Hiện đại
Hàng Xóm Cực Phẩm Nhà hàng xóm đối diện sau khi mang thai đã yêu cầu tôi đưa con mèo của mình đi. Sáng sớm đã gửi cho tôi một tin nhắn dài như thế này: [Xin chào, tôi là 503, vợ tôi đã mang thai được hai tháng rồi, mong anh có thể đưa con mèo đi.] [Thứ nhất, vợ tôi sợ mèo, nếu không cẩn thận bị mèo dọa mà sinh non thì anh phải chịu trách nhiệm.] [Thứ hai, nếu con mèo kêu sẽ không tốt cho việc dưỡng thai của vợ tôi, anh phải chịu trách nhiệm.] [Thứ ba, nếu con mèo của anh ra ngoài chạy lung tung, không may đụng phải vợ tôi thì anh phải chịu trách nhiệm.] Tôi nhìn chú mèo con mới ba tháng tuổi trong lòng mà đăm chiêu. Chỉ thế này thôi mà cũng có thể đe dọa được một phụ nữ mang thaisao? Không biết còn tưởng đứa con nhà anh ta là tôi mang hộ. Vì thế tôi quay sang chụp lại màn hình rồi đăng lên nhóm cư dân, kèm theo dòng chữ: [Xin chào mọi người, vì vợ của hàng xóm 503 của tôi mang thai rồi nên sợ mèo.] [Mong mọi người hợp tác đưa thú cưng trong nhà đi, nếu không sẽ phải chịu toàn bộ trách nhiệm!] Chỉ trong chốc lát, cả nhóm cư dân đều nổ tung.
Đứa Con Bất Hiếu Mẹ tôi bệnh nặng, lúc hấp hối chỉ muốn gặp lại đứa cháu gái đã lấy chồng xa ba năm nay chưa một lần quay về. Tôi cố kìm nén nỗi đau gọi cho con gái, bảo nó lập tức bay về gặp bà ngoại lần cuối. Nó lại tỏ ra khó xử: “Mẹ ơi, con không thể về được, mai em chồng con cưới, ở đây có phong tục, con mà về lúc này sẽ mang xui xẻo về nhà.” Bà mẹ chồng nó đứng bên cạnh hét lên: “Nếu mày chuyển cho tao 100 triệu, thì có thể xua đi vận xui, lúc đó con Nguyệt mới được phép về!” “Đó là bà ngoại đã nuôi con từ nhỏ! Con để mặc mẹ chồng lấy bà ngoại ra uy hiếp như thế sao?” “Con chịu thôi mẹ ạ, ở đây ai cũng giữ phong tục, lỡ có chuyện gì xảy ra, người bị đổ lỗi vẫn là con thôi, con không thể về được đâu.” Tôi chẳng còn cách nào, đành chuyển tiền theo yêu cầu, mong con gái lập tức quay về. Vì muốn gặp con gái, mẹ tôi cố gắng bám trụ thêm hai ngày nhờ vào máy móc, trong khoảng thời gian đó tôi gọi cho con gái không biết bao nhiêu cuộc, nó chẳng bắt máy lần nào, trái lại còn vui vẻ đăng ảnh chúc mừng đám cưới em chồng trên mạng xã hội. Trước khi nhắm mắt, mẹ tôi hỏi: “Nguyệt mất rồi phải không, nếu không sao ba năm qua chưa từng quay về thăm mẹ?” Tôi gật đầu theo dòng cảm xúc, vì thế mẹ tôi sửa lại di chúc, phần di sản vốn thuộc về Nguyệt được chia đều cho những người còn lại. Còn tôi, không chỉ sẽ kiện bà mẹ chồng vì tội tống tiền, mà từ nay cũng xem như không còn đứa con gái này. Trợ cấp sinh hoạt 50 triệu mỗi tháng từ trước đến nay, từ giờ về sau, cũng sẽ không còn nữa.
Nhật Ký Của Em Năm đó, cha mẹ qua đời, công ty sắp phá sản. Tôi lựa chọn cắt đứt quan hệ với anh trai đúng vào thời điểm anh khó khăn nhất. Năm năm sau, công ty anh niêm yết trên sàn chứng khoán. Anh trở thành “Hoắc tổng” được người người kính nể. Phóng viên hỏi: “Những năm qua, anh cảm ơn ai nhất?” Anh chỉ nhếch môi, ánh mắt lạnh tanh, giọng nói mang đầy châm biếm: “Cô em gái vì tiền mà bỏ rơi tôi.” “À mà, giờ cũng không tính là em gái nữa rồi. Cô ta sống thế nào?” Câu nói đó như hắt một xô nước đá vào lòng người nghe. Ngay sau đó, cư dân mạng đồng loạt phát động chiến dịch tìm kiếm “em gái Hoắc tổng”. Mức thưởng lên tới hàng chục triệu. Nhưng họ không tìm thấy tôi. Chỉ tìm được… một cuốn nhật ký viết trước khi tôi ch .t.
Gió Mát Trăng Thanh Buổi họp lớp sau bảy năm xa cách, tôi bất ngờ biết được một chuyện. Cậu học bá lạnh lùng, cao ngạo từng khiến bao trái tim rung động – Kỳ Việt, thời trung học lại… thích tôi? Tôi sững sờ không nói nên lời. Lại chẳng ngờ lớp trưởng còn sốc hơn cả tôi, tròn mắt nhìn tôi như thể tôi từ hành tinh khác tới, rồi bật thốt lớn tiếng: “Không thể nào, Tô Thanh Diệp, chuyện Kỳ Việt thích cậu, cả lớp đều nhìn ra rõ mồn một mà, chẳng lẽ cậu không biết thật á?!” Cả lớp đều biết á?! Tôi còn chưa kịp hỏi kỹ thì ánh mắt đã lơ đãng quét qua cửa, thấy Kỳ Việt vừa được nhân viên phục vụ dẫn vào. Ánh mắt anh chỉ dừng lại trên người tôi đúng một giây. Lạnh nhạt đến mức như đang nhìn một người xa lạ.
Vô tình bắt gặp vị sếp lạnh lùng, cấm dục của tôi đang trốn trong văn phòng khóc sau khi đàm phán thất bại.Vì sợ rước họa vào thân, tôi nhanh chóng chạy thoát.Không lâu sau, tôi nhận được tin nhắn từ một người bạn trên mạng: “Hôm nay bị người mình thích nhìn thấy mình khóc, cô ấy có ghét mình không nhỉ?”Tôi đáp: “Không đâu, nước mắt đàn ông là chất kích thích phụ nữ. Cứ khóc vào lòng cô ấy đi.”Ba phút sau, sếp với đôi mắt đỏ hoe, bước hụt một cái, ngã thẳng vào lòng tôi.
Nửa đêm khi tôi đi bar về, vừa vào nhà thì bị anh bắt gặp ngay tại trận, tôi còn không may làm rơi ra một cái hộp nhỏ trong túi. Tôi hoảng hốt giải thích: “Kẹo cao su thôi mà.”Anh cau mày, mặt đen lại anh mắt nhìn tôi như muốn giết người:“Kẹo cao su nào mà cỡ XL hả?”Tôi lúng túng đáp trả, cố gắng cãi lại anh:“Ăn kẹo lớn thì có gì sai đâu? Anh không cần quản em! Em đã trưởng thành rồi!”Tôi vừa dứt câu, anh ghìm tôi xuống, dùng ánh mắt đầy nguy hiểm nhìn tôi:“Trưởng thành rồi hả? Từ giờ trở đi nếu ban ngày em cãi nhau với anh, tối anh sẽ tính sổ với em gấp đôi.”
Tôi và chị gái giống nhau đến tám phần.Chị ấy thích thú trong việc chọc ghẹo đàn ông nhưng lại không muốn chịu trách nhiệm.Còn tôi thì khác, vừa tham tiền vừa ham vui.Vì vậy, hai chị em tôi hợp tác rất ăn ý.Chị ấy ra nước ngoài làm “ánh trăng sáng”, còn tôi thì làm “thế thân”, chia lợi nhuận theo tỷ lệ ba bảy.Rồi một ngày, chị ấy gấp gáp gọi cho tôi:“Anh chàng nước ngoài này ngày nào cũng đeo bám chị, vừa giàu vừa đẹp, đến nhanh!”Tôi xem ảnh, thấy khá ổn.Vừa định nói lời tạm biệt với “kim chủ” hiện tại thì bị anh ấy ném lên giường.Anh ấy cười lạnh: “Hai chị em nhà em chơi trò lừa người rồi muốn chạy sao? Nghĩ anh chết rồi chắc?”Cứu tôi với, lần này chơi hơi quá tay rồi!
Công ty tổ chức cuộc họp đột xuất, lúc lấy tài liệu tôi không cẩn thận kẹp luôn tờ phiếu khám thai mà chị họ dùng thẻ bảo hiểm y tế của tôi đi khám vào trong.Khoảnh khắc tờ phiếu rơi ra, đồng nghiệp lập tức bu lại xôn xao hỏi han.“Giang Hạ, cậu có bầu rồi à!”“Nhìn cậu trẻ thế mà đã kết hôn rồi sao?”“Lúc nào phải giới thiệu tụi này gặp ba đứa nhỏ mới được nhé!”Tôi nhìn về phía người đàn ông đang ngồi ở hàng đầu, sắc mặt tối sầm — chính là sếp của tôi.Tôi không chỉ kết hôn rồi, mà vừa mới ly hôn xong.Ba của đứa nhỏ… mấy người đều từng gặp qua đấy.
Hạt Dẻ Mật Ong Tôi mất trí nhớ vào năm thứ 4 bỏ chạy khi đang mang thai. Tôi gửi tin nhắn cho tất cả các người yêu cũ: “Hình như tôi mới có một đứa con nè, anh nghĩ có khả năng đứa bé là của anh không?” Thái tử kiêu ngạo khó bảo giới thượng lưu Bắc Kinh đăng ảnh thông báo tin vui lúc 3 giờ sáng: “Vui mừng có con gái yêu.” Nam diễn viên nổi tiếng chưa từng có tin đồn tình ái cũng đồng thời đăng bài: “Từ nay là gia đình 3 người rồi.” Nghệ sĩ piano lạnh lùng chưa bao giờ dùng mạng xã hội cũng vội vã đăng ký tài khoản để khoe ảnh con: “Bé con nhà tôi.” Netizen: “Sao tôi thấy con gái của họ trông hơi giống nhau nhỉ?” “Có vẻ là cùng một bé hay sao á.” “Không chắc, để xem thêm.”
Lửa Gần Rơm Chồng tôi phải lòng cô nhân viên trẻ trung xinh đẹp. Cô ta đắc ý, tưởng rằng mình đã bám được một đại gia giàu có. Nhưng cô ta không biết rằng, cái gọi là “đại gia” này thực chất chỉ là kẻ ở rể, tất cả những gì anh ta có đều là do gia đình tôi ban cho. Khi bắt gặp họ vui vẻ bên nhau, tôi quyết định tác thành cho họ. Tôi thực sự muốn xem thử, khi không còn tiền bạc và quyền lợi, liệu họ còn yêu nhau sâu đậm như bây giờ không?
Chim Hoàng Yến Của Bá Tổng Ba tôi là bá tổng người giam cầm chim hoàng yến. Mẹ tôi là chim hoàng yến mang bầu chạy trốn. Còn tôi chính là đứa trẻ kia. Khi ba tìm thấy tôi, quả nhiên ông không tin tôi là con ruột của mình. Ông vừa chuẩn bị thốt ra câu nói kinh điển của một tổng tài bá đạo: “Cô dựa vào đâu mà nghĩ tôi sẽ tin đứa con hoang này là của tôi!” Thì đột nhiên ông nghe được suy nghĩ của tôi. “Đây chính là ông ba ngốc nghếch, mù quáng chưa từng gặp mặt của mình sao?” “Tôi có phải là con gái ông hay không, ông không biết đi giật một sợi tóc làm xét nghiệm ADN à? Còn cần phải dây dưa mấy trăm trang nữa sao? Truyện rác rưởi này, chó cũng không muốn đọc!” Ngay lập tức, tôi nhận thấy ánh mắt của ba mẹ tôi và cả người anh trai phản diện trong tương lai đều trở nên kỳ lạ.
Quên Lãng Năm thứ ba theo đuổi Phó Ngôn Hình, tôi kiểm tra ra chứng mất trí nhớ. Hắn nói, “Đúng lúc thật, mau quên tôi đi, tôi cũng mệt rồi.” Tôi bắt đầu quên đi mọi thứ, mà cũng bắt đầu từ người tôi yêu nhất. Sau đó, ngay cả đường về nhà mà tôi cũng không nhớ. Khi tôi ngồi ở đầu đường, Có người đàn ông lạ châm chọc khiêu khích tôi, rồi lại khoác thêm áo khoác cho tôi. “Chịu về rồi à? Em quả nhiên vẫn không thể rời khỏi tôi mà.” Tôi lễ phép mỉm cười, giơ tấm thẻ thông tin lên. “Cảm ơn người tốt bụng nhé! Có thể giúp đưa tôi về nhà được không?” “Chồng tôi vẫn còn đang ở nhà đợi tôi.”
Khi Em Không Còn Là Của Anh Kết hôn 7 năm, tôi đã ba lần bắt gặp Cố Dịch Sơ ngoại tình. Lần đầu tiên, anh ta quỳ giữa mưa cầu xin tôi tha thứ. Lần thứ hai, anh ta hợp tác với ba mẹ tôi, khóc lóc ăn vạ để ngăn tôi ly hôn. Lần thứ ba, anh ta buông xuôi, cười cợt chẳng chút để tâm. “Em cũng đi tìm người khác đi, hài lòng chưa?” Hài lòng, hài lòng lắm chứ. Phải đến khi thực sự thử qua, tôi mới thật sự hiểu được anh ta. Mùi vị tươi trẻ, sống động của tuổi thanh xuân thật sự quá đỗi tuyệt vời. Thế nhưng Cố Dịch Sơ lại bắt đầu hối hận.
Thầm Thương Tôi vô tình nghe thấy kế hoạch của mẹ kế và con trai bà ta. “Mẹ sẽ giả vờ đau bụng, con đi quyến rũ nó, giữ chặt lấy trái tim Tiếu Tiếu.” “Mẹ con mình dựa vào thực lực mà ăn bám.” Ngày hôm sau, con trai bà ta gõ cửa phòng tôi. Trên người chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình, vai trái áo khẽ tuột xuống. Cười ngại ngùng: “Chị ơi, sữa tắm là chai nào vậy?”
Tái Sinh Tôi nhìn thấy ảnh họp mặt lớp trong trang cá nhân của chồng tôi. Những người đàn ông khác đều đi cùng vợ, chỉ có anh ta đi một mình. Đứng sát cạnh anh ta là Trần Duyệt Đình, hoa khôi trường hồi trước vừa ly hôn. Họ đứng ở vị trí trung tâm, cười như một đôi vợ chồng hạnh phúc. Dòng chữ đính kèm làm tôi đau nhói: “Chúng tôi đều rất hạnh phúc.” Vì vậy khi anh ta đề cập đến ly hôn, tôi đồng ý ngay lập tức. Ngược lại, chính anh ta lại là người do dự.
Chim Trong Lồng Ngày thứ hai sau khi ly hôn chia xong tài sản, tôi gặp tai nạn xe và mất trí nhớ. Sau đó, Bùi Tố tìm đến tôi và nói: “Nếu cô không ngày nào cũng phát điên, chuyện tái hôn cũng không phải là không thể.” Tôi cắn muỗng kem, ngẩn người hồi lâu rồi mới lên tiếng: “Không đâu! Tôi… tôi… thật ra chỉ lấy tiền là được rồi.”
Là Do Em Sai Lầm Tôi ở nhà làm nội trợ, mỗi khi giơ tay lên để xin tiền, Thẩm Diệp luôn dùng giọng ghê tởm nói: “Chúng ta không có tình cảm à? Sao cứ mở miệng ra là xin tiền? Trong mắt em tôi là cây ATM à?” Sau đó tôi tìm được một công việc, thường xuyên làm thêm giờ, về nhà rất muộn. Thẩm Diệp mỗi lần đều đợi đến đói meo mà chẳng chịu làm đồ ăn: “Mấy ngàn đồng lương đó của em quan trọng lắm à? Gia đình quan trọng hay công việc quan trọng?” Tôi suy nghĩ một chút: “Công việc.” Thẩm Diệp cười nhạt: “Nếu công việc quan trọng thì em còn ở với anh làm gì, phá thai đi, ly hôn đi!” Anh ta biết tính cách của tôi, không phải là người quá mạnh mẽ, huống hồ tôi yêu anh ta, năm đó thà đoạn tuyệt quan hệ cha con với bố mình cũng phải ở bên anh ấy. Offer của công ty lớn, nói từ chối là từ chối, chỉ vì anh ta muốn tôi ở nhà làm nội trợ. Bây giờ đã mang thai, càng không thể bỏ đứa bé trong bụng được. “Được, ly hôn.” Nghe tôi nói ly hôn, Thẩm Diệp cười càng thêm phách lối: “Ngày mai gặp nhau ở phòng hộ tịch, nếu em không đến, cả đời này tôi sẽ khinh em!” Ngày hôm sau, tôi đúng hẹn đến phòng hộ tịch, nhưng không thấy bóng dáng của Thẩm Diệp đâu. “Anh đang ở đâu?” Thẩm Diệp: “?”
Về nhà ăn tết, tôi phát hiện cả nhà dán đầy câu đối đỏ.Tôi nhìn em trai và giơ ngón cái lên biểu dương thán phục:“Trâu bò thật! Mới tốt nghiệp đã kết hôn.”Em trai tôi: “Có khi nào, người phải kết hôn là chị không?”Tôi: “???”Tôi kéo chiếc vali lớn ra khỏi ga tàu cao tốc, nhìn quanh mà không thấy em trai đâu.Gọi điện cho em trai thì cậu ấy nói: “Chị, chẳng phải có người đến đón chị rồi sao?”Rồi cúp máy.Ai đến đón tôi?Đang thắc mắc thì tôi nghe thấy một giọng trầm ấm có sức hút vang lên bên tai: “Đi thôi!”Cùng lúc đó, một đôi tay có khớp xương rõ ràng xuất hiện trong tầm mắt tôi.Tôi ngẩng lên, thấy một người đàn ông lạ mặt lấy chiếc vali từ tay tôi.Anh ấy có khuôn mặt rất đẹp, đường nét rõ ràng. Vẻ sang trọng tự nhiên tỏa ra, khiến tôi cảm thấy có một khoảng cách vô hình, nhưng cũng làm tim tôi đập loạn.Anh ấy đẹp trai quá!Chắc anh ấy là người em trai tôi nói sẽ đến đón tôi?Giấu đi sự phấn khích trong lòng, tôi theo bước anh ấy.Khi anh ấy bỏ chiếc vali màu hồng vào cốp xe Rolls-Royce, tôi càng bất ngờ hơn.Em trai tôi đúng là có phúc thật! Thế mà nó lại có bạn bè giàu có như thế!Lúc đầu tôi định ngồi ghế sau, nhưng anh ấy sau khi bỏ vali vào lại tự nhiên mở cửa ghế phụ cho tôi. Lần đầu ngồi Rolls-Royce, tôi hào hứng đến mức không thắt được dây an toàn.“Để tôi giúp em.” Anh ấy ngồi vào ghế lái, nghiêng người qua và thắt dây an toàn cho tôi.Mùi bạc hà nhẹ nhàng từ người anh thoảng qua, tôi có thể cảm nhận được hơi thở của anh khi ở gần.Cả người tôi căng cứng, không dám thở mạnh.Cảm giác khoảng cách giữa tôi và anh ấy quá gần, hành động của anh ta có chút… thân mật. Nhưng anh ấy đang giúp tôi, tôi cũng không thể nói gì.
Chồng tôi đọc xong một bài viết ngắn trên WeChat rồi lao thẳng vào phòng ngủ, đóng cửa mạnh đến nỗi nhà rung bần bật.Tôi lén áp tai vào cửa nghe ngóng.Một giáo sư đại học đàng hoàng, giờ lại khóc không thành tiếng.Cứu tôi với, sao anh ấy lại buồn đến mức này.Tay giơ lên định gõ cửa, mà không biết gõ hay không gõ.Bối rối quá, tôi lén lút mở một chủ đề mới trên weibo.#Chồng khóc vì thất tình, có nên an ủi không?#