Hiện đại
Thái Tử Gia Hối Hận Rồi Năm thứ năm bên Thái tử gia Bắc Kinh, tôi mang thai đứa con của hắn. Hắn lạnh nhạt nói: “Nam Chi, gia đình anh đã sắp xếp đối tượng kết hôn cho anh, đứa trẻ này đến không đúng lúc.” Tôi cầu xin hắn cho tôi sinh đứa bé, nhưng hắn lại ép tôi vào đường cùng. Khi tôi đau đớn đến mức không chịu nổi, hắn lại đang vui vẻ với đối tượng kết hôn trong khách sạn. Mọi người đều nghĩ rằng tôi đã bỏ đi. Trong năm thứ năm kể từ khi tôi biến mất, Thái tử gia Bắc Kinh ngồi chờ ở khu vực chờ đông đúc, đợi tôi cùng con trở về. Hắn hỏi vệ sĩ: “Con của tôi và Nam Chi chắc cũng sắp năm tuổi rồi nhỉ?” Vệ sĩ cúi đầu đáp: “Tần tổng, thi thể của cô Nam Chi đã được bảo quản trong kho lạnh năm năm rồi, anh có muốn đi xem không?” Nghe nói Thái tử gia Bắc Kinh trở nên điên loạn, hắn ôm thi thể của tôi trong nhà xác và gào khóc.
Con Ghẻ Nhà Họ Thẩm Năm tôi năm tuổi, mẹ dắt tôi – một đứa trẻ bẩm sinh nói lắp tái giá vào nhà họ Thẩm giàu có. Ai nấy đều nói mẹ tôi quyến rũ lắm chiêu, cho rằng chúng tôi chẳng mấy chốc sẽ bị người ta nuốt sống đến xương cũng chẳng còn. Ngày cưới, khách khứa đông đủ, ngồi kín cả sảnh tiệc. Trong căn phòng nhỏ, tôi bị mấy tiểu thư đến dự đám cưới kéo cổ áo, cười nhạo là “đồ con gh/ẻ c/âm”. Không một ai tin rằng ba dượng sẽ đứng ra bảo vệ tôi. Nhưng hôm sau, cha dượng tuyên bố trước mọi người: “Thẩm Gia Ngôn là con gái út của tôi. Con bé không câm. Nó cũng là một trong những người thừa kế của nhà họ Thẩm.”
Kết hôn theo hợp đồng với cậu ấm của giới tài phiệt cảng thị sắp hết hạn, vậy mà anh ta lại mất trí nhớ.“Đồ chết tiệt, tôi là kiểu người cấm dục đấy, làm sao có chuyện kết hôn!”Lúc trước anh ta cũng từng nói câu này, chỉ là… sau đó lại phá giới hết lần này đến lần khác.Một tuần sau, tôi chủ động tìm anh để chấm dứt hợp đồng.Ánh mắt anh đầy nghi hoặc, hơi nhướng mày.“Cô là vợ tôi á?”“Tôi thấy nói chuyện này lúc anh đang mất trí nhớ không thích hợp lắm, để sau đi.”Tối hôm đó, anh dọn về nhà từ công ty.Tắm xong, anh mặc áo choàng tắm, để ngực trần lộ rõ.“Vợ ơi, em có cho gì vào nước không vậy? Nóng quá.”“Vợ ơi, hình như anh bị sốt rồi, em sờ thử coi.”“Vợ ơi, em nhìn xem bụng anh mọc cái gì kìa, từng khối từng khối luôn, tận tám múi lận.”Tôi: “???”
Bảo Bối Của Ba Ba tôi yêu Bạch Nguyệt Quang, mà người đó lại là thiên kim thật. Còn mẹ tôi… chỉ là thiên kim giả. Để trả lại danh phận cho người tình cũ, ông ta tổ chức họp báo, đứng trước hàng loạt máy quay mà mắng chửi mẹ tôi. “Cô ta đã cướp đi cuộc đời và người yêu của người khác…” Ông ngoại cũng đuổi chúng tôi đi. “Các người dọn khỏi đây đi, trả lại chỗ cho con gái ruột của tôi.” Nhưng mà… Bà ngoại đứng bên cạnh, vẻ mặt đầy dấu hỏi chấm: ??? “Tôi chưa từng sinh con gái, ông lấy đâu ra con gái ruột?” “Tuệ Tuệ là con nuôi tôi thương nhất, ai dám đuổi con bé đi thì cứ chuẩn bị ly hôn, tay trắng ra khỏi nhà đi!”
Tôi và Tần Hành từ nhỏ đã được đính ước.Anh ta chưa từng gặp tôi, vừa gặp đã ầm ĩ đòi hủy hôn.Hôm ký thỏa thuận hủy hôn, mặt Tần Hành đỏ bừng, ôm đầu la lên:“Mông tôi đột nhiên đau quá!”Tôi ngơ ngác: “?”Ý thức được mình ôm nhầm chỗ, Tần Hành trợn trắng mắt, chỉ vào cốc nước trước mặt rồi lập tức ngã ra đất:“Có người bỏ thuốc vào đấy! Tôi hình như sắp chết rồi! Dù sao hôm nay cũng không thể hủy hôn với cô được!”Tôi lần nữa ngơ ngác: “?”
Sau khi chia tay với Tống Tử Cầm được một tháng, tôi say khướt, không kiềm chế được mà gọi điện cho anh ta.“Ra ngoài đi, tôi muốn anh.”Đầu dây bên kia im lặng một lúc mới lên tiếng:“Ở đâu? Nhà hay khách sạn?”
Căn nhà ma của tôi chảy máu từ vòi nước, tôi lập tức gọi xe hiến máu đến để kiếm tiền. “Tôi có thể hiến máu không? Hiến trước 5 tấn nhé!” Sau đó, nhà tôi bắt đầu mất điện đột ngột. Tôi bình tĩnh liên hệ “chuyên gia”. Một tháng sau, một con ma thân thể đầy thương tích đứng trước mặt tôi: “Xin cô đừng khiếu nại nữa, họ đánh tôi không chịu nổi đâu! Tôi trả tiền điện cho cô được không?!”
Phá Đảo Phó Bản Game Kinh Dị Siêu năng lực của tôi là hạ cấp. Qua tay tôi, phim Blu-ray thành bản quay lén mờ tịt, tiểu thuyết thì thành những đoạn mã loạn xạ. Cho đến khi tôi bắt đầu hạ cấp các trò chơi quy tắc kỳ quái. Trước khi chuyển đổi: “Từ 12 giờ đến 1 giờ, phải đến nhà ăn dùng bữa.” Sau khi chuyển đổi: “Sau 12 giờ, bạn phải đến buffet ăn trưa.” Tốt, tốt, tốt, người ta ăn cháo tôi ăn thịt. Chỉ là, phí chuyển đổi này có vẻ hơi đắt đấy nhỉ?
Tối Tết Đoan Ngọ, bà đưa cho tôi và em gái mỗi người một chiếc bánh ú. Một cái bánh ngọt, một cái bánh mặn. Em gái giành lấy bánh ngọt trước, còn tôi thì ăn bánh mặn. Sau đó, cô ta ngày càng xinh đẹp. Trước kỳ thi đại học còn chơi bời với đám d/u côn, nhưng khi lên đại học thì bỗng tỉnh ngộ, trở thành nữ thần học đường. Vào giới giải trí, cô ta thu hút vô số người hâm mộ. Mười năm sau, tác dụng của bánh biến mất. Nhan sắc cô ta tụt dốc, mọi ưu ái vì vẻ ngoài cũng dần mất đi. Cô ta hoảng hốt. Để duy trì diện mạo, cô ta lao vào phẫu thuật thẩm mỹ điên cuồng. Nhưng càng sửa càng hỏng. Dù vậy, cô ta vẫn không dừng lại, ném hết tiền bạc vào dao kéo. Khi mất trắng mọi thứ, cô ta nhìn thấy ảnh tôi trên bìa tạp chí. Dòng chữ to nổi bật “Nữ doanh nhân xuất sắc nhất năm”. Cô ta gào lên: “Tại sao chị có tất cả, còn tôi lại trắng tay? Gi .t chị xong… tôi sẽ có tiền để làm lại mặt! Ha ha ha ha…” Trên sân thượng của một tòa cao ốc, gương mặt biến dạng vì phẫu thuật hỏng của cô ta cười đi/ên cuồng đẩy tôi ngã xuống. Trong lúc đắc ý, cô cũng trượt chân… và rơi theo. Khi mở mắt lần nữa, chúng tôi quay trở lại khoảnh khắc chọn bánh năm đó. Lần này, cô giành lấy bánh mặn trước, ghé sát tai tôi: “Chị à, cảm giác sống như một bình hoa vô dụng… cũng nên để chị nếm thử rồi.”
Bông Hồng Của Riêng Tôi Sau khi Trần Thời đính hôn, tôi lấy lý do đi du lịch để nộp đơn xin nghỉ việc. Anh nhướn mày, mỉm cười nhẹ: “Chơi chán rồi thì quay lại.” Tôi tham lam ngắm nhìn đôi mày mắt của anh, khẽ đáp: “Ừm.” Anh không biết, tôi sẽ không thể quay lại nữa. Cuộc đời tôi, ngay từ khoảnh khắc anh đính hôn, đã bị hệ thống nhấn nút đếm ngược.
Một Ngàn Lẻ Ba Đêm Lần đầu tiên của tôi, bị người nhà b á n cho một lão già 70 tuổi với giá một triệu tệ. Giá cả hợp tình hợp lý, dù sao thứ tôi bán không chỉ là t ri n h tiết, mà còn là cả mạng sống này. Đêm viên phòng, ông ta b op cổ tôi hỏi: “Cô còn tâm nguyện gì chưa thực hiện?” Vì muốn sống, tôi kể cho ông ta ba câu chuyện. Và tiên đoán: “Ông sẽ ch.t trong câu chuyện thứ ba của tôi.”
Xuất Phát Là Tình Yêu Năm thứ hai sau khi kết hôn với Tần Quan, anh ấy đã phản bội tôi. Tối hôm đó, tôi ngửi thấy trên người anh một mùi hương Omega thoang thoảng. Mùi cam chanh trong trẻo, chắc hẳn là của một người đẹp yêu kiều mềm mại lắm đây. Nghĩ lại mùi hương đó, tuyến sau gáy tôi hơi nóng lên. Omega thơm quá, tôi cũng muốn ôm ấp âu yếm một Omega. Tiếc là tôi không thể, giả làm B thật là mệt mỏi quá đi…
Công Lý Sẽ Đến Ở Cuối Con Đường Kiếp trước, trước kỳ thi đại học, em gái cố ý giấu giấy báo dự thi của tôi rồi cùng bố đi chơi trò “nhảy từ trên cao”. Tôi đã chạy nước rút 1500m đến công viên giải trí, tận mắt nhìn thấy em gái lấy giấy báo từ trong túi ra, rồi còn van nài bố lái xe đưa tôi đi thi. Cuối cùng, tôi thành công vào phòng thi và hoàn thành bài thi. Nhưng em gái lại vì sự cố kỹ thuật của trò “nhảy từ trên cao” mà rơi từ độ cao 200 mét xuống, ch//ết ngay tại chỗ, trở thành một đống thịt nát. Bố chỉ bình tĩnh thu dọn xác của em, nhưng đến ngày thứ bảy sau khi em mất, ông ta trói tôi vào chính chiếc máy chơi gặp sự cố đó, không chút do dự nhấn nút khởi động. Ông ta gào lên: “Vì muốn tranh sủng mà mày nhét giấy báo vào túi em mày, còn bày mưu bắt tao đưa mày đi thi, cuối cùng lại khiến em mày gặp chuyện! Đứa đáng ch//ết nhất chính là mày!” Khi mở mắt ra, tôi quay về đúng ngày trước kỳ thi đại học.
Nam Thần Lạnh Lùng Crush Tôi Tháng nào bạn trai tôi cũng cho tôi hai triệu tệ tiền tiêu vặt. Lúc đi dạo phố tôi vô tình gặp mối tình đầu của anh ấy. Tôi sợ đến mức nhanh chóng giả vờ làm người mù, đi qua như không nhìn thấy gì. Không ngờ đêm đó mối tình đầu của anh ấy lại đưa cho tôi 1.5 tỷ, ép tôi chia tay bạn trai. Cứu cứu, miệng tôi nhếch lên cao quá khum ép xuống được.
Mười Một Năm, Không Gặp Lại Người chồng mà tôi đã yêu 11 năm đột nhiên nói: “Chúng ta ly hôn đi. Anh muốn cho cô ấy một danh phận.” Ngày hôm sau, chúng tôi đến cục dân chính. Kể từ ngày đó, anh ấy không quay về nhà nữa, chỉ có những tin tức của họ xuất hiện liên tục trên mạng xã hội. Còn tôi, cũng từ bỏ việc hỗ trợ công ty của anh, chỉ đứng nhìn xem anh có thể tự mình đi bao xa.
Mèo Cam Giao Hàng Giữa đêm mưa to, bụng đói cồn cào, tôi đặt đồ ăn trên app. Người giao hàng nói chuyện rất kỳ lạ. “Con người, trời đang mưa, xin hãy chờ một chút.” Tôi thấy kỳ quặc, đến khi đồ ăn được giao, tôi nhìn qua mắt mèo ngoài cửa. Ngoài đó, một chú mèo con đang đứng ướt sũng giữa cơn mưa. “Con người, lần đầu mèo đi giao đồ ăn, chưa quen đường. Xin đừng đánh giá kém mèo.”
Thiên Tài Huyền Học Những người giàu có đều gọi ba tôi là đại sư, nhưng tôi biết rõ ông chỉ là một kẻ lừa đảo trong giang hồ. Để không phải kế thừa đạo quán của ông, tôi đã thi đậu vào trường Đại học 985 và ngay trong đêm rời khỏi núi. Sau khi xuống núi, tôi mới phát hiện rằng… Tôi nhìn qua khuôn mặt ai, đoán đâu cũng chuẩn. Tôi tiện miệng bói một quẻ, lần nào cũng linh nghiệm. Tôi vô tình dán một lá bùa, lại thật sự cứu được người. Sau đó, các ông trùm từ khắp nơi kéo đến cổng trường chỉ để gặp cô con gái của vị đại sư. Ôi trời, vậy ra ba tôi thực sự là một thần toán sao?
Kỹ Thuật Né Bẫy Trong buổi họp lớp, bạn cùng bàn cũ đột nhiên tiến đến trước mặt tôi rồi nói: “Cậu còn nhớ chuyện bắt nạt tớ hồi cấp hai không?” Tiếng trò chuyện đột ngột dừng lại, mọi người đều nhìn về phía tôi. Ngay cả ống kính livestream của bạn học đang là một hot girl triệu view cũng hướng về phía tôi. Cả thế giới đang chờ tôi tự chứng minh. Tôi nhếch mép, nhanh gọn rút ra một cuốn sổ tay dày cộp tới năm trăm trang. “Tôi đã bắt nạt cậu lúc nào, ở đâu, cậu nói ra để chúng ta đối chứng.” Người ta ngày nào cũng viết nhật ký đây này! Tuy không tài giỏi nhưng từ năm mười tuổi tôi đã mắc chứng hoang tưởng bị hại. Cảm thấy luôn có kẻ tiểu nhân muốn hãm hại mình nên tôi đã sớm có sự chuẩn bị.
Chị Dâu Xấu Tính Giây phút xe hàng lao đến như tên bay, tôi đẩy chồng mình ra. Nhưng tôi lại bị đụng trúng nặng đến mức không thể sinh con, còn phải ngồi xe lăn suốt đời. Anh ta mang theo áy náy thương yêu tôi mười năm, một đời không có con cái. Mọi người đều ngưỡng mộ tôi tìm đúng người rồi, tôi cũng tưởng rằng tôi hạnh phúc cả một đời. Cho đến mười năm sau tôi chết rồi, lại nhìn thấy anh ta và chị dâu cả của anh ta ôm nhau: “Chị dâu, cuối cùng cô ta cũng chết rồi, anh nhớ em và con lắm.” Vẻ mặt chị dâu cả lo lắng hỏi anh ta: “Số thuốc thú y kia anh dọn dẹp sạch sẽ rồi chứ? Với cả lần tai nạn đó anh chắc chắn xử lý xong xuôi rồi?” Chồng tôi an ủi chị ta: “Em yên tâm, đến chết cô ta cũng không biết vụ tai nạn đó là do anh sắp xếp, cô ta không đứng lên được cũng là do anh cho cô ta uống thuốc thú ý, đều trách tên tài xế kia không trực tiếp đâm chết cô ta, hại anh lãng phí cả mười năm, đúng là tức chết anh rồi!” Chị dâu chép miệng một tiếng: “Không sao, sau này chính là thời gian hạnh phúc của một nhà ba người chúng ta rồi.” Đầu óc “ầm” một tiếng, linh hồn của tôi không cam lòng mà tan biến. Mở mắt ra lần nữa, vậy mà tôi quay lại một ngày trước khi tai nạn xảy ra.
Chiến Lược Quyến Rũ Ông Chủ Câm Dựa Vào Bình Luận Hệ thống giao nhiệm vụ cho tôi là phải chinh phục đại lão giới Kinh Thành – Thẩm Hoài Uyên. Nhưng anh ấy không biết nói. Giữa chúng tôi, trên giường dưới giường đều không có bất kỳ trao đổi nào. Thời hạn chiến lược sắp kết thúc, vậy mà tôi vẫn chưa thể chiếm được trái tim anh ấy. Lúc tôi đang sốt ruột đến mức vò đầu bứt tóc, trước mắt bỗng hiện lên một dòng bình luận đạn: [Anh ấy mặc kệ cô là vì cô mang bánh quy cho người đàn ông khác, chỉ cần làm phần y như vậy cho anh ấy là được.] [Tối qua dây dưa không dứt là vì cô khen người khác đẹp trai, nếu cô thực sự không chịu nổi, cứ bóp cổ anh ấy là được.] [Anh ấy thích bị cô bóp cổ, tin tôi đi, tối nay cứ tát anh ấy thẳng tay!] Tôi làm theo từng dòng bình luận. Anh ấy bị tôi dỗ đến ngoan ngoãn phục tùng. Hệ thống sốt ruột đến mức gào ầm lên: “Các người như vậy là gian lận!” Bình luận đạn: [Cái hệ thống chết tiệt đó thì biết gì, nữ chính của chúng tôi chỉ có thể ăn thịt chứ không thể ăn khổ.] Sau này, chiến lược thành công, Thẩm Hoài Uyên cũng khôi phục như trước. Tối hôm anh ấy đề nghị chia tay. Anh ấy giữ chặt tay tôi áp vào cổ mình, lạnh lùng cười nói: “Dù tối nay em có bóp chết anh, anh cũng sẽ không dừng lại.”