Tình Cảm

Trái Tim Của Tôi

Trái Tim Của Tôi Xe phía sau đã đâm vào tôi. Đầu tôi đẫm máu, thậm chí không thể nhìn rõ người. Lúc đến bệnh viện, bác sĩ hỏi tôi có muốn gọi điện cho người thân không. Tôi cười nhẹ: “Không cần đâu, người đàn ông đang đi cùng người phụ nữ mang thai lên xe cứu thương kia, cùng với đứa trẻ bên cạnh, chính là chồng cùng con trai tôi.”

Tình Yêu Lạc Lối

Tình Yêu Lạc Lối Sau khi tôi mang thai, tối nào chồng tôi cũng ra ngoài chạy bộ. Hôm nay, anh ấy vội vã đi, chỉ đeo mỗi vòng tay mà quên mang theo điện thoại. Vô tình, tôi nhìn thấy vài tin nhắn anh trao đổi với một nữ đồng nghiệp: “Muốn ghé ăn ké không? Tiện thể sà vào em một chút.” “Tối nay chẳng muốn ăn gì, chỉ muốn ăn đậu hủ của anh thôi.” Tối đến, anh ta từng muỗng từng muỗng đút tôi uống canh gà, từng muỗng trôi vào dạ dày khiến tôi buồn nôn. Nếu nhớ không nhầm, vừa mới đây, anh ta còn giới thiệu nữ đồng nghiệp đó cho em trai tôi.

Cổ Nữ Vương Phi

Cổ Nữ Vương Phi Ta là đích nữ của Thừa tướng, một kẻ bị vứt bỏ. Ngày hôm sau khi cứu Thụy Thân Vương, ta bị đón về tướng phủ. Phu phụ Thừa tướng cùng dưỡng nữ quỳ xuống cầu xin ta hãy nhường Thụy Thân Vương cho nàng ta. “Diệu Diệu từ nhỏ đã thích Thụy Thân Vương, không có hắn, nàng sẽ không sống nổi.” Ta tiện tay ném một con cổ trùng, biến Thụy Thân Vương thành một kẻ ngốc. Đến ngày xuất giá, bọn họ lại sai người trói ta nhét lên kiệu hoa, còn Giang Diệu thì khoác tay đích tử của Thượng thư, mỉm cười duyên dáng nhìn ta. “Tỷ tỷ đã cứu Thụy Thân Vương, người nên lấy thân báo đáp chính là tỷ. Đây là một mối lương duyên tốt đẹp, tỷ nhất định phải trân trọng đấy.” Ta nhìn nàng ta một cách đầy hàm ý, khẽ cong khóe môi, hy vọng nàng ta sẽ không hối hận lần thứ hai.

Chúc Ta Bình An

Chúc Ta Bình An Hôm ấy, ta cùng Bùi Phi Mặc từ hôn, liền khởi hành quay về Thanh Châu. Chẳng ai ngờ rằng, người theo đuổi hắn suốt năm năm là ta, mà người đòi từ hôn cũng lại là ta. Hôm qua, hắn sau rượu lỡ lời, ta mới hay biết hắn đã có người trong lòng, Bùi Phi Mặc ngưỡng mộ tài học của nàng ấy đã nhiều năm. Giữa trận đại tuyết ngập trời ở bến nhỏ, ta ung dung trao hôn thư cho Bùi Phi Mặc: “Thật có lỗi với ngài, Bùi đại nhân, đã quấy rầy ngài ngần ấy năm.” “Nhưng ngài cũng thật là, đã có người trong lòng, sao không sớm nói với ta chứ.” Lần sau gặp lại Bùi Phi Mặc, là hai năm sau. Ta theo lệnh nhập cung, vẽ tranh cho các nương nương. “Bùi mỗ ngưỡng mộ tài học của cô nương đã lâu, chuyến này hộ tống cô nương vào kinh…” Ngẩng đầu, hắn bắt gặp ta đang ôm cuộn tranh, thoáng ngẩn người: “… Sao lại là ngươi?” Ngày đông, đường thủy chậm chạp, đèn dầu sáng ấm, trên thuyền chỉ có tiếng yên lặng của hắn và tiếng ấm trà nhỏ lửa, tĩnh mịch đến mức có thể nghe cả tuyết rơi. Ta sợ ngượng ngùng, hà hơi vào tay, cố kiếm chuyện để nói: “Ngài đừng nghĩ lúc từ hôn ta nói nghe thoải mái, thực ra ta đã khóc suốt dọc đường.” “… Vậy còn ngài, Bùi đại nhân, hai năm qua, ngài đã cưới được người trong lòng chưa?”

Chim Trong Lồng

Chim Trong Lồng Ngày thứ hai sau khi ly hôn chia xong tài sản, tôi gặp tai nạn xe và mất trí nhớ. Sau đó, Bùi Tố tìm đến tôi và nói: “Nếu cô không ngày nào cũng phát điên, chuyện tái hôn cũng không phải là không thể.” Tôi cắn muỗng kem, ngẩn người hồi lâu rồi mới lên tiếng: “Không đâu! Tôi… tôi… thật ra chỉ lấy tiền là được rồi.”

Mẹ Kế Của Tôi

Mẹ Kế Của Tôi Bố tôi tìm cho tôi một người mẹ kế. Ngày đầu tiên bà ấy vào nhà đã đưa tôi đến bệnh viện. “Bác sĩ, con bé này bị đau dạ dày, phải điều trị thế nào ạ?“ Tôi lại nghe thấy tiếng lòng của bà ấy với hệ thống. “Ký chủ, nữ chính ợ hơi là thiết lập của cô vợ nhỏ, đáng yêu biết bao! “Tôi chỉ biết đây là bệnh, phải chữa thôi.“ Tôi không hiểu cô vợ nhỏ là gì. Cho đến sau này. Tôi gặp được nam chính định mệnh của mình. Anh ta ném cho tôi một tấm thẻ, bá đạo mạnh mẽ. “Làm người phụ nữ của tôi“. Tôi cười khẩy. “Có mấy số không vậy, mà khẩu khí lớn thế?“ “Noãn Noãn, sau này cô ấy sẽ là mẹ mới của con, chăm sóc cuộc sống của con.“ Bố tôi ngồi xổm trước mặt tôi, chỉ tay về phía người phụ nữ sau lưng. Dịu dàng xinh đẹp, giống như tiên nữ tôi thấy trong phim truyền hình. Bà ấy cười vẫy tay với tôi. “Xin chào Noãn Noãn.“ “Hệ thống, cô ấy là nữ chính sao?“ “Đúng vậy ký chủ, nữ chính của truyện cô vợ nhỏ đều rất thiếu tình thương, xin hãy dùng tình yêu nuôi dưỡng bông hoa mỏng manh này, cho đến khi cô ấy ở bên nam chính“ Tôi không biết tại sao mình có thể nghe thấy những âm thanh kỳ lạ. Tôi rụt rè chào mẹ kế, không kìm được mà ợ một cái. Bố tôi cưng chiều xoa mũi tôi. “Noãn Noãn ợ hơi rồi, đáng yêu quá.“ Tôi xấu hổ khoanh tay. Nhưng tôi thấy mẹ kế có vẻ phức tạp. “Mùi này… vừa chua vừa hôi, ông ta khen được sao?“ Tôi lén ngửi thử. Hình như, đúng là hơi khó ngửi thật.

Lại Gặp Quân

Lại Gặp Quân Đêm bái đường thành thân, nhưng phu quân của ta vẫn chưa về. Ngược lại ta nghe nói Hình bộ thượng thư đương triều liên thủ với nữ bộ khoái giang hồ và phá được một vụ kỳ án. Anh hùng và nữ hiệp đi đâu cũng có đôi có cặp, bọn họ được dân gian tôn sùng và trở thành một câu chuyện tình đẹp được người đời truyền miệng. Có vẻ như ta, một vị hôn thê được mai mối đàng hoàng, vô cùng thừa thãi. Quý tộc Thái Nguyên đều giễu cợt ta vì ta đã đi theo Thiệu Ngọc hỏi han ân cần hắn nhiều năm đến vậy, thế mà ta còn không nhanh bằng Lục bộ kia chỉ mới quen được hắn có hai tháng. Nhưng bọn họ không biết, ngay lúc Thiệu Ngọc liều mạng dùng thân mình để chặn mũi tên cho nữ bộ khoái, ta đã một mình bước qua con đường tuyết phủ kín than lửa nóng hổi, thành công lấy thư từ hôn về. Thiệu Ngọc vẫn nghĩ rằng ta chỉ đang giận dỗi hắn, hắn đang chờ xem khi nào ta sẽ tự tìm tới xuống nước với hắn. Mãi cho đến khi căn bệnh đậu mùa bùng phát khắp nơi trong kinh thành, ta đề xuất lấy thân mình để thử thuốc. Vì việc này nên hắn cảm thấy hơi cảm động, hắn tưởng rằng cuối cùng ta vẫn không nhịn được lo lắng cho hắn. Nhưng ta lại dứt khoát đi vòng qua người Thiệu Ngọc đang dang rộng hai tay đi về phía mình. Ngược lại ta khóc lóc rồi nhào vào trong lòng của tên ám vệ trẻ tuổi ở phía sau hắn: “Thật tốt quá, Thẩm Yến, may mà ngươi không sao!”

Tái Sinh

Tái Sinh Tôi nhìn thấy ảnh họp mặt lớp trong trang cá nhân của chồng tôi. Những người đàn ông khác đều đi cùng vợ, chỉ có anh ta đi một mình. Đứng sát cạnh anh ta là Trần Duyệt Đình, hoa khôi trường hồi trước vừa ly hôn. Họ đứng ở vị trí trung tâm, cười như một đôi vợ chồng hạnh phúc. Dòng chữ đính kèm làm tôi đau nhói: “Chúng tôi đều rất hạnh phúc.” Vì vậy khi anh ta đề cập đến ly hôn, tôi đồng ý ngay lập tức. Ngược lại, chính anh ta lại là người do dự.

Bạn Giường

Bạn Giường Đêm trước hôn lễ, tôi phát hiện ra Hứa Châu và bạn gái cũ của anh ấy vẫn duy trì mối quan hệ kiểu “bạn giường”. Hai người hễ muốn là gọi, gọi xong là gặp. Bất kể xa xôi thế nào, bên kia đều sẽ lập tức chạy đến. Anh em của anh ta hỏi: “Cậu rốt cuộc nghĩ gì vậy? Đã sắp làm đám cưới với Tuyết Trà rồi, còn lằng nhằng không dứt với đàn chị. Nếu không dứt được thì lúc trước chia tay làm gì?” Hứa Châu châm điếu thuốc, giọng khàn khàn: “Giữa tôi với cô ấy, ngoài chuyện đó ra, chẳng hợp nhau điểm nào. Còn tôi và Tuyết Trà thì lại hoàn toàn ngược lại, haizz.” “Yên tâm đi, tôi biết chừng mực. Mỗi lần chúng tôi gặp nhau chỉ là giải quyết nhu cầu, không ôm ấp, không qua đêm, tuyệt đối không ảnh hưởng đến cuộc hôn nhân của tôi và Tuyết Trà.”

Dược Hoàn

Dược Hoàn Cha ta có y thuật cao siêu, thế nhưng ông chẳng bao giờ cứu người, chỉ chuyên tâm điều chế loại dược hoàn khiến nữ nhân tuyệt tự. Chỉ cần uống một viên, từ nay về sau, tuyệt đối không còn khả năng sinh nở. Thêm vào đó, dưỡng vài tháng, thân hình bọn họ sẽ đầy đặn tròn trịa, eo thon, làn da trắng mịn, căng bóng tựa như quả trứng gà vừa bóc vỏ. Một viên dược hoàn nho nhỏ lại có giá trị bằng hai năm thu hoạch của thôn dân. Dẫu là vậy, người đến nhà ta cầu dược vẫn không ngớt, từ lúc xếp hàng đến lúc nhận dược, ít nhất cũng phải đợi nửa năm. Họ mua dược hoàn về, ép nữ nhân trong nhà uống. Chỉ cần uống vào, nữ nhân sẽ trở thành loại hàng mà tú bà thanh lâu ở huyện thành tranh nhau mua về. Ta không hiểu tại sao cha ta, thân là một thầy thuốc, không cứu người mà lại đi điều chế loại dược hoàn hại người như vậy. Về sau, ta dần dần hiểu rõ.

Báo Ứng

Báo Ứng Mùa hè năm nào Cố Chuẩn Niên cũng đi công tác, ngay cả khi tôi sảy thai, anh cũng phải đi. Tôi không kìm được mà lén đi theo anh. Mãi đến giờ tôi mới phát hiện rằng, tháng nào anh ta cũng đi công tác hàng năm, thực ra đều dành để ở bên một người phụ nữ khác và đứa con của họ. Càng buồn cười hơn chính là, trong những chuyến công tác không có thật đó, bố mẹ, bạn bè, đồng nghiệp của anh ta đều giúp anh ta che giấu. Suốt năm năm, tôi tràn đầy hy vọng về đứa con của chúng tôi. Tận tâm vun vén cho gia đình này, để đổi lại được gì?

Quả Báo

Quả Báo Ba năm sau khi tôi chết, công ty của ba mẹ tôi phá sản. Cách để vực dậy lại sản nghiệp tốt nhất bây giờ là liên hôn, lúc này bọn họ mới nhớ tới tôi. Anh trai đến nông thôn tìm tôi, bà ngoại khóc nói: “ Con bé đã ch.ết rồi, sau này cậu đứng tới nữa.” Anh trai không tin cười lạnh: “Đùa gì vậy, tôi ch.ết rồi, nó cũng sẽ không ch.ết.” “Trần Nguyệt Nguyệt, còn không mau cút ra đây cho tao. ” “Ba mẹ đã tìm cho mày một mối hôn sự tốt, con gà đất như mày lập tức sẽ bay lên đầu cành biến thành phượng hoàng.” Bà ngoại tức giận muốn dùng gậy đánh hắn. “Cả nhà các người đều là sói mắt trắng, Nguyệt Nguyệt trên trời có linh nhất định sẽ nguyền rủa các người chết không tử tế.” Anh trai tôi còn muốn phỉ nhổ hai câu, ánh mắt đột nhiên thoáng nhìn thấy di ảnh của tôi trong nhà chính.  

Từ Trân Quý Đến Lãng Quên

Từ Trân Quý Đến Lãng Quên Tiêu Cảnh từng coi ta như trân bảo. Hắn vì ta mà không ngại làm phiền huynh đệ: “Huynh đệ tốt, giúp ta chăm sóc tốt cho đệ muội tương lai của ngươi.” Sau khi diệt phỉ rơi xuống vực mất trí nhớ, hắn lại quên mất ta, nhất quyết muốn cưới cô nương trong thôn đã cứu hắn. Hắn hại ta biến thành trò cười. Còn buông lời cay nghiệt trước mặt mọi người: “Ta tuyệt đối sẽ không thích loại nữ tử cao ngạo kiêu căng như ngươi, trước kia có lẽ chỉ thấy ngươi xinh đẹp, theo đuổi để chơi đùa mà thôi.” Hắn sẽ không nhớ, ta đã đồng ý lời cầu hôn của hắn. Ta bình tĩnh cười cười, gả cho người khác. Đợi đến khi hắn khôi phục trí nhớ, mắt đỏ hoe tìm đến, huynh đệ tốt của hắn đang ôm ta vào lòng. Nam nhân dùng bàn tay to nhẹ nhàng vuốt ve vùng bụng đang nhô lên của ta, nhàn nhạt nhướng mắt: “Đến bái kiến tẩu tẩu của ngươi đi, hy vọng chúng ta vẫn là huynh đệ…” *Đệ muội: em dâu

Trời Sinh Một Cặp

Trời Sinh Một Cặp Khi phủ Trấn Bắc Hầu tìm được ta, ta đang ở hậu viện xay đậu phụ. Họ nói ta vốn là tiểu thư khuê các, từ nhỏ đã có hôn ước với công tử nhà thừa tướng. Nhưng Hầu phủ đã có một tiểu thư rồi. Ta không muốn làm tiểu thư, chỉ muốn làm đậu phụ. “Muội muội, muội có thể nhường hôn ước cho tỷ không?” Tỷ tỷ khóc như mưa, nắm chặt tay áo ta không chịu buông. “Nhường gì chứ, vốn dĩ là của tỷ mà.” Có thể ném đi một củ khoai lang nóng bỏng tay, ta cầu còn không được. Quy củ phủ thừa tướng nghiêm ngặt, dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó. Ai thích thì cứ lấy. Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã 30/150k 60/300k 100/150k, mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Mùa Xuân Thứ 2

Mùa Xuân Thứ 2 Năm thứ hai sau khi công ty niêm yết, Kỳ Hạo đề nghị ly hôn với tôi. Anh ta muốn cho Hạ Đồng một danh phận. Không muốn người phụ nữ tốt nghiệp hải ngoại đó, người đã cùng anh ta thức trắng đêm phấn đấu giúp công ty bước lên tầm cao mới, tiếp tục bị người khác chỉ trỏ. Anh ta nói xin lỗi tôi nói rằng giữa chúng tôi đã không còn tình cảm thì cũng không nên tiếp tục dằn vặt nhau nữa. Tôi không chịu buông tay, dù là vì tình cảm mười năm, hay vì con gái chúng tôi. Cho đến sinh nhật con gái, anh ta nhận được cuộc gọi từ Hạ Đồng rồi vội vàng rời đi để lại mẹ con tôi không may gặp tai nạn xe. Khi tỉnh dậy, tôi chủ động ký vào đơn ly hôn. Bởi vì tôi đã mất trí nhớ, ký ức quay về thời điểm trước khi quen biết anh ta.  

Dạ Quỷ Gõ Cửa

Dạ Quỷ Gõ Cửa Trước khi nhắm mắt, bà nội cầu xin bố đem bà cùng ông nội tách ra chôn:: “Đây là điều các con đã hứa với ta, nhất định không được lừa ta.” Bố tôi mặt ngoài gật đầu như giã tỏi, nhưng sau khi bà nội nhắm mắt, ông vẫn chôn hai người cùng nhau. Tôi tiến lên can ngăn, nhưng lại bị bố tát cho một cái lảo đảo. “Hai vợ chồng sống với nhau mấy chục năm rồi, bà ấy nói chia ra là chia ra được à? Bố tôi còn đang đợi bà ấy xuống dưới hầu hạ đâu.” Ngày hôm sau sau khi chôn cất, gia súc trong nhà chết sạch chỉ sau một đêm. Thầy bói Trần bị mù đến xem thì sắc mặt đại biến: “Quỷ khôi xuất thế, trước giết gia súc, sau giết người thân, người nhà các người định mở nắp quan tài rồi.”

Sau Khi Bị Dựng Chuyện Bôi Nhọ Tại Lễ Đính Hôn

Sau Khi Bị Dựng Chuyện Bôi Nhọ Tại Lễ Đính Hôn Trong lễ đính hôn của chị gái tôi, em trai của chú rể mở miệng nói bậy ngay trước mặt mọi người. “Em vợ còn đẹp hơn cả chị dâu, anh, lần này anh lời to rồi nha!” Tôi lập tức ném đũa, thẳng tay tạt lên mặt hắn ta: “Cái lưỡi và cái bên dưới của anh mọc ngược hả? Há miệng ra toàn là phân!”

Anh Lính Quân Đội

Anh Lính Quân Đội Tôi say rượu, ngồi tàu cao tốc thì đụng ngay một nhóm “anh lính quân đội”. Trong cơn choáng váng, tôi lao tới ôm tay người có vẻ là thủ lĩnh, vừa khóc vừa gào: “Chú ơi, rốt cuộc khi nào nhà nước mới phát người yêu cho cháu vậy ạ?!” Chú ấy thuận miệng chỉ đại một cái: “Trần Hoài, bước ra!”

Đường Cùng Tìm Thấy Lối Thoát

Đường Cùng Tìm Thấy Lối Thoát Mẹ tôi năm nay 43 tuổi, vừa được chẩn đoán mang thai ở tuần thứ 22. Cả nhà rơi vào bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. Chuyện này không quá nghiêm trọng, nhưng mẹ tôi đã bị liệt toàn thân suốt ba năm nay. Từ cổ trở xuống hoàn toàn không có cảm giác.

Hoa Hải Đường Vẫn Như Xưa

Hoa Hải Đường Vẫn Như Xưa Phu quân của ta là Yến Đình Chi đã gây ra một vụ bê bối phong lưu bên ngoài. Đối phương là đích nữ của một quan tứ phẩm tên là Doãn Thanh Nguyệt, đã mang thai ba tháng. Nàng ta nói rằng không cầu xin gì khác, chỉ mong đứa con trong bụng có thể có một danh phận, được ghi vào gia phả Yến gia. Ta và Yến Đình Chi thành hôn đã ba năm, vẫn đắm chìm trong nghiên cứu kim thạch học, chưa từng có thai. Bà mẫu nghe tin đích nữ Doãn gia có thai, muốn nạp nàng ta vào phủ, sinh con trai thì có thể nâng lên làm bình thê. Mà trước đó không lâu, phụ thân ta vì phản đối tân chính mà bị bãi quan lưu đày, mất chức tể tướng. Chỉ trong một đêm, ta từ đệ nhất quý nữ kinh thành được mọi người ngưỡng mộ, trở thành trò cười sau lưng người khác. Bụng của đích nữ Doãn gia ngày một lớn, Yến Đình Chi không thể không đến cầu xin ta, đợi ta đồng ý mới có thể nghênh đón nàng ta vào cửa. “Thư Dư, trong lòng ta từ trước đến nay chỉ có mình nàng, Thanh Nguyệt dù có hài tử cũng không thể vượt qua nàng.” Ta rút ống tay áo dài khỏi tay Yến Đình Chi, không chút kiêng dè nhìn thẳng vào hắn. “Yến Đình Chi, chúng ta hòa li đi.”