Ngôn Tình
Yến Chiêu Minh Nguyệt Mọi người đều nói mẹ ta là kẻ đ.iên. Trước khi qua đời, bà ấy để lại cho ta một gia tài khổng lồ cùng một mảnh giấy. Trên đó viết: 【Quy tắc sinh tồn trong truyện ngược】 Một, cấm nhặt nam nhân bên đường, đặc biệt là nam nhân mất trí nhớ. Nếu đã nhặt được, phải nhanh chóng cắt đứt quan hệ. Nếu không, hậu quả tự chịu. Hai, lưu ý rằng con người có một cơ quan gọi là “miệng”. “Miệng” không chỉ dùng để ăn uống mà còn dùng để nói chuyện. Khi người khác hiểu lầm, hãy sử dụng “miệng” để kịp thời làm rõ. Ba, lưu ý rằng có rất nhiều cách để báo đáp. Nhưng tuyệt đối không bao gồm ép cưới sau đó cố ý lạnh nhạt, đàn áp, ngược đãi. Nếu gặp phải những tình huống trên, nhớ phải nhanh chóng trốn thoát!
Giáo Sư Giả Tạo Tôi phải lòng thầy giáo dạy luật của cháu trai mình – Thẩm Thương Nhạc. Nửa đêm tôi nhắn tin cho anh: [Thầy Thẩm, anh có thiếu vợ không?] Anh lạnh lùng đáp lại năm chữ: [Chủ nghĩa không kết hôn.] Tôi theo đuổi anh suốt một thời gian dài, thế nhưng tảng băng cao ngạo ấy chẳng hề có dấu hiệu tan chảy. Sau khi buông tay một cách dứt khoát, tôi chấp nhận buổi xem mắt do gia đình sắp xếp. Ngày đi xem mắt, tôi bị Thẩm Thương Nhạc nhốt trong xe để nói chuyện. Ánh mắt anh thâm sâu lạnh lẽo, nhưng khóe môi lại mang theo ý cười hỏi tôi: “Không phải em nói, tôi là người chồng duy nhất của em sao?”
Chạy Lúc Hoàng Hôn Tôi và anh trai kế bí mật yêu đương ba năm. Hắn chính thức công khai vị hôn thê. “Đám cưới sẽ không ảnh hưởng đến tình cảm của chúng ta, em đừng làm loạn.” Đối mặt với sự chất vấn của tôi, hắn tỏ vẻ mệt mỏi. Tôi rốt cuộc cũng tỉnh giấc khỏi mộng đẹp. Xé bỏ bản thiết kế nhẫn cưới do tôi tự thiết kế, không muốn kết hôn với hắn nữa. Sau đó, hắn nhìn thấy tôi ôm hôn một chàng trai xa lạ trên đường phố ở nước ngoài. “Dao Dao, hắn là ai?” Người từ trước đến nay luôn bình tĩnh lại trở nên hoảng loạn. Chàng trai thân mật ôm lấy tôi, cười nói: “Chào anh, tôi là bạn trai của cô ấy.”
Điệu Múa Chung Tình Chồng tôi, người đã ly thân với tôi nửa năm sau khi kết hôn, đột nhiên xuất hiện tại bữa tiệc mừng công của đoàn múa của chúng tôi. Đồng nghiệp tỏ tình tôi trước mặt anh ấy. Khuôn mặt chồng tôi đen lại, bật công tắc đèn lớn phá hỏng bầu không khí. “Xin lỗi, gia đình chúng tôi không cho phép con cái yêu sớm.” Yêu sớm? Tôi đã 25 tuổi rồi! “Chương Hi Hoài, em đã lớn rồi, không còn là đứa em gái mà anh quản từ nhỏ đến lớn nữa! Anh rốt cuộc có hiểu không!” Đêm đó, anh cởi bỏ lớp mặt nạ lạnh lùng, khóa chặt hai tay tôi. “Vợ à, chuẩn bị tinh thần gánh chịu hậu quả của việc trưởng thành chưa?”
Bẫy Tình Yêu Nhặt được một chàng trai trẻ bị những cậu ấm cô chiêu nhà giàu bắt nạt bên đường. Chàng trai đáng thương với một quá khứ đầy bi kịch, để đền đáp ơn nghĩa, cậu đã làm đủ mọi việc, từ pha trà rót nước đến sưởi ấm giường. Cho đến một ngày, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa cậu và một cậu ấm nhà giàu. Người kia tỏ ra rất thận trọng và kính trọng: “Anh Từ, đã tán đổ được chị dâu chưa?” “Lần này lại dùng chiêu trò trà xanh giả vờ đáng thương à?” Chàng trai đáng thương mỉm cười đầy mưu tính, ánh mắt sắc sảo, ra lệnh: “Tiếp tục theo kế hoạch đã định.” Tái hiện lại khung cảnh, tôi đi ngang qua một cách lạnh lùng: “Cố lên một chút, khi nào xong việc thì gọi tôi.” Thịnh Từ: ? Đám cậu ấm: Đỉnh
Trước kỳ thi đại học, thiếu gia nhà họ Hách – Hách Cảnh Thâm – bị hoa khôi trường chia tay dứt khoát như rơi xuống vực.Tôi vừa nhai bánh bao vừa lượn qua bên cạnh anh ấy – lúc đó đang chẳng buồn học hành gì:“Anh thấy em với hoa khôi có nét giống nhau không? Hay là anh thử theo đuổi em đi?”Anh im lặng vài giây, rồi đưa cho tôi bó hoa hồng vốn chuẩn bị để tặng hoa khôi.Tôi thì chẳng ngại gì việc “kiếm chác”, mỗi tháng đều đòi anh chuyển cho một triệu tệ.Anh chẳng nói nhiều, lần nào cũng chuyển hai triệu.Sau khi kết hôn, mỗi tuần bốn lần quan hệ vợ chồng, đúng giờ đúng giấc, phục vụ tận tình.Ai nấy đều nói thiếu gia Hách cuối cùng đã gặp được tình yêu đích thực.Cho đến một ngày, trợ lý thì thầm báo cho tôi:“Phu nhân, cô thư ký mới bên cạnh thiếu gia hình như chính là hoa khôi năm đó.Hách tổng dường như rất thích cô ta, đến mức đem căn phòng nghỉ ngơi mà cô thích nhất chuyển cho cô ta rồi…”
An Nhiên Vào thời khắc tôi bị một gã say rượu kéo đi, tôi đã gọi điện thoại cầu cứu Giang Chiếu Lâm. Bấy giờ Giang Chiếu Lâm đang ăn mừng sinh nhật với bạch nguyệt quang của anh ta, anh ta nói: “Cô có thể đổi thủ đoạn nào khác cao siêu hơn chút không?” Nghe tiếng “tút tút” từ điện thoại di động truyền đến, lòng tôi như tro tàn… Cuối cùng, khi Giang Chiếu Lâm phát hiện tôi đã không xuất hiện suốt một thời gian dài, anh ta mới phát điên lên chạy đi tìm tôi. Đối thủ một mất một còn của anh ta mở cửa, nhếch miệng nở nụ cười lười nhác. “Tiện tay cứu một cô gái, cuối cùng cô ấy lại dùng thân mình báo đáp.”
Duyên Khởi Sư tôn từ phàm trần mang về một thiếu nữ. “Con mau ăn thịt nàng để bồi bổ thân thể!” Sư phụ Ma tôn tưởng ta là một con yêu hồ yếu ớt, nên luôn chăm sóc ta vô cùng chu đáo. Nhưng điều mà sư phụ không biết là, ta thực chất chính là Chiến thần từ Thiên giới, được phái đến để gi.ết hắn.
Khoảng Thời Gian Yên Bình Sau khi lấy được cúp vàng nhảy vũ đạo, tôi nghe được tin tức Chu Thời Duật kết hôn. Khi tôi đến nơi, hôn lễ đã kết thúc, chú rể đang hôn cô dâu. Mẹ của hắn, cũng là mẹ nuôi của tôi, ôn nhu cầm tay tôi, lại cười nói: “Mau đi qua chúc mừng đi, anh trai con ngày thường thương nhất chính là con.” Tôi cầm hoa lên sân khấu, nụ cười chật vật cứng ngắc. Chu Thời Duật lãnh đạm không chịu nhìn tôi một cái. Cô dâu của hắn nhận lấy bó hoa, khi ôm tôi thì thầm: “Nghe nói cô ngay cả anh trai trên danh nghĩa cũng câu dẫn? Sao lại không biết xấu hổ như vậy.” Sau đó, tin tức kết hôn của tôi truyền về trong nước. Suốt đêm Chu Thời Duật bay ra nước ngoài, thấy tôi đang kiễng chân hôn chú rể. Hắn thất thố vọt lên sân khấu, hèn mọn nắm chặt tà váy tôi: “Ninh Ninh, đừng lấy chồng, anh xin em…” Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Tự Dọa Chính Mình Theo bên cạnh đại thiếu gia Hồng Kông đã ba năm, tôi bắt đầu hoảng sợ. Nghe nói chim hoàng yến của anh cứ ba năm lại bị thay, kết cục thê thảm vô cùng. Tôi đánh thuốc mê anh, trói chặt tay chân, còn vẽ rùa lên mặt anh. Sau đó ôm số tiền lớn rồi chạy trốn, tận hưởng cuộc sống xa hoa trác táng. Hai năm sau, tôi cùng một đại lão trong giới kinh đô thuê phòng ở khách sạn. Thương Nghiễn đạp cửa xông vào, ánh mắt lạnh lùng đến đáng sợ: “Lê Thanh, lá gan của em lớn thật đấy!” Tôi bị anh dọa đến cứng người, hốc mắt dần dần đỏ hoe. Anh bất lực, nhẹ giọng: “Bảo bối, giờ đã khóc rồi, lát nữa phải làm sao đây?”
Tướng Quân Phu Nhân Chạy Rồi Ta cùng tỷ tỷ cùng gả vào phủ tướng quân. Tỷ tỷ gả cho Trấn Bắc tướng quân. Ta gả cho hoàn khố tiểu công tử. Tỷ tỷ khóc lóc kể lể, tướng quân mang về phủ một Dương Châu sấu mã. Ta nhai mía: “Ngựa gì mà phải mang về từ Dương Châu?” Tỷ tỷ thở dài: “Hay là bỏ trốn đi?” “Với cái đầu óc này của muội thì ở phủ tướng quân cũng chẳng sống được bao lâu.” Ta nhổ vỏ mía: “Bỏ trốn thôi.” Ta cùng tỷ tỷ bỏ trốn giữa đêm, đang sống những ngày tháng khổ cực nuôi ba nam sủng thì có hai vị tướng quân đến làng tìm thê tử. Ta bỏ mặc nam sủng chạy trốn nhưng bị tiểu tướng quân mới nhậm chức túm lấy cổ áo. “Nương tử chạy cái gì?” “Phu quân vừa lập chiến công, tối nay có phần thưởng không?”
Thuở Thiếu Niên, Tôi Không Tin Nhân Gian Có Biệt Ly Khi tôi tỉnh lại khỏi trạng thái thực vật, Giang Dật đang cùng bạn gái mới xem hòa nhạc ở Vienna. Ngay giây phút nhìn thấy tôi, anh ta xúc động đến đỏ hoe cả mắt. “Anh đã đợi ngày này suốt năm năm rồi. Em tỉnh lại, anh thật sự rất mừng.” Tôi rút tay mình khỏi lòng bàn tay anh ta, nhìn sang cô gái đang đứng sau lưng anh. Mỉm cười, tôi hỏi: “Thật sao? Mừng hơn cả khi anh đính hôn nữa à?”
Vận Mệnh Trong Tay Năm thứ ba ta khởi binh tạo phản, triều đình vì muốn xoa dịu ta mà phái vị hôn phu cũ của ta đến hòa thân. Hắn mặc y phục mỏng manh, gương mặt đầy vẻ nhục nhã, ngồi trên giường của ta. Ta bóp cằm hắn, cười nhạo: “Ồ? Nghĩ thông suốt rồi sao? Bằng lòng theo ta rồi à?” Trước đây ở kinh thành, hắn thề độc rằng thà bị vạn tiễn xuyên tâm còn hơn cưới ta. Hắn nghiến răng căm hận nói: “Ngươi dù có chiếm được thân thể ta, cũng không có được trái tim ta!” Ta lập tức đá hắn xuống giường, bảo hắn cút đi. Ai thèm hắn chứ? Trước đây thề non hẹn biển dụ hắn cho vui, hắn lại tưởng bản thân là bảo vật chắc.
Tặng Em Ngàn Vạn Tinh Hà Đính hôn ba năm, Tề Trú không hề đề cập tới chuyện làm lễ kết hôn. Tôi cảm thấy không có ý nghĩa. Đêm chuẩn bị nói chia tay, bạn thân mượn rượu hôn Tề Trú. Vì thế lời chia tay của tôi bị coi chỉ là vì giận dỗi. “Cô ấy uống say, huống chi cô ấy lại là bạn thân của em, em đừng có lòng dạ hẹp hòi như vậy được không?” “Không phải là muốn ép anh kết hôn sao? Nói thẳng là được không cần chơi chiêu này.” Tôi cười lắc đầu, kéo tay người đàn ông bên cạnh: “Đúng là muốn kết hôn nhưng không phải với anh.” Sau đó, Tề Trú vọng tưởng dùng một đám cưới hoành tráng thì tôi sẽ quay đầu lại. Tôi giơ chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út lên cho hắn ta xem. “Thật ngại quá, tôi thật sự kết hôn rồi, kết hôn nữa là phạm pháp.”
Sau Khi Gặp Em Quán cà phê giảm giá 50% cho trẻ em dưới 5 tuổi và cựu chiến binh, tôi điên cuồng ra hiệu cho đứa con trai sáu tuổi của mình. Con trai: “Chào chú, cháu là cựu chiến binh.” Bạn trai cũ là ông chủ giống như cười mà không phải cười: “Con trai cô à? Cũng thông minh đấy.” Tôi phản kích: “Di truyền từ anh.” … Ấy không phải, anh nghe tôi giải thích đã.
Hoa Trong Gương, Trăng Dưới Nước Khi tôi bị bắt cóc, Trì Thần Dự đang cùng với người tình mới ngắm bình minh, thờ ơ nói với bọn bắt cóc: “Trói đi, chưa vội cứu đâu.” “Cho cô ta học cách ngoan ngoãn, đừng đến làm phiền tôi nữa, như vậy cũng tốt.” Để giữ mạng, tôi chỉ có thể chủ động cởi quần áo, ôm lấy tên cầm đầu, giọng run rẩy cầu xin hắn: “Tôi sẽ nghe lời, đừng giết tôi.” Về sau, Trì Thần Dự cuối cùng cũng chịu đến cứu tôi. Tên cầm đầu chỉ cười, cúi đầu nhìn tôi đang mê man trong lòng hắn: “Mệt lả rồi, chưa chắc còn sức mà đi theo cậu nữa.”
Buông Tay Quá Khứ Tại một bữa tiệc xa hoa của giới thượng lưu Bắc Kinh, vị thiếu gia nổi tiếng phong lưu đã cầu hôn tôi. Anh ta đã công khai đặt tên tôi cho một chiếc du thuyền trị giá hàng trăm triệu. Và còn dùng hàng nghìn chiếc drone để tạo nên tên tôi trên bầu trời đêm. Nhưng ngay trước lễ cưới, tôi vô tình nghe thấy anh ta cười nhạo với bạn bè: “Du Hoan lúc nào cũng vùi đầu vào những thứ chết chóc, trên người lúc nào cũng có mùi xác chết, tôi thậm chí còn không thể hôn nổi cô ấy. Cô ấy đã theo đuổi tôi suốt bảy năm trời, vậy nên tôi mới muốn xem cô ấy sẽ trông thảm hại như thế nào khi vào ngày cưới tôi bỏ trốn với người khác.” Mọi người xung quanh đều cười ồ lên. Đêm đó, Bắc Kinh mưa tầm tã, tôi đã lái xe suốt ba tiếng đồng hồ dưới trời mưa. Toàn thân ướt sũng, tôi gõ cửa nhà của người đàn ông quyền lực ở Bắc Kinh, mắt đỏ hoe, nghẹn ngào nói: “Anh từng nói muốn cưới tôi, lời hứa đó vẫn còn hiệu lực chứ?” Phó Cảnh Xuyên nhìn tôi một cái, rồi ôm tôi vào lòng: “Em đã suy nghĩ kỹ rồi chứ? Lúc đó anh đã nói, sẽ không có ly hôn, trừ khi anh chết đi.”
Tôi tỏ tình với anh chàng bá đạo ở trường, nhưng bị từ chối.Tôi hỏi: “Cậu cao bao nhiêu?”Cậu ta nhướn mày: “Tớ cao 1m85.”Tôi bĩu môi: “Tôi từng hôn cả người cao mét chín rồi đấy, cậu kiêu cái gì?”
Chồng Tôi Là Chuyên Gia Nhận Diện “Trà Xanh” Chồng tôi từng tài trợ cho một sinh viên nghèo. Cô ta nhân lúc tôi vắng nhà đã mặc trộm áo ngủ của chồng, đăng lên Weibo với dòng caption: “Áo ngủ của anh trai thật thoải mái”, rồi công khai khiêu khích tôi. Nhưng tôi chẳng hề sợ hãi, vài chiêu thôi là khiến cô ta thân bại danh liệt.
Lão Đại Câm Lặng Sau khi bị bán cho một lão đại tàn tật, hắn đặt ra quy tắc cho tôi. Có thể khóc, có thể làm nũng, nhưng không được gọi hắn là chồng. Tôi rất ngoan ngoãn: “Biết rồi, chồng ơi.” Lão đại vành tai đỏ ửng, cứng rắn sửa lại cách xưng hô của tôi. Sau này, trong buổi họp lớp. Khi giới thiệu về lão đại, tôi thản nhiên gọi hắn là “tiên sinh,” mắt không hề chớp. Vậy mà hắn lại ép tôi vào góc hành lang tối tăm, hôn tôi hết lần này đến lần khác. Nghiến răng nghiến lợi như một kẻ ghen tuông điên cuồng: “Tiên sinh sẽ đối xử với em như thế này sao? Không nói với họ tôi là ai, em muốn chừa chỗ cho tên khốn nào đây?”