Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

OAN GIA NGÕ NHỎ

Năm đó còn nhỏ dại, tôi đã suýt cắt của quý của Tống Diễn.Lớn lên nghe tin phải kết hôn với anh ta, tôi sợ đến bốc khói bảy màu, lập tức bỏ chạy.Tống Diễn tóm chặt lấy tôi, nghiến răng nghiến lợi:“Chơi tôi xong còn muốn chạy?”Tôi run lẩy bẩy:“Tôi… tôi sợ anh trả thù, nhốt tôi lại!”Tống Diễn nhắm mắt, thở dài:“Làm ơn, xóa ngay cái app đọc tiểu thuyết của em đi!”

MẸ KẾ CỦA ĐẠI CA TRƯỜNG THUÊ TÔI QUYẾN RŨ ANH TA

Mẹ kế của đại ca trường bỏ ra năm trăm vạn, thuê tôi đi quyến rũ anh ta.Sau khi xong việc, tôi còn chưa kịp cầm tiền chuồn đi.Thì Phó Tận đã phát hiện ra vụ giao dịch giữa tôi và mẹ kế anh ta.Anh ta đẩy tôi vào sát cửa, nghiến răng nghiến lợi, tức đến run người.“Giang Vãn, cô không thể tiếp tục câu dẫn tôi à? Năm trăm vạn tôi nhiều không đếm xuể.”Tôi nghĩ lại, thấy cũng đúng.“Vậy anh còn muốn tôi câu dẫn nữa không?”“Muốn, sao lại không. Mạng tôi cũng có thể cho cô.”

Chồng Tôi Là Cố Thiếu Khanh

Chồng Tôi Là Cố Thiếu Khanh Toàn bộ giới nhà giàu ở Bắc Kinh đều biết tôi thích Lục Kỳ Thần như thế nào, nhu thuận cẩn thận từng li từng tí. Tôi theo Lục Kỳ Thần năm năm, người người đều cảm thấy tôi đang mơ mộng hão huyền, cười nhạo tôi không biết tự lượng sức mình. Rốt cuộc cũng đợi được một hôn lễ long trọng, nhưng Lục Kỳ Thần mặc kệ tôi níu kéo hắn, ra nước ngoài tìm ánh trăng sáng bị đứt ngón tay. Hắn nói: “Em muốn kết hôn thì chờ đi, không muốn chờ thì cút đi.” Ngay khi tất cả mọi người ở Bắc Kinh đều đang chờ để chê cười tôi. Thái tử gia Cố Thiếu Khanh người người đều kính nể đột nhiên xuất hiện, ôm lấy tôi, không chút khách khí chiếm tôi làm của riêng. Một năm sau tên cặn bã gõ cửa: “Nặc Ức Nùng, vừa vừa thôi, anh chịu thua rồi đấy.” Thái tử gia chỉ mặc một cái quần ngủ tự mình ra mở cửa: “Vợ tôi đang mang thai, đang ngủ.”

Giơ Tay Hái Sao Trời

Giơ Tay Hái Sao Trời Tôi đẩy cửa phòng khám ra, hơi sững lại. Người đàn ông ngồi bên trong… là bạn trai cũ của tôi năm năm trước Cố Tinh Thần. Năm đó anh vốn không thích tôi, là tôi theo đuổi anh đến cùng. Vậy nên, khi tôi đề nghị chia tay, anh không hề níu kéo. Mấy năm không gặp, anh càng lạnh lùng hơn xưa.

BỨC THƯ TÌNH BA NĂM CHƯA GỬI

Từ nhỏ, tôi luôn làm mọi thứ chậm chạp hơn người khác.Lặng lẽ viết thư tỏ tình cho anh trai nuôi, đăng tải trên mạng suốt ba năm trời, không ai hay biết.Rồi một ngày, anh ấy dường như đã hết kiên nhẫn, ép tôi vào tường, giọng trầm thấp vang lên: “Khi nào mới định viết xong đây?”Cứu tôi với, làm sao anh ấy biết được?Mặt đỏ bừng, tôi vội vàng phủ nhận: “Không… không phải em viết đâu!”“Hay lắm.” Anh khẽ cười, một tay siết nhẹ lấy eo tôi, ánh mắt sâu thẳm đầy bí ẩn: “Viết không xong thì tối nay khỏi ngủ.”

Tôi Giả Vờ Thất Nghiệp Sau Khi Nhận 5 Triệu Tiền Thưởng

Tôi Giả Vờ Thất Nghiệp Sau Khi Nhận 5 Triệu Tiền Thưởng Cuối năm, tôi chốt được một hợp đồng lớn, được chia hoa hồng năm triệu. Công ty thưởng cho tôi – người đang mang thai tám tháng – được nghỉ thai sản sớm. Mẹ chồng hỏi sao tôi không đi làm, tôi nằm trên ghế sofa cười đùa nói: “Công ty làm ăn kém quá nên đuổi việc con rồi.” “Chắc từ giờ chỉ có thể ở nhà chăm chồng dạy con thôi.” Không ngờ mẹ chồng lập tức vung tay đánh mạnh vào hông tôi: “Vậy còn không lăn dậy mà giặt giũ nấu cơm hả?” “Mới mang cái thai con gái mà đã định nằm ở nhà ăn bám rồi sao?!” Đúng lúc đó, chồng tôi về đến, kéo mẹ chồng vào phòng em bé nói chuyện. Tôi – đầy ấm ức – mở camera giám sát mà họ chưa biết có, định xem chồng rốt cuộc đứng về phía ai. Nào ngờ, tôi lại phát hiện ra hết bí mật lạnh người này đến bí mật lạnh người khác…

GỤC NGÃ TRƯỚC VỊ BÁC SĨ LẠNH LÙNG ĐẸP TRAI ẤY

Kết hôn ba tháng, số lần tôi gặp Giang Chu không quá năm lần.Hôm nay, tôi để tờ đơn ly hôn trên bàn, dùng chìa khóa đè lên, rồi quay người rời khỏi nhà anh ấy.Buổi tối, khi tôi đang uống rượu một mình bên đường, anh ấy gọi điện tới.“Trình Miểu, em đang ở đâu?”“Bác sĩ Giang, cảm ơn anh đã từng cứu tôi. Trò chơi đến đây là kết thúc.”Giang Chu, người luôn lịch sự và lạnh nhạt, bất ngờ văng tục:“Ai mẹ nó chơi trò gì với em? Em đang ở đâu? Anh đến đón em về nhà!”Tôi cúp máy, uống cạn ly bia, bóp méo lon bia trong tay đến phát ra tiếng răng rắc.

Theo Đuổi Chú Đến Cùng

Theo Đuổi Chú Đến Cùng Tôi thích chú của bạn thân tôi, nhưng chú chỉ coi tôi như một đứa trẻ. Chú đã nhiều lần thể hiện sự không hứng thú với tôi. Được thôi, dù sao tôi cũng chỉ thích yêu đương nên với ai mà chẳng được. Tôi liền chuyển mục tiêu sang anh em của chú. Tối hôm đó, chú của cậu ấy giữ chặt tay tôi, ngón tay vuốt ve sống lưng tôi: “Muốn chơi đến vậy, thì chơi với tôi.”

NGỌT NGÀO CÙNG ANH ĐẦU GẤU HỌC ĐƯỜNG

 Vì một hiểu lầm mà tôi thành đôi với trùm trường.Anh ấy hằm hằm cảnh cáo tôi: “Lo việc của mình thôi, ngay cả ba tôi còn không quản được tôi.”Vậy mà đến khi tôi đòi chia tay, anh lại đỏ hoe khóe mắt mà chịu thua. “Chịu học đàng hoàng thì có được thưởng gì khác nữa không?”

Nhật Ký Theo Đuổi Vợ Của Nam Thần Trà Xanh

Nhật Ký Theo Đuổi Vợ Của Nam Thần Trà Xanh Tôi học đại học cùng một trường với em trai ruột. Ngày nào cũng sai bảo nó mang cơm, lấy đồ chuyển phát nhanh. Cho đến một ngày, khung trò chuyện với nó đột nhiên hiện lên dấu chấm than màu đỏ. Tối hôm đó, nam thần lạnh lùng của học viện đột ngột tìm đến cửa phòng tôi, trong tay cầm một đoạn video. Trong video, người hầu tổ truyền của tôi không hề do dự mà nhận lấy một chiếc thẻ, sau đó cam kết sẽ không liên lạc với tôi nữa. Cậu thiếu niên tắt màn hình điện thoại, trông đáng thương đến lạ. Vẻ mặt nghiêm túc nói: “Chỉ vì 100 nghìn mà có thể vứt bỏ chị gái, người đàn ông như thế không đáng tin.” “Chị có thể xem xét em được không?” “Em nhất định sẽ làm tốt hơn anh ta.” Tôi: ??  

VÌ CẢ THỂ GIỚI LÀ EM

Tôi là một nữ sinh viên nghèo, nhưng lại trở thành người bên gối của đại gia Bắc Kinh, Thẩm Ngôn Nhượng.Ai cũng ngưỡng mộ tôi, nhưng không ai biết, thực ra cách tôi và Thẩm Ngôn Nhượng đối xử với nhau rất đơn giản—“Khách sạn 2101.”“Đến ngay.”“Nhà tôi.”“Đến ngay.”…Ngoài ra, chẳng còn gì khác.Tối nay, sau một trận cuồng nhiệt, anh ấy bỗng hỏi tôi: “Có biết Ứng Khê không?”“Bạn cùng lớp của tôi, sao vậy?”“Đưa WeChat của cô ấy cho tôi,” Thẩm Ngôn Nhượng ngậm điếu thuốc, giọng hờ hững, “Tôi muốn theo đuổi cô ấy.”

KẺ THÙ KHÔNG ĐỘI CHUNG THẦM YÊU TÔI RẤT NHIỀU

Tôi là tiểu hoa đán nổi tiếng nhất trong giới giải trí, còn kẻ thù không đội trời chung của tôi là ảnh đế lạnh lùng như băng – Thẩm Bạch.Theo yêu cầu của công ty, tôi phải giả vờ yêu đương với anh ta để hâm nóng bộ phim mới: “Gặp được anh, yêu đến chết không rời.”Không ngờ, ngay sau đó có một tài khoản tên là “Chồng chính thức của Kiều Kiều” xuất hiện trong phần bình luận của tôi, nổi điên lên: “Giả vờ yêu đương với tôi còn hợp hơn tên đó, mắt thẩm mỹ kiểu gì vậy?!”“Chẳng lẽ chỉ mình tôi thấy cặp đôi này gượng ép muốn chết sao?”Do đôi bên cãi nhau quá thường xuyên, Thẩm Bạch trong một lần lỡ tay đã quên chuyển tài khoản, dùng chính nick chính của mình để bình luận.Một phút sau, cụm từ hot search đứng đầu là:#ThẩmBạchVỡPhòngTrongBìnhLuậnCủaKiềuNguyệt#Cư dân mạng rần rần: “Gấp thật rồi, ảnh đế hoảng loạn thật rồi!” “Anh ta thực sự mất kiểm soát rồi!”

LÃO ĐẠI MÍT ƯỚT CỦA TÔI

Sau khi bị Giang Ý Xuyên bắt gặp tôi gọi nam người mẫu trong quán bar, chúng tôi đã cãi nhau một trận to.Nửa đêm, tôi lén thu dọn hành lý, chuẩn bị bỏ nhà đi. Đột nhiên, trên màn hình hiện lên một loạt bình luận:【Cười chết mất, lão Xuyên tức giận đến nỗi trốn trong phòng sách lén lau nước mắt, còn nữ chính thỉ chuẩn bị bỏ đi rồi.】【Haizz, nếu không phải vì hiểu lầm này, nữ chính sẽ không gặp tai nạn xe, mất trí nhớ, rồi bị nam chính nhặt về nhà. Cô gái xinh đẹp, vốn sống yên bình, sẽ bị hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần.】【Nữ chính đừng đi mà, hôn lão Xuyên một cái đi, đừng nói là nam người mẫu, anh ấy có thể đưa cả mạng sống cho cô đấy.】Tôi nửa tin nửa ngờ, hôn anh một cái. Kết quả, anh ta suýt chút nữa lấy mất nửa cái mạng của tôi.

TÔI CHƯA BAO GIỜ CHỊU THUA

Sau khi Châu Dương chia tay tôi được nửa tháng, anh ta cao giọng tuyên bố sẽ kết hôn với một cô gái khác.Tôi mở WeChat, chặn anh ta hoàn toàn, sau đó mở một cửa sổ trò chuyện lạ và gửi một tin nhắn.“Kết hôn được thôi, tháng sau cưới.”Tôi ném điện thoại đi, châm một điếu thuốc.Cả đời này tôi, Kim Lan, chưa bao giờ chịu thua.

NHẬN NHẦM VỢ YÊU

Ngày khai giảng, nam thần lạnh lùng nhất trường sau khi uống rượu đã chặn tôi lại.Tôi bị nhan sắc của anh ta làm cho sững người: “Chuyện… gì vậy?”Anh ta ấm ức nói: “Vợ ơi, cho hun một cái.”Mẹ nó, ai chịu nổi đây!

Nuông Chiều

Nuông Chiều Tạ Tư Nam xuất thân hào môn, có danh tiếng ở Hồng Kông, gần ba mươi tuổi trong tay có trăm tỷ. Scandal bạn gái ba ngày rộ lên một lần, tôi lại là người phụ nữ ở bên hắn lâu nhất. Ỷ vào khuôn mặt ba phần tương tự Bạch Nguyệt Quang của hắn, tôi thành công khiến Tạ Tư Nam mê mẩn tôi, kho bạc nhỏ của tôi nhờ hắn mà tràn đầy. Sau đó Bạch Nguyệt Quang của hắn về nước, tôi liền cuốn gói chạy trốn. Sau đó, khi tôi và đối tượng xem mắt đang nói chuyện vui vẻ. Bỗng nhiên Tạ Tư Nam xuất hiện, tận tình khuyên nhủ: “Cô ấy vừa yếu ớt lại khó nuôi, tiêu tiền như nước còn xách váy lên liền trở mặt không nhận người, anh xác định tiền lương ba vạn nuôi nổi cô ấy không?” “À đúng rồi, cô ấy ngủ không ngon, thường xuyên bị mộng du, lúc mộng du thì đánh người như trâu…” Đối tượng xem mắt bỏ trốn mất dạng, tôi tức giận nhắm mắt kêu to: “Tạ Tư Nam lão già này có thể câm miệng được không!” Người đàn ông anh tuấn rụt rè kéo cà vạt, ấn tôi vào ghế sau cưỡng hôn: “Cảnh Bảo Di, con mẹ nó lúc em ở trên giường cũng không chê tôi già!”

NĂM THÁNG CHƯA MUỘN

Sau khi kết hôn với người tôi thầm yêu, anh – người luôn giữ vẻ thanh cao, lạnh lùng – ôm lấy eo tôi, ghé sát tai thì thầm:“Vì em, anh đã giả vờ suốt nhiều năm rồi.”1.Tôi sắp kết hôn.Người đó chính là đại lão trong giới tài chính, Tề Tư Niên.Đúng như tên anh, lịch lãm, nhã nhặn, lạnh lùng, cấm dục.Hồi còn học đại học, tôi từng điên cuồng theo đuổi anh nhưng bị từ chối phũ phàng.Lý do đưa ra lại cực kỳ đáng yêu: “Không muốn yêu đương làm ảnh hưởng đến việc học.”Được lắm, phong thái thật đỉnh, đúng là anh mà.

ĐẠI CA HẮC BANG LÀ FAN CUỒNG CỦA TÔI

Tôi chỉ là một nghệ sĩ hạng siêu bét, sau khi rời khỏi giới giải trí thì đi làm ca sĩ hát phòng trà.Còn chưa kịp cất giọng đã vô tình chứng kiến một vụ giao dịch của ông trùm hắc bang.Tôi bị đè xuống đất, mắt thấy người đàn ông lạnh lùng ngồi trên ghế cao, ánh mắt sắc bén, trông như sắp lấy mạng tôi ngay tại chỗ. Tôi vội giật khẩu trang xuống, lao lên ôm chặt lấy chân anh ta.“Anh ơi, em có thể không chết được không? Thật ra… em trông cũng không tệ đâu.”Người đàn ông khựng lại, tôi cũng sững sờ.b ắ p c ả i đ á n g y ê uAnh ta nhìn thấy mặt tôi.Còn tôi, nhìn thấy trong túi anh ta… có một tấm photocard phiên bản giới hạn của tôi.