Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Trả Anh Về Với Gió, Mẹ Con Em Có Nắng

Trả Anh Về Với Gió, Mẹ Con Em Có Nắng Tôi từng nghĩ mình đã gả cho tình yêu, có được cuộc hôn nhân hoàn hảo nhất thế gian. Chồng tôi, Trần Mặc, là một người đàn ông thành đạt ngoài xã hội, là người chồng dịu dàng chu đáo trong gia đình. Con gái chúng tôi bé Nhạc Nhạc thông minh đáng yêu. Gia đình ba người của tôi, lẽ ra nên là hình mẫu của hạnh phúc. Cho đến ngày Quốc tế Thiếu nhi mùng 1 tháng 6 đó, tôi lái xe chở Nhạc Nhạc đi chơi công viên với lòng đầy háo hức. Một cú phanh gấp chói tai tôi đâm vào đuôi xe phía trước. Chiếc xe tôi đâm trúng, là chiếc Cayenne màu đen quen thuộc của chồng tôi, Trần Mặc. Nhưng người ngồi ở ghế phụ lại không phải tôi, cũng chẳng phải bất kỳ nữ đồng nghiệp nào tôi từng gặp ở công ty. Mà là một cô gái trẻ trang điểm tinh tế, nụ cười còn rực rỡ hơn cả ánh nắng. Khoảnh khắc đó, giấc mộng cổ tích tôi đã vun vén suốt bảy năm… tan tành.

Tống Hà Cố Lên

Tống Hà Cố Lên Sáu tháng trước kỳ thi đại học, tôi phát hiện ra số tiền học phí đại học mà bà tôi nhặt ve chai tích cóp cho tôi đã bị bố mẹ lấy đi để mua giày chơi bóng cho em trai. Em trai mang đôi giày phiên bản giới hạn đó khoe khoang ngay trước mặt tôi. Tôi quỳ xuống lạy bố mẹ, cầu xin bọn họ cho tôi mượn tiền để học đại học, hứa sau này khi đi làm sẽ trả lại. Bọn họ nói, cùng lắm mày cũng chỉ đỗ trường hạng hai, thôi thì đừng học nữa. Bọn họ nói, mấy đứa bạn hồi cấp hai của mày giờ lấy chồng hết rồi, tiền sính lễ đều để dành cho em trai cả. Bọn họ nói, đó là số phận của con gái. Nhưng tôi không muốn chấp nhận số phận ấy.

Thiên Vị Con Nuôi

Thiên Vị Con Nuôi Chồng với mẹ chồng tôi thiên vị con gái nuôi. Con gái tôi thi được hạng nhất, con gái nuôi nói con tôi gian lận, chồng tôi liền ép con gái tôi quỳ gối xin lỗi trước toàn trường. Tiền trong nhà mất, con gái nuôi đổ lỗi cho con gái tôi, mẹ chồng tôi liền mắng con gái tôi là đồ ăn trộm. Thậm chí lúc con gái tôi có bạn trai, con gái nuôi tiện miệng nói một câu: “Con cũng thích bạn trai của chị gái.” Họ không chỉ ép chết con gái tôi, còn vu oan cho con gái tôi, nói con gái tôi làm tiểu tam không thành nên tự tử. Tôi không tin, kiên quyết báo cảnh sát điều tra sự thật nhưng lại bị chồng tôi lái xe cán chết. Trước lúc chết, tôi còn nghe con gái nuôi nói: “Ôi, bà ta tuy có tiền nhưng chỉ khi bà ta chết thì mới không ai phát hiện ra con là con gái ruột của bố.” Sau khi được tái sinh, tôi nhìn đứa con gái nuôi vừa mới được đón về nhà. Tôi cười. Tôi đây sẽ chơi chết nó!

Sau Khi Phá Sản, Tôi Nghe Được Tiếng Lòng Của Kẻ Thù Không Đội Trời Chung

Sau Khi Phá Sản, Tôi Nghe Được Tiếng Lòng Của Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Nhà tôi phá sản, tôi bất đắc dĩ phải hạ dược kẻ thù không đội trời chung của mình. Nhưng đúng lúc đó, tôi lại nghe được tiếng lòng của anh ta: 【Bảo bối đáng yêu quá, lúc hạ dược còn run rẩy nữa chứ.】 【Chậc~ bảo bối gầy thế này, không biết có chịu nổi mấy tiếng tiếp theo không đây.】 【Dù gì chút nữa cho dù bảo bối có khóc lóc cầu xin, tôi cũng sẽ không dừng lại đâu…】 Tôi vừa bước vào cửa, chân liền khựng lại. Trên giường, khuôn mặt của Tần Vọng đỏ bừng, khó chịu đến mức phải kéo áo sơ mi xuống, ánh mắt lạnh lùng nhìn tôi: “Nóng quá… Thẩm Tư Miểu, rốt cuộc em đã cho tôi uống cái gì?” Cùng lúc đó, tôi nghe thấy tiếng lòng của anh ta vang lên dữ dội: 【Bảo bối thích kịch bản cưỡng chế, tôi phải giả vờ kiềm chế một chút.】 【Eo của bảo bối nhỏ quá, muốn ôm chặt.】 【Tay của bảo bối cũng nhỏ, muốn hôn.】 【Chân của bảo bối trắng thế này, nếu đặt lên vai tôi thì…】 Tôi kinh hãi trợn mắt: “Đồ biến thái! Anh đừng có qua đây a a a!”  

MỸ NỮ MUỐN TRỞ THÀNH PHÚ BÀ

Tôi là “chim hoàng yến” mà Chu Thâm Phi nuôi, trên giường thì quyến rũ lẳng lơ, đầy mê hoặc.Dưới giường, tôi luôn coi mình là chính thất, không có việc gì thì đấu đá với bạch nguyệt quang mà vị “đại gia” này yêu nhưng không thể có được.Trong mắt người ngoài, tôi là một kẻ điên cuồng yêu Chu Thâm Phi, sớm muộn cũng sẽ bị anh bỏ rơi, chỉ là người thay thế.Nhưng thực ra, tôi đâu có yêu anh ta, tôi chỉ yêu tiền của anh ta thôi.Dựa vào danh tiếng của anh, công việc kinh doanh của tôi càng lúc càng phát đạt, sắp sửa trở thành một “quý bà mới” trong giới thương mại.Tôi quyết định sẽ đá anh ta trước và còn giả vờ đau khổ: “Chu Thâm Phi, em đã cố suốt năm năm mà vẫn không làm anh yêu em được… Em mệt rồi, chia tay đi.”Mồ hôi của Chu Thâm Phi nhỏ giọt lên người tôi, anh nở nụ cười nửa miệng, nhìn tôi chế giễu:“Đúng là phụ nữ có tiền là thay lòng đổi dạ ngay. Vậy thì tôi sẽ làm em phá sản, giúp em ‘tìm lại bản tâm’ của mình.”

Trò Chơi Tình Yêu Được Tính Toán Từ Lâu

Trò Chơi Tình Yêu Được Tính Toán Từ Lâu Sau hai năm kết hôn giả với thiếu gia giới hắc đạo để qua mặt cha mẹ anh ta, thì anh bị tai nạn và mất trí nhớ. Đúng lúc hợp đồng cũng đến hạn, tôi cầm bản thỏa thuận đến tìm anh đòi nốt khoản còn lại: “Còn thiếu 100.000, thanh toán xong thì ly hôn.” Người đàn ông ngậm điếu thuốc, nhíu mày khó chịu rồi chuyển cho tôi 1 triệu: “Đã là vợ chồng lâu năm rồi, còn bày trò hờn dỗi gì nữa, có thể ngoan một chút không?” Tôi đầy dấu hỏi trên mặt, cố gắng giải thích, nhưng khi đối diện với gương mặt u ám của anh, tôi chợt nhớ ra người này hình như không dễ chọc vào, đành phải im lặng. Cho đến khi một người phụ nữ tự xưng là mối tình đầu của anh tìm tới khóc lóc: “Yến Cận, anh mất trí rồi, em mới là vợ thật của anh mà.” Tôi nhìn thấy cơ hội đến, vừa hay chuẩn bị lẻn ra cửa trốn. Kết quả là cánh tay dài của anh vươn ra, giữ chặt tôi ép vào tường không thả, đầu không hề ngẩng lên mà ra lệnh cho vệ sĩ: “Ở đâu chui ra cái đồ trà xanh rẻ tiền này, tưởng tôi ngu đến mức không phân biệt nổi vợ mình à?”

Bảo Bối, Em Dám Không Yêu Anh?

Bảo Bối, Em Dám Không Yêu Anh? Sau khi chồng tôi qua đời, tôi nhận được một bản khảo sát ẩn danh. Nội dung kỳ lạ đến rợn người: “Cô có yêu chồng mình không?” “Không yêu anh ấy thật sao?” “Thật sự là không yêu anh ấy?” “Bảo bối, em thật sự không yêu anh sao?” Tôi nổi hết da gà, bởi bên dưới mỗi câu hỏi chỉ có bốn lựa chọn: Yêu anh. Rất yêu anh. Chỉ yêu anh. Bây giờ chỉ muốn gặp anh. Ngay sau đó, giao diện tự động chọn lấy câu cuối cùng.

Tôi Kiện Bố Mẹ Tôi Ra Tòa Vì Tội Trọng Nam Khinh Nữ

Tôi Kiện Bố Mẹ Tôi Ra Tòa Vì Tội Trọng Nam Khinh Nữ Tôi kiện bố mẹ tôi ra tòa vì tội trọng nam khinh nữ. Nếu tội danh thành lập, anh trai tôi sẽ bị xóa sổ, bố mẹ tôi sẽ trở thành kẻ nghèo rớt mồng tơi, bệnh tật quấn thân. Nếu tội danh không thành lập, tôi sẽ bị xóa sổ, còn bố mẹ tôi sẽ ôm đồng tiền bạc triệu, sống lâu trăm tuổi. Tất cả họ hàng đều nói tôi bị điên rồi. Bởi vì trong mắt mọi người, bố mẹ tôi nổi tiếng cưng chiều đứa con gái này. Nhưng bọn họ không biết, tôi đã trọng sinh trở về.

Tôi Mang Thai Sau Khi Chết

Tôi Mang Thai Sau Khi Chết Sau khi chết, tôi đã mang thai. Ở âm phủ, tôi gặp lại người bạn trai cũ đã mất một năm, giờ anh ấy là Diêm Vương của âm phủ. Nhìn thấy cái bụng ngày càng lớn của tôi, cuối cùng anh ấy không thể chịu nổi nữa. “Đứa trẻ không có cha, vậy thì ở với anh đi.”

Nam Thần Đã Mưu Tính Từ Lâu

Nam Thần Đã Mưu Tính Từ Lâu Sếp đến nhà tôi chúc Tết, lại bị ba mẹ tôi tưởng nhầm là… đối tượng xem mắt. Anh ấy chặn tôi ngay trước cửa phòng, giọng lạnh đến thấu xương: “Công ty có quy định cấm yêu đương, cô quên rồi à?”

Sau Khi Hoán Đổi Cuộc Đời, Chị Tôi Khóc

Sau Khi Hoán Đổi Cuộc Đời, Chị Tôi Khóc Biết được nhà giàu nhất không có sức chống cự đối với những đứa bé có tấm lòng lương thiện. Vì vậy, ngay khi gặp ông ấy lần đầu tiên, tôi chủ động ôm chầm lấy chị gái và khóc nức nở. “Chị ơi, hy vọng rằng dù có được ai nhận nuôi, chị vẫn luôn là chị của em.” “Chú ơi, xin chú nhận nuôi chị gái của con, con còn nhỏ, có thể chịu khổ được.” Chị tôi ngơ ngác, còn nhà giàu nhất thì cảm động, lập tức quyết định nhận nuôi tôi. Cứ thế, dưới ánh mắt trố lên kinh ngạc của chị, tôi giả vờ lưu luyến ngồi lên xe của nhà giàu nhất. Tôi khóc. Nhưng là khóc giả. Bởi vì tôi đã được trùng sinh.

Thí Chủ, Mặt Ngài Có Điềm Xấu

Thí Chủ, Mặt Ngài Có Điềm Xấu Làm thế nào để một người đàn ông chi cho bạn năm triệu tệ chỉ bằng một câu nói? “Thí chủ, nhìn mặt ngài có điềm xấu.” Người đàn ông đó khinh thường nhìn tôi. Một giây sau chiếc Rolls-Royce của hắn đậu bên đường bị một chiếc xe tải đâm vào. Nó phát nổ ngay tại chỗ.

Thiên Kim Thật Là Thiên Sư Huyền Môn

Thiên Kim Thật Là Thiên Sư Huyền Môn Ngày tôi được cha mẹ ruột tìm thấy, tôi vừa mới thu phục một con quỷ lang thang trở về đạo quán. Nghĩ đến lời dặn trước lúc lâm chung của sư phụ và quãng thời gian chẳng còn bao nhiêu của mình, tôi quyết định hạ sơn. Cô con gái nuôi mắt hoe đỏ, ánh mắt tủi thân và bất lực nhìn tôi bước vào nhà, khiến câu đầu tiên cha mẹ ruột tôi nói lại là dặn tôi phải sống hòa thuận với cô ta. Người anh cả ốm yếu và nhã nhặn, mỉm cười với tôi nhưng trong ánh mắt lại lạnh nhạt và cao ngạo. Cậu em trai nhuộm tóc đỏ, dáng vẻ ngông nghênh, thậm chí không thèm liếc tôi lấy một lần. Nhìn phong thủy trong căn biệt thự này, âm khí độc ác dày đặc, ánh mắt của họ ai nấy cũng mang vẻ âm u, tôi nhanh chóng rút một tấm thẻ từ trong đạo bào ra. “50 vạn, cắt đứt nhân quả giữa tôi và các người!”

Tinh Tinh Và Tiểu Vũ

Tinh Tinh Và Tiểu Vũ Dạy kèm cho thiếu gia nhà sếp. Dạy được ba năm, cậu ta học lại ba năm. Đến năm thứ tư tôi thật sự không chịu nổi nữa. “Thiếu gia à, mình nhất thiết phải đi con đường học hành đầy gian truân này à?” “Hay là cân nhắc về thừa kế gia sản đi?” Thiếu gia nhướng mày, tay vẫn bóp gáy tôi, bắt tôi tiếp tục giảng cái hàm số sin mà tôi đã giảng tới tám trăm lần ấy. Cho đến một lần tôi thay đồng nghiệp tham gia một dự án hợp tác giữa các học viện, cô ấy giới thiệu đối phương: “Đây là đàn em nhỏ hơn ba khóa của tớ.” “Thi đại học được 710 điểm, năm đó được tuyển thẳng vào Thanh Hoa.” “Viện trưởng giành như chó điên mới giành được cậu ấy, học thần đó, người ta xin wechat tớ phải thu phí đấy!” Tôi nhìn ảnh đại diện trên WeChat. Mẹ nó, chẳng phải là cái thằng học đúp ba năm nhà tôi sao?!

Em Là Giây Thứ 181 Của Anh

Em Là Giây Thứ 181 Của Anh Trong đại hội thể thao, đối thủ một mất một còn của tôi, đồng thời cũng là trùm trường, đạt được giải nhất môn bắn súng, đắc ý khoe khoang với tôi: “Cậu muốn thấy dáng vẻ ngầu đét của tôi không?” Tôi ngạc nhiên một giây: “Muốn.” Đồng thời bấm gọi video nói chuyện. Ba giây sau, trùm trường xuất hiện trên màn hình, khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng: “Ninh Miên, tôi khuyên cậu đừng có khiêu khích ranh giới cuối cùng của tôi.” “Nếu không tôi sẽ hạ ranh giới của mình xuống đó!”

Ngôn Linh Sư: Livestream Phán Quyết

Ngôn Linh Sư: Livestream Phán Quyết Khi tôi đang livestream, có một người đàn ông giả làm phụ nữ để xin nối mic: “Tôi đến tháng hơn chục năm nay, chẳng bao giờ dùng băng vệ sinh, chỉ dùng giấy nhét vào, vừa tiết kiệm tiền, vừa bảo vệ môi trường, vẫn sống khỏe re như thường.” “Thật ra, sau khi sinh con xong chẳng cần ở cữ đâu. Tôi sinh mổ ngày thứ hai đã giặt quần lót cho chồng, nấu cơm, khiến anh ấy cảm động đến khóc.” Nhưng không ai biết rằng, đây là “Livestream Ngôn Linh” của tôi. Mỗi chữ họ nói ra đều sẽ thành sự thật.

Đại Chiến Cùng Hàng Xóm

Đại Chiến Cùng Hàng Xóm Hàng xóm của tôi ngày nào cũng phát điên, còn chửi bới tôi trong nhóm. Quay người, tôi cho thuê nhà: Mới ra tù giá rẻ 500, có tiền sử bệnh tâm thần giá rẻ 600, bà thím thích cãi nhau giá rẻ 700. Rất nhanh, đại ca xăm trổ, tiểu đệ u ám, bà thím siêu hung dữ, đều tụ tập ở nhà tôi. Lúc này, đến lượt hàng xóm cầu xin tôi rồi.

Người Tình Stockholm

Người Tình Stockholm Xuyên thành nữ phụ độc ác, hệ thống cho tôi nhiệm vụ công lược nhân vật phản diện. Cảm hóa hắn bằng tình yêu chân thành. Tôi giương môi cười, trực tiếp đem cháo trong tay nhân vật phản diện hất đổ trên mặt đất. “Này, mau liếm sạch đi.” Rồi sau đó, hắn trở thành kẻ quyền thế ngập trời và trả thù tôi một cách điên cuồng. Hắn đổ rượu đỏ lên lưng tôi, ngẩng đầu, đôi môi gợi cảm mấp máy: “Đại tiểu thư, để tôi liếm sạch cho cô nhé?”  

Quán Lẩu Âm Dương

Quán Lẩu Âm Dương Mẹ tôi mở một quán lẩu Âm Dương. Nghe đồn rằng đàn ông ăn vào thì cường tráng như hổ, phụ nữ ăn vào thì mềm mại như nước. Chuyện này cũng không hẳn là nói quá. Từ ngày quán khai trương, nam nữ quanh mấy con phố gần đó như phát điên, ngày nào cũng xếp hàng dài chờ ăn. Nhờ vậy mà gia đình tôi phất lên nhanh chóng, từ một căn nhà tập thể chật chội chuyển sang biệt thự khang trang. Thế nhưng, khi tôi ngỏ ý muốn tiếp quản quán lẩu, sắc mặt mẹ liền thay đổi hẳn.

Tà Thần Tái Xuất 2

Tà Thần Tái Xuất 2 Ta tên là Tru, là một tà thần. Một lần, ta mềm lòng cứu một nữ tử. Nàng ấy thu gom tài sản của thiên hạ, dâng tất cả hương hỏa trên thế gian cho ta. Nhưng vẫn chưa đủ, ước mơ cả đời của ta là được lên Phong Thần Bảng. Vì thế, ta đã thử giết một Hoàng đế, nhưng thất bại thảm hại! Sau đó, Thời Gia tìm đến ta, thần bí như thường lệ. “Tru, ngươi còn muốn lên Phong Thần Bảng không? Ta bí mật nói cho ngươi biết, ta có người đứng sau…” Ta vô cùng kinh ngạc. Chỉ mới vài trăm tuổi thôi mà sao có thể thần bí như vậy?!