Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

ANH CHỒNG SI TÌNH CỦA TÔI BỊ MẤT TRÍ NHỚ

Trên đường đi công tác, Chu Tuyền Nghiễn gặp tai nạn xe hơi.Khi biết anh ấy bị mất trí nhớ, tôi vội vàng lao đến bệnh viện, nhưng lại nghe thấy anh đang nói chuyện với anh em của mình về việc muốn ly hôn với tôi.“Cậu nói là, tôi biến thành một tên si tình, ra sức theo đuổi một người phụ nữ, còn cầu xin cô ta cưới tôi á?”“Hừ,” anh bật cười lạnh, “không đời nào. Lát nữa bảo luật sư soạn thảo đơn ly hôn luôn đi.”Sắc mặt người anh em kia như muốn nói lại thôi.Tôi đẩy cửa phòng bệnh bước vào.Khuôn mặt Chu Tuyền Nghiễn vốn đang cau có, nhưng vừa nhìn thấy tôi thì sững lại.Phải mất một lúc, anh mới thốt ra được một câu:“Chào em, cưới anh nhé?”Tôi: “… Quào.”

Roi Đánh Hồn 9: Ngũ Quỷ Vận Tài

Roi Đánh Hồn 9: Ngũ Quỷ Vận Tài Một công trường đào được năm chiếc quan tài, bốn chiếc có xác, một chiếc trống không. Công trường liên tục xảy ra những chuyện kỳ lạ, chưa đầy ba ngày, hai công nhân đã phải nhập viện. Tôi được người ta nhờ vả đến công trường để vận chuyển quan tài. Nhưng một vị cao nhân được mời đến công trường, được gọi là đại sư họ Điền, lại ra sức ngăn cản, không cho tôi vận chuyển. Ông ta nói với tôi bằng giọng âm u: “Trong vòng bảy ngày, không ai được phép động vào năm chiếc quan tài này. Ai động vào, người đó sẽ phải thế mạng!”

Em Không Còn Là Cái Bóng Của Anh

Em Không Còn Là Cái Bóng Của Anh Khi tờ quyết định sa thải được đưa vào tay tôi, có lẽ sợ tôi làm ầm lên, Ninh Dật Dương còn đặc biệt mở một cuộc họp toàn bộ phòng ban. Vừa bước vào cửa phòng họp, một xấp tài liệu đã bị ném mạnh vào mặt tôi. “Tống Mạn, đây là dự án cô phụ trách à? Lỗ mất hai triệu tệ! Cô biết điều đó có ý nghĩa gì không?” “Người ta là Nguyệt Nguyệt vất vả suốt bao lâu mang về cho công ty lợi nhuận hai chục triệu, còn cô, chỉ một sai sót đã làm mất đi mười phần trăm!” Ninh Dật Dương chỉ vào tôi, lớn tiếng mắng. Cả phòng họp xôn xao. Tôi quay đầu, chậm chạp nhìn thấy Lâm Nguyệt Nguyệt đang lúng túng tránh ánh mắt của tôi và tất cả đã rõ. Lại là như thế. Dự án Lâm Nguyệt Nguyệt làm hỏng, Ninh Dật Dương sợ cô ta bị truy trách nhiệm nên đổ hết lỗi lên đầu tôi. ….

Cầu Vồng Sau Mưa

Cầu Vồng Sau Mưa Vào ngày tổ chức tiệc đầy tháng của cháu trai, chồng tôi cố tình tìm cớ đuổi tôi đi, rồi đưa người yêu cũ ngồi vào ghế chính giữa bàn tiệc. Khi tôi đến nơi, thứ đập vào mắt là cảnh cô ta với dáng vẻ đài các, y như bà chủ nhà, đang cười tươi rói, đích thân đeo cho cháu tôi chiếc vòng khóa vàng 30g mà tôi mua, miệng còn xưng là “bà nội”. “Chỉ là để cho Nhã Cầm được trải nghiệm cảm giác làm bà nội một lần, em đến vậy mà cũng không chịu được à? Hôm nay là đại sự, đừng làm mất mặt!” Tôi quay sang nhìn con trai, nó chẳng nói một lời, bế cháu nhỏ đang quấy khóc, dúi vào tay tôi rồi đẩy tôi ra ngoài. “Cô Linh, cô đến muộn rồi đấy, thằng bé đói với buồn ngủ lắm rồi, cô đưa nó xuống nghỉ đi.” Rồi nó quay sang giải thích với nhà thông gia bên vợ từ nước ngoài mới về: “Người giúp việc dưới quê ấy mà, tuổi cũng lớn rồi, làm việc hơi chậm, mong bác thông cảm.”

Cùng Bạn Thân Gả Cho Hai Anh Em Thực Vật

Cùng Bạn Thân Gả Cho Hai Anh Em Thực Vật Tôi và bạn thân vì 3 ngàn vạn (~105 tỷ) mà cùng gả vào nhà họ Cố, lấy hai anh em sinh đôi đang hôn mê. Cô ấy cưới anh trai, tôi cưới em trai. Mỗi ngày, hai đứa ngồi bên giường bóc hạt dưa ăn, tám chuyện: “Nhìn kỹ đúng là y chang nhau thiệt á.” Bạn thân gật gù: “Vậy… ở dưới cũng giống nhau không ta?” Mắt tôi sáng rỡ: “Hay là… kiểm tra thử?” Bạn thân do dự. Tôi: “Tụi mình là vợ hợp pháp mà! Nhìn chồng mình có sao đâu!” — Một năm sau — Trong phòng bệnh yên tĩnh, có người nghiêng đầu, mở miệng: “Anh à, mình có tỉnh hay không?” “…Cậu tỉnh thì tôi tỉnh.”

Chồng Đón Bạch Nguyệt Quang Mắc Suy Thận Tuổi Sáu Mươi Về Nhà

Chồng Đón Bạch Nguyệt Quang Mắc Suy Thận Tuổi Sáu Mươi Về Nhà Kết hôn 30 năm, chồng tôi lại đưa “bạch nguyệt quang” bị suy thận về nhà chăm sóc. Anh ta dám trách móc tôi rằng: “Đôi tay của cô ấy vốn là để cứu người, sao có thể rửa bát?” Còn đứa con trai tôi từng yêu thương như tròng mắt thì lạnh lùng châm chọc: “Đã lớn tuổi còn ghen tuông vớ vẩn, làm gia đình xào xáo, ba con ghét mẹ cũng đúng thôi.” Đến khi tôi kiểm tra phù hợp để hiến thận, cả đám càng không kiêng nể gì nữa. “Chỉ mất một quả thận thôi mà, đổi lại là một mạng người đấy!” Hay thật, từng người một dùng đạo đức để trói buộc tôi, mặt dày đến không thể chịu nổi! Tôi quyết định bỏ chồng, đoạn tuyệt với con, bắt đầu theo đuổi lại giấc mơ trở thành chuyên gia phục chế cổ vật, sống cuộc đời “bà ngoại trốn nhà đi bụi”. Tôi được mời tham gia show truyền hình, đến Cố Cung phục chế hiện vật, trở thành blogger nổi tiếng “Bà ngoại khéo tay”. Các từ khóa về tôi luôn hot trên mạng: “Bà là mỹ nhân, tóc bạc mà vẫn khiến xuân phải ngỡ ngàng.” “Mặt trời xế chiều vẫn có ánh sáng rực rỡ như ráng đỏ.” “Dù đã sáu mươi đông, vẫn dám đuổi theo cơn gió Tây.” Chồng cũ và con trai quỳ gối cầu xin tôi quay về. Tôi mỉm cười nhếch mép: “Đã từng ăn thịt, ai lại quay lại gặm cỏ?”

Kế Hoạch Đổi Con

Kế Hoạch Đổi Con Tôi và mẹ chồng đều mang thai Nhưng mẹ chồng tôi là một người rất thích bắt chước, chuyện gì cũng học theo tôi. Sau đó, con của tôi và con của bà ấy lại sinh cùng ngày. Mẹ chồng tôi đã tráo đổi hai đứa trẻ của chúng tôi. Bà nghĩ rằng tôi nuôi con của bà, còn bà thì nuôi con của tôi. Nhưng điều bà không biết là, tôi đã tráo đổi lại hai đứa trẻ từ lâu. Đứa trẻ mà bà ngược đãi chính là con ruột của bà.

Đồ Giả

Đồ Giả Ai cũng biết, công chúa nhỏ giới thượng lưu Bắc Kinh, Sầm Thiến Ninh, thích nhất là sự khác biệt. Điều cấm kỵ nhất là giống người khác. Chỉ vì một câu nói vô tình của người bên cạnh: “Ơ, mắt của người phục vụ này giống cô quá.” Cô ta liền sai người móc mắt người phục vụ, đẩy bà ấy xuống du thuyền dìm chết. Thế là, tôi mất đi người thân duy nhất trên đời. Sau đó, tôi trở thành thế thân của Sầm Thiến Ninh. Dùng khuôn mặt hàng giả giống cô ta nhất, điều mà cô ta hận nhất. Cướp đi tất cả của cô ta.

Minh Nguyệt Hải Đường

Minh Nguyệt Hải Đường Khi trúc mã của tôi được bảo gửi vào Bắc Đại, tôi chỉ thi đậu một trường hạng hai tầm thường. Để có thể xứng đáng với hắn, tôi liều mạng ôn luyện để thi cao học vào Bắc Đại. Nhưng năm ấy thi trượt, chúng tôi đã chia tay. Tôi chặn hết tất cả các cách liên lạc với hắn. Hắn sang Mỹ học lên cao, còn tôi bắt đầu bán xúc xích bột. Sau này, một người bạn của hắn tình cờ gặp tôi, khuôn mặt đầy vẻ kinh ngạc: “Cậu làm gì ở đây vậy? Văn Cảnh tìm cậu đến phát điên rồi đấy.” Tôi chẳng buồn ngẩng đầu lên, đáp lại: “Tôi khởi nghiệp đấy, anh có muốn đầu tư không? “Ba đồng một cây, năm đồng hai cây.”

Tôi Nuôi Phản Diện Thành Biến Thái

Tôi Nuôi Phản Diện Thành Biến Thái Bắt nạt phản diện năm thứ ba. Hệ thống cuối cùng cũng khởi động. Tôi nóng lòng muốn khoe kết quả hắc hóa của phản diện với hệ thống. Một tay bóp cổ phản diện, ép hắn quỳ xuống. Tôi dẫm chân lên bụng hắn, hào hứng hỏi: [Hệ thống, giá trị hắc hóa của phản diện có phải đã bùng nổ rồi không?] Hệ thống đáp: [Ừm… Giá trị hắc hóa là số 0, nhưng chỉ số phấn khích thì bùng nổ rồi!] Ngay giây tiếp theo, bàn tay nóng bỏng của thiếu niên tóc đen chộp lấy mắt cá chân tôi. Giọng hắn khàn khàn, đầy khao khát: “Đại tiểu thư, xuống thêm một chút nữa.” “Ở đây cũng cần được em sủng ái.”

CHIM HOÀNG YẾN BẠO LOẠN

Tôi làm chim hoàng yến cho đại lão suốt ba năm.Ai ai cũng mắng tôi tục tĩu, tầm thường, chỉ biết bám lấy tiền của anh ta.Buồn cười chết đi được, làm người thì đừng có thiển cận như vậy chứ.Đến ngày tài khoản ngân hàng của tôi vượt mốc chín con số——Bảy chiếc xe tải rầm rộ tiến vào khu biệt thự.Tôi tay không tháo luôn cả đèn chùm pha lê, bồn cầu mạ vàng.Cho đến khi bạch nguyệt quang của anh ta về nước, trong nhà chỉ còn lại mỗi tường chịu lực.Sau này, kim chủ tìm được tôi, câu đầu tiên là:“Mẹ nó, đến cả quần lót cô cũng không chừa đúng không?”Đúng vậy, quần lót tôi cũng không chừa.Thế mà còn nói tôi chỉ nhắm vào tiền của anh ta á?Ba năm rồi, cuối cùng tôi cũng tự tay tẩy trắng được bản thân!

Cuối Cùng Em Sẽ Sống Vì Mình

Cuối Cùng Em Sẽ Sống Vì Mình Tôi mở sổ đỏ ra, cả người lập tức chết lặng. Trên đó ghi rõ ràng tên Giang Tu Vũ. Giang Tu Vũ, em chồng của tôi. Cái thằng suốt ngày ăn bám bố mẹ, ba mươi tuổi rồi vẫn ngồi lì ở nhà chờ cơm rơi vào miệng, một kẻ vô dụng. Mà căn nhà này, là dùng một triệu tệ tiền hồi môn của tôi để mua. “Vãn Vãn, em sao thế?” Giang Tu Viễn từ trong bếp bước ra, thấy sổ đỏ trong tay tôi, sắc mặt anh ta lập tức tái mét. Tôi giơ sổ đỏ lên, giọng run rẩy: “Giang Tu Viễn, đây là chuyện gì?” …

Sau Khi Nữ Chính Bị Ép Yêu Nhìn Thấy Đạn Mạc

Sau Khi Nữ Chính Bị Ép Yêu Nhìn Thấy Đạn Mạc Khi tôi bị bắt nạt, bị gọi là ‘con nhỏ tàn nhang’. Nam thần trường Giang Tiêu đã cứu tôi khỏi cảnh khốn khó. Nhưng ngày tôi tỏ tình với anh, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận. 【Thương em bé, sắp bị nam chính công khai sỉ nhục thảm hại rồi, ngồi đợi xem cảnh nam chính theo đuổi vợ tụt quần.】 【Nhìn nữ chính thật khổ, việc bắt nạt chính là nam chính gây ra, cô ấy còn ngốc nghếch tưởng là tình yêu thật đến, sau này thậm chí còn bị hại đến mức tan nát gia đình, nam chính gì mà tệ thế này, nếu là tôi thì tối đó tôi ngồi tên lửa chạy mất dép rồi…】 【Tầng trên, không thích xem thì đừng xem, tôi chỉ thích xem kiểu kịch bản nam chính bái thiến đuổi vợ này, quá sướng rồi.】 【Con gái nhanh chạy đi, nam chính là cặn bã đó.】

Chi Tiêu 10 Ngàn Một Tháng

Vợ tôi mê mua đồ rẻ trên Pinduoduo. Khi cô ấy khoe với tôi chiếc áo mua chỉ 13,9 tệ, tôi không nhịn được mà chê: “Em có thể học Tiểu Nhã dưới lầu một chút không, đừng mua mấy thứ rẻ tiền thế nữa!” Cô ấy sững người. Một lúc sau, môi run rẩy nói với tôi: “L/y hôn đi.” Ly thì ly! Tôi đưa 10 ngàn tiền sinh hoạt mỗi tháng, chẳng lo không có ai chịu lấy tôi. Một tháng sau, cô ấy không quay đầu tìm tôi. Còn tôi, người đang loay hoay tính tiền nhà, bảo hiểm xe, điện nước, bắt đầu thấy hoảng…

Bạn Thân, Thân Ai Nấy Lo

Bạn Thân, Thân Ai Nấy Lo Hứa Cẩm sử dụng hệ thống đổi điểm thi đại học, sau kỳ thi, cô ta dùng điểm số của tôi đậu vào trường đại học mơ ước của tôi, còn sánh đôi với người tôi thích. Mà tôi, chịu không nổi đả kích nên đã hóa điên. Trở lại năm lớp mười hai, tôi quyết định chơi tới bến luôn, ngay cả hôm thi đại học cũng nộp giấy trắng. Muốn đổi hả, đấy, tha hồ mà đổi.

Tạm biệt, Lý Tư Niên

Tạm biệt, Lý Tư Niên Tôi đã yêu Lý Tư Niên suốt mười năm. Cuối cùng, ngày anh cưới ánh trăng sáng của mình cũng đến. Tại lễ cưới, tôi cảm động đến rưng rưng nước mắt. Nhìn bọn họ kết hôn, tôi thật sự rất vui, còn vui hơn cả mẹ ruột của họ.

Chứng Khát Da Thịt

Chứng Khát Da Thịt Tôi là một nữ minh tinh nổi tiếng trong giới giải trí với hình tượng trong sáng. Thế nhưng, tôi lại vô tình gửi nhầm số phòng, vốn dĩ định gửi cho trợ lý, lại gửi cho bạn trai cũ. Thái tử gia Bắc Kinh lập tức trả lời. ——”?” ——”Lão Mã còn không ăn cỏ gần hang nữa đấy! Đá tôi rồi lại mời tôi à?” ——”Cô nghĩ tôi là con chó mà cô gọi thì đến, đuổi thì đi chắc?” ——”Cô cho rằng chỉ cần gửi một tin nhắn, tôi sẽ vội vã chạy tới sao? Ông đây thấp hèn đến thế à?” ——”Nói đi. Rốt cuộc cô có ý gì?” ——”……” ——”Mấy giờ? Đợi tôi một tiếng được không? Tôi đang họp, chưa thể đi ngay.”

Diêu Diêu

Diêu Diêu Đêm tân hôn, chồng tôi đang tắm thì bất thình lình gọi to: “Diêu Diêu ơi, lấy giúp anh cái quần lót!” Tôi vừa định đứng dậy đi lấy, thì sững lại. “Diêu Diêu” không phải là tôi. Mà là “cô bạn thân từ nhỏ đến lớn” đang tạm thời ở nhờ nhà chúng tôi. Tôi còn chưa kịp phản ứng, Diêu Diêu đã uốn éo bước vào phòng ngủ chính. Ngón tay cô ta còn nghênh ngang móc theo một chiếc quần lót của chồng tôi. Cô ta chẳng buồn gõ cửa. Thậm chí còn không liếc nhìn tôi lấy một cái. Thẳng thừng bước đến cửa nhà tắm, giọng oang oang: “Nè! Mở cửa ra, ba anh mang trà khổ qua tới này!” Ồ? Ba chồng tôi mất từ hơn chục năm trước rồi. Vậy nếu “ông ấy” về thật, phiền ông tiện thể dẫn theo hai cái củ cải thối này đi luôn cho sạch nhà.