Hiện đại
Sau Khi Kết Hôn Với Phản Diện Miệng Độc Tôi là thiên kim nhà họ Tần, vừa mới phá sản. Để cứu công ty, cha gả tôi cho Lục Châu, một ông trùm công nghệ mới nổi. Không ai biết, Lục Châu chính là người yêu cũ từng bị tôi đá. Đêm tân hôn, anh ta lạnh lùng nhìn tôi: “Đừng tưởng tôi còn thích em. Cưới em chỉ là giải pháp tạm thời. Đợi xong vụ thâu tóm, chúng ta ly hôn.” Ngay khoảnh khắc ấy, một loạt dòng bình luận như “hiện hồn” trước mắt tôi: 【Phản diện này ngoài miệng cứng rắn, trong tim mềm nhũn.】 【Nữ phụ à, đừng tin hắn! Tôi thề đấy, mỗi tối hắn đều nhìn ảnh cô rồi chảy nước miếng.】 【Phản diện ngoài miệng: Đừng tưởng tôi thích em. Trong lòng: Huhu sao vợ chưa tới ôm tôi vậy?】 【Nữ phụ ngốc nghếch, cô chỉ cần gọi một tiếng “chồng yêu”, là hắn sẽ hóa cún con vì tình yêu, quấn lấy cô không rời.】 Nhìn Lục Châu đang chuẩn bị rời đi, tôi thử gọi một tiếng: “Chồng à?” Thân hình anh lập tức khựng lại, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào tôi, như thể giây tiếp theo sẽ nhào tới và nuốt chửng tôi không chừa một mẩu.
Tôi đã chơi game suốt một đêm với đại ca học đường, tôi lên được rất nhiều sao, còn cậu ấy thì “lên” luôn cả lòng.Khi bị đàn em của cậu ta đăng lên tường tỏ tình, tôi hoàn toàn ngơ ngác.Đàn em cậu ta còn bảo: “Cho bạn một cơ hội theo đuổi đại ca bọn tôi.”Thực ra… cái cơ hội này tôi không cần lắm đâu…Nhưng rõ ràng, đại ca thì không định buông tha tôi.
Bỏ Hay Lấy Nhà tôi có một trò chơi. Gặp chuyện không quyết định được thì cứ bốc đậu trong thùng, bốc trúng đậu đỏ chính là có, bốc trúng đậu xanh chính là không. Lần nào em trai tôi cũng bốc trúng đậu đỏ. Cho nên em trai tôi được vào trung học phổ thông, được vào đại học, tốt nghiệp ở lại Bắc Kinh làm việc, cuộc sống tươi đẹp rạng rỡ. Mà tôi tốt nghiệp trung học cơ sở xong liền vào nhà máy làm công nhân, xem mắt gả cho một ông chồng, ru rú trong thôn tối tăm không có ánh mặt trời. Ba mẹ nói là số mệnh của em trai tôi tốt. Trọng sinh trở về ngày hôm đó, tôi và em trai lại bốc thăm xem ai được học tiếp. Tôi lật tung thùng đậu dùng vải che lên, đậu xanh rải đầy đất, không có một hạt đậu nào là đỏ. Vẻ mặt em trai tôi kinh ngạc vô cùng, bị tôi mạnh mẽ tách tay ra, rớt ra hạt đậu đỏ kia. Thật ra trong thùng đậu chỉ có đậu xanh, đậu đỏ đã sớm nằm trong tay em trai tôi rồi.
Ngày hôm đó, con gái tôi chỉ vào bức ảnh tốt nghiệp cấp ba của tôi và hỏi: “Chú đẹp nhất trong ảnh là ai vậy mẹ?”Tôi dừng lại vài giây, rồi nói: “Chú đó là người mà mẹ đã thích nhiều năm.”“Vậy sao mẹ không cưới chú đó?”“Vì chú đó mãi mãi chỉ thích những cô gái xinh đẹp hơn mẹ.”Năm đó trong lúc tôi tuyệt vọng nhất vì sự giằng xé, tôi đã chọn kết hôn để khiến anh ta hối hận.Nhưng sau đó, tôi nhận ra rằng, hóa ra tôi cũng có thể yêu một người khác, không nhất thiết phải là Lục Kinh Trạch.
Người Mặt Dày Sẽ Vô Địch Thiên Hạ Ba chồng tôi vì muốn đuổi mẹ tôi ra khỏi nhà mà trực tiếp đặt một chiếc giường tầng trong phòng ngủ. Còn vô cùng “rộng lượng” nói: “Bà là khách, bà chọn trước đi, muốn nằm giường trên hay giường dưới?” Thậm chí còn mặt dày tuyên bố: “Đây là nhà con trai tôi, tôi ở nhà con trai mình thì có gì sai?” “Ngược lại là bà đó, làm mẹ vợ mà ở lì đây gần chục năm rồi, bà không thấy ngượng à?” “Nếu bà không thấy ngượng thì sau này hai ta cùng ở một phòng, tôi không chê đâu!” Nghe mấy lời này, không chỉ mẹ tôi mà cả tôi cũng t/ứ/c đến toàn thân run rẩy. Đúng là vô liêm sỉ! Ông ta quên ai là người bỏ tiền mua căn nhà này rồi sao?
Ông Chủ Yêu Thầm Tôi Dạo này tôi khá yêu thích một quán đồ ăn mang về. Nhưng một ngày nọ, quán đó đột nhiên ngừng hoạt động. Đặt đồ ăn của quán khác thì bị ăn trộm, phần thứ hai được giao đến, tôi ăn miếng đầu tiên đã khóc. Thật sự quá khó ăn! Bị đả kích kép, tôi gọi điện cho ông chủ phát điên lên. “Ông chủ, mau cứu tôi, tôi sắp chết đói rồi, làm ơn giao cho tôi một phần thịt kho tàu đi!” Ông chủ im lặng một lúc, bảo tôi đợi. Một giờ sau, một anh chàng đẹp trai tay trái giơ cao chai truyền dịch, tay phải cầm phần thịt kho tàu tôi mong ngóng gõ cửa nhà tôi.
Giăng Bẫy Cặn Bã Tiêu Cẩn Nhiên ngoại tình rồi. Chúng tôi yêu nhau bảy năm, kết hôn bốn năm. Cuối cùng anh ta cũng không cưỡng lại được sự tươi mới cùng dáng vẻ ngưỡng mộ của cô gái trẻ. Ngày biết anh ta ngoại tình. Tôi ngồi bên cửa sổ cho đến khi mặt trời mọc, quyết định trả thù. Cô ta phá vỡ hôn nhân của tôi, tôi sẽ phá vỡ sự nghiệp cùng tương lai của cô ta. Anh ta phản bội tình cảm của tôi, tôi sẽ phá vỡ tiền tài với hạnh phúc của anh ta. Không ai được sống tốt hơn.
Dây Chuyền Tai Hại Một ngày trước kỳ thi đại học, trúc mã tặng tôi một mặt dây chuyền hình mèo cưng. Tôi đang vui vẻ đeo lên cổ thì đột nhiên thấy mấy dòng bình luận hiện lên. 【Chậc chậc, nên tôi mới nói phụ nữ đúng là không có não mà, trong mặt dây chuyền giấu camera siêu nhỏ, ngày mai từng chữ cô ấy viết sẽ bị nhỏ nữ phụ chép vào bài thi của mình!】 【Đúng rồi đó, đây là truyện ngược luyến cẩu huyết không não mà, phòng thi còn chả có máy dò kim loại. Nữ chính sắp tiêu rồi, vì gian lận mà cả đời bị hủy hoại, sau đó vội vã lấy chồng, cuối cùng bị chồng đánh đến chết!】 【Nam chính cũng từ lúc đó mới bắt đầu hối hận, bừng tỉnh nhận ra người mình yêu là nữ chính, rồi bắt đầu báo thù nữ phụ với tên chồng vũ phu, chậc chậc, nam chính điên cuồng cuối cùng cũng bước lên con đường trả thù!】 【Có thể tua nhanh được không chứ, tôi chỉ thích xem đoạn nam chính phát điên thôi ấy! Nghiện thật!】
Người Đi Hoa Cũng Tàn Kỷ niệm ba năm ngày cưới, tôi đang mang thai tháng thứ năm, lại chứng kiến cảnh Lục Kỳ Niên cùng một cô gái trẻ trong phòng ngủ. Hắn từ tốn đứng dậy, thong thả mặc áo, rồi đuổi cô gái ấy đi. Ánh mắt hắn lướt nhẹ qua bụng tôi, tràn đầy sự chắc chắn và ngạo mạn: “Chuyện này sẽ không có lần sau đâu. Gia Nghi, đừng chấp nhặt mấy chuyện này. Sinh đứa con ra mới là chuyện quan trọng.” Tôi ngơ ngác nhìn hắn. Trong khoảnh khắc này, tôi cảm thấy như chưa từng quen biết người đàn ông trước mặt – người từng nằm bên tôi mỗi đêm. Sau đó, nhân lúc hắn ra ngoài, tôi thu dọn hành lý, mang theo người đập nát ảnh cưới, chém hỏng và phá tung mọi thứ trong căn nhà này, rồi rời đi không quay đầu. Hắn nghiến răng nghiến lợi, nói với bạn: “Tôi muốn xem thử khi Thẩm Gia Nghi sinh con, cô ta còn cứng rắn như thế không.” Hắn còn nói: “Cô ta đã ba mươi tuổi, cái thai cũng hơn năm tháng rồi, chẳng lẽ còn dám bỏ?” Theo ý hắn, tôi đã chủ động liên lạc. Sau khi tôi tiêm thuốc bỏ thai. Để hắn phải chứng kiến cùng tôi, xem đứa con này từng chút một rời bỏ thế giới. Mười năm quen biết, ba năm làm vợ chồng, cuối cùng ngay cả một lời từ biệt êm đẹp, để mỗi người có hạnh phúc riêng, cũng không thể. Vậy thì, cá chết lưới rách, ngọc nát đá tan.
Hơi Ấm Gia Đình Hồi nhỏ, cả gia đình nhà tôi tự lái xe đi du lịch. Bố mẹ dẫn chị gái, em trai đi tham quan danh lam thắng cảnh, còn tôi bị bỏ quên trong xe bốn tiếng đồng hồ, suýt chết ngạt. “Ôi, chúng tôi quên mất con bé, cứ để con bé ở trong xe đợi chúng tôi là được.” Khi cảnh sát liên lạc với bố mẹ tôi, họ đã nói như vậy. Hai mươi năm sau, xảy ra động đất. Chị gái bế cháu trai, em trai dắt con chó của mình, bố tôi cầm sổ tiết kiệm với giấy tờ tùy thân. Cả nhà vội vã chạy trốn nhưng không ai nhớ đến mẹ tôi đang cảm lạnh ngất xỉu. Sau đó, mẹ tôi khóc gọi điện cho tôi. “Ôi, họ quên mất mẹ sao?” “Ngoan ngoãn ở nguyên chỗ đợi người khác đến tìm mẹ… hóa ra là không được sao?”
Ảnh Đế Sập Nhà Vào cái ngày Giang Lâm “sập nhà”, tôi đang ở nhà nấu bún ốc cay. Mùi măng chua nồng nặc vừa kịp bá chủ cả phòng khách, điện thoại tôi liền nổ tung. Không phải nói ví von. Nó thực sự “oong—— oong—— oong——” rung lên theo nhịp điệu t/ận thế, lăn từ trên bàn trà xuống mép thảm, suýt nữa thì bổ nhào xuống đất. Tôi vừa hút sợi bún cuối cùng vừa luống cuống với tay nhặt điện thoại lên. Trên màn hình là tên của cô bạn thân Tô Hà nhấp nháy liên tục, phía sau là mười mấy tin nhắn chưa đọc, toàn là kiểu hét lên như đang chá/y nhà: “Vãn Vãn!!!!!!! Mau xem hot search!!!!!!!!!!” “Vãi linh hồn vãi linh hồn vãi linh hồn!!!!!! Nhà chị Giang s/ập rồi!!!!!!” “Livestream!! Mở livestream mau!!! Show truyền hình của Giang Lâm phát sinh chuyện rồi!!!” Nước súp bắn lên tay tôi, bỏ/ng đến mức tôi giật nảy mình. Tim tôi chợt lỡ một nhịp. Giang Lâm? Xảy ra chuyện?
Dù Thế Nào Cũng Thích Em Lần đầu tiên gặp Bùi Chấp, anh ấy mặc một chiếc áo sơ mi đã bạc màu, trên tay cầm trợ cấp dành cho sinh viên nghèo. Mà gương mặt ấy, đẹp đến mức khiến người ta giận dữ. Thế là tôi giả vờ làm một nữ sinh viên nghèo đầy nghị lực để tiếp cận Bùi Chấp, kéo anh ấy ra hàng quán ven đường trong cơn gió lạnh cắt da để ăn dĩa bánh cuốn giá năm tệ. Anh ấy chở tôi trên chiếc xe điện nhỏ, rong ruổi quanh hồ Vị Minh của Bắc Đại. Cho đến khi tôi nhắm trúng viên kim cương đỏ Winston trị giá hàng chục triệu nhưng lại bị người khác nhanh tay đoạt trước. Bùi Chấp lấy ra viên kim cương đỏ có tông màu hoàn mỹ ấy, nâng mặt tôi lên rồi hôn một cái: “Mua đại thôi, đừng chê nhé.”
Mất Mát Tuổi Thanh Xuân Lần đầu tiên đến tháng năm mười lăm tuổi, tôi đã làm bẩn ghế sau xe BMW của mẹ. Bà túm tóc tôi lôi xuống xe, tiện tay cầm chiếc túi xách giá vài vạn tệ đập vào bụng tôi. Khi cái tát của bà rơi xuống khiến tôi choáng váng, thì những bạn nam cùng lớp đang chơi bóng đi tới. Họ nhận ra tôi, ánh mắt dừng lại ở chiếc quần đã nhuộm đỏ của tôi. Một khắc này, mẹ tôi đẩy tôi ra. “Bọn họ quen biết mày đúng không?” “Đến đây, đến đây! Dứt khoát mất mặt luôn đi!” Nhìn lan can cầu chỉ cao tới thắt lưng mình. Tôi rất muốn nhảy xuống.
Lẩu Âm Dương Chào mừng quý khách đến với quán lẩu bên cạnh nhà tang lễ. – Xương trắng ninh nước trong, thịt luyện dầu đỏ. – Nồi lẩu uyên ương, bố cục âm dương. – Người qua đường hồn xiêu phách lạc. Tôi vô tình mở livestream của bà chủ quán lẩu xinh đẹp, chợt mắt sáng rực, đã lâu lắm rồi tôi mới thấy một đại mỹ nhân nặng tử khí như thế.
Chị Họ Thánh Mẫu Kiếp trước khi đứng xếp hàng mua trà sữa với chị họ, bọn tôi trông thấy một người đàn ông cao lớn đánh bạn gái ngay trên phố. Tôi lấy điện thoại ra định ấn 110 báo cảnh sát. Nhưng chị họ lại cướp lấy điện thoại của tôi: “Báo cảnh sát không kịp đâu, cô ấy sắp bị đánh chết rồi! Không phải em từng học võ à, đến giúp đi!” Chị ta lập tức đẩy tôi đến bên cạnh người đàn ông đang nổi điên kia, bản thân thì kéo cô gái nọ đến chỗ an toàn trốn mất. Cuối cùng hại tôi bị chém chết ngay tại chỗ, chị ta lại có được tiếng thơm “girls help girls’, lập hình tượng chiến đấu vì phái đẹp, trở thành blogger có tiếng, kiếm được bộn tiền. Được trao cho một cơ hội sống lại, tôi trở về ngày xảy ra sự việc.
Chiến Tranh Lạnh Tôi đang chiến tranh lạnh với bạn trai thì phát hiện mình mang thai. Tôi chặn anh ấy, đăng bài lên vòng bạn bè nói rằng mình có thai, rất nhiều bạn bè vào chúc mừng anh ấy. Tôi đăng một bài khác trên vòng bạn bè và chỉ mình anh ấy mới xem được, kèm theo bức ảnh là dòng chữ: “Không phải mẹ không yêu con, chỉ là mẹ không muốn con đến với gia đình không có tình yêu này mà thôi.” Vị trí tại bệnh viện Hắc Tâm.
Tôi Không Ngốc Ngày khai giảng đầu tiên, để hòa nhập với bạn bè, ông bố tỷ phú trăm tỷ dặn tôi phải giả nghèo. Có vẻ tôi nhập vai hơi quá… Chẳng bao lâu, cả trường đều đồn ầm lên rằng Hạ Thất Thất là con nhỏ nghèo kiết xác, mơ tưởng đến nam thần giàu có nhất trường, mong một bước lên đời thành phượng hoàng. Hôm nay là sinh nhật của nam thần. Hoa khôi của trường, vì muốn làm tôi mất mặt, đã đứng trước đám đông cười khẩy: “Có một vạn đây, mày dám nhảy xuống hồ bơi mùa đông không?” Ngay lúc đó, trực thăng của ba tôi lượn vòng trên biệt thự, loa phóng thanh vang lên: “Ai muốn biểu diễn nhảy cầu trước mặt con gái tôi – Hạ Thất Thất, mỗi lần tôi thưởng mười vạn!”
Tôi vừa trùng sinh, lập tức kéo cả nhà chú dì cùng nhau chơi mạt chược. Kiếp trước, chị dâu họ tôi dan díu với gã đàn ông bên ngoài rồi có thai, anh họ tôi thì nâng cô ta lên tận mây xanh. Để không bị phát hiện, chị dâu cố tình lén ra ngoài chơi xe điện đụng rồi bị tông đến mức sảy thai. Sau đó, cô ta nhào vào lòng anh họ tôi vừa khóc vừa kể lể: “Em vốn không muốn đi, đều là Trương Nhã Nhã cứ khăng khăng kéo em đi chơi xe điện đụng.” Tôi còn chưa kịp giải thích, thằng bạn thanh mai trúc mã đứng bên đã nhảy ra chỉ trích tôi. “Trương Nhã Nhã, cô lớn từng này tuổi rồi còn thích chơi mấy trò trẻ con đó, chắc chắn là cô kéo chị dâu đi chơi xe điện đụng, không thì sao chị ấy lại bị sảy thai!” Cả nhà anh họ tôi tức phát điên, trói tôi lên xe điện đụng rồi tông chết tôi. Sau khi chết tôi mới biết, thì ra anh họ tôi bị yếu tinh trùng, đứa con đó là của thằng bạn thanh mai trúc mã kia. Mở mắt lần nữa, tôi đã quay về thời điểm chị dâu rủ tôi đi chơi xe điện đụng.
Cố Ý Dụ Dỗ 1 Tôi và chồng ly hôn xong, như ý nguyện gả cho lão Vương ở sát vách. Còn chồng trước của tôi cũng như ý nguyện cưới cô góa phụ tên là Hồ Lệ Tĩnh. Vốn tưởng đôi bên mỗi người một nhà, ai nấy yên ổn, nhưng cái gã chồng cũ cùng cô vợ mới của anh ta lại muốn gây chuyện. Chồng cũ chạy sang nhà tôi nói tôi không biết xấu hổ, nói tôi và lão Vương đã lén lút cấu kết với nhau từ lâu. Còn vợ anh ta thì nay chạy sang nhà tôi mượn muối, mai lại chạy sang mượn tiền, mà hễ có dịp là liếc mắt đưa tình với lão Vương nhà tôi. Chồng cũ thì nhiệt tình thích giúp người, vợ hắn mặt dày lại sang gọi “người đàn ông nhà tôi” qua giúp, muốn người đàn ông của tôi gánh nước, bổ củi cho ả. Tôi đời nào chiều theo bọn họ!
Tái Sinh Toàn bộ gia đình 5 người nhà chồng tôi đều bị s//á .t h .ạ/i. Mà tôi, chỉ vì đang bị tạm gi/ữ ở đồ/n cản/h sát nên may mắn thoát nạn. Là người thân của nạ/n n hâ/n, tôi chìm trong đ/au đớn không sao thoát ra được. Cảnh sát vậy mà vẫn không ngừng chất vấn tôi: “Đồng phạm của cô là ai?”