Ngôn Tình

Hoa Hồng Giữa Mùa Tuyết

Hoa Hồng Giữa Mùa Tuyết Tôi đã cướp người đàn ông mà em gái mình ngày nhớ đêm mong. Trong một năm cô ta đi du học, người đàn ông ấy, tay cầm tấm ảnh chụp cô ta, tìm đến tôi. “Em biết cô gái trong ảnh này không?” Tôi tháo khẩu trang, lộ ra gương mặt giống hệt em gái, mỉm cười: “Anh đang tìm tôi sao?”

Hạ Màn Một Vở Kịch Giả Dối

Hạ Màn Một Vở Kịch Giả Dối Bạn trai tôi gửi cho bạn cùng phòng một tấm ảnh selfie. Anh ta không biết rằng máy tính của bạn tôi đang kết nối với màn hình lớn trong hội trường trường học. Cả hội trường cùng nhau được “thưởng thức” bức ảnh đó. Các bạn học đều nói sẽ cùng tôi diễn cho trọn vẹn vở kịch phục thù này.

Em Là Bạch Nguyệt Quang Của Anh

Em Là Bạch Nguyệt Quang Của Anh Tôi đến để hủy hôn. Nhưng lại vô tình nhìn thấy nhật ký tình cảm của anh ấy. Bên trong còn kẹp ảnh của tôi. … Hả? “Bạch nguyệt quang” của anh ta… lại là tôi?

Ngày Sau Hóa Khói Sương

Ngày Sau Hóa Khói Sương Khi con gái tôi được năm tuổi, tôi nhận được một cuộc gọi từ đồn cảnh sát. Người chồng mất tích – Chu Dịch Nam – đã được tìm thấy. Tổng cộng ba năm ba tháng mười tám ngày. Anh ấy không ch.t. Anh ấy sống rất tốt, rất hạnh phúc. Thậm chí, sắp có con.

Là Thanh Mai, Cũng Là Định Mệnh Trời Ban

Là Thanh Mai, Cũng Là Định Mệnh Trời Ban Trước ngày thi đại học, cậu bạn học mới mà tôi thầm yêu lại nổi giận. Chỉ vì một câu tôi nói: tôi không muốn nhìn thấy cậu ta. Cậu ta liền bảo tôi chuyển trường rời đi: “Trường số 10 cũng khá đấy, đợi khi cô ấy hết giận, tôi sẽ gọi em quay lại.” “Đừng làm khó tôi, Chi Chi.” Tôi gật đầu đồng ý. Thu dọn đồ đạc, chuẩn bị rời đi. Anh bạn thân của cậu ta khuyên nhủ: “Cậu quên rồi sao, Chi Chi bị khiếm thính, để cô ấy một mình đến trường khác lỡ bị bắt nạt thì sao?” “Các cậu lớn lên cùng nhau, trước đây lại thích cô ấy như vậy, thật sự nỡ đuổi cô ấy đi à?” Cậu ta nhướn mày: “Đó là chuyện của trước kia rồi, thanh mai sao so được với định mệnh trời ban, cậu không biết à?” “Hơn nữa, chưa đến ba tháng, tôi sẽ gọi cô ấy về.” Ba tháng sau, khi cậu ta gọi điện bảo tôi quay lại. Một thiếu niên ngạo nghễ đứng bên tôi khẽ cười bên tai tôi, nơi có máy trợ thính: “Bé con, hôn nhau thì phải nhắm mắt lại.” “Còn nữa, không được nghe điện thoại của đàn ông lạ.”

Chồng Tôi Có Thần Giao Cách Cảm

Chồng Tôi Có Thần Giao Cách Cảm 【Khi nào thì một người có thể hợp pháp có hai ông chồng?】 Tôi nhìn hai người chồng đang ngủ say bên cạnh, ngón tay khẽ động, viết ra câu trả lời: 【Chỉ cần ông chồng trẻ xuyên không đến hiện tại, bạn liền hợp pháp có hai ông chồng.】 Bình luận phía dưới toàn chế giễu tôi hoang tưởng giữa ban ngày. Tôi nhẹ nhàng lướt ngón tay qua sống mũi người chồng bên phải, hai người chồng đồng loạt giơ tay dụi mũi. Xuyên không thì đã sao, bọn họ còn cảm ứng chung nữa kia!

Tình Yêu Sa Đọa

Tình Yêu Sa Đọa Sau năm năm kết hôn, chồng tôi đã nuôi dưỡng con chim hoàng yến thứ sáu. Lần này, tôi không khóc không làm ầm ĩ, thậm chí còn mỉm cười giúp anh ta che giấu trước mặt phóng viên. Chồng tôi đắc ý, khoe khoang trong bữa tiệc: “Thấy chưa, vợ vẫn nên chọn kiểu người hiểu chuyện thế này.” Trong bầu không khí im lặng, chỉ có thái tử gia ngồi ở vị trí chủ vị nhìn tôi, khóe môi nhếch lên cười như không cười. Mặt tôi lập tức đỏ bừng. Không ai biết rằng, đêm qua chính anh, vừa nghiền nát môi tôi vừa ác ý truy hỏi: “Luật sư tôi đã tìm cho chị rồi, nhẫn kim cương mười carat cũng đã mua. “Chị ơi, rốt cuộc khi nào thì ly hôn để tôi được danh chính ngôn thuận?”

Người Gối Đầu Giường Là Sói Giả Dạng

Người Gối Đầu Giường Là Sói Giả Dạng Kẻ thù không đội trời chung của tôi, Chử Thịnh Niên, gặp tai nạn, cả đời chỉ có thể ngồi xe lăn. Mọi người đều tránh anh ta như tránh tà, còn tôi thì vui vẻ kết hôn với anh. Anh ta tàn phế, tôi lại thấy như mình đang nuôi một con thú cưng, mặc tôi nhào nặn. Lúc vui, tôi ôm anh ngủ. Lúc không vui, tôi bóp gương mặt tuấn tú của anh nhàu nát như bánh bao. Nhìn dáng vẻ anh giận đến đỏ mặt tía tai mà chẳng thể làm được gì, lòng tôi tự nhiên vui lên kỳ lạ. Cho đến một ngày, nhà tôi phá sản, tôi nhận ra có lẽ mình không đủ sức nuôi nổi anh nữa. Tôi âm thầm sắp xếp cho anh một lối thoát, rồi thu dọn hành lý, lặng lẽ rời khỏi kinh đô. Nhưng anh lại đuổi theo, kéo tôi về. Người đàn ông cao lớn đè tôi lên khung cửa sổ sát đất, gằn từng chữ: “Giang Thanh Thanh, em có ý gì đây? Ngủ với tôi xong là muốn chạy à?” Tôi trừng mắt nhìn đôi chân dài thẳng tắp của anh, kinh ngạc thốt lên: “Anh… anh đứng dậy được rồi sao?!”  

Huynh Đừng Vàng Nữa, Ta Chịu Không Nổi!

Huynh Đừng Vàng Nữa, Ta Chịu Không Nổi! Ta có thể nhìn thấy khí vận trên người người khác. Phụ thân ta là màu tím, tiền đồ hiển quý. Tổ mẫu là màu xám, mệnh chẳng còn bao lâu. Vị đại sư Minh Phàm mới tới trong chùa… Ối chao, vàng quá đi mất! Minh Phàm đại sư kinh hãi: “Ngươi làm sao biết được? Chẳng lẽ ngươi có thể thấy được suy nghĩ của ta?” Hắn đỏ bừng cả mặt. “Ta… ta không cố ý nghĩ như thế về ngươi đâu, chỉ là… cái tư thế ấy… ngươi chớ hiểu lầm.”

Hẹn Hò Với Đối Thủ Của Anh Trai Tôi

Hẹn Hò Với Đối Thủ Của Anh Trai Tôi Đối tượng yêu qua mạng bỗng nhiên đưa ra yêu cầu. Tôi hoảng sợ. Lý do đơn giản là vì hắn là đối thủ một mất một còn của anh trai tôi. Hai người bọn họ từ nhỏ đã không đội trời chung. Tôi dùng acc phụ trêu chọc hắn là vì muốn giúp anh trai tôi trút giận. Ai biết hắn thật sự bị tôi trêu chọc, vứt cũng không xong. Sau đó chuyện bị bại lộ. Tôi bị hắn đè vào góc tường, hôn đến tay chân như nhũn ra. Giọng hắn dịu dàng lại cố chấp: “Ngoan, nói cho chồng nghe, anh và anh trai em, ai thương em hơn?”

YÊU THẦM ANH TRAI CỦA BẠN THÂN

Sau khi tốt nghiệp đại học, bạn thân của tôi bị người yêu đá.Tôi khuyên nhỏ: “Đừng có mê trai quá mà rối não. Một thằng nhãi con mà cũng khiến mày bỏ ăn bỏ uống hả?”Cho đến khi tôi tình cờ gặp anh trai của nhỏ ở nhà nó.Năm đó tôi đứng đút tay túi quần, nhìn anh trai người ta mà nghĩ: chưa thấy ai bám người như tôi, vậy mà vẫn có người còn bám hơn cả tôi.

Cô ấy Không Làm Thư Ký Của Tổng Tài Nữa

Cô ấy Không Làm Thư Ký Của Tổng Tài Nữa Biết được nghỉ lễ 1/5 mà vẫn phải tăng ca. Tôi lên mạng phát điên. Liệt kê từng món đồ trong văn phòng của lão sếp. Từ sofa da thật đến bàn chải đánh răng hắn dùng. Tôi nói tan làm sẽ đem bán hết, sau đó lấy tiền gọi 18 nam người mẫu về xả stress. Kết quả đoạn video lại hot. Bình luận hot nhất chính là từ lão sếp. Hắn viết: “Cô bị bệnh à? Sao không bán cả tôi luôn đi? Hay là trong lòng còn vướng mắc gì khó nói?”  

Tôi Mang Thai Với Anh Trai Kế

Tôi Mang Thai Với Anh Trai Kế Chỉ một đêm hỗn loạn, tôi bất ngờ mang thai con của anh trai kế. Nghĩ lại dạo trước khi cả nhà ăn cơm, ba mẹ giục cưới, anh lại đáp: “Con có người mình thích rồi.” Tôi tối sầm mặt mũi, xong rồi, tôi thành tiểu tam mất rồi. Tôi lập tức nộp đơn xin học cao học ở nước ngoài, chuẩn bị bỏ đứa bé rồi trốn ra nước ngoài để né nạn. Lúc đang ngồi ngoài phòng chờ đến lượt vào phẫu thuật, cổ tay tôi bất ngờ bị ai đó nắm chặt. Là anh trai kế. Anh nhìn tôi, giọng lạnh lẽo, cố chấp: “Em ghét anh đến thế sao?” “Thà phá thai rồi bỏ trốn ra nước ngoài, cũng không thèm nói với anh một lời, phải không – em gái yêu quý của anh?”

Khi Gió Xuân Chờ Đợi Tôi

Khi Gió Xuân Chờ Đợi Tôi Tôi liều mạng thi đậu vào lớp chọn Khoa Lý – nơi có Chu Trản. Nhưng trong mắt cậu ta, chỉ có cô bạn cùng bàn xinh đẹp. Suốt nửa năm, câu duy nhất cậu ta từng nói với tôi là: “Có thể cho Vãn Vãn mượn một miếng băng vệ sinh không?” Vì thế tôi xé nát cuốn nhật ký đầy những dòng thầm yêu, không làm cái đuôi nhỏ của cậu ta nữa. Nhiều năm sau, khi họp lớp, tôi nhắc đến mối tình đầu. Tôi nói, đó là một tên trai thô lỗ rất dữ dằn. Chưa dứt câu, Chu Trản run rẩy ôm quyển nhật ký đã được ghép lại từ từng mảnh nhỏ, chất vấn tôi: “Dương Dương, em đang nói dối. Rõ ràng mối tình đầu của em là tôi! Đến giờ tôi vẫn đang chờ em… câu tỏ tình ấy.”

Đại Boss Là Mèo Cưng

Đại Boss Là Mèo Cưng Tôi mắc một căn bệnh kỳ quặc. Sau khi dị biến đến, tôi nhìn tất cả sinh vật đều thành mèo. Tôi vừa thọc vào họng của boss vừa lấy ra một miếng thịt zombie: “Mèo con, đừng ăn đồ bẩn, chị đã chuẩn bị snack cho em rồi đây.” Thậm chí còn quay sang em bé ma mà làm âm thanh hôn chụt chụt: “Mọi người xem tui tìm thấy gì này! Một bé mèo con lạc đàn nè đó he he he~~” Các người chơi khác đều phản ứng: “Có bệnh à? Cô xem cái thứ đó mà gọi là mèo sao?” Về sau, tôi thành công mở một quán cafe mèo trong trò chơi kinh dị, còn đại boss trở thành đội trưởng bảo an. Quái vật mới đến run rẩy nhìn boss: “Sát Tinh, tại sao cô ta lại gọi ngươi là mèo con vậy?”

Không Chờ Anh Nữa

Không Chờ Anh Nữa Khi tôi phát hiện ra mình là nữ phụ độc ác trong một cuốn tiểu thuyết tổng tài bá đạo, thì… Tôi đang ngồi trong lòng tổng tài ấy làm nũng. Trong truyện, tôi là cô em gái nuôi độc ác của nam chính, vì yêu nam phụ mà không có được, nên nhiều lần hãm hại nữ chính. Cuối cùng bị anh trai nuôi của tôi – nam chính thuê người thay nhau làm nhục, dẫn đến điên loạn, cô độc sống hết đời còn lại trong trại tâm thần. Nhưng mà— Người anh trai nuôi từng chỉ yêu mỗi nữ chính bé nhỏ thuần khiết ấy, giờ đang siết chặt eo tôi, Kìm chế hôn lên môi tôi, hôn đến mức chân tôi mềm nhũn, đẩy cũng không đẩy ra được.  

Mất Trí, Yêu Nhầm

Mất Trí, Yêu Nhầm Tôi bị mất trí nhớ, nhớ rõ tất cả mọi người… duy chỉ quên mất anh. Nhìn người chồng vừa đẹp trai, vừa nóng tính, lại chẳng có chút thiện cảm nào với tôi kia, trong lòng có một loại thôi thúc, chỉ hai từ “l/y h/ô/n”, tôi buông tay thở dài: “Nếu rảnh thì chúng ta l/y h/ô/n.”

Cứng Miệng

Cứng Miệng Khi đang chơi game với người yêu qua mạng, tôi quên tắt mic, âu yếm nói với chú mèo sữa nhà mình: “Bảo Bối, lại đây, ngồi lên đùi của mẹ nào.” Bình thường anh luôn một tiếng “bảo bối” hai tiếng “bé cưng”, hôm nay lại im lặng đến kỳ lạ. Trò chơi kết thúc, anh đột nhiên mất kiểm soát cảm xúc. “Cô lấy tư cách gì nghĩ rằng tôi sẽ chấp nhận một người phụ nữ đã ly hôn và còn mang theo con?” Tôi đem chuyện kể với cô bạn thân. Cô ấy giận dữ, không thể tin nổi: “Đừng yêu đương qua mạng nữa, đến yêu anh trai tôi đi.” “Anh ấy dạo gần đây bị một bà chị đã ly hôn và có con dắt mũi xoay như chong chóng.” “Hàng ngày đều lên mạng tra cách làm sao để đứa con của người ta chịu chấp nhận mình.”

Dấu Ấn Dưới Da

Đêm tân hôn với Giang Dần, tôi nhìn thấy hình xăm trên người anh ấy. Là một đóa tử la lan. Cành hoa cùng lá uốn lượn từ vùng bụng dưới của Giang Dần – nơi kín đáo nhất – len lỏi kéo dài đến hõm lưng – chỗ nhạy cảm nhất trên cơ thể anh. Vừa hoang dã, vừa gợi cảm, vừa mê hoặc. Thế nhưng tôi lại như bị dội nguyên gáo nước lạnh, mọi khao khát phút chốc tiêu tan. Tôi là kiểu người vừa điên vừa độc lập, lòng chiếm hữu mạnh đến nỗi không thể chịu nổi việc “đồ của mình” lại có dấu vết do người khác để lại. Tôi cố gắng kìm nén cơn giận, hỏi thẳng anh ta: “Người để lại hình xăm này cho anh, là ai?”

Đại Lão Cố Chấp Hàng Ngày Đều Phát Điên

Đại Lão Cố Chấp Hàng Ngày Đều Phát Điên Năm thứ năm thầm thương trộm nhớ chú nhỏ, tôi bèn mượn rượu làm càn với anh. Nhưng vừa hôn một cái đã tỉnh rượu. Hóa ra anh là nam chính, định mệnh của anh là bạn cùng phòng đại học của tôi. Còn tôi chỉ là nữ phụ độc ác, một công cụ giúp cho tình cảm của họ càng thêm nồng nhiệt. Cuối cùng, anh ghét bỏ tôi, tống tôi vào bệnh viện tâm thần. Cơn tức bốc lên đỉnh đầu, tôi mượn hơi men tát anh một cái. Xin lỗi nha, không thèm yêu nữa. Ông già này ai thích thì lấy. Sau đó vào ngày nam nữ chính trong cốt truyện gốc bắt đầu cuộc sống hòa hợp, tôi đã bao một người mẫu nam. Khi đang nhét tiền vào thắt lưng quần của chàng trai đó, người đàn ông kia gần như phát điên đã lao tới khiêng tôi về. Đêm đó, có nhiều lần tôi định bò xuống giường, nhưng lại bị anh nắm chân kéo về. “Sao cưng phải bỏ chạy chứ? Chú nhỏ hầu hạ em không thoải mái sao?”