Ngôn Tình
Yêu Đương Qua Mạng Bị Phát Hiện Thì Phải Làm Sao? Tôi yêu đương qua mạng, đùa giỡn kể về tên côn đồ trong trường. Để không bị lộ, tôi phải giấu kín thân phận, liên tục chuyển đổi giữa hai nhân vật. Ngoài trường, tôi là bạn gái được tên côn đồ chiều chuộng, còn trong trường, tôi chỉ là một nữ sinh vô danh, chẳng ai để ý. Mọi chuyện chỉ thay đổi khi thân phận của tôi bị lộ, chiếc váy bị một bàn tay vén lên. Tôi hoảng sợ, liên tục xin lỗi. Tên côn đồ từ tốn nói: “Lúc lừa tôi thì không sợ, giờ lại sợ rồi à?”
Chú Cún Cam Tâm Tình Nguyện Phó Duật bị tai nạn, mất trí nhớ, ký ức dừng lại ở năm 19 tuổi – khoảng thời gian anh ta tệ bạc nhất. Khi tôi đến tìm anh, anh hoàn toàn xem tôi như người xa lạ, ánh mắt lạnh lùng và xa cách. “Vợ? Cô lừa tôi à? Tôi sao có thể kết hôn được!” Thấy anh phản ứng gay gắt như vậy, tôi đành phải rời đi trước. Nhưng từ sau lần gặp đó, ngày nào anh cũng tìm đủ 800 lý do để xuất hiện trước mặt tôi, nói là tình cờ gặp gỡ. Một tháng sau, anh cầm số điện thoại của tôi đi khoe với đám bạn thân. Bọn họ suýt phát điên: “Không phải chứ anh trai, cả tháng trời anh bận rộn chỉ để xin được số của vợ anh à?”
Vẫn Luôn Yêu Anh Sau khi trở thành chim hoàng yến của lão đại Thượng Hải – Trì Dã, tôi luôn thận trọng từng ly từng tí, ngoan ngoãn và biết điều. Thế nhưng gần đây, tôi liên tiếp phạm phải hai sai lầm nghiêm trọng. Sai lầm thứ nhất, tôi làm mất con chó của anh ấy – là món quà do thanh mai trúc mã tặng. Sai lầm thứ hai, tôi đánh cho thanh mai trúc mã của anh một trận tơi bời. Tôi hoảng loạn, chủ động đề nghị chia tay, trong đêm gom hết tiền bỏ trốn. Một năm sau, không có chuyện gì xảy ra. Tôi tự cho là cơn nguy hiểm đã qua, nên dũng cảm lên sóng livestream kết nối với trai đẹp. Một giây trước, tôi còn buông lời trêu ghẹo, bảo người ta vén áo khoe cơ bụng. Một giây sau, cánh cửa phòng bị người ta mạnh bạo phá tung. Trì Dã đứng đó, khóe môi khẽ nhếch cười: “Nhìn qua màn hình thì có gì vui? Ngoài đời vừa được nhìn, lại còn được sờ. Đúng không?”
Chồng Đẹp Trai Của Tôi Giỏi Thả Thính Lắm
Nơi Dừng Chân Hà Thư Diễn từng nói với đám bạn rằng tôi là người con gái biết “câu” giỏi nhất mà anh ta từng gặp. Đám bạn anh ta nghe vậy đều khó hiểu. Hà Thư Diễn cúi đầu, nhấp một ngụm rượu. “Đợi cô ấy đến rồi các cậu sẽ biết.” Tôi vừa bước chân trái vào phòng bao — mặc chiếc váy trắng đơn giản, tóc dài xõa lưng. Chỉ là vừa hít thở một cái. Hà Thư Diễn nhẹ giọng cười khẽ: “Thủ đoạn không tệ.” Đám bạn anh ta: “?”
Nam Người Mẫu Mà Tôi Vứt Bỏ Lại Là Thái Tử Gia Thời du học, tôi bao dưỡng một nam người mẫu, ngày ngày hành hạ anh ta. Sau này gia đình phá sản, tôi không muốn trả phí chia tay nên đã buông lời cay nghiệt. “Gần đây tôi gặp một cậu em trai, mới biết trước giờ anh chẳng khiến tôi thấy thoải mái chút nào. Kết thúc đi.” Trong ánh mắt sa sầm của anh, tôi tuyệt tình rời đi. Tưởng rằng đời này sẽ không bao giờ gặp lại. Cho đến nửa năm sau, tôi bị chủ nợ dẫn đến một buổi tiệc rượu, để tiếp đãi một người có quyền thế khuynh đảo – “Tam gia nhà họ Hạ”. Nhìn gương mặt quen thuộc đang ngồi ở vị trí cao kia, tôi hoàn toàn chết lặng! Đêm đó, tôi bị người đàn ông đó đè xuống suối nước nóng, đồng tử dần dần mờ mịt. Sau tai là tiếng cười lạnh lẽo của anh. “Chẳng phải em nói chưa từng thấy thoải mái sao? Vậy thì run cái gì?”
Không Phải Vì Trời Quang Mây Tạnh Mà Tôi Yêu Anh Thịnh Hoan mãnh liệt theo đuổi Giang Chiếu Dã. Cô ấy hỏi tôi: “Thang Dư Nhiên, cô có thích Giang Chiếu Dã không?” “Nếu cô thích thì chúng ta hãy cạnh tranh công bằng. Nếu cô không thích, vậy anh ấy là của tôi.” Tôi nói: “Mười tám năm qua, thời gian chúng tôi ở bên nhau còn nhiều hơn thời gian xa cách.” “Cô lấy gì ra mà đòi cạnh tranh công bằng với tôi?” …
Chim Hoàng Yến Lại Chạy Trốn Tôi và thiên kim giả làm chim hoàng yến của hai anh em là người có tiếng tăm ở Bắc Kinh. Mỗi khi ra ngoài gặp mặt, tôi đều than thở với cô ấy về sự trâu bò của kim chủ vào mỗi đêm. Sau đó, Bạch nguyệt quang của người em trai chuẩn bị về nước. Thiên kim giả: “Cô chạy không?” Tôi: “Tôi sao cũng được, theo cô vậy.” Thiên kim giả: “Cô chạy trước hay tôi chạy trước?” Tôi: “Cùng chạy đi.” Kết quả vào đêm chạy trốn do chúng tôi quá mức nổi bật, trên đường chạy trốn bị bắt lại. Ông chủ lớn ở Bắc Kinh tức giận cười lạnh: “Hắn có Bạch nguyệt quang, nhưng anh không có, em chạy cái gì chứ?”
Bong Bóng Kẹo Ngọt Tôi xuyên thành vai ác nữ phụ bắt nạt nam chính lúc nhỏ. Tôi hất sữa bột của cậu ấy, cướp đồ ăn vặt, xé thư tình mà cậu ấy nhận được. Cứ tưởng xong nhiệm vụ là tôi có thể rửa tay gác kiếm. Nhưng nam chính lại cầm bức thư tình tôi viết hộ người khác, ngại ngùng nói: “Tôi biết từ lâu là cậu có ý đồ với tôi rồi.” Tôi: “…” Hiểu lầm to rồi cha ơi!
Hồi Tưởng Mộng Xưa Cùng Giang Triết thành thân năm thứ mười, ta với hắn mỗi người một ngả. Hắn lưu luyến ở phòng của thiếp thất, lúc thì say rượu ở tửu quán, khi lại vì một tiểu cô nương mà vung tiền như rác. Sinh thần năm ấy, ta uống say. Khi tỉnh lại, trước mặt lại là khuôn mặt lo lắng của Giang Triết. “A Dung, nàng tỉnh rồi?” Ta thẳng tay tát hắn một cái thật mạnh. “Ngươi còn dám đến gặp ta?” Hắn lại ngơ ngác, vẻ mặt bối rối: “A Dung, ta chọc nàng giận sao?” Ta sững sờ, nhìn khuôn mặt còn trẻ trung, non nớt của hắn, trong lòng chợt bừng tỉnh. Hắn không phải là Giang Triết của mười năm sau, người đã lạnh nhạt với ta. Hắn là Giang Triết của mười năm trước, người yêu ta như sinh mệnh, một lòng muốn cùng ta bạc đầu giai lão.
Đem Thân Báo Đáp, Ta Đã Gả Đúng Người Đại Lý Tự Khanh đã gánh trên vai muôn vàn áp lực, tra ra hung thủ thật sự, giải oan cho phụ thân ta, giúp nhà ta thoát khỏi cảnh bị lưu đày đi Lĩnh Nam. Phụ thân ta mang ân đức ấy, nguyện ý liều chết cũng phải báo đáp cho người. Đại Lý Tự Khanh xua tay thoái thác, chỉ nói: “Nhi tử của ta đến tuổi thành thân, nghe đồn nhà Thị Lang có ái nữ quý giá.” Phụ thân ta hiểu ý.
Yêu Anh Là Điều Em Chắc Chắn Nhất Tôi thầm yêu anh nhiều năm, người đàn ông ấy lại vô tình uống phải ly r/ượu bị b/ỏ th/u/o^c thay tôi. Nhìn anh cau mày, khó chịu đến mức cả gương mặt căng thẳng, tôi không kìm được mà đưa tay chạm vào thắt lưng anh, khẽ nói: “Hay… để em giúp anh nhé…” Anh sa sầm mặt, đẩy tôi ra: “Giang Mộng Dao, ai dạy em làm mấy chuyện này hả?!” Tôi tiến sát lại gần, nở nụ cười trong trẻo: “Chẳng ai dạy cả… Hay là anh dạy em đi?” Anh không nói gì thêm, chỉ lạnh lùng đẩy tôi ra ngoài rồi đóng sầm cửa lại. Cánh cửa ngăn cách tôi và anh, cả sự rung động non dại của tôi nữa. Nhiều năm sau, anh cúi xuống bên tai tôi, giọng khàn khàn mang theo nụ cười nguy hiểm: “Dao Dao, lát nữa đừng có khóc đấy nhé…”
Mất Trí Nhớ Xong, Tôi Coi Lão Đại Là Bạn Trai Năm thứ hai làm thế thân ngoan ngoãn cho lão đại, tôi bị mất trí nhớ. Mất trí nhớ xong, tôi coi lão đại là bạn trai, ngang ngược quậy phá đủ kiểu. Lúc lão đại họp video, tôi cứ nhất quyết chui vào lòng anh. Anh ngủ không thích bị làm phiền, tôi nửa đêm cạy khóa để sờ cơ bụng anh. Tôi còn ép anh đăng khoe tình cảm lên mạng xã hội. Cho đến khi bạch nguyệt quang của anh trở về nước, mọi người đều chờ xem tôi bị vả mặt. Nhưng lão đại lại ôm tôi dỗ dành: “Bảo bối, đừng nói chia tay, anh không chịu nổi hai chữ đó.”
Ánh Trăng Sáng Trở Về, Tôi Và Bạn Thân Cùng Nhau Chạy Trốn Tôi bị đại ca hắc đạo cưỡng ép chiếm đoạt, còn bạn thân tôi bị ép gả cho một doanh nhân thành đạt. Ngày tham gia tiệc gia đình của đại ca— Tôi và bạn thân sững sờ nhìn nhau. Hóa ra, đại ca hắc đạo và doanh nhân thành đạt là anh em ruột. Hai người họ bận rộn kiếm tiền. Còn tôi và bạn thân cũng bận rộn… tiêu tiền. Cho đến khi cô con gái nuôi của họ trở về từ nước ngoài— Người giúp việc ai nấy đều nói, cô ta chính là ánh trăng sáng mà cả hai thiếu gia cầu mà không được. Bạn thân tôi: “Tớ gom góp được chút tiền, chạy không?” Tôi: “May mà tớ đã tích trữ không ít vàng thỏi, cùng chạy đi!” Ai ngờ, khi tôi bước qua cầu dẫn lên máy bay, lại phát hiện mình lên nhầm chuyên cơ riêng của đại ca hắc đạo. Hắn nhếch môi cười tà mị: “Người phụ nữ này, tôi nên xử lý em thế nào đây?”
Từ Giờ, Không Ai Bắt Nạt Con Nữa Ba tôi là phản diện đã ph/á sả/n. Năm nghèo nhất, ông định “xuống biển”. Trước khi đi, ông để tôi lại căn phòng trọ rách nát, dặn dò: “Yên Yên à, ba đi tìm chỗ dựa to để nuôi con. Con chờ ba nhé.” Nhưng tôi chờ ba ba suốt ba ngày. Đến khi sắp ch .t đói, trước mắt tôi đột nhiên hiện lên dòng chữ phụ đề: 【Phản diện bị t a.i n/ạ/n giao thông, hiện đang hôn mê bất tỉnh. Đứa nhỏ này chắc sắp ch .t đói rồi. Đây chính là con gái của hắn và nữ phụ á/c đ/ộc.】 【Không trách nữ phụ ác độc được, lúc sinh con, ba mẹ cô ta lừa rằng đứa bé đã ch .t lưu nên cô ta không hề biết đến sự tồn tại của con mình.】 【Cô ấy còn nhận nuôi một đứa bé khác, dồn hết tình yêu làm mẹ cho đứa đó. Đứa nhỏ này khi đi tìm ba, suýt bị bọn buôn người b/ắt c//ó c, đúng lúc lại lướt qua mẹ ruột của mình.】 Khi bọn buôn người dụ tôi đi, tôi chạy thẳng tới ôm chặt chân cô ấy. “Mẹ ơi! Cứu con!”
Nguyện Xuân Ấm Cảnh Tươi Năm đó, khi Tống Vị Nhiên rơi vào cảnh sa cơ lỡ vận nhất, tôi từng bảo anh soi gương lại bản thân, xem xem mình có xứng để ở bên tôi hay không. Sau này, khi anh thành danh rực rỡ, bạn gái xinh đẹp kề bên, lại bắt tôi quỳ trên đất c ở i đ-ồ, mỗi lần c-ởi một món, thưởng cho tôi một vạn. Tôi ngoan ngoãn đồng ý. Anh lại tức giận đến phát đ.ên, b ó.p cằm tôi, nghiến răng nói: “Chúc Vân Tranh, cô sắp nghèo ch.t đến nơi rồi à!” Tôi nhe răng cười với anh, không ngờ phun ra một ngụm mau. Phải đấy, tôi sắp ch.t rồi.
Nữ Phụ Ngốc Nghếch Và Anh Trai Bệnh Kiều Để quyến rũ người anh trai cấm dục, tôi đã lén bỏ thuốc vào ly nước của anh ấy. Đột nhiên, một loạt bình luận lướt qua trước mắt tôi. [Không cần dùng thuốc đâu bà, anh ấy siêu thích bà luôn đó!] [Bé ơi! Không có loại thuốc nào hữu dụng hơn bé nữa đâu!] [Mỹ nhân ngốc nghếch làm việc xấu không thành lại bị…] Tôi đang ngơ ngác không hiểu gì, thì từ phía sau đột nhiên có một lồng ngực ấm áp dựa sát vào tôi: “Sau khi anh uống thuốc xong, em tính làm gì anh?”
Cô chủ nhiệm cấp ba sắp xếp để con trai mình – một nam thần học bá, lạnh lùng kiệm lời – kèm toán cho tôi.Cậu ta ghét tôi ngốc, chưa từng tỏ thái độ tử tế bao giờ.Nhưng rồi, tôi thi đại học vượt kỳ vọng, đậu vào đúng trường của cậu ta.Đêm hôm đó mừng thi đậu, tôi mượn rượu làm càn, bất ngờ hôn cậu ta một cái.Sau khi nhập học, cậu ta bỗng bám riết lấy tôi:Tô Tiêu Tiêu, cậu đã cướp nụ hôn đầu của tôi, giờ phải chịu trách nhiệm đi chứ.
Báo Thù Cho Em Từ nhỏ tôi đã bị bắt cóc và tra tấn. Sau đó may mắn được cứu, lại phải gả cho một người đàn ông nghèo nhưng diện mạo anh tuấn. May mắn hơn là lúc mang thai được bảy tháng, cha mẹ ruột tìm được tôi. Chỉ đáng tiếc là, tôi cùng đứa con trong bụng cùng nhau chết trên đường về nhà nhận người thân. Đêm hôm đó, tại cảng có mấy chiếc máy bay tư nhân đáp xuống, làm chấn động cả Hồng Kông. Không ai biết, người đàn ông một thân sát khí đi xuống cầu thang kia. Là Tần Cửu Xuyên đại ca đã ở ẩn nhiều năm ở Hồng Kông, cũng là… người đàn ông làm chồng của tôi ba năm. Hắn vẫn mặc chiếc áo sơ mi rẻ tiền mà tôi đã mua. Nhưng tôi – người ngày ngày tự tay cài cúc áo cho hắn, sẽ không trở về nữa.
Cẩm Nang Thăng Chức Từ Người yêu Cũ Tôi chuẩn bị về nước kết hôn theo sắp đặt của gia đình nên liền bịa đại một lý do để đá anh người yêu nghèo của mình. “Em thích đàn ông hư hỏng trên giường, anh quá nhạt nhẽo.” Sau đó, cha tôi bảo tôi tham dự tiệc sinh nhật của cậu ấm nhà họ Tạ ở Bắc Kinh, ngầm ý muốn tôi bám lấy anh ta. Tôi tự tin tiến lên chuẩn bị câu dẫn anh ta, nào ngờ phát hiện ra anh ta chính là người yêu cũ bị tôi đá! Tôi đang định chuồn mất thì nghe anh nói: “Chạy nhanh vậy, có phải em chột dạ rồi không?” Có người tò mò về mối quan hệ của chúng tôi, liền dò hỏi: “Cậu Tạ và cô Thẩm rất thân thiết sao?” Tạ Quy Ngạn liếc mắt nhìn tôi: “Không thân.” “Tuần trước cô ấy vừa đá tôi.” Tôi: “…”