Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Truy Thê? Trễ Rồi

Truy Thê? Trễ Rồi Tại buổi tiệc tụ họp thương nghiệp của gia tộc, một bác trong nhà họ Giang hỏi tôi: “Bao giờ thì định có con vậy?” Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên bụng, mỉm cười: “Tôi có rồi.” Cả đám người ngay lập tức quay sang chúc mừng Giang Ngôn: “Chúc mừng nhé!” Tôi và anh kết hôn đã mười năm, trong mắt người ngoài, điều tiếc nuối duy nhất chính là chưa có con. Bây giờ cuối cùng cũng xem như trọn vẹn rồi. Chỉ tiếc là… Giang Ngôn chỉ hơi nhíu mày, cằm siết chặt, chẳng có lấy chút vui vẻ nào. Tan tiệc, anh chặn tôi lại: “Tống Chân Chân, chúng ta đã ly hôn ba tháng rồi, em còn muốn nói dối để buộc chặt anh nữa à?” Tôi ngẩng đầu, vẻ mặt vô cùng thản nhiên: “Tôi có nói đứa bé là của anh sao?”

Bạn Trai Keo Kiệt

Bạn Trai Keo Kiệt 【Bạn trai bắt tôi nộp một triệu tiền tiết kiệm】 Sau khi biết tôi có một triệu trong tài khoản, hắn bắt tôi nộp hết cho hắn. “Hồi giờ không phải tại tôi hay mua đồ cho em thì em làm gì tiết kiệm được từng đó? Phải hơn nửa số tiền này là công tôi rồi, đáng ra phải tính là tài sản chung của hai đứa.” Chưa dừng lại ở đó, hắn còn đòi tôi phải chuyển toàn bộ lương hàng tháng vào tài khoản của hắn, rồi giả vờ hào phóng cho tôi một cái “thẻ người thân” với hạn mức 1.500 tệ. Mỗi tháng chi tiêu sinh hoạt của tôi đều phải gói gọn trong 1.500 tệ đó. Nghe thì có vẻ cao thượng: “Anh giữ tiền giúp em, sợ em tiêu hoang.” Tôi gật đầu đồng ý, ngay tối đó xài sạch 1.500 tệ trong thẻ, rồi chặn hắn luôn. Trước khi chia tay mà còn kịp ăn một bữa tối xịn giá 1.500 tệ, cũng đáng.

Khúc Nhạc Hạnh Phúc

Khúc Nhạc Hạnh Phúc Sau khi cắt đứt quan hệ với bạn thân và cùng nhau xoá kết bạn, tôi bắt đầu hối hận. Thế là tôi mặt dày thêm cô ấy lại vào WeChat, mỗi ngày đều nũng nịu lăn lộn nhắn: 【Bảo bối, tớ sai rồi, tớ không thể sống thiếu cậu!】 Ban đầu, bên kia lạnh nhạt như người xa lạ. Nhưng dần dần, cô ấy lại trở nên dịu dàng, quan tâm như xưa. Cho đến một ngày, chúng tôi hẹn đi tắm suối nước nóng cùng nhau. Tôi bất ngờ nhận được cuộc gọi từ cô ấy, đầu dây bên kia ngập ngừng nói: “Hay là… mình làm hòa lại đi nhé?” Tôi sững người: 【Chẳng phải tụi mình đã làm hòa từ lâu rồi sao?】 Ngay giây tiếp theo, một chàng trai điển trai xuất hiện trước mặt tôi. Anh ấy ho nhẹ, mặt ửng đỏ: “Thật sự… phải cùng đi tắm suối nước nóng à? Có phải… tiến triển hơi nhanh không?”

Vừa Lúc Gặp Đào Hoa

Vừa Lúc Gặp Đào Hoa Lúc đang phơi quần áo trên ban công, tay tôi run lên, làm rơi chiếc quần lót họa tiết dâu tây dễ thương xuống dưới. Dưới lầu, một cặp đôi đang chuẩn bị hôn nhau, không lệch chút nào, quần lót rơi thẳng lên…đầu nam sinh. “Đúng là định cmn mệnh mà.”

Không Ngoan

Không Ngoan Chồng tôi lại đang yêu đương rồi, nuôi một cô gái nhỏ. Bây giờ tôi đã hiểu chuyện, không khóc không làm loạn, còn ân cần giục anh ta đi hẹn hò. Anh ta khá hài lòng, khoe khoang với đám bạn thân: “Thấy chưa, lấy vợ là phải lấy kiểu ngoan như thế này.” Nhưng những người anh em của anh ta lại nhìn nhau với vẻ mặt khác thường. Vì, tôi với bọn họ… đều từng “không ngoan” cả. Đặc biệt là người ngồi trong góc kia – đoá cao lãnh chi hoa đó. Tối qua tôi mệt đến mức một ngón tay cũng không nhấc nổi. Vậy mà anh ta vẫn còn ép hỏi: “Bao giờ mới cho tôi danh phận, hửm, nói đi.”

Đâm Đầu Vào Lửa

Đâm Đầu Vào Lửa Hỏi: Có bộ tiểu thuyết nào nữ chính động lòng trước, ban đầu nam chính rất lạnh nhạt với nữ chính, nhưng sau đó lại phải theo đuổi người ta sấp mặt không? Đáp: Tôi mắc bệnh ung th//ư, vào ngày nhận được kết quả, tôi đã trả tự do cho Bùi Chiêu và hoàn toàn biết mất khỏi thế giới của anh ấy. Nhưng tôi quả thật rất có khiếu làm bi//ến thái, trong nhà lắp đầy những đôi mắt của tôi. Camera 4K cho tôi thấy tất cả mọi thứ của Bùi Chiêu một cách vô cùng rõ nét. Tôi cứ nghĩ anh ấy sẽ cảm thấy như trút được gánh nặng, ai ngờ đâu cái người chỉ mong tôi c.h.ế.t quách đi cho rồi ấy lại quỳ lạy trước mặt Phật Tổ hết lần này đến lần khác. Chỉ cầu xin để tôi có thể sống tiếp.  

Không Phải Vợ, Chỉ Là Người Ở

Không Phải Vợ, Chỉ Là Người Ở Ngày thứ ba sau đám cưới, mẹ chồng đã đổi khóa cửa nhà chúng tôi. Bà ta cầm chìa khóa đứng trước cửa, lạnh lùng nhìn tôi: “Căn nhà này là của con trai tôi, cô chỉ là người ngoài.” “Muốn vào à? Mỗi tháng nộp 2000 tệ tiền thuê nhà.” Tôi đứng sững tại chỗ, tay vẫn xách túi rau mới mua, không dám tin vào tai mình. Căn nhà tân hôn này là tôi và chồng, Tề Minh Huyền, cùng nhau góp tiền trả trước, tiền vay mua nhà cũng do cả hai người cùng gánh vác. Dựa vào đâu mà bà ta nói đổi khóa là đổi luôn? Tề Minh Huyền từ trong bếp bước ra, thấy cảnh tượng này liền nhíu mày: “Mẹ, mẹ đang làm gì vậy?” Mẹ chồng ngang ngược đáp: “Mẹ làm vậy là vì con, để cô ta biết trong cái nhà này ai mới là người có tiếng nói.” “Đàn bà ấy mà, không được chiều quá, nếu không sau này còn ra thể thống gì?” Tôi hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh: “Cô ạ, trên sổ đỏ căn nhà này có tên cả hai vợ chồng cháu.” “Cháu có quyền sống ở đây.”

Không Ai Thoát Khỏi Luật Nhân Quả

Không Ai Thoát Khỏi Luật Nhân Quả Chồng tôi ngoại tình, tiểu tam đến tận nhà tìm tôi: “Cháu là con gái của Hàn Huyền đúng không?” Tôi khựng lại, phát hiện cô ta nhầm tôi là con gái của chồng mình. Thế là tôi thuận nước đẩy thuyền. Tiệc sinh nhật của chồng, giới thượng lưu tề tựu đông đủ. Gương mặt đầy kích động của anh ta, ngay khoảnh khắc nhìn thấy tôi tay trong tay với tiểu tam cùng livestream chờ anh bước vào, lập tức hóa đá. Không ngoài dự đoán, mạng xã hội nổ tung.

Phần 2 - Như Ý Bắt Yêu Hồ

Như Ý Bắt Yêu Hồ Phần 1: Như Ý bắt chuột quỷ Phần 2: Như Ý bắt Yêu Hồ Phần 3: Như Ý bắt Lợn Yêu Phần 4: Như Ý bắt Chồn Tinh Con Yêu Hồ mà tôi đã truy đuổi suốt một thời gian dài cuối cùng cũng lộ diện. Tôi lén vào phòng trang điểm của ngôi sao đình đám, hít lấy mùi hương trên áo của hắn, với vẻ mặt đầy phấn khích: “Ah~ đúng là mùi này rồi!” Nhưng ngay giây sau, cảnh sát xuất hiện. Khoan đã! Tôi không phải kẻ biến thái! Tôi đến đây để bắt yêu đấy!

Những Ngày Sống Cùng Mẹ Kế

Những Ngày Sống Cùng Mẹ Kế Mẹ kế tôi là “tiểu tam” chen chân lên chính thất. Nhưng bà khác với mấy “tiểu tam” thông thường, bà bước vào nhà tôi với một đống tài sản khổng lồ. Nhờ vào cái đầu “yêu là tất cả” của mẹ kế, từ nhỏ tôi đã sống sung sướng trong nhung lụa. Nhưng bố tôi thì không biết điều. Không lo ôm chặt đùi bà vợ giàu, lại ra ngoài tìm thêm “tiểu tứ”. Mẹ kế tức giận, muốn trả cả bố lẫn tôi về chỗ cũ. Ai ngờ mẹ ruột tôi là người đầu tiên nhảy ra tát bố tôi một cái: “Lúc trước chị Lộ (mẹ kế) cho tôi 5 triệu tệ đó, tôi không trả lại đâu!”

Xuyên Tới Mười Năm Sau

Xuyên Tới Mười Năm Sau Tôi xuyên tới mười năm sau. Thiếu niên dịu dàng đã từng yêu tôi vô cùng sâu đậm. Bây giờ là ông lớn trong giới kinh doanh, chạm tay là bỏng. Điểm nào của anh cũng tốt, chỉ là ánh mắt nhìn về phía tôi, không có kinh ngạc, cũng không có mừng rỡ. Chỉ còn lại một vùng lạnh lùng và hận ý trống rỗng. Tất cả mọi người đều nói, tôi nên trả mạng cho Lục Hoài.  

Tro Tàn Dưới Ánh Mặt Trời

Tro Tàn Dưới Ánh Mặt Trời Ba mươi lăm năm trước, bác sĩ trao cho tôi một tờ kết quả chẩn đoán vô sinh — từ đó dập tắt hoàn toàn hy vọng được làm mẹ. Trong lúc tôi suy sụp nhất, chính là anh ấy, Giang Thần, đã đi triệt sản. Anh dùng hành động để nói với tôi rằng: “Ôn Noãn, anh có thể không cần con, nhưng anh không thể không có em.” Khi đó, tôi cảm động trước tình yêu sâu nặng của anh, đã huy động toàn bộ thế lực nhà họ Ôn để nâng đỡ chàng trai nghèo năm ấy trở thành người giàu nhất Hải Thành. Anh cũng không phụ kỳ vọng của tôi, mấy chục năm trời một mực đối tốt, chỉ cần tôi ho một tiếng, anh liền hoảng hốt cuống cuồng. Ai nấy đều ghen tị vì tôi có số hưởng: không con cái bên cạnh, vẫn có thể vững vàng làm bà Giang. Tôi cũng từng nghĩ vậy. Cho đến ngày tôi nghe được phong thanh… Giang Thần đã sắp xếp cho “con trai ruột” của mình vào công ty để tiếp quản quyền lực.

Hoa Hồng Rực Rỡ

Hoa Hồng Rực Rỡ “Bạch nguyệt quang của anh quay về rồi, tôi nhường chỗ.” Tôi nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt với vẻ mặt u ám, nói. “Được thôi.” Anh bỗng nhiên cười, như bầu trời xanh rạng rỡ sau cơn giông, đôi mắt sâu thẳm như xoáy nước khóa chặt lấy tôi. “Nhưng trên hợp đồng của chúng ta vẫn còn hạn đến tháng sau, nếu em muốn đi sớm.” Anh đột nhiên vươn tay kéo tôi lại, bàn tay rộng lớn giữ chặt eo tôi, khiến tôi không thể trốn thoát. “Phiền em trả trước phí vi phạm hợp đồng đã.” Tên khốn này. Mãi đến một tháng sau, khi nhìn thấy Bạch Chấp trong cơn say, tôi mới biết “bạch nguyệt quang” mà anh mãi không quên, hóa ra tôi chưa từng gặp qua.  

Phần 5 - Người Dọn Dẹp Công Viên Giải Trí Thế Giới 

Phần 5 – Người Dọn Dẹp Công Viên Giải Trí Thế Giới  Tôi đã mở cánh cửa dẫn vào trò chơi kinh dị cấp 3S. Đây là một thế giới chỉ những kẻ ăn nấm ảo mới có thể hiểu nổi. Kinh dị, dơ bẩn, u ám, đẫm máu, cấm trẻ em dưới 18 tuổi. Tiếng cười ghê rợn của BOSS vang vọng khắp thế giới: “Chào mừng đến với Công Viên Giải Trí Thế Giới, nơi không ai có thể thoát ra.” Hắn không biết rằng tôi là người quét dọn duy nhất của phó bản này, được ông chủ đứng sau trò chơi kinh dị giao phó nhiệm vụ tìm hắn để ký vào một cuốn sách vàng ròng giống như hợp đồng bán thân. Khi tôi dúi cuốn sách vào mặt hắn, thế giới bắt đầu thối rữa. Hắn nhìn tôi chằm chằm: “Không ai có thể chi phối ta.” “Kẻ hèn nhát, tôi chỉ làm một lần thôi.” Khi nguy hiểm ập đến, cái đầu của ông chủ nhảy tưng tưng xuất hiện: “Khuyên ngươi nghĩ kỹ trước khi nói.”

Phá Đảo Thế Giới Ảo

Phá Đảo Thế Giới Ảo Tôi xuyên vào truyện ABO, trở thành giới tính thứ tư đầy bi kịch và mạnh mẽ: Enigma. Mùi hương của người khác, hoặc ngọt ngào, hoặc lạnh lùng, hoặc gợi cảm. Còn mùi hương của tôi – sát khí ngút trời!!! Người ta phát tình, còn tôi thì phát đin! Tôi gào rú, méo mó, bò trườn trong bóng tối. Gặp Alpha nào, tôi cũng đánh dấu thành Omega độc quyền của tôi hết! “Chủ nhân, xin… xin người rủ lòng thương xót…” Tôi: “Thương xót cái gì mà thương xót! Đại ca đây muốn chiến đấu! Đại ca đây muốn chiến đấu!!!”

Con Gái Bảo Mẫu

Con Gái Bảo Mẫu Con gái của bảo mẫu trong kỳ nghỉ hè đã đến nhà tôi ở nhờ. Bố mẹ tôi vì nể mặt bảo mẫu nên rất quan tâm chăm sóc cô ta. Cô ta dần dần hòa nhập vào gia đình tôi, chăm chỉ, hiểu chuyện, nói năng ngọt ngào và vui vẻ. Cô ta thường nhờ tài xế nhà tôi chở đi gặp bạn bè, bố mẹ tôi đều vui vẻ đồng ý. Cho đến một ngày, tôi tan làm sớm và vô tình nghe thấy cô ta ngọt ngào nũng nịu với mẹ tôi: “Dì ơi, dù gì chị Băng Băng cũng không có ý định sinh con sau này mà.” “Hay là dì nhận con làm con gái nuôi, con kết hôn với cháu trai của dì, đứa bé chúng con sinh ra đều là người nhà mình, ta kết thông gia thân thiết, để dì hưởng niềm vui gia đình trọn vẹn.”

Đừng Quên Anh Đã Từng Yêu Em

Đừng Quên Anh Đã Từng Yêu Em Nhà bị cháy, anh trai liều mạng cứu tôi ra ngoài, kết quả bị t/à/n phế hai chân. Để chữa chân cho anh, tôi làm liền năm công việc mỗi ngày, nửa năm gầy đi ba mươi cân. Cho đến một ngày, khi kiệt sức đến mức sắp ngất đi, trước mắt tôi bỗng hiện lên một hàng chữ như bình luận nổi: “Con ngốc vật hi sinh, cô ta có biết nam chính liều mạng dẫn cô ta rời đi, là sợ cô ta phát hiện bí mật trong thư phòng không?” “Có người ngốc như vậy, bảo sao nam chính nghiện giả tật ở chân.” “Giờ này người ta đang ở trường đua, cùng cô em gái nhà bên đua xe đấy!” Tôi vội vàng đến trường đua, đúng lúc thấy anh trai cán đích chiến thắng. Cô gái hàng xóm quen thân từ nhỏ, đỏ mặt e dè, đưa bó hoa tươi đến trước mặt anh. Tôi không nói một lời, rời đi không dấu vết. Về sau nghe nói, anh trai tôi phóng xe lao xuống vực lúc nửa đêm. Chỉ vì nhìn thấy một bóng lưng giống tôi đến bảy phần…

Đội Mồ Tìm Dương Khí

Đội Mồ Tìm Dương Khí Mười năm sau khi chết, hồn phách của tôi sắp tiêu tan. Để giữ mạng, tôi nghĩ ra một kế hoạch hiểm độc, chính là xâm nhập vào giấc mơ của người yêu cũ, vay mượn dương khí. Nghĩ lại, năm đó là tôi không tốt, đáng lẽ không nên đá anh. Nhưng anh cũng có lỗi đấy! Nếu chịu đốt cho tôi một nghìn tỷ tiền âm phủ, tôi sẽ tha thứ, tiện thể để anh hôn một cái. Người yêu cũ vui vẻ đồng ý. Nhưng kết quả là tối hôm sau, tôi bị thầy pháp do chính anh mời đến giam cầm tại nhân gian. Một tháng sau, môi tôi khô nứt, chân run lẩy bẩy, chật vật bò về địa phủ. Cứu với, dương khí sắp tràn ra ngoài rồi!

Quẻ Xăm Đoán Mệnh

Quẻ Xăm Đoán Mệnh Lúc tôi bày sạp xem bói, có một người phụ nữ xin được xăm thượng thượng. Cô ta vui mừng nhướng mày, cho rằng chuyện tốt sắp tới. Nhưng tôi nhìn thẻ xăm này, nói với cô ta: “Cô sắp chết rồi, sống không được mấy ngày nữa.” Bởi vì thẻ trúc đã chảy máu, có người phải chết.

Tiên Tri Tội Ác

Tiên Tri Tội Ác Tôi đã có một phần mềm có thể dự đoán vị trí của con người. Trước kỳ nghỉ, tôi thử kiểm tra vị trí của mình sau năm ngày. Phần mềm đưa ra câu trả lời: “Tây Minh Viên, Đông Thịnh Viên, Nam Cảnh Viên, Bắc Lệ Viên.” Đây là bốn khu vườn xanh trong trường học của tôi. Làm sao tôi có thể xuất hiện ở bốn nơi cùng lúc? Nhưng ngay giây tiếp theo, tôi chợt hiểu ra.