Ngôn Tình

Cô Ấy Đến Cứu Tôi

Cô Ấy Đến Cứu Tôi Thiếu gia mắc chứng đói khát da thịt. Lúc phát bệnh, hắn mê muội mà cầu xin tôi ôm, nhưng khi tỉnh táo lại căm ghét đến tột cùng, mắng tôi cút đi. Tôi tức giận, nhân lúc hắn phát bệnh mà trêu chọc, mỗi lần đều càng quá đáng hơn. Về sau, tôi chán rồi liền rời đi. Thế nhưng thiếu gia lại tìm đến nơi ở mới của tôi. Sau khi cưỡng ép dùng tay tôi đánh lên cơ bụng rắn chắc của hắn, hắn sung sướng mà rên rỉ. “Chị à, chị nói đúng, tôi đúng là hèn hạ. Chính chị đã dạy tôi thành ra thế này, chị phải chịu trách nhiệm.”  

Nhật Ký Chăn Dắt Ảnh Đế Hồ Ly

Nhật Ký Chăn Dắt Ảnh Đế Hồ Ly Tôi bị đuổi khỏi sở thú vì để con hồ ly xổng mất. Ảnh đế nổi tiếng đưa cho tôi một cành ô liu. Để tôi chăm sóc con hồ ly của hắn. Sau khi vào nhà hắn, tôi nhìn quanh bốn phía. “Hồ ly đâu?” Vòng eo bị một bó lông quấn quanh. Giọng nói của ảnh đế nào đó mị hoặc: “Ở đây này.”

Gần Như Có Được

Gần Như Có Được Tôi mơ mơ màng màng mà hái được đóa hoa cao lãnh của trường A Đại. Hơn nữa còn là đóa hoa ngầu nhất, chất nhất. Anh ta như một loại độc dược, từng sợi tóc đều như đang câu dẫn tôi. Mỗi lần gặp mặt, tôi đều không nhịn được mà muốn lại gần dính lấy anh. Thế nhưng lại luôn bị anh lạnh lùng đè tay lại: “Tự trọng một chút, được không?” Yêu nhau mấy tháng, đừng nói là cơ bụng, đến vùng bụng tôi còn chưa được sờ vào. Tôi thấy cũng chẳng có gì thú vị nữa, nên đề nghị chia tay. Đóa hoa cao lãnh giữ thân như ngọc kia ngay lập tức sụp đổ phòng tuyến. “Không phải nói là đạt được rồi sẽ không trân trọng sao, em còn chưa có được tôi mà?” “Hứ, quả nhiên chỉ mê cái vỏ ngoài của tôi thôi!” “…Vỏ ngoài thì vỏ ngoài, quay lại đây.”

Khóc Nhè Nhưng Vẫn Thuần Hóa Được Nam Chính U Ám

Khóc Nhè Nhưng Vẫn Thuần Hóa Được Nam Chính U Ám Hệ thống giao cho tôi nhiệm vụ cứu rỗi một nam chính chán đời. Nhưng tôi lại là một kẻ vô dụng hay khóc, chỉ biết quấn lấy đàn ông rồi nức nở ỉ ôi. Khi Tạ Trì Úc nằm trong bồn tắm muốn tự sát, Tôi ép mình chen vào bồn, vừa khóc vừa nói sợ tắm một mình. Khi Tạ Trì Úc trèo lên tầng thượng, Tôi lao tới ôm lấy anh ta, nước mắt giàn giụa: “Anh không được chết! Nếu anh chết rồi, tôi cũng sống không nổi!” Dần dần, Tạ Trì Úc không còn nghĩ đến cái chết nữa, mà mỗi ngày đều chỉ lo làm sao để tôi bớt khóc một chút. Ngày hệ thống đến kiểm tra nhiệm vụ, người thừa kế gia tộc lạnh lùng và tăm tối như trong lời đồn, Lại đang dịu dàng xoa mắt cá chân cho tôi, nhẹ giọng dỗ dành: “Bảo bối, là lỗi của anh. Đôi giày giá 10 vạn vẫn còn rẻ quá, khiến chân em đỏ lên rồi.” “Nếu đau thì cứ giẫm lên người anh mà trút giận, đừng khóc nữa được không?” Hệ thống: ? Cô đã chỉnh nam chính tăm tối nhà tôi thành cái dạng gì rồi vậy?  

Tình Yêu Nghịch Lý Trong Show Hẹn Hò

Tình Yêu Nghịch Lý Trong Show Hẹn Hò Như một bất ngờ, tôi và anh trai được chương trình sắp xếp tham gia một show hẹn hò thực tế với vai trò hỗ trợ. Trong khi những người khác như khổng tước xòe đuôi, chúng tôi lại giống những kẻ vô tích sự, chỉ muốn ra bến cảng ăn vài cái khoai tây chiên. Khi tôi phát điên, anh ấy cũng không kém, cả hai chúng tôi muốn bỏ qua mọi rào cản trở về làm chính mình. Chẳng ai ngờ rằng cư dân mạng lại xôn xao ‘đẩy thuyền’ cho cặp đôi ‘chồng điên vợ điên’ này. Chương trình nhanh chóng bùng nổ, thu hút sự chú ý của các nhà đầu tư, một trong số họ đã tự mình đến trường quay. Khi mọi người đang thắc mắc về vị thái tử gia Hồng Kông này, hắn chỉ liếc qua tôi, khẽ cười lạnh: “Tới bắt bạn gái cũ.”

Tôi Thông Đồng Với Đối Thủ Một Mất Một Còn Của Anh Trai

Tôi Thông Đồng Với Đối Thủ Một Mất Một Còn Của Anh Trai Trên đường đua, anh trai tôi đã bị đối thủ một mất một còn đánh bại chỉ bởi thiếu ba giây. Vì để báo thù cho anh trai, tôi quyến rũ đối thủ một mất một còn của anh ấy, định đợi khi anh ta chiếm thế thượng phong sẽ đá anh ta đi. Ai ngờ Giang Nại cao lớn, chân dài, cơ bụng tám múi. Lại còn mang mắt kính nửa khung, nghiêm túc hôn tôi đến phát run. Tôi mềm lòng nên không chia tay nữa. Sau khi chuyện bị lộ ra. Anh trai tôi đứng ngoài cửa mắng. Tôi vừa khóc nức nở vừa giải thích: “Em bảo anh ấy đi rồi.” Giang Nại ấn tôi ngồi vào trong lòng, nhẹ nhàng hôn lên vành tai tôi. “Lừa cậu ta làm gì? Chẳng lẽ anh em không biết anh đã sớm ra vào chỗ em rất tự nhiên?”

Hòn Đảo Của Cô Ấy

Hòn Đảo Của Cô Ấy Thích Chu Thời Cảnh suốt bảy năm, cuối cùng lại bị hắn từ chối với lý do tôi và thanh mai trúc mã đã có hôn ước từ nhỏ. Sau đó, tôi chủ động hủy bỏ hôn ước với thanh mai trúc mã, chạy đến tìm hắn. Nhưng lại vô tình nghe được tiếng cười đùa của hắn cùng bạn bè: “Chỉ là một vụ cá cược thôi, cô ta thật sự đã đi hủy hôn rồi, cậu nói xem cô ta có ngốc không?” Khoảnh khắc đó, tôi hoàn toàn tuyệt vọng, buông bỏ tình cảm đã dành cho hắn suốt nhiều năm. Một tháng sau, vào ngày sinh nhật của Chu Thời Cảnh, tôi không đến dự tiệc, hắn hoảng hốt gọi điện cho tôi. “Trình Vãn, quà sinh nhật của anh đâu?” Người đàn ông bên cạnh tôi giật lấy điện thoại, giọng điệu khó chịu: “Đồ tự luyến, nửa đêm phá đám chuyện của người khác, anh thiếu đạo đức hay gì?”

Thanh Mai Không Ghét Trúc Mã

Thanh Mai Không Ghét Trúc Mã Lúc mười hai giờ rưỡi, Cố An gõ cửa bước vào nhà. Tôi đã thuộc lòng đoạn lời chuẩn bị sẵn tận mười hai lần, nhưng khổ nỗi anh say quá, vừa vào đã đổ ập lên người tôi. Hơi thở nóng hừng hực lẫn mùi rượu phả vào bên cổ, vô lý thật, chỗ đó vẫn tê rần. Tôi kéo anh ngồi xuống ghế sofa. “Cố An.” Tôi gọi tên anh. “Ừm?” Anh ậm ừ đáp lại, rồi đột ngột lại gần tôi, đôi mắt hoa đào lấp lánh mê người phủ một lớp men say, long lanh đẹp đến kỳ lạ. “Vơ… vợ ơi?” “Chúng ta ly hôn đi.” Tôi hít sâu một hơi, nói thẳng không vòng vo. “…” Anh nhìn tôi vài giây, đầu nghiêng nghiêng, mấy cái cúc áo trên sơ mi đã bị anh tự lột bung lúc bước vào nhà. Tầm mắt tôi vô thức lướt lên, rồi lại chạm phải ánh mắt anh đang cúi nhìn. “Ly… ly cái gì cơ… hửm? Ly hồn á?” “Anh đâu có, hồn anh còn nguyên đây mà…” “Vợ nói cái gì vậy…? Hồn vía anh đủ cả mà…” “…” “Cố An…” Tôi nghiến răng. Hay lắm, anh ta thẳng thừng nhắm mắt, thở đều trước mặt tôi. Chưa đầy một phút, ngủ say như chếc. …

Chỉ Một Chữ An

Chỉ Một Chữ An Năm thứ 3 thành thân, ta phát hiện trong thư phòng của Thẩm Thiệu chín bức thư nhà giữa thời loạn lạc. Nội dung chỉ vỏn vẹn một chữ “An”. Hồi âm lại mang dấu ấn tư gia của biểu muội hắn. Ta chợt nhớ về năm ấy khói lửa dồn dập, chiến sự thất bại liên miên, từng thi thể binh sĩ ngã xuống được người dân tốt bụng đưa về an táng… Mà ta, vợ chính thất lại chưa từng nhận được một phong thư nào từ chàng. Vì lo lắng, ta đã lê đôi chân thương tích vượt hơn mấy chục dặm núi để dò hỏi tin tức. Cuối cùng bị quân lính lừa gạt, suýt bị hãm hại, chân còn chưa lành đã cố gắng trốn thoát về nhà. Lúc này đây, khi nhìn thấy chữ “An” mà từng đêm mong nhớ, đôi mắt ta mờ nhòe lệ. Nhưng bỗng nhiên… ta lại bật cười. Hôm hoà ly, Thẩm Thiệu nắm chặt tay áo ta, giận dữ quát: “Ta thề với trời, giữa ta và A Uyển chưa từng có tư tình. Nàng cớ gì phải vì một chữ đó mà tính toán?” Nhưng đối với ta, một chữ là đã quá đủ rồi.

Biến Mất

Biến Mất Mười lăm năm bên nhau, vậy mà giờ đây người đàn ông tôi từng yêu say đắm lại đang bóp cổ tôi, đôi mắt đỏ ngầu tràn đầy căm phẫn. Vì sao chứ? Vì tôi bóp nát trái tim anh một cách bất nhân, cười khinh bị khi nhìn anh khóc. Thì sao chứ? Anh ta đáng nhận!!! Ngày con gái bé bỏng của chúng tôi nằm viện trong tình trạng nguy kịch, anh lại chọn ở bên một người phụ nữ khác. Tôi cho anh thời gian để hối hận, nhưng không cho anh cơ hội để chuộc lỗi. Đó là cách trả thù tàn nhẫn nhất của tôi dành cho anh. Khiến anh sống day dứt cả đời.  

Tôi Gả Cho Phản Diện U Ám

Tôi Gả Cho Phản Diện U Ám Để ngăn cản phản diện u ám tự sát, tôi đã nói dối rằng mình là vợ anh ấy đến từ 10 năm sau. Lúc Tống Duyện Xuyên đứng chông chênh trên sân thượng, tôi vờ như không thấy, nằm trên giường sai anh đi thu áo lót giúp tôi. Khi anh cầm dao trong bếp, tôi ôm bụng rưng rưng nói: “Anh nỡ lòng để con chúng ta không có cha sao?” Anh im lặng, tiện tay làm thịt con cá bên cạnh. Sau đó, Tống Duyện Xuyên không còn muốn chết nữa. Vì mỗi ngày anh không chỉ phải đi học và làm thêm, mà còn phải về nhà chăm sóc người vợ chỉ biết ăn và ngủ là tôi. Căn bản không có thời gian để chết. Nhiệm vụ hoàn thành thuận lợi, tôi rời khỏi thế giới này. Tưởng rằng sẽ không còn gặp lại nhau nữa. Cho đến 10 năm sau, tôi lại xuyên trở về. Tại bữa tiệc hôm ấy, cậu thiếu niên u ám năm xưa đã trở thành ông trùm thương nghiệp. Tống Duyện Xuyên nhìn chằm chằm vào bụng tôi đã nhô lên, nghiến răng như muốn nghiền nát cả câu hỏi: “Vợ à, em nợ anh một đứa con. Khi nào định trả đây?”

Mất Kiểm Soát

Mất Kiểm Soát Tôi từng có một đoạn tình yêu thời học sinh với Thái tử nhà họ Tạ. Anh ta kiêu ngạo, khó thuần phục, tính tình tệ. Nhưng chỉ riêng với tôi là ngoan ngoãn nghe lời, dịu dàng hết mực. Cho đến khi tôi đá anh, cuỗm tiền rồi biến mất không dấu vết, anh hận tôi thấu xương, đau đến gần như mất nửa mạng. Sáu năm sau gặp lại, anh đã là tay đua nổi tiếng. Tôi bị kéo đến phỏng vấn anh trong tình thế bất đắc dĩ. Tôi cứng nhắc đọc theo kịch bản: “Ngài và mối tình đầu chia tay vì lý do gì?” Anh mắt đỏ hoe, lạnh lùng liếc nhìn tôi: “Không biết.” “Tôi cũng muốn hỏi xem, tại sao cô ấy lại không cần tôi nữa.”  

Cây Nấm Nhỏ Tìm Chồng

Cây Nấm Nhỏ Tìm Chồng Ta là một cây nấm thành tinh. Do thiếu hiểu biết về sinh lý loài nấm, sau khi trưởng thành, ta không dám vận động mạnh. Chỉ sợ bất cẩn mà phun bào tử khắp nơi. Cho đến khi, ta trở thành tế phẩm dâng cho Long Tôn. Long tộc sinh sản khó khăn, con rồng trước mắt — là con rồng cuối cùng trong tu chân giới. Long thân khổng lồ ẩn hiện trong sương mù, đôi long mâu sâu thẳm khiến người kinh hồn bạt vía, chăm chú nhìn ta không chớp mắt. Ta rạp người dưới đất run lẩy bẩy, tưởng rằng phen này tiêu đời. Hắn bỗng nhiên há cái miệng to như vực sâu— Liếm ta một cái! Liếm đến nỗi cái tán nấm của ta lệch hẳn sang một bên luôn á!

Trả Em 18GB!

Trả Em 18GB! Sau khi Bạch Nguyệt Quang của Lục Cảnh Thâm trở về nước, anh ta đưa tôi 50 triệu tệ phí chia tay và một căn nhà trị giá cả trăm triệu. Tôi không khóc lóc, cũng chẳng làm ầm ĩ. Cầm tiền, đường ai nấy đi trong êm đẹp. Ai ngờ, ngay hôm sau, loạt ảnh thân mật của tôi và anh ta lại tràn lan khắp mạng. Đến mức tốn bao nhiêu tiền cũng không xử lý hết được. Bạch Nguyệt Quang khóc lóc ở sân bay. Lục Cảnh Thâm nổi trận lôi đình, nửa đêm đập cửa nhà tôi điên cuồng, chất vấn: “Có phải em làm không?” Tôi tất nhiên phủ nhận, ai mà biết được có phải do con Bạch Nguyệt Quang kia giở trò không? Nhưng khi tôi nhìn thấy những bức ảnh đó, cả người chết lặng. “Đứa nào dám hack ổ lưu trữ của bà vậy trời???”

Trăng Rằm, Cố nhân trở lại

Trăng Rằm, Cố nhân trở lại Khi xuyên vào sách, tôi bị ép phải hẹn hò với một nam thần học đường có tính cách bệnh hoạn (yandere). Sau khi trở về thế giới thực, tôi vẫn bị cậu ta tìm thấy. Nhìn gương mặt hoàn toàn khác so với trong sách, cả người tôi run lên. Trong ký ức, tôi từng liên tục nói với một thiếu niên đeo máy trợ thính rằng: “Tôi thích cậu.” Nhưng rồi lại mắng cậu ấy khi được tỏ tình: “Tôi không thích một người điếc.” Hình ảnh cậu thiếu niên cô độc ngày nào và người đàn ông lạnh lùng trước mặt như hòa làm một. Cậu nhìn tôi, khẽ cười: “Ngoan nào, bất ngờ không?”

Khi Tình Yêu Lên Tiếng

Khi Tình Yêu Lên Tiếng Năm Vệ Lan mất thính giác, tôi đã đề nghị chia tay. “Tôi không muốn bị một người điếc kéo xuống, chúng ta chia tay trong hòa bình.” Nhiều năm sau, Vệ Lan trở thành một tuyển thủ esports thiên tài và trở về sau khi giành chức vô địch. Tại buổi gặp mặt người hâm mộ, có một phóng viên hỏi anh có muốn tái hợp với người yêu cũ không. Anh nhìn tôi ở dưới, hạ thấp ánh mắt và chế nhạo: “Tôi chưa ngu ngốc đến mức đó đâu. Nhưng nếu đối phương không biết điều, đừng trách tôi không khách sáo.” Tối hôm đó, tôi bị anh giữ chặt dưới thân, cầu xin tha thứ. Anh thong thả tháo bỏ máy trợ thính, lười biếng nói: “Em nói gì vậy? Tôi không nghe thấy.”

Áp Sát Bước Trùng Nguyên

Áp Sát Bước Trùng Nguyên Thanh mai trúc mã bắt đầu chán ghét tôi – con bé vừa dính người, vừa tự ti, lại còn nói lắp. Tôi học lại rồi thi vào cùng trường với anh ấy, thế mà anh lại tỏ vẻ bực bội, cố tình phân rõ giới hạn với tôi ở mọi phương diện. Nhưng anh không biết, tôi không phải vì anh mà đến. Sau này, tôi vượt qua tật nói lắp, trong buổi lễ phát biểu của tân sinh viên, khi tôi chân thành nói lời cảm ơn tới người anh trai tôi biết ơn nhất. Thanh mai trúc mã ngẩn người đứng dậy. Nhưng lại bị một người khác giữ lại. Bạn cùng phòng của anh ta cười cợt buông thả: “Anh bạn tránh ra chút, cản đường em gái tôi tặng hoa rồi.”  

Ông Xã Tổng Giám Đốc

Ông Xã Tổng Giám Đốc Người chồng tổng giám đốc của tôi hình như bị thất tình. Vào ngày bạch nguyệt quang của hắn kết hôn, công ty thua lỗ hàng trăm triệu, tiền tiêu vặt cũng không gửi đúng hạn cho tôi. Tôi đứng ngồi không yên, cả đêm gửi tin nhắn cho hắn. “Không sao, ông xã, em cũng vừa bị đá.” “Đời người mà chưa từng liếm chó, thì chưa trọn vẹn.” Đối phương gửi tới một dấu “?” Đêm khuya, một chiếc máy bay tư nhân hạ cánh xuống Bắc Kinh. Ông xã sau nhiều năm không gặp bỗng nhiên xuất hiện ở trước mặt tôi, nhìn tôi đang run lẩy bẩy, khẽ cười lạnh: “Em nói liếm chó với ai cơ? Lăn lại đây nói cho rõ.”