Hiện đại
Chàng Trúc Mã Của Tôi Sau khi tôi chết, trúc mã của tôi phát điên rồi. Lúc bà nội qua đời, ông nội dẫn về một cô gái câm. Cả nhà vì cô ta mà học ngôn ngữ dành cho người câm, bố mẹ che chở cô ta, anh trai thương tiếc cô ta. Bất luận tôi làm cái gì thì trong mắt bọn họ đều chỉ là đang “tranh giành tình cảm”. Tôi nhập viện do nôn ra máu, bác sĩ bảo trong cơ thể tôi giờ có hơn mấy chục loại độc. Tôi đã gửi báo cáo lên nhóm chat gia đình nhưng chẳng ai để tâm đến, anh trai còn đá tôi ra khỏi nhóm. Thì ra cô gái câm là người xuyên việt, cô ta cướp đi vận khí của tôi rồi trở thành nữ chính của thế giới này. Còn tôi thì trở thành nữ phụ độc ác rất nhanh đã phải đi lĩnh cơm hộp. Người nhà dung túng cho cô gái câm hạ độc tôi, bọn họ đều mong tôi sớm chết đi. Ba ngày sau khi tôi chết, Lục Cân Hạc người bị tôi bắt nạt mười tám năm đã quay về…
Bẫy Tình Yêu Khi tiếp bệnh tại bệnh viện, tôi gặp một cô gái trẻ bị xuất huyết nghiêm trọng ở tuần thai thứ mười chín. Cô ta không lo lắng về tình trạng của mình với thai nhi, mà lại nhìn chằm chằm vào bụng tôi gần như thất thần. “Bác sĩ, tôi thấy chị cũng đang mang thai.” “Nếu chồng chị có nhu cầu, chị cũng sẽ đồng ý, phải không?” Bàn tay đang lật hồ sơ bệnh án của tôi khựng lại, trong đầu hiện lên cảnh cãi nhau với bạn trai tối hôm qua. “Sao em lắm chuyện thế?” “Các bà bầu khác đều được, chỉ có mình em là làm mình làm mẩy.” “Thật là mất hứng.”
Tôi và ánh trăng sáng của mình gặp lại nhau, lúc này mẹ anh ấy đang túm tóc mẹ tôi mà chửi rủa là “đồ độc phụ.”Rõ ràng anh không nhận ra tôi, nhưng trái tim tôi vẫn đập loạn nhịp.
Tôi nhầm tưởng Thái tử gia của giới thượng lưu Bắc Kinh là người yêu qua mạng của mình.Lần đầu gặp mặt, tôi ôm chầm lấy anh ấy, vừa hôn vừa cắn, miệng cứ gọi mãi nào là “bảo bối”, nào là “chồng yêu”.Anh ấy thản nhiên nhận hết, mỗi tháng còn đưa tôi 200.000 tệ làm phí sinh hoạt, lại còn tặng thêm một căn nhà.Chỉ số rung động của anh ấy ngày càng tăng, còn tôi thì sung sướng cười đến mức không ngậm miệng lại được.Cho đến một ngày, bạn trai thật sự của tôi tìm tới cửa.Lúc tôi vẫn còn đang ngơ ngác, Thái tử gia ôm chặt tôi vào lòng, rồi tung một cú đá khiến người kia bay ra:“Đây là vợ tôi. Còn dám gọi bậy nữa thì tôi bẻ gãy một chân của cậu.”
Tôi là một nữ sinh viên nghèo, nhưng lại trở thành người bên gối của đại gia Bắc Kinh, Thẩm Ngôn Nhượng.Ai cũng ngưỡng mộ tôi, nhưng không ai biết, thực ra cách tôi và Thẩm Ngôn Nhượng đối xử với nhau rất đơn giản—“Khách sạn 2101.”“Đến ngay.”“Nhà tôi.”“Đến ngay.”…Ngoài ra, chẳng còn gì khác.Tối nay, sau một trận cuồng nhiệt, anh ấy bỗng hỏi tôi: “Có biết Ứng Khê không?”“Bạn cùng lớp của tôi, sao vậy?”“Đưa WeChat của cô ấy cho tôi,” Thẩm Ngôn Nhượng ngậm điếu thuốc, giọng hờ hững, “Tôi muốn theo đuổi cô ấy.”
Tự Mình Làm Nữ Vương Tôi bị ôm nhầm, bạn cùng phòng mới là người thừa kế ngàn vạn của gia đình. Sau khi cô ta trở về, tôi bị đuổi khỏi nhà cha mẹ nuôi, bạn trai cũng bị cô ta cướp mất, còn bị cô ta dẫn đầu cô lập ở trường học. Nhưng tôi chẳng hề quan tâm đến đám rác rưởi mà cô ta mang đi. Bởi vì, tôi đã sớm có tài sản hơn trăm triệu rồi.
Trung Thành Chiếc vòng cổ đính đá quý tôi bỏ ra cả chục triệu để đấu giá, chồng tôi lại tặng cho thư ký riêng của hắn. Cô thư ký đăng ảnh khoe trên vòng bạn bè: 【Con mèo hoang đã có dấu ấn của chủ, cả đời này sẽ trung thành với chủ.】 Trợ lý chụp màn hình gửi cho tôi. Trong ảnh, cô ta mặc đồ hầu gái, tháo chiếc vòng cổ của tôi thành hai sợi. Một sợi cô ta đeo lên cổ con mèo của mình. Sợi còn lại thì đeo lên cổ chân. Tôi nhắn tin chất vấn Cố Đình Huyền, nhưng tin nhắn như rơi vào đáy biển. Nửa tiếng sau, tôi đăng một status mới kèm dòng chữ: 【Quả nhiên là chuồng gà cải tạo từ đồ cổ, đến con gà mái rẻ tiền cũng như được dát vàng.】 Ảnh đính kèm là toàn bộ đống đồ cổ trong phòng hắn đã bị tôi đập nát, dựng thành chuồng gà.
Sau khi cưới tổng tài mù.Tôi dựa vào việc anh ấy không nhìn thấy, liền hôn anh một cái, rồi lại một cái. Anh đỏ mặt, liên tục nói: “Cô Lâm, đừng như vậy.”Sau này, anh thế mà lại ép tôi vào góc tường, nhìn tôi bằng ánh mắt sâu thẳm: “Vợ yêu, lại đây~”
Trả Thù Cho Bản Thân Lưu Tân Di là học sinh nghèo nổi tiếng trong lớp. Tôi được học bổng, cô ta nói: “Nhà cậu giàu vậy rồi, đến tí học bổng cũng không chịu nhường, trong khi tớ đến cơm no còn không có mà ăn.” Tôi được tuyển thẳng, cô ta lại bảo: “Cậu có thể nhường suất đó cho tớ không? Dù sao cậu cũng có tiền đi du học mà.” Bố mẹ tổ chức tiệc mừng tôi đậu đại học, cô ta vẫn có thể nói: “Ghen tị thật đấy, cậu còn có bố mẹ ở bên, còn bố mẹ tớ thì chết từ lâu rồi.” Thế là tôi trở thành con nhà giàu đáng ghét trong mắt mọi người. Hôm nhập học ở Bắc Đại, tôi bị đẩy từ tầng cao xuống. Mở mắt ra lần nữa. Trước mặt là Lưu Tân Di mặc chiếc áo sơ mi đã giặt đến bạc màu. Tôi khẽ nhếch môi cười. Kiếp này, tôi sẽ dồn cô ta vào đường cùng.
Trả Giá Cho Tình Yêu Tối hôm quyết định ly hôn với Lục Tự Nam, thực sự rất bình thường. Chẳng có gì xảy ra cả. Không có cuộc cãi vã điên cuồng, cũng không có lời mắng chửi quá mức. Chẳng qua là anh ta vừa mới bỏ mặc tôi một mình ở rạp chiếu phim. Ngay sau đó đã xuất hiện trong nhóm bạn cùng trường – “Tôi nghe nói chị Ôn Kiều đã về nước rồi?” “Xong rồi, lần này lại có bao nhiêu nam sinh vì cô ấy mà bỏ vợ bỏ con đây.” “Yên tâm đi, không đến lượt họ đâu, anh Lục đã đi đón rồi.” “Đính kèm ảnh.” Trong ảnh, chồng tôi mặc một chiếc áo khoác dạ đen dài đến đầu gối, tay cầm bó hoa nhài. Ôm chặt ánh trăng trong mộng thời niên thiếu của anh ta. Nhìn kỹ, khóe mắt còn có nước mắt rơi.
Tiểu Hồ Lê Lịch Kiếp Vào ngày thứ ba chiến tranh lạnh với bạn trai, tôi phát hiện mình mang thai. Vì không muốn mất phong độ mà nói cho anh ấy biết chuyện này, tôi đã gửi một tin nhắn cho nhóm bạn của anh ấy. “Tôi có thai rồi.” Tôi nghĩ rằng họ sẽ là những người đầu tiên nói với anh ấy về việc tôi mang thai, sau đó tôi sẽ đợi anh ấy đến quỳ xuống nhận lỗi. Kết quả là não của những người anh em của anh ấy đều không được bình thường. “Đánh cái gì vậy? Chị dâu, đứa trẻ này không phải của em!” “Chị dâu, em không dám có ý đồ gì với chị đâu ạ!” “Đừng đùa, giữa chúng ta trong sạch như nước cất, không thể có con được.” Tôi: “…” Đến tối, cuối cùng cũng có một người có não bình thường, nhìn vào ghi chú, là anh trai của bạn trai tôi: “Nó không muốn nuôi sao?” Tôi đang chuẩn bị ra vẻ đáng thương trước mặt các bậc trưởng bối. Kết quả là giây tiếp theo, Cố Đình Sâm, người vốn ít nói, đột nhiên phát điên. Anh trai anh ấy: “Tôi nuôi.” “Em có phiền nếu đứa trẻ gọi tôi là bố không?” “Đứa trẻ cũng có quan hệ huyết thống với tôi.” “Em mang hộ khẩu xuống đây đi, tôi đến dưới nhà em rồi.” Không phải, anh trai, anh lại định làm trò gì vậy?
Sự Bất Công Của Thần Sau khi ch//ết đi, tôi mới biết mình là nữ phụ trong một quyển sách. Nữ chính là chị gái của tôi, mà tôi chỉ là một hạt bụi nhỏ bé không đáng nhắc đến ở bên cạnh chị ấy. Thần lạnh nhạt phán: “Ta có thể đưa cô quay lại quyển sách, trả thù bất cứ ai.” Tôi suy nghĩ rất lâu, mới nhỏ giọng đáp lại: “Tôi không muốn trả thù, nếu có thể, xin thần hãy giúp tôi, để tôi được biết thế nào là cảm giác được người khác yêu thương bằng cả trái tim.”
Oán Khí Tám Trăm Năm Tôi bị lừa đi giữ mộ, mỗi đêm được trả ba trăm. Người ta thì thầm rằng mộ này oán khí ngút trời, mỗi đêm đều phải giết một người để tiêu tan oán niệm. Tôi ngồi trước mộ thở dài: “Chồng ơi, đã chết tám trăm năm rồi, sao vẫn không nghĩ thoáng ra?”
Nuông Chiều Trà xanh muốn leo lên giường sếp. Mà người cô ta ghét nhất, chính là tôi. “Liễu Xuyến, đợi tôi trở thành bà chủ công ty rồi, người đầu tiên tôi sa thải chính là cô!” Buồn cười thật. Chắc cô ta không biết, sếp là anh trai cùng cha khác mẹ với tôi nhỉ? Tối đó, tôi ngồi lên đùi anh, nũng nịu giả giọng mềm mại: “Anh à, có người dọa sa thải em kìa!”
Nhóm Chat Ở Hậu Cung Ta xuyên thành phi tần trong hậu cung của hôn quân vong quốc. Hôn quân say mê nghệ thuật, vì thế bỏ bê triều chính. Khiến đất nước chiến loạn khắp nơi, dân chúng lầm than. Man tộc nhân cơ hội tấn công vào kinh đô, bắt hôn quân làm tù binh. Từ quý nữ đến phi tần trong kinh thành đều trở thành quân kỹ của man tộc, không một ai có kết cục tốt. Lúc này, cách thời điểm hôn quân mất nước còn ba năm. Trong cung đột nhiên xuất hiện một nhóm chat xuyên không.
Nhớ Mãi Không Quên Năm đó, khi tôi đường cùng không lối thoát, tôi mang theo tờ hôn ước trẻ con giả mạo để lừa lấy miếng ăn. Tôi đã lừa được cậu thiếu gia nhà họ Lộ quay vòng vòng trong lòng bàn tay. Cậu ta nói: “Thật là đáng ghét.” Tôi dí sát môi cậu ta, đe dọa: “Nói nữa là tôi hôn nát miệng cậu bây giờ.” Cậu ta quay mặt đi: “Cậu thật phiền phức.” Tôi đè cậu ta xuống: “Tin không, tôi lại dạy dỗ cậu thêm lần nữa?” Cậu ta tức đến đỏ bừng vành tai, tôi bật cười trêu: “Ô kìa, thiếu nam ngây thơ~” Cậu ta không thèm để ý đến tôi nữa, để lại một bóng lưng cao ngạo. Tôi cứ ngỡ cậu ta chỉ là kiểu miệng cứng tim mềm. Cho đến khi sự thật bị phơi bày, tôi mới biết… Cậu ta thật sự không thích tôi. Vì vậy, tôi lập tức vác vali, nửa đêm chuồn lên máy bay bỏ trốn. Năm năm sau, tình cờ gặp lại. Tôi cứ tưởng cậu ta tìm tôi để báo thù. Còn chưa kịp mở lời, nước mắt cậu ta đã rơi lã chã. “Đồ lừa đảo…” “Cậu dỗ tôi đi.” Cậu ta siết chặt tay tôi, giọng run run, “Chỉ cần cậu dỗ tôi, tôi sẽ tha thứ cho cậu.”
Muốn Tất Cả Nhà mà anh trai và chị dâu tôi đang ở là của ba mẹ. Tết năm nay, họ đề nghị ba mẹ sang tên căn nhà đó cho họ. Ba tôi đồng ý. Để thể hiện sự công bằng, ông nói sẽ để căn còn lại cho tôi. Tổng giá trị căn đó cao hơn của họ 500.000 tệ. Thế là anh chị tôi lại không vui. Họ muốn… tất cả.
Khi Tình Yêu Sâu Đậm Kết hôn được năm năm, tôi mang thai, Phó Trì mừng đến phát khóc. Mọi người đều nói số tôi tốt, được gả cho người có tiền như Phó Trì. Nhưng lại không ai đề cập tới nữ minh tinh hắn bao nuôi ở bên ngoài. Dường như mọi người đã quên mất tôi cũng chính là cô gái mắt đỏ hoe mà hắn tỏ tình năm mười bảy tuổi. Bạn tốt của hắn ở sau lưng khuyên hắn: “Cậu làm loạn như vậy, thật sự không sợ Hứa Mạn ly hôn với cậu sao?” Phó Trì không hề sợ hãi, miễn cưỡng cười nói: “Cô ấy sẽ không làm thế đâu.” Sau đó tôi không ầm ĩ không làm loạn, phá bỏ cái thai đi. Sau khi tin tức truyền ra Phó Trì suốt đêm từ Luân Đôn bay về. Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Hướng Dương Toả Nắng Bố mẹ thiên vị em gái, lợi dụng việc chúng tôi trông giống nhau, cái gì cũng bắt tôi nhường cho nó. Kể cả điểm thi đại học của tôi, họ cũng bắt tôi nhường. Tôi không chịu, họ đã nhốt tôi trong nhà, để em gái thay thế thân phận của tôi vào học Thanh Bắc. Bố mẹ tưởng em gái từ đó đã lên đến đỉnh cao cuộc đời, không ngờ ba tháng sau đã đón thi thể biến dạng của em gái về. Họ nhìn vào khuôn mặt giống em gái của tôi, điên cuồng đấm đá tôi: “Tô Nguyệt, em gái con chết thay con đấy! Tại sao không phải con chết?!” Khi mở mắt ra lần nữa, mẹ nhìn vào giấy báo nhập học của tôi, bình tĩnh tuyên bố tại bàn ăn: “Tô Nguyệt, để Noãn Noãn thay con đi học Thanh Bắc.” Tôi chưa kịp nói gì, em gái run rẩy đứng dậy: “Không đi! Con không đi! Con thà chết cũng không đi!” Rất tốt. Em gái cũng sống lại rồi.
Một Trăm Vạn Kiện Tụng Lướt Weibo, tôi vô tình nhìn thấy một cô gái đăng bài khoe chuyện tình ngọt ngào với bạn trai. Nhưng nhìn kỹ lại, tôi bỗng cảm thấy có gì đó sai sai… Người bạn trai mà cô ấy nhắc đến, sao lại giống hệt bạn trai tôi?! Ha, bắt đầu thú vị rồi đây.