Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Cô Nàng Mê Tiền Của Đại Minh Tinh

Cô Nàng Mê Tiền Của Đại Minh Tinh Năm tôi nghèo nhất, tôi trở thành tình nhân bí mật của đại minh tinh giới giải trí – Cố Xuyên Trì. Dù anh ta đối xử với tôi ra sao, tôi vẫn một mực nói yêu anh đến mức không thể rời xa. Cho đến khi anh có tin đồn vì tình mà giải nghệ, trở về quê. Tôi lập tức đổi sắc mặt, trở mặt nhanh như lật bàn tay: “Thật ra tôi chỉ yêu tiền của anh thôi, bây giờ thì duyên đứt rồi nhé.” Cố Xuyên Trì tức đến bật cười, trở tay áp tôi dưới thân. “Đứt rồi thì nối lại.”

Vĩnh Viễn Mất Đi Tình Yêu

Vĩnh Viễn Mất Đi Tình Yêu Khi Trầm Ngôn Xuyên ở cùng mối tình đầu, tôi cô đơn lẻ loi chết trong chung cư. Chiến lược thất bại, hệ thống thông báo, nam chính sẽ vĩnh viễn mất đi tình yêu. Linh hồn tôi bay giữa không trung, đợi xem anh ta hối hận cả đời. Nhưng không ngờ, giây tiếp theo, số dư thẻ ngân hàng của Trầm Ngôn Xuyên trực tiếp đưa về con số 0. Hóa ra tiền là thứ anh ta yêu nhất, bây giờ có kịch hay để xem rồi.  

Dì Nhỏ Trọng Sinh

Dì Nhỏ Trọng Sinh Trong buổi tiệc đính hôn, mẹ tôi bỗng nhiên nổi đi/ên. Bà hất tung bàn tiệc, xông thẳng tới tát Lý Lương vị hôn phu của tôi, một cú khiến anh ta chảy m/á.u m/ũi. Rồi bà túm tóc mẹ của Lý Lương, đ ậ/p mạnh đầu bà ta xuống bàn. Phải đến khi mọi người cùng xông vào giữ lại, mới ngăn được cơn giận dữ ấy. Trong tay mẹ tôi vẫn còn nắm đầy tóc của bà Lý. Về đến nhà, mẹ kéo tôi sang một bên, thì thầm nói một câu khiến tôi choáng váng: “Mẹ đã trọng sinh.”

Trọng Sinh Không Phải Để Tha Thứ

Trọng Sinh Không Phải Để Tha Thứ Chị dâu tôi bị chẩn đoán có ba tử cung, cả nhà mừng rỡ như bắt được vàng. Mẹ tôi cười không khép được miệng: “Ba tử cung thì tốt quá rồi, một lần đẻ liền ba đứa cháu nội bụ bẫm cho mẹ!” Tôi khuyên chị dâu nên đến bệnh viện lớn để kiểm tra lại với bác sĩ chuyên khoa. Kết quả, bác sĩ chẩn đoán thai nhi bị dị tật, buộc phải phá bỏ để giữ mạng cho mẹ. Sau đó, chị dâu hồi phục nhưng không thể mang thai lần nữa. Thế là chị ta và mẹ tôi đổ hết tội lên đầu tôi: “Dị tật tử cung cái gì chứ? Tao thấy mày là thứ không đẻ được, ghen tị tao một lần mang ba đứa nên mới xúi tao đi phá thai!” “Hương hỏa nhà họ Vương đến đời mày là tuyệt tự rồi, mày còn mặt mũi mà sống à?” Mẹ tôi và chị dâu cùng nhau dùng gối bịt miệng gi//ết ch//ết tôi. Mở mắt ra lần nữa… Tôi quay về đúng cái ngày đưa chị dâu đến bệnh viện lớn để kiểm tra.

Chuyện Tình Ở Địa Phủ

Chuyện Tình Ở Địa Phủ Tôi và cô bạn thân ch .t cùng ngày. Vừa gặp nhau ở địa phủ, hai đứa ôm nhau khóc như mưa. Khóc xong, bạn thân tôi bảo: “Nãy gặp một anh chàng da ngăm, dân thể thao, chuẩn gu mày luôn.” Tôi phấn khích: “Tao vừa thấy một anh chàng thư sinh trắng trẻo lạnh lùng, đúng kiểu mày mê luôn ấy!” Một tháng sau, cả hai đứa bị Diêm Vương bắt về. Ngài bảo Hắc Bạch Vô Thường bị tụi tôi làm phiền đến mức nghỉ việc cả tháng rồi. Hình phạt là: tụi tôi tạm thời phải thay ca. Thế là tôi và bạn thân, mỗi đứa ôm một cây gậy khóc tang với cái xích bắt hồn, đứng ngơ ngác giữa đường Hoàng Tuyền. Ba giây sau, đồng thanh: “Đi nhà bạn trai cũ của tao/mày trước!”

Lễ Tế Vợ

Lễ Tế Vợ Tôi là một nữ minh tinh hạng mười tám đã hết thời. Sau ba năm nhẫn nhịn và nín nhục, cuối cùng tôi cũng gả vào nhà họ Giang, gia tộc giàu nhất Bắc Kinh. Hôn lễ thế kỷ giữa tôi và Giang Nguyên, con trai độc nhất của nhà họ Giang, tiêu tốn ba tỷ và lập tức trở thành đề tài nóng trên mạng. Thế nhưng, một cao nhân trong giới huyền học lại nói rằng tôi có tướng làm thiếp. Trong phòng livestream, khán giả lập tức bùng nổ: [Thật buồn cười, đã qua 3202 năm rồi mà vẫn còn làm thiếp á?] [Có khi nào không phải làm thiếp mà là làm kẻ thứ ba không?] Tôi lạnh mặt, kết nối trực tiếp và lấy giấy đăng ký kết hôn ra. Ai ngờ cao nhân lại nói: [Trong số người sống, cô đúng là vợ cả. Nhưng tính cả người chết thì chưa chắc.]

Hoạ Quỷ Sư

Hoạ Quỷ Sư Tôi là một thầy vẽ quỷ. Trong buổi phát sóng trực tiếp, Thái tử Bắc Kinh đã yêu cầu tôi vẽ một bức chân dung cho hắn ta. “Nếu bức tranh của em làm tôi hài lòng, tôi sẽ làm bất cứ điều gì em muốn.” Hắn ta mập mờ trêu đùa tôi, nhưng khi nhìn thấy tranh chân dung tôi vẽ thì sắc mặt đã thay đổi một trăm tám mươi độ. Hắn không biết rằng cây bút Tụ Linh trong tay tôi chưa bao giờ vẽ được con người, mà chỉ vẽ ra linh hồn ma quỷ.

NGƯỜI THỨ 28 CỦA TÔI LÀ SẾP LỚN

Thay mặt bạn thân đi xem mắt.Tôi vừa mở miệng đã bịa rằng mình từng có hai mươi bảy bạn trai, lại còn bịa đủ thứ chuyện lố bịch.Không nghi ngờ gì, buổi xem mắt này đã hỏng bét.Khi tôi đang đắc ý vì đã phá hỏng buổi xem mắt này, tôi phát hiện ra rằng ông chủ mới của mình lại có gương mặt giống hệt với anh chàng hôm đi xem mắt đó.Trời ơi!Lần này thì tôi chơi dại thật rồi!

Trò Đùa Của Tra Nam Tiện Nữ

Trò Đùa Của Tra Nam Tiện Nữ Lớp mười một năm đó, hoa khôi trường là Tống Ngữ Thi đã đùa giỡn viết một bức thư tình cho tôi dưới danh nghĩa đại ca của trường là Đoạn Trạch. Nhưng không ngờ Đoạn Trạch biết được, tức giận thật sự theo đuổi tôi. Chỉ có tôi tin là thật, tin vào cái lý do sứt sẹo là họ chỉ là anh em tốt. Nhưng nhiều năm sau, hoa khôi lại hối hận. Cô ta nói: “Cô hiểu anh ấy bằng một phần mười tôi sao? Cô căn bản không hiểu thế nào là tâm đầu ý hợp.” Tôi không nhịn được mà chế nhạo cô ta: “Vậy sao hai lại người không ở bên nhau?” Chỉ một câu nói đó, hoa khôi đã nhảy lầu tự sát ngay trong ngày cưới của chúng tôi. Từ đó Đoạn Trạch hận tôi thấu xương, trong đêm động phòng hoa chúc, anh ta nhóm lửa bình gas nói sẽ mang tôi xuống địa ngục chuộc tội. Tôi bị thiêu sống trong biển lửa, đau đớn mà chết, còn anh ta thì nhảy cửa sổ thoát thân khi ngọn lửa bùng lên. Tỉnh lại lần nữa, tôi đã trở về buổi chiều hoa khôi nhét thư tình vào bàn tôi.

Em Không Còn Yêu Anh

Em Không Còn Yêu Anh Khi tôi mang thai được 6 tháng, Cảnh Ngôn Kỳ đột nhiên nói, anh không còn yêu tôi nhiều như trước nữa. Tôi cố gắng nở một nụ cười: “Vậy… anh định nói gì? Muốn ly hôn à?” Cảnh Ngôn Kỳ sững lại một giây, ánh mắt lướt qua bụng bầu 6 tháng của tôi. “Anh chỉ đùa thôi, đừng giận. Em đang mang thai mà.” Nhưng tôi biết rõ, đây không phải là đùa. Anh đã thích cô thực tập sinh mới, anh đưa cô ấy đi xem phim, đi trượt tuyết. Khi cô ấy bị bắt nạt, anh đứng ra bênh vực. Cô ấy tựa vào lòng anh, khóc: “Nếu em là người gặp anh trước, liệu anh có cưới em không?” Cảnh Ngôn Kỳ im lặng, chỉ ôm cô ấy chặt hơn.

Nguyền Rủa Người Thương

Nguyền Rủa Người Thương Tôi sinh ra đã có thể chất quyến rũ, khi đạt đến cực điểm, trên cổ tay sẽ hiện lên những sợi chỉ đỏ chiêu tài. Chỉ đỏ đứt, tài sản của đàn ông sẽ tăng gấp đôi. Ở bên Cố Viễn Châu suốt 5 năm, hắn lúc nào cũng không kiềm chế nổi trước tôi. Hắn đã hôn đứt vô số sợi chỉ đỏ trên tay tôi, giá trị tài sản của hắn cũng tăng theo cấp số nhân. Vào ngày hắn trở thành người giàu nhất Bắc Kinh, thư ký của hắn bị bắt cóc. Hắn đẩy tôi cho bọn bắt cóc. “Cô ta trời sinh quyến rũ, chỉ cần chạm vào là mềm nhũn, là cực phẩm trong các cực phẩm.” “Quan trọng hơn, chỉ cần ngủ với cô ta một đêm, giá trị tài sản lập tức tăng vọt. Tôi có được vị trí này là nhờ ngủ với cô ta.” Sợ bọn bắt cóc không tin, hắn còn lấy video ân ái giữa tôi và hắn ra, đích thân dạy chúng cách hôn đứt chỉ đỏ. Tôi vừa khóc vừa hỏi hắn vì sao lại làm vậy. Hắn điềm nhiên trả lời: “Thể chất mị hoặc của cô vốn sinh ra để phục vụ đàn ông, dưới ai cô cũng sẽ vui vẻ.” “Chi Chi không giống, cô ấy thuần khiết, mạnh mẽ. Nếu bị người đàn ông khác chạm vào, cô ấy sẽ không sống nổi.” “Cô yên tâm, dù cô ngủ với bao nhiêu người đi nữa, tôi cũng sẽ không chê bai. Danh phận Cố phu nhân vẫn là của cô.” Hắn dẫn Hạ Chi Chi bỏ đi, còn quay lại dặn tôi tận hưởng cho tốt. Tôi mỉm cười nói “được”. Hắn không biết, tiếng “được” đó của tôi chính là khởi đầu đẩy hắn vào đáy sâu không lối thoát.

Đừng Gọi Tôi Là Vợ

Đừng Gọi Tôi Là Vợ Lúc đăng ký giải tỏa ở quê, tôi phát hiện không tìm thấy giấy kết hôn, liền đến Cục Dân chính xin cấp lại. Không ngờ nhân viên ở đó tra đi tra lại nhiều lần rồi quả quyết nói với tôi: “Cô độc thân, trong hệ thống của chúng tôi không có bất kỳ ghi chép kết hôn nào của cô cả.” Tôi nhớ lúc đó chồng tôi từng nói có quan hệ, không cần xếp hàng cũng có thể lấy giấy. Sau đó chúng tôi không đến cục làm thủ tục, mà nhờ người quen lấy giấy kết hôn về. Cảm giác đầu tiên của tôi lúc ấy là: chắc chắn bị bạn của chồng lừa rồi. Một tháng sau, chồng tôi từ nơi khác trở về, tôi định nói với anh chuyện này. Ai ngờ lại bắt gặp anh đang cùng con trai lén gọi video cho một người phụ nữ trong phòng. Chồng tôi nói với giọng vô cùng âu yếm: “Vợ ngoan, kỷ niệm 15 năm ngày quen nhau, anh nhất định sẽ về kịp.” Con trai tôi cũng nũng nịu: “Dì ơi, khi nào dì mới đến đón con về với dì? Con không muốn ở với bà già mặt vàng đó chút nào.” Tôi như bị sét đánh ngang tai. Bao năm qua, chồng làm việc xa nhà, tôi ở lại chăm sóc cha mẹ chồng, lo toan việc nhà, nuôi dạy con cái. Anh chỉ về nhà vào những dịp lễ Tết, mỗi lần không quá vài ngày. Không ngờ anh lại nhẫn tâm đâm tôi một nhát chí mạng như thế! Đã vậy thì, tiền đền bù giải tỏa này, một xu bọn họ cũng đừng hòng lấy! Còn bệnh của cha mẹ chồng, cũng chỉ còn nước chờ ch thôi!

Đời Này Mẹ Không Tha Thứ

Đời Này Mẹ Không Tha Thứ Con gái tôi muốn đoạn tuyệt quan hệ với tôi để cưới một thằng nghèo kiết xác, tôi gật đầu đồng ý, tiện tay quăng ra một tờ phiếu khám thai: “Bác sĩ nói tôi với ba cô sức khỏe vẫn tốt, ai ngờ về già lại có thêm con. Sau này, em trai cô sẽ là người thừa kế toàn bộ tài sản.” “Đúng lúc cô muốn đoạn tuyệt, vậy thì sau này cũng sẽ không tranh giành gia sản với em trai mình chứ?” Con gái tôi và bạn trai nó đứng đờ người như hai khúc gỗ mục.

Duyên Kiếp Trăm Năm

Duyên Kiếp Trăm Năm Tôi là quỷ sai, cũng chính là “Thần Chết” trong lời đồn của mọi người. Lúc này, tôi đang ngồi xổm trong phòng phẫu thuật, thúc giục bác sĩ: “Anh đẹp trai, làm nhanh tay lên, tôi còn phải tan làm nữa.” Bác sĩ không chút cảm xúc liếc nhìn tôi một cái: “Không làm nữa.” Tôi: “?!” Bác sĩ bây giờ đều tùy hứng thế này sao?

Tôi Không Cần Cứu Rỗi

Tôi Không Cần Cứu Rỗi Anh trai của chồng tôi vừa qua đời, vậy mà chồng tôi, không thèm hỏi ý kiến tôi đã ngang nhiên đưa chị dâu đang mang thai về nhà để “dưỡng thai”, thậm chí còn ép tôi nghỉ việc ở nhà chăm sóc cô ta. Tôi không đồng ý. Chị dâu liền khóc lóc đòi nh/a/y l/ầ/u, còn quay sang chồng tôi mà nức nở: “Cuộc hôn nhân ba người này chật chội quá… Đã không còn chỗ cho em trong căn nhà này nữa, vậy thì để người dư thừa như em ch .t đi cho xong!” Chồng tôi không những không dỗ dành tôi mà còn tát tôi một cái trời giáng, rồi ép tôi phải xin lỗi chị dâu. Tôi nghe lời anh ta, cúi đầu xin lỗi. Rồi sau đó, tôi cũng đưa bạn trai cũ về sống chung, nở nụ cười nhẹ nhàng với hai người kia: “Đừng lo, ba người thì hơi chật, nên tôi kiếm thêm người nữa, bốn người chơi mạt chược là vừa.”

Trái Tim Không Còn Thuộc Về Anh

Trái Tim Không Còn Thuộc Về Anh “Tổng Giám đốc Giang, phu nhân của ngài đang làm ầm ĩ dưới lầu, nói muốn gặp ngài.” Thư ký run rẩy đẩy cửa văn phòng, Giang Minh Huyền không thèm ngẩng đầu, ánh mắt vẫn dán chặt vào bảng báo cáo tài chính trên màn hình máy tính. “Bảo an ninh đuổi cô ta đi. Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, trong giờ làm việc không gặp bất cứ ai.” “Nhưng mà, tổng giám đốc…” Thư ký muốn nói rồi lại thôi. “Không có nhưng nhị gì hết!” Giang Minh Huyền đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt lạnh như băng: “Lâm Vãn Tinh càng ngày càng không biết quy củ, ba năm kết hôn rồi mà đến chút chừng mực tối thiểu cũng không có sao?” Thư ký rụt cổ lại, vừa định lui ra thì thang máy vang lên tiếng “ding” khô khốc. Lâm Vãn Tinh mang giày cao gót bước nhanh vào, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, trong tay siết chặt một tấm ảnh. “Giang Minh Huyền, anh giải thích cho tôi xem đây là chuyện gì?!”

Roi Đánh Hồn 5: Kiệu Nữ Nhi

Roi Đánh Hồn 5: Kiệu Nữ Nhi Nửa đêm, tôi tỉnh dậy ở một nơi xa lạ. Có người gõ vào cửa kính xe tôi, nói rằng tối nay họ có hỷ sự, mời tôi tham dự. Tôi mơ màng xuống xe, trước mắt là một ngôi làng giăng đèn kết hoa rực rỡ. “Là đám cưới sao?” Tôi hỏi người dân trong làng. Không ai trả lời, nhưng tôi bỗng cảm thấy mơ hồ, hình như tôi đến đây để đưa dâu. Tôi quay đầu nhìn về chiếc xe tải mình lái đến, bên trong trống không. Nhưng tôi nhớ rất rõ, lúc đến đây xe tôi chở đầy hàng. Là thứ gì nhỉ? Tôi nhất thời không nhớ ra. Khi quay lại, người vừa gọi tôi đã biến mất.

Yêu Phải Cún Tsundere

Yêu Phải Cún Tsundere Khi đang cãi nhau với bạn trai, anh ấy đỏ mắt uất ức hét lên: “Nếu được làm lại từ đầu, tôi nhất định sẽ không hèn mọn làm ‘chó vẫy đuôi’ theo em nữa!” Ai ngờ, ngay ngày hôm đó, bọn tôi thật sự xuyên không về thời cấp ba. Anh ấy cũng giữ đúng lời, đối xử với tôi vô cùng lạnh nhạt. Tôi bắt đầu thất vọng, định từ bỏ mối tình này. Cho đến khi tôi tình cờ bắt gặp anh ấy đứng ở một góc khuất lẩm bẩm: “Lần này, tuyệt đối không làm chó cho Ninh Tiểu Vãn nữa.” “Phải duy trì hình tượng nam thần lạnh lùng, khiến cô ấy mê như điếu đổ, ngoan ngoãn nghe lời mình.” “Đáng ghét thật, Ninh Tiểu Vãn, chờ đó mà theo đuổi tôi đi! Làm chó cho tôi ấy!” Nhưng tối hôm đó, tôi chỉ vừa chủ động nói chuyện với hotboy trường được một câu. Anh ấy đã ôm mặt khóc như đun nước sôi: “Huhu, cầu xin em đừng đến với cậu ta! Cậu ta chỉ làm bạn trai em được thôi, còn tôi có thể làm… chó cho em mà!” “Em không tin thì tôi sủa cho em nghe luôn! Gâu gâu!” “Gâu gâu gâu gâu——”

Cún Con Tự Kỷ Của Tôi

Cún Con Tự Kỷ Của Tôi Trúc mã ghét tôi lắm mồm, bảo không ra dáng con gái. Bắt tôi học theo “hoa khôi” dịu dàng của trường. Ai ngờ vị hoa khôi ấy lại chăm chăm nhìn môi tôi, như đang suy nghĩ gì. “Nghe nói cậu nói nhiều đến mức… người câm cũng phải mở miệng?” Rồi cô ấy nhờ tôi một việc: quấy rối thằng em t//ự k//ỷ của mình. Hứa trả một nghìn một câu nó thốt ra. Hoa khôi vẫn còn non, không biết rằng… kẻ “tà đạo” như tôi có cách riêng! Tôi bước đến cuối lớp, gõ nhẹ vào bàn nam sinh đang im lặng. “Không định giải thích với mọi người sao? Chuyện hôm qua cậu liếm chân tôi lúc tôi ngủ?” Cậu ấy ngẩng phắt lên, khuôn mặt băng giá nứt vỡ. “Tôi không có!” Tôi quay sang hoa khôi, nhoẻn miệng cười: “Trả tiền đi bé!”

Tất Nhiên Là Làm Phú Bà Rồi

Tất Nhiên Là Làm Phú Bà Rồi *捧杀 trước nịnh nọt khen ngợi khiến đối phương tự mãn dẫn đến sai lầm. Tôi trả lại đệm y tế giá hai chục ngàn tệ mà mẹ chồng mua. Ngăn bọn họ bán em chồng để góp tiền sính lễ cho chú em. Khuyên chồng làm việc tử tế, không đầu tư vớ vẩn. Tôi tự nhận bản thân đã bảo vệ tốt cái nhà này. Nhưng cả nhà bọn họ lại cho rằng tôi là sao chổi ngăn cản con đường tài lộc của bọn họ. Mẹ chồng lén đổi thuốc của tôi, hại tôi tái phát bệnh tim không kịp thời cứu chữa. Sống lại đời này, tôi bắt tay với hệ thống ban thưởng phủng sát. Một câu nịnh hót là được thưởng tới mười nghìn tệ. Tôi nhìn số dư trong tài khoản không ngừng tăng thì khóe môi cũng không nhịn được mà vểnh lên. Các người thích nhảy vào biển lửa hả? Vậy để tôi cho các người thêm mồi lửa.