Ngôn Tình
Gặp Lại Người Xưa Thích Lục Bùi suốt mười năm, cuối cùng tôi cũng thấy chán nản. Tôi không còn chủ động bám lấy hắn ta nữa, tôi trả lại quà và từ chối mọi lời mời của hắn ta. Một tháng, hai tháng trôi qua, tôi chưa từng xuất hiện trước mặt hắn ta một lần nào. Cho đến khi bạn bè đăng một bức ảnh. Dưới ánh đèn mờ, một bàn tay trắng trẻo đặt lên hông một người đàn ông gầy gò. Nơi đầu ngón tay chạm vào, có xăm tên tôi. Sự căng thẳng tình dục đạt đến đỉnh điểm. Cuối cùng, hắn ta không thể ngồi yên, chủ động đến tìm tôi để hòa giải. Nhưng lại thấy tôi bị một người đàn ông khác ôm hôn đến mức gần như mất kiểm soát. Người đàn ông nhướng mày nhìn hắn ta: “Sao vậy, Tổng giám đốc Lục có sở thích thích nhìn người khác âu yếm à?”
Mối Quan Hệ Yêu Đương Năm thứ ba sau khi kết hôn, Cố Hoài nói anh ta đã chán rồi nên nuôi một cô nữ sinh đại học xinh đẹp. Tôi cũng đâu có thiệt thòi gì, tôi bao một người mẫu nam đẹp trai như yêu tinh, mỗi đêm lại được ca hát vui vẻ. Sau đó, người mẫu nam này muốn leo lên vị trí cao hơn và yêu cầu tôi cho hắn một danh phận. Tôi sợ quá nên lập tức yêu cầu chia tay. Nhưng điều buồn cười là mặc dù chồng tôi không về nhà ngày nào, mỗi tháng tôi tiêu cho hắn cả triệu cũng chẳng ai quản lý, vậy mà hắn còn không hài lòng sao? Cho đến khi tôi đi cùng Cố Hoài tham dự một bữa tiệc của những đại gia ở Bắc Kinh, sau đó diễn vở kịch vợ chồng ân ái. Không ngờ, người mẫu nam mà tôi vừa chia tay lại chính là người thừa kế của một gia tộc hùng mạnh. Ngày hôm đó, Cố Hoài gọi điện cho tôi: “Em đang ở đâu?” Tôi đứng trước cửa sổ kính, che miệng, thở hổn hển. Ở đầu dây bên kia, anh ta tức giận nói: “Em đang ở với ai?” Người đứng sau tôi lập tức tắt điện thoại, dùng lực mạnh hơn: “Vẫn còn sức để nghe điện thoại của người khác à? Xem ra em vẫn chưa đủ mệt.”
Thầm Yêu Anh Trai Kế Năm thứ 3 tôi thầm yêu anh trai kế của mình. Nhân lúc có hơi men tiếp sức, tôi lấy hết can đảm, trực tiếp cùng anh trai kế của tôi – Tuân Khâm, lăn lên giường. Nhưng sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt bỗng hiện lên từng hàng từng hàng bình luận. 【Tôi thừa nhận phụ nữ chúng ta thích thứ gì nhất định phải lấy cho bằng được, nhưng mà cưng ơi, giờ nhiệm vụ duy nhất của cưng là phải chạy thật nhanh!】 【Nam chính của chúng ta nổi tiếng là tổng tài cấm dục, ngoài nữ chính là ánh trăng sáng thì ai cũng không được đụng vào đâu đấy!】 Tuy rằng trong lòng đầy nghi hoặc, nhưng tôi rất quý trọng mạng sống của mình. Vì vậy lập tức đặt một tấm vé máy bay, nhanh như chớp rời khỏi nơi này. Năm năm sau, lúc đón người tại sân bay, tôi run rẩy nhìn người anh trai kế trước mặt. Tôi quay sang nói với con trai mình: “Bảo bối, mau chào cậu đi con.” Tuân Khâm nghe thấy, khoé môi hơi cong lên, mỉm cười lạnh lùng. “Anh cho em thêm một cơ hội nữa, gọi ba hay gọi cậu đây?”
Ánh Trăng Dưới Đáy Biển Cũng Là Ánh Trăng Trên Bầu Trời Bạch nguyệt quang của Thái tử lại là một kỹ nữ. Thái tử vì nàng ta có thể trở thành Thái tử phi, hắn ta muốn hưu nguyên phối là ta. Hắn ta dung túng cho nàng ta thiêu hủy dung nhan của ta, giết chết tỳ nữ của ta, còn vu cáo ta tư thông với kẻ khác. Ngày quân phản loạn tàn sát dân chúng trong thành, để cứu bạch nguyệt quang của mình, hắn ta đã ném ta cho phản quân. “Đây là nguyên phối, là Thái tử phi của ta, các ngươi cứ thoải mái mà chơi đùa, chỉ cần đảm bảo an toàn cho Tuyết Nhi là được.” Ta đau lòng đến toàn thân run lên, ta cắn đứt lưỡi, tuyệt vọng nhảy xuống tường thành. Nhưng ta lại chợt nghe thấy giọng của ả kỹ nữ kia. “Thái tử đã bị bạn trai của ta đoạt xác từ lâu rồi, làm sao ngươi, một tiện nhân, có thể cướp được chứ?” Ta chấn kinh, trái tim ta như vỡ vụn, huyết lệ tuôn trào. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở lại ngày Thái tử ôm kỹ nữ đến để đuổi ta.
Tôi Bị Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Anh Trai Cưa Đổ Liên tục dành được ba hạng mục từ tay đối thủ một mất một còn của mình, anh tôi lập tức trở nên kiêu ngạo, ở trước mặt tôi không ngừng nói khoác. “Thi đậu thủ khoa đại học thì sao chứ? Là hot boy đại học A thì sao? Cha là đại gia giàu nhất thì thế nào? Không phải cũng bị anh giẫm đạp à.” “Chậc chậc chậc, đấu nhiều năm như thế, anh biết anh mới là người thắng cuối cùng mà.” “Ôi, nghe nói gần đây cậu ta đang yêu đương, không biết ai mắt mù mà xem trọng cậu ta vậy chứ?” Nghe được câu nói đó, tôi lạnh hết cả sống lưng, chỉ có thể cười gượng. Bởi vì chỉ cách một cánh cửa, tôi đang bị đối thủ không đội trời chung của anh ấy ôm chặt ở trong ngực. Người đàn ông nhẹ nhàng cắn lấy vành tai của tôi, cười khẽ. “Cục cưng, anh có giỏi không?” “Anh ta còn chẳng phát hiện là anh đang nhường anh ta đấy.” “Vậy em có định ban thưởng cái gì khác cho anh không, hửm?”
Dựa Vào Việc Cạo Gió, Tôi Thu Phục Được 2 Đại Vai Ác
Người Chồng Hai Mặt Chàng thiếu gia danh giá bậc nhất thủ đô có hai nhân cách. Đêm khuya, anh ta leo lên giường tôi, anh ta quấn quít đòi tôi yêu chiều. “Thích cục cưng đến mức muốn làm cún của cục cưng cả đời.” Nhưng đến ban ngày, anh ta lại cực kỳ lạnh nhạt với tôi. “Chúng ta chỉ là hôn nhân thương mại, cô nên tự biết thân biết phận, đừng vượt quá giới hạn.” Tôi chưa từng nghi ngờ về điều đó. Cho đến khi anh ta một lần nữa quỳ xuống và điên cuồng hôn lấy tôi. Ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa dữ dội. “Mở cửa ra, Tạ Kinh Từ! Cô ấy là chị dâu của mày đấy!” Tôi giật mình. Người đàn ông trước mặt chẳng những không hề hoảng sợ, ngược lại anh ta còn cười một cách điên cuồng và bệnh hoạn. “Bị phát hiện rồi.” “Cục cưng à, em nghĩ nếu chúng ta làm trước mặt anh trai thì… có kích thích hơn không?”
Dưới Ánh Đèn Cùng Anh Kiếp trước, tôi bị đánh thuốc, vội vã tìm đến vị hôn phu để cầu cứu, nhưng anh ta lại chụp ảnh tôi rồi tính toán khiến tôi phải chết. Sau khi trọng sinh, tôi không chút do dự lao vào vòng tay của một thợ sửa xe thô kệch. Người đàn ông cao lớn ánh mắt u ám, giọng nói kìm nén: “Ngoan nào, đừng đùa với tôi.” Tôi cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, quàng tay qua cổ hắn, run rẩy nói: “Không quan tâm, tôi muốn.” Cuối cùng, tôi phải tự gánh chịu hậu quả, giọng nói cũng trở nên mệt mỏi vì khóc, nghẹn ngào mắng hắn là đồ khốn. Chu Lệ hôn lên giọt nước mắt nơi khóe mắt tôi, dịu dàng dỗ dành: “Ừ, anh yêu em đồ ngốc.” “Còn có một thứ khốn nạn hơn, em muốn xem không?”
Trêu Nhầm Anh Trai Ba năm yêu thầm Trì Ngạn, tôi quyết định từ bỏ. Lần đầu tiên tôi nói với anh: “Trì Ngạn, em thích anh.” Anh trả lời rất lạnh lùng: “Tôi là anh trai của em ấy.” Lần thứ hai, tôi đè anh xuống giường. “Trì Ngạn, cậu phải chịu trách nhiệm với tôi.” Anh ấn trán, nghiến răng nghiến lợi: “Vẫn là anh trai em ấy.” Trời ạ! Tôi không phân biệt được cặp song sinh này. “Thôi thì, anh trai thì anh trai.” Kể từ đó, tôi không quan tâm tới Trì Ngạn nữa. Anh ta lại nhịn không được tới tìm tôi. Tôi mở cửa, giọng điệu lo lắng: “Ờ… là Trì Ngạn sao?” Giọng điệu của anh ta vẫn như thường lệ rất châm biếm: “Lâu Tiểu Tiểu, mắt cô mù sao? Sao lại ở chỗ anh trai tôi?” Anh trai anh ta bước ra với chiếc khăn tắm, đặt tay lên hông tôi, khẽ hôn lên má tôi: “Chị dâu em bị mù mặt, nói chuyện cho cẩn thận vào.”
Anh Trai Kế Là Kẻ Thù Sau khi lỡ tay bỏ thuốc nhầm cho kẻ thù không đội trời chung – Phó Thời Uyên, tôi và hắn bị nhốt chung trong một căn phòng. Khi tôi run rẩy cầu xin tha thứ, hắn chỉ khẽ cắn vào cằm tôi, giọng khàn khàn nói: “Không phải do em tự chuốc lấy sao?” “Bây giờ, dù có mệt cũng phải chịu đựng cho tôi.” Hôm sau, trước khi bỏ trốn, tôi vẫn cứng miệng chế nhạo hắn yếu ớt vô lực. Vậy mà ba ngày sau, hắn lại trở thành anh trai kế của tôi trong một gia đình mới tái hợp và dọn đến nhà tôi. Tối hôm đó, ba đứng trước cửa phòng tôi, khuyên tôi đừng dại mà đắc tội với người nắm quyền nhà họ Phó. Chỉ cách một bức tường, tôi bị Phó Thời Uyên ôm ngồi trên đùi. Hắn dùng cà vạt bịt miệng tôi, cười lạnh nói: “Em gái, đã dám nói tôi yếu, vậy tối nay có gan thì đừng khóc.”
Trình Nhất Tôi dùng tiền ép học bá nghèo khó trong lớp làm bạn trai suốt ba năm. Đến trước kỳ thi đại học, tôi lại đề nghị chia tay, trả anh về cho mối tình đầu rồi ra nước ngoài. Sau này, Lục Kỳ An trở thành Ảnh đế thế hệ mới, cùng Nhan Ngu lên sân khấu nhận giải với tư cách là cặp đôi của năm. Còn tôi thì gia cảnh sa sút, dựa vào việc bán ảnh riêng tư của anh để kiếm thêm thu nhập, nhưng lại bị bắt quả tang tại chỗ. Ảnh đế xưa nay vốn luôn dịu dàng, lần đầu tiên lại thay đổi sắc mặt. Lục Kỳ An đè tôi xuống, dáng vẻ thân mật: “Muốn kiếm tiền đến vậy sao? Vậy thì chụp cùng tôi vài bức không thể công khai nhé?”
Lời Nói Dối Chân Thành Tôi nghĩ mình đang dính vào một mối quan hệ loạn luân, nhưng hóa ra anh không phải anh trai ruột của tôi. Khi tiểu thư thật sự mang theo kết quả xét nghiệm ADN đến, tôi lập tức chuồn ngay. Trước khi đi, tôi gọi điện cho Giang Duật Hành: “Em gái ruột của anh đã về rồi, lần này anh có thể làm bạn trai của em được chưa?” “Thiên Ninh, anh đã có người yêu rồi.” Năm năm liên tục bị từ chối, lòng tự trọng của tôi hoàn toàn bị tổn thương. Đau khổ tột cùng, tôi đến thẳng quán bar và gọi 18 người mẫu nam. Trong lúc vui vẻ, tôi buột miệng: “Em trai vẫn là tốt nhất, chân dài eo thon.” Có người không ngồi yên được nữa, lập tức bay về nước bằng máy bay riêng. Đêm đó, anh đè tôi xuống giường, hung hăng hỏi: “Ninh Ninh, em cảm nhận được chưa? Anh không chỉ có chân dài đâu.”
Tiểu Thư Của Anh Ấy Xuyên thành tiểu thư nhà giàu phá sản, hệ thống bắt tôi phải duy trì hình tượng được nuông chiều từ bé. Tôi đành phải bám lấy vị hôn phu nhà giàu lạnh lùng. Đi làm phải có siêu xe đưa đón, chăn ga gối nệm phải là tơ lụa cao cấp, cá ăn cũng phải gắp hết xương. Tôi cứ tưởng anh ấy rất ghét tôi. Khi hệ thống gỡ bỏ, tôi lưu luyến không nỡ rời xa, muốn nói lời tạm biệt. Chưa kịp mở miệng, anh đã nói: “Biết rồi. Mẫu túi phiên bản giới hạn mới ra đã mua xong rồi.” “Đi không nổi à? Mới đi vài bước đã than? Thôi được, lên đây, tôi cõng.” Tôi: “……”
Cậu, người bán dứa?” Tôi là một tiểu thư nhà giàu, gần đây tôi để ý một cậu trai nghèo bán dứa. Sau bao nhiêu nỗ lực theo đuổi, cuối cùng tôi cũng đưa cậu về nhà theo kiểu “Kim ốc tàng kiều”. Sau khi ăn sạch sẽ, tôi đã tính đá cậu ra khỏi nhà. Ai ngờ bị ba bắt quả tang. Ba tôi nhìn cậu trai trẻ bên cạnh tôi, tay cầm tách trà run lên bần bật: “Tạ thiếu gia…” Cậu trai trẻ vẻ mặt thản nhiên, lí nhí: “Ba, con cần ba làm chủ cho con.” “Con đã là người của chị ấy rồi.” Tôi: ?
Hai Kiếp Tình Thâm Ta và Trình Cẩn Du đã làm kẻ thù không đội trời chung suốt mười mấy năm, hễ gặp mặt là gây chuyện. Sau này, ta gả cho Vương gia. “Trình Cẩn Du, ta sắp làm Vương phi rồi, sau này ngươi gặp ta thì phải hành lễ đấy.” Lúc nói lời này, ta đắc ý vô cùng, hoàn toàn không để ý đến việc Trình Cẩn Du đã lặng lẽ đỏ hoe vành mắt. Sau này, ta bị Vương gia hành hạ đến chết, hồn phách không tan. Trình Cẩn Du xông vào Vương phủ, chém Vương gia ròng rã hai mươi đao. Khi bị lít nha lít nhít mũi tên xuyên thủng cơ thể, Trình Cẩn Du ôm chặt thi thể ta, vuốt phẳng mái tóc rối bù của ta, nghẹn ngào phun ra một ngụm máu: “Lý Hàn Nguyệt, ta đưa nàng về nhà.” … Sống lại một đời, ta chủ động đâm sầm vào lòng Trình Cẩn Du, ngẩng đầu nghiêm túc hỏi hắn: “Vậy ngươi cưới ta được không?”
Chất Dị Ứng Trong Tình Yêu Tôi nhào lên người học thần lạnh lùng định tiến xa thêm một bước, lại phát hiện ra anh dị ứng với phụ nữ. Tôi hoảng loạn lục tìm điện thoại gọi 120. Trước mắt đột nhiên hiện ra hàng loạt bình luận như đạn bắn: 【Nữ phụ cút ra xa giùm được không? Suýt nữa hại chết nam chính rồi, khát thì tự đi tìm gậy mà dùng.】 【Yêu quá đi mất, nam chính chỉ chạm được vào nữ chính, gặp mấy người khác là dị ứng.】 【Đợi nữ chính xuất hiện, nam chính cấm dục kiểu gì cũng biến thành cuồng nhiệt cho xem.】 Nhìn thấy anh được cứu tỉnh lại, bản năng vẫn muốn chạm vào tôi. Tôi lạnh nhạt né tránh: “Tạm biệt nhé, thầy bói nói anh khắc tôi.” Sau khi rời khỏi anh, tôi chơi trò mạo hiểm, nhận lời tỏ tình của một đàn em ngoan ngoãn như cún con. Ngay tối hôm đó, tôi bị Tạ Cảnh Dã nhốt vào tầng hầm. Anh cắn lấy vòng cổ, đưa tới tay tôi, ánh mắt đầy bệnh hoạn xen lẫn một chút rối loạn: “Bảo bối, tôi làm còn tốt hơn tên mặt trắng kia.” “Thử tôi đi, tôi đảm bảo sẽ không ngất nữa đâu.”
Thả Thính Anh Ấy Tôi đã theo đuổi Tống Ngọc nửa năm, ngày nào cũng đi xem ban nhạc của anh ta biểu diễn, bất kể mưa gió. Tống Ngọc vô cùng chán ghét điều này. Một hôm nổi hứng, anh ta nói đùa với tay bass ít nói: “Thấy cô gái tóc ngắn kia không? Cô ấy đến xem cậu đấy.” Từ đó, tay bass đó đã thay đổi, anh bắt đầu đeo kính áp tròng, ăn mặc chỉn chu, giả vờ ngầu lòi… Còn tôi thì chẳng hay biết gì. Cho đến nửa tháng sau, tôi bị chặn ở cầu thang. Kỷ Xuyên Phong ép tôi vào tường, ánh mắt mãnh liệt. “Thích tôi thì hôn thẳng luôn đi, được không? Đừng thả thính nữa, tôi chịu không nổi…”
Hậu Cung Máu Lệ Thái tử yêu nữ hiệp giang hồ đã cứu hắn. Ở ngự tiền quỳ ba ngày ba đêm cầu xin bệ hạ hủy hôn ước với ta, muốn cho nữ hiệp đó vị trí Thái tử phi. Ta tận tình khuyên nhủ: “Bối cảnh Tạ cô nương khó có thể chống đỡ đại nghiệp, sao không thu làm thiếp trước, đợi ngày sau rồi nói tiếp.” Nữ hiệp không chịu nổi sự nhục nhã, tức giận rời đi, trên đường lại gặp kẻ xấu, liền nhảy sông tự sát. Sau đó ta giúp Thái tử đăng cơ. Hắn lại vào ngày phong hậu cho ta, hủy dung mạo của ta, chém tứ chi của ta, biến ta thành người lợn, còn hạ lệnh lấy tội mưu phản để tru di cửu tộc ta. Ta tuyệt vọng hỏi hắn ta: “Tại sao?” Hắn lại nói: “Quân Quân chịu khổ, ta muốn ngươi trả lại gấp trăm ngàn lần.” Nửa đời như mộng, gả cho một người không có nhân tính. Sống lại một đời, ta quỳ gối trong đại điện, nói với hoàng đế: “Xin bệ hạ thành toàn cho thái tử điện hạ cùng Tạ cô nương.”
Trướng Trung Xuân Ta nuôi dưỡng Nhiếp chính vương từ nhỏ. Ai cũng nói hắn tàn nhẫn độc ác, thủ đoạn tàn bạo, nhưng ta không tin. Bởi trước mặt ta, hắn luôn tỏ ra lạnh lùng nhẫn nại, lễ độ gọi ta là “Mẹ nhỏ”. Cho đến khi ta tình cờ chứng kiến hắn tự tay xử lý kẻ cầu hôn ta, tóc xõa rối bời, khóe mắt tắm má.u như nốt ruồi lệ, vừa yêu mị vừa tàn bạo, tựa như la sát bò lên từ địa ngục. Ta hoảng sợ tột độ, bỏ trốn ngay trong đêm. Nhưng hắn bắt ta về, ép ta vào góc giường, dục vọng dồn nén suốt mười năm như muốn nghiền nát. Giọng hắn khàn đặc: “Mẹ nhỏ thấy cũng đã thấy rồi, nhi tử không cần thiết phải giả vờ quân tử nữa. Những năm qua, ta phải nhẫn nhịn rất vất vả.”
Sương Nhuộm Ngày quốc phá, quân địch yêu cầu chọn một trong hai vị công chúa để hầu hạ tân đế. Lâm Tri Ý để lại một câu: “Ta sinh ra tôn quý, tuyệt đối không hạ mình phục vụ giặc thù.” Rồi nàng nhảy xuống từ lầu thành, lấy cái ch.t để tuẫn quốc. Còn ta, xiêm y xộc xệch, bước lên cỗ xe ngựa của tân hoàng. Ta bắt đầu từ thân phận cung nữ, từng bước giành lấy sự tín nhiệm của tân hoàng, nhẫn nhịn ba năm, cuối cùng liên thủ cùng huynh trưởng phục quốc thành công. Cứ ngỡ có thể thở phào nhẹ nhõm, lại không ngờ bị hoàng huynh chán ghét tới cực điểm: “Tất cả là tại ngươi tham sống sợ ch.t, nếu không thì Tri Ý làm sao phải tuẫn quốc?” “Nếu không có ngươi, cô cần gì phải nhẫn nhịn ba năm trời? Nếu là Tri Ý, cùng lắm một năm đã có thể phục quốc.” Ngay cả phò mã cũng hận ta thấu xương, nói thành thân với ta chẳng qua là để trấn an ta, người hắn thực sự yêu là muội muội ta. Cho đến khi— Ta mở quan tài khám nghiệm t h I thể Lâm Tri Ý, lại phát hiện bên trong là xác của người khác.