Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Người Tình Stockholm

Người Tình Stockholm Xuyên thành nữ phụ độc ác, hệ thống cho tôi nhiệm vụ công lược nhân vật phản diện. Cảm hóa hắn bằng tình yêu chân thành. Tôi giương môi cười, trực tiếp đem cháo trong tay nhân vật phản diện hất đổ trên mặt đất. “Này, mau liếm sạch đi.” Rồi sau đó, hắn trở thành kẻ quyền thế ngập trời và trả thù tôi một cách điên cuồng. Hắn đổ rượu đỏ lên lưng tôi, ngẩng đầu, đôi môi gợi cảm mấp máy: “Đại tiểu thư, để tôi liếm sạch cho cô nhé?”  

Quán Lẩu Âm Dương

Quán Lẩu Âm Dương Mẹ tôi mở một quán lẩu Âm Dương. Nghe đồn rằng đàn ông ăn vào thì cường tráng như hổ, phụ nữ ăn vào thì mềm mại như nước. Chuyện này cũng không hẳn là nói quá. Từ ngày quán khai trương, nam nữ quanh mấy con phố gần đó như phát điên, ngày nào cũng xếp hàng dài chờ ăn. Nhờ vậy mà gia đình tôi phất lên nhanh chóng, từ một căn nhà tập thể chật chội chuyển sang biệt thự khang trang. Thế nhưng, khi tôi ngỏ ý muốn tiếp quản quán lẩu, sắc mặt mẹ liền thay đổi hẳn.

Tà Thần Tái Xuất 2

Tà Thần Tái Xuất 2 Ta tên là Tru, là một tà thần. Một lần, ta mềm lòng cứu một nữ tử. Nàng ấy thu gom tài sản của thiên hạ, dâng tất cả hương hỏa trên thế gian cho ta. Nhưng vẫn chưa đủ, ước mơ cả đời của ta là được lên Phong Thần Bảng. Vì thế, ta đã thử giết một Hoàng đế, nhưng thất bại thảm hại! Sau đó, Thời Gia tìm đến ta, thần bí như thường lệ. “Tru, ngươi còn muốn lên Phong Thần Bảng không? Ta bí mật nói cho ngươi biết, ta có người đứng sau…” Ta vô cùng kinh ngạc. Chỉ mới vài trăm tuổi thôi mà sao có thể thần bí như vậy?!

Chỉ Cần Con Còn Ở Đây

Chỉ Cần Con Còn Ở Đây Tôi là mẹ của nữ phụ độc ác, nhưng hệ thống lại đến sớm 20 năm. Nữ phụ đáng lẽ sẽ trở thành kẻ u ám, méo mó tâ/m l/ý kia… Hiện tại, mới chỉ là một bé gái 3 tuổi, trắng trẻo mũm mĩm. 【Nhiệm vụ 1: Để nữ ph/ụ độc ác gọi bạn là mẹ.】 Nữ phụ ở tuổi 23 thì hận mẹ thấu xương, đến mức chẳng muốn nhận lại mẹ ruột. Nhưng lúc này, bé gái ba tuổi lại chớp mắt, giọng ngọng nghịu dịu dàng: “Ma… ma… Mẹ.” 【Nhiệm vụ hoàn thành. Thưởng 3 triệu.】 Tôi: “…Hả?”

Roi Đánh Hồn 6: Sa Mạc Gobi

Roi Đánh Hồn 6: Sa Mạc Gobi Tôi lái xe tải lớn vận chuyển than về phía Tây Bắc. Sáng hôm đó, khi chúng tôi đang xếp hàng chờ bốc hàng, thì bất ngờ nghe thấy ai đó hét lớn: “Không xong rồi! Có người bị đè dưới đống than!” Chúng tôi vội chạy tới giúp. Nhưng lật tung cả núi than lên, cũng không thấy bóng người nào. Người công nhân vừa la hét lúc nãy hoảng hốt, lắp bắp giải thích: “Không thể nào, rõ ràng tôi thấy dưới đống than có một đôi tay người nhăn nheo!”

Ba Ba Trăm Tỷ

Ba Ba Trăm Tỷ Tôi bị bỏ lại trước cửa trại trẻ mồ côi thì một hàng chữ bay qua trước mắt: 【Chỉ cần nhóc này lao lên gọi một tiếng ba, thì phúc khí ngập trời sẽ rơi trúng đầu ngay!】 【Đáng ghét thật! Sao tôi không xuyên vào đây, tôi cũng muốn gọi ba lắm chứ!】 Hai mắt tôi lập tức sáng rực, lập tức vung đôi chân ngắn tũn lao thẳng tới: “Ba ơi, ba có muốn con gái không?” Sau khi được nhận nuôi thành công, tôi còn chưa kịp quên gốc gác thì dòng chữ kia lại hiện ra: 【Haiz, phản diện yêu mà không được, cuối cùng vẫn không tránh nổi cái kết tự kết liễu! Hàng tỷ tài sản nói bỏ là bỏ!】 Cái gì cơ?! Chẳng phải đó là phần gia sản để lại cho tôi sao?! Tôi chạy đến lăn lộn ăn vạ, hắn đành tạm hoãn chuyện tự kết liễu, mềm lòng ôm tôi dỗ dành đi ngủ. Sau mấy lần như thế, tôi đã thành thạo hơn, móc ra cả một xấp hình mấy “chú chú thích trẻ con”, hỏi hắn: “Chú ơi, chú thấy ai trong số này hợp làm ba mới của cháu không?” Về sau, hắn không những chẳng còn nghĩ đến chuyện chết nữa, mà còn vì nuôi tôi mà lo lắng đến bạc cả đầu.

Nuôi Dưỡng Ánh Trăng

Nuôi Dưỡng Ánh Trăng Tôi đã chu cấp cho Tống Hàn và bạch nguyệt quang của anh ta. Vừa rút thẻ tín dụng ra, trước mắt bỗng lóe lên một hàng chữ lạ— 【Tiểu thư, mau lấy lại tiền đi! Bạch nguyệt quang sau này sẽ trở thành chuyên gia y học, Tống Hàn sẽ không yêu cô nữa!】 Chuyên gia y học sao? Tôi ấn nhẹ vào bụng, nơi cơn đau đang quặn thắt, nhẹ giọng hỏi: “Thật ư? Cô gái nhỏ tôi tài trợ lại lợi hại đến vậy sao?”

Vạn Sự Hữu Duyên

Vạn Sự Hữu Duyên Tôi trọng sinh sau kỳ thi đại học. Lần này, tôi sẽ không quay lại lớp học, cũng sẽ không ở bên Hàn Thanh nữa. Tôi và Hàn Thanh là thanh mai trúc mã, nhà ở cạnh nhau, lớn lên cùng nhau, cùng học cùng chơi. Ba mẹ anh ấy hay đùa: “Du Du sau này làm con dâu của dì đi.” “Dì nhất định sẽ thương Du Du.” Lúc ấy tôi chỉ biết đỏ mặt im lặng, còn Hàn Thanh luôn thản nhiên, chưa bao giờ đáp lời. Tôi hiểu anh ấy chưa từng thích tôi đến mức đó. Sau kỳ thi đại học, chúng tôi cùng vào trường A, thuận lợi tốt nghiệp, đi làm vài năm, rồi dưới sự tác hợp của hai bên gia đình, kết hôn. Tôi cứ ngỡ rằng mọi thứ là chuyện đương nhiên, ai ngờ lại là tiếc nuối suốt đời của anh. Phải nói thật, Hàn Thanh là một người chồng tốt, người cha mẫu mực. Sau khi cưới một năm, chúng tôi có con. Anh chăm lo chu đáo, không tăng ca, về nhà đúng giờ, sẵn sàng chia sẻ việc nhà, hiếu thuận với ba mẹ tôi, ai nhìn vào cũng khen ngợi. Con gái ra đời, mọi bước trưởng thành đều có anh bên cạnh. Anh luôn cẩn thận, chu đáo hoàn hảo ở mọi khía cạnh. Bởi vì anh là người có trách nhiệm, được dạy dỗ tử tế.

Trăng Khuất Màn Mây

Trăng Khuất Màn Mây Tôi là con gái ruột của một gia đình giàu có. Thế nhưng lại bị ba tôi nuôi lớn trong nghèo khó suốt 18 năm. Trước khi tôi chào đời, ba mẹ đã cãi nhau triền miên vì bất đồng quan điểm trong việc nuôi dạy con cái. May mắn là mẹ tôi mang thai đôi. Cơ hội được chia đều cho cả hai người, ai cũng có thể tự chứng minh mình đúng. Mẹ chọn em gái tôi để nuôi dưỡng trong nhung lụa. Ba thì bế tôi lúc ấy còn đỏ hỏn về quê, bắt đầu cuộc sống “nuôi con kiểu khổ luyện”. Mười tám năm sau, đúng vào hôm nay. Ba tôi đang hí hửng cầm thư báo trúng tuyển Đại học Hoa Đô ngoài sân. Còn tôi thì đang kỳ cọ mấy chú heo. Một chiếc ô tô đỏ bóng dừng lại trước cổng. Một người phụ nữ ăn mặc sang trọng bước xuống xe. Nhìn thấy lớp bùn dính trên thân xe, tôi cầm vòi nước bước tới, hỏi: “Chị ơi, rửa xe không? Mười đồng thôi, em đảm bảo rửa sạch bong sáng bóng.” Chị ta không nói gì, chỉ nhìn tôi rồi bỗng dưng khóc nấc lên. Ba tôi từ phía sau hét lên: “Con gọi gì mà chị? Đó là mẹ con đấy!”

Nếu Được Lựa Chọn Lần Nữa

Nếu Được Lựa Chọn Lần Nữa Năm thứ 5 sau khi kết hôn với Trạch Mục, giấy chứng nhận kết hôn của chúng tôi hết hạn. Cục điều tra hôn nhân đến hỏi tôi và Trạch Mục có đồng ý gia hạn hôn nhân không. Nếu cả hai người đều đồng ý, cuộc hôn nhân sẽ được kéo dài thêm 5 năm nữa. Còn nếu một trong hai không đồng ý, cuộc hôn nhân đó sẽ tự động mất hiệu lực. Trạch Mục mặt không cảm xúc, dửng dưng nói với người của cục điều tra: “Tôi đồng ý gia hạn.” Tôi nhìn anh ta. Từ ngày cưới tôi, dường như rất hiếm khi tôi thấy anh ta cười. Trước khi cuộc điều tra bắt đầu, tôi còn nghe thấy anh gọi điện cho Toàn Uyển, hỏi cô ta lần kiểm tra hôn nhân này có muốn gia hạn với chồng không. Tôi không biết Toàn Uyển đã trả lời thế nào. Nhưng sau cuộc điện thoại, Trạch Mục như khúc gỗ, ngồi bất động trên sofa suốt cả đêm. Và hôm nay, anh ta chọn gia hạn hôn nhân với tôi. Anh ta chắc chắn rằng tôi sẽ không bao giờ rời bỏ anh ta. Rằng tôi mãi mãi là lựa chọn dự phòng mà anh ta có thể quay lại bất cứ lúc nào. Tôi nhìn anh ta. Không hiểu sao lại bật cười. Sau đó tôi ngẩng đầu lên, nói với người của cục điều tra hôn nhân: “Xin lỗi, tôi không gia hạn.”

Giới Hạn Của Dối Trá

Giới Hạn Của Dối Trá Năm tôi 22 tuổi, theo lời gia đình, tôi kết hôn với Tưởng Chính Lâm. Nhưng ai ai cũng biết, dù đã cưới vợ, anh vẫn chẳng thể quên được cô bạn học nghèo kiêu ngạo năm xưa. Ba năm sau, tôi chủ động đề nghị ly hôn. Người đàn ông ấy ngậm điếu thuốc vừa châm, giọng nói lạnh nhạt mà dứt khoát: “Được, khi nào làm thủ tục?” “Tốt nhất là càng sớm càng tốt.” Năm 28 tuổi, tôi bắt đầu một mối quan hệ mới. Bạn trai là bạn học cấp ba của cả hai chúng tôi. Trong buổi họp lớp, có người cảm thán: “Không ngờ đi một vòng lớn, cuối cùng Thẩm Kiều vẫn là người ở bên cậu ấy.” Tối hôm đó, Tưởng Chính Lâm gọi cho tôi cuộc điện thoại đầu tiên kể từ khi ly hôn: “Em nôn nóng ly hôn với anh như vậy, là vì cậu ta sao?”

Taxi Nửa Đêm

Taxi Nửa Đêm Tôi tên là Trương Hạo, một tài xế taxi ca đêm. Mỗi đêm, tôi đều tiếp xúc với nhiều hành khách khác nhau. Có những ông chủ say rượu, những cô gái thất tình, học sinh bỏ nhà đi, hoặc đôi nam nữ cùng nhau đến khách sạn. Sau ba năm, mọi thứ đều diễn ra suôn sẻ. Tuy nhiên, một tháng trước, tôi đột ngột quyết định rời khỏi ngành này. Bởi vì trải nghiệm đêm hôm đó, cho đến bây giờ, mỗi khi nghĩ lại tôi vẫn cảm thấy rùng mình.

Bạn Trai Nhỏ

Bạn Trai Nhỏ Tôi đi cùng bạn trai đến dự buổi họp mặt ở trường của cậu ta. Chúng tôi đang chơi thật hay thách thì đến lượt bạn trai tôi. “Chọn một người khác giới để hôn nồng nhiệt, không được chọn bạn gái của mình, hoặc hắt ly nước này vào mặt bạn gái, cậu dám không?” Một nhóm nam nữ sinh năm hai đại học, tuổi không lớn, nhưng chơi khá lớn. Tôi nhướng mày, nhìn cô gái đang nói. Cô ta khá xinh đẹp, nhìn tôi với vẻ mặt khiêu khích. Ồ, đây chắc hẳn là cô gái đã nhắn tin cho Lục Linh một cách ám muội, nói rằng cậu ta tìm một bà già như tôi làm bạn gái thật đáng tiếc phải không? Lục Linh cười nói chịu phạt, định uống rượu luôn, nhưng bị những người khác làm ầm lên nói là không được chơi như thế. Do đó cậu ta chọn cách hắt nước vào tôi. Cậu ta ghé vào tai tôi nói: “Chị ơi, chị cũng không muốn em hôn người khác đúng không? Em biết là ấm ức chị rồi, về nhà em xin lỗi chị nhé? Ở đây cho em chút thể diện được không, không thể để họ nghĩ em không dám chơi.” Thật là hoang đường! Dù bình thường tôi có chiều chuộng cậu ta đến đâu, thì điều này cũng quá đáng.  

Matcha Và YanDere

Matcha Và YanDere Chồng tôi là thái tử gia Bắc Kinh, sau khi kết hôn với tôi, hắn ngày nào cũng tỏ ra lạnh lùng. Mẹ chồng nhìn không nổi nữa, nói với hắn: “Con cười một cái thì méo mặt luôn hay gì?” Nhưng chồng tôi lờ đi lời mẹ chồng, chỉ cắm mặt vào điện thoại, điên cuồng lướt lướt. Hơn nữa, sắc mặt cũng càng lúc càng đen. Không cần nói, chắc chắn là bạch nguyệt quang của hắn lại có tin gì mới rồi. Tôi thầm khinh thường trong lòng, một bạch nguyệt quang thôi mà cũng không giải quyết nổi, quá vô dụng. Vẫn là chim hoàng yến của tôi ngoan ngoãn, ngày ngày ở nhà chờ tôi. Thế là, tôi đỏ hoe mắt, vẻ mặt nhẫn nhịn quật cường, nói với mẹ chồng: “Mẹ, con không sao, chỉ cần chồng vui thì con thế nào cũng được. Con tin rằng, đàn ông chơi chán rồi cũng sẽ biết đường quay về nhà thôi.” Mẹ chồng đối với con dâu lộ ra vẻ mặt vừa hài lòng vừa xót xa, vì thế càng thêm bất mãn với con trai. Bố chồng tôi thậm chí còn la hét đòi oánh cho ông chồng tôi một trận. Chồng tôi cuối cùng cũng ngẩng đầu lên khỏi điện thoại, nhìn tôi chằm chằm. Tôi rụt rè nhìn hắn một cái, khẽ rụt người nép ra sau lưng mẹ chồng. Hắn cười nhẹ, đưa điện thoại cho tôi, nhẹ nhàng nói: “Vợ à, vừa rồi anh lấy nhầm điện thoại, cái này là của em.” !!!! (Warning: Nam nữ chính đều không phải người tốt, một đứa trà xanh, một đứa yandere, đi cạnh nhau là tuyệt phối)

Tình yêu Hạt Dẻ

Tình yêu Hạt Dẻ Trong cuộc họp online. Trong lòng sếp đột nhiên xuất hiện một con mèo. Ánh mắt tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn về phía tôi. Vì con mèo này, một phút trước còn đang ngủ say trong màn hình của tôi. Tôi đang định giải thích. Sếp tôi lại vỗ mông con mèo: “Ngoan, đi tìm mẹ đi.” …Tôi thăng luôn được rồi.

Trọn Đời Yêu Anh

Trọn Đời Yêu Anh Xuyên thành vợ nhân vật phản diện độc ác, tôi vì ngăn cản chồng cho thế giới chôn cùng mình mà vắt hết cả trí não. Nhân vật phản diện muốn trời lạnh phá sản công ty đối thủ, tôi mua bến cảng. Nhân vật phản diện muốn hắc hóa rồi hóa điên hóa dại, tôi mua hải đảo. Mãi cho đến khi thấy tài khoản cạn sạch, cả năm cống hiến cho tư bản thành công cốc, lúc này nhân vật phản diện mới ý thức được chuyện này không đơn giản, lập tức tìm tôi hỏi tội. Tôi vô tội xua tay: “Đều do hệ thống yêu cầu, em chỉ là một công nhân vô tội bốc vác cho tư bản mà thôi.” Hệ thống rưng rưng nước mắt gào thét: “Hoài Thanh đại lão gia! Tôi chưa từng tuyên bố nhiệm vụ tiêu tiền nào cho cô ấy cả!”

Yêu Ma Đoạt Xá

Yêu Ma Đoạt Xá Tôi vô tình vào một phòng phát sóng trực tiếp. Nữ streamer đối diện giới thiệu: “Công thức mơ ước, cho bạn nếm thử hương vị bạn mong muốn.” Nghe khẩu hiệu này, tôi ngay lập tức bị kích thích tò mò và chuẩn bị đặt hàng. Nhưng khi nhìn thấy nguyên liệu trên bàn, tôi cảm thấy không ổn. Những món ăn này đều làm từ xương người, lấy thai nhi làm linh hồn. Đây là muốn mượn âm khí của tháng cô hồn để xuất thế. Rồi luyện thành đại sát!

Gia Đình Mới

Tôi xuyên thành con của nữ chính trong một bộ truyện ngược. Mới ba tuổi đầu, tôi đã trở thành vật hi sinh cho tình yêu độc hại của cha mẹ. Mẹ tuyệt thực, tôi bị đói theo, mẹ bỏ trốn, tôi bị phạt quỳ đến trầy đầu gối chảy máu. Hai kẻ đó trên giường thì hận nhau, còn dưới đất thì coi tôi như chó để hành. Sau một lần mẹ lại trốn khỏi nhà, tôi gõ cửa nhà kẻ thù không đội trời chung của ba. “Nhà chú có nuôi border collie* không ạ? Cháu dễ nuôi lắm, nửa cái bánh mì là sống được rồi.” (*border collie: giống chó chăn cừu thông minh, trung thành)

Vòng Lặp Năm 2015

Vòng Lặp Năm 2015 Năm 2015 vào một buổi tối khi tôi học xong, như thường lệ đi bộ về nhà sau giờ tự học buổi tối. Con hẻm tối đen như mực, đột nhiên có người từ phía sau ôm lấy tôi, kéo tôi về phía sau. Tôi cố gắng vùng vẫy, hét lên: “Cứu tôi với! Cứu tôi với!” Hắn ta giơ một tay ra, bịt chặt miệng tôi. Cả tòa nhà đều tối đen như mực, không có tiếng đáp trả. Tôi nhớ ra, chính phủ thành phố đã ban hành chính sách ưu đãi phim ảnh cho người dân, khu nhà của tôi vừa hay nhận được vé xem phim miễn phí vào tối nay. Tiếng chó sủa liên hồi vang lên, nhưng lại dừng lại ở cửa chống trộm, không xông vào được. Sức mạnh trói buộc tôi ngày càng lớn, như một cái kìm sắt, tôi vùng vẫy thế nào cũng không thoát ra được. Cổ và má tôi đau rát, quần áo ở eo bị xé rách, hắn nhét một miếng vải vào miệng tôi. Sau đó, hắn kéo phăng chiếc áo sơ mi đồng phục của tôi. Tôi điên cuồng vùng vẫy, kéo cả chiếc xe đạp ngã xuống. Rầm rầm, trong đêm tối phát ra tiếng động dữ dội. Chiếc xe đạp của tôi đập vào lưng hắn, hắn không nhúc nhích, vẫn đè lên tôi. Tôi nhân cơ hội đứng dậy chạy điên cuồng, nhưng chưa chạy được mấy bước thì bị hắn đá vào đầu gối. Sau đó, hắn túm tóc tôi kéo trở về. Tiếng chó sủa ngày càng điên cuồng hơn, bên ngoài hẻm nhỏ có tiếng xe chạy qua vù vù, trên bầu trời thành phố có tiếng pháo hoa bay lên. Hoàn toàn nhấn chìm âm thanh vùng vẫy yếu ớt của tôi. Người đàn ông đó đeo khẩu trang, đội mũ, tóc tai rối bời, tôi đưa tay ra định cào mặt hắn—— Khẩu trang rơi ra. Thì ra là người chú ở tầng một.

Vỡ Rồi

Vỡ Rồi Năm lớp 12, hoa khôi của trường – Song Thư Dao – từng mượn tôi một khoản tiền để đi khám bệnh, còn dặn tôi đừng kể với bất kỳ ai. Kết quả, cô ta dùng số tiền đó để đi phá thai. Vì mất máu quá nhiều, cô ta chết ngay trên bàn mổ của một phòng khám nhỏ. Nhiều năm sau, Lục Cảnh Niên – nam thần học giỏi lạnh lùng – điên cuồng theo đuổi và cầu hôn tôi. Cho đến khi tôi mang thai tám tháng, hắn nhốt tôi trong tầng hầm ở ngoại ô. Mổ sống bụng tôi rồi lạnh giọng nói: “Đây là thứ cô nợ Dao Dao và con của chúng tôi.” Thì ra trước khi chết, Song Thư Dao từng nắm tay hắn, cầu xin hắn đừng trách tôi. Hắn tin chắc rằng tôi cố ý hại chết người con gái hắn yêu và đứa con trong bụng cô ta. Hôm đó, tôi chết dưới dao của Lục Cảnh Niên, không nhắm nổi mắt. Mang theo nỗi hận thấu trời, tôi quay về đúng cái ngày Song Thư Dao tìm tôi mượn tiền.