Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Nhà Tang Lễ

Nhà Tang Lễ Nhà chúng tôi ở một huyện có mức sống không cao, kinh tế không mấy phát triển. Trong thị trấn, đa số các gia đình có thu nhập chỉ khoảng 800 đến 1000 tệ mỗi tháng. Nhưng tại một nơi như vậy, có người đã xây dựng một biệt thự ba tầng, có gara riêng, và ít nhất là hàng xóm đã thấy ba chiếc xe sang đỗ trong sân nhà. Trước đây, tôi nghĩ đó là một ông chủ kiếm được nhiều tiền từ việc đi làm xa. Sau này mới biết, đó là nhà của giám đốc nhà tang lễ của huyện. Hơn nữa, vài người làm việc dưới trướng giám đốc, khi khoe sự giàu có của mình, cũng đã bị người khác bắt gặp không ít lần.

Cuộc Đời Thứ Hai

Cuộc Đời Thứ Hai Ba ngày trước, ba mẹ nói với tôi rằng, tôi không phải con ruột của họ. Ba mẹ ruột của tôi là những doanh nhân có tiếng trong thành phố. Thực ra, tôi căn bản không quan tâm đến việc họ có phải ba mẹ ruột của tôi hay không. Bởi lẽ, đối với tôi, họ còn tốt hơn cả ba mẹ ruột nữa, tôi thích được ở bên cạnh họ. Thế nhưng, ba mẹ ruột đó của tôi lại tìm đến tận cửa rồi. … Nhìn người phụ nữ với dáng vẻ sang trọng trước mắt, trong lòng tôi dâng lên chút bất an.

Lục Dự, Anh Dám Lừa Tôi?

Lục Dự, Anh Dám Lừa Tôi? Tôi gặp tai nạn xe, phải nhập viện. Đột nhiên muốn trêu chọc bạn trai một chút. “Anh là ai?” Nhìn vẻ mặt khựng lại của Lục Dự, tôi suýt nữa bật cười. Nhưng anh ta lại chỉ sang người anh em thân thiết bên cạnh, Tần Yến Châu: “Anh là anh em của bạn trai em. Còn cậu ta Tần Yến Châu, mới là bạn trai em.” Nụ cười của tôi đông cứng trên môi. Tần Yến Châu bước lên trước, nói chắc như đinh đóng cột: “Phải, anh là bạn trai em.” Tôi cười nhạt: “Vậy thì… đưa em về nhà đi.”

YÊU EM TỪ LẦN ĐẦU TIÊN

Năm 18 tuổi, tôi đã tỏ tình với Cố Dã, nhưng thái độ của anh ấy lạnh nhạt và xa cách, từ chối tôi:“Em còn nhỏ lắm, anh không ăn chay đâu.”Sau đó, tôi phát hiện mình có thai, và đứa con là của Cố Dã. Lúc anh biết được, giọng nói trầm khàn của anh làm lòng tôi rung động không thôi:“Có muốn cưới anh không?”Tôi nghĩ rằng cuộc hôn nhân của chúng tôi chỉ là sự tồn tại để cho con mình có một mái ấm.Nhưng một ngày nào đó, sau khi dỗ con ngủ xong, Cố Dã đã bế tôi từ phòng trẻ về phòng ngủ chính.“Ăn chay lâu như vậy, em phải bù đắp lại cho anh rồi.”

Lần Này, Tôi Không Làm Mẹ Kế Nữa

Lần Này, Tôi Không Làm Mẹ Kế Nữa Tôi kết hôn với Thẩm Bùi suốt 30 năm. Nuôi nấng hai đứa con riêng của anh ấy, chăm lo cha mẹ chồng. Vì điều đó, thậm chí tôi chưa từng sinh lấy một đứa con cho riêng mình. Cuối cùng, năm 55 tuổi, vì lao lực mà mắc u.n/g th/ư dạ dày. Ngoài phòng bệnh, con riêng của chồng lại cãi nhau với người nhà tôi vì chuyện hậu sự. Chúng không muốn sau này tôi được chôn cùng Thẩm Bùi. “Theo quy củ ngày xưa, dì Tống chỉ là vợ kế, là thiếp.” “Thiếp thì sao được vào từ đường tổ tiên? Sau này bố tôi dĩ nhiên phải hợp táng với mẹ tôi.” Thẩm Bùi cúi đầu không nói, cuối cùng chỉ thở dài một hơi: “Chuyện này, ba nghe theo các con.” Tôi nhắm mắt lại, không cam lòng. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi lại trở về năm 22 tuổi. Lúc đó là năm thứ hai sau khi tôi lấy Thẩm Bùi. Ngoài cửa, cả nhà đang đợi tôi dậy để hầu hạ. Còn tôi thì chỉ lặng lẽ đưa ra tờ đơn ly hôn: “Thẩm Bùi, chúng ta ly hôn đi.” Khoảnh khắc ấy, vành mắt anh đỏ bừng: “Chỉ là một phần mộ thôi mà, có gì quan trọng đâu.” “Kiếp trước, người anh yêu từ đầu đến cuối chỉ có mình em.”

Tôi Thừa Hưởng Bộ Gene Ưu Tú Của Ba

Tôi Thừa Hưởng Bộ Gene Ưu Tú Của Ba Ngày tôi rút ống thở cho ba, mẹ kế quỳ xuống trước mặt tôi. Bởi vì bà ta đã hầu hạ ba tôi suốt 10 năm, cuối cùng lại chẳng được gì cả.

Đại Vương Tha Mạng!

Đại Vương Tha Mạng! Tôi tên Lan Lan, năm nay hai mươi tuổi, là trợ lý cầm đồ cho ngôi sao nổi tiếng Sở Tô. Gần đây tôi hay gặp những giấc mơ kỳ lạ, mơ thấy mình trở thành vợ của Sở Tô.

Hoành Thánh Phù Dung

Hoành Thánh Phù Dung Đêm khuya, tôi vô tình nhấn vào một phòng phát trực tiếp của một streamer ẩm thực. Người đó đang cầm một hộp hoành thánh với bao bì giản dị, ăn rất ngon lành. “Anh em ơi, không phải tôi nói khoác, tô hoành thánh năm đồng này còn ngon hơn tất cả các món ăn tôi từng thử.” Dòng bình luận tràn ngập: [Nhìn mà chảy nước miếng.] [Muốn ăn ghê.] Tôi lại cau mày, gõ một dòng chữ: [Hoành thánh Phù Dung có nợ âm dương, streamer đừng ăn nữa, anh đang bị mượn thọ đấy!] Cư dân mạng lập tức chửi rủa tôi: [Đồ ác độc, nguyền rủa người khác sớm chết, trời đánh thánh đâm!] Nhưng chưa đầy một tuần sau, tin tức về cái chết đuối bất ngờ của một streamer nổi tiếng đã leo lên hot search.

Cây Ngô Đồng

Cây Ngô Đồng Trước ngày thi liên kết, có người đã ra tay với chai nước tôi uống. Cô bạn thân thành công vượt qua tôi, giành lấy suất tuyển thẳng duy nhất. Thanh mai trúc mã của tôi an ủi: “Không sao đâu, vẫn còn kỳ thi đại học nữa mà.” Thế nhưng đúng vào ngày thi đại học, tôi bị b ắ t  c//ó/c. Vì cứu tôi, cậu ấy cũng bỏ lỡ kỳ thi. Để trả ơn, tôi đã gả cho cậu ấy. Nhiều năm sau, cô bạn thân tốt nghiệp từ trường danh giá, diện mạo lộng lẫy, tới dự đám cưới của tôi. Tôi lại vô tình nghe được đoạn đối thoại giữa cậu ấy và cô ta. “Nhờ có cậu đấy, Như Như mới hai lần đều lỡ kỳ thi, nếu không thì đời này tớ chẳng thể cưới được cô ấy.” Tô Như bật cười đầy giễu cợt. “Ai bảo nó là con của vợ trước ba tôi? Nếu không dẫm nó xuống bùn, thì mẹ tôi làm sao có thể đè đầu bà ta chứ?” Tức giận tột cùng, tôi lái xe đ â//m cả hai thành t/à/n p/h/ế, bị tu/yên á/n t/ử h/ì/n/h. Lần nữa mở mắt, tôi đã quay về năm lớp 12.

Gai Nhọn Thế Gian

Gai Nhọn Thế Gian Nữ streamer mà chồng tôi yêu thích tìm đến tôi, nói rằng cô ta thích chồng tôi và mong tôi thương xót cô ta. Thực sự, tôi đã thấy tội nghiệp cô ta, nên nhanh chóng phân chia tài sản với chồng và ly hôn, đồng thời tự tay giúp họ đăng ký kết hôn. Trong ngày cưới, tôi còn gửi tặng cô ta một món quà lớn: phát lên màn hình lớn giấy báo chẩn đoán ung thư dạ dày của chồng cũ.

Trở Về Năm 1999: Làm Học Bá Vì Con Gái

Trở Về Năm 1999: Làm Học Bá Vì Con Gái Tôi nghỉ việc hơn 2 năm để kèm con học, vậy mà con gái tôi thi đại học chỉ được 200 điểm. Tôi sốc đến mức nghẹn thở, ngất xỉu luôn tại chỗ. Lúc mở mắt ra, mẹ tôi đang dùng ngón tay chọc vào trán tôi: “200 điểm? Mễ Tiểu Lộ, con là heo à? Heo học ba năm chắc cũng không thấp đến thế đâu!” Khoan đã, câu này… sao nghe quen thế? Chẳng phải tôi vừa mắng y chang thế với con gái mình sao?!

Bản Giao Hưởng Tội Lỗi

Bản Giao Hưởng Tội Lỗi Tôi bị nhốt trong buồng vệ sinh vào ngày tổ chức tiệc đính hôn, và thứ chờ đón tôi là một xô nước bẩn. Vị hôn phu của tôi dựa vào cạnh cửa, nụ cười đầy ẩn ý. “Thẩm tiểu thư, đời này cô chưa từng nếm trải cảm giác bị dội nước bẩn lên đầu phải không? Cảm giác thế nào?” “Cũng khá sảng khoái.” Tôi cười còn rạng rỡ hơn cả anh ta. “Nhưng khi thấy người trong lòng anh khóc lóc nằm bẹp trên sàn thì tôi lại càng sảng khoái hơn.”

Đừng Tin Ảo Thuật Gia

Đừng Tin Ảo Thuật Gia Bạn trai ảo thuật gia của tôi đã chết. Trong tiết mục ảo thuật “xẻ đôi cơ thể” trên sân khấu, anh bị cưa thành vô số mảnh ngay trước mặt khán giả. Khi lo hậu sự cho anh, tôi tìm thấy một mảnh giấy trong dạ dày của anh. Trên đó ghi: “Bảo bối, màn ảo thuật vĩ đại nhất thế kỷ 21 đã bắt đầu, hãy chờ đón nhé. Ngày các vị thần ngã xuống, cũng là ngày anh tái sinh.”

Báo Thù Đi! Thiên Kim Thật

Báo Thù Đi! Thiên Kim Thật Tôi mang theo hệ thống siêu năng lực, xuyên vào truyện thiên kim thật giả. Nhìn người phụ nữ sang trọng trước mặt, mắt đỏ ửng, ôm cô bé ốm yếu vào lòng, khóc nức nở nói: “Không ai được phép chia cắt mẹ con tôi…” Tôi ngồi phịch xuống đất, khóc gào: “Bố mẹ, đừng đuổi em gái đi mà, không có em thì con sống sao đây…” Mọi người: “?”

Tôi Cũng Không Muốn Làm Nữ Phụ Độc Ác

Tôi Cũng Không Muốn Làm Nữ Phụ Độc Ác Tôi là một nữ phản diện xinh đẹp nhưng ngốc nghếch. Sau khi ngủ với anh trai của nam chính, tôi quyết định bỏ cha giữ con, khởi động kế hoạch báo thù đầy tội ác—để con thay tôi trả mối hận này! Trong sân trường mẫu giáo, tôi chỉ vào con trai của nam chính. “Đó là con trai của kẻ thù mẹ! Con nhất định phải dằn mặt nó, hành hạ nó, khiến nó trở thành con chó của con!” Con gái tôi nghiêm túc gật đầu. “Mẹ yên tâm, con sẽ hoàn thành nhiệm vụ!” Thế là, vào giờ ăn, con bé cướp thịt trong bát cậu ta. Lúc rửa tay, nó chen hàng của cậu ta. Giờ ngủ trưa, nó giật chăn của cậu ta. Nhưng con trai nam chính không những không tức giận, mà còn muốn đi theo con bé về nhà. Ai ngờ, tối hôm đó, cậu ta gọi một cú điện thoại, kéo đến một người—anh trai của nam chính. Người đàn ông chậm rãi tháo cà vạt, từng bước ép sát tôi: “Ngủ xong thì giả vờ như không quen, còn mang thai bỏ trốn?” “Chủ nhân của em dạy em như vậy sao?”  

Kẻ Điên Dịu Dàng

Kẻ Điên Dịu Dàng Trở lại năm 1983, tôi gắng gượng mở mắt, liếc nhìn đứa con gái vừa mới chào đời, rồi tự véo mình một cái để không ngất đi.

Con Gái Tôi Đã Trưởng Thành

Con Gái Tôi Đã Trưởng Thành Con gái khăng khăng đòi kết hôn với một gã đàn ông có tiền sử bạo hành gia đình, lại còn là kẻ ba lần ly hôn. Tôi cố gắng hết sức khuyên nhủ. Nhưng con bé lại nói với tôi: “Mẹ có hôn nhân không hạnh phúc, nên muốn con cũng không được hạnh phúc sao?” Ngày hôm sau khi con bé lén lấy sổ hộ khẩu đi đăng ký kết hôn với gã đàn ông kia, tôi đã đưa ra quyết định tại cuộc họp cổ đông. Tên người thừa kế tập đoàn được thay bằng đứa con gái nuôi. Đến lúc này, tôi mới thực sự hiểu rõ. Huyết thống không quan trọng, điều quan trọng là ai thừa kế được bộ não của tôi.

Trò Chơi Trả Thù Trong Căn Biệt Thự

Trò Chơi Trả Thù Trong Căn Biệt Thự Đêm khuya, anh bạn trai nằm bên tôi nhẹ nhàng đứng lên đi đến căn phòng bên cạnh của bạn thân tôi. Tôi từ từ mở mắt ra rồi đi vào nhà vệ sinh. Sau khi ấn công tắc, bức tường to lớn lập tức biến thành một chiếc gương hai chiều. Phía sau chiếc gương là căn phòng kế bên.

Phản Ứng Dây Chuyền

Phản Ứng Dây Chuyền Tôi là học trò giỏi nhất dưới trướng thầy hướng dẫn. Nhưng sư muội mới đến đã ăn cắp toàn bộ thành quả nghiên cứu của tôi, còn trắng trợn vu cáo tôi đạo văn của cô ta. Cô ta mới là thiên tài chân chính. Đối mặt với một sư muội ngạo mạn tự phụ, tôi chỉ nói: “Nếu đúng là vậy, thì cô hãy tái hiện lại thí nghiệm đó trước mặt mọi người đi.” Sau mấy lần thí nghiệm đều ph..át n..ổ, hiện trường im phăng phắc. ⸻ “Tần Cẩm Văn, em theo thầy bao năm như vậy, cũng được xem là sư tỷ.” “Vậy mà chẳng những không chăm sóc đàn em, còn đạo văn, ăn cắp kết quả nghiên cứu của người khác, thật sự khiến thầy quá thất vọng.” “Vì nể tình thầy trò bao năm, thầy không đuổi học em, để lại cho em chút danh tiếng. Em tự mình làm thủ tục thôi học đi.” Thầy nói xong thì quay sang an ủi cô gái đứng bên cạnh: “Được rồi, đừng khóc nữa, thầy sẽ xử lý chuyện này ổn thỏa.” Nói rồi thầy cầm tập hồ sơ, quay lưng rời đi, không muốn nhìn tôi thêm một cái. “Thầy, em bị oan!” Tôi vội vàng gọi với theo. Tôi theo thầy bao nhiêu năm. Chẳng lẽ thầy còn không tin nhân cách của tôi sao?

Sẽ Không Quay Đầu

Sẽ Không Quay Đầu Trần Hạo Vũ vừa đi công tác về, trong căn nhà nhỏ đi thuê của bọn họ không một tiếng động, một chút sức sống cũng không có. Lúc này anh ta mới mở cuộc trò chuyện với bạn gái ra, tin nhắn gần đây nhất là từ ba ngày trước, một câu “chúng ta chia tay đi” của Bạch Tiểu Dụ. Tình cảm của Bạch Tiểu Dụ đối với Trần Hạo Vũ là ngày càng tăng thêm, thời gian càng lâu càng sâu sắc, Trần Hạo Vũ thì ngược lại, càng lâu càng nhạt đi. Sau khi chia tay, tình cảm của Bạch Tiểu Dụ đối với Trần Hạo Vũ lùi dần về con số không, càng lâu càng phai, Trần Hạo Vũ thì ngược lại, càng lâu càng quyến luyến.