 7 năm, anh sớm đã ngán ngẩm.” “Bây giờ người anh thích là em mà, chim hoàng yến nhỏ à.”

Từng Bước Chìm Đắm

Từng Bước Chìm Đắm Hạ Du Bạch là anh trai trên danh nghĩa của tôi. Anh nhập học sau tôi, nhưng lại được tuyển thẳng vào lớp thiếu niên của đại học A vì đạt điểm tuyệt đối tất cả các môn. Sau khi tốt nghiệp, anh dùng thủ đoạn quyết đoán để tiếp quản công ty, một mình vực dậy giá trị thị trường của doanh nghiệp tăng gấp đôi. Vì vậy, từ nhỏ đến lớn, anh vẫn luôn vượt trội hơn tôi, còn tôi thì luôn bị anh ấy quản thúc. Tôi chán ghét cái vẻ tự phụ trầm ổn của anh đến tận xương tủy. Thế là vào một đêm mưa, tôi đã bỏ thuốc anh, muốn xem người này xấu mặt. Ai ngờ khi định rời đi, tôi lại không thể nào mở được cửa phòng. Người đàn ông từ phía sau nắm chặt lấy eo tôi. Đằng sau cặp kính nửa gọng là nụ cười tràn đầy tự tin và thong thả của anh. “Khóc gì chứ? Chỉ là phản ứng sinh lý bình thường thôi mà.” “Hay là nói em lại không chịu học hành đàng hoàng trong giờ sinh học?” “Xem ra, anh cần phải dạy kèm cho em một chút rồi.”

VỢ NHỎ YẾU ĐUỐI CỦA PHẢN DIỆN

Năm thứ ba làm chim hoàng yến cho phản diện, Chu Tùng Cẩn bất ngờ thất thế, mỗi ngày đều thay cách để ám chỉ rằng anh không muốn sống nữa.Tôi cố tình giả vờ không hiểu.Chỉ là mỗi lần về nhà đều khóc lóc giả bộ với anh: “Chồng ơi, hôm nay em đi phỏng vấn ở tiệm trà sữa, đợi mãi chẳng ai để ý tới em, cuối cùng chỉ đành mua một ly rồi lặng lẽ rời đi.”Nhận được tin nhắn đầy ẩn ý từ anh, tôi cố tình ngắt lời: “Chồng ơi đợi em về rồi nói tiếp nhé, vừa nãy có người gây sự với em, em phải lén giơ ngón giữa trước đã.”Nửa năm sau, Chu Tùng Cẩn vực dậy, xoay người làm lại từ đầu.Về sau có người hỏi nguyên nhân, anh chỉ cười bất đắc dĩ: “Vợ tôi có hơi nhát gan, tôi sợ nếu tôi không còn, sẽ có người ức hiếp cô ấy.”

YÊU EM SỢ KHÔNG VỚI TỚI

Năm thứ năm thầm yêu Trần Khúc, tôi không kiềm được mà lên giường với anh.Tôi ép anh sinh cho tôi một đứa con, thậm chí buộc anh cưới tôi.Nhưng anh ấy mãi mãi vẫn lạnh lùng với tôi.Năm thứ hai sau khi kết hôn, có tin đồn cô bạn thanh mai đua xe của anh sẽ về nước.Hôm đó, tại buổi phỏng vấn, Trần Khúc đã hỏi một câu:“Làm thế nào để người mình thích biết rằng tôi yêu cô ấy?”Lúc ấy, lòng tôi như chết lặng.Tôi lặng lẽ đặt tờ đơn ly hôn lên đầu giường.Chẳng bao lâu sau khi rời đi, tôi lại bị Trần Khúc chặn ở một góc phố nơi đất khách.Anh ấy kéo tôi vào một căn phòng tối, dùng dây lụa quấn chặt cổ tay tôi từng vòng, đôi mắt đỏ ngầu ôm tôi vào lòng:“Không được trốn nữa.“Nếu em trốn nữa, anh sẽ giết em.”

GIA ĐÌNH PHÁ SẢN TÔI ĐI LÀM CHIM HOÀNG YẾN CHO ÔNG TRÙM

Sau khi gia đình phá sản, tôi đi làm chim hoàng yến cho một ông trùm.Ngày nào cũng giả ngoan, làm nũng, mềm giọng “anh ơi anh à”.Cho đến khi bị anh ta bắt gặp.Lúc đó tôi đang vác đầu người ta đập vào tường.Ông trùm: “?”Tôi: “…”Im lặng hai giây, tôi bóp giọng lại:“Chồng ơi~ là anh ta tự muốn dính vào tường đó~”