Tình Cảm

Tử Quy Thanh Lý Mộng Đỗ Quyên

Tử Quy Thanh Lý Mộng Đỗ Quyên Ngày đại hôn của Yến hầu, mọi người đều cho rằng ta sẽ gây chuyện, liền nhốt ta trên gác mái. Sau khi được thả ra, ta không khóc không nháo, còn tạc một đôi tượng hỉ nương để làm lễ vật chúc mừng. Thế nhưng Yến hầu vẫn không yên tâm, liền gả ta đến nước Hoài Nam để kết thân. Hoài Nam vương ấy, đã bảy mươi tuổi rồi. Hắn cam đoan với ta: “Nhiều nhất hai năm, ca ca sẽ tới đón muội.” Thế nhưng, khi hắn dẫn quân áp sát thành, tìm khắp đất phương Nam, lại nghe nói chưa từng gặp qua tiểu vương phi nào mười bảy tuổi cả.

Tội Ác Không Tha Thứ

Tội Ác Không Tha Thứ Lúc em gái tôi nửa sống nửa chết bị đẩy vào trong phòng cấp cứu, chiếc điện thoại nhuốm máu của con bé đột nhiên sáng lên. Đó là một đoạn video do một số điện thoại lạ gửi cho con bé. Trong video, em gái tôi ngồi liệt trên mặt đất, quần áo rách rưới, khuôn mặt sưng tấy bị vô số bàn tay vươn ra từ sau màn hình tát không ngừng. Vô số đôi giày nhãn hiệu nổi tiếng đá lên người con bé không chút lưu tình, giống như con bé là rác rưởi bẩn nhất trên thế giới vậy. Âm thanh trong video kia cũng ồn ào rất, xen lẫn tiếng cười và tiếng nhục mạ của nam nữ. Em gái tôi trong video giống như đã chết vậy. Tôi vui vẻ nhếch khóe miệng, xem tỉ mỉ hết video sáu phút ba mươi bảy giây này không sót chút nào.

Chị Không Cần Tha Thứ

Chị Không Cần Tha Thứ Năm thứ hai quen biết Triệu Hàn Châu, tôi tình cờ nghe được anh ta đang than phiền về tôi với cô thực tập sinh mới đến. “Ôn Nhiễm đã sắp ba mươi hai tuổi rồi, mỗi lần hôn cô ta tôi đều thấy buồn nôn, giống như đang hôn một con heo nái vậy.” “Mấy người không biết đâu, ng///ực cô ta đã chảy xệ từ lâu, bình thường toàn nhờ nội y nâng đỡ. Về đến nhà lại không mặc, hai cục thịt cứ thế lòng thòng trước ng//ực, nhìn phát ói.” Sau đó là một giọng cười khả ố vang lên. “Anh Hàn, chẳng phải anh đã ch//ơi đến mức cô ta hỏng luôn rồi sao? Ng//ực cũng xệ rồi mà…” “Haha, Triệu tổng, bao giờ thì để tụi em cũng được thử chút? Mặt mũi vóc dáng như thế, tsk…” Lại một tràng cười khả ố nữa nổi lên. Tôi nhẹ nhàng kéo tấm bình phong vốn không cách âm ra. Nếu là tôi năm hai mươi tuổi, có lẽ tôi sẽ hoảng loạn, sẽ xấu hổ đến bật khóc. Nhưng giờ tôi đã ba mươi hai tuổi rồi. Các anh, đã sẵn sàng đối mặt với tôi bây giờ chưa?

Báo Ứng Của Gia Đình Chồng Tham Lam

Báo Ứng Của Gia Đình Chồng Tham Lam Mang thai hai tháng, tôi ăn gì cũng nôn. Từ khi phát hiện ăn sầu riêng có thể giảm bớt cơn buồn nôn, tôi luôn dự trữ sẵn trong tủ lạnh. Buổi tối, mẹ chồng lại làm cả bàn đầy món thịt. Nhìn thấy, tôi lập tức chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Mở tủ lạnh ra, phát hiện sầu riêng dự trữ từ trước đã không còn. Tôi vội vàng bảo chồng đi mua. Không ngờ mẹ chồng bùng nổ: “Cả bàn thức ăn không có gì hợp miệng nó à? Ngày ngày hầu hạ người khác còn phải bị khinh bỉ, chỉ biết đến mấy quả sầu riêng mấy trăm tệ một quả đó của cô thôi!” Chồng lao đến tát tôi một cái: “Cô lại giở thái độ với mẹ tôi đúng không?” Tôi lập tức về phòng, khóa trái cửa, gọi điện cho bố mẹ. Ngôi nhà này, tôi không cần nữa.

Tạm Biệt Cô Gái Nhỏ Của Anh

Tạm Biệt Cô Gái Nhỏ Của Anh Tôi đã chết được bốn năm rồi. Tôi là một con ma, thành thật mà nói, việc trở thành một con ma cùng với những gì tôi tưởng tượng không giống nhau lắm. Sau khi chết, con người có thể lựa chọn đầu thai làm người hoặc làm ma ở âm phủ. Mà âm phủ chính là một bản sao hoàn chỉnh của thế giới loài người. Có ngân hàng, đồn cảnh sát, trung tâm thương mại, chợ bán thức ăn, thậm chí có cả trường học. Khác biệt duy nhất là —— cư dân của âm phủ đều là ma.

Vạch Trần Bộ Mặt Giả Tạo

Vạch Trần Bộ Mặt Giả Tạo Bạn trai tôi đột nhiên phải đi công tác, nhưng lại quên thoát tài khoản WeChat trên máy tính. Khi tôi giúp anh ấy tắt máy, vô tình lướt qua đoạn hội thoại. “Em yêu, tối nay bên anh nhé, chồng của em sắp chết đói rồi.” Cô gái kia trả lời: “Vậy anh không được phép không mang bao, em còn chưa muốn có thai đâu.” Bạn trai tôi đáp: “Có thì sinh thôi, sinh con gái, sẽ đáng yêu như em vậy.” Tôi kiềm nén sự chấn động trong lòng, nhấn vào tài khoản có ảnh đại diện y hệt tôi. Trong mục nhật ký, cô ấy đăng ảnh mặc váy cưới, góc ảnh thấp thoáng hình bóng một người đàn ông trông rất nổi bật. Vậy… tôi chính là người thứ ba?

Tôi Mang Thai Con Của Sếp

Tôi Mang Thai Con Của Sếp Trong một lần xem mắt, tôi gặp phải một gã đàn ông bình thường nhưng tự mãn, để thoát khỏi hắn, tôi chỉ có thể nói dối là mình đang mang thai đứa con của sếp. Không ngờ sếp và đồng nghiệp lại đứng ngay sau lưng tôi! Tôi sợ đến mức lảo đảo: “S… sếp!” Anh nhàn nhạt liếc tôi một cái: “Cẩn thận chút, đừng để động thai.” Tôi: “…” Xin hỏi, bây giờ tôi nên nộp đơn xin nghỉ việc luôn, hay là quỳ xuống xin lỗi đây?

Hôn Nhân Chôn Vùi Tình Yêu

Hôn Nhân Chôn Vùi Tình Yêu Lục Dương người xưa nay nổi tiếng là chính trực không gần nữ sắc, lại diễn một màn “anh hùng cứu mỹ nhân”. Anh đưa cô gái về biệt thự, giúp cô trả nợ, mở cửa hàng cho cô, nhưng chưa từng chạm vào. Chỉ mỗi ngày đến ăn một bữa cơm. Bạn bè không hiểu tại sao anh lại làm vậy. Anh chỉ nói: “Chỉ tham nửa ngày thảnh thơi của chốn hồng trần, về nhà tôi vẫn là người chồng tốt của Tư Niệm.”

Yến Tuyết Quận Chúa

Yến Tuyết Quận Chúa Cha ta là một lão già què chân, mù mắt, làm nghề gác đêm trong làng, mẹ ta thì ngây ngô, điên dại, suốt ngày tự xưng mình là công chúa. Không ai tin lời của một kẻ điên. Nhưng rồi Hoàng đế thực sự đến. Hóa ra mẹ ta thật sự là công chúa. Hoàng đế nhìn cha ta – một kẻ què quặt, mù lòa và ta, ánh mắt lạnh lẽo như ánh mắt người đồ tể nhìn lợn trước khi giết. Cha ta thì cứ tưởng phú quý đã đến, hưng phấn đến mức không ngừng xoa tay. “Lúc trước, ta cứu được công chúa ngất bên bờ sông. Khi tỉnh lại, nàng đã không nhớ mình là ai, nên ta giữ nàng lại, cho nàng chốn dung thân.”

Kết Thúc Rung Động

Kết Thúc Rung Động Vào đúng ngày lễ Tình nhân, tôi phát hiện bằng chứng anh người yêu vượt rào, ngay trong chính chiếc máy tính của anh ta.Chiếc dây chuyền anh tặng tôi, hóa ra được mua thành hai cái.Một cái cho tôi, cái còn lại… cho cấp dưới của anh.Suốt nửa năm qua, họ nhắn nhau chúc ngủ ngon, chào buổi sáng mỗi ngày.Cô ta từng mang đồ ăn sáng cho anh, mời anh uống trà sữa.Anh thì từng chắn rượu giúp cô ta, tặng cô ta bó sao băng mà cô ta thích.Năm năm yêu nhau, lòng tin tôi dành cho anh, đến giờ nhìn lại, thật nực cười.

Lang Hoài Hữu Ngọc

Lang Hoài Hữu Ngọc Ta vừa mới thành thân với Đại lang nhà họ Bùi không bao lâu, chàng đã qua đời vì bạo bệnh. Nhị lang, chàng thiếu niên đã sớm tòng quân, thay mặt huynh trưởng ký giấy hòa ly. Ta cầm lấy hành lý rời đi, nhưng cuối cùng lại quay về. “Tiểu cô còn nhỏ, thái mẫu cũng cần người chăm sóc. Giấy hòa ly tạm thời ta giữ lại, Nhị thúc hãy yên tâm đến quân doanh. Đợi ngày sau chúng ta an ổn, ta rời đi cũng chưa muộn.” Nhị lang lặng lẽ đồng ý. Sau đó, người ra biên cương tòng quân, còn ta ở nhà chăm nom. Năm năm sau, tiểu cô đã vào tư thục học chữ, Nhị lang đã trở thành tướng quân, còn ta bán đậu hũ ở huyện thành. Trên phố có một tú tài họ Trần đối xử với ta rất tốt, ta bèn bàn với Nhị lang khi người về nhà thăm viếng, rằng muốn gả cho thư sinh ấy. “Nhị thúc cứ yên tâm, Trần tú tài đã nói, thành thân rồi chúng ta vẫn là người một nhà, ta có thể tiếp tục buôn bán, cũng có thể chăm sóc tiểu cô…” Lời vừa dứt, sắc mặt Nhị lang càng lúc càng lạnh, giọng của ta cũng dần hạ thấp. Nhị lang nhà họ Bùi tuy sinh ra đã đẹp đẽ, nhưng lại nhiều tiếng xấu, hơn nữa từ nhỏ đã tòng quân, tính tình kiêu ngạo. Nghe nói người trên chiến trường sát địch không lưu mạng, thủ đoạn tàn nhẫn. Ta từ khi gả vào nhà họ Bùi, trong lòng đã có phần e ngại, cho đến khi người ép ta vào trong bếp, ôm ta ngồi trên bếp lò, khẽ dỗ bên tai ta—— “Muốn gả người khác ư? Ta so với tên tú tài ấy còn mạnh mẽ hơn nhiều, nàng thử xem…”

Chị Em Tốt Trong Tận Thế

Chị Em Tốt Trong Tận Thế Bạn thân tôi là người xuyên không. Ngày tận thế đến. Cô ấy mang theo tôi gả cho hai anh em sinh đôi Yandere người chiếm giữ địa bàn lớn nhất. Chồng tôi có dị năng là điện. Chồng cô ấy có dị năng là dây leo. Mới cưới nửa năm, đêm nào cũng hoan lạc. Tôi vịn eo đi ra ngoài, đụng phải cô bạn thân cũng đang thoi thóp. Bạn thân: “Theo dòng thời gian, hai người họ sẽ bắt đầu loạn luân, chúng ta chỉ là những tiểu pháo hôi, phải chạy trốn thôi.” Tôi: “Được.” Nhưng vừa ra khỏi cửa được năm cây số, bạn thân đã bị dây leo trói chặt, tôi cũng bị điện giật tê liệt toàn thân. Anh em sinh đôi mỗi người túm một người, cười vô cùng dịu dàng: “Hai chị em pháo hôi, loạn luân là có ý gì?”

Chạy Đua Với Tình Yêu

Chạy Đua Với Tình Yêu Sau khi say rượu, tôi ôm lấy ông chủ mà phát điên. “Em đã phá thai ba lần vì anh, mất một quả thận, cắt bỏ tử cung.” “Từ cẩu đản, anh quên Hạ Vũ Hà bên bờ hồ Đại Minh rồi sao?” Mẹ ông chủ liền nắm lấy tay tôi: “Con gái, mẹ sẽ làm chủ cho con!” *Hạ Vũ Hà 夏雨荷 là mẹ của nhân vật Hạ Tử Vy trong Hoàn Châu Cách Cách

Nhóm Chat Ở Hậu Cung

Nhóm Chat Ở Hậu Cung Ta xuyên thành phi tần trong hậu cung của hôn quân vong quốc. Hôn quân say mê nghệ thuật, vì thế bỏ bê triều chính. Khiến đất nước chiến loạn khắp nơi, dân chúng lầm than. Man tộc nhân cơ hội tấn công vào kinh đô, bắt hôn quân làm tù binh. Từ quý nữ đến phi tần trong kinh thành đều trở thành quân kỹ của man tộc, không một ai có kết cục tốt. Lúc này, cách thời điểm hôn quân mất nước còn ba năm. Trong cung đột nhiên xuất hiện một nhóm chat xuyên không.

“Vũ Khí” Của Đại Tẩu

“Vũ Khí” Của Đại Tẩu Ca ca bệnh nặng, cưới đại tiểu thư Thôi gia bị từ hôn về để xung hỉ. Đêm tân hôn, ca ca ta bệnh không xuống được giường, đại nương bảo ta một tiểu cô nương ngủ cùng tân tẩu tẩu. Chúng ta đều uống chút rượu, hơi say mà ngủ. Trong mơ mơ màng màng, ta sờ thấy một vật lạ, ta hỏi tẩu tẩu, sao ngủ mà còn mang theo vũ khí phòng thân. “Vũ khí phòng thân?” Trong bóng tối, giọng nói của tẩu tẩu khàn khàn.

Phu Quân Ta Là Thái Giám

Phu Quân Ta Là Thái Giám Năm mười sáu tuổi, ta vui mừng hớn hở gả cho một thái giám. Đêm động phòng, hai gò má ta ửng hồng: “Có phải thành thân rồi, chàng sẽ đối xử tốt với ta cả đời không?” Hắn cười điên cuồng, cười đến rơi cả nước mắt, khăn trải giường cũng bị hắn vò nát. “Thật không ngờ lại đưa đến một đứa ngốc.” Hắn không thèm để ý đến ta nữa, lười biếng ngủ thiếp đi trên giường. “Yên tâm, ta sẽ không bắt nạt ngươi.” Yên tâm, đó là câu trả lời của hắn. Nhưng hắn không biết, thật ra ta không ngốc. Những năm bị giam cầm, ta đã nhặt được một cuốn sổ tay. Trong sách là một thiếu niên khí phách hăm hở viết xuống đầy hoài bão. Chỉ vì muốn xem chí hướng của thiếu niên đó, ta đã gian nan sống tiếp được. Giờ đây thân thể hắn đã không còn trọn vẹn, ta cũng không thể cải biến được gì. Nhưng ta cũng muốn vì hắn nấu một bát cháo, báo một trận ân.

Anh Ma Làm Tôi Tan Chảy

Anh Ma Làm Tôi Tan Chảy Khi tôi xem phim ma, tôi đã gặp ma. Anh ta ngồi bên cạnh với vẻ mặt khinh bỉ: “Hừ, phim ảnh toàn là lừa đảo, ma thật không giống như vậy!” Tôi quay đầu lại và mỉm cười nhẹ: “Vậy ma thật thì trông như thế nào? Giống như anh à?”

Thái Tử Phi Tự Lực Cánh Sinh

Thái Tử Phi Tự Lực Cánh Sinh Ngày ta phong phi, hắn ở ngoài cung quỳ một đêm. “Nương nương, bệ hạ đã quỳ một đêm, có cho ngài ấy đứng lên hay không?” “Hắn biết sai rồi sao?” “Bệ hạ suy nghĩ một đêm, nói phong hào Phúc Quý phi này quả thật không dễ nghe, nhưng cũng không phải ngài ấy chọn, nương nương tha cho ngài ấy đi.” Ta cười lạnh một tiếng: “Nói sai rồi, bảo hắn tiếp tục quỳ đi.” “Đến giờ lên triều…” “Vậy quỳ mà lên triều, triều thần có thể quỳ, còn hắn quỳ không được à?” Chờ ta rửa mặt xong thong thả đi tới tiền điện, lại thấy hắn đang yên ổn ngồi ở trên long ỷ, thật không nghe lời. Vì thế đêm nay hắn chỉ có thể quỳ thêm một đêm.

Mười Một Năm, Không Gặp Lại

Mười Một Năm, Không Gặp Lại Người chồng mà tôi đã yêu 11 năm đột nhiên nói: “Chúng ta ly hôn đi. Anh muốn cho cô ấy một danh phận.” Ngày hôm sau, chúng tôi đến cục dân chính. Kể từ ngày đó, anh ấy không quay về nhà nữa, chỉ có những tin tức của họ xuất hiện liên tục trên mạng xã hội. Còn tôi, cũng từ bỏ việc hỗ trợ công ty của anh, chỉ đứng nhìn xem anh có thể tự mình đi bao xa.

Phơi Bày Mặt Nạ Giả Dối

Phơi Bày Mặt Nạ Giả Dối Khi sống chung, tôi và bạn trai luôn giữ các biện pháp tránh thai an toàn. Nhưng khi kỳ kinh nguyệt bị trễ, tôi vẫn không khỏi hoảng hốt. Đặc biệt là khi thử thai hiện lên hai vạch, tôi hoàn toàn choáng váng. Tôi cầm que thử thai dương tính, ném thẳng vào mặt Chu Khải Dương. Chu Khải Dương vui mừng không thôi, phấn khích đến mức lập tức thông báo tin vui cho họ hàng. Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của anh ta, tôi không nhịn được mà bật cười. Bỗng nhiên tôi nhớ đến một câu: “Mang thai rồi mới biết mình lấy người hay lấy chó.” Thế nhưng, đến ngày hôm sau, khi tôi mặc lễ phục, nhìn anh ta cầm cái vòng khui từ nắp lon cầu hôn mình, tôi không còn cười nổi nữa. Điều khiến tôi không nghĩ tới chính là, đây mới chỉ là bắt đầu…