Hiện đại
Sau Khi Chạy Trốn, Tôi Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Năm thứ ba sau khi bị cuốn vào những trò lừa đảo ở kinh thành, tôi đã mang thai. Người ta nói rằng Thái tử lạnh lùng kiêu ngạo, không thể nào chấp nhận một con chim hoàng yến cùng đàn con của nó. Vì vậy, tôi đã lén lút bỏ chạy trong đêm. Hắn nổi điên lật tung cả kinh thành cũng không tìm thấy tôi. Khi buộc phải trở về nước, Thái tử đột nhiên xuất hiện. Hắn nắm chặt cổ tôi nói: “Hứa Tri Hạ, em còn biết trở về à?” Con gái tôi vui vẻ chạy đến ôm chặt chân hắn nói: “Mẹ ơi, đây là ba mà con tự mình tìm được!” Con gái ngoan của mẹ, sao con lại tìm ba ruột của mình ở đây?
Mẹ tôi lừa tôi đi xem mắt, kết quả đối phương lại là hot boy trường cấp ba từng từ chối tôi.Tôi muốn chạy, nhưng bị anh ta nắm chặt: “Không phải nói lớn lên sẽ gả cho tôi sao?”Tôi cứng họng nhưng vẫn cố nói cứng: “Ra cục dân chính, anh dám không?”Anh cười: “Rất sẵn lòng.”???
【Chính văn】Tôi theo đuổi Lục Diễn suốt ba năm, vậy mà anh ấy lại chuẩn bị đính hôn với bạch nguyệt quang của mình.Tôi khóc lóc, làm ầm lên, định giả vờ tự sát để níu kéo, ai ngờ lực không kiểm soát được, thành ra chết thật.Khi sống lại, tôi thấy mình đang ở tiệc sinh nhật của Lục Diễn, kẻ thù không đội trời chung thì đang lạnh lùng nhìn tôi.Nhưng anh ta không biết, tôi giờ đây lại có thể nghe được tiếng lòng của anh ta.【Làm sao đây, cô ấy nhìn qua rồi, mình có nên bắt chuyện không?】【Cố Thi – cái đồ mù mắt, Lục Diễn thì có gì đáng để đeo bám? Mình kém chỗ nào chứ?】【Nếu cô ấy tới bắt chuyện, mình có nên giả bộ lạnh lùng một chút không?】【Không thèm để ý à? Đồ vô lương tâm, hôm qua mới tiêu tiền của mình xong.】【Không sao, chắc là tiêu chưa đủ, lần sau tiêu tiếp.】
Ba Ba Trăm Tỷ Tôi bị bỏ lại trước cửa trại trẻ mồ côi thì một hàng chữ bay qua trước mắt: 【Chỉ cần nhóc này lao lên gọi một tiếng ba, thì phúc khí ngập trời sẽ rơi trúng đầu ngay!】 【Đáng ghét thật! Sao tôi không xuyên vào đây, tôi cũng muốn gọi ba lắm chứ!】 Hai mắt tôi lập tức sáng rực, lập tức vung đôi chân ngắn tũn lao thẳng tới: “Ba ơi, ba có muốn con gái không?” Sau khi được nhận nuôi thành công, tôi còn chưa kịp quên gốc gác thì dòng chữ kia lại hiện ra: 【Haiz, phản diện yêu mà không được, cuối cùng vẫn không tránh nổi cái kết tự kết liễu! Hàng tỷ tài sản nói bỏ là bỏ!】 Cái gì cơ?! Chẳng phải đó là phần gia sản để lại cho tôi sao?! Tôi chạy đến lăn lộn ăn vạ, hắn đành tạm hoãn chuyện tự kết liễu, mềm lòng ôm tôi dỗ dành đi ngủ. Sau mấy lần như thế, tôi đã thành thạo hơn, móc ra cả một xấp hình mấy “chú chú thích trẻ con”, hỏi hắn: “Chú ơi, chú thấy ai trong số này hợp làm ba mới của cháu không?” Về sau, hắn không những chẳng còn nghĩ đến chuyện chết nữa, mà còn vì nuôi tôi mà lo lắng đến bạc cả đầu.
Tôi mê mẩn gương mặt đẹp trai của Kỷ Diệu, theo đuổi anh ấy suốt bảy năm mà vẫn không có kết quả.Sau đó, tôi biết được anh ấy có một người em trai sinh đôi.Dù sao thì trông cũng giống hệt nhau, hẹn hò với ai mà chẳng được.Thế là tôi quyết định chuyển mục tiêu ngay lập tức.Nhưng Kỷ Diệu thì như phát điên lên, anh ấy đẩy tôi ép sát vào cửa và nói:“Tôi cao 183.5, cậu ta chỉ cao 183.”“Cơ bụng tôi có tám múi, cậu ta chỉ có sáu múi.”“Sao mắt em lại kém vậy? Lại nghĩ rằng cậu ta có thể thay thế tôi sao?”
Mẹ tôi mất khi sinh tôi ra, để lại tôi một mình chịu khổ trong ngôi nhà có người mẹ kế.Nhưng bà có một người bạn thân giàu có, nghe nói giàu đến mức không ai sánh bằng.Lúc đoàn xe đến đón tôi, tôi đang cầm một túi ve chai mới nhặt.Một người phụ nữ ăn mặc sang trọng ôm lấy tôi:“Bảo bối của dì, cuối cùng dì cũng tìm được con rồi.”Bà ấy chỉ vào chàng trai cao 1m85 đứng cạnh:“Đây là con trai dì, đẹp trai không? Gả cho nó đi! Dì sẽ trở thành mẹ con.”
Tỉnh Giấc Giữa PO Văn, Tôi Vả Sập Dàn Nam Chính Buổi tụ họp bạn bè, “nữ huynh đệ” của bạn trai mang sữa cho tất cả mọi người. Nhưng đến lượt tôi thì lại hết mất. Cô ta khoa trương kêu lên: “Aiya, đều tại tôi sơ suất mang thiếu một chai rồi. Em dâu sẽ không trách tôi chứ?” Tôi vừa định nói không sao cả thì bỗng nhiên nhìn thấy dòng bình luận hiện lên: 【Quả nhiên là bảo bối em biết chơi, nhiều năm rồi mới về nước, mà quà hội ngộ lại là sữa.】 【Sữa này rốt cuộc từ đâu ra, thật khó đoán quá~】 【Chú ý ánh mắt nam chính nhìn em gái bảo bối kìa! Sau này cô ấy chắc chắn khổ sở lắm đây, hehe…】 Lúc này tôi mới nhận ra mình đang ở trong một cuốn tiểu thuyết po, mà “nữ huynh đệ” kia chính là nữ chính. Chẳng bao lâu nữa, tất cả những người đàn ông trong phòng, bao gồm cả bạn trai tôi, sẽ trở thành những kẻ quỳ rạp dưới váy cô ta. Hiện tại, bạn trai tôi đang định đưa sữa của anh ấy cho tôi, nhưng lại bị “nữ huynh đệ” ngăn lại, nói rằng tôi không xứng để uống. Không khí trở nên căng thẳng, tôi khẽ mỉm cười, gật đầu: “Đúng là tôi không xứng thật.” “Dù sao tôi cũng bị dị ứng với sữa của đồ hèn hạ.”
Một Nấm Tro, Một Đoá Hoa Vào ngày kỷ niệm kết hôn, chồng tôi đang công tác xa gửi tin nhắn yêu cầu ly hôn. Tôi bình tĩnh trả lời: “Được thôi.” Ba ngày sau, tôi kết thúc công việc và trở về nhà. Trợ lý nhỏ của anh ta ăn mặc lôi thôi ngồi trên ghế sofa, khóc đến sưng cả mắt. “Chị Giang, xin lỗi chị. Hôm đó bọn em chỉ đang chơi trò chơi thôi, em mới lén lấy điện thoại của tổng giám đốc Giang nhắn tin cho chị…” Giang Tuần kiên nhẫn dỗ dành cô ta một lúc lâu, rồi quay sang nói với tôi: “Con bé sợ đến mức này rồi, em không thể có chút lòng thương xót sao? Chuyện này anh thấy bỏ qua đi là được rồi.” Tôi tức đến bật cười. Tôi còn chuẩn bị sẵn cả đơn ly hôn rồi, mà anh lại bảo “bỏ qua”?
Tôi nghi ngờ nghiêm trọng rằng anh chàng múc đồ ăn ở căng-tin trường mình đang thầm thích tôi.Bằng chứng là… mỗi lần anh ấy múc đồ ăn cho tôi, tay chưa bao giờ run, mà suất nào cũng nhiều đến mức tràn ra ngoài.Vì chuyện này, mấy đứa bạn cùng phòng cứ hay kêu trời kêu đất, còn nghi ngờ gu thẩm mỹ của anh ấy—Họ đồng loạt cho rằng tôi không xứng với anh chàng cao ráo, chân dài, ngũ quan thanh tú kia chút nào.Theo như tôi tìm hiểu, anh ấy cũng là sinh viên của trường, hình như còn là đàn anh trên tôi một khóa, đi làm thêm ở căng-tin để kiếm thêm thu nhập.Sau gần một tháng bị bạn bè xúi giục không ngừng, tôi cuối cùng cũng gom đủ dũng khí đi tỏ tình với anh.Gần nước gần lửa thì ấm trước, gần trai đẹp thì phải hành động sớm chứ, người ta “bật đèn xanh” rõ ràng vậy rồi, tôi còn ngại ngùng gì nữa?
Ở bên Thái tử gia giới Kinh thành đã ba năm, giữa chúng tôi vẫn là quan hệ minh bạch, giá cả rõ ràng.Ăn một bữa – hai mươi vạn.Hẹn hò – một trăm vạn.Ngủ một đêm – ba trăm vạn.Một ngày nọ, tôi phát hiện mình có thai.Sau vài giây chết lặng, tôi nhìn người đàn ông cao quý, lạnh nhạt ngồi đối diện, buột miệng hỏi:“Anh này, anh có một nghìn vạn không?” (~38 tỷ)
Sau khi thi đại học xong, tôi quay lại trường để thu dọn đồ đạc, trên bàn của tôi có một cuốn nhật ký.Không phải của tôi, nhưng lại viết tên tôi, một cuốn dày cộm ẩn chứa cả thanh xuân, là cuốn nhật ký của một chàng trai đã thầm thích tôi suốt ba năm.Trong những năm tháng tuổi 17 rực rỡ, giữa những khoảnh khắc mà tôi luôn nghĩ rằng tuổi trẻ của mình thật tầm thường, hóa ra có người đã thích tôi đến vậy.
Tôi bao nuôi một nam sinh viên ngây thơ.Dù có hơi nghèo một chút, nhưng cậu ấy sở hữu tám múi cơ bụng, eo săn chắc, vừa có thể ra ngoài giao tiếp, lại có thể vào bếp nấu ăn.Cho đến một ngày, khi tôi tình cờ đi ngang qua trường học của cậu ấy, lại phát hiện cậu ấy đang đánh nhau với người khác.Gương mặt hung dữ, khí thế ngút trời.?Tôi sững sờ.Đây vẫn là chú chim hoàng yến dịu dàng ngoan ngoãn của tôi sao?
Anh cả tôi là một tổng tài bá đạo.Anh hai là idol quốc dân.Anh ba là cao thủ Taekwondo đai đen.Anh tư là CEO hàng đầu.Vậy mà tôi chỉ vì suốt ngày ăn mì gói lại bị bạn học cho là nghèo đến phát điên.Bạn thân gọi điện cho tôi, nói: “Nhà cậu nghèo quá, tớ không thể làm bạn thân với cậu nữa, sợ bị người ta coi thường rồi cô lập.”Tôi nhìn số tiền tiêu vặt mà bốn anh tôi gửi qua WeChat – con số trước dấu thập phân đã có tám chữ số – mà chỉ biết muốn khóc cũng không khóc nổi.
Tôi là đại tiểu thư tỉnh táo nhất của hào môn.Khi một chàng trai nghèo khó trong trường định tiếp cận tôi, tôi thẳng thừng từ chối:“Theo kịch bản tiểu thuyết, nếu bao nuôi một anh chàng thuần khiết, gia đình tôi chắc chắn sẽ lụn bại, sự nghiệp của cậu thì sẽ phất lên, rồi lúc gặp lại, cậu sẽ cho tôi một cú tát đau điếng.”Quả nhiên, sau này anh ta thật sự đã phất lên.Chàng trai nghèo ngày nào hóa ra là công tử thất lạc của một gia tộc quyền quý ở kinh thành, tài sản và địa vị còn vượt xa nhà tôi.Khi đã trở thành tổng tài bá đạo, anh ta lại tiếp cận tôi lần nữa.Tôi nhìn vào cơ bụng sáu múi của anh mà nuốt nước miếng ừng ực, nhưng vẫn khéo léo từ chối:“Tôi không thích kiểu nam cao nữ thấp, làm tôi là đại tiểu thư mà cảm thấy thấp kém chết đi được.”Thái tử gia dường như nghiến răng nghiến lợi:“Vậy nếu gia đình tôi phá sản, em sẽ ở bên tôi chứ?”Tôi nhìn anh với vẻ mặt như thể anh bị điên:“Cái này còn phải hỏi sao? tất nhiên là không rồi, ai mà thích ở bên một gã đàn ông nghèo cơ chứ?”Ngày hôm sau, tôi bị anh nhốt trong biệt thự, hét đến khản cả giọng.Thái tử gia ép tôi vào chiếc giường lớn sang trọng, mỉm cười dịu dàng:“Đại tiểu thư, dịch vụ của tôi khiến em hài lòng chứ?”
Đại Phu Nhân Phó Gia Năm thứ tư sau khi yêu đương bí mật. Tôi tình cờ gặp Phó Thời Cẩm ở quán bar gọi hai em tay vịn, trái ôm phải ấp. Có người trêu ghẹo: “Phó nhị thiếu, không sợ bạn gái khóc nhè à?” Giọng điệu của anh ta lẳng lơ: “Dù sao cũng là trêu đùa, tôi sẽ không cưới cô ấy.” “Tôi đường đường là nhị thiếu gia, vị trí phu nhân của tôi sao có thể là con gái của bảo mẫu chứ?” Đêm đó, mưa lớn cả thành phố. Cả đêm tôi không về. Phó Thời Cẩm lo lắng gọi điện thoại cho anh cả của anh ta: “Anh, dùng các mối quan hệ của anh, giúp em tìm Hiểu Hiểu nhé! Cô ấy sợ nhất là sấm sét.” Cậu ấm của Phó gia tắt điện thoại, ngược lại thấp giọng dụ dỗ dưới người tôi: “Ngoan, chủ động một chút, vị trí đại thiếu phu nhân của Phó gia cho em ngồi.”
Năm thứ sáu kết hôn với chồng, cô thư ký của anh ta ngượng ngùng, ngay trước mặt tôi lấy từ trong túi ra một miếng ngọc bội.Cô ta nói, đây là tín vật định tình mà chồng tôi đã tặng cô ta mười lăm năm trước.Tôi chưa kịp lên tiếng, chồng tôi đã sốt ruột trước.Anh đập bàn “bốp bốp”, mặt đầy kích động.“Tôi biết ngay là cô ăn cắp đồ của tôi mà!”
Tôi hẹn gặp người yêu qua mạng sau kỳ nghỉ, ai ngờ lại nhập viện vì viêm dạ dày cấp tính.Khi tỉnh lại, tôi vô tình xem được một buổi phỏng vấn của ngôi sao mới nổi. Phóng viên hỏi:“Xin hỏi, mối tình gần đây nhất của anh kết thúc khi nào?”Ngôi sao đáp đầy u sầu:“Hôm nay.”Vừa lúc đó tôi lại nhắn tin giải thích với đối phương, bên kia phóng viên lại hỏi tiếp:“Vậy xin hỏi, lần gần nhất anh nói dối là khi nào?”Ngôi sao liếc nhìn điện thoại, ánh mắt lập tức sáng lên, nụ cười nở rộ:“Vừa rồi.”Tôi: “???”
Sắp tốt nghiệp, tôi đang loay hoay tìm việc thì tình cờ thấy một chương trình thực tế tuyển người chơi không chuyên. Cũng chẳng nghĩ nhiều, tôi đăng ký luôn.Lên chương trình, khách mời bắt đầu kể về những người bạn thuở nhỏ.Tôi nói: “Hồi nhỏ tôi chỉ thích chơi với con trai.”Cư dân mạng: [Lại xuất hiện rồi, “trà xanh” phiên bản tomboy!]Nhưng câu tiếp theo của tôi là: “Hồi bé tôi mê nhất trò nổ phân bò. Con gái chẳng ai chịu chơi chung, còn chê tôi ghê quá. Giờ nghĩ lại thấy đúng là hơi kinh thật. Bị cô lập cũng đáng.”Cư dân mạng: [“Không, chị ơi… cái này…”]
Đừng Làm Em Phải Quên Anh Tôi tham gia hoạt động, đóng vai người vợ bị bạo hành. Kết quả bị người tốt bụng đưa thẳng vào đồn công an. Cảnh sát mặt đen như đáy nồi: “Chia tay tôi xong là tìm ngay cái loại này hả?” Tôi: “…Anh biết mà, tôi yêu mù quáng.”