Hiện đại
Chị Em Tốt Đồng Lòng Tôi cùng bạn thân sau khi xuyên không đã mạo danh thành y phi và tài nữ. Tôi là y phi, học online đã được ba năm, chẩn đoán bệnh đều dựa vào sách giáo khoa. Cô ấy là tài nữ, nhưng tổng văn chỉ được 180. Hết lần này tới lần khác hai chúng tôi lại gặp phải một vương gia bệnh tật và một Hầu gia văn võ song toàn. Cô ấy: “Thơ Đường, từ Tống đã thuộc hết rồi, ngày mai sẽ học thêm lời bài hát “Bất đắc dĩ phải yêu?” Tôi: “Hôm qua tớ chẩn đoán ra bệnh nhân kia có hỉ mạch…” Chúng tôi im lặng, ý thức được nếu ở lại lâu hơn nữa sẽ bị lộ tẩy cả đôi. Thế là nhất trí, trực tiếp bỏ trốn. Kết quả trên đường cô ấy bị Hầu gia bắt được: “Cô ấy không phải nói là bất đắc dĩ phải yêu sao?” Tôi quay đầu định bỏ cô ấy lại mà chạy. Nhưng lại thấy vương gia ma bệnh ở đằng sau chặn đường: “Thuốc dưỡng thai của bổn vương, phu nhân sắc thế nào rồi?”
Chạm Nhầm Nơi Cấm Kỵ Tôi nuôi một con rắn làm thú cưng. Mỗi lần tôi chạm vào nó, nó đều trốn đi. Tôi rất ngạc nhiên, hỏi hàng xóm bên cạnh, hắn khẽ ho một tiếng: “Đó là biểu hiện của sự xấu hổ, cứ chạm vào nó nhiều lần là được.” Ai ngờ có một lần, tôi chạm nhầm chỗ, con rắn bỏ chạy. Đến ngày thứ ba vẫn không có tin tức gì, em trai tôi đến giúp tôi tìm. Gần nửa đêm, con rắn quay về, còn mang theo một gói đồ lớn. Nhìn thấy tôi và em trai, nó rơi nước mắt lộp bộp: “Trong lúc tôi chuẩn bị sính lễ, mà em đã có người đàn ông khác rồi?” Không phải chứ, rắn sao lại biết nói!?
Biển và Anh Người tôi thầm yêu suốt mười năm đã qua đời vào mùa hè năm 18 tuổi. Vào ngày mùng 7 tháng 7 năm tôi 25 tuổi, anh xuất hiện trước mặt tôi với chiếc ô trên tay. Gương mặt vẫn còn nét thiếu niên, tôi nhìn anh, không kìm được nước mắt. Tôi biết, đây chỉ là một giấc mơ tôi đã mua.
Nghe Xem Trời Sắp Mưa Người yêu online của tôi là thái tử nổi tiếng ăn chơi ở thành phố A. Đêm trước hôm offline gặp nhau, tôi vô tình nghe hắn nói chuyện với bạn: “Chỉ chơi đùa chút thôi, đừng nhắc tới cái hạng vừa nghèo vừa ngu đó.” “Hẹn offline? Tôi không đi đâu. Mấy người ai rảnh đi giúp tôi cái đi, đuổi cổ nhỏ đó là được.” Tôi không làm lớn chuyện, ngày hôm sau vẫn xuất hiện ở chỗ hẹn như thường. Còn chủ động ôm tay người tới. Người nọ nhìn tôi chăm chú, không từ chối. Đêm đó, thái tử gọi đến, cung kính hỏi: “Anh Văn, đuổi đi rồi à?” Văn Tuần ngắm người đang cưỡi trên người anh là tôi, khàn khàn nói: “…Ừ, đi rồi.”
Bí Mật Của Chồng Tôi Đêm tân hôn, chồng tôi ép tôi chơi một trò chơi nho nhỏ. Chia sẻ bí mật, trao đổi những bí mật sâu kín nhất trong lòng. Chu Diệp nửa thật nửa đùa: “Anh đã từng ngủ với bạn thân của em, là anh chủ động.” Đến lượt tôi, tôi im lặng một lát. “Em đã giết người, anh có tin không?”
Bạn Cùng Bàn Quái Gở Năm lớp 11, tên côn đồ trường học Tôn Thiệu đã ấn đầu Vương Kỳ vào thùng nước bẩn. Tôi gọi bố tôi, lúc đó ông là chủ nhiệm của lớp. Ngay đó, bố tôi đá tung cửa phòng vệ sinh, túm lấy tên con trai kia rồi đuổi học cậu ta. Tôn Thiệu bỏ học, ra phố bán hàng rong, rồi bị một chiếc xe tải lớn đâm chết. Vài năm sau, Vương Kỳ viết một cuốn tiểu thuyết tự truyện. Hóa ra, Tôn Thiệu và cô ta là “nam ngược thân nữ, nữ ngược tâm nam” dây dưa tình cảm sâu đậm. Nhưng cuối cùng con gái của chủ nhiệm – Uất Liễu, đã phá hỏng tất cả. Cuốn tiểu thuyết nổi tiếng, cô ta đăng giấy chứng tử của Tôn Thiệu lên Weibo, kèm theo dòng chú thích: [Uất Liễu, cô đã hủy hoại hạnh phúc cả đời tôi.] Những người hâm mộ cuồng nhiệt đã tìm ra thông tin của tôi, chém chết tôi ngay trên phố. Bố mẹ tôi vì mất con gái cũng như bị bạo lực mạng nên đã suy sụp tinh thần, buộc đá vào chân, ôm tro cốt của tôi, nắm tay nhau nhảy xuống sông. Tôi được tái sinh, trở về ngày phát hiện Vương Kỳ bị bắt nạt. Tiếng nức nở đau đớn lại vang lên trong nhà vệ sinh. Lần này, tôi quay đầu bỏ đi không thèm đoái hoài.
Trường An Quy Cố Lý Đã 14 năm kể từ khi ta xuyên không thành nữ phụ, dường như ta đã phải lòng nam chính. Đêm hội Nguyên Tiêu, cổ thành tấp nập người qua kẻ lại, dãy phố dài mười dặm đèn hoa rực rỡ, phủ một lớp sương đỏ mỏng manh, cuối cùng cũng soi sáng nhân gian trong bóng tối. Ta vùi mình trong vòng tay người nọ, nhìn đăm đăm cảnh đêm phồn hoa, không kìm được hỏi khẽ: “Vì sao chàng lại thích ta?” Giây lát sau, ta nghe giọng chàng thiếu niên lười biếng, mang chút quyến rũ: “Bởi vì… Trường An quy Cố Lý*.” “Tuy ta không phải Cố Lý, nhưng ta sẽ là Cố Lý của nàng*.” *Cố Lý còn có nghĩa là cố hương, quê nhà.
Trừng Phạt Mãi cho đến khi con gái uất ức xem thường mạng sống của mình thì tôi mới biết. Con bé vẫn luôn bị bắt nạt. Gần như ngày nào hai con khốn kia cũng lấy việc đánh đập, nhục mạ con bé làm niềm vui. Ngay cả sau này, khi mọi việc đã trở nên nghiêm trọng hơn. Bọn nó cũng chỉ nhẹ nhàng viết một lá thư xin lỗi, cười đùa tí tửng nói: “Cùng lắm thì sau này không đánh nó nữa.” Bọn nó không biết. Tôi không cần bất cứ một lời xin lỗi nào cả. Thứ tôi muốn chính là hai con khốn bọn nó chết không được yên!
Trả Lại Con Cho Tôi Lần khám thai cuối cùng, bác sĩ thông báo với tôi rằng thai nhi phát triển không tốt, đã chết lưu trong bụng, cần phải nhanh chóng làm phẫu thuật phá thai. Tôi bình tĩnh xé nát tờ chẩn đoán, kiên quyết yêu cầu xuất viện. Nhưng bác sĩ điều trị chính của tôi lại hoảng sợ, hết lần này đến lần khác cảnh báo tôi về nguy cơ của thai chết lưu đối với sản phụ, thậm chí còn báo cho chồng tôi, ép anh ta buộc tôi nhập viện bỏ thai. Thế nhưng tôi hoàn toàn không lo lắng, tìm một trung tâm chăm sóc bà bầu tư nhân rồi ở lại đó, cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài.
Tình Yêu Chân Thành Tôi đã chăm sóc Chu Nguyên – người bị liệt – suốt hai năm trời, không thiếu điều gì, từng ly từng tí đều chu đáo. Tất cả mọi người đều nghĩ rằng, điều đầu tiên anh ấy làm sau khi đứng dậy được chính là… cưới tôi. Chỉ có tôi là hiểu rõ— Vào cái đêm anh ấy phẫu thuật thành công, tôi hỏi anh: “Anh còn muốn cưới em không?” Anh do dự. Câu trả lời đơn giản ấy… cuối cùng anh vẫn không nói ra. Tôi bật cười: “Em hiểu rồi.” Tôi tháo nhẫn ra, và không chút do dự, rời khỏi nơi mà tôi đã sống suốt hai năm.
Tình Cờ Gặp Được Em Công khai tỏ tình với anh trai hàng xóm mình yêu thầm ba năm. Anh ta lại nắm tay hoa khôi, nói tôi là đồ đeo bám. Trong tiếng đùa giỡn và cười nhạo của mọi người, đầu óc tôi trống rỗng. Ma xui quỷ khiến, tôi gọi tên của nam thần học đường. “Lâm Kỳ, có muốn yêu đương với em không?” Anh nói: “Được đó.”
Bố Mẹ Của Tôi Ngày nhận nuôi tôi, mọi người xung quanh đều thở dài với ba mẹ: “Nhận nuôi một đứa con gái bệnh tật như vậy, sớm muộn gì cũng trở thành gánh nặng. Chi bằng tự sinh lấy một đứa còn hơn.” Về sau, ba mẹ dọn vào biệt thự tôi mua, lái siêu xe tôi tặng. Lúc này, mọi người lại đua nhau khen ngợi: “Hai người đúng là có phúc! Đứa con nuôi này còn tốt hơn con ruột nữa!”
Hái Sao Trên Trời Bạn thân của tôi là trà xanh thiên phú, ra tay ổn định, chuẩn, tàn nhẫn, hạ gục đối phương bằng mọi cách. Mỗi lần cô ấy tốn tâm tư dụ bắt thì đàn ông đều trở thành con mồi trong tay cô ấy. Cô ấy chinh phục không ít đàn ông chất lượng cao, nhưng vẫn không cam lòng, lần này lại ra tay với bạn trai tôi. Tôi nở nụ cười: “Cô cướp của tôi, tôi nhất định sẽ lấy lại.”
Đừng Chọc Tôi Điên Lên Ngày mẹ tôi mất. Con nhỏ con riêng mà ba dẫn về rụt rè chào tôi: “Chào chị ạ.” Tôi và em trai liếc nhìn nhau, khẽ nhếch môi đầy ăn ý. Lúc còn sống, mẹ dặn đi dặn lại tụi tôi là đừng gây ra án mạng. Nhưng mà giờ mẹ đâu còn nữa…
Thế Thân Xoay Người Năm tôi nghèo nhất, tôi đã bán mình với giá ba mươi vạn cho Chu Cận Nghiễn, làm thế thân của ánh trăng sáng của hắn. Tôi bị bạn hắn chuốc rượu, uống đến mức chảy máu dạ dày. Bọn họ hỏi hắn: “Đau lòng sao?” Hắn hạ ánh mắt, giọng điệu lạnh nhạt: “Thế thân mà thôi.” Sau này, vì cứu ánh trăng sáng mà Chu Cận Nghiễn trơ mắt nhìn tôi rơi từ vách núi xuống biển. Đội cứu trợ tìm thế nào cũng không thấy xác. Hắn đột nhiên phát điên, đi khắp thế giới tìm tôi. Năm năm sau, tôi được mời về nước, chúng tôi gặp lại nhau ở nơi tổ chức sự kiện. Hắn nhìn tôi không chớp mắt, hai mắt đỏ ngầu: “Anh biết em không chết mà, anh vẫn luôn tìm em…” Tôi lùi về sau một bức, lễ phép lạnh nhạt cười: “Xin lỗi, anh là ai?”
Người Giấy Đầu Thai Ngày chôn cất bà nội, em gái ra đời. Hai má đỏ hoe và cái miệng nhỏ nhắn của em, cực kỳ giống người giấy trong tang lễ. Ông nội nói, người giấy đầu thai, Địa phủ mở ra, không để ý đến mẹ khóc lóc ngăn cản, muốn dìm chết em gái. Nhưng khi tôi và cha đuổi tới bờ sông, phát hiện ông nội cắm đầu xuống sông, còn em gái nằm ngủ yên ổn bên bờ sông.
Ngày Gió Ngừng Thổi Ngày biết mình bị chẩn đoán ung thư dạ dày, tôi cầm que thử thai trong tay, ngồi thẫn thờ bên ngoài bệnh viện rất lâu. Điện thoại rung lên, là Giang Trì – người yêu 8 năm của tôi. “Lê Lê, chuyện đăng ký kết hôn… anh có thể suy nghĩ thêm được không?” “Được thôi.” “Không phải là anh không muốn cưới em…” Có vẻ như không ngờ tôi lại trả lời dứt khoát như vậy, Giang Trì sững sờ, nói thêm tối nay anh sẽ không về ăn cơm, rồi nhanh chóng cúp máy.
Khi tôi quay lại thành phố A, và Giang Niệm Xuyên giờ đã trở thành một người nổi tiếng trong giới Kinh Thành.Mẹ anh ấy sẵn sàng bỏ ra số tiền lớn để có cháu, chỉ cần ai sinh con cho anh ấy, mỗi đứa trẻ sẽ được thưởng một tỷ.Tôi nhìn sang phiên bản thu nhỏ của Giang Niệm Xuyên bên cạnh mình và gõ cửa nhà họ Giang.“Dì ơi, ba năm trước sinh rồi thì có tính không ạ?”
Lời Nói Dối Thật Lòng Vào đúng ngày Cá tháng Tư, tôi đọc được một bài viết hỏi đáp đang hot rần rần: “Làm sao để vợ không còn nghi ngờ mình ngoại tình nữa?” Bình luận đầu tiên phía dưới nhận được nhiều lượt thích nhất: “Chỉ cần chủ động thú nhận với cô ấy vào ngày Cá tháng Tư, rồi chúc cô ấy một ngày Cá tháng Tư vui vẻ. Cô ấy sẽ nghĩ anh đang đùa thôi, sau này cũng sẽ bớt đề phòng hơn.” Ban đầu tôi cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, cho đến khi thấy người trả lời đăng kèm ảnh chụp màn hình đoạn chat. Dù phần ảnh đại diện bị cắt mất, nhưng dòng chữ trong đoạn tin nhắn đó… lại giống hệt những gì chồng tôi từng nhắn cho tôi.
Lấy Yêu Làm Ngục Tù Sau khi phá sản, cha tôi gả tôi cho Giang Yến Thời, người đàn ông tàn tật đôi chân, để trả nợ. Trước khi đi, ông dặn dò tôi nhất định phải cư xử cẩn trọng. Nhưng tôi trời sinh ngông cuồng, chẳng bao giờ chịu cúi đầu. Đêm tân hôn, tôi trực tiếp mạnh mẽ áp đảo hắn. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, căm hận đến cực điểm. Tôi lại hoàn toàn không để tâm, chỉ càng thêm cuồng nhiệt. Dù hắn trông lạnh lùng vô cảm, nhưng gương mặt lại quá mức điển trai. Sau này, khi đôi chân hắn khỏi hẳn, tôi sợ đến mức trong đêm vội vàng mang theo trúc mã chạy trốn. Nhưng ngay giây tiếp theo, hắn đã dí súng vào thắt lưng trúc mã, ánh mắt lại lạnh lùng nhìn chằm chằm vào bụng tôi, giọng nói tàn nhẫn: “Em định mang theo con của tôi, để nó gọi người khác là ba?”