Tình Cảm
Tuyển Con Dâu Lương Cao Gia tộc Cố thị, dòng dõi độc đinh suốt tám đời và là nhà giàu nhất, vừa công bố một thông báo tuyển dụng: “Tuyển con dâu với giá cao. Sinh con trai thưởng ba ngàn vạn. Sinh con gái thưởng hai ngàn vạn. Cô chỉ cần sinh, nhà họ Cố lo được!” Trong lòng tôi mừng rỡ như điên, cơ hội phát tài đến rồi! Lần đầu sinh ba đứa con trai, phu nhân nhà họ Cố mở tiệc khắp thành, cười đến mức không thấy cả mắt. Lần hai sinh bốn đứa, hai trai hai gái, phu nhân nhà họ Cố mỉm cười dịu dàng, quan tâm chu đáo. Đến lần ba, lại là ba đứa con trai nữa, phu nhân nhà họ Cố không cười nổi nữa rồi. Từ đó, hễ gặp ai là bà ấy than: “Sao tôi còn chưa chết vậy trời!”Tuyển Con Dâu Lương Cao
Bảo Bối Bốn Chân Của Mẹ
Hướng Về Ánh Dương Mẹ tôi qua đời chưa lâu bố tôi đã cưới vợ mới. Điều kiện đầu tiên của bà ta chính là không thể giữ tôi. Tôi là con trai, bố tôi có hơi do dự. Nhưng vợ mới của bố nói bà ta sẽ sinh cho bố mấy đứa con trai, sau đó dứt khoát đổ cho tôi lấy trộm nhẫn vàng của bà ta. Tôi bị bố đánh gần chết rồi ném vào đống tuyết. Ông trời đã giữ lại cho tôi nửa cái mạng, ngày hôm sau, tôi chạy.
Kẹo Sữa Và Bánh Gato Tôi chia sẻ sở thích với giáo thảo (*). (*) nam sinh vừa đẹp trai, vừa học giỏi Cậu nói cậu thích sưu tầm vòng trầm hương. Còn ám chỉ với tôi tháng sau sinh nhật cậu. Tôi gật đầu: “Đã hiểu.” Tôi quay đầu bán tin tức này cho cô gái nhà giàu nhất lớp, kiếm được một ngàn tệ. Hôm sinh nhật Cận Giác, cậu tức giận gọi điện thoại cho tôi: “Tất cả mọi người đều đến, cậu đâu rồi?” Một giây sau tôi đẩy cửa bước vào: “Chào cậu, bánh sinh nhật của cậu đã đến, mời cậu kiểm tra và kí nhận.” Hai má Cận Giác ửng đỏ: “Cậu… đặc biệt mang bánh gato đến cho mình sao?” “Đúng vậy đúng vậy!” Tôi quay đầu nhìn cô gái con nhà giàu kia: “Cảm ơn Chu đại tiểu thư đã tặng hai trăm tệ tiền ship!”
Đại Sư Huynh Yếu Ớt Đại sư huynh lừng danh nhất giới tu chân nay đã trở thành phế nhân. Không chỉ yếu ớt đến mức không thể trói nổi con gà, mà đôi mắt cũng đã mù lòa. Ta phụng mệnh sư phụ, chăm sóc “phế nhân” sư huynh. Ngày đầu tiên, huynh ấy dậy giữa đêm, vô ý đè lên người ta. “Xin lỗi sư muội, ta không thấy gì cả.” Ngày thứ hai, khi huynh ấy đang tắm, kéo ta ngã vào thùng nước. “Xin lỗi sư muội, chân tay ta chẳng còn sức.” Ngày thứ ba, huynh ấy bị tên hái hoa tặc hạ xuân dược liều lượng cực mạnh. “Xin lỗi sư muội, muội cứ đi đi! Cứ để ta khí huyết đảo lưu mà chết.”
Bạn Gái Tôi Bị Bắt Làm Sính Lễ Tôi đưa bạn gái về vùng núi quê nhà để dự đám cưới của em họ. Em họ nói rằng thiếu phù dâu, nên nhờ bạn gái tôi tham gia cho đủ số lượng. Ngày cưới, em họ dẫn bạn gái tôi đi đón dâu xong, nhưng không quay lại. Khi tôi cuống cuồng chạy đến nhà cô dâu, thì phát hiện bạn gái mình quần áo xộc xệch, đã bị em trai của cô dâu – người bị bệnh bại liệt – xâm hại. Gia đình cô dâu còn ngang nhiên nói: “Dù sao con gái cũng đã không còn trinh trắng rồi, ở lại làng đừng quay về nữa, gả cho con trai tôi, vừa hay thân lại càng thêm thân.” Tôi lúc đó mới biết, để kết hôn em họ đã thỏa thuận với gia đình cô dâu để đổi dâu. Họ đã coi bạn gái tôi như một phần của sính lễ! Tôi giận dữ tột cùng, lập tức muốn báo cảnh sát. Nhưng bị bố mẹ cô dâu cùng dân làng hợp sức đánh chết, vứt xác nơi hoang dã, bị chó hoang ăn thịt. Bạn gái tôi bị nhốt trong làng, chịu đủ mọi tra tấn, trở thành công cụ sinh sản. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi sống lại vào ngày vừa trở về làng quê. Em họ đang nhìn tôi với vẻ mặt nịnh bợ: “Anh, cho em mượn chị dâu làm phù dâu được không?”
Tuế Tuế Lương Thần Niên Niên Hâm Ta là nữ nhân tôn quý nhất, giàu có nhất khắp Đại Lương, được Hoàng đế đích thân phong làm Linh Dục Quận chúa, cũng là Thái tử phi tương lai. Thế nhưng, ngay trước đêm đại hôn, Thái tử vì nô tỳ Lâm Dung Vi mà muốn từ hôn với ta. Hắn cho rằng ta được phong làm Quận chúa chỉ vì hắn. Nhưng hắn không hề biết rằng, chỉ có vị Hoàng tử được ta chọn mới có thể trở thành Thái tử.
Tình Yêu Dưới Ánh Mặt Trời Lúc biết bạn trai là thái tử gia trong giới Bắc Kinh, tôi đã mang thai đứa con của anh. Tin anh đính hôn với cô gái môn đăng hộ đối leo lên hot search. Tôi xé giấy khám thai, để lại mảnh giấy: [Không chỉ giả nghèo lừa tôi còn định để tôi làm tiểu tam! Chia tay đi, đồ cặn bã!] Ba ngày sau, tôi nằm tắm nắng trên một hòn đảo nhỏ ở Nam Thái Bình Dương. Một đôi tay xoa bụng tôi. Người đàn ông cắn tai tôi nói: “Bảo bảo, ôm bụng bỏ chạy vui không?”
Tình Yêu Không Tha Thứ Tình cờ nghe thấy âm thanh ái muội phát ra từ phòng vị hôn phu.“Anh, anh chỉ yêu em thôi, đúng không?”Thẩm Tuấn thở dốc, giọng đầy kìm nén.“Anh chỉ yêu em. Đợi cô ta sinh con xong, anh sẽ xử lý cô ta.”Giọng cô gái dịu dàng nhưng nguy hiểm đến rợn người.“Anh à, hãy ở lại địa ngục với em mãi mãi đi.”Thì ra, hắn đã sớm lén lút qua lại với cô em gái nuôi ít nói, trầm lặng suốt nhiều năm.Hắn chìm đắm trong thứ tình cảm bệnh hoạn, sai trái đó, không cách nào thoát ra được.Tôi khẽ nhếch môi, lặng lẽ quay đi.Bọn họ muốn ôm nhau trong bóng tối? Tôi sẽ khiến Thẩm Tuấn phải nhìn thấy ánh sáng.Nếu hắn từng thật sự được yêu thương, từng trải qua tình thân, tình bạn, tình yêu đúng nghĩa, từng nhìn thấy thế giới rộng lớn ngoài kia…Liệu hắn còn có thể chấp nhận sống mãi trong góc tối ẩm mốc ấy không?Tôi rất mong chờ.
Kết Hôn Với Chú Nhỏ Cấm Dục Sau khi kết hôn với người chú nhỏ cấm dục, anh luôn xem tôi như em gái mà chăm sóc. Nhưng tôi thì thầm yêu anh. Vì để kích động anh, tôi đã chơi trò chuyền bánh quy trong phòng bao. Tôi cắn một đầu của thanh socola rồi chuyền sang cho cậu trai đối diện. Đúng lúc cậu chàng chuẩn bị cắn vào đầu bên kia của thanh socola, chú nhỏ với vẻ mặt âm u cắt ngang. Anh nhét tôi vào xe: “Muốn chơi đúng không?” “Về nhà, chú sẽ chơi với em cho đã.”
Hướng Tới Tình Yêu Và Tự Do Tôi là thiên kim thật trong tiểu thuyết thiên kim thật giả, sau khi thân phận lộ ra ánh sáng, tôi không nhận được sự yêu mến của ai nhưng lại nhận được vô số sự căm ghét. Sau khi được sống lại, tôi không quan tâm gì nữa, ném kết quả chẩn đoán của bệnh viện đi, lấy một ít tiền tiết kiệm và bắt đầu phát sóng trực tiếp hành trình cuối cùng của cuộc đời mình. Những người thân trong gia đình vốn ghét tôi đến tận xương tủy đột nhiên đ//iên cuồng muốn tìm tôi và cứu tôi. Ba mẹ ruột của tôi mắt đỏ hoe nhưng không dám bước lại gần tôi một bước. Họ nhìn tôi leo lên vách đá và ngồi bấp bênh trên xích đu, khóc lóc nói rằng họ đã sai. Ông anh trai rẻ tiền cầm con gấu bông khi còn bé, khóc đến run tay, bà chị gái đ//ộc á//c c//ắt đi mái tóc dài của mình, tự tay làm thành tóc giả đưa cho tôi, cầu xin tôi nhận lấy, cầu xin tôi để chị ta bù đắp. Thiên kim giả quỳ gối trước giường bệnh của tôi, trong mắt đầy hận ý nhưng không dám biểu lộ ra, luôn miệng nói: “Chị ơi, em xin lỗi.”
Từ Trân Quý Đến Lãng Quên Tiêu Cảnh từng coi ta như trân bảo. Hắn vì ta mà không ngại làm phiền huynh đệ: “Huynh đệ tốt, giúp ta chăm sóc tốt cho đệ muội tương lai của ngươi.” Sau khi diệt phỉ rơi xuống vực mất trí nhớ, hắn lại quên mất ta, nhất quyết muốn cưới cô nương trong thôn đã cứu hắn. Hắn hại ta biến thành trò cười. Còn buông lời cay nghiệt trước mặt mọi người: “Ta tuyệt đối sẽ không thích loại nữ tử cao ngạo kiêu căng như ngươi, trước kia có lẽ chỉ thấy ngươi xinh đẹp, theo đuổi để chơi đùa mà thôi.” Hắn sẽ không nhớ, ta đã đồng ý lời cầu hôn của hắn. Ta bình tĩnh cười cười, gả cho người khác. Đợi đến khi hắn khôi phục trí nhớ, mắt đỏ hoe tìm đến, huynh đệ tốt của hắn đang ôm ta vào lòng. Nam nhân dùng bàn tay to nhẹ nhàng vuốt ve vùng bụng đang nhô lên của ta, nhàn nhạt nhướng mắt: “Đến bái kiến tẩu tẩu của ngươi đi, hy vọng chúng ta vẫn là huynh đệ…” *Đệ muội: em dâu
Cảm Ơn Vì Đã Bỏ Rơi Tôi Chồng tôi từng bị mối tình đầu bỏ rơi, cô ta chọn theo đuổi tên học bá giàu có và quyền lực.Nhiều năm sau—Người yêu cũ của anh ta đang lâm vào một cuộc ly hôn rắc rối, cần nhờ đến luật sư.Trùng hợp thay, chồng tôi lại chính là một luật sư.Khi anh ấy một lần nữa quay về bên “ánh trăng sáng”, tôi chọn cách từ bỏ.Thì ra, có những người đã ngu ngốc thì chẳng ai có thể ngăn cản nổi.
Cái Giá Của Kẻ Bội Bạc Bạch nguyệt quang của Giang Dự bị phát hiện nhiễm H.I.V tại bệnh viện của tôi. Tôi đã phá vỡ nguyên tắc nghề y để nói cho anh ta biết.Thế nhưng anh ta lại cho rằng tôi đang bịa chuyện, không chỉ vu khống tôi hại ch bệnh nhân, khiến tôi bị kết án, mà sau đó còn lén bỏ thu//ốc ph//á th//ai vào sữa tôi uống.Thai đã được tám tuần, tôi xuất huyết nghiêm trọng.Tôi cầu xin anh ta giúp đỡ, nhưng anh ta chỉ lạnh lùng đá tôi một cái:“Cuối cùng cũng không còn ai cản tôi và Tiểu Tuyết ở bên nhau nữa.”Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở về đúng ngày mà bạch nguyệt quang của anh ta bị phát hiện nhiễm H.I.V.Lần này, tôi không những không nói cho anh ta biết, mà còn chủ động chia tay.Dù sao thì anh ta yêu cô ta đến thế, tôi cũng nên giúp họ thành toàn.
Minh Nguyệt Nhược Định Ta ngồi bên cầu Trấn Giang, bị một đám gà, vịt, ngỗng bao vây. Chúng đều bị trói dây cỏ quanh cổ, còn ta, trên đầu cũng cài một cây trâm cỏ. Ta và bọn chúng chẳng khác gì nhau, đều là hàng hóa chờ người đến mua. Một kẻ tóc bóng mượt, tai to, khoác trường bào, bên ngoài mặc gi-lê, từng bước chậm rãi tiến lại gần. Hắn đưa đôi mắt gian tà quét từ trên xuống dưới, cất giọng hỏi: “Nha đầu này bao nhiêu tiền?” “Hai đồng bạc.” Bà nội ta đáp. Có lẽ thấy ta gầy gò ốm yếu, chẳng đáng giá, hắn bĩu môi rồi cất bước bỏ đi. Một lát sau, một nam nhân trung niên vóc người gầy guộc, khoác áo sơ mi trắng, bên ngoài là áo gi-lê kiểu Tây, vội vàng chạy tới, hơi thở đứt quãng: “…Vị cô nương này… bát tự có thể báo cho ta biết không?”
Tuyển Con Dâu Lương Cao Gia tộc Cố thị, dòng dõi độc đinh suốt tám đời và là nhà giàu nhất, vừa công bố một thông báo tuyển dụng: “Tuyển con dâu với giá cao. Sinh con trai thưởng ba ngàn vạn. Sinh con gái thưởng hai ngàn vạn. Cô chỉ cần sinh, nhà họ Cố lo được!” Trong lòng tôi mừng rỡ như điên, cơ hội phát tài đến rồi! Lần đầu sinh ba đứa con trai, phu nhân nhà họ Cố mở tiệc khắp thành, cười đến mức không thấy cả mắt. Lần hai sinh bốn đứa, hai trai hai gái, phu nhân nhà họ Cố mỉm cười dịu dàng, quan tâm chu đáo. Đến lần ba, lại là ba đứa con trai nữa, phu nhân nhà họ Cố không cười nổi nữa rồi. Từ đó, hễ gặp ai là bà ấy than: “Sao tôi còn chưa chết vậy trời!”
Người Biết Xuân Về Ta dây dưa với Tạ Diễn Hạc suốt mười hai năm, hắn vẫn chẳng hề thích ta. Ngày thành thân, kiệu hoa gặp sự cố, ta bị rước nhầm vào Vĩnh Xương hầu phủ. Nghe đồn, tiểu hầu gia mệnh mang sát khí, khắc cha mẹ, lại là kẻ bệnh tật sắp ch.t. Tạ Diễn Hạc lông mày sắc bén, ánh mắt lạnh lùng, như trút được gánh nặng. “Đã gả nhầm rồi thì đừng dây dưa nữa. Nếu sau này ngươi thành quả phụ, ta có thể nạp ngươi vào phủ.” Ta chỉ “ừm” một tiếng, xoay người rời đi. Hắn không biết, ta trời sinh mệnh cẩm lý. Ai càng xui xẻo, ta càng vượng người đó. Thiếu ta, Tạ Diễn Hạc e rằng sẽ xui tận mạng.
Tôi Không Phải Là Á Quân Một đứa suốt đời chỉ đứng nhì toàn khối như tôi đột nhiên được hệ thống trao cho cơ hội trao đổi một lần duy nhất. Trên màn hình ảo trước mắt tôi, những dòng bình luận cuồn cuộn trôi qua: 【Xong rồi, xong rồi, nữ phụ độc ác lại ghen tỵ với thành tích hạng nhất của nữ chính, chắc chắn sẽ dùng hệ thống để tráo điểm thi đại học của cô ấy!】 【May mà nữ chính có thể nghe được đối thoại giữa nữ phụ và hệ thống, nên mới quyết định bỏ mặc tất cả, tận hưởng thanh xuân, ngày thi thì ngủ từ đầu đến cuối luôn!】 【Nữ phụ có tính toán thế nào cũng vô ích! Cuối cùng chẳng đổi được gì ngoài con số 0! Nữ chính nhà ta thì một phát donate nguyên cái tòa nhà cho Harvard! Đỉnh quá trời luôn!】 Nữ phụ độc ác? Là… tôi sao? Nhưng — Ai nói tôi muốn đổi điểm thi của nữ chính? Thứ tôi muốn đổi, là một thứ còn quý giá hơn nhiều.
Người Mẹ Bị Phản Bội Sau khi trọng sinh, tôi lập tức gọi mẹ chồng trọng nam khinh nữ đến thành phố chăm sóc con gái giúp mình. Kiếp trước, con gái tôi muốn ăn bánh kem xoài, nhưng vừa cắn một miếng, khắp người con bé nổi đầy phát ban đỏ, thở dốc không ngừng. Chồng tôi chỉ vào mặt tôi, mắng chửi thậm tệ: “Không ngờ cô lại độc ác đến thế, ngay cả con gái ruột của mình cũng ra tay được!” Sau đó, khi tôi dẫn con đi dạo trung tâm thương mại, con bé đột nhiên ôm chân tôi khóc lóc: “Mẹ đừng bán con, con còn chút tiền lì xì, mẹ lấy đi mua ma túy đi.” Tôi bị người qua đường xúc động đẩy xuống thang cuốn, ngã chết tại chỗ. Nhưng đến chết tôi vẫn không hiểu, tại sao con gái tôi lại đối xử với tôi như vậy. Lần nữa mở mắt, tôi quay trở về đúng ngày mua bánh kem xoài.
Nhật Ký Dưới Âm Phủ Sau khi tôi qua đời, gia đình đã đốt cho tôi một con trâu giấy. Một thời gian sau, tôi phải chăn trâu hằng ngày, tiều tụy đến không chịu nổi. Vì vậy, tôi đành báo mộng cho mẹ: “Con ngày nào cũng phải đi cắt cỏ chăn trâu, rất mệt mỏi.” Không lâu sau, gia đình lại đốt cho tôi một người hầu, nhưng bọn họ đốt quá vội vàng, quên vẽ thêm mắt và tai cho cậu ta. Tôi liền báo mộng cho ba: “Ba, hai người đốt là cái thứ đồ chơi gì vậy? Đã mù lại còn điếc, suốt ngày mò mẫm ra ngoài, con chăn trâu về còn phải đi tìm cậu ta.” Ngày hôm sau, gia đình lại đốt thêm một người hầu khác, lần này thì nhớ vẽ thêm mắt và tai, nhưng lại gãy một cái chân. Tôi lại phải báo mộng cho em trai: “Mấy người có thể để cho chị sống yên ổn được không? Trước chỉ cần chăn trâu, tìm thằng mù là xong, giờ con còn phải cõng thằng què đi khám bệnh, không đi là cậu ta kêu đau.” Mấy ngày sau, gia đình lại đốt cho tôi một đôi nam nữ nhỏ, kèm theo thư bảo rằng cặp đôi này sẽ chăm sóc cho tôi. Tôi thật không chịu nổi nữa, đôi này thì không có vấn đề gì, nhưng suốt ngày bận yêu đương, chẳng làm gì cả, cuối cùng lại để tôi nấu cơm cho chúng. Sáng nào tôi cũng phải nấu xong bữa sáng, ăn xong lại cõng tên què đi khám bệnh, về lại đi chăn trâu, chăn xong trời tối, còn phải đi khắp làng tìm tên điếc. Ông trời ơi, chết rồi mà không cho tôi được vài ngày yên ổn sao?