Tình Cảm

Hủ Thảo Vi Huỳnh Lương Phong Chí

Hủ Thảo Vi Huỳnh Lương Phong Chí Tin tức về việc Hứa Phi Mặc sắp nhậm chức tại Túc Châu đã được thông báo cho tất cả mọi người. Chỉ riêng ta, vị hôn thê của hắn, là bị giấu kín. Vì hắn chê ta ngốc nghếch, chê ta lúc nào cũng bám lấy hắn. “Lần thăng chức này, may nhờ tiền bối Từ ở Khúc Châu tiến cử, nhất định phải đến tận nơi để cảm ơn.” “Chúc Tiểu Huỳnh? Không cần nói với nàng ta. Nàng ta như một con chó ấy, ngửi thấy mùi sẽ tự mò đến Túc Châu thôi.” Ta vô tình nghe được câu nói ấy, rồi hớn hở quay về thu dọn chiếc túi nhỏ của mình. Trước đây đều là hắn bỏ rơi ta, lần này ta sẽ đến Túc Châu trước chờ hắn. Đợi Hứa Phi Mặc đến nơi, nhìn thấy Chúc Tiểu Huỳnh thông minh thế này, chắc chắn sẽ sững sờ cho xem. Nhưng đến ngày hôm sau, khi người lái thuyền hỏi ta đi đâu, ta gãi đầu, không nhớ rõ nữa. Túc Châu? Khúc Châu? Hay là Tô Châu? Người lái thuyền mất kiên nhẫn, ngoáy tai, định đẩy ta ra. Sợ ông ấy mắng mình như Hứa Phi Mặc, ta vội vàng dúi tiền vào tay ông, gật đầu lấy lòng: “Khúc Châu, là muốn đến Khúc Châu!”

Mộng Độ Xuân Tiêu

Mộng Độ Xuân Tiêu Lần thứ ba cha mẹ tìm đến, ra lệnh cho ta thay đệ đệ trả nợ cờ bạc. Ta chỉ ném nhẹ một thanh đoản đao xuống đất, lạnh nhạt nói: “Được thôi, một ngón tay đổi lấy một ngàn lượng.” Cũng như bao lần trước, họ giận dữ định lao lên đánh ta, nhưng bị thị vệ cạnh bên túm gáy, ép quỳ xuống. Ta khẽ nhướng mày, thị vệ liền tận tâm dạy họ cúi đầu hành lễ: “Nói theo – Tham kiến Quý phi nương nương.”

Cố Nhân Tâm

Cố Nhân Tâm Năm thứ ba làm hoàng hậu, cuối cùng ta cũng chết tâm. Phu quân phong ta làm hậu, nhưng đêm đêm lại nghỉ tại cung của quý phi. Con ta ở ngay dưới gối, nhưng lại mong mẹ mình là người khác. Một liều thuốc giả chết, ta thành toàn cho bọn họ. Sau này gặp lại trên phố, cha con họ đều đỏ hoe mắt: “Cùng trẫm trở về, ngươi vẫn là hoàng hậu của trẫm.” “Mẫu thân không cần nhi tử nữa sao!” “Kẻ lừa đảo từ đâu tới?” Ta ôm chặt hài tử trong tay, nhìn họ bằng ánh mắt xa lạ: “Ta chưa từng sinh hai đứa bé?!”

Thập Lục Nương

Thập Lục Nương Khi ta được gả cho Nguỵ Chiêu làm chính thê, cả kinh thành đều cười nhạo. Đại thiếu gia nhà họ Nguỵ, người từng kiêu ngạo không ai bằng, giờ đây như chim phượng hoàng sa cơ chẳng bằng gà, cuối cùng lại lấy một nha hoàn chuyên nhóm lửa, nấu cơm làm vợ. Sau này, khi Nguỵ Chiêu công thành danh toại, các tiểu thư quý tộc muốn gả cho chàng còn nhiều hơn cá vượt sông. Ta hẹn một bà mai nổi tiếng ở kinh thành, định chọn cho chàng hai quý thiếp. Nhưng cuối cùng, ta lại bị Nguỵ Chiêu, người lẽ ra đang làm việc ở Dương Châu, chặn ngay trước cửa nhà. Chàng với phong trần mệt mỏi, giận đến mức cả người run rẩy. “Hôm nay nàng dám bước chân ra khỏi cửa này thử xem?”

Chị Em Tốt Đồng Lòng

Chị Em Tốt Đồng Lòng Tôi cùng bạn thân sau khi xuyên không đã mạo danh thành y phi và tài nữ. Tôi là y phi, học online đã được ba năm, chẩn đoán bệnh đều dựa vào sách giáo khoa. Cô ấy là tài nữ, nhưng tổng văn chỉ được 180. Hết lần này tới lần khác hai chúng tôi lại gặp phải một vương gia bệnh tật và một Hầu gia văn võ song toàn. Cô ấy: “Thơ Đường, từ Tống đã thuộc hết rồi, ngày mai sẽ học thêm lời bài hát “Bất đắc dĩ phải yêu?” Tôi: “Hôm qua tớ chẩn đoán ra bệnh nhân kia có hỉ mạch…” Chúng tôi im lặng, ý thức được nếu ở lại lâu hơn nữa sẽ bị lộ tẩy cả đôi. Thế là nhất trí, trực tiếp bỏ trốn. Kết quả trên đường cô ấy bị Hầu gia bắt được: “Cô ấy không phải nói là bất đắc dĩ phải yêu sao?” Tôi quay đầu định bỏ cô ấy lại mà chạy. Nhưng lại thấy vương gia ma bệnh ở đằng sau chặn đường: “Thuốc dưỡng thai của bổn vương, phu nhân sắc thế nào rồi?”

Gặp Được Cứu Tinh

Gặp Được Cứu Tinh Trước ngày tuyển phi vào Đông Cung, ta bị người hạ độc, giữa cơn mê loạn, lạc vào hẻm tối, mất sạch trinh tiết trong tay thị vệ Đoạn Minh. Khi ấy, ta ngỡ hắn là ân nhân cứu mạng, đành thuận theo số phận, chấp nhận gả vào Đoạn gia. Sau khi thành thân, hắn một bước lên mây, vinh hoa quyền thế đều nhờ ta dốc lòng phò trợ. Đến ngày hắn được phong làm Đại tướng quân, lại có ba tên ăn mày kéo đến phủ, ngông cuồng gào lớn: “Chúng ta mới là tình lang mà tướng quân phu nhân vụng trộm trước ngày xuất giá!” Ta nổi giận, yêu cầu hắn đuổi đi. Nhưng Đoạn Minh chỉ nở nụ cười tàn nhẫn: “Kẻ làm nhục ngươi trong hẻm năm đó là bọn chúng, không phải ta.” “Ta chẳng qua là nhặt được cái xác sống, không ngờ lại đổi lấy phú quý cả đời.” Chân tướng phơi bày, ta giận đến đỏ mắt, rút trâm cài tóc lao tới muốn giết hắn. Nào ngờ lại bị chính tay hắn đẩy xuống đài cao. Trong cơn đau xé thịt, ta thấy bọn ăn mày lao tới, vây quanh như lũ chó đói. Còn hắn – người từng gọi ta là thê tử – lại ôm tiểu thanh mai, lạnh lùng đứng nhìn. Ta chết không nhắm mắt. Nhưng trời cao có mắt, cho ta sống lại lần nữa – đúng đêm bị hạ dược năm đó. Lúc này đây, ta đang đứng trong ngõ nhỏ, cả người nóng rực như thiêu như đốt…

Dê Nướng

Dê Nướng Cha ta là một đầu bếp nổi danh khắp mười dặm tám hương, món dê nướng nguyên con của ông có lớp da giòn tan, thịt mềm mọng, khiến ai nấy đều thèm thuồng. Ái thiếp của Nhiếp Chính vương nghe danh, bèn triệu cha ta đến phủ nấu ăn, đích thân yêu cầu món dê nướng nguyên con này. Cha ta đi, nhưng khi bị người ta ném trả về từ cửa sau của Vương phủ, toàn thân ông đã bị lửa thiêu cháy đến mức da thịt nát bấy. Thì ra, ái thiếp ấy bất chợt nảy ra ý muốn thưởng thức món dê nướng… không có mùi thịt dê. Khi mẹ ta biết chuyện, nàng không rơi lấy một giọt nước mắt. Nhưng ba tháng sau, nàng đứng trước cửa Vương phủ, dựng một cái nồi lớn, bắt đầu bán thịt dê.

Bạn Trai Muốn Đi Chăm Sóc Người Yêu Cũ

Bạn Trai Muốn Đi Chăm Sóc Người Yêu Cũ Trước ngày cưới, bạn trai nói với tôi rằng mẹ anh ấy bị ốm, bảo tôi cùng anh về chăm sóc bà. Tôi không hề do dự, lập tức lên xe. Nhưng khi xe đang chạy trên cao tốc, anh ta bỗng nhận được một cuộc gọi từ người yêu cũ. Anh ta nhíu mày, vẻ mặt đầy đau khổ: “Tinh thần của Thanh Thanh không ổn lắm, anh phải đến an ủi cô ấy. Em xuống xe đi, mẹ giao cho em chăm sóc, coi như tập làm quen với thân phận con dâu trước.” Cứ thế, anh ta ném tôi lại bên lề đường. Nhưng lạ thay, tôi không hề tức giận. Dù sao, ngay cả mẹ ruột của mình anh ta còn chẳng màng, chỉ để chạy đến bên người yêu cũ. Là một “người yêu cũ tiếp theo”, tôi còn có tư cách gì để trách cứ đây?

Người Mẹ Bị Phản Bội

Người Mẹ Bị Phản Bội Sau khi trọng sinh, tôi lập tức gọi mẹ chồng trọng nam khinh nữ đến thành phố chăm sóc con gái giúp mình. Kiếp trước, con gái tôi muốn ăn bánh kem xoài, nhưng vừa cắn một miếng, khắp người con bé nổi đầy phát ban đỏ, thở dốc không ngừng. Chồng tôi chỉ vào mặt tôi, mắng chửi thậm tệ: “Không ngờ cô lại độc ác đến thế, ngay cả con gái ruột của mình cũng ra tay được!” Sau đó, khi tôi dẫn con đi dạo trung tâm thương mại, con bé đột nhiên ôm chân tôi khóc lóc: “Mẹ đừng bán con, con còn chút tiền lì xì, mẹ lấy đi mua ma túy đi.” Tôi bị người qua đường xúc động đẩy xuống thang cuốn, ngã chết tại chỗ. Nhưng đến chết tôi vẫn không hiểu, tại sao con gái tôi lại đối xử với tôi như vậy. Lần nữa mở mắt, tôi quay trở về đúng ngày mua bánh kem xoài.

Váy Công Chúa Màu Đen

Váy Công Chúa Màu Đen Tôi và Lục Tây Châu là cặp vợ chồng bị giới thượng lưu xem như trò cười nổi tiếng. Anh ta vì Bạch Nguyệt Quang, tức giận đuổi theo tàu cao tốc mà gặp tai nạn, hai chân tàn phế. Tôi thì thầm yêu thanh mai trúc mã Chu Độ suốt 10 năm, vậy mà vẫn không dám thổ lộ. Sau khi kết hôn, ngày nào chúng tôi cũng sống trong oán hận. Tôi châm chọc anh ta: “Đến đứng còn không nổi, còn muốn học người ta theo đuổi vợ à?” Anh ta lạnh lùng mỉa mai: “Ai như có người kia, ngay cả tỏ tình cũng không dám.” Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về thời trung học. Lần này, tôi lấy hết dũng khí, chuẩn bị tỏ tình với thanh mai trúc mã. Tối hôm ấy, cậu thiếu niên đôi chân lành lặn lại đỏ mắt, ép tôi vào tường: “Thật sự muốn ở bên cậu ta à? Vậy coi như tôi đã chết rồi sao?”

Xuân Vãn Lâu

Xuân Vãn Lâu “Ngươi sợ ta sao?” Trong căn phòng u ám, ánh sáng duy nhất đến từ ngọn nến chập chờn. Ta quỳ rạp dưới đất, nhưng cằm lại bị ép ngẩng lên, cả người chìm vào đôi mắt đen sâu thẳm. “Công… công tử tha mạng.” Ta gượng cười, cố gắng làm ra vẻ ngoan ngoãn. Lời vừa dứt, nam nhân trước mắt đã bật cười, trong ánh mắt phảng phất một tia nhu hòa giả dối. “Khi ở Vạn Xuân Lâu nói đến chuyện ân ái với ta, nào có thấy ngươi sợ hãi.” Giọng nam trầm thấp, quyến rũ như hơi nước bốc lên, nhưng đầu óc ta lại càng thêm tỉnh táo. Bỗng chốc, khuôn mặt với đường nét rõ ràng tiến sát lại, khóe miệng lộ vẻ trêu chọc, “Nào, gọi một tiếng phu quân nghe thử.”

Cảm Ơn Vì Đã Chọn Em

Cảm Ơn Vì Đã Chọn Em Kết quả thi đại học đã có, tôi được 715 điểm. Mở trang web đăng ký nguyện vọng, tôi đang định điền vào Đại học Thanh Hoa hoặc Bắc Đại. Đột nhiên, trước mắt tôi hiện lên từng dòng chữ: 【Con gái đừng nộp đơn vào Thanh Bắc, con sẽ rất thảm đó】 【Tuyệt đối đừng chọn đại học chính quy, học cao đẳng mới là lựa chọn đúng】 【Đúng rồi, chọn một trường cao đẳng nghề mà học, cuộc đời con mới lên đến đỉnh cao】 Nhìn những dòng chữ đó, tôi lạnh lùng cười khẩy. Đồ ngu, đầu óc tôi vẫn bình thường, làm sao có thể tin rằng học cao đẳng lại hơn Thanh Bắc? Rõ ràng là mấy dòng phụ đề ác ý định lừa tôi. Sau kỳ thi đại học, tôi đọc không ít truyện phản phụ đề, rất có thể đây là trò của cô bạn cùng bàn học dốt nhưng thích chơi nổi hoa khôi lớp của tôi. Tôi giơ tay đấm bay mấy dòng chữ, rồi kiên quyết điền “Đại học Thanh Bắc” vào bảng nguyện vọng. Quả nhiên, tôi đậu một cách dễ dàng. Không ngờ, đúng như lời những dòng chữ kia cảnh báo cuối cùng tôi chết thảm ở Đại học Thanh Bắc. Ba mẹ không chịu nổi cú sốc, một người phát điên, một người đột tử. Mở mắt lần nữa, vẫn là khoảnh khắc tôi chuẩn bị điền nguyện vọng, và mấy dòng chữ ấy lại hiện ra.

Ẩn Hôn Với Tổng Tài

Ẩn Hôn Với Tổng Tài Tổng tài say mê công việc, không gần nữ sắc.Bao nhiêu năm qua, người duy nhất ở bên cạnh anh ấy luôn là thư ký Lâm.Toàn bộ công ty đều chèo couple này, thậm chí còn thường xuyên tranh cãi xem ai là “top”, ai là “bot”.Đúng lúc hôm đó có cuộc họp toàn công ty, tôi đang trốn việc lén viết đam mỹ couple tổng tài – thư ký… lại lỡ tay chia sẻ nhầm màn hình lên màn chiếu giữa hội trường.Tổng tài đen mặt, nghiến răng nhìn tôi:“Anh ở trên hay ở dưới, chẳng lẽ em còn không rõ à, Tang Du?”Tôi cúi gằm mặt, bắt đầu lo cho số phận tối nay của mình.Không vì gì khác, chỉ vì tổng tài chính là người chồng đã kết hôn bí mật với tôi suốt ba năm qua.

Anh Đã Biết Rung Động Rồi Sao?

Anh Đã Biết Rung Động Rồi Sao? Anh bạn thanh mai trúc mã bảo mình đến từ mười năm sau. Tôi bán tín bán nghi hỏi: “Thế sau này tôi làm chị dâu của anh thật hả?” Hắn ngập ngừng một chút, rồi gật đầu. Tôi phấn khích tưởng mình cuối cùng cũng cưa đổ được anh hai nhà hắn. Ai ngờ… Một giây sau, hắn từ tốn nói: “Không phải vợ anh hai… mà là vợ anh cả.”

Sau Lưng Là Ánh Mặt Trời

Sau Lưng Là Ánh Mặt Trời Em gái tôi vừa thi đại học xong, tôi dự định sẽ đưa con bé đi du lịch thư giãn.Bạn trai tôi sau khi biết chuyện liền âm thầm tìm tôi nói:“Sau này em gả vào nhà họ Vương, là người nhà anh. Sao có thể tùy tiện tiêu tiền cho người ngoài được?”Nói xong, anh ta đẩy em gái mình đến trước mặt tôi:“Em hoàn vé máy bay của em gái em đi. Vừa hay em gái anh cũng vừa thi xong, em làm chị dâu, dẫn nó đi chơi thư giãn một chuyến.”Em gái anh ta cũng gật đầu:“Đúng đó chị dâu. Ăn cơm nhà họ Vương mà chân ngoài dài hơn chân trong thì không hay đâu.”Tôi nhìn ba tấm vé đã đặt trước, mặt không đổi sắc mà hoàn lại một tấm.Họ nói không sai.Tôi đâu phải người ngốc.Vì sao tôi phải chăm sóc cho em gái người khác chứ?

Mùa Xuân Hoa Nở

Mùa Xuân Hoa Nở Ta vốn là một nữ đồ tể, bỗng chốc lại trở thành mẹ tiểu thư giả của tướng phủ. Thừa tướng phu nhân cao ngạo quý phái, bịt mũi ném tiểu thư giả trước cửa nhà ta. Ta nghi hoặc: “Ngươi thật sự không cần tiểu nữ oa này nữa sao?” Nàng ta đầy vẻ chán ghét, chỉ mang theo tiểu thư thật rời đi. Ta gật gật đầu, được rồi, bỗng dưng lại có thêm một cục bột nhỏ. Sau đó, mỗi ngày ta giết năm con heo, cục bột nhỏ mỗi ngày ăn hết năm bát cơm. Còn lẽo đẽo đi theo sau ta: “Mẹ, đói đói, cơm cơm!”

Tình Yêu Ràng Buộc

Tình Yêu Ràng Buộc Bạn trai bảo tôi từ bỏ kỳ thi đại học để đi làm kiếm tiền nuôi anh ta học tiếp. Anh ta nói đợi đến khi công thành danh toại, sẽ cho tôi sống cuộc sống như bà hoàng. Tôi lập tức từ chối và thi đỗ vào một trường 985*. *”985″ là cách nói tắt của những trường đại học trọng điểm ở Trung Quốc, tương đương với nhóm đại học hàng đầu. Anh ta mắng tôi là kẻ ăn sẵn, cả đời sẽ không bao giờ có được tình yêu chân thành của đàn ông. Mười năm sau gặp lại, bạn trai cũ bế vợ con trong lòng, cười nhạo tôi cô đơn một mình. Người cộng sự bên cạnh lập tức kéo anh ta lại, nhắc nhở: “Câm miệng, cô ấy là sếp bên phía khách hàng.”

Trò Chơi Ngược Cặn Bã

Trò Chơi Ngược Cặn Bã Ta đã được tái sinh. Kiếp trước, Bạch thị mà ta hết mực cưng chiều đã đẩy ta xuống dòng sông băng giá chết đuối. Cái chết thật oan uổng, thật uất ức, thật không cam lòng. Ta được tái sinh vào thời điểm nàng vừa mới trở thành quả phụ. Nàng khóc lóc tìm ta cầu cứu như kiếp trước: “Biểu ca, ta sợ lắm, chàng ở bên ta được không?” Ta điên rồi mới ở bên nàng. Ả nữ nhân lòng dạ rắn rết. Nàng và lũ con vô tâm của nàng hãy đi chết hết đi. Ta sẽ nuôi dạy con đẻ của mình thật tốt. Cố gắng hết sức để chúng có một tương lai tốt đẹp. Nếu còn hồ đồ thì ta phải tự tát cho mình hai cái! Nhưng, từ miệng con gái nàng, ta đã biết được một sự thật còn kinh khủng hơn

Tình Cổ

Tình Cổ Ta và Giang Duệ Hành là kẻ thù truyền kiếp nhưng lại bị người trong nhà ép buộc đính hôn. Tất cả chỉ vì hai chúng ta đều trúng phải cổ độc, phải dựa vào nhau để giải trừ. Đêm tân hôn, tình cổ đực cái tựa như hổ đói, khó mà kiềm chế. Chúng ta liều mạng chống cự, cuối cùng vẫn dây dưa với nhau. Nghĩ đến việc phải chung chăn gối với kẻ mà mình ghét, ta cố gắng hết sức, định dùng lời lẽ thô tục để giữ vững tỉnh táo. “Tên khốn, đồ lưu manh, đồ vô lại…” Nhưng Giang Duệ Hành lại giữ chặt lấy cánh tay đang vùng vẫy của ta, đè ta xuống giường, gân xanh trên trán nổi lên, giọng nói khàn khàn run rẩy: “Mắng một câu, làm mười lần.”  

Tân Sinh Viên Chỉnh Đốn Phân Biệt Giới Tính Khi Phát Cơm

Tân Sinh Viên Chỉnh Đốn Phân Biệt Giới Tính Khi Phát Cơm Dì ở nhà ăn bắt nạt tôi vì tôi là sinh viên năm nhất. Cơm thì tính tiền nhiều hơn, gắp thức ăn thì tay run đúng chỗ có thịt. Tôi đăng bài lên mạng, kết quả lại bị cô phụ đạo gọi lên văn phòng. Cô ta đắc ý nói: “Xin lỗi đi, không thì tôi bảo cháu trai tôi đuổi học em.” Tôi bật cười, gọi thẳng cho hiệu trưởng: “Chú à, từ khi nào mà một cô phụ đạo lại có quyền đuổi học sinh thế?”