Hiện đại
Hắn Điên Rồi Ngày thi đại học, thằng chồng nuôi từ nhỏ của tôi đột nhiên phát điên, xé hết bài thi của cả lớp. Lý do là vì cô bạn thanh mai trúc mã của hắn gian lận trong kỳ thi đại học bị bắt, bị hủy tư cách dự thi. Cùng lúc đó, đề thi dự phòng cũng xảy ra sự cố, kết quả là cả lớp đều bị huỷ một môn thi đại học. Thằng đó phải đối mặt với trách nhiệm hình sự. Để cứu hắn, tôi đã thu xếp cho cả lớp đi du học, tự mình chi trả toàn bộ học phí và chi phí sinh hoạt cho tất cả mọi người. Về sau, tôi và thằng đó thuận lợi thi đậu vào trường đại học top 1 thế giới. Còn cô bạn thanh mai của hắn thì lại gian lận trong kỳ thi IELTS và bị bắt lần nữa. Chuyện cô ta gian lận bị tung lên mạng, bị trầm cảm vì không chịu nổi bạo lực mạng, rồi nhảy lầu tự tử. Thằng đó biết chuyện, tự nhốt mình trong phòng mấy ngày liền. Đến khi bước ra, hắn nói với tôi là đã nghĩ thông rồi, đây chính là số mệnh của cô ta. Cho đến ngày chúng tôi chuẩn bị ra nước ngoài, thằng đó lén bỏ thuốc mê vào nước tôi uống, sau đó đẩy tôi xuống khỏi máy bay riêng. “Mày từ nhỏ đã ghen tị với cô ấy, chuyện gì cũng phải hơn cô ấy, bệnh trầm cảm của cô ấy là do mày ép ra.” “Nếu không phải mày vu khống cô ấy gian lận, sao cô ấy có thể chết được.” Khi mở mắt ra, tôi quay lại ngày thi đại học. Thằng đó muốn phát điên, thì cứ để hắn phát điên đi. Lần này sẽ chẳng có ai đứng ra gánh hậu quả cho hắn nữa.
Giang Nguyễn Buổi tiệc thường niên của công ty Lục Yến Châu, mốitình đầu của anh ta và tôi mặc đồ giống hệt nhau. Tất cả mọi người đều nói anh ta nhất định sẽ đứng về phía tôi. Nhưng anh ta lại nói với tôi: “Hoặc là cởi ra ngay, hoặc là lập tức cút!” Tôi thay đổi hình tượng ngoan ngoãn, tạt một ly rượu vang đỏ vào người bọn họ. Chuyển khỏi biệt thự ra biển để giải khuây. Ngày hôm sau có cảnh báo bão, cảng bị phong tỏa. Anh trai anh ta khuyên anh ta dỗ tôi về. Anh ta thản nhiên nói: “Chỉ là một thế thân mà thôi, tôi sớm đã chơi chán rồi, anh muốn thì đi mà dỗ.” Sau đó cảng thông thương, Lục Diễn Châu hung dữ chặn tôi lại: “Giang Nguyễn, chơi chán rồi chứ, về nhà với tôi!” “Đừng dọa vợ tôi, vất vả lắm mới dỗ về được.” Anh trai anh ta cười bá đạo: “Hơn nữa, cô ấy nên yêu tôi, chứ không phải đồ giả mạo như cậu.”
Diệt Cả Làng [Trúc mã làm tôi bị bọn buôn người bắt cóc, tôi đã tiêu diệt cả làng chúng nó.] Khi tôi 8 tuổi, bạn bạn thân của tôi vì ham ăn mà khiến tôi bị bọn buôn người bắt cóc. Bà buôn người rút ra một viên kẹo trái cây. “Cô bé, đi với dì, dì cho con kẹo ăn.” Tôi đáp: “Kẹo trái cây á? Bình thường cháu chỉ ăn kẹo bơ nhập khẩu và sô cô la thôi, không đi, không đi.” Bà ta bán tôi với giá 5 nghìn cho một ông già độc thân trong núi. Tôi: “Gì cơ? Bà nói bao nhiêu? 5 nghìn? Ít nhất cũng phải 10 nghìn chứ, không thì đừng hòng mua được công chúa này.” Ông già muốn tôi làm vợ bé. Đêm đó, tôi làm phế cả đời ông ta, rồi còn đập vỡ đầu ông. “Ông già này, trình độ gì đây? Dám làm chồng tôi á?” Sau đó, cả làng buôn người khóc lóc cầu xin tôi tha mạng. Tôi: “Mấy người phải nói: ‘Công chúa ơi, xin tha mạng!’”
Gia đình cậu bạn hot boy trường bị phá sản.Nhìn thấy cậu ấy bị mọi người chế giễu và nhạo báng, tôi đã cố nhét vào tay cậu ấy 2 vạn tệ mà bản thân phải tích cóp nhiều năm mới có được.Sau này tôi mới biết, thực ra nhà cậu ấy đang tái cơ cấu tài sản để chuẩn bị đưa công ty ra niêm yết trên sàn chứng khoán.
Cuộc Đối Đầu Lúc thầy giáo cho Lạc Mộng Phi ngồi cùng bàn với tôi, tôi biết cốt truyện đã bắt đầu. Tôi thi được hạng nhất, cô ta sẽ nói: “Thật là ghen tị với cậu, không cần học mà vẫn đậu thủ khoa, không giống như mình, mỗi ngày chỉ dám ngủ 5 tiếng, nếu không sẽ bị tụt hạng…” Tôi đi thi đấu, cô ta sẽ nói: “Nhà trường đối xử với cậu tốt thật đấy, tìm cách nâng đỡ cậu, còn mình thì…” Tôi được tuyển thẳng, cô ta sẽ nói: “Nhà cậu có điều kiện, muốn tuyển thẳng là được ngay, còn mình ngay cả giấy nháp cũng phải tiết kiệm…” Cứ thế, anh chàng thanh mai trúc mã của tôi đã thương hại cô ta, các bạn cùng phòng ghét tôi vì cho rằng tôi ỷ mạnh hiếp yếu. Tôi bị họ bắt nạt đến chết, trước lúc chết còn nghe thấy Lạc Mộng Phi nói: “Haiz, cậu ta chỉ là ngã từ tầng 10 xuống thôi, nhưng mà chỉ tiêu tuyển thẳng của tôi lại bị cậu ta chiếm mất…” Khi mở mắt ra lần nữa, nhìn thấy Lạc Mộng Phi đang rụt rè kéo bàn học đến cạnh tôi. Tôi cười. Đời này nếu không chơi chết cô ta, tôi sẽ không phải tên Diệp Kiều!
Vừa Ý Ngươi Tôi đã chịu đựng sự hành hạ suốt ba năm vì vị hôn phu của mình. Hắn còn ở trước mặt tất cả mọi người cầu hôn mối tình đầu. Tôi cũng ngọt ngào mà tuyên bố với mọi người: “Tôi sắp kết hôn rồi.” Thế rồi đêm khuya, vị hôn phu chết tiệt kia gọi điện thoại đến, giọng lạnh lùng: “Giang Uyển, tôi chưa bao giờ nói rằng tôi muốn cưới cô.” Tôi cười khẽ đáp lại: “Tôi cũng đâu nói chú rể là anh.” Rồi sau đó, một loạt ảnh bất ngờ lan truyền khắp mạng, khiến cả thành phố chấn động. Người đàn ông quyền lực của Cảng Thành dang rộng vòng tay, dung túng để tôi nhào vào lòng anh ta. Anh cúi đầu, mặc tôi hôn anh, không chút phản kháng.
Thẩm Niệm Chị gái tôi đã làm cho mèo cưng của Thái tử gia thế giới ngầm, Tề Yểm, bị thương. Vị hôn phu của tôi bắt tôi mặc một chiếc váy ngắn gợi cảm, trói tay bịt mắt tôi rồi đưa đến giường Thái tử gia để tạ tội. Trước khi bị cưỡng chế đưa đi, tôi quỳ xuống cầu xin anh ta đừng đối xử với tôi như vậy. Thế mà anh ta dịu dàng dỗ chị gái tôi ngủ, rồi quay sang nói với tôi bằng giọng lạnh lùng: “Em và Niệm Niệm trông giống hệt nhau, em không thay cho cô ấy, chẳng lẽ lại để cô ấy đi chết sao?” Nhưng chỉ hai ngày sau, anh ta đã thấy hối hận, bèn đến đòi người. Tề Yểm ôm tôi vào lòng, cười nói: “Em yêu à, bảo tên hôn phu của em cút ra xa đi.”
Sếp Ngu Dốt Tăng ca ba ngày liên tục, đến trưa khi tôi đang gục xuống bàn nghỉ ngơi thì con gái mới về nước của sếp đột nhiên đá lên bàn tôi: “Công ty toàn nhân viên thế này, trách gì lợi nhuận ít ỏi!” Cô ta vặn lớn chuông báo thức, đánh thức toàn bộ đồng nghiệp đang nghỉ trưa: “Từ giờ công ty hủy bỏ 1 tiếng rưỡi nghỉ trưa, chỉ cho các người 10 phút để ăn cơm.” “Còn nữa, mỗi tuần các người phải tăng ca không lương 5 ngày. Nếu tháng sau lợi nhuận không tăng gấp ba, thì cút hết đi!” Tôi bật cười, cắt giảm nhân sự kiểu này chẳng khác nào tự cắt vào động mạch. Bộ não là thứ tốt, nhưng tiếc là cô ta lại không có.
Thanh Mai Trúc Mã Trong Truyện Cứu Rỗi Thanh mai trúc mã của tôi chỉ cần cách xa tôi một chút là sẽ phát tác chứng lo âu. Cho đến khi một cô gái tự xưng là nữ chính của thể loại truyện “cứu rỗi” – Nghiêm Mạn Mạn – xuất hiện bên cạnh anh ấy. Từ đó, thanh mai trúc mã vì cô ta mà đ//ánh nhau, vì cô ta mà trốn học, thậm chí người chưa từng uống giọt rượu nào như anh ấy lại vì cô ta mà chắn rượu. Bố mẹ bắt tôi liên hôn với đại ca giới cảng thành, tôi vì muốn ở bên thanh mai trúc mã mà lấy chuyện nhảy lầu ra uy hiếp. Thanh mai trúc mã cười nhạo tôi: “Cô ta mà dám nhảy thật, tôi còn nể cô ta vài phần. Đừng diễn nữa, cô không mệt chứ tôi mệt rồi.” Bình luận bay đầy màn hình: 【Nữ phụ thật hồ đồ, đối tượng liên hôn của cô là đại phản diện bệnh kiều, đại ca mạnh nhất trong truyện này đấy.】 【Hắn ta yêu cô đến phát cuồng, thấy cô thế này ghen tị đến mức chỉ muốn nhốt cô vào nơi không ai nhìn thấy, mỗi ngày đổi kiểu chơi cô.】 Một kẻ đam mê đủ mọi kiểu chơi như tôi, lập tức rút chân đang đứng lơ lửng trên sân thượng xuống. “Tôi đổi ý rồi, anh ta định khi nào cưới tôi vậy?”
Ly Hôn Xong Tôi Sống Rất Tốt Tôi và chồng cũ đưa con đi mua quần áo trong trung tâm thương mại thì vợ hiện tại của anh ta cứ liên tục gọi điện tới. Anh ta không còn cách nào khác, đành phải nói dối là đang họp ở công ty. Nhưng cô ta nghe được tiếng ồn ào của trung tâm thương mại, liền nổi giận đùng đùng, gào lên trong điện thoại, nhất quyết không buông tha. Khuôn mặt chồng cũ đầy mệt mỏi và chán ghét, nhưng vẫn phải kiên nhẫn dỗ dành. Tôi đứng bên cạnh, lạnh nhạt quan sát, trong lòng hả hê vô cùng. Ngày xưa, anh ta cũng từng đối xử với tôi như vậy, đứng cạnh người phụ nữ đó, rồi lạnh lùng nói dối với tôi. Nỗi đau mà tôi từng trải qua, giờ họ cũng đang phải nếm mùi.
Người Chồng Giữ Mình Vì Tình Yêu Ngày nhận được chẩn đoán bệnh của chồng, anh đột nhiên lắp một chiếc camera trong phòng ngủ chính. Đêm đó, tôi thấy anh gọi điện thề thốt: “Tôi sẽ không động vào cô ấy nữa, tài khoản và mật khẩu tôi đã gửi hết cho em, em có thể đăng nhập kiểm tra bất cứ lúc nào.” “Tôi quyết định, sẽ giữ mình vì tình yêu.” Nhìn khuôn mặt đỏ ửng đầy cảm xúc của anh ta, tôi lặng lẽ nhét tờ chẩn đoán vào máy hủy giấy. Giữ mình vì tình yêu… Ừ, vậy thì giữ cả đời đi.
Không Ai Được Phép Trộm Đồ Của Tôi Trước kỳ thi đại học, tôi thay ba đứa em trai từ chối lời mời sinh nhật của hoa khôi. Để ba đứa tập trung nước rút ôn thi thật tốt. Ngày có điểm thi, ba đứa em trai chiếm hết ba vị trí đầu bảng của toàn tỉnh. Còn hoa khôi thì vì điểm quá thấp mà nghĩ quẩn, tự cắt cổ tay. Nhiều năm sau, ba đứa em tốt nghiệp từ những trường danh tiếng ở nước ngoài, tiếp quản sự nghiệp gia đình. Ngày tôi kết hôn, chúng đánh chết chồng tôi. Xé váy cưới của tôi, đẩy tôi vào một căn phòng đầy đàn ông. Chúng mặc kệ tôi gào khóc, khoá chặt cửa lại. “Nếu không phải chị, Tư Dao căn bản sẽ không nghĩ quẩn, cổ ấy chỉ muốn tổ chức sinh nhật một lần thôi, sao chị lại ngăn cản?!” Một ngày một đêm sau, chúng tìm thấy tôi với thân thể đầy vết thương vì bị tra tấn. Chúng dùng dao cắt cổ tay tôi. “Chị cũng nên nếm thử nỗi đau của Tư Dao đi!” Lúc mở mắt lần nữa, tôi thấy hoa khôi đang nhét thiệp mời sinh nhật vào ngăn kéo của ba đứa em trai. Tôi không thèm nhìn thêm lần nào, quay người bỏ đi. Kiếp này tôi sẽ không ôm mộng cứu rỗi nữa, ai có số phận nấy thì cứ theo số phận đó mà sống.
Người Dọn Dẹp Hoạt Động Tập Thể Ngày Quốc tế Lao động 1/5 sắp đến, ông chủ nhiều đầu đã quyết định tổ chức một buổi hoạt động tập thể cho các NPC trong trò chơi kinh dị. Ông ấy cấp cho tôi 10 triệu và công bố các chính sách sau: 1. Không muốn tham gia thì có thể không tham gia. 2. Được phép cộng thêm ngày nghỉ phép để nghỉ cùng một lúc. 3. 10 triệu chỉ là mức cơ bản, nếu không đủ thì có thể yêu cầu thêm. Tôi ngẩn ngơ nhìn ông ấy. Nhà ai mà nghỉ lễ 1/5 từ ngày 1/4 cơ chứ? “Ông chủ, hôm nay là ngày Cá tháng Tư, ông có đang đùa tôi không?” Ông ấy đáp: “Chúng ta không ăn mừng lễ phương Tây, lần này chỉ là điều chỉnh ngày nghỉ thôi.” Tôi ngỡ ngàng, nghỉ từ ngày 1/4 đến 5/5, đây là ngày tháng thần tiên gì vậy? Ông chủ tiếp lời: “Hoạt động tập thể lần này sẽ tính hoa hồng 0.1% dựa trên chi phí.” Nghĩa là nếu chi 10 triệu, tôi sẽ được 10 nghìn, chi 1 tỷ, tôi sẽ được 100 nghìn. Nếu chi 1.000 tỷ… Ông chủ nheo mắt: “Không giới hạn thì tôi có cảm giác sẽ xảy ra chuyện kinh khủng. Xác định rõ là khoản tiền này chỉ dùng để thực hiện mong muốn của các NPC và phục vụ hoạt động tập thể.” Tôi thất vọng thở dài, cơ hội đạt được tự do tài chính tan biến. Đến trưa 12 giờ, tất cả người chơi trong trò chơi kinh dị đều bị đẩy ra ngoài. Một thẻ ngân hàng với số dư 10 triệu đã đặt trước mặt tôi. Lần này để tôi thực hiện ước nguyện của các NPC trong trò chơi kinh dị nhé. Ví dụ như, để tác giả mà họ yêu thích viết thêm 1.000 chương truyện. Hay là ăn uống thỏa thích. “Cuộc thi ăn uống đầy hồi hộp đang diễn ra, vị trí số 1 là Tiểu Lý, số 2 là Cửu Vĩ, số 3 là Đồ Tể…” Vở kịch: Long Vương Tiểu Trương. Diễn viên: Trương Duyệt, Ngô Tử Du, Tiểu Hắc, Tiểu Bạch. Màn trình diễn ảo thuật: Bí mật của lá bài, người biểu diễn: Joker. Thơ nịnh hót: Tôi và ông chủ của tôi. Người ngâm: Ngô Tử Du. Một vạch chéo dài lướt qua. Ông chủ nhìn tôi: “Màn này không cần lên sân khấu đâu, tôi không chịu nổi mất mặt như vậy.” Ông ấy nhìn tiếp phần tiếp theo. Thử thách: Đọc tiểu thuyết không ngủ nghỉ. Người biểu diễn: Đôn Đôn. Ông chủ chớp mắt một cái: “Lúc Đôn Đôn biểu diễn, nhớ phát cho mọi người bộ bài, xem như chúng ta đang xem chương trình đêm giao thừa.” Nhưng tôi không ngờ, cuối chương trình, các NPC đã dành cho tôi một màn thật khó xử. Bài hát: Má Ngô ơi, con không thể rời xa má. Ca sĩ: Tiểu Lý, Tiểu Trương… Biên soạn: Nghệ sĩ ăn vặt Triệu Thợ May; viết lời: Toàn bộ NPC.
Trả Giá Kỳ nghỉ hè năm đó, cả nhà rủ nhau đi biển chơi. Không ngờ cháu trai tôi không may bị đuối nước. Tôi liều mình lao xuống cứu nó, kiệt sức đến mức bị đuối nước, cuối cùng trở thành người thực vật. Thế mà sau đó, chị dâu không những không cho anh tôi dùng tiền chữa trị cho tôi, mà còn lật lọng vu khống: “Chữa cái gì mà chữa, thằng Diệu Diệu nhà mình rõ ràng biết bơi, là cô ta cố tình dìm nó xuống nước! Cô ta là kẻ gi .t người!” Cuối cùng, anh tôi không chỉ từ chối chữa trị cho tôi, còn trắng trợn cướp luôn tiền đền bù do nhà bị giải toả, rút ống thở của tôi. Bọn họ ôm tiền xây nhà biệt thự, sống sung sướng. Lần nữa mở mắt ra, tôi lại thấy đứa cháu đang vùng vẫy trong sóng biển kêu cứu. Lần này, tôi quay người, tự mình bơi vào bờ. “Nhan Lam, sao em không đưa Diệu Diệu lên bờ?” Tôi giả vờ ngơ ngác: “Ơ, chị dâu, sao chị lại một mình lên bờ vậy?”
Tham Lam Suốt 4 năm quấn lấy Chu Tấn Nhiên, nhà tôi phá sản. Bạch nguyệt quang của anh ta nhân cơ hội nói: “Vừa hay để cô ta nếm chút khổ sở, bớt đi cái tính kiêu căng.” Chu Tấn Nhiên nghe lời cô ta, vứt tôi lại trên đường phố nơi xứ người. Bốn tháng sau, tôi đầy thương tích quay về Bắc Kinh. Ai cũng nghĩ tôi sẽ tiếp tục bám lấy Chu Tấn Nhiên không buông. Nhưng tôi chủ động tránh mặt anh ta, trả lại quà của anh ta. Hoàn toàn cắt đứt quan hệ. Chu Tấn Nhiên cười nói với bạn bè: “Cuối cùng cũng đá được miếng cao dán chó này.” Nhưng đến ngày tôi rời khỏi Bắc Kinh, anh ta lại hồn bay phách lạc đuổi theo đến sân bay, giọng run rẩy cầu xin tôi. “ Sơ Niệm, em ở lại đi, chúng ta cứ như trước được không?” Tôi cong mắt cười, chỉ vào bụng hơi nhô lên: “Chu Tấn Nhiên à, anh xem, chúng ta còn có thể như trước được à?”
Nhật Ký Theo Đuổi Vợ Của Nam Thần Trà Xanh Tôi học đại học cùng một trường với em trai ruột. Ngày nào cũng sai bảo nó mang cơm, lấy đồ chuyển phát nhanh. Cho đến một ngày, khung trò chuyện với nó đột nhiên hiện lên dấu chấm than màu đỏ. Tối hôm đó, nam thần lạnh lùng của học viện đột ngột tìm đến cửa phòng tôi, trong tay cầm một đoạn video. Trong video, người hầu tổ truyền của tôi không hề do dự mà nhận lấy một chiếc thẻ, sau đó cam kết sẽ không liên lạc với tôi nữa. Cậu thiếu niên tắt màn hình điện thoại, trông đáng thương đến lạ. Vẻ mặt nghiêm túc nói: “Chỉ vì 100 nghìn mà có thể vứt bỏ chị gái, người đàn ông như thế không đáng tin.” “Chị có thể xem xét em được không?” “Em nhất định sẽ làm tốt hơn anh ta.” Tôi: ??
Bí Mật Của Đứa Con Nuôi Một giây trước khi sắp tắt thở, tôi mới biết được đứa con trai mà mình đã nuôi nhiều năm lại là con riêng của chồng. Mở mắt ra lần nữa, chồng tôi lại một lần nữa dẫn đứa con riêng đến trước mặt tôi. “Vợ à, chúng ta nhận nuôi nó đi.” “Thôi, vẫn để mẹ chồng nuôi đi, làm em trai anh.”
Sau Ba Lần Chạy Trốn Năm thứ ba làm chim hoàng yến cho một ông trùm Thượng Hải. Tôi không thể chịu đựng được việc cứ phải đi nhổ cỏ ở Ai Cập nữa, nên quyết định trốn đi. Vừa cuốn hết tiền, kéo vali ra khỏi cửa thì đột nhiên có mấy dòng chữ hiện ra trước mắt: 【Cô gái, đừng bốc đồng nhé!】 【Đừng chạy nữa, chạy thì chỉ đến Bắc Cực thôi, đổi chỗ nhổ cỏ à?】 【Trong két sắt thư phòng còn đầy đồ chơi nhỏ, nếu cô chạy mất, anh ấy sẽ thoải mái dùng chúng để đối phó với cô đấy!】 Tôi không tin, vẫn tăng tốc chạy. Vừa đến sân bay thì đã bị kim chủ vội vã đuổi theo dùng cà vạt trói chặt hai tay. “Bảo bối, hôm nay chúng ta ở phòng làm việc nhé?”
Đám Cưới Máu Gia đình tôi đều là những người bất tử, phú khả địch quốc. Nhưng lại có một truyền thống buồn nôn. Vào đêm tân hôn, tân lang quân phải ngủ cùng với tổ tiên một đêm. Sau đó, tôi phát hiện ra vị hôn phu của mình ngoại tình. Tôi quyết định đưa hắn và tiểu tam về nhà.