Hiện đại
Dạy Cho Em Trai Một Bài Học Trên chương trình tạp kỹ, tôi và tiểu hoa trà xanh được yêu cầu gọi điện thoại cho một người khác giới và nói em yêu anh. Cả hai chúng tôi đều gọi cho Thái tử gia Bắc Kinh. Đến lượt tiểu hoa trà xanh, Thái tử gia vô cùng thâm tình: “Anh cũng yêu em.” Đến lượt tôi, Thái tử gia vô cùng hoảng sợ: “Chị uống nhầm thuốc à?” Lập tức, tôi bị cả mạng mỉa mai là chó liếm, tiểu hoa trà xanh dương dương đắc ý nói với tôi: “Dù cô là bạn gái cũ của anh ấy thì đã sao? Bây giờ người anh ấy yêu sâu đậm là tôi.” Cô ta không biết, tôi không phải người yêu cũ của Thái tử gia, mà là chị ruột của cậu ta. Cái thằng não yêu đương này, tôi không tin tôi trị không được nó.
Nữ Chính Không Bao Giờ Nhường Vai Một cái tát vang dội giáng xuống, gương mặt của chồng tôi Cố Mặc Đình sưng đỏ thấy rõ bằng mắt thường. Anh ta nhìn tôi với vẻ mặt u ám. “Khương Hoan, em dám đánh tôi? Em điên rồi à?” Mọi người trong phòng họp cũng đồng loạt quay đầu nhìn tôi. Dù sao trước giờ tôi luôn nhẫn nhịn, cho dù Cố Mặc Đình quá quắt cỡ nào, tôi cũng vì yêu mà lựa chọn chịu đựng, nhún nhường. Kiếp trước, Cố Mặc Đình cướp đi phương thuốc tôi dày công nghiên cứu suốt ba năm, đưa cho cô đàn em Tiểu Lâm của anh ta là Lâm Loan Loan để cô ta lấy danh tiếng. Ngay cả chức phó viện trưởng từng hứa với tôi, anh ta cũng tặng luôn cho cô ta. Tôi đã nhịn, không làm ầm lên.
Chủ Mẫu Thẩm Ngọc Phu quân muốn nạp Bạch Nguyệt Quang làm quý thiếp, hỏi ta có đồng ý không. Ta vui vẻ chấp thuận, thậm chí còn vung tay nạp thêm cho chàng mười phòng mỹ thiếp! Bạch Nguyệt Quang vốn luôn nhăm nhe vị trí chủ mẫu của ta, giờ lại bận bịu đấu đá với đám tiểu thiếp khác. Còn ta thì ngồi trên núi xem hổ đấu, lại còn được ban tặng danh xưng hiền đức chủ mẫu.
Tình Nhân Giả Mạo Sau ba năm Chu Kinh Hoài giả nghèo, cuối cùng tôi cũng vượt qua được bài thử thách của anh ta. Anh ta cho rằng tôi là người xứng đáng để kết hôn cùng anh ta. Vì muốn tôi gả cho mình, anh ta mua hết toàn bộ bảng quảng cáo LED ở khu Nam Thành, chỉ để tôi thấy được lời xin lỗi của anh ta. Sau đó là một tháng pháo hoa rợp trời, anh ta cầu hôn tôi. Nhưng đến năm thứ tư sau khi kết hôn, anh ta lại bao nuôi một cô gái trẻ trung non nớt đầu tiên. Lúc tôi phát hiện ra, anh ta chẳng hề hoảng loạn, chỉ lạnh nhạt nghiền nát điếu thuốc, ánh mắt hờ hững nhìn tôi: “Em chắc chắn muốn làm ầm lên à? Âm báo tin nhắn từ tài khoản ngân hàng không đủ cảm động sao?” Tôi sững người, há miệng nhưng không nói nổi một lời nào.
Thiên Kim Bán Cá Sau khi gia đình tôi phá sản, tôi bị đưa về nhà bố mẹ ruột. Anh trai tổng tài vừa thấy mái tóc vàng chóe của tôi, hạt Phật châu trên tay rơi đầy đất. “Cô đến đòi tiền bảo kê à?” Tôi huýt sáo một tiếng thật dài, xắn tay áo lên, để lộ hình xăm dán: trái Thanh Long, phải Bạch Hổ. “Anh bạn à! Nhà tôi ph/á sả/n rồi, cho tôi vay ít tiền tiêu chơi đi~” Bố mẹ nuôi tôi vừa tạm ngưng chuyến du lịch, vội vàng quay về, vừa thấy cái khuyên mũi lấp lánh của tôi liền tối sầm mặt, biểu cảm như vỡ vụn: “Trời ơi! Con gái nhà mình sao lại thành loại phá pháp thế này?!”
Nỗi Sợ Tôi với đồng nghiệp tranh thủ nghỉ trưa đi dạo trung tâm thương mại. Tôi vừa liếc qua cửa hàng Watsons thì cô ấy lập tức kéo tôi vào. “Em muốn mua gì hả? Giờ hoá đơn từ 500 được giảm 60%, chị đang định tranh thủ mua ké nè!” Cô ấy ép tôi mua một đống đồ khuyến mãi mà tôi chẳng hề muốn, rồi bắt tính tiền chung. Cuối cùng hoá đơn là 589, tôi mua 289, cô ấy mua 300. “Em à, được giảm tận 300 lận đó, mấy món chị mua coi như bù lại rồi, nên chị không trả phần em đâu nhé.” “Với lại còn được mua thêm đồ giá ưu đãi nữa đó, chị bỏ thêm 10 đồng mua chai dầu gội giá 39 tặng cho em luôn, chị có tâm ghê chưa?” “Quét mã thành viên đi chứ?” Tôi nhìn cô ấy vô tội: “Tôi không có tài khoản thành viên đâu.” Cô ấy nũng nịu: “Vậy thì đăng ký đi, có 39 thôi mà!” Cô ấy giật lấy điện thoại tôi định đăng ký tài khoản luôn. Nhưng màn hình báo không đủ tiền. Cô đồng nghiệp đứng hình, vì sợ tôi nuốt lời nên lúc nãy đã xé hết bao bì ra rồi.
Nụ Hôn Đầu Giang Khoát lớn hơn tôi 5 tuổi, là anh trai thanh mai trúc mã có hôn ước từ nhỏ với tôi. Nhưng anh ấy không thích tôi. Lúc tôi học lớp 11, ba mẹ đề nghị đợi tôi tốt nghiệp sẽ đính hôn. Giang Khoát ném đũa ngay trước mặt mọi người, bật cười lạnh. “Bảo tôi cưới một đứa trẻ con?” “Hành động này các người không thấy quá thú vật sao?” Sau đó, dù tôi thi đậu vào trường đại học nơi anh ấy đang học, cũng cố gắng tránh né để không gây hiểu lầm. Trước mặt mọi người, anh tuyên bố tôi chỉ là em gái anh. Đêm tôi bị đàn anh khác tỏ tình, anh không chút nể nang, ép tôi vào tường. “Trò chơi làm anh em này, tôi chán rồi.” “Thay vì gọi tôi là anh, chi bằng cứ xem tôi là thú vật.” “Còn khi đã chơi chán thú vật, tôi sẽ làm chồng em.”
Lâm Sở Ngày mà hệ thống rời đi một mình. Bùi Yến và con trai cũng giống như biến thành người khác. Vẻ mặt con trai cực kỳ chán ghét: “Tôi có thể nghe thấy bà và hệ thống nói chuyện, chắc bà không biết nhỉ? Thật ra ngày nào cũng phải gọi bà là mẹ tôi đều rất buồn nôn, mấy người công lược các người đều mặt dày như bà sao? Nhìn thấy đàn ông là muốn dính lên hả?” Bùi Yến nắm tay ánh trăng sáng, ánh mắt hờ hững. “Thanh Ninh dịu dàng hiểu lễ nghĩa, càng thích hợp làm mẹ của con trai tôi hơn.” “Về phần cô, chỉ cần cô đừng làm loạn thì tôi sẽ bảo đảm cho cô không lo cơm áo.” Tôi nhìn “Một nhà ba người” bọn họ hài hòa. Rơi vào trầm tư. Ừm… Có thể nào có một loại khả năng là hệ thống chỉ bị gọi về sớm hay không. Mà thời gian tôi thật sự rời đi sẽ là một tháng sau?
Ranh Giới Hàn Thành có một cô bạn thân. Quan hệ tốt đến mức ngủ cùng một giường, cùng ăn một cây kem. Tôi giữ khoảng cách với bọn họ. Hắn lại mất hết kiên nhẫn: “Anh và cô ấy xảy ra chuyện gì thì đã sớm xảy ra rồi, em có thể tin anh một chút hay không?” Hay lắm. Tôi quay đầu tìm một người bạn thân khác giới.
Xà Nhân Tộc Xà Nhân lấy nữ vi tôn, nam giới tộc xà nhân đẹp đẽ, sức chiến đấu thấp, đa phần sẽ bị những người quyền cao chức trọng coi như đồ chơi. Lúc em trai vừa ra đời đã đặc biệt xinh đẹp, để bảo vệ em ấy, tôi đã bảo mẹ che giấu giới tính của nó với bên ngoài. Em trai lớn lên bình an như một người con gái nhưng lại sống vô cùng vất vả. Ít khi ra ngoài khiến em ấy có phần cô lập, thêm vào đó thể chất yếu ớt hay đau ốm, thường xuyên bị những nữ Xà Nhân sùng bái sức mạnh xa lánh. Mỗi khi như vậy, mẹ đều than thở: “Nếu không phải chị con bảo mẹ che giấu giới tính của con, chỉ bằng khuôn mặt này, mẹ cũng không dám nghĩ con sẽ sống hạnh phúc đến nhường nào.” Lâu dần, ánh mắt em trai nhìn tôi trở nên u ám độc địa. Tôi nuôi em ấy vô điều kiện suốt hai mươi năm, cuối cùng khi sự nghiệp có chút thành tựu, sắp được hưởng thụ cuộc sống tốt đẹp thì lại bị nó chặt đứt đuôi. Để mặc tôi nằm trong tầng hầm lạnh lẽo, bị chuột gặm nhấm đến chết. Mở mắt lần nữa, tôi đã trở về ngày em trai ra đời. Tôi cười nói với mẹ: “Em trai đẹp như vậy nên để mọi người đều biết mới phải.”
Bệnh Kiều Khi tôi thất nghiệp, suýt chút nữa chớt đói, thì trời xui đất khiến thế nào, tên người yêu cũ bệnh kiều lại b@t cóc và giam giữ tôi. Hắn đỏ mắt đe dọa tôi không được rời đi, ngược lại trong lòng tôi lại vui như mở hội. Thôi nào, được nghỉ hưu sớm, sống an nhàn, mỗi ngày đều có cơ bụng tám múi để sờ, có gương mặt đẹp trai để hôn. Mơ cũng chả dám mơ í chứ? Cũng chẳng cần lo bệnh kiều phát bệnh, cứ đi đường của bệnh kiều, để bệnh kiều hết đường mà đi thôi. Giờ thì mỗi khi hắn tắm đều phải khóa cửa, sợ tôi vào tấn công cái mông cong của hắn. Xí, nhỏ mọn thật.
Xiềng Xích Yêu nhau bảy năm, Chu Kỳ Xuyên vẫn không chịu cưới tôi. Bạn bè hỏi anh ta tại sao. Anh ta ngậm điếu thuốc, vẻ mặt lạnh nhạt. “Đào Chi khi ở bên tôi, đã không còn trong trắng.” “Thật hay giả? Thế sao cậu không chia tay?” “Ăn thì nhạt nhẽo nhưng bỏ thì tiếc!” Thế là anh ta dung túng cho cô gái kia càn quấy. Thậm chí còn ký vào bản hợp đồng bao nuôi mà cô ta yêu cầu. Tôi ngầm chấp nhận kiểu chia tay này mà xoay người rời đi. Thế nhưng, Chu Kỳ Xuyên lại cúi đầu: “Chúng ta kết hôn đi, chỉ cần em quay lại, chúng ta sẽ kết hôn!” Tôi bật cười thành tiếng: “Nhầm rồi, anh chỉ là bạn trai của tôi, chưa bao giờ là người tôi muốn kết hôn.”
Bạn Thân Thích Cướp Bồ Bạn thân chủ động đề nghị giúp tôi thử lòng bạn trai mới. Tôi từ chối. Vậy mà tối hôm đó, WeChat của bạn trai tôi lại nhận được một lời mời kết bạn. Tin nhắn ghi: “Chào anh đẹp trai, em là bạn thân của Oản Chân, anh add em nha~” Cô ta không biết, đó là tài khoản tôi lập ra để gài bẫy cô ta. Tài khoản này được đăng nhập cả trên điện thoại và máy tính cùng lúc. Tôi dùng điện thoại, hắn dùng máy tính. Tất cả tin nhắn cô ta gửi tới, cả tôi và bạn trai đều nhìn thấy. Bạn trai tôi còn nhanh tay hơn tôi, chấp nhận lời mời trước, rồi trả lời một tin nhắn— “Có ấn tượng đấy.”
Ngày ba tôi tuyên bố người thừa kế, thằng em trai ngu ngốc của tôi lại dắt về một cô gái. Nó chỉ tay vào cô ta, lạnh lùng tuyên bố tôi là thiên kim giả là đứa con gái bị bà nội cố ý đánh tráo từ nhỏ. Còn cô ta, mới là thiên kim thật sự của nhà họ Lâm. “Cô đã cướp mất hai mươi năm cuộc đời của chị gái tôi, bây giờ biến ra khỏi nhà tôi ngay!” Tôi liếc mắt, khinh thường nhìn nó, rút từ trong túi xách ra tờ giấy xét nghiệm ADN. “Nhóc con, hay là… chính mày mới là cái người bị đánh tráo?”
Sau Khi Ly Hôn, Con Trai Giúp Tôi Chiến Thắng Dễ Dàng Khi ly hôn, chồng cũ giành quyền nuôi con với tôi. Anh ta tự tin nói: “Hay là hỏi thằng bé xem nó muốn thế nào?” Con trai tôi cầm điện thoại, bình thản nhìn tôi một cái: “Mẹ thật sự muốn ly hôn à?” “Ừm.” Tôi gật đầu. “Vậy được.” Nó cúi đầu tiếp tục chơi game. “Con sẽ ở với mẹ. Chia cho mẹ nhiều tiền chút, không là con sợ mẹ không đủ tiền nuôi con.”
Cuộc Sống Thường Ngày Của Bạn Trai Mất Trí Nhớ Bạn trai ngoài ý muốn bị mất trí nhớ, may mắn thay bộ não khốn kiếp kia không có bị hư hỏng. Trà xanh xuất hiện bày tỏ rằng vẫn còn yêu anh ấy. Bạn trai: “Bị ông già 80 tuổi đuổi ra khỏi nhà liền tìm đến tôi tiếp mâm à?”. Đứa bạn khốn nạn sau lưng xúi giục anh ấy đá tôi. Bạn trai: “Mặt lớn như vậy, quản chuyện quản đến trên đầu ông đây?”. Ngay cả em gái nuôi của bạn trai cũng góp một chân, nói rằng bọn họ là thanh mai trúc mã có hôn ước từ bé. Bạn trai lần này không nói chuyện nữa, mà là trực tiếp đem người ném ra khỏi cửa. Tôi đứng ở bên cạnh cười như lợn kêu. Kết quả là anh ấy quay lại đối diện với tôi nói: “Muốn thu hút để thượng vị?”. Tôi: “…” Haha, trước tiên anh bỏ cái tay ra khỏi eo của tôi trước đi.
Sau Khi Xuyên Sách Tôi Thành Tra Nữ Phản Diện Tôi xuyên thành nhân vật nữ cặn bã phản diện trong truyện ngôn tình, nhiệm vụ là thu thập giá trị hận thù của hai anh em sinh đôi. Trong phòng, cách nhau một bức tường, tôi cố ý hạ nhục người em: “Suỵt, nhỏ giọng chút, chắc cậu cũng không muốn anh mình thấy dáng vẻ bây giờ của mình đâu nhỉ?” Nhìn người trước mắt chịu nhục nhưng lại không thể không nghe lời, tôi thỏa mãn cười. Nhưng tôi không biết, ngũ giác của song bào thai liên kết với nhau. Người em trai ngoan ngoãn ở trước mặt tôi lại dùng giọng điệu mỉa mai nói với anh trai: “Đêm qua lúc em hôn cô ấy, anh ở phòng bên cạnh thật sự có phản ứng sao? Anh không cảm thấy mình thấp hèn à?”
Vả Mặt Vợ Chồng Mặt Dày Thuê Nhà Quỵt Tiền Tôi mua nhà bị lừa, bên trong có một cặp vợ chồng lì lợm sống bám, không chịu rời đi. Hàng xóm xung quanh đều khuyên tôi tự nhận xui xẻo cho rồi. Tôi cười lạnh, trực tiếp dọn vào ở chung, ăn chung ngủ chung với họ. Ngày đầu tiên tôi chuyển vào, cặp vợ chồng đó mất ngủ cả đêm. Ngày thứ hai, tinh thần họ đã bắt đầu hoảng loạn. Đến ngày thứ mười, vừa thấy có người mở cửa, họ lập tức khóc lóc thảm thiết rồi chạy ra ngoài, miệng hét to sẽ không bao giờ quay lại nữa. Tôi vỗ tay cười: “Biết vậy thì tôi đã làm sớm rồi.”
Hành Trình Ma: Con Đường Hoàn Dương Động đất lúc rạng sáng. Vì giữ mạng sống, tôi lập tức nhảy lầu. Không ngoài dự đoán, tôi trở thành nạn nhân duy nhất. May thay, tên tôi không có trong sổ sinh tử của Diêm Vương. Để giữ mạng, tôi phải hoàn dương.
Chồng Quá Cố Của Tôi Là Người Tốt Chồng tôi tên Uông Đồ, bị t ai nạ.n xe ngay trong lúc… đang đi ẻ ở nhà. Sau khi đánh tôi, hắn ta vào nhà vệ sinh, còn tiểu tam của hắn đứng ngoài cửa, vừa âu yếm tựa vào khung cửa vừa cười cợt nhạo tôi. Bỗng nhiên, một tiếng rầm kinh hoàng vang lên— Một chiếc xe tải mất lái lao thẳng vào sân nhà tôi, nghiền nát cả hai bọn họ dưới bánh xe. Khi bác sĩ cật lực tìm kiếm từng mảnh cơ thể của hắn dưới đống đổ nát, tôi phát hiện cục pin số 7 của hắn rơi lăn đến góc tường, tiện chân đá một phát cho nó bay đi. Uông Đồ mặt trắng bệch, trong đôi mắt trợn trừng tràn ngập chữ viết, tiếc là không kêu lên được. Đến bệnh viện, bác sĩ xem xét tình trạng, nghiêm túc nói: “Chân trái bị gãy nát hoàn toàn, khả năng giữ lại rất thấp, nếu như có thể dùng—” “Không có tiền, cứ cưa đi.”