Hiện đại
Roi Đánh Hồn 2 – Xung Sát Lần đầu tiên theo sư phụ lái xe tải đường dài, nửa đêm tôi bỗng nghe thấy có người gọi tên mình. Tiếng gọi khiến tim tôi đập loạn nhịp. Tôi bám vào cửa sổ xe, thò đầu ra ngoài nhìn, nhưng ngay lập tức bị sư phụ kéo giật trở lại! Ông nhanh chóng hạ cửa kính, phun mạnh đầu thuốc lá đang hút ra ngoài, rồi chỉ tay vào con đường tối đen trước mặt mà chửi rủa không ngớt. Lúc đó tôi còn nhỏ, chẳng biết sư phụ đang chửi ai, chỉ có thể co ro như con tôm trong ghế phụ, không dám lên tiếng. Sau này, tôi một mình lái xe tải suốt hơn mười năm, chưa bao giờ gặp lại tình huống có người gọi tên mình giữa đêm khuya nữa. Cho đến ba ngày trước, tôi đột nhiên nhận được tin sư phụ qua đời. (*) Xung sát: Một nghi thức liên quan đến việc hóa giải điềm xấu, tà khí hoặc các yếu tố không tốt lành trên đường đi.
Đường Núi Quanh Co Hồi nhỏ, sau núi nhà tôi có một con đường quanh co, thường xuyên xảy ra tai nạn chết người. Ông tôi rất rành con đường ấy, nên người từ nơi khác hay đến nhờ ông lái xe giúp. Chiều hôm đó, khi trời sắp tối, một người đàn ông bước vào sân nhà tôi. Người hắn đầy đất vàng, bẩn thỉu. Thấy tôi, hắn cười hỏi: “Này nhóc, ông cháu có nhà không? Bác muốn nhờ ông cháu lái xe giúp.”
Cô Bạn Thân Ích Kỷ Bạn thân và bạn trai cô ấy chuẩn bị mua nhà, cô ấy yêu cầu tôi chi một nửa tiền. “Chúng ta có mối quan hệ tốt, sau này chắc chắn cậu sẽ thường xuyên đến ở.” “Cậu bỏ ra tám mươi vạn nhân dân tệ, mua một phòng trong căn nhà mới của tớ đi.” “Cậu lại cho tớ vay thêm tám mươi vạn nhân dân tệ, trả một lần, để tránh phải trả lãi cho ngân hàng.” Tôi không có nhiều tiền tiết kiệm như vậy, nhưng bạn thân không tin, lập tức trở mặt. “Cậu thật sự chỉ nhìn vào đồng tiền, coi mấy đồng bạc đó quan trọng thế sao!” “Đồ keo kiệt, một xu cũng không chịu rút ra, ôm lấy đống tiền thối của cậu mà chết đi!” Cô ta còn đi khắp công ty bôi nhọ tôi, nói thành tích tốt của tôi là do dùng các biện pháp không chính đáng. Nhưng cô ta quên mất rằng, chính tôi đã dẫn cô ta vào công ty, chính tôi đã dẫn dắt cô ta làm dự án. Sau đó, bạn thân nợ hàng triệu, bị bạn trai chia tay, quỳ bên chân tôi cầu xin. Tôi dùng chân đá cô ta ra. Con chó nuôi không thuần, không xứng đáng có cơ hội thứ hai.
Tình Yêu Mắc Cạn Chu Kỳ lần thứ 3 chia tay với tôi. Tôi còn chưa kịp làm lành với cậu ta, giáo viên chủ nhiệm đã điều chỉnh lại danh sách các nhóm học đôi. Tách tôi khỏi cậu ta, ghép tôi với học bá lạnh lùng, xa cách nổi tiếng trong trường. Ai cũng nghĩ tôi và Chu Kỳ sẽ cùng nhau phản đối. Nhưng cậu ta lại là người lên tiếng trước, giọng nhẹ tênh như không: “Vừa hay vứt được cái đuôi theo sau, giao Trình Ngữ cho Tiết Triết. Con ngốc này ngày nào cũng dính lấy người ta, để xem lần sau cậu ta còn có cơ hội giành hạng nhất nữa không.” Bạn thân cậu ta cười phá lên: “Cậu cũng đừng vội mừng, Tiết Triết xưa nay toàn từ chối ghép nhóm, cậu nghĩ người ta muốn nhận Trình Ngữ à?” Trước mắt tôi như hiện lên loạt bình luận quen thuộc: 【Nam chính lại bắt đầu mạnh miệng rồi, tối qua còn ôm điện thoại đợi tin nhắn xin lỗi của Ngữ Bảo, mất ngủ tới tận năm giờ sáng cơ mà!】 【Lần này Ngữ Bảo chỉ chậm xin lỗi một ngày, cậu ta đã bắt đầu mỉa mai! Mặc dù là nam chính ngọt ngào, tôi vẫn muốn xem cảnh cậu ta “đuổi vợ hóa tro tàn”.】 【Ngữ Bảo mau dùng giọng bé bỏng làm lành, lại ôm ôm một cái, đảm bảo câu được cái môi chu lên của ảnh ngay!】 【Ngữ Bảo tuyệt đối đừng lại gần Tiết Triết nhé! Hắn ta là phản diện đấy! Học sinh giỏi toàn trường thì làm gì có người bình thường?!】 Chu Kỳ mặt mày bình thản, tôi khẽ mỉm cười: “Có cơ hội được người đứng đầu lớp dạy học, đúng là vinh hạnh của tôi.”
Thiên Thần Bảo Hộ Chỉ cần anh trai tôi cần là tôi phải cung cấp bạch cầu, tế bào gốc và tủy của mình. Bây giờ anh ấy lại cần một quả thận. “Bọn họ nói nếu hiến thận thì sẽ chết mất, con sợ lắm.” “Cha mẹ ơi, con không muốn chết đâu.” Video khóc lóc cầu xin không muốn chết của tôi lan truyền trên mạng với tốc độ chóng mặt, hơn nữa còn có xu thế càng ngày càng nghiêm trọng. Sau khi mẹ tôi tát tôi một cái thì tôi bị giam lỏng.
Không Cùng Lối Kết hôn 12 năm, người chồng có thu nhập hàng chục triệu của tôi lại phải lòng cô lễ tân mới đến công ty. Cô ta gần 40 tuổi, không xinh đẹp bằng tôi, thân hình cũng không bằng, vậy mà chỉ trong nửa năm ngắn ngủi đã mang lại giá trị tinh thần to lớn cho chồng tôi. Tống Nhạc mệt mỏi nói với tôi: “Ly hôn đi, nhà xe đều để lại cho em. Thẩm Tri Ngư, em có thể buông tha cho anh không?” Tôi cụp mắt, nhàn nhạt đáp: “Được.” Sau đó, tôi mua một cuốn lịch, khoanh tròn mỗi ngày. Đếm ngược đến ly hôn, 30 ngày.
Diễn Chồng tôi chủ động đưa thẻ lương cho tôi giữ. Nhưng lương vừa về tài khoản là hắn lập tức chuyển đi hết. Bạn bè rủ hắn mời ăn uống, hắn liền lôi tôi ra làm bia đỡ đạn: “Tiền đều nằm trong tay vợ tao rồi, tao lấy đâu ra tiền mời tụi mày ăn nhậu?” Hắn suốt ngày ra vẻ nghèo khổ trước mặt người khác, bày ra bộ dạng yêu vợ thương con. Để mặc tôi bị bạn bè hắn chửi là “sư tử Hà Đông”! Về sau, mẹ hắn bị phát hiện mắc suy thận giai đoạn cuối, mỗi tháng đều phải chạy thận. Bà lại không có bảo hiểm hưu trí, thế là quay sang nhắm vào tôi. Bà nói với tôi: “Tao bệnh rồi, đáng lý con trai tao phải bỏ tiền chữa trị cho tao. Nhưng tiền của nó đều do mày giữ, nên mày phải trả.” Chồng tôi cũng hùa theo: “Đúng đó, lương anh đâu có thấp, mấy năm nay chắc em cũng để dành được không ít rồi, mau lấy ra đóng tiền thuốc men cho mẹ anh đi.” Tôi chỉ thấy nực cười. “Diễn nhiều quá rồi nên tự tin là thật luôn rồi đúng không?”
Duyên Âm Khi đi phỏng vấn, tôi tình cờ đi ngang qua một ngôi chùa, liền ghé vào thắp hương cầu nguyện. Nhưng chẳng hiểu sao đầu óc tôi bỗng dưng chập mạch, lại nhét luôn bản lý lịch vào hòm công đức. Tối đó, Bồ Tát nhập mộng báo cho tôi: “Cô gái nhỏ, con đã được Thiên Đình tuyển dụng. Canh ba đêm nay, hãy đến báo danh.”
Gió Động Lòng Cũng Rung Là chim hoàng yến của Tần Nghiêm, tôi chuyên tâm giúp anh ta giải quyết chứng rối loạn cơ thể. Sau khi mang thai ngoài ý muốn, tôi định sẽ nói với anh. Nhưng lại nghe thấy cuộc đối thoại giữa em gái anh và hệ thống: 【Nữ phụ đến thời điểm này chắc là mang thai rồi chứ?】 【Đúng vậy ký chủ, cứ yên tâm, đợi đến khi Tần Nghiêm biết đến sự tồn tại của đứa trẻ, anh ta sẽ không chút do dự mà xử lý cả hai mẹ con. Phải biết rằng, với tư cách là nữ chính, Tần Nghiêm vốn dĩ định sẵn là của cô.】 Tôi không muốn trở thành pháo hôi, liền quyết định bỏ trốn trong đêm. Trong phòng khám VIP sản khoa, bác sĩ phụ trách mãi vẫn chưa xuất hiện. Lâu sau, một bàn tay với các đốt xương rõ ràng vòng ra từ sau lưng, đặt lên bụng dưới của tôi: “Tiểu Ly, tôi cho phép em tự tiện phá bỏ đứa con của chúng ta rồi sao?”
Thần Xui Xẻo Tôi là một thần xui. Từ nhỏ cha mẹ đã mất, trại trẻ mồ côi nhận nuôi tôi chưa đầy ba tháng thì phải đóng cửa. Trường học tôi theo học cũng không trụ nổi quá nửa năm. Thậm chí ngôi chùa tôi từng ghé qua hôm trước thì hôm sau đã bốc cháy một cách bí ẩn. Cuối cùng cũng gắng gượng được đến năm mười tám tuổi, tôi vui vẻ vào làm việc trong một nhà máy. Chưa đầy một tháng, nhà máy phá sản. Không còn ai dám chứa chấp tôi nữa. Tôi cứ nghĩ cuộc đời mình chắc chỉ đến thế là hết. Bỗng một ông chú xăm trổ đầy tay xuất hiện, đưa tôi một tấm danh thiếp. “Em gái xinh đẹp, tìm việc không? Theo chú ra nước ngoài kiếm tiền lớn nhé?” Tôi ngập ngừng: “Nhưng… nhưng cháu là thần xui…” “Xui thì sao? Chỗ chú đưa em tới, thần nào cũng vô dụng!” Mắt tôi sáng rỡ. Và thế là tôi theo chú đến Myanmar.
Dự Đoán Ngược Tôi mắc phải một căn bệnh kỳ lạ, nói gì là sai nấy, hơn nữa còn không thể kiểm soát được. Bố tôi chơi chứng khoán: “Rốt cuộc nên mua mã nào đây?” Miệng tôi thốt lên: “Hồ lô oa, Kim Kỳ Lân, Phúc Long Mã, Chuồn Chuồn Đỏ, Bảy Con Sói, Tám Con Ngựa.” Bố tôi rất phấn khích: “Tốt lắm, những mã con nói, bố sẽ không mua cái nào cả!” Quả nhiên, hôm sau, những mã tôi nhắc đến đều giảm mạnh, còn những mã tôi không nói lại tăng mạnh, bố tôi kiếm được một khoản tiền lớn. Dì tôi chọn con rể: “Cháu yêu, cháu xem giúp chị cháu đi, trong ba người này, ai có thể thăng quan phát tài?” Miệng tôi nói: “Người số 1 và số 3.” Bố tôi lập tức đứng dậy: “Chọn người số 2 đi!” Chưa đến hai tháng sau, dì tôi đã định hôn sự cho chị họ tôi. Kết hôn chưa bao lâu, ngay ngày tôi có thể dự đoán ngược lại, giấy bổ nhiệm của anh rể tôi đã được công bố. Vì căn bệnh kỳ lạ có thể tiên đoán này, bố mẹ tôi quyết định giao nộp tôi cho nhà nước.
Tạm Biệt Kẻ Phản Bội Cái đêm mà bạn trai cầu hôn tôi, tôi đã nghe lén được cuộc trò chuyện giữa anh ấy và cô bạn thân. “Anh sắp kết hôn rồi, em có hối hận không?” Cô bạn thân đỏ hoe mắt, lập tức hôn lên môi anh: “Hối hận rồi.” Tôi nhìn thấy trong mắt bạn trai sự ngạc nhiên, bối rối, cuối cùng là vui mừng. Như thể đại thù đã được báo. Như thể đã đạt được ước muốn. Khi anh ta định đưa tay ôm cô ấy, lại bất ngờ chạm phải ánh mắt tôi ở góc tường. Tôi không quay đi mà tiến lên một bước tát anh ta một bạt tai. Cô bạn thân theo bản năng muốn ngăn cản, tôi giơ tay định đánh cô ấy thì bạn trai đã đứng cản trước mặt, anh đỏ hoe mắt cầu xin tôi: “Muốn đánh thì đánh anh, đừng đánh cô ấy.”
Đầu Tôi Đâu? Đầu tôi rơi mất trên đường đi dự đám cưới. Nhưng không sao cả. Khâu vá lại một chút, tôi vẫn có thể tiếp tục lên đường. Tôi thật sự trân trọng tình bạn này biết bao, đáng tiếc chỉ có mình tôi trân trọng nó.
Giấc Mộng Bốn Mươi Năm Xuyên không đã 40 năm, phu quân từng hứa hẹn cùng ta một đời một kiếp một đôi người nay lại đưa về một nữ tử xuyên không 16 tuổi, muốn nạp nàng ta làm quý thiếp. Ta nói đối phương quá trẻ, tuổi còn có thể làm nữ nhi hắn. Hắn lại đáp: “Thấy nàng, ta như thấy lại dáng vẻ tiêu dao tự tại năm xưa của nàng.” “Vì một lời hứa, 40 năm qua ta chỉ giữ lấy mình nàng, như thế còn chưa đủ sao?” Ta không đồng ý. Con trai do chính thê sinh ra liền mắng ta nhỏ nhen ghen tuông. Nàng dâu vốn là kẻ hưởng lợi cũng khuyên ta nên độ lượng bao dung. Ngay cả cháu nội, cháu dâu cũng ầm ĩ chê ta tuổi già mà vẫn ương ngạnh tùy hứng. Ta giận quá mà ngã ngửa ra sau, vậy mà không một ai đỡ lấy ta. May thay, hệ thống đã lâu không xuất hiện lại hiện lên hỏi ta có muốn trở về hiện đại hay không. Ta không chút do dự mà gật đầu. Một đạo bạch quang lóe lên, khi ta mở mắt, trong phòng vẫn là đám người ấy. Bên tai vang lên tiếng giận dữ: “Hôm nay nạp thiếp, bất kể nàng có đồng ý hay không, ta cũng nhất định phải làm!” …Khốn thật. Lại mang bọn họ theo về luôn rồi!
Quái Vật Tôi là vị hôn thê mà Phó Thời An vô cùng chán ghét. Để chọc giận tôi, anh ta cố tình lái xe quá tốc độ gây chuyện, làm ra đủ loại trò ngông cuồng. Mỗi lần như thế, tôi đều đứng ra thu dọn hậu quả. Mãi cho đến khi bên cạnh Phó Thời An xuất hiện một cô gái tên là Kiều Ngữ. Vì tìm một chiếc bánh trứng bình thường cho Kiều Ngữ mà anh ta bỏ lỡ tiệc sinh nhật của tôi. Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, chủ động đề xuất với gia đình thay đổi hôn ước. “Cũng không nhất thiết phải là Phó Thời An.” Tôi chợt nhớ đến người đàn ông lạnh lùng trong giấc mơ, người từ đầu đến cuối luôn nhẫn nhịn và yêu tôi trong thầm lặng. Tôi khẽ cười, giọng nhẹ nhàng: “Chẳng phải anh ta còn một người chú nhỏ sao?”
Bốn Bề Hoang Dã Sau khi ly hôn với Giang Dã, anh quay sang nắm tay ánh trăng sáng của mình. Khi gặp lại lần nữa, tôi đang hát tại quán bar, trong vòng tay anh đã là một người đẹp khác. Tôi đã trở về quỹ đạo ban đầu, còn anh, dường như không thể quay lại được nữa.
Trước khi tham gia show hẹn hò, tôi bị thanh mai trúc mã yêu nhiều năm đề nghị chia tay.Để không mất mặt trước ống kính, tôi quyết định thuê một anh bạn trai đi cùng.Vừa bước đến góc hẹn hò, một nhóm các bác gái nhiệt tình vây quanh tôi: “Cháu là nghệ sĩ à?”Tôi đơ người, miệng vô thức bật ra: “Cần người đẹp trai!”Chỉ thấy một bác gái cầm bộ đàm lên gọi: “Có một nghệ sĩ đến tìm đối tượng! Đưa người đẹp trai nhất lên đây!”Mười phút sau, tôi nhìn chằm chằm vào chàng trai cao 1m85 trước mặt, gương mặt đẹp đến mức không tưởng, phát ra một tiếng hét đầy chấn động.Đang trong lúc ghi hình, quản lý gọi điện đến.Tôi vừa định khoe công, đã nghe giọng anh ta gào lên trong điện thoại:“Coi như xong đời cậu rồi! Ai cho cậu thuê thái tử gia của giới quyền lực Bắc Kinh hả?!”