Ngôn Tình

Một Đôi Trời Định

Một Đôi Trời Định Ngày ta sinh ra, quạ đen bay lượn quanh mái nhà, người trong thôn đều nói ta không may mắn. Cha mẹ sớm đã bán ta cho đồ tể làng bên. Nhưng nhà đồ tể ấy lại chịu lời nguyền, nam nhân trong nhà không ai sống qua ba mươi, mà đồ tể kia còn lớn hơn ta tròn mười tuổi. Về sau, đồ tể chê ta tuổi tác nhỏ không chịu cưới, ta vội vã ôm lấy hắn: “Ta được nhà ngươi nuôi lớn, từ nhỏ đã nói sẽ làm con dâu nuôi từ bé. Ta sinh ra đã mang điềm xấu, ngươi thân lại chịu lời nguyền, chúng ta chính là một đôi trời định!”

Chúc Niên Tuế Tuế

Chúc Niên Tuế Tuế Ta là Thỏ Ngọc, nhưng lại lạc vào vòng tay lạnh lẽo của Đế Quân trên đỉnh Chung Sơn. Khi ta vừa hóa thành người, hắn lạnh lùng bảo ta biến về nguyên hình thỏ. Về sau khi ta định biến thành thỏ, hắn lại khẽ dỗ dành ta hóa thành người.

Thần Tài Hiển Linh

Thần Tài Hiển Linh Tôi quỳ gối trong điện Thần Tài, bỗng nghe thấy tiếng than thở của ngài: [Chết tiệt, ngày nào tôi cũng phải đi làm thế này thì sao chịu nổi đây!] [Con mẹ nó, tôi đâu phải là con rùa ở cái hồ ước nguyện đâu!] [Đẻ con mà đến cầu tôi, bộ muốn đẻ một cây ATM à?] Nhưng vừa dứt lời, một cặp vợ ông xã trung niên đeo đầy trang sức lấp lánh bước vào trả lễ, cảm ơn Thần Tài đã ban cho họ một đứa con trai “nhả vàng”. Trời đất! Thần Tài này, quả là thực hiện ước nguyện một cách triệt để!

Tám Năm Ánh Sao

Tám Năm Ánh Sao Tôi đã ở bên Trần Triều Sinh suốt 8 năm, từ khi anh ấy còn vô danh cho đến lúc ánh hào quang chói lọi. Và rồi, anh ấy bắt đầu nổi loạn. Bên cạnh anh ta, các nữ minh tinh mập mờ xuất hiện hết người này đến người khác. Mà giữa tôi và anh, điểm giao nhau ngày một ít. Đến cả lời chúc sinh nhật, cũng chỉ còn là vài câu khách sáo lạnh nhạt. Tôi hỏi anh: “Còn kết hôn nữa không?” Anh chỉ cười qua loa: “Chị à, đợi thêm một chút nữa.” Anh nói, anh mới 26 tuổi, đang ở độ tuổi cần phấn đấu. Nhưng tôi không đợi được nữa rồi, qua năm nay, tôi đã 35. Fan của tôi thấy bất bình thay, mắng Trần Triều Sinh vô trách nhiệm, lãng phí tuổi xuân tươi đẹp của tôi. Fan của anh ta cũng nhảy vào khẩu chiến: “Thanh xuân ai mà chẳng là thanh xuân?” Hôm sau, khi mọi người còn đang đoán già đoán non, tôi đã đến Ireland. Đăng bức ảnh tôi đăng ký kết hôn với người ngoài giới. “Đừng đoán nữa! Chúng tôi đã chia tay trong êm đẹp rồi!” “Mọi người chúc phúc cho tôi đi!” Ngày hôm đó, top 3 hotsearch bị tôi chiếm trọn: #Hứa Chu và người lạ kết hôn ở Ireland. #Kết hôn ở Ireland không được ly hôn. #Đỉnh lưu Trần Triều Sinh quỳ gối xin làm người thứ ba.

MANG TH A I SAU LY HÔN

Ly hôn ba tháng, tôi phát hiện mình mang thai.Trong buổi gặp mặt ra mắt sếp mới, tôi nôn đến mức ói cả nước vàng, quay đầu thì bắt gặp ánh mắt nặng nề của chồng cũ.Tôi bán nhà, nghỉ việc, trong đêm thu dọn đồ đạc tính chuồn đi ngay, thế mà lại bị chặn ở sân bay.“Chạy vội vậy? Nói xem lần này tại sao mới vén váy đã muốn biến luôn?”Sếp mới được điều xuống đột ngột, tổ chức cuộc họp khẩn.Tôi ngồi trong phòng họp, nghe mấy tiếng xì xầm bên cạnh, tâm trí cứ để đâu đâu.Tôi chẳng quan tâm sếp mới là ai, chỉ quan tâm đứa bé trong bụng mình.Rời xa Lục Thời Xuyên ba tháng, hôm nay mới phát hiện mình có thai.Con của cái đồ cặn bã đó!Trong lòng tôi âm thầm rủa cho tổ tiên mười tám đời nhà anh ta, thì xung quanh đột nhiên vang lên một tràng vỗ tay, còn có tiếng kêu kinh ngạc.Tôi ngẩng đầu lên nhìn, lập tức giật nảy mình!Người đàn ông đứng trên bục, cao lớn tuấn tú, lại chính là Lục Thời Xuyên?

CÔNG CHÚA CỦA ANH

Tôi hay gửi tin nhắn riêng cho ảnh đế làm sổ ghi chép kỳ sinh lý.Ngày công chiếu phim mới của anh ấy, ảnh đế đặc biệt bước xuống sân khấu để lấy cốc cola lạnh trong tay tôi.“Em hôm nay ăn đồ lạnh à? Không sợ đau bụng sao?”Hot search nổ tung, tôi sững người.Hóa ra ảnh đế thật sự đọc tin nhắn riêng sao? Vậy còn những chuyện tôi từng tưởng tượng về anh ấy khi xem cảnh nóng thì…Ảnh đế uống một ngụm từ ống hút của tôi, cười rạng rỡ:“Mỗi tin nhắn của em, anh đều đã đọc qua.”

Buông Tay

Buông Tay Tôi bị mất trí nhớ, nhớ mọi người nhưng duy nhất lại quên anh ta. Tôi nhìn người chồng đẹp trai, tính khí kém cỏi, và rõ ràng là không thích tôi, khẽ nhún vai. “Dành chút thời gian đi, chúng ta ly hôn nhé.”

Kẻ Phản Diện Tự Kỷ Mỗi Ngày Đều Bị Tôi Cưỡng Ép Yêu

Kẻ Phản Diện Tự Kỷ Mỗi Ngày Đều Bị Tôi Cưỡng Ép Yêu Năm ấy thuần khiết nhất, tôi ngày ngày cưỡng chế yêu đương với nam chính mắc chứng tự kỷ. Anh không chịu ra khỏi nhà, tôi liền lột sạch quần áo của anh. “Hôm nay trời nắng thật đấy. À đúng rồi, nói đến ‘nắng to’… chồng ơi, chỗ kia của anh cũng…” Anh buồn bã lặng lẽ trốn trong phòng tắm. Tôi cứ thế xông vào. “Chồng à, sao anh tắm lâu thế? Mà nói đến ‘lâu’ thì…” Anh tuyệt thực, tôi liền nhét tay vào áo anh. “Không ăn cơm thì cơ bụng sẽ nhỏ lại đấy. Nói đến ‘bụng’… để tôi sờ thử xem…” Về sau. Tôi tình cờ phát hiện, anh lại chính là phản diện. Tôi hoảng hốt bỏ chạy. Nào ngờ bị anh tóm được, nước mắt lã chã rơi xuống, anh tự tay cởi từng món đồ trên người. “Vợ ơi, anh không chống cự nữa. Cơ thể anh từ nay về sau chỉ dành cho em. Em muốn nghe lời ngọt ngào hay là lời bậy bạ đây?” Bình luận dồn dập: 【Ép yêu đến mức khiến người tự kỷ biết nói lời dâm đãng trên giường, cũng xem như rất biết tận hưởng cuộc sống rồi.】 【Ai mà hiểu được, lần đầu phản diện tự kỷ đi mua đồ một mình, là để mua bcs siêu mỏng 001.】

Vọng Yến

Vọng Yến Thiếu gia giới thượng lưu Bắc Kinh trở thành người thực vật. Ngày tôi đến phỏng vấn làm điều dưỡng, tôi thấy hắn nằm trên giường, mắt nhắm nghiền nhưng tay thì vẫn gãi được ngứa. Hoảng hốt, tôi vội vàng đi tìm bác sĩ. Bác sĩ: “Cô không biết gì sao, người thực vật vẫn có thể cử động được mà.” Vậy đó là lý do hắn sàm sỡ tôi ư? Tôi lặng lẽ nhìn xuống bàn tay đang đặt trên eo mình. Má, lại còn bóp hai cái nữa chứ.

Kỵ Sĩ Của Công Chúa

Kỵ Sĩ Của Công Chúa Tôi là một kẻ háo sắc ngu ngốc, có một người anh trai mắc chứng cuồng em gái. Sau khi tôi phải lòng một Thái tử gia đầy âm trầm tàn độc trong giới quyền quý Kinh Thành… Anh ấy hạ thuốc, trói người đàn ông kia lên giường tôi. Còn nhờ Cục Dân Chính mở cửa sau, kéo tôi đi đăng ký kết hôn với hắn. Người duy nhất chịu thiệt là Thương Dư Sơn. Anh bị xích chó khóa lại, từ trên giường đến dưới giường đều hung hăng dữ tợn, cố ý phát tiết giận dữ. Đến lần thứ năm ánh mắt tôi mờ đục, không thể tập trung. Tôi không nhịn được nữa, gọi điện thoại cho anh trai than thở, muốn trả hàng. Lúc đó anh ấy còn đang leo núi, bám chặt trên vách đá. Giọng vang như sấm nổ: “Ông đây khi nào thì trói cái tên Diêm Vương đó lên giường mày hả?” “Con mẹ nó mày mau chạy ngay cho anh!”

Hối Hận Muộn Màng

Hối Hận Muộn Màng Chu Duật An vì cô bạn thanh mai trúc mã nói tôi nghèo kiết xác nên không đồng ý cho tôi đi làm gia sư. Sau đó, cô ta lại vu oan tôi ăn cắp tiền thưởng cuộc thi của cô ta. Tôi đỏ hoe mắt cầu xin anh ta làm chứng cho tôi. Chu Duật An chỉ nhíu mày, thản nhiên nói: “Thiếu tiền sao không tìm tôi?” Tôi hoàn toàn tuyệt vọng nên đã đề nghị chia tay. Không ngờ lại bị anh ta bắt gặp tôi đang dạy kèm cho em trai anh ta, Chu Dụ Cẩm. Chu Duật An nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt u ám. “Không phải đã nói em ngoan ngoãn ở lại trường sao?” Tôi đang định phản bác thì Chu Dụ Cẩm ngoan ngoãn, yên lặng bên cạnh đột nhiên kéo tay áo tôi, cẩn thận nói. “Chị ơi, em sẽ không bao giờ hung dữ với chị như anh trai đâu.”  

Ảo Tưởng Vòng Cổ

Ảo Tưởng Vòng Cổ Sau khi tôi và Thẩm Đình Châu liên hôn thương mại, tình cảm giữa chúng tôi vẫn luôn lạnh nhạt. Ba mẹ hai bên nhìn không nổi nữa, đành ra lệnh cho chúng tôi phải bồi dưỡng tình cảm. Thẩm Đình Châu: “Có yêu cầu gì, em cứ việc nói ra, tôi đều có thể đáp ứng.” Tôi: “Vậy anh về nhà đeo vòng cổ đi.” Giọng Thẩm Đình Châu có phần nhẫn nhịn: “Em…” “Em tìm nhầm người rồi, tôi không phải là loại người có thể chơi trò dạng này với em.” “Em cũng đừng như vậy, không hay đâu.” Tôi: “Được thôi, vậy tôi tìm người khác.” Đêm đó, anh cầm tay tôi khóa chặt trên chiếc vòng cổ, mắt đỏ hoe nói: “Ngoài tôi ra, đừng ai hòng làm chó của em.”

Sau Khi Chọc Tức Nam Chính

Sau Khi Chọc Tức Nam Chính Chỉ khi khiến mức độ chán ghét của nam chính với tôi đạt đến cực hạn, tôi mới có thể quay về nhà. Vì vậy, tôi mở chế độ tự hủy. Anh ta thích cái gì? Tôi giành. Anh ta ghét cái gì? Tôi nhét cho bằng được. Tóm lại, mục tiêu duy nhất là khiến anh ta chán ghét tôi đến tận xương tủy. Nhưng về sau, anh ta lại càng lúc càng dung túng tôi. Thậm chí khi người khác chỉ trích tôi, anh ta vẫn bình thản mở miệng: “Dù sao cô ấy cũng chỉ làm loạn với tôi, mấy người gấp cái gì?”

Em Đã Từng Rất Hiểu Chuyện

Em Đã Từng Rất Hiểu Chuyện Hôm tôi phát hiện mình mang thai, chồng tôi thú nhận rằng anh ấy đã ngoại tình. Anh ấy sẵn sàng ra đi tay trắng. Mười năm tình cảm, nói buông là buông được ngay. Anh thu dọn hành lý, lúc tay chạm vào ổ khóa cửa. Tôi không kìm được mà hỏi: “Tại sao?” Anh quay đầu nhìn tôi, khóe mắt đong đầy nước mắt. “Vợ à, xin lỗi em, nhưng Nguyễn Nguyễn là lần đầu tiên của cô ấy, anh phải có trách nhiệm với cô ấy.”

Trèo Cành Cao

Trèo Cành Cao Ta và thư sinh tuấn tú đang hò hẹn thì tình cờ bắt gặp trúc mã vừa thắng trận trở về. Hắn chặn đường chúng ta, mắt đỏ ngầu: “Không phải nàng đã nói sẽ đợi ta về sao?” Thời cuộc thay đổi chóng vánh, trước đây ta cần một chỗ dựa lớn nhưng giờ ta cần một người đến ở rể. Ta sắp xếp lời lẽ chuẩn bị cãi chày cãi cối nhưng vừa ngẩng đầu lên đã phát hiện, sau lưng trúc mã cũng đi theo một cô nương nũng nịu.

Sự Trừng Phạt Của Anh Trai Kế

Sự Trừng Phạt Của Anh Trai Kế Sau khi bỏ thuốc đối thủ không đội trời chung Phó Thời Uyên, tôi và hắn bị nhốt trong một gian phòng. Khi tôi run rẩy cầu xin tha thứ, hắn lại khẽ cắn cằm tôi, khàn giọng nói: “Không phải nên tự trách mình hay sao?” “Bây giờ dù mệt mỏi cũng phải chịu đựng cho tôi.” Ngày hôm sau, trước khi rời đi tôi vẫn mạnh miệng chê hắn yếu đuối. Nhưng mà ba ngày sau, hắn trở thành anh trai kế của tôi, chuyển đến nhà tôi. Tối hôm đó, ba đứng trước cửa phòng tôi, khuyên tôi đừng đắc tội với người cầm quyền Phó thị này. Cách một bức tường, tôi bị Phó Thời Uyên ôm ngồi trên đùi. Hắn dùng cà vạt bịt miệng tôi lại, cười lạnh nói: “Em gái, có gan chê anh, đêm nay có bản lĩnh thì đừng khóc.”   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘 👉 https://zalo.me/g/oegfon933

Chị Kế Cùng Nam Lọ Lem He Rồi

Chị Kế Cùng Nam Lọ Lem He Rồi Tôi là người chị kế độc ác của Lọ Lem trong một câu chuyện đam mỹ. Sau khi phá hỏng chiếc váy hắn định mặc đi dự tiệc… Tôi bị nhốt trên gác mái. Lọ Lem – một thiếu niên xinh đẹp, khuôn mặt điềm tĩnh cúi xuống, giọng lạnh lùng kể từng chuyện tồi tệ tôi đã làm với hắn. Nhưng thấy tôi vẫn không hề tỏ ra hối lỗi. Hắn suy nghĩ một chút, những ngón tay thon dài kéo nhẹ dải lưng váy tôi, nghiêng đầu cười khẽ: “Công bằng mà nói… “Chị đã xé váy tôi. “Tôi cũng nên xé váy của chị chứ nhỉ?”

Em Đang Nuôi Gà Cũng Nhớ Anh

Em Đang Nuôi Gà Cũng Nhớ Anh  Sau khi thiên kim thật nhận tổ quy tông, tôi trở về quê. Anh chồng chưa cưới cũ ở tận Anh nhắn tin cho tôi: [London đang có tuyết rơi, anh nhớ em nhiều lắm. Em đang làm gì thế?] Tôi: [Đang cho gà ăn.] Tần Du Lễ: [Trước Giáng sinh, em sẽ mang gà đến gặp anh chứ?] Tôi từ chối: [Không được, bà tôi sẽ đánh chết tôi mất.] [Hơn nữa, sau này đừng nhắn tin cho tôi nữa, hôn thê của anh đã đổi người rồi.]

Đường Đường Vẫn Chưa Muộn

Đường Đường Vẫn Chưa Muộn  Sau khi phát hiện ra tôi thi đại học trượt, bạn trai tôi đã công khai đề nghị chia tay: “Con trai Thanh Hoa và con gái cao đẳng mãi mãi không có kết quả, lớp trưởng, cậu nói có đúng không?” Cậu thanh niên ngồi ở vị trí chủ trì không đáp lại, chỉ lặng lẽ kéo tôi vào góc tường khi không ai chú ý, đôi mắt đỏ hoe uất ức nói: “Chị à, ngày xưa chị đã bỏ rơi tôi chỉ vì thứ phế vật này.” Sau đó, tôi nhận được giấy báo trúng tuyển của Đại học Thanh Hoa. Bạn trai tôi gọi điện thoại: “Lớp trưởng, tôi đã hiểu lầm Đường Đường rồi, cậu có biết cô ấy đang ở đâu không?” Cậu thanh niên rời khỏi môi tôi, thở hổn hển, giọng khàn đặc: “Ở trên đùi tôi…”

Tình Yêu Lặng Lẽ Dâng Lên

Tình Yêu Lặng Lẽ Dâng Lên Tôi và Lục Khâm đã kết hôn 5 năm, trong mắt tất cả mọi người, tôi là một người vợ hoàn hảo của nhà họ Lục. Cư xử đoan trang, hành sự khéo léo, thậm chí từng được tạp chí lá cải bình chọn là “Người vợ đảm đang số 1”. Ai ai cũng ngưỡng mộ tôi vì đã lấy được một người chồng tốt. Nhưng lại chẳng ai biết, trong cuộc hôn nhân này, tôi thực chất đang đóng vai trò gì. Suốt 5 năm, anh ấy lúc nào cũng giữ vẻ lạnh nhạt, xa cách. Còn tôi, cũng dần dần mài mòn hết tình yêu nồng nhiệt từng theo đuổi anh ấy năm xưa. Tôi biết rõ, trong lòng anh, tôi vĩnh viễn không phải là người ấy. Người mà anh vẫn mãi canh cánh trong lòng, không thể buông bỏ. Vì vậy, tôi đề nghị ly hôn và rời khỏi ngôi nhà đó. Nhưng chỉ một tuần sau, tôi lại bị anh chặn trước cửa nhà mới. “Ly hôn?” Anh nhìn tôi, vành mắt đỏ hoe, “Tô Nhiễm, em lặp lại lần nữa xem?”