Hiện đại
Tôi và Kỳ Châu kết hôn chớp nhoáng.Mới cưới được một tháng, trong lòng anh ta chỉ toàn công việc.Bảy giờ sáng rời nhà, mười một giờ đêm mới về.Nằm trên giường thì cứng như khúc gỗ, đứng dậy thì lạnh như tảng băng, lời nói cũng chẳng có chút thú vị nào.Trên mặt anh ta như viết rõ rành rành: Tôi đối xử với cô vậy là tốt lắm rồi, tôi có cầm dao đâm cô không? Không có đúng không?
Tôi Nuôi Dưỡng Em Trai Kế Thành Một Kẻ Si Tình Bệnh Hoạn Hệ thống yêu cầu tôi phải chinh phục người em trai kế vừa đẹp trai, mạnh mẽ nhưng bi thương của mình. Thế nhưng cậu lại có độ nhạy cảm bằng không. Tôi nói muốn hôn một cái, ngay trong đêm đó, Trần Vọng liền đặt mua mười thùng kẹo “Hôn Một Cái”. Tôi nói thích cún con, hôm sau trong nhà liền xuất hiện thêm một bé Corgi chân ngắn. Nửa năm trôi qua, thanh tiến độ vẫn đứng im bất động. Hệ thống thấy tôi quá thảm hại, bèn cho phép tôi đổi mục tiêu chinh phục. Tôi vui vẻ nhận lời, xoay người đi tán tỉnh ông chú phong độ như cha. Thế nhưng chỉ chớp mắt, tôi đã bị trói trong tầng hầm của căn biệt thự. Thiếu niên đối diện khóe mắt đỏ hoe, giọng nói run rẩy. “Không phải chỉ là bệnh kiều cưỡng chế yêu sao? Em có thể học mà, chị ơi, em có thể học!” Tôi: ? Trần Vọng khóc càng dữ dội hơn: “Cầu xin chị, đừng bỏ rơi em… được không?”
Quan Tướng Thủ Diệt Mị Dương Lễ hội Du Thần là lúc các Quan Tướng Thủ* xuất trận, người vật không thể cản, quỷ thần phải tránh xa. Nếu không, chỉ giết không độ. Sau nghi lễ hội Du Thần kết thúc, một người phụ nữ đến gặp tôi. Cô ấy tỏ ra hoảng sợ và nói rằng chồng của mình đã ngoại tình. “Thầy ơi, đối tượng ngoại tình của chồng tôi không phải là con người.” “Mà là một con dê.” (*Quan Tướng Thủ: vị tướng đóng vai trò bảo vệ và sát thương của Địa Tạng Vương Bồ tát, đứng đầu trong đó là Tăng Tổn Nhị Tướng Quân.) Đọc tiếp phần 2 tại đây: https://metruyen.mobi/truyen/quan-tuong-thu-diet-ta-than
Ngày hôm sau khi chia tay bạn trai, cô bạn thân gọi điện cho tôi: “Tớ hình như vừa thấy… anh ta cưới vợ rồi.”Một tiếng sau, tôi lết thân mình đang say bí tỉ, tóc tai bù xù, mang theo phong bì mừng cưới, ngồi ở hiện trường đám cưới.Tôi nghĩ chắc mình điên rồi, bỏ tiền ra chỉ để quậy phá.Giữa tiếng nhạc hôn lễ lãng mạn, tôi và mấy người bạn ngồi ở khu bàn “người yêu cũ” đều đỏ hoe mắt.Đến lúc cô dâu chú rể tới mời rượu, cô dâu khoác tay chú rể, uyển chuyển bước lại.Cô dâu nhìn thấy tôi, sắc mặt lập tức thay đổi.Tôi mỉm cười đứng dậy, đưa tay ra, “Chào cô, tôi là bạn gái cũ của anh ấy.” Mấy chữ đó đã xoay vòng trong miệng, chuẩn bị thốt ra.Chú rể bỗng bị cô dâu véo tai: “Anh không nói là anh không có người yêu cũ sao?”Khoảnh khắc đó, tôi và chú rể nhìn thẳng vào nhau.Cả hai đồng thời nói ra hai chữ: “Cô là ai?”Nhìn khuôn mặt vừa quen thuộc lại vừa xa lạ trước mắt, tôi nhận ra hình như… mình đến nhầm tiệc cưới rồi.Đúng lúc đó, cổ tay tôi bị ai đó kéo mạnh, cả người bị lôi sang một bên.Một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Em tới đây làm gì?”Tôi ngơ ngác ngẩng đầu lên, chạm phải một đôi mắt điềm tĩnh.Hôm nay anh ta mặc vest chỉnh tề, trước ngực cài một bông hoa, là người nhà của cô dâu chú rể.Ờm…Hình như tôi vừa phá hỏng đám cưới của anh trai sinh đôi của anh ấy.
Tình Đầu Của Chồng Tôi Bị Ung Thư Giai Đoạn Cuối Tình đầu của Hạ Chiêu về nước. Mặt mũi phờ phạc, còn cầm theo bộ hồ sơ bệnh án ung thư giai đoạn cuối. Cô ta nói, cô ta chỉ còn được một tháng. Ngày hôm sau, Hạ Chiêu đã quỳ xuống trước mặt tôi đỏ mắt khẩn cầu. “Vãn Vãn, xin em cho anh một tháng.” Mà từ giờ đến ngày dự sinh của tôi, cũng chỉ còn một tháng. …
Sau Khi Mua Vé Số Với Bạn Cùng Phòng Sau khi cùng phòng mua chung vé số, tôi và cô ta trúng được 320 đồng, lỗ mất 280 đồng. Ngày hôm sau, cô ta thần thần bí bí hỏi tôi vé số còn lại đâu. Tôi đưa cả quyển vé số cho cô ta xem, nhưng cô ta lại bảo thiếu một tờ, khăng khăng cho rằng tôi trúng giải lớn mà không chia phần. “Không trúng giải, vậy làm sao cậu có tiền chữa bệnh cho mẹ cậu?” Tôi giải thích kiểu gì cô ta cũng không tin, còn đăng tin bôi nhọ tôi lên mạng, thêu dệt chuyện vu khống, ép tôi quỳ gối xin lỗi, thậm chí gọi cho người đang bệnh nặng là mẹ tôi đến cúi đầu nhận lỗi. Mẹ tôi khóc đến mù cả mắt, chưa kịp vào phòng phẫu thuật đã mất. Tôi đau đớn tột cùng, trầm cảm nặng hơn và nhảy lầu tự tử. Cô ta vẫn còn chạy đến bia mộ tôi tạt axit. “Đồ yêu tinh hại người! Nếu không có mày, tao đã sống sung sướng trong giàu sang từ lâu rồi!” Khi mở mắt ra, tôi phát hiện mình quay lại đúng ngày cùng cô ta mua vé số. …
Em gái kế bỏ kim vào giày ballet của tôi, máu nhuộm đỏ đôi giày trắng. Quý Trạch lao lên sân khấu ôm lấy tôi, giọng lạnh lùng khác hẳn vẻ dịu dàng ngày thường: “Nếu để tôi biết là ai làm, sẽ không tha cho người đó!” Nhưng rồi, khi trại hè bốc cháy, anh ta lại bỏ mặc tôi chạy đi cứu cô ta. Dù rõ ràng… cô ta đâu có ở tâm vụ nổ! Nóng quá… đau quá… Có ai đến cứu tôi không? “Tạ Uyển!” Trước khi chìm vào hôn mê, tôi nghe thấy tiếng gào thét tuyệt vọng. Bóng người xông vào biển lửa ấy… là ai?
Đông Lạnh Đã Tan Chinh phục nam chính “Đông lạnh đã tan” thất bại, gần đến đoạn cuối, tôi chọn nam phụ Chu Quyện lên thay thế. Từng có rất nhiều người lấy chuyện quá khứ của tôi ra khích bác ly gián. Nhưng hắn chỉ đau lòng tự trách mình xuất hiện quá muộn, nên tôi mới yêu sai người. Hắn thề mãi mãi không bao giờ để tôi giẫm lên vết xe đổ ấy. Nhưng sau khi cảm giác mới lạ qua đi, hắn lại nuôi một con chim hoàng yến bên ngoài. “Kiều Châu kết hôn hai lần rồi, nói thật, nếu rời xa tôi, thì còn ai cần cô ấy nữa?” Ỷ vào việc này, Chu Quyện không sợ gì cả. Nhưng hắn không biết, sau khi thành công chinh phục được hắn, lúc nào tôi cũng có thể rời khỏi đây.
Trong cuộc họp, tôi nhắn tin cho bạn thân:“Sếp ngầu quá, ngực to thật, đúng chuẩn để nuôi con, làm ‘bố mẹ’ của bọn trẻ.”Không ngờ lại gửi nhầm vào màn hình chiếu mà sếp đang nhìn.Trên bục, sếp cứng đơ mặt.“Lâm Miên, họp xong vào văn phòng tôi kiểm điểm.”“Những gì không nên nhìn thì đừng nhìn.”Cuối cùng, sếp đỏ mặt ôm tôi vào lòng.“Miên Miên, nhẹ thôi.”
Trò Chơi Thế Thân Của Bạch Nguyệt Quang Chị gái tôi 44 ngày hôm đó, chồng tôi đã n h//ố.t tôi, một phụ nữ đang mang thai 3 tháng, vào trong tủ khử trùng. “Loại đàn bà lòng dạ dơ b/ẩn, ở đây mà thanh lọc tâm hồn ô uế xấu xa của cô đi!” “Cô hại ch .t Khấu Khấu, tôi không bắt cô đi ch .t theo đã là nhân từ lắm rồi!” “Cô còn sống buông thả, không giữ đạo làm vợ, giờ t/iêm cho cô ít v/i kh/uẩ/n để chữa cái bệnh phụ khoa đáng xấu hổ kia luôn!” Chị tôi là “bạch nguyệt quang” trong lòng anh ta. Tôi chẳng khác gì bát cơm nguội thiu. Chị bị tr/ầ m cả/m là giả, tôi mắc chứng sợ không gian kín là thật. Tôi tuyệt vọng gi/ãy g/iụa trong t/ủ khử trùng, cuối cùng ch .t vì ng//ộ đ ộ/c ozone. Châm biếm thay, hóa ra cái ch .t của chị gái cũng là giả. Cô ta hồi sinh, nở nụ cười rạng rỡ như hoa. Chồng tôi ôm lấy chị gái đầy nhiệt tình, để mặc t/h/i t.h ể tôi thối rữa mục nát trong chiếc tủ chật hẹp. Một tuần sau, hắn nắm tay chị gái mở cửa tủ. “Kiều Diệp, cô đã ăn năn hối cải chưa?”
Chim Hoàng Yến Độc Ác Dựa Vào Bình Luận Đạn Màn Để Lật Kèo Tôi là chim hoàng yến mà Hạ Hành Tiêu nuôi dưỡng. Trên giường thì lười biếng, cứ lâu một chút là kêu đau kêu mệt. Mua sắm thì nhanh như gió, ra sức tiêu tiền của anh. Cho đến khi tôi nhìn thấy một loạt bình luận đạn màn: [Những ngày tháng sung sướng của nữ phụ độc ác sắp kết thúc rồi, nữ chính vạn người mê, được cả thế giới yêu chiều sắp gặp nam chính!] [Cô ta sẽ hãm hại nữ chính đủ kiểu, cuối cùng bị nam chính ghét bỏ.] [Chưa kịp bị nam chính bỏ, cô ta đã cuỗm tiền của anh ta chạy theo một tên nhà giàu giả mạo. Kết quả bị hắn lừa hết tiền, bị lấy thận, chết thảm trong căn phòng thuê rách nát.] [Đáng đời! Chỉ có nữ chính hiền lành, không ham mê vật chất mới xứng đáng được lão đại yêu thương!] Tôi không muốn mất đi công việc lương ba trăm nghìn tệ một tháng này. Từ đó về sau, tôi không còn lười biếng nữa, trên giường như được tiêm thuốc kích thích, không để lại cho nữ chính dù chỉ một cơ hội nhỏ. Hạ Hành Tiêu cười mà như không cười: “Em định làm tôi đột quỵ để hưởng toàn bộ tài sản của tôi à?”
Như Ý Bắt Chuột Quỷ Phần 1: Như Ý bắt chuột quỷ Phần 2: Như Ý bắt Yêu Hồ Phần 3: Như Ý bắt Lợn Yêu Phần 4: Như Ý bắt Chồn Tinh Tôi bị bắt cóc và bán vào một ngôi làng để âm hôn. Nhưng họ không biết rằng tôi đã sống 300 năm và là vợ của Long Vương. Trong đêm khuya tĩnh mịch, tôi trấn an con rồng đen đang quấn quanh eo mình. “Thôi nào, thôi nào, chỉ là mấy đứa trẻ sáu bảy mươi tuổi, đừng nổi giận với chúng làm gì.”
Xác Nhận Mắc Bệnh Nan Y, Tôi Ép Buộc Yêu Kẻ Thù Truyền Kiếp Sau khi xác nhận mắc bệnh nan y, tôi nhất thời nông nổi liền bắt cóc kẻ thù truyền kiếp, cả ngày giày vò hắn. Phó Tuấn luôn bị tôi ép đến mức thần trí mơ hồ. Hiếm khi tỉnh táo, hắn nghiến răng nghiến lợi nói: “Triệu Nhiên, đợi tôi ra ngoài nhất định sẽ giết cô.” Tôi không để tâm, vẫn cười tươi nhìn hắn: “Có bản lĩnh thì bây giờ giết tôi luôn đi.” “Tốt nhất khiến tôi một câu cũng không nói được nhé.” Sau này phát hiện là chẩn đoán nhầm, tôi lập tức bỏ trốn trong đêm. Cho đến khi gia đình gặp khủng hoảng kinh doanh, hắn lại trở thành đối tượng liên hôn mà gia đình tôi lựa chọn. Tôi cúi đầu, xin lỗi Phó Tuấn: “Anh muốn giết tôi thì đừng làm trước mặt người khác.” “Con cháu Giang Thành chúng tôi cần giữ thể diện.” “Hoặc anh cho tôi chút thời gian, tôi tự giải quyết.” Phó Tuấn bóp cằm tôi, buộc tôi ngẩng đầu nhìn hắn. Giọng hắn lạnh lùng, mang theo chút băng giá: “Tối nay cô mà nói được một câu thì xem như tôi thua.”
Ông Trùm Đã Âm Mưu Từ Lâu Tôi là một bé gái mồ côi được nhận nuôi đã 10 năm. Vào đêm sinh nhật 18 tuổi, tôi bị “đóng gói” đưa đến biệt thự của ông trùm Hồng Kông Trần Miện. Lần đầu gặp mặt, anh đã dập tắt điếu thuốc, lười biếng nói: “Muốn làm vợ hay làm em gái?” Tôi lo lắng đến mức sắp vò nát cả váy, khẽ nói: “Làm vợ.” Ai ngờ, anh cười khẩy một tiếng, rũ mắt nói: “Tôi không có sở thích đó.” Sau này. Báo chí Hồng Kông đăng tin: “Chuyện vui của ngài Trần sắp tới! Cùng nữ thần đến tổ ấm ở Vịnh Thâm Thủy.” Tối hôm đó tôi xóa hộp thoại được ghim trên đầu danh sách bạn bè, thu dọn hành lý định rời đi. Không ngờ, vừa mở cửa đã bị người ta ép chặt trên cửa sổ sát đất. “Thật sự coi mình là em gái sao?”
Sau Khi Thấy Trận Mưa Đạn, Tôi Lập Tức Mang Thai Bỏ Trốn Năm thứ hai tôi và Lục Diễn Hằng bên nhau, tôi phát hiện mình mang thai. Trước mắt đột nhiên xuất hiện dòng bình luận bay ngang. 【Đứa con của nữ phụ đến không đúng lúc, Bạch Nguyệt Quang của nam chính sắp về nước rồi.】 【Nam chính hiện đang ở sân bay đón Bạch Nguyệt Quang, tối nay hai người 7 cái bao cao su cảnh báo, tuyệt quá! Chúng ta có thịt ăn rồi.】 【Thế thân cuối cùng vẫn là thế thân, nam chính sẽ không để cô ấy sinh đứa con này đâu.】 Để bảo vệ đứa bé trong bụng, tối hôm đó tôi dứt khoát từ chức bỏ trốn. 【Tổng Lục, Bạch Nguyệt Quang của tôi sắp về nước đính hôn với tôi, cảm ơn anh đã chăm sóc tôi suốt những năm qua.】 Một tháng sau, tôi đi xem phim với em trai. Lúc đi ngang qua hàng ghế sau, bất ngờ bị một bàn tay to kéo vào lòng. Bên tai vang lên giọng cười lạnh: “Ngoan, hắn ta chính là Bạch Nguyệt Quang mà em nói đấy à?” “Em đoán xem, lát nữa hắn quay đầu tìm em, tôi có dừng lại không?”
Đã Cạn Tình Thì Cạn Luôn Đường Lui Tết Đoan Ngọ, chồng tôi bắt tôi một cô lễ tân nhỏ nhoi chuẩn bị quà tặng cho nhân viên và khách hàng. Tôi đã dốc hết tâm sức để chuẩn bị những món quà ấy. Nhưng thư ký của anh ta, Thu Nguyệt, lại ngang nhiên chỉ trích tôi trước mặt mọi người, nói rằng quà tôi chuẩn bị không có chút thành ý nào, thậm chí còn yêu cầu chồng tôi sa thải tôi. Tôi khẽ mỉm cười với cô ta: “Chủ tịch Lâm sẽ không bao giờ sa thải tôi đâu.” Thu Nguyệt cười nhạt, liếc tôi đầy giễu cợt rồi gọi điện cho chồng tôi ngay trước mặt tôi. Khi tôi đang chuẩn bị xem trò hề của Thu Nguyệt, thì giọng nói lạnh lẽo, vô tình của chồng tôi vang lên từ đầu dây bên kia: “Chuyện nhỏ như vậy, Thu Nguyệt em cứ tự quyết định đi.” Tôi sững sờ đến mức nghẹn lời: “Lâm Phi, anh thật sự muốn đuổi việc tôi sao?” ….
Gió Từng Thổi Qua Lá Tôi và Chu Trạm kết hôn trong âm thầm suốt sáu năm, rồi cũng lặng lẽ ly hôn như cách chúng tôi từng bắt đầu. Tất cả chỉ để bạn gái nhỏ của anh ta không bị thiên hạ gán cho cái danh “tiểu tam leo lên chính thất”. Anh ta nói: “Anh không muốn ai biết chúng ta từng là vợ chồng.” Tôi gật đầu, không cãi lời, chỉ lặng lẽ thêm một con số 0 vào điều khoản chia tài sản. Chu Trạm biến sắc: “Trong lòng em, chẳng lẽ ngoài tiền ra không còn gì khác?” Tôi khẽ bật cười, giọng nhẹ mà sắc như dao: “Sống với nhau bao năm, anh vẫn là người hiểu tôi nhất.”
Xé Nát Bạn Cùng Phòng Cực Đoan Bạn cùng phòng ỷ vào việc mình nghèo mà tự mang bạn trai ngoài trường về phòng ngủ. Vì ở khách sạn năm sao mà còn lấy trộm tiền tôi để dưới gối. Sau khi bị tôi phát hiện, cô ta không chỉ không chịu trả lại mà còn hùng hồn nói với tôi: “Tôi bị trầm cảm, hai chúng ta mỗi người một nửa.”
Bà Nội Của Tĩnh Tĩnh Bà nội đã một mình nuôi nấng tôi khôn lớn. Khi tôi thi đỗ vào trường 985, ba mẹ đột nhiên đến tranh giành quyền nuôi tôi. Họ không biết rằng, khi bà nội qua đời, trên người chỉ có vỏn vẹn 50 tệ được góp nhặt từ những đồng tiền lẻ. Bà dặn tôi mua thêm ít thịt để ăn. Bà mất trong căn nhà cũ, nơi không ai chăm sóc bà cho tới lúc cuối đời.
Vì Em Không Tha Thứ Giới thượng lưu Thượng Hải có một bí mật ai ai cũng ngầm hiểu. Nếu thấy người đàn ông lái chiếc Maybach biển số 1001, tuyệt đối đừng dây vào. Bởi vì người lái xe đó chính là Giang Yến Thừa. Nghe đồn anh ta yêu vợ như mạng, nhưng ngoài mặt lại thường xuyên đi tìm cảm giác mới lạ. Chơi bời trác táng là vậy, nhưng có một điều tối kỵ: không ai được phép để lộ trước mặt cô vợ bé nhỏ của anh ta. Bởi tất cả đều biết, người vợ đó ở bên anh suốt bảy năm qua chính là điểm yếu duy nhất của Giang Yến Thừa. Cô ấy chỉ cần biến mất một giờ, anh ta có thể phát điên. Nhưng lần này, anh ta không thể che giấu nữa rồi. Bởi vì lần này, cô gái kia không chịu nghe lời. Ỷ vào sự nuông chiều của anh, cô ta hỗn hào đến mức đích thân xuất hiện trước mặt tôi. Thế nên, tôi cũng giấu anh ta một chuyện. Tôi không muốn tiếp tục cùng anh ta diễn nữa. Tôi muốn biến mất hoàn toàn khỏi thế giới của anh ta.