Tình Cảm

Tình Tỷ Muội

Tình Tỷ Muội Cùng là nha hoàn thông phòng, ta và Thúy Liễu đấu nhau suốt nửa đời người. Tranh sủng ái, tranh địa vị, tranh vị trí di nương. Sau này Thúy Liễu sảy thai, không thể sinh nở nữa, ta uống một bát canh phu nhân thưởng, tỉnh dậy thì phát hiện ra mình đang trần truồng dây dưa với mã phu, bị bắt gian tại giường. Tướng quân giận dữ, rút kiếm đâm ta, không ngờ Thúy Liễu lại thay ta đỡ một nhát kiếm. Trước khi chết, lần đầu tiên nàng nắm lấy tay ta: “Ngươi khóc cái gì, xấu chết đi được. Ta đã sớm nói với ngươi rồi, phu nhân tuyệt không phải loại tốt lành gì, ta đã phòng ngừa đủ đường, ngươi vẫn trúng kế của nàng.” Ta và Thúy Liễu cùng chết, người thắng lớn nhất, lại là phu nhân nổi tiếng hiền lành. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày Thúy Liễu mới vào phủ. Phu nhân vẻ mặt khó xử nói với ta: “Thúy Liễu nói nàng thích căn phòng của ngươi, ngươi nhường cho nàng đi.” Ta cười gật đầu: “Được thôi, ta sẽ đi giúp Thúy Liễu tỷ tỷ dọn dẹp!”  

Cố Nhân Tâm

Cố Nhân Tâm Năm thứ ba làm hoàng hậu, cuối cùng ta cũng chết tâm. Phu quân phong ta làm hậu, nhưng đêm đêm lại nghỉ tại cung của quý phi. Con ta ở ngay dưới gối, nhưng lại mong mẹ mình là người khác. Một liều thuốc giả chết, ta thành toàn cho bọn họ. Sau này gặp lại trên phố, cha con họ đều đỏ hoe mắt: “Cùng trẫm trở về, ngươi vẫn là hoàng hậu của trẫm.” “Mẫu thân không cần nhi tử nữa sao!” “Kẻ lừa đảo từ đâu tới?” Ta ôm chặt hài tử trong tay, nhìn họ bằng ánh mắt xa lạ: “Ta chưa từng sinh hai đứa bé?!”

Nữ Đại Phu

Nữ Đại Phu Sau khi mẹ ta chữa khỏi đôi mắt mù lòa cho cha, ông bắt đầu chê bai mẹ. Chê mẹ váy áo thô sơ, chê mẹ sớm bạc đầu, chê đôi tay mẹ thô ráp xấu xí. Khi thấy cha lấy trộm tiền của mẹ đi thanh lâu, ta khóc lóc chạy về nhà mách mẹ. Bà bình tĩnh xoa đầu ta, bảo ta đi thu dọn hành lý. Hôm sau, cha đã ngã từ trên giường xuống, vừa khóc vừa mò mẫm gọi tên mẹ. Còn mẹ lại nắm tay ta, không chút do dự bỏ đi. Cha quên mất, mẹ có khả năng khiến mắt ông sáng trở lại, cũng có khả năng khiến ông mù trở lại.

Không Xứng

Không Xứng  Tống Khải nhỏ hơn tôi năm tuổi, ai cũng biết, tôi là chị gái mà anh ta luôn nâng niu, coi như báu vật. Tôi đã chờ đợi anh ta cầu hôn tôi vào năm ba mươi tuổi. Thế nhưng, tôi lại vô tình thấy được tin nhắn của anh ta: “Cô ta ba mươi tuổi rồi, làm sao có thể xứng với anh chứ?”

Bạn Gái Tôi Bị Bắt Làm Sính Lễ

Bạn Gái Tôi Bị Bắt Làm Sính Lễ Tôi đưa bạn gái về vùng núi quê nhà để dự đám cưới của em họ. Em họ nói rằng thiếu phù dâu, nên nhờ bạn gái tôi tham gia cho đủ số lượng. Ngày cưới, em họ dẫn bạn gái tôi đi đón dâu xong, nhưng không quay lại. Khi tôi cuống cuồng chạy đến nhà cô dâu, thì phát hiện bạn gái mình quần áo xộc xệch, đã bị em trai của cô dâu – người bị bệnh bại liệt – xâm hại. Gia đình cô dâu còn ngang nhiên nói: “Dù sao con gái cũng đã không còn trinh trắng rồi, ở lại làng đừng quay về nữa, gả cho con trai tôi, vừa hay thân lại càng thêm thân.” Tôi lúc đó mới biết, để kết hôn em họ đã thỏa thuận với gia đình cô dâu để đổi dâu. Họ đã coi bạn gái tôi như một phần của sính lễ! Tôi giận dữ tột cùng, lập tức muốn báo cảnh sát. Nhưng bị bố mẹ cô dâu cùng dân làng hợp sức đánh chết, vứt xác nơi hoang dã, bị chó hoang ăn thịt. Bạn gái tôi bị nhốt trong làng, chịu đủ mọi tra tấn, trở thành công cụ sinh sản. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi sống lại vào ngày vừa trở về làng quê. Em họ đang nhìn tôi với vẻ mặt nịnh bợ: “Anh, cho em mượn chị dâu làm phù dâu được không?”

Những Năm Tháng Trồng Dưa Ở Quê Nhà

Những Năm Tháng Trồng Dưa Ở Quê Nhà Sau khi tốt nghiệp mà không tìm được việc làm, tôi trở về quê nhà, tiếp quản 200 mẫu ruộng dưa hấu của gia đình. Nửa đêm, có người gõ cửa: “Ngươi thấy ta giống người hay giống yêu quái?” Tôi mỉm cười: “Tôi thấy anh giống một cộng sự tốt, ngày nào cũng có thể giúp tôi trông dưa.” Về sau, anh vừa lầm bầm mắng chửi vừa giúp tôi canh dưa, đuổi nhím đi.

Mẹ Kế Ác Độc Không Sụp Đổ Nhân Thiết

Mẹ Kế Ác Độc Không Sụp Đổ Nhân Thiết Xuyên thành mẹ kế độc ác, để không sụp đổ hình tượng,Mỗi ngày tôi đều sai con trai lớn bóc tôm, con trai thứ pha trà, con gái út đấm lưng.Cho đến nửa tháng sau, nam chính trở về nhà.Tôi đã chuẩn bị sẵn hành lý, chờ bị đá ra khỏi cửa.Không ngờ, con trai lớn lại nói:“Ba, ba cũng đừng rảnh rỗi nữa, mau vào trải giường cho mẹ đi.”Tôi: ?

Hoàng Thượng Sủng Xuân Hỉ

Hoàng Thượng Sủng Xuân Hỉ Ta là nha hoàn béo của hoa khôi giáo phường. Ngày hoa khôi bỏ trốn, đông gia bắt ta phải làm Hoa nương. Ngày tháng khổ sở, ta lén trèo tường vào ban đêm. Dưới tường có một công tử tuấn tú, thấy ta thì liền chống thuyền, muốn ra khơi. Ta vác hắn lên vai, trèo qua tường, chiếm giường của hắn mà ngủ. Một đêm rầm rầm vang dội, từ đó ta trở thành thị thiếp nhỏ của Thái tử. Sau khi Thái tử đăng cơ làm Hoàng thượng, muốn ta làm nương nương. Ban đêm ta lại lén trèo tường, hắn liền ôm ta vào lòng. “Trẫm đã hứa kiếp này cùng nàng gắn bó, ái phi cớ sao lại trèo tường lần nữa?” Ta nước mắt lưng tròng: “Trong cung đường quá xa, Hoàng thượng quá mạnh bạo, thịt trên người thần thiếp chẳng giữ được.” Hắn liền cười càn rỡ: “Trẫm chính là sói tham ăn!”

Bích Đào Tại Lân Gia

Bích Đào Tại Lân Gia Ta muốn cùng tướng công hòa ly. Bây giờ chàng đã là Thám hoa lang, làm sao có thể nhớ đến thê tử tào khang của mình nữa chứ? Chàng muốn cưới Công chúa, làm phò mã, trở thành rể quý, làm sao chàng có thể nhớ tới một tú nương như ta?

Mẹ Kế Tôi Quá Uy Vũ

Mẹ Kế Tôi Quá Uy Vũ  Nghe đồn mẹ kế của tôi đã “khắc chết” hai người chồng trước và cả bố tôi. Ngay khi bố tôi vừa nhắm mắt, bà ta lập tức cho hỏa táng. Khi tiểu tam và đứa con riêng của bố đến đòi chia tài sản, tất cả đều chế//t lặng. Mẹ kế ngồi trên sofa vắt chân chữ ngũ, vừa cười vừa lật từng tờ tiền: “Phát tài rồi, số tiền này cả đời cũng không tiêu hết.” Tôi núp sau bàn ăn, không dám hé răng nửa lời. Họ hàng xông đến muốn nhận tôi về nuôi, đúng lúc tôi đang phân vân… Bỗng nhiên, một dòng chữ kỳ lạ hiện ra trước mắt: 【Nhanh thế, bắt đầu kịch bản rồi à? Nữ chính sắp bị họ hàng hành hạ, mong đợi quá!】 【Người thân này cực độc ác, sau khi cướp được tiền còn định bán nữ chính vào vùng núi.】 【Sao nào? Khổ tí sau này nam chính sẽ dùng tình yêu bù đắp mà! Gặp được cứu tinh sau nghịch cảnh, đáng yêu quá đi!】 Tôi: ??? Nữ chính nào mà khổ thế này? Giờ ôm chân mẹ kế còn kịp không?

Sau Khi Cô Em Chồng Trẻ Tuổi Bất Ngờ Qua Đời

Sau Khi Cô Em Chồng Trẻ Tuổi Bất Ngờ Qua Đời  Mẹ chồng luôn lén lút làm trò trước phòng của tôi và chồng vào ban đêm. Chồng tôi vốn rất khỏe mạnh lại dần dần không thèm ăn uống gì, rất nhanh đã gầy hẳn đi. Cô bạn thân của tôi làm bà đồng nghe xong, chợt sợ hãi kinh hô: “Cậu mau bảo chồng chuyển nhà đi! Chồng cậu đang bị mượn thọ đó!”

Ba Tôi Là Thái Tử Gia Bắc Kinh

Ba Tôi Là Thái Tử Gia Bắc Kinh Ba tôi bị tên côn đồ đập vỡ đầu, sau đó nhất quyết nói mình là thái tử gia Bắc Kinh, cả làng đều cười nhạo nhà tôi. Không ngờ, mười chiếc Rolls-Royce sang chảnh chạy vào làng. Ảnh đế ôm chặt chân ba tôi khóc lóc: “Anh ơi, cuối cùng em cũng tìm được anh rồi.” Mẹ tôi suýt thì lên cơn đau tim. Cha già phá gia chi tử, mời ảnh đế diễn màn này chắc phải dốc sạch vốn liếng trong nhà? Ai ngờ chớp mắt lại có mười chiếc Bentley chạy vào làng, ảnh hậu ôm chặt mẹ tôi khóc đến mù cả mắt. “Chị ơi, em tìm chị khổ sở quá.” Hai mắt tôi tối sầm. Lần này nhà tôi thật sự muốn táng gia bại sản rồi!

Núi Non Trùng Điệp

Núi Non Trùng Điệp Ta làm chó săn cho Quý phi mười sáu năm, cho đến một ngày, Hoàng thượng đột nhiên khen ngợi ta: “Nha hoàn này của Quý phi, nhìn cũng thật khả ái.” Sau khi Hoàng thượng rời đi, Quý phi dựa vào chiếc ghế dài mềm mại, dùng những ngón tay trắng nõn của nàng, nâng cằm ta lên, mỉm cười ngọt ngào nói: “Tụng Xuân, hay là chúng ta thay một Hoàng đế khác đi?” Ta vô cùng phấn khích, vội lấy con d//ao mà ta đã mài từ lâu từ dưới gối ra. Cuối cùng thì ngày mà ta chờ đợi đã đến rồi!

Gió Lạnh Hậu Cung

Gió Lạnh Hậu Cung Khi ta sinh ra Lục hoàng tử, ta chỉ là một tần phi, không có cách nào nuôi dưỡng hắn bên mình. Nhưng đại nhi tử của ta cứ ba ngày hai lượt chạy về hỏi ta: “Mẫu phi, khi nào người đưa con về ở cùng?” Ta nói rằng phẩm vị không đủ, không thể mang hắnvề. Hắn gật gật đầu, có vẻ đã hiểu: “Vậy con sẽ giúp mẫu phi lung lạc chút chút.” Kết quả, không biết đã lung lạc ra sao—— Chỉ chớp mắt, hắn trở thành Thái tử, còn ta trở thành Hoàng hậu.

Trái Tim Của Tôi

Trái Tim Của Tôi Xe phía sau đã đâm vào tôi. Đầu tôi đẫm máu, thậm chí không thể nhìn rõ người. Lúc đến bệnh viện, bác sĩ hỏi tôi có muốn gọi điện cho người thân không. Tôi cười nhẹ: “Không cần đâu, người đàn ông đang đi cùng người phụ nữ mang thai lên xe cứu thương kia, cùng với đứa trẻ bên cạnh, chính là chồng cùng con trai tôi.”

Mẹ Kế Của Tôi

Mẹ Kế Của Tôi Bố tôi tìm cho tôi một người mẹ kế. Ngày đầu tiên bà ấy vào nhà đã đưa tôi đến bệnh viện. “Bác sĩ, con bé này bị đau dạ dày, phải điều trị thế nào ạ?“ Tôi lại nghe thấy tiếng lòng của bà ấy với hệ thống. “Ký chủ, nữ chính ợ hơi là thiết lập của cô vợ nhỏ, đáng yêu biết bao! “Tôi chỉ biết đây là bệnh, phải chữa thôi.“ Tôi không hiểu cô vợ nhỏ là gì. Cho đến sau này. Tôi gặp được nam chính định mệnh của mình. Anh ta ném cho tôi một tấm thẻ, bá đạo mạnh mẽ. “Làm người phụ nữ của tôi“. Tôi cười khẩy. “Có mấy số không vậy, mà khẩu khí lớn thế?“ “Noãn Noãn, sau này cô ấy sẽ là mẹ mới của con, chăm sóc cuộc sống của con.“ Bố tôi ngồi xổm trước mặt tôi, chỉ tay về phía người phụ nữ sau lưng. Dịu dàng xinh đẹp, giống như tiên nữ tôi thấy trong phim truyền hình. Bà ấy cười vẫy tay với tôi. “Xin chào Noãn Noãn.“ “Hệ thống, cô ấy là nữ chính sao?“ “Đúng vậy ký chủ, nữ chính của truyện cô vợ nhỏ đều rất thiếu tình thương, xin hãy dùng tình yêu nuôi dưỡng bông hoa mỏng manh này, cho đến khi cô ấy ở bên nam chính“ Tôi không biết tại sao mình có thể nghe thấy những âm thanh kỳ lạ. Tôi rụt rè chào mẹ kế, không kìm được mà ợ một cái. Bố tôi cưng chiều xoa mũi tôi. “Noãn Noãn ợ hơi rồi, đáng yêu quá.“ Tôi xấu hổ khoanh tay. Nhưng tôi thấy mẹ kế có vẻ phức tạp. “Mùi này… vừa chua vừa hôi, ông ta khen được sao?“ Tôi lén ngửi thử. Hình như, đúng là hơi khó ngửi thật.

Mỹ Nhân Cổ

Mỹ Nhân Cổ Vì chu cấp cho phu quân đọc sách, ta đã lén lút đến quỷ thị bán cổ trùng. Hôm nay lại có một vị khách kỳ lạ ghé qua, hắn hỏi mua loại cổ trùng khiến nữ nhân không thể mang thai. Mặc dù hắn che kín mặt, nhưng ta vừa nhìn đã nhận ra ngay. Người này, chính là phu quân của ta.

Sửu Nữ

Sửu Nữ Ta là quý nữ kinh thành, cũng là một sửu nữ. Vì xấu xí, chuyện hôn sự của ta vô cùng trắc trở. Những người môn đăng hộ đối thì chê ta, những người dòng dõi thấp thì cha mẹ ta thấy chướng mắt. Mãi đến khi ta mười tám tuổi, cha mẹ thực sự không còn cách nào. Vì thế, họ dùng ơn nghĩa ra đòi báo đáp, ép tân khoa trạng nguyên cưới ta. Đêm tân hôn, trạng nguyên mặt lạnh tanh, quay người bỏ đi. Chưa đầy một tháng đã rước một thiếp thất vào cửa. Ta mới biết, đây là giao dịch giữa hắn và cha mẹ ta. Hắn cưới ta chỉ để nâng cao danh tiếng cho cha mẹ ta, cha mẹ ta thì ngầm cho phép hắn nạp thanh mai của mình làm thiếp. Điều kiện duy nhất là thiếp thất không được có con. Khi chén thuốc tránh thai được đưa đến trước mặt tiểu Thanh Mai, ta đã vươn tay hất đổ nó. Giọng vẫn thản nhiên như thường: “Đủ rồi.”

Vương Phi Bị Ruồng Bỏ

Vương Phi Bị Ruồng Bỏ Tướng quân xuất chinh trở về, còn mang theo một nữ tử đang mang thai. Từ khi trở về, hắn không thèm nhìn ta lấy một cái, cùng nàng ta cười nói vui vẻ như keo như sơn, còn hứa sẽ cưới nàng ta làm bình thê. Ta đã hy sinh nhiều như vậy, hắn lại chẳng màng đến tôn nghiêm của ta, vì một tiểu thiếp mà hoàn toàn làm tổn thương ta. Nếu đã như vậy, ta cũng chẳng còn gì để luyến tiếc nữa, chi bằng viết một tờ hưu thư để cắt dứt sạch sẽ. Minh Vương: “Tướng quân chớ có đi quá giới hạn, người bị ruồng bỏ trong miệng của ngươi, hiện giờ đã là Vương phi của bổn vương.”

Nơi Ta Thuộc Về

Nơi Ta Thuộc Về Phu quân của ta là thế tử yếu đuối của Hầu phủ, còn ta là đích nữ kiêu hùng của tướng môn. Để bảo vệ hắn, ta đạp lên tiểu nhân, trừng phạt kẻ vô lại, trở thành người đàn bà đanh đá nổi danh khắp kinh thành. Mọi người đều tránh ta như tránh tà nhưng hắn lại nói. “A Doanh, nàng phải bảo vệ ta cả đời.” Ta tưởng hắn yếu đuối không tự lo được nên cam tâm tình nguyện. Cho đến khi ta và trưởng công chúa cùng gặp nạn. Hắn giương cung, lạnh lùng bắn một mũi tên xuyên thủng đầu tên thích khách rồi ôm trưởng công chúa vào lòng. Lúc đó ta mới hiểu. Hóa ra những năm qua, bệnh tật của hắn đều là giả. Hắn cũng có thể bảo vệ người khác. Chỉ là người đó không phải là ta.