Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Diễn

Diễn Chồng tôi chủ động đưa thẻ lương cho tôi giữ. Nhưng lương vừa về tài khoản là hắn lập tức chuyển đi hết. Bạn bè rủ hắn mời ăn uống, hắn liền lôi tôi ra làm bia đỡ đạn: “Tiền đều nằm trong tay vợ tao rồi, tao lấy đâu ra tiền mời tụi mày ăn nhậu?” Hắn suốt ngày ra vẻ nghèo khổ trước mặt người khác, bày ra bộ dạng yêu vợ thương con. Để mặc tôi bị bạn bè hắn chửi là “sư tử Hà Đông”! Về sau, mẹ hắn bị phát hiện mắc suy thận giai đoạn cuối, mỗi tháng đều phải chạy thận. Bà lại không có bảo hiểm hưu trí, thế là quay sang nhắm vào tôi. Bà nói với tôi: “Tao bệnh rồi, đáng lý con trai tao phải bỏ tiền chữa trị cho tao. Nhưng tiền của nó đều do mày giữ, nên mày phải trả.” Chồng tôi cũng hùa theo: “Đúng đó, lương anh đâu có thấp, mấy năm nay chắc em cũng để dành được không ít rồi, mau lấy ra đóng tiền thuốc men cho mẹ anh đi.” Tôi chỉ thấy nực cười. “Diễn nhiều quá rồi nên tự tin là thật luôn rồi đúng không?”

Duyên Âm

Duyên Âm Khi đi phỏng vấn, tôi tình cờ đi ngang qua một ngôi chùa, liền ghé vào thắp hương cầu nguyện. Nhưng chẳng hiểu sao đầu óc tôi bỗng dưng chập mạch, lại nhét luôn bản lý lịch vào hòm công đức. Tối đó, Bồ Tát nhập mộng báo cho tôi: “Cô gái nhỏ, con đã được Thiên Đình tuyển dụng. Canh ba đêm nay, hãy đến báo danh.”

Gió Động Lòng Cũng Rung

Gió Động Lòng Cũng Rung Là chim hoàng yến của Tần Nghiêm, tôi chuyên tâm giúp anh ta giải quyết chứng rối loạn cơ thể. Sau khi mang thai ngoài ý muốn, tôi định sẽ nói với anh. Nhưng lại nghe thấy cuộc đối thoại giữa em gái anh và hệ thống: 【Nữ phụ đến thời điểm này chắc là mang thai rồi chứ?】 【Đúng vậy ký chủ, cứ yên tâm, đợi đến khi Tần Nghiêm biết đến sự tồn tại của đứa trẻ, anh ta sẽ không chút do dự mà xử lý cả hai mẹ con. Phải biết rằng, với tư cách là nữ chính, Tần Nghiêm vốn dĩ định sẵn là của cô.】 Tôi không muốn trở thành pháo hôi, liền quyết định bỏ trốn trong đêm. Trong phòng khám VIP sản khoa, bác sĩ phụ trách mãi vẫn chưa xuất hiện. Lâu sau, một bàn tay với các đốt xương rõ ràng vòng ra từ sau lưng, đặt lên bụng dưới của tôi: “Tiểu Ly, tôi cho phép em tự tiện phá bỏ đứa con của chúng ta rồi sao?”

Thần Xui Xẻo

Thần Xui Xẻo Tôi là một thần xui. Từ nhỏ cha mẹ đã mất, trại trẻ mồ côi nhận nuôi tôi chưa đầy ba tháng thì phải đóng cửa. Trường học tôi theo học cũng không trụ nổi quá nửa năm. Thậm chí ngôi chùa tôi từng ghé qua hôm trước thì hôm sau đã bốc cháy một cách bí ẩn. Cuối cùng cũng gắng gượng được đến năm mười tám tuổi, tôi vui vẻ vào làm việc trong một nhà máy. Chưa đầy một tháng, nhà máy phá sản. Không còn ai dám chứa chấp tôi nữa. Tôi cứ nghĩ cuộc đời mình chắc chỉ đến thế là hết. Bỗng một ông chú xăm trổ đầy tay xuất hiện, đưa tôi một tấm danh thiếp. “Em gái xinh đẹp, tìm việc không? Theo chú ra nước ngoài kiếm tiền lớn nhé?” Tôi ngập ngừng: “Nhưng… nhưng cháu là thần xui…” “Xui thì sao? Chỗ chú đưa em tới, thần nào cũng vô dụng!” Mắt tôi sáng rỡ. Và thế là tôi theo chú đến Myanmar.

Dự Đoán Ngược

Dự Đoán Ngược Tôi mắc phải một căn bệnh kỳ lạ, nói gì là sai nấy, hơn nữa còn không thể kiểm soát được. Bố tôi chơi chứng khoán: “Rốt cuộc nên mua mã nào đây?” Miệng tôi thốt lên: “Hồ lô oa, Kim Kỳ Lân, Phúc Long Mã, Chuồn Chuồn Đỏ, Bảy Con Sói, Tám Con Ngựa.” Bố tôi rất phấn khích: “Tốt lắm, những mã con nói, bố sẽ không mua cái nào cả!” Quả nhiên, hôm sau, những mã tôi nhắc đến đều giảm mạnh, còn những mã tôi không nói lại tăng mạnh, bố tôi kiếm được một khoản tiền lớn. Dì tôi chọn con rể: “Cháu yêu, cháu xem giúp chị cháu đi, trong ba người này, ai có thể thăng quan phát tài?” Miệng tôi nói: “Người số 1 và số 3.” Bố tôi lập tức đứng dậy: “Chọn người số 2 đi!” Chưa đến hai tháng sau, dì tôi đã định hôn sự cho chị họ tôi. Kết hôn chưa bao lâu, ngay ngày tôi có thể dự đoán ngược lại, giấy bổ nhiệm của anh rể tôi đã được công bố. Vì căn bệnh kỳ lạ có thể tiên đoán này, bố mẹ tôi quyết định giao nộp tôi cho nhà nước.

Tạm Biệt Kẻ Phản Bội

Tạm Biệt Kẻ Phản Bội Cái đêm mà bạn trai cầu hôn tôi, tôi đã nghe lén được cuộc trò chuyện giữa anh ấy và cô bạn thân. “Anh sắp kết hôn rồi, em có hối hận không?” Cô bạn thân đỏ hoe mắt, lập tức hôn lên môi anh: “Hối hận rồi.” Tôi nhìn thấy trong mắt bạn trai sự ngạc nhiên, bối rối, cuối cùng là vui mừng. Như thể đại thù đã được báo. Như thể đã đạt được ước muốn. Khi anh ta định đưa tay ôm cô ấy, lại bất ngờ chạm phải ánh mắt tôi ở góc tường. Tôi không quay đi mà tiến lên một bước tát anh ta một bạt tai. Cô bạn thân theo bản năng muốn ngăn cản, tôi giơ tay định đánh cô ấy thì bạn trai đã đứng cản trước mặt, anh đỏ hoe mắt cầu xin tôi: “Muốn đánh thì đánh anh, đừng đánh cô ấy.”

Đầu Tôi Đâu

Đầu Tôi Đâu? Đầu tôi rơi mất trên đường đi dự đám cưới. Nhưng không sao cả. Khâu vá lại một chút, tôi vẫn có thể tiếp tục lên đường. Tôi thật sự trân trọng tình bạn này biết bao, đáng tiếc chỉ có mình tôi trân trọng nó.

Giấc Mộng Bốn Mươi Năm

Giấc Mộng Bốn Mươi Năm Xuyên không đã 40 năm, phu quân từng hứa hẹn cùng ta một đời một kiếp một đôi người nay lại đưa về một nữ tử xuyên không 16 tuổi, muốn nạp nàng ta làm quý thiếp. Ta nói đối phương quá trẻ, tuổi còn có thể làm nữ nhi hắn. Hắn lại đáp: “Thấy nàng, ta như thấy lại dáng vẻ tiêu dao tự tại năm xưa của nàng.” “Vì một lời hứa, 40 năm qua ta chỉ giữ lấy mình nàng, như thế còn chưa đủ sao?” Ta không đồng ý. Con trai do chính thê sinh ra liền mắng ta nhỏ nhen ghen tuông. Nàng dâu vốn là kẻ hưởng lợi cũng khuyên ta nên độ lượng bao dung. Ngay cả cháu nội, cháu dâu cũng ầm ĩ chê ta tuổi già mà vẫn ương ngạnh tùy hứng. Ta giận quá mà ngã ngửa ra sau, vậy mà không một ai đỡ lấy ta. May thay, hệ thống đã lâu không xuất hiện lại hiện lên hỏi ta có muốn trở về hiện đại hay không. Ta không chút do dự mà gật đầu. Một đạo bạch quang lóe lên, khi ta mở mắt, trong phòng vẫn là đám người ấy. Bên tai vang lên tiếng giận dữ: “Hôm nay nạp thiếp, bất kể nàng có đồng ý hay không, ta cũng nhất định phải làm!” …Khốn thật. Lại mang bọn họ theo về luôn rồi!

Quái Vật

Quái Vật Tôi là vị hôn thê mà Phó Thời An vô cùng chán ghét. Để chọc giận tôi, anh ta cố tình lái xe quá tốc độ gây chuyện, làm ra đủ loại trò ngông cuồng. Mỗi lần như thế, tôi đều đứng ra thu dọn hậu quả. Mãi cho đến khi bên cạnh Phó Thời An xuất hiện một cô gái tên là Kiều Ngữ. Vì tìm một chiếc bánh trứng bình thường cho Kiều Ngữ mà anh ta bỏ lỡ tiệc sinh nhật của tôi. Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, chủ động đề xuất với gia đình thay đổi hôn ước. “Cũng không nhất thiết phải là Phó Thời An.” Tôi chợt nhớ đến người đàn ông lạnh lùng trong giấc mơ, người từ đầu đến cuối luôn nhẫn nhịn và yêu tôi trong thầm lặng. Tôi khẽ cười, giọng nhẹ nhàng: “Chẳng phải anh ta còn một người chú nhỏ sao?”

LỠ THUÊ THÁI TỬ GIA LÀM BẠN TRAI GIẢ

Trước khi tham gia show hẹn hò, tôi bị thanh mai trúc mã yêu nhiều năm đề nghị chia tay.Để không mất mặt trước ống kính, tôi quyết định thuê một anh bạn trai đi cùng.Vừa bước đến góc hẹn hò, một nhóm các bác gái nhiệt tình vây quanh tôi: “Cháu là nghệ sĩ à?”Tôi đơ người, miệng vô thức bật ra: “Cần người đẹp trai!”Chỉ thấy một bác gái cầm bộ đàm lên gọi: “Có một nghệ sĩ đến tìm đối tượng! Đưa người đẹp trai nhất lên đây!”Mười phút sau, tôi nhìn chằm chằm vào chàng trai cao 1m85 trước mặt, gương mặt đẹp đến mức không tưởng, phát ra một tiếng hét đầy chấn động.Đang trong lúc ghi hình, quản lý gọi điện đến.Tôi vừa định khoe công, đã nghe giọng anh ta gào lên trong điện thoại:“Coi như xong đời cậu rồi! Ai cho cậu thuê thái tử gia của giới quyền lực Bắc Kinh hả?!”

Từng Là Người Anh Yêu Nhất

Từng Là Người Anh Yêu Nhất Chồng tôi đã tự ý đưa mẹ con nữ đồng nghiệp vào sổ hộ khẩu nhà tôi mà tôi mới là chủ hộ. Hôm đó, tôi đến làm hộ khẩu cho con trai mới đầy tháng. Nữ đồng nghiệp kia mang sổ hộ khẩu và giấy tờ nhà đi đăng ký nhập học cho con gái, chiếm luôn suất học của con tôi. Một đồng nghiệp trong trường phát hiện, chụp ảnh lại báo cho tôi. Tôi lập tức gửi cho Lăng Hạc Kim: “Chúc mừng nhé, bác sĩ Lăng! Bao giờ anh tái hôn vậy? Đón tình mới với con gái riêng về nhà mà không buồn nói với tôi một tiếng?” Lăng Hạc Kim vội vàng gửi lại một đoạn ghi âm: “Vợ ơi, suất học đó sau này con mình cũng chẳng dùng đến, bỏ không cũng lãng phí, cho Kỳ Kỳ học coi như tích đức. Anh còn một ca mổ nữa, để lát nói sau nhé.” Tôi nhắn: “Cho anh mười phút, bảo cô ta trả sổ hộ khẩu lại đây!” Tin nhắn hiển thị đã đọc, nhưng không trả lời. Năm phút sau, tôi báo cảnh sát vì mất trộm tại nhà và khai báo làm lại sổ hộ khẩu. Đã muốn làm bố rẻ tiền cho người khác, thì con tôi không cần mang họ Lăng cũng được.

Trùng Chắn Họa

Trùng Chắn Họa Tôi vừa béo vừa xấu, còn vị hôn phu thanh mai trúc mã của tôi lại là thiên chi kiêu tử. Hắn cực kỳ chán ghét tôi, đến năm mười tám tuổi thì đề nghị hủy hôn. Hắn nói rằng, hắn đã tìm thấy tình yêu đích thực của mình. Dù bị bà nội nhốt trong nhà, hắn vẫn nghĩ đủ cách để trộm tín vật đính hôn giữa tôi và hắn. Tôi cố gắng kìm nén khóe miệng đang muốn nhếch lên, làm theo ý hắn, hủy đi tín vật đính hôn, chấm dứt mối hôn ước đã tồn tại suốt mười năm. Trúc mã đắc ý vô cùng, nhưng hắn không biết, đời hắn tới đây là tàn rồi. Tôi chính là “trùng đỡ tai ương” mà bà nội hắn chọn cho hắn, không có tôi, hắn sắp trở nên vừa xấu vừa béo, vận hạn liên miên. Còn tôi, sẽ có được một cuộc đời mới.

Đánh Cắp May Mắn

Đánh Cắp May Mắn Từ nhỏ tôi đã bị trói buộc với hệ thống đổi trí thông minh lấy tiền tài, theo thời gian gia đình càng giàu có, tôi càng trở nên ngốc nghếch. Bố mẹ tôi thường xuyên đánh mắng tôi, luôn thiên vị cô em gái thông minh lanh lợi, cho rằng con bé mang lại tài lộc cho gia đình. Cho đến trước kỳ thi đại học, tôi đã trưởng thành. “Ký chủ đã trưởng thành, tiền tài sẽ không còn do bố mẹ quản lý, trí thông minh cũng sẽ được trả lại, xin hãy tiếp nhận.”

Lỡ Kéo Sếp Xuống Âm Phủ

Tôi chết rồi.Tiện tay kéo theo cả sếp tôi xuống âm phủ.Trên đường đến Địa phủ, ảnh mắng tôi suốt dọc đường.Mãi đến giây cuối cùng trước khi đầu thai, ảnh mới mắng mệt, chịu hòa giải với tôi.Tôi chào tạm biệt sếp.Sếp nói: “Nghe cho kỹ, cảm ơn mày, kiếp sau đừng để tao gặp lại nữa.”Ai ngờ, vừa đầu thai xong một giây, chúng tôi lại gặp nhau rồi.Tôi không cố ý chết, cũng chẳng định kéo ai theo cùng.Chỉ là trong buổi team building của công ty, lúc leo núi tôi bị trượt chân, tiện tay níu người đứng bên cạnh.Mà người đó… lại đúng là sếp tôi.Thế là hai đứa cùng nhau rơi xuống vực, chết rất thảm.Vì tôi bị cành cây vướng giữa chừng nên sếp rơi xuống đất trước.Tôi rớt lên người ảnh, lại còn đè gãy thêm mấy cái xương sườn.Dù vậy thì lúc đó cũng không quan trọng nữa rồi.Ngay khoảnh khắc trước khi tắt thở, sếp trợn tròn mắt, ánh mắt tràn đầy uất hận, khó nhọc phun ra một chữ: “Mày…”Tôi đoán chắc ảnh định nói: “Mày con mẹ mày!”Vì đó là câu cửa miệng của ảnh.

Tôi Không Cần Phân Nửa Sự Dịu Dàng

Tôi Không Cần Phân Nửa Sự Dịu Dàng Trong một buổi trà chiều ở công ty, cô thư ký riêng của chồng tôi gọi cho anh một ly trà sữa trân châu, loại ngọt “full đường”. Như thường lệ, tôi đưa tay thử một ngụm — vì anh từng nói mình không thể uống đồ ngọt, dễ đau đầu. Nhưng lần này, người đàn ông từng viện đủ lý do để từ chối món bánh sinh nhật tôi tự tay làm, lại nở nụ cười hiền lành, cướp lấy ly trà và nói: “Thỉnh thoảng uống ngọt cũng không sao. Em đừng nghiêm túc quá, kẻo dọa cô ấy.” Tôi khẽ cong môi mỉm cười, không tranh cãi, không trách móc. Chỉ lặng lẽ trở về văn phòng, mở máy tính soạn một tờ đơn ly hôn, ký tên. “Ừ, đổi khẩu vị cũng tốt. Đúng lúc, tôi cũng chán rồi.”

GIÀNH QUYỀN NUÔI MÈO VỚI CHỒNG CŨ

Sau khi chia tay, con mèo nuôi chung cho anh chồng cũ nuôi.Một đêm nọ, tôi thật sự không nhịn nổi nữa.Tôi gọi điện cho anh ấy.“Tôi… thật ra… tôi thật sự rất muốn… chính là, sau khi chia tay, chúng ta có thể…”Anh chồng cũ căn bản không nghe tôi nói xong.Trực tiếp dập máy.Tôi càng khóc to hơn.Cho đến hai mươi phút sau, cửa nhà bị gõ.Anh chồng cũ mặc bộ vest tôi yêu thích nhất.Bên trong hoàn toàn trống rỗng, lộ rõ cơ bụng săn chắc.“Được, có thể làm.”Tôi: ?

Trả Anh Về Với Gió, Mẹ Con Em Có Nắng

Trả Anh Về Với Gió, Mẹ Con Em Có Nắng Tôi từng nghĩ mình đã gả cho tình yêu, có được cuộc hôn nhân hoàn hảo nhất thế gian. Chồng tôi, Trần Mặc, là một người đàn ông thành đạt ngoài xã hội, là người chồng dịu dàng chu đáo trong gia đình. Con gái chúng tôi bé Nhạc Nhạc thông minh đáng yêu. Gia đình ba người của tôi, lẽ ra nên là hình mẫu của hạnh phúc. Cho đến ngày Quốc tế Thiếu nhi mùng 1 tháng 6 đó, tôi lái xe chở Nhạc Nhạc đi chơi công viên với lòng đầy háo hức. Một cú phanh gấp chói tai tôi đâm vào đuôi xe phía trước. Chiếc xe tôi đâm trúng, là chiếc Cayenne màu đen quen thuộc của chồng tôi, Trần Mặc. Nhưng người ngồi ở ghế phụ lại không phải tôi, cũng chẳng phải bất kỳ nữ đồng nghiệp nào tôi từng gặp ở công ty. Mà là một cô gái trẻ trang điểm tinh tế, nụ cười còn rực rỡ hơn cả ánh nắng. Khoảnh khắc đó, giấc mộng cổ tích tôi đã vun vén suốt bảy năm… tan tành.

Tống Hà Cố Lên

Tống Hà Cố Lên Sáu tháng trước kỳ thi đại học, tôi phát hiện ra số tiền học phí đại học mà bà tôi nhặt ve chai tích cóp cho tôi đã bị bố mẹ lấy đi để mua giày chơi bóng cho em trai. Em trai mang đôi giày phiên bản giới hạn đó khoe khoang ngay trước mặt tôi. Tôi quỳ xuống lạy bố mẹ, cầu xin bọn họ cho tôi mượn tiền để học đại học, hứa sau này khi đi làm sẽ trả lại. Bọn họ nói, cùng lắm mày cũng chỉ đỗ trường hạng hai, thôi thì đừng học nữa. Bọn họ nói, mấy đứa bạn hồi cấp hai của mày giờ lấy chồng hết rồi, tiền sính lễ đều để dành cho em trai cả. Bọn họ nói, đó là số phận của con gái. Nhưng tôi không muốn chấp nhận số phận ấy.