Ngôn Tình

Giang Châu Vào Lòng Tôi

Giang Châu Vào Lòng Tôi Tôi đã lừa ông trùm thế giới ngầm hai mươi vạn tệ. Sau ba năm trốn nợ, tôi say rượu và mơ màng cưỡng ép ông trùm trên ghế sofa. Tôi trèo lên đùi anh ta, hôn lên môi anh ta, còn trêu chọc gọi anh ta là cún con. Người đàn ông bị tôi ép đến đỏ mắt, như một hồ nước mùa xuân, mặc tôi nhào nặn. Ai có thể ngờ được, người đàn ông ngoan ngoãn trong bóng tối đó, lại chính là chủ nợ hung hãn của tôi! Sau khi tỉnh rượu, tôi vô cùng hối hận, chỉ có thể buông lời tàn nhẫn: “Mau buông tay, nếu không lần sau gặp lại anh, tôi sẽ hôn chết anh!” Sau này, trong bóng tối mờ mịt của chiếc xe, người đàn ông ôm lấy eo tôi, giữa đôi lông mày lạnh lùng, nhưng trong ánh mắt lại đầy vẻ nóng bỏng. Anh ta chỉ vào môi mình, giọng điệu mập mờ: “Không hôn sao? Vậy làm sao tôi có thể chết trên môi em?”  

Cẩm Nang Lên Vị Trí Của Tình Cũ

Cẩm Nang Lên Vị Trí Của Tình Cũ Khi tôi đang chuẩn bị quyến rũ Hạ Chấp Tiêu, lại vô tình nhìn thấy em gái của anh ta cưỡng hôn anh ngay trước mắt. Một hàng chữ đạn lóe lên trước mắt: 【Đã chẳng có quan hệ máu mủ, nam chính còn nhịn gì nữa?】 【Đợi đến lúc nữ chính đau lòng ra nước ngoài, anh ta sẽ biết thế nào là giam giữ, là ép buộc yêu thương.】 【Nữ phụ thật rẻ mạt, nam chính còn chẳng muốn chạm vào, vậy mà ngày nào cũng nghĩ cách quyến rũ anh ta.】 【Đừng mơ tưởng nữa, nam chính chỉ muốn đè nữ chính xuống giường mà thôi.】 Vậy là, khi Hạ Chấp Tiêu thu dọn hành lý ra nước ngoài để theo đuổi tình yêu. Tôi thì ôm theo số tiền tích góp được, bỏ trốn. Lúc anh ta gọi điện cho tôi, tôi đang mặc váy cưới. “Bảo bối, sao em không liên lạc gì với anh? Không nhớ anh sao?” Tôi chửi thầm tên tra nam: “Ai là bảo bối của anh? Tôi sắp kết hôn rồi, đừng có gọi bậy.”

Bữa Cơm Hàng Xóm

Bữa Cơm Hàng Xóm Tôi là một du học sinh đầy đáng thương ở Anh. Ở đây, mỗi ngày đều đói đến mức hoài nghi cuộc sống, hận đến mức không thể biến thành xác sống mà đuổi theo người để cắn xé. Cho đến khi có một người hàng xóm chuyển đến ở bên cạnh. Mỗi ngày từ cửa sổ nhà hắn đều bay đến đủ loại mùi thơm của món ăn Trung Quốc. Hôm nay là thịt luộc cay, ngày mai là đậu phụ Ma Bà, ngày kia là tôm hùm đất cay, ngày kia là thịt cừu xào với thì là, ngày kìa là cá Quế…. Thực sự không thể chịu nổi nữa, vì một bữa ăn, tôi đã đi quyến rũ hàng xóm bên cạnh. Hàng xóm dùng một khuôn mặt lạnh như băng nói: “Tôi không có hứng thú nấu ăn cho người khác.” …. Sau đó, hắn nắm lấy eo tôi, dùng lực một cách nhẹ nhàng và âu yếm. “Cho anh ăn thêm một miếng nữa, ngoan.”

Có Không Giữ Mất Tiếc Ghê

Có Không Giữ Mất Tiếc Ghê Sau khi bạn trai thi đậu công chức, anh ta lập tức nghe lời mẹ chia tay với tôi, ở bên bạch phú mỹ. “Mẹ anh nói, anh hiện tại đã là ở một cương vị mới, nhà Tiêu Tiêu có điều kiện, cô ấy có thể giúp đỡ anh trong sự nghiệp…” Chỉ là, những món đồ xa xỉ trên người bạch phú mỹ kia sao lại giống hệt những món đồ mà tôi nhờ bảo mẫu nhà tôi vứt đi vậy nhỉ?

Chồng Tôi Là Cố Thiếu Khanh

Chồng Tôi Là Cố Thiếu Khanh Toàn bộ giới nhà giàu ở Bắc Kinh đều biết tôi thích Lục Kỳ Thần như thế nào, nhu thuận cẩn thận từng li từng tí. Tôi theo Lục Kỳ Thần năm năm, người người đều cảm thấy tôi đang mơ mộng hão huyền, cười nhạo tôi không biết tự lượng sức mình. Rốt cuộc cũng đợi được một hôn lễ long trọng, nhưng Lục Kỳ Thần mặc kệ tôi níu kéo hắn, ra nước ngoài tìm ánh trăng sáng bị đứt ngón tay. Hắn nói: “Em muốn kết hôn thì chờ đi, không muốn chờ thì cút đi.” Ngay khi tất cả mọi người ở Bắc Kinh đều đang chờ để chê cười tôi. Thái tử gia Cố Thiếu Khanh người người đều kính nể đột nhiên xuất hiện, ôm lấy tôi, không chút khách khí chiếm tôi làm của riêng. Một năm sau tên cặn bã gõ cửa: “Nặc Ức Nùng, vừa vừa thôi, anh chịu thua rồi đấy.” Thái tử gia chỉ mặc một cái quần ngủ tự mình ra mở cửa: “Vợ tôi đang mang thai, đang ngủ.”

U Lam

U Lam Chồng tôi là một mị ma, anh rất ghét tôi, ghét đến mức dù sắp đói đến ngất xỉu cũng không cho tôi chạm vào người. Mỗi lần cho anh ăn, tôi đều phải cưỡng ép. Ăn xong, anh còn mạnh miệng: “Khó ăn chết đi được, thà để tôi chết đói còn hơn.” Ban đầu, tôi yêu khuôn mặt tuấn tú của anh nên luôn chiều chuộng. Nhưng lâu dần, tôi cũng mệt mỏi. Đêm trước khi định ly hôn, tôi đi suốt đêm không về, hôm sau cầm hợp đồng đi tìm anh để kết thúc. Nhưng vừa đẩy cửa vào, tôi thấy chồng mình ôm váy tôi, co ro ngủ trong góc phòng cả đêm. “Hóa ra em còn biết về à? Tôi tưởng em coi như tôi chết rồi chứ.” Anh lạnh lùng ngẩng đầu, cái đuôi tam giác phía sau cũng cuốn lấy tôi. Tôi cúi đầu im lặng, vô ý đánh rơi hợp đồng trong tay. Chồng tôi phát hiện ra. Chỉ trong chớp mắt, mắt anh đã đỏ hoe, giọng nghẹn ngào: “Em muốn ly hôn với tôi? Rõ ràng trước đây là em ép tôi theo em, giờ lại muốn bỏ rơi tôi, đồ phụ nữ xấu xa, không được như vậy!”  

Bị Ép Yêu Sau Khi Bỏ Rơi Người Chồng Lạnh Nhạt

Bị Ép Yêu Sau Khi Bỏ Rơi Người Chồng Lạnh Nhạt Sau khi kết hôn, tôi dùng mọi cách quyến rũ chồng mình, thế nhưng anh lại chỉ dịu dàng đẩy gọng kính: “Xin lỗi, tôi bị vô cảm, để em thất vọng rồi.” Kỷ niệm ngày cưới. Tôi mua thuốc hổ sói, chuẩn bị cưỡng chế lật bàn, mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ còn chờ gọi cho anh. Thế nhưng, hệ thống đột nhiên thông báo tôi theo đuổi nhầm người. Tôi vui mừng đến phát điên, hung hăng ném lại một câu: “Đồ vô dụng chỉ biết chăm dạ dày, tôi chịu đủ rồi, ly hôn đi.” Sau này, anh quỳ gối cầu xin tôi – người đã bị khóa lại. Đôi mắt đỏ hoe, hơi thở run rẩy, vẻ nho nhã đã vỡ nát: “Bảo bối… nhìn anh đi, anh đã điều trị rồi, anh có thể khiến em sung sướng hơn hắn ta.”  

Trọng Sinh Trở Về Trước Khi Nữ Chính Chết

Trọng Sinh Trở Về Trước Khi Nữ Chính Chết Sau khi nữ chính qua đời, thiếu gia nhà họ Hách – người vốn ôn hòa như gió mát trăng thanh – bắt đầu nghiện rượu, đua xe… Và căm hận tôi. Hách Thừa hận tôi, nhốt tôi lại. Mỗi năm vào đêm khuya ngày giỗ của nữ chính, anh ta đều đến hành hạ tôi hết lần này đến lần khác. “Nguyên Kiều Kiều, sao người chết lại không phải là cô!” Sau đó, tôi thật sự chết rồi. Sau khi chết, tôi trọng sinh, trở về 10 năm trước. Lúc này nữ chính vẫn chưa chết. Tôi chủ động đề nghị chia tay, để anh ta có được “tình yêu” của mình. Thế nhưng anh ta lại như phát điên, xông thẳng vào nhà tôi. Ánh mắt đỏ ngầu, đầy cố chấp: “Nguyên Kiều Kiều, em là của tôi! Kiếp trước là thế, kiếp này cũng vậy! Em đừng hòng rời khỏi tôi!”

Bình Luận Trực Tiếp Luôn Khuyên Tôi Chia Tay Với Chồng

Bình Luận Trực Tiếp Luôn Khuyên Tôi Chia Tay Với Chồng Tôi mang thai ngoài ý muốn, đang do dự không biết có nên giữ đứa trẻ hay không. Trước mắt lại lướt qua vài dòng bình luận trực tiếp. 【Con của nam chính chỉ có thể do nữ chính sinh ra, nữ phụ mau chạy đi, biết đâu còn sống được.】 【Cô chỉ là pháo hôi bị cốt truyện vứt bỏ thôi, chạy mau đi!】 Nhưng ai bảo tôi nặng 50kg thì có đến 49kg là ngỗ nghịch. Không nói một lời, tôi ném thẳng tờ kết quả khám thai vào mặt gã lão đại quyền lực nhất giới Kinh Thành. “Cưới tôi, hoặc con sẽ mang họ người khác.” Anh ta nhìn tôi với vẻ trêu chọc, rồi chọn vế đầu tiên. Về sau, có người tự nhận là nữ chính trời định tìm đến tận cửa, vừa khóc vừa gọi anh là chồng. Bình luận trực tiếp đang im lìm bỗng sôi trào. 【Nữ chính cuối cùng cũng xuất hiện rồi, xem nữ phụ còn dám kiêu ngạo thế nào.】 【Nữ phụ cứ chờ bị nam chính đá đi thôi.】 Gã lão đại đang dỗ con thì mặt đen lại, thuần thục lấy cái ván giặt đồ ra quỳ xuống. “Hu hu vợ ơi, anh không quen biết cô ta, đừng đuổi anh đi…” Bình luận trực tiếp: 【 ???】 【Não yêu đương, hết thuốc chữa rồi.】

Hướng Dẫn Huấn Luyện Cún Ngốc

Hướng Dẫn Huấn Luyện Cún Ngốc Gia tộc tôi đứng trước bờ vực phá sản, tôi bị ép liên hôn. Vừa được đưa tới nhà họ Tần, bên trong đã vọng ra tiếng quát tháo: “Cho dù cô ta có xinh đẹp thế nào thì đã sao! Tôi vừa nghe thấy cô ta hỏi người khác rằng cha mẹ họ có phải chết rồi không đấy! Với loại phẩm chất thế này—” Tôi lặng lẽ đẩy cửa ra, đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng bị từ hôn. Một giây sau, cậu thiếu gia kia đỏ mặt tía tai, hít sâu một hơi: “Tiểu thư Nhan không những xinh đẹp mà còn rất biết quan tâm người khác, đúng là ánh nhìn của cha tôi không sai. Mọi chuyện con trai đều nghe theo sự sắp xếp của người.” Cha cậu ta: ? Tôi: ?  

TỔNG TÀI LÀ CRUSH CŨ CỦA TÔI

Đêm hôm đó, sau buổi team building mừng tốt nghiệp cấp ba.Tôi say rượu, lạc vào nhầm phòng của cậu thiếu gia bị mất trí nhớ tạm thời, sờ soạng khắp người anh ta một trận, còn hôn môi nữa.Vì sợ bị trả thù nên tôi lập tức trốn ra nước ngoài trong đêm.Lần gặp lại, là trong một nhà hàng Âu cao cấp.Anh ta ngồi ở vị trí vốn dĩ thuộc về người tôi sắp liên hôn, nở nụ cười nửa miệng nhìn tôi:“Đêm hôm tốt nghiệp cấp ba đó, sờ đã tay chưa?”

Đừng Gọi Em Là Vợ

Đừng Gọi Em Là Vợ Khi mang thai đến tháng thứ năm, tôi vô tình nghe được một cuộc điện thoại của chồng. Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói non nớt, ngọt ngào của một bé gái: “Ba ơi, khi nào ba mới đến thăm tụi con? Con với mẹ đều nhớ ba lắm đó!”

Đổi Anh Lấy Tự Do

Đổi Anh Lấy Tự Do Tôi cầm tờ kết quả khám thai đến tìm Phó Tư Hàn. Người mở cửa lại là “bạch nguyệt quang” trong lòng anh ta. Cô gái ấy mỉm cười áy náy: “Anh ấy vừa ngủ rồi, chị tìm anh ấy có việc gì sao?” Tôi nhìn lớp son đỏ nhòe trên môi cô ta, đôi chân còn khẽ run rẩy, giọng bình thản: “Vậy nhờ cô nói với anh ta, trong thư phòng có tài liệu cần ký.” Khi tôi rời đi, cả công ty đều bàn tán xôn xao. Họ đoán lần này Phó Tư Hàn sẽ dùng thủ đoạn gì để ép tôi ly hôn. Nhưng họ không biết… Lần này, là tôi không cần anh ta nữa.

Cảnh Báo Yêu Đương Cấp Bão

Cảnh Báo Yêu Đương Cấp Bão Sau khi thay em gái gả cho Tạ Hựu, tôi mang thai ngoài ý muốn. Nghĩ đến đêm tân hôn, Tạ Hựu như nhặt được bảo vật, gọi một tiếng “vợ” ngọt ngào như rót mật. Lòng tôi lạnh ngắt. Chắc chắn anh ấy yêu em gái tôi say đắm rồi. Nếu bị anh phát hiện ra sự thật, tôi nhất định cũng sẽ “lạnh ngắt” theo. Tôi ném que thử thai đi, không quay đầu lại thu dọn đồ đạc rồi biến mất. Hai ngày sau, tôi ngồi trong quán cà phê thương lượng với em gái mình. “Cho tôi 5 triệu, tôi sẽ phá đứa bé.” Bất ngờ bị người khác nắm lấy cổ áo từ phía sau. Người đó lạnh lùng chất vấn: “Con tôi chỉ đáng giá 5 triệu thôi sao?” “Cho em 10 triệu, ngoan ngoãn sinh nó ra.” “Bảo bối, em sẽ không muốn biết hậu quả của việc không nghe lời đâu.”

Nhật Ký Giám Sát Trà Xanh

Nhật Ký Giám Sát Trà Xanh Tôi có một người bạn trai, cậu ấy nhìn non hơn tôi rất nhiều. Nhân lúc tôi không có mặt, cô em gái trà xanh của tôi quyến rũ bạn trai “cún con” của tôi, bọn họ lén lút qua lại làm chuyện mờ ám. Cô ta nói: “Chị của tôi già như vậy rồi, cậu không sợ chị ấy xuống mồ trước để cậu lại một mình à? Hay là cậu và tôi ở bên nhau đi.” Khuôn mặt tuấn tú của bạn trai tôi ngay lập tức đỏ lên, không một lời phản bác. Cũng không biết hắn đỏ mặt vì cái gì? Do tức giận hay ngại ngùng? Tôi thấy cái vế sau có vẻ đúng hơn. Haizzz! Quả nhiên cái loại tình yêu “lái máy bay” này không đáng tin cậy. Ai ngờ giây tiếp theo, hắn đứng bật dậy, hoàn toàn lột bỏ dáng vẻ dịu dàng đáng yêu khi ở cạnh tôi, như biến thành một người khác. “Cô đừng có ăn nói xà lơ! Cô dám nói người yêu tôi già? Con moẹ nó, ông đây còn lớn tuổi hơn Vũ Lạc nữa. Cô còn nói xàm nữa cẩn thận tôi cắt lưỡi cô, để cô xuống mồ trước hai chúng tôi bây giờ!”

Giữa Lưỡi Dao Và Trái Tim

Giữa Lưỡi Dao Và Trái Tim Sau khi say rượu vô tình ngã vào vòng tay của người anh kế lạnh lùng vô tình, tôi phát hiện mình mang thai ngoài ý muốn. Lo sợ hắn sẽ trả thù, tôi quyết định trốn đi với đứa bé trong bụng. Sau đó, khi trở về nước, tôi nói dối ba của đứa trẻ đã qua đời. Tôi giới thiệu hắn với con mình: “Đây là anh của mẹ, con nên gọi là cậu.” Người đàn ông bế đứa bé lên: “Ngoan nào, từ giờ chúng ta sẽ gọi đúng vai vế nhé. Mẹ con gọi cậu là anh, con gọi cậu là ba.”

Tình Yêu Của Con Nuôi

Tình Yêu Của Con Nuôi Tôi thích đứa con nuôi mà ba tôi đưa về. Nửa đêm, tôi vụng trộm hôn cậu thiếu niên mà ba tôi nhận nuôi. Cậu ta ngủ say lắm, cho đến khi tôi hôn đủ rồi mới lẻn đi. Không lâu sau khi nhập học đại học, tôi đã tìm một người bạn trai. Tiếp đó, mỗi ngày khi thức dậy môi tôi đều sưng vù. Cho đến đêm mất ngủ đó, tôi mới thấy rõ người đang nằm bên cạnh mình. “Hôn trộm tôi ba năm, sao? Chán rồi à?”

Rượu Vào Không Hỏng Việc

Rượu Vào Không Hỏng Việc Nửa đêm cãi nhau với ba mẹ, tôi dứt khoát xách túi chạy sang nhà bạn thân ngủ nhờ. Tôi vừa chợp mắt được một lúc thì bị cơn buồn tiểu đánh thức. Lơ mơ đi ra ngoài, không biết bằng cách nào lại mò nhầm vào phòng anh trai của Dao Dao. Còn chưa kịp tỉnh táo, tôi đã trèo thẳng lên giường người ta. Tay theo bản năng mò lên ngực anh ta. “Anh cũng biết mà, người như tôi ý chí yếu lắm… anh không mặc áo như vậy, thật sự rất dễ khiến tôi phạm tội.” “Wow… mềm mềm này…” “Đã vào giấc mơ rồi thì đừng trách tôi, đêm nay tôi phải xử anh cho bằng được.” Tôi trở mình, đè cả người lên anh ta. Không ngờ người đàn ông ấy khẽ cười, giọng trầm thấp đầy tà khí. “Chỉ trong mơ mới dám to gan như vậy à? “Sao không thử nói ‘xử tôi’ ngay trước mặt tôi ở ngoài đời xem?”

Trò Chơi Thấp Kém

Trò Chơi Thấp Kém Bị tôi bắt gặp lúc đang lén lút ngoại tình, Trình Kinh Hoài ngậm điếu thuốc cười cợt: “Cưới xin thì có gì thú vị chứ? Hay là chúng ta thử mối quan hệ mở đi.” “Em cũng có thể tìm người đàn ông khác, tôi sẽ không để tâm đâu.” Tôi lập tức dọn đi trong đêm, còn anh ta thì cứ tưởng tôi đang giận dỗi, liền chụp lại căn hộ thuê của tôi rồi gửi vào nhóm bạn thân. “Các anh em, cho mọi người xem cái ổ gà này.” “Rời khỏi anh Hoài rồi, chị dâu đến bữa cơm ba món một canh cũng không có mà ăn.” Bọn họ cá xem tôi sẽ chịu đựng được bao lâu trước khi quay lại cầu xin anh ta nối lại tình xưa. Chỉ là họ không biết. Tôi lúc đó đang bận rộn ứng phó với cậu bảo mẫu cao 1m90, cơ bụng 8 múi trong nhà. Cậu trai trẻ ấy rất biết tính toán. Sau khi tắm xong cố tình không mặc áo, còn làm rơi bánh kem lên cơ bụng. “Chị ơi, giúp em lau kem được không?”