Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Anh Ma Làm Tôi Tan Chảy

Anh Ma Làm Tôi Tan Chảy Khi tôi xem phim ma, tôi đã gặp ma. Anh ta ngồi bên cạnh với vẻ mặt khinh bỉ: “Hừ, phim ảnh toàn là lừa đảo, ma thật không giống như vậy!” Tôi quay đầu lại và mỉm cười nhẹ: “Vậy ma thật thì trông như thế nào? Giống như anh à?”

Công Lý Sẽ Đến Ở Cuối Con Đường

Công Lý Sẽ Đến Ở Cuối Con Đường Kiếp trước, trước kỳ thi đại học, em gái cố ý giấu giấy báo dự thi của tôi rồi cùng bố đi chơi trò “nhảy từ trên cao”. Tôi đã chạy nước rút 1500m đến công viên giải trí, tận mắt nhìn thấy em gái lấy giấy báo từ trong túi ra, rồi còn van nài bố lái xe đưa tôi đi thi. Cuối cùng, tôi thành công vào phòng thi và hoàn thành bài thi. Nhưng em gái lại vì sự cố kỹ thuật của trò “nhảy từ trên cao” mà rơi từ độ cao 200 mét xuống, ch//ết ngay tại chỗ, trở thành một đống thịt nát. Bố chỉ bình tĩnh thu dọn xác của em, nhưng đến ngày thứ bảy sau khi em mất, ông ta trói tôi vào chính chiếc máy chơi gặp sự cố đó, không chút do dự nhấn nút khởi động. Ông ta gào lên: “Vì muốn tranh sủng mà mày nhét giấy báo vào túi em mày, còn bày mưu bắt tao đưa mày đi thi, cuối cùng lại khiến em mày gặp chuyện! Đứa đáng ch//ết nhất chính là mày!” Khi mở mắt ra, tôi quay về đúng ngày trước kỳ thi đại học.

Cơn Ác Mộng Mang Tên Sinh Sản

Cơn Ác Mộng Mang Tên Sinh Sản Khi mẹ chồng vì muốn bế cháu mà lén chọc thủng hết đống ba/o ca//o s/u trong nhà tôi. Tôi… đã đổi hết. Đầu tiên là đem đổi cho cô con gái lớn của bà, người đang vụng trộm yêu đương với một anh chàng “ngầu lòi”. Rồi lại đổi luôn cho cô em út, người đang chờ chồng già qua đời để hưởng gia sản. Ngày bà hân hoan sắp được làm bà ngoại, tôi lại lặng lẽ đổi đống bao cao su trong ngăn kéo đầu giường của bà. Sau đó không lâu, cô em họ của bà, goá phụ ba mươi tám năm – đột nhiên có bầu. Khi cả nhà chuẩn bị đại loạn, tôi còn bắt gặp cảnh mẹ chồng, người ngủ riêng giường với ba chồng tôi, đang lén xé vụn một tờ giấy kiểm tra thai. Tốt quá rồi. Sinh con tốt đến thế, vậy thì cả nhà cùng đẻ nhé.

Tôi Cứu Được Cháu Trai Rơi Xuống Từ Tầng Bảy

Tôi Cứu Được Cháu Trai Rơi Xuống Từ Tầng Bảy Tôi đã cứu được cháu trai của mình khi thằng bé rơi xuống từ tầng bảy vào năm ba tuổi. Vốn cho rằng cháu trai sẽ biết ơn người cô này, không ngờ sau khi thằng bé tỏ tình với hoa khôi thất bại, lại trút giận lên đầu tôi. “Nếu như năm đó cháu được lính cứu hỏa cứu, chắc chắn chân cháu đã không bị thương rồi.” “Cháu cũng sẽ không bị người ta đặt cho cái biệt danh là thằng què!” “Tất cả đều do cô hại đấy.” Chị dâu cũng chỉ vào mũi tôi, mắng to: “Con trai tôi đẹp trai như thế, phụ nữ đều sẽ bị nó thu hút, đều do cô tự ý làm chủ cứu nó, khiến nó bị què một chân. Con trai tôi bị giẫm đạp lên lòng tự trọng nhiều năm như thế, cô nên dùng hai chân của mình để đền bù cho nó!” Bọn họ đánh gãy hai chân tôi, đẩy tôi xuống cầu thang, tôi chết ngay tại chỗ. Để bảo vệ cho cháu trai của mình, bố mẹ đã bảo rằng tôi bị ngã chết, vội vã đưa tôi đi hỏa táng. Mở mắt một lần nữa, tôi đã quay lại cái hôm cháu trai bị rơi xuống từ tầng bảy. Nhìn cháu trai ba tuổi đang bò trên bệ cửa sổ, tôi cười khẩy một tiếng rồi bỏ đi. Kiếp này, để tôi xem nếu không có tôi, rốt cuộc lính cứu hỏa có kịp đến để cứu thằng bé hay không. Cả bố mẹ chịu trách nhiệm chăm sóc cháu trai nữa, kiếp này, cháu trai ruột chết trong tay hai người, tôi muốn xem thử xem anh trai và chị dâu tôi sẽ đối phó với hai người như thế nào! Về phần anh trai và chị dâu phải làm thụ tinh ống nghiệm tận năm năm mới sinh được một đứa con trai, để tôi xem thử kiếp này hai người còn có thể sống vui vẻ được bao lâu.

Bạn Gái Trà Xanh Của Em Trai

Bạn Gái Trà Xanh Của Em Trai Em trai dẫn về một cô gái “trà xanh”, vì cô ta mà còn định chuyển nhượng cả căn nhà của ân nhân cứu mạng. Tôi xoay người, rút giấy chứng nhận con nuôi ra, từng chữ từng câu nói rõ với cậu ta: “Lâm Hàng, cậu chẳng qua chỉ là một đứa trẻ được nhận nuôi!” “Nhà họ Lâm không cần một người vong ân bội nghĩa như cậu!”

Tôi Không Là Kẻ Bị Lợi Dụng Nữa

Tôi Không Là Kẻ Bị Lợi Dụng Nữa Năm tôi 50 tuổi, tôi phát hiện Dương Kiến Quân có nhân tình bên ngoài, con riêng của họ cũng đã 10 tuổi. Tôi đau khổ tột cùng, muốn anh ta cho tôi một lời giải thích. Kết quả, anh ta lạnh nhạt buông một câu: “Ly hôn đi.” Tôi đem chuyện ngoại tình của anh ta kể với 4 đứa con, hy vọng bọn trẻ sẽ đứng về phía tôi. Nào ngờ, bọn chúng lại thản nhiên nói: “Đàn ông thành đạt ai mà chẳng có người bên ngoài.” Con gái út còn mỉa mai tôi là bà già xuống sắc, không có chí tiến thủ, lạc hậu với thời đại. Nó bảo nếu là nó, nó cũng ra ngoài tìm người khác. Điều khiến tôi đau lòng hơn nữa là hai đứa cháu gái tôi nuôi lớn cũng đứng về phía Dương Kiến Quân. Cháu gái của anh ta thì khỏi nói, mẹ cô ta chính là bạn thân của tiểu tam kia, đứng về phía bạn là điều hiển nhiên. Còn cháu gái ruột tôi… thật sự khiến tôi đau đớn.

Được Anh Em Pháo Hôi Nhặt Về Nuôi

Được Anh Em Pháo Hôi Nhặt Về Nuôi Hai anh em nhặt tôi về là nhân vật pháo hôi trong truyện. Anh trai u ám, lạnh lùng, bị nữ chính tỏa nắng thu hút. Em gái nhạy cảm, thiếu thốn tình cảm, cam tâm tình nguyện dâng hiến mọi thứ cho nam chính. Họ cứ ngỡ bản thân đã tìm thấy cứu rỗi. Ai ngờ, nam nữ chính chỉ xem họ là bàn đạp để tiến thân. Để giữ được cuộc sống phú quý, tôi quyết định cướp lấy vai diễn của họ! Khi anh trai lại rơi vào trạng thái chán đời, tôi hôn lên má anh một cái: “Ơ, mềm mềm thơm thơm, anh là một cái bánh kem bơ mà~” Đến người đàn ông lạnh lùng nhất nghe được câu khen này cũng phải nhếch mép cười. Khi em gái nửa đêm lén khóc, tôi cũng bật khóc theo: “Ngôi sao xinh đẹp sắp bị nước nhấn chìm rồi, phải làm sao đây?” Cô ấy nín khóc bật cười, bất lực ôm tôi vào lòng. Về sau, nam nữ chính vì mãi không hẹn được ai nên sốt ruột, chủ động tìm tới tận nơi. Lại thấy hai anh em đang thức trắng đêm để giúp tôi làm đồ thủ công mẫu giáo.

Ba Tôi Là Thái Tử Gia Bắc Kinh

Ba Tôi Là Thái Tử Gia Bắc Kinh Ba tôi bị tên côn đồ đập vỡ đầu, sau đó nhất quyết nói mình là thái tử gia Bắc Kinh, cả làng đều cười nhạo nhà tôi. Không ngờ, mười chiếc Rolls-Royce sang chảnh chạy vào làng. Ảnh đế ôm chặt chân ba tôi khóc lóc: “Anh ơi, cuối cùng em cũng tìm được anh rồi.” Mẹ tôi suýt thì lên cơn đau tim. Cha già phá gia chi tử, mời ảnh đế diễn màn này chắc phải dốc sạch vốn liếng trong nhà? Ai ngờ chớp mắt lại có mười chiếc Bentley chạy vào làng, ảnh hậu ôm chặt mẹ tôi khóc đến mù cả mắt. “Chị ơi, em tìm chị khổ sở quá.” Hai mắt tôi tối sầm. Lần này nhà tôi thật sự muốn táng gia bại sản rồi!

Gia Đình Không Bình Thường

Gia Đình Không Bình Thường Cảnh báo: Bộ truyện này là tác phẩm hư cấu, chứa đựng các yếu tố bạo lực và tâm lý cực đoan. Vui lòng không áp dụng, suy diễn hoặc liên hệ nội dung truyện với đời thực. Hãy thưởng thức một cách có trách nhiệm và giữ khoảng cách với các hành vi tiêu cực được mô tả. Những kẻ đối xử tệ bạc với tôi còn đe dọa sẽ đến nhà tôi. Tôi van xin họ đừng đến, vì họ không biết rằng tôi là người duy nhất bình thường trong nhà.

Bạn Gái Của Con Trai Tôi

Bạn Gái Của Con Trai Tôi Chồng tôi nhận được tiền thưởng cuối năm hàng trăm triệu tệ. Tôi đã lấy hơn một trăm nghìn tệ để làm đẹp. Đúng lúc đó, con trai tôi dẫn bạn gái về nhà chơi. Cô bạn gái vừa gặp tôi đã tức giận. Thậm chí còn không thèm ăn cơm, đập cửa bỏ đi. Con trai tôi dỗ dành mãi cũng không được. Bạn gái nó nói: “Mẹ anh quá phung phí, bà ấy đã tiêu hết tiền của em rồi.” Tôi sửng sốt, cười và vỗ vai con trai: “Con đừng lo, bạn gái chỉ là bạn gái thôi, còn cách xa việc trở thành con dâu lắm!”

Làm Ơn Mắc Oán

Làm Ơn Mắc Oán Trước kỳ thi đại học, tôi đã khoanh vùng trọng tâm cho cả lớp, không ngờ lại trúng đến 80%. Kỳ thi kết thúc, tôi đỗ vào Thanh Hoa – Bắc Kinh, cả lớp cũng đều đậu vào các trường đại học mơ ước. Ngày gia đình tôi tổ chức ăn mừng, một nhóm cảnh sát đột nhiên xông vào. Thì ra lớp trưởng Hác Điềm Điềm là người đứng đầu tố cáo tôi. Cô ta cùng các bạn trong lớp nói rằng tôi đã có đáp án từ trước, nên mới thành thủ khoa. Tư cách nhập học của tôi bị hủy, mẹ tôi cũng vì tôi mà bị bắt vào tù. Cư dân mạng chửi tôi không biết xấu hổ, nói gian lận kỳ thi đại học thì nên tự kết liễu để tạ tội. Họ kéo tới nhà tôi, tạt sơn, ném trứng thối vào tôi, thậm chí có người còn đăng lệnh truy nã tôi trên chợ đen. Trong vài năm trời, những lời chửi rủa không ngừng khiến tôi mắc chứng rối loạn tâm thần nghiêm trọng, có một đêm tôi đã nuốt cả lọ thuốc ngủ. Không ngờ mở mắt ra, tôi lại quay về trước kỳ thi đại học. Đối mặt với sự hò reo của cả lớp, tôi nhếch môi cười khẽ. Đoán đề, tôi giỏi nhất! Lần này xác suất trúng là 100%! …

Kế Hoạch Đá Đít Tra Nam

Kế Hoạch Đá Đít Tra Nam Chồng đi công tác, tôi một mình đi chơi ở Disney. Buổi tối xem bắn pháo hoa, mọi người đều ngồi bệt xuống quảng trường, bên cạnh tôi là một cặp đôi trẻ. Tôi quay đầu nhìn, đột nhiên phát hiện người đàn ông là chồng tôi, còn người phụ nữ là thực tập sinh mới vào công ty chúng tôi, Mạnh Điềm Điềm. Đêm đó, tin tức “Du khách nữ ở Disney hành hung bạn trai.” nhanh chóng lên hot search. Người phụ nữ đánh người không phải tôi, mà là Mạnh Điềm Điềm.

Sự Thật Ẩn Giấu

Sự Thật Ẩn Giấu 11 giờ sáng, khi chồng tôi đang dần ngạt thở trong bồn tắm, tôi lại đang ngồi tám chuyện cùng mấy bà mẹ khác ở khu vực cầu trượt dưới khu nhà. Cầu trượt nằm ngay bên dưới cửa sổ phòng tắm nhà tôi, chỉ cách chừng năm sáu mét theo đường thẳng. Bình thường, tôi vẫn luôn về nhà lúc 11 giờ, nếu hôm đó cũng thế, có lẽ tôi đã kịp cứu anh ấy. Nhưng đúng hôm đó, mẹ của bé Hy Hy vừa mới mua một chiếc váy mới, nhiệt tình mời tụi tôi sang nhà cô ấy xem thử. 11 giờ 10, tôi dắt con gái về đến nhà thì chồng đã tắt thở từ lâu. Trong đám tang, tôi đau đớn tột cùng, mấy lần ngất xỉu. Ai nấy đều tỏ ra thương cảm, ai cũng xót xa. Mẹ chồng tôi là bà Lý Ngọc Anh cũng là hiệu trưởng trường tiểu học cũ của tôi, từ tận Tây Bắc lặn lội tới. Bà bước đến trước mặt tôi, trước ánh nhìn của biết bao người, gương mặt kiên nghị, từng chữ từng chữ rõ ràng: “Chính cô là người đã hại chet con trai tôi!”

Có Duyên Không Nợ

Có Duyên Không Nợ Giang Hà đã gặp lại Sở Uyển – mối tình đầu của anh ta. Với tư cách là vị hôn thê của Giang Hà, tôi đã tổ chức một bữa tiệc để chào đón cô ta. Trong bữa tiệc, Sở Uyển đã làm vỡ ngọc bình an của Giang Hà. Gia đình họ Giang trông sắc mặt âm u, nhưng Giang Hà chỉ nhẹ nhàng an ủi Sở Uyển đang hoảng loạn. Anh ta nói: “Không sao đâu, để Tần Duyệt cầu một cái khác là được.” Tôi cười khẽ. Đó là bùa bình an mà tôi từng quỳ gối trước Phật tổ ba ngày, leo ba nghìn bậc thang, từng bước một mới cầu được. Chỉ cầu mong Giang Hà bình an, thuận lợi, thân thể khỏe mạnh. Giờ đây bùa bình an đã vỡ, không biết Giang Hà có mạng đợi tôi cầu một cái khác hay không.  

Tình Yêu Lạc Lối

Tình Yêu Lạc Lối Sau khi tôi mang thai, tối nào chồng tôi cũng ra ngoài chạy bộ. Hôm nay, anh ấy vội vã đi, chỉ đeo mỗi vòng tay mà quên mang theo điện thoại. Vô tình, tôi nhìn thấy vài tin nhắn anh trao đổi với một nữ đồng nghiệp: “Muốn ghé ăn ké không? Tiện thể sà vào em một chút.” “Tối nay chẳng muốn ăn gì, chỉ muốn ăn đậu hủ của anh thôi.” Tối đến, anh ta từng muỗng từng muỗng đút tôi uống canh gà, từng muỗng trôi vào dạ dày khiến tôi buồn nôn. Nếu nhớ không nhầm, vừa mới đây, anh ta còn giới thiệu nữ đồng nghiệp đó cho em trai tôi.

Mười Năm Tỉnh Mộng

Mười Năm Tỉnh Mộng Sau khi bỏ ra 9 triệu 99 vạn để cầu hôn tôi, Hứa Dã Hàn bỗng cắt đứt liên lạc suốt một tháng trời, dắt theo bạch nguyệt quang mắc bệ//nh na/n y đi du ngoạn khắp thế giới. Ngày bọn họ trở về nước, tôi đích thân tới đón, rồi chủ động đề nghị chia tay. Trong chiếc xe limousine kéo dài, bạch nguyệt quang khóc đến nỗi không thở nổi: “Chị à, đều tại em quá bướng bỉnh, chị đừng giận nữa, bây giờ em trả anh ấy lại cho chị.” Người đàn ông kia ôm chặt lấy cô ta, ánh mắt lạnh băng nhìn tôi chằm chằm: “Nếu An An vì bị cô chọc tức mà xảy ra chuyện gì, thì cô hãy xuống m//ồ ch//ôn cùng đi.” Nghe thế, tôi bật cười: “Người ta vẫn nói, tiện nhân đi với ch//ó mới có thể bên nhau trọn đời. Hứa Dĩ Hàn, yên tâm đi, có con ch//ó trung thành như anh bên cạnh, cô ta chắc chắn sống dai lắm.”

Sau Khi Kết Hôn Với Phản Diện Miệng Độc

Sau Khi Kết Hôn Với Phản Diện Miệng Độc Tôi là thiên kim nhà họ Tần, vừa mới phá sản. Để cứu công ty, cha gả tôi cho Lục Châu, một ông trùm công nghệ mới nổi. Không ai biết, Lục Châu chính là người yêu cũ từng bị tôi đá. Đêm tân hôn, anh ta lạnh lùng nhìn tôi: “Đừng tưởng tôi còn thích em. Cưới em chỉ là giải pháp tạm thời. Đợi xong vụ thâu tóm, chúng ta ly hôn.” Ngay khoảnh khắc ấy, một loạt dòng bình luận như “hiện hồn” trước mắt tôi: 【Phản diện này ngoài miệng cứng rắn, trong tim mềm nhũn.】 【Nữ phụ à, đừng tin hắn! Tôi thề đấy, mỗi tối hắn đều nhìn ảnh cô rồi chảy nước miếng.】 【Phản diện ngoài miệng: Đừng tưởng tôi thích em. Trong lòng: Huhu sao vợ chưa tới ôm tôi vậy?】 【Nữ phụ ngốc nghếch, cô chỉ cần gọi một tiếng “chồng yêu”, là hắn sẽ hóa cún con vì tình yêu, quấn lấy cô không rời.】 Nhìn Lục Châu đang chuẩn bị rời đi, tôi thử gọi một tiếng: “Chồng à?” Thân hình anh lập tức khựng lại, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào tôi, như thể giây tiếp theo sẽ nhào tới và nuốt chửng tôi không chừa một mẩu.

CHƠI GAME THÂU ĐÊM VỚI ĐẠI CA HỌC ĐƯỜNG

Tôi đã chơi game suốt một đêm với đại ca học đường, tôi lên được rất nhiều sao, còn cậu ấy thì “lên” luôn cả lòng.Khi bị đàn em của cậu ta đăng lên tường tỏ tình, tôi hoàn toàn ngơ ngác.Đàn em cậu ta còn bảo: “Cho bạn một cơ hội theo đuổi đại ca bọn tôi.”Thực ra… cái cơ hội này tôi không cần lắm đâu…Nhưng rõ ràng, đại ca thì không định buông tha tôi.

Bỏ Hay Lấy

Bỏ Hay Lấy Nhà tôi có một trò chơi. Gặp chuyện không quyết định được thì cứ bốc đậu trong thùng, bốc trúng đậu đỏ chính là có, bốc trúng đậu xanh chính là không. Lần nào em trai tôi cũng bốc trúng đậu đỏ. Cho nên em trai tôi được vào trung học phổ thông, được vào đại học, tốt nghiệp ở lại Bắc Kinh làm việc, cuộc sống tươi đẹp rạng rỡ. Mà tôi tốt nghiệp trung học cơ sở xong liền vào nhà máy làm công nhân, xem mắt gả cho một ông chồng, ru rú trong thôn tối tăm không có ánh mặt trời. Ba mẹ nói là số mệnh của em trai tôi tốt. Trọng sinh trở về ngày hôm đó, tôi và em trai lại bốc thăm xem ai được học tiếp. Tôi lật tung thùng đậu dùng vải che lên, đậu xanh rải đầy đất, không có một hạt đậu nào là đỏ. Vẻ mặt em trai tôi kinh ngạc vô cùng, bị tôi mạnh mẽ tách tay ra, rớt ra hạt đậu đỏ kia. Thật ra trong thùng đậu chỉ có đậu xanh, đậu đỏ đã sớm nằm trong tay em trai tôi rồi.