Hiện đại
Học Bá Gọi Tôi Là Mẹ Kế Sau kỳ thi đại học, nam sinh giỏi nhất lớp trở thành thủ khoa toàn tỉnh. Trong buổi phỏng vấn, cậu ta bất ngờ quỳ rạp xuống trước mặt tôi. “Cô giáo, cảm ơn cô đã tận tình dạy dỗ em suốt thời gian qua. Nhưng… cô có thể trả lại ba cho em được không? Mẹ em đã 3 năm không gặp ông ấy rồi, xin cô đừng chia rẽ họ nữa…” Tôi lập tức trở thành mục tiêu công kích của dư luận. Bị đào bới đời tư, bị chửi rủa, bị điều tra, bị đuổi việc. Tôi muốn tìm chồng để hỏi rõ đầu đuôi sự việc, nhưng chưa kịp nói gì đã bị một đám người quá khích vây quanh. Một quả trứng thối bay thẳng vào trán tôi. Đến khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay ngược thời gian. Lúc này, cậu học sinh ấy vẫn chưa chuyển vào lớp tôi.
Bạn Trai Của Tôi Là Người Hay Đỏ Mặt Bạn trai của tôi là một người rất dễ đỏ mặt. Tôi thích trêu chọc anh, thích nhìn anh đỏ mặt từ tai đến tận cổ. “Anh trai ngày nào cũng tập thể hình, chắc chắn dáng người rất đẹp nhỉ? Để em xem một chút nào.” “Anh trai, hôn em một cái có được không?” Sau đó, cô bạn thanh mai trúc mã của anh chế nhạo tôi: “Cô cũng quá làm nũng rồi đấy, không nhận ra là anh ấy chẳng muốn để ý đến cô sao?” Cô ta nói không sai, anh thực sự lạnh lùng với tôi, gần như chẳng có phản ứng gì. Sau khi tôi đề nghị chia tay, anh chặn tôi vào góc tường, gương mặt đỏ bừng đến đáng sợ: “Sao? Chơi chán tôi rồi, định đổi mục tiêu à?”
Gả Cho Chú Là Có Nhà Lầu Tôi bị kẻ thù của cha tôi bắt cóc. Hắn đòi tiền chuộc một triệu tệ. Không ngờ cha tôi ngay cả một nghìn tệ cũng không muốn bỏ ra, trực tiếp đem tôi gả cho hắn làm vợ. “Hắn không trả tiền, mày tin tao giec mày không.” – Hắn dọa sẽ ném tôi xuống biển. Tôi run cầm cập, răng va lập cập: “Tin.” Một năm sau, cha tôi gọi điện tới. Người đàn ông hét vào điện thoại: “Tiền tôi không cần nữa, người ông mau đến mà rước về, lão tử không phải bảo mẫu trông con giùm ông!” Cúp máy xong, hắn cắn điếu thuốc, mặt mày cáu bẳn, vò lấy chiếc quần nhỏ xinh xắn của tôi mà giặt như trút giận.
Thái Tử Kinh Thành Sợ Tôi Si Tình Đêm sinh nhật, Thái tử của giới thượng lưu Bắc Kinh tự nhét mình vào hộp quà, để tôi mặc sức trêu đùa. Tôi đỏ mặt tháo hộp cả đêm, sáng ra lại nhận được một cú chia tay không thương tiếc. “Đêm qua vui vẻ rồi, chia tay trong hòa bình đi.” Anh ta ném cho tôi một tấm séc khống. “Tôi sắp kết hôn rồi, cô muốn bồi thường gì, cứ nói.” Tôi khóc đến mức nước mắt lưng tròng. Phó Kinh Yên vốn luôn chán ghét sự dây dưa, lại ném thêm cho tôi hai căn nhà, một chiếc siêu xe. Cảnh cáo tôi không được quấy rối vị hôn thê của anh ta, không được để lộ là từng quen biết anh ta. Tôi lặng lẽ nhặt séc, cất chìa khóa xe, cuối cùng còn tiện tay sờ lên cơ bụng bị tôi cào rách của anh. “Trước khi cưới nhớ tập luyện thêm, dạo này cảm giác tay tệ quá rồi.” Sau đó. Phó Kinh Yên than thở với đám anh em rằng tôi si tình không dứt, mãi không buông. “Nếu cô ấy khóc lóc xin quay lại thì sao? Hay là cho cô ta cơ hội cạnh tranh với Sofia?” Anh em chỉ về phía sàn nhảy, nơi có một cô gái đang được cả đám trai đẹp vây quanh. “Cô gái si tình của anh đang bận rồi kìa.”
Tôi vừa đi công tác về.Đúng lúc nhà tổ chức tiệc rượu.Tôi cúi đầu ăn uống một cách say sưa.Bên cạnh tôi là một người đàn ông quen mặt.Anh ta cũng đang chăm chú ăn uống.Ăn được nửa chừng, bố cầm micro lên.Ông xúc động nói:“Hôm nay là tiệc đính hôn của con gái út nhà tôi – Tống Vãn và người thừa kế duy nhất của tập đoàn Cố thị – Cố Thần, cảm ơn mọi người đã đến tham dự…”Đũa trên tay tôi rơi xuống cái “cạch”.Tôi và người đàn ông bên cạnh đồng loạt đánh rơi đũa xuống đất.Tôi không thể tin nổi.Hóa ra mình đang ăn tiệc đính hôn của chính mình?
Nữ Phụ Không Làm Nền Cho Ai Cả Khi đưa vé số cho Chu Văn Trung, trước mắt tôi đột nhiên hiện lên một vài hàng chữ giống như hiệu ứng bình luận trực tiếp. [Nữ phụ đem tấm vé trúng thưởng 10.000 tệ đưa cho nam phụ rồi, nữ chính của chúng ta cuối cùng cũng có tiền học đại học.] [Còn phải cảm ơn nữ phụ độc ác đã nhường lại suất vào đại học nữa, nữ chính của chúng ta sắp bay cao rồi.] Tôi khựng lại một bước, siết chặt tấm vé số trong tay rồi xoay người bỏ đi.
Tòa Nhà Có 18 Người Yêu Cũ Tôi đã lừa 18 người bạn trai cũ mua nhà ở một tòa nhà dở dang ngoại ô Bắc Kinh. Mọi người đều cho rằng tôi là một kẻ lừa đảo tình cảm, làm cò mồi bất động sản. Nhưng các bạn trai cũ của tôi lại điên cuồng tranh giành nhau: “Cô ấy bảo tôi mua căn 134 mét vuông, lớn hơn của các anh 2 mét vuông! Điều này đủ chứng minh tôi quan trọng hơn trong lòng cô ấy!” “Tôi đã hẹn hò với cô ấy suốt 21 ngày và 3 tiếng, là người lâu nhất!” “Cô ấy yêu tôi nhất!” “Cười chết mất, anh tính cả bảy ngày nghỉ lễ Quốc khánh vào à? Nếu tính ngày làm việc, thời gian tôi ở bên cô ấy mới là dài nhất, được chứ?” “Số nhà của tôi là 1314, đây chính là bằng chứng tình yêu của cô ấy dành cho tôi, không thể chối cãi!” “Tất cả tránh ra! Các anh chỉ là nhân vật phụ trong tiểu thuyết thay thế! Tôi mới là ánh trăng rằm, căn nhà đầu tiên của cô ấy!”
Bà Nội Trọng Nam Khinh Nữ Đã Đến Sau khi cậu mợ tôi qua đời vì tai nạn, mẹ tôi đón Hứa Tầm về nhà sống cùng. Trong lòng bà, Hứa Tầm ngoan ngoãn hiểu chuyện, là hình mẫu con gái mà bà luôn mong muốn. Còn tôi, vụng về ngốc nghếch, chỉ là của nợ. Mẹ đưa Hứa Tầm đi ăn món Tây mà trước đây cô ấy chưa từng thử, vậy mà lại tiếc tiền mua cho tôi một bộ đồng phục mới. Bà không hề biết, chỉ vì không mặc đồng phục, tôi đã bị phạt đứng suốt cả tuần rồi. Khi tôi đang bất lực và tuyệt vọng, chuông điện thoại bàn trong nhà vang lên, tôi nhấc máy — là bà nội tôi, người luôn trọng nam khinh nữ. “A lô? Là Nhiễm Nhiễm à? Đừng khóc con ơi.”
Trong Tôi Có Một Nhân Cách Khác Ngày Phó Thừa Bật nói lời chia tay với tôi, tôi gặp tai nạn xe hơi. Tôi không chết. Người chết, là tính cách trong tôi – người từng yêu anh ấy tha thiết.
Hồ Sơ Giám Sát Của Thiếu Phu Nhân Tôi là một người cuồng theo dõi, vừa mới ra khỏi bệnh viện tâm thần. Đang buồn rầu vì không tìm được việc làm, lúc nghèo rớt mùng tơi nhất, lão gia nhà họ Cố đồng ý cho tôi một tháng mười vạn, để tôi giám thị cháu trai của ông. Thế là, tôi lắc mình biến hóa, trở thành phu nhân của Cố thiếu gia.
Đả Hồn Tiên: Ngũ Quỷ Vận Tài Một công trường bất ngờ đào được năm c/ỗ qu/an t/ài, bốn cái bên trong có x/ác, một cái thì trống không. Từ đó, hàng loạt chuyện kỳ quái liên tiếp xảy ra chưa đến ba ngày, đã có hai công nhân phải nhập viện. Tôi được người nhờ vả, tới công trường chở qu/an t/ài đi. Nhưng “cao nhân” mà phía công trường mời tới lại nhất quyết ngăn cản, không cho tôi động vào. Ông ta lạnh lùng nhìn tôi, nói: “Năm c/ỗ qu/an t/ài này, trong vòng bảy ngày ai cũng không được đụng đến. Ai mà đụng… thì chính là người nằm vào trong đấy.”
Anh Ấy Lại Đang Dỗ Người Khác Rồi Chưa đầy một năm sau khi kết hôn, tôi và Chu Nghiễn đã cầm trên tay giấy ly hôn. Khi bạn bè hỏi đến, tôi chỉ cười nhạt: “Nhìn mãi một khuôn mặt, cũng thấy chán thôi.” Bạn tôi bảo tôi lạnh lùng quá, nhưng cô ấy đâu biết— Đó chính là lời Chu Nghiễn nói để dỗ vui một thực tập sinh.
Đừng Chọc Người Có Giấy Tâm Thần Mang thai chín tháng, em chồng say rượu định giở trò với tôi. Tôi vừa định báo c/ảnh s/át, mẹ chồng liền giật lấy điện thoại, bố chồng thì đập nát camera giám sát. Hôm sau, chồng tôi ch .t trên giường của tiểu tam, suýt nữa tôi đã cười đến rách miệng. Bà mẹ chồng không biết xấu hổ ấy còn đưa tiểu tam đang mang thai về nhà chăm sóc, trong khi mặc kệ tôi đang cận kề ngày sinh nở. Một tháng sau, tôi cầm theo giấy chẩn đoán bệnh tâm thần, xách cưa điện phá cửa phòng của bọn họ.
Trừng Phạt Gã Hàng Xóm Bại Hoại Hàng xóm nhắn hỏi tôi xin link đôi dép cao gót trong suốt. Sau khi tôi đăng lên nhóm chat. Chủ căn hộ 802 đột nhiên xông vào chửi bới: “Chẳng phải đây là giày của hạng gái rẻ tiền sao?” “Phụ nữ các người thật sướng, chỉ cần banh háng ra là tiền vào đầy tay, không giống như bọn đàn ông chúng tôi phải nai lưng ra làm việc.” “Hơn nữa, cũng may ông trời còn công bằng, trừng phạt cô một bó tuổi rồi vẫn còn chẳng có ai thèm lấy.” “Nếu cô chuyển quyền sở hữu nhà sang cho tôi, rồi sinh cho tôi ba đứa con trai, tiền lương đưa hết cho tôi, làm hết việc nhà, thì tôi miễn cưỡng lấy cô về làm vợ để cô có chốn nương tựa.” Tôi bị chọc giận quá mà cười lên, thứ cóc ghẻ gì đây? Tôi đây vất vả kiếm tiền mua nhà, vậy mà còn bị vu oan. Hôm nay nếu không xử đẹp hắn, thì tôi không phải là tôi.
Não Yêu Của Ảnh Hậu Sau ba năm vào nghề, tôi chính thức trở thành Ảnh hậu… lười nhất trong giới. Trong lễ trao giải, khi nhận chiếc cúp từ tay Ảnh đế giành cú đúp, tôi nghẹn ngào hỏi: “Phát biểu tùy ý được không?” Ảnh đế không đáp. Tôi bám lấy micro, trịnh trọng tuyên bố: “Chia tay rồi. Từ nay chỉ phát triển sự nghiệp, không phát triển tình yêu.” Sau lưng vang lên tiếng cười bật ra đầy bất lực. Ảnh đế cao lãnh xưa nay bỗng nói: “Em đúng là phi lý quá mức.” …
Trà Xanh Nhỏ Vừa Giành Vừa Cướp Bên nhau năm năm, Giang Chiếu Tự lại đính hôn với người khác. Về tôi, anh ta chỉ đánh giá một câu: “Cái gì cũng tốt, nhưng chỉ thích hợp nuôi bên ngoài để chơi đùa.” Tôi không làm loạn, lập tức nghỉ việc, vứt bỏ chiếc nhẫn trơn trên ngón áp út cùng tất cả đồ đạc của cả hai, rời đi trong đêm. Sau này, khi tôi bước ra từ phòng tắm, nhận được cuộc gọi từ Giang Chiếu Tự chủ động cầu hòa: “Diệp Chân, đừng quậy nữa, về sớm đi.” Người đàn ông phía sau giật lấy điện thoại, cười khẩy: “Không về được nữa, cô ấy bận rồi.” Minh Dục cúi đầu nhẹ nhàng cắn lên môi tôi, giọng trầm thấp thì thầm: “Chị ơi, chị đang bận yêu em đấy.”
Tôi là một đứa mê trai đẹp.Lần thứ 99 tỏ tình với nam thần của lớp – Từ Cẩn Nhiên, tôi vẫn bị anh lạnh lùng từ chối.Tôi tình cờ nghe được đám bạn của anh cười đùa:“Xong rồi, lần này cậu từ chối mà trông có vẻ do dự đó nha.”“Nghe nói nhỏ đó muốn thi cùng trường đại học với cậu đấy.”“Không khéo sau kỳ thi tụi tôi lại phải uống rượu mừng cưới của hai đứa cậu mất!”Từ Cẩn Nhiên ném quả bóng rổ về phía họ với vẻ mặt ghét bỏ:“Đừng lôi tôi vào với cái loại con gái nông cạn đó, tôi phát ói.”Ngày khai giảng.Tôi cầm theo mấy chiếc bánh cupcake vừa nướng, đứng ngay cổng trường thì đụng mặt Từ Cẩn Nhiên.Anh nhìn thấy tôi, ánh mắt sáng lên, nhưng rồi lại ngượng ngùng quay mặt đi:“Lần sau đừng làm nữa, tôi không thích đồ ngọt.”Tôi lúng túng nhìn về phía nam thần cách đó không xa.Haiz…Giờ phải giải thích thế nào với Từ Cẩn Nhiên đây, người thích ăn ngọt thật ra là bạn trai tôi mà.
Một Câu Chuyện Dễ Thương Tôi ôm cái bụng bầu năm tháng đi khám thai, bác sĩ liếc nhìn tôi một cái rồi hỏi: “Cô đi tìm đàn ông khác rồi à?” Tôi sững người, lập tức nổi đóa: “Anh là bác sĩ thì khám bệnh cho đàng hoàng, đừng có bịa chuyện!” Hắn nhìn tôi một lúc lâu, rồi tháo kính xuống, đôi mắt đen thẫm như mực. Hắn bước đến trước mặt tôi: “Kiều Y, là tôi đây, Tống Tiêu.” Hắn đặc biệt nhấn mạnh hai chữ cuối, như đang cố nhắc tôi điều gì đó. Tống Tiêu… chết rồi… Chính là ông chồng tôi lấy vội trong một cuộc hôn nhân chớp nhoáng rồi mỗi đứa một nơi từ đó đến giờ. Hắn có vẻ rất thích biểu cảm vừa kinh ngạc vừa chột dạ của tôi, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc như đang đợi tôi trả lời sao cho hắn hài lòng.
Yêu Anh Thêm Một Lần Nữa Trước khi chồng tôi qua đời, tôi nghĩ rằng anh hận tôi. Lúc dọn dẹp di vật của chồng, tôi tìm được giày múa đã mất, bút máy dùng đã hỏng và một chiếc khăn tay dính máu từ cấp ba của mình… Anh là thu mua ve chai đấy à? Anh kế là người bắt nạt anh, trên người anh đến bây giờ vẫn còn vết sẹo do anh trai kế tôi dùng máy làm tóc làm bỏng. Anh tiếp cận tôi, kết hôn với tôi chỉ vì báo thù mới đúng. Hóa ra, ma quỷ có thù tất báo, lạnh lùng vô tình lại thích thầm tôi. Một tai nạn ngoài ý muốn xảy ra, tôi trọng sinh, quay về thời thiếu niên, khi mà mọi thứ chưa bị phá hủy. “Giang Dục, em đến cứu anh.”
Cặn Bã Nên Dính Lấy Nhau Sau khi tôi cùng Tạ Sầm từ lúc hai bàn tay trắng đi đến lúc gia tài bạc triệu, bạn gái cũ của Tạ Sầm lại nói với tôi: “Tôi sẽ từng bước giành lại Tạ Sầm từ tay cô.” Không phải chứ, lúc loài người tiến hóa, cô ta trốn đi đâu vậy? Cô ta có thể nói ra những lời súc sinh như vậy. Kết quả là, trời ạ, tôi tưởng lịch sử tiến hóa của loài người chỉ bỏ sót mình cô ta, không ngờ còn có một người nữa.