Tình Cảm

Tình Tỷ Muội

Tình Tỷ Muội Cùng là nha hoàn thông phòng, ta và Thúy Liễu đấu nhau suốt nửa đời người. Tranh sủng ái, tranh địa vị, tranh vị trí di nương. Sau này Thúy Liễu sảy thai, không thể sinh nở nữa, ta uống một bát canh phu nhân thưởng, tỉnh dậy thì phát hiện ra mình đang trần truồng dây dưa với mã phu, bị bắt gian tại giường. Tướng quân giận dữ, rút kiếm đâm ta, không ngờ Thúy Liễu lại thay ta đỡ một nhát kiếm. Trước khi chết, lần đầu tiên nàng nắm lấy tay ta: “Ngươi khóc cái gì, xấu chết đi được. Ta đã sớm nói với ngươi rồi, phu nhân tuyệt không phải loại tốt lành gì, ta đã phòng ngừa đủ đường, ngươi vẫn trúng kế của nàng.” Ta và Thúy Liễu cùng chết, người thắng lớn nhất, lại là phu nhân nổi tiếng hiền lành. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày Thúy Liễu mới vào phủ. Phu nhân vẻ mặt khó xử nói với ta: “Thúy Liễu nói nàng thích căn phòng của ngươi, ngươi nhường cho nàng đi.” Ta cười gật đầu: “Được thôi, ta sẽ đi giúp Thúy Liễu tỷ tỷ dọn dẹp!”  

Lê Tinh

Lê Tinh Ta nữ cải nam trang vào thư viện đọc sách, không ngờ lại cùng phòng với kẻ ăn chơi khét tiếng nhất kinh thành. Ngày đầu tiên ở chung, ta mới biết hắn mắc chứng mộng du nghiêm trọng và rất sợ bóng tối. Nửa đêm, hắn chui vào chăn của ta, ôm chặt lấy ta mới chịu ngủ. Hắn nghiến răng nghiến lợi mà nói: “Ngươi nếu dám tiết lộ ra ngoài, tiểu gia sẽ lấy mạng ngươi!” Chưa được mấy ngày, tiểu hầu gia đã dọn khỏi phòng. Nhưng không lâu sau, hắn lại quay về! Hắn thấp giọng nói thầm: “Rời khỏi cái tên nghèo rớt mùng tơi này, tiểu gia lại mất ngủ. Chẳng lẽ ta thật sự là đoạn tụ sao?!” Nghe vậy, mí mắt phải của ta giật mạnh.

Lập Xuân

Lập Xuân Năm chín tuổi, ta bị bán vào Phương gia. Tiểu thư ốm yếu đặt cho ta cái tên Lập Xuân. Nàng nói: Mong rằng xuân đến, vạn vật hồi sinh. Để đem chút sinh khí đến viện tử đầy tử khí của nàng. Nhưng về sau, nàng lại chết vào mùa đông lạnh giá. Ta dùng một sợi dây thừng, kết thúc sinh mệnh của nàng.

Kết Hôn Hợp Đồng: Được Tặng Kèm Con Trai Siêu Cấp

Kết Hôn Hợp Đồng: Được Tặng Kèm Con Trai Siêu Cấp Tôi và ông chủ cao lãnh ký hợp đồng kết hôn, cùng chăm sóc đứa con trai bảy tuổi của anh ta.7 giờ sáng.“Mẹ ơi, bữa sáng ở trong nồi nhé, con đã gọi xe tự đi học rồi.“Mẹ nhớ 8 giờ mới được dậy nha.“Chiều tan học con sẽ tự về nhà nấu cơm tối, mẹ tan làm thì về ăn luôn, không được ăn ngoài nữa đâu đấy.”Ngày lễ Tình nhân.“Xin lỗi mẹ, ba bận công việc quá, chỉ biết gửi tiền cho mẹ thôi.“Đúng là ông già lỗ mãng, con gái người ta thích quà tặng có ý nghĩa cơ!”Cơ thể nhỏ nhắn của con trai nâng lên một bó hoa hồng bằng vàng ròng.“Mẹ ơi, nể mặt con, tha thứ cho ba một lần này nhé, được không?”Học lực xuất sắc, việc nhà thành thạo, miệng ngọt như mía lùi, còn biết kiếm tiền nuôi gia đình.Trời ơi.Cậu bé này mà làm con trai tôi cả đời thì tuyệt biết mấy.Dù chồng tôi đẹp trai chung tình, tài sản hàng tỷ, tôi cũng sẵn sàng chấp nhận!

Sau Khi Chỉnh Mẹ Chồng, Tôi Bay Màu Luôn Rồi

Sau Khi Chỉnh Mẹ Chồng, Tôi Bay Màu Luôn Rồi Sáng sớm ngày thứ hai sau đám cưới, mới hơn 5 giờ, trời còn chưa sáng, mẹ chồng tôi đã đứng ngoài cửa đập rầm rầm. Tôi giơ chân đá một phát vào mông chồng. Ảnh lồm cồm bò dậy ra mở cửa. Mẹ chồng xông vào liền hất tung chăn trên người tôi, dọa tôi hét toáng lên “Á á á!” Bà ta quăng một bộ đồ lên người tôi, mặt hầm hầm, giọng rất hung: “Dậy ngay! Tôi có chuyện muốn nói.” Tôi còn chưa hoàn hồn. Còn chồng tôi thì… câm như hến. Ngoài phòng khách, hai vợ chồng già ngồi chễm chệ trên ghế sofa, tư thế y chang Thái Thượng Hoàng đang chuẩn bị lâm triều. Tôi vừa định ngồi xuống, mẹ chồng đã rống lên: “Tôi cho cô ngồi hả? Người lớn nói chuyện, con cháu phải đứng! Không được dạy dỗ đàng hoàng hả?” Tôi quay sang nhìn chồng, ảnh đã ngồi từ nãy, giờ vội vàng bật dậy, mặt đầy áy náy, lặng lẽ đứng cạnh tôi như học sinh bị gọi lên bảng. Mẹ chồng bắt đầu màn giáo huấn dài dòng: “Tiểu Kỳ à, giờ con đã là người nhà họ Vương, thì phải hiểu làm dâu phải hiền lành, nết na. Ra ngoài không thể để người ta nói mẹ chồng dạy dỗ con dâu không ra gì được đâu.” Bà ta vừa nói vừa phun nước bọt bay tung tóe. Tôi nghe mà đơ cả người. Rồi tôi hỏi lại: “Nhưng mà… Vương Thư Vỹ là… ở rể nhà con mà?” Ủa? Ủa là sao? Bà định quên hả?

Thê Tử Hèn Mọn Của Phò Mã Gia

Thê Tử Hèn Mọn Của Phò Mã Gia Ta đã làm việc vất vả để phu quân có thể đi học trong mười năm, nhưng sau khi hắn đỗ đạt, chuyện đầu tiên làm là bỏ rơi ta. Ta khóc lóc, van xin, lại bị làm nhục ngay giữa phố, nhi tử kêu khóc, thì lại bị tra tấn đến chết. Sau đó, ta bị lăn trên giường đinh, giẫm lên than nóng, bị đánh bằng roi, đánh trống vang trời ở trước hoàng cung. Nhưng những người đến lại truy sát ta, “Phò mã gia bây giờ phong quang vô hạn, há có thể để ngươi vu khống lung tung được.” Vách núi sâu hàng nghìn mét, hắn cho rằng ta chắc chắn đã chết. Nhưng ta mạng lớn, Diêm Vương không chịu nhận, chỉ vài ngày sau, ta đã từ Địa Phủ bò trở về.

Chiến Tranh Lạnh

Chiến Tranh Lạnh Tôi đang chiến tranh lạnh với bạn trai thì phát hiện mình mang thai. Tôi chặn anh ấy, đăng bài lên vòng bạn bè nói rằng mình có thai, rất nhiều bạn bè vào chúc mừng anh ấy. Tôi đăng một bài khác trên vòng bạn bè và chỉ mình anh ấy mới xem được, kèm theo bức ảnh là dòng chữ: “Không phải mẹ không yêu con, chỉ là mẹ không muốn con đến với gia đình không có tình yêu này mà thôi.” Vị trí tại bệnh viện Hắc Tâm.

Có Duyên Không Nợ

Có Duyên Không Nợ Giang Hà đã gặp lại Sở Uyển – mối tình đầu của anh ta. Với tư cách là vị hôn thê của Giang Hà, tôi đã tổ chức một bữa tiệc để chào đón cô ta. Trong bữa tiệc, Sở Uyển đã làm vỡ ngọc bình an của Giang Hà. Gia đình họ Giang trông sắc mặt âm u, nhưng Giang Hà chỉ nhẹ nhàng an ủi Sở Uyển đang hoảng loạn. Anh ta nói: “Không sao đâu, để Tần Duyệt cầu một cái khác là được.” Tôi cười khẽ. Đó là bùa bình an mà tôi từng quỳ gối trước Phật tổ ba ngày, leo ba nghìn bậc thang, từng bước một mới cầu được. Chỉ cầu mong Giang Hà bình an, thuận lợi, thân thể khỏe mạnh. Giờ đây bùa bình an đã vỡ, không biết Giang Hà có mạng đợi tôi cầu một cái khác hay không.  

Tân Nương Xung Hỉ

Tân Nương Xung Hỉ Ta là tân nương xung hỉ nổi danh ở Thịnh Kinh. Lâm tiểu tướng quân vốn đã sắp tắt thở, cưới ta về xung hỉ, ngày hôm sau đã mở mắt. Đáng tiếc người khỏe lại, lại chê ta chiếm vị trí chính thê, cản trở đường tình của người trong lòng hắn, quay đầu liền bỏ ta. Cha ta lại ngựa không ngừng vó gả ta cho thế tử Định quốc công sắp chết. Đợi đến khi người ta khỏe mạnh như rồng như hổ, lão phu nhân nhà họ lại chê ta thân phận thấp hèn, lại muốn bỏ ta lấy người khác. Không nghĩ tới tiệc vui chóng tàn, hai vị phu quân trước lại lần nữa bệnh nặng, chạy đến cửa nhà ta cầu cứu. Ta phất tay áo. Muộn rồi, đến nhà kế tiếp.

Sáu Năm Bội Bạc

Sáu Năm Bội Bạc Cố Trạch Ngôn đi họp ở Hải Nam, tôi chuyển tiền cho anh ấy, nhờ mua giúp một lọ kem mắt ở cửa hàng miễn thuế. Anh ta nói mình không có thời gian. Thế mà lại cẩn thận chọn cho Lâm Dao một lọ kem đen Helena, còn nói: “Đàn anh tặng em đấy, dạo này thức đêm làm dự án, sắc mặt kém quá.” Tôi chia tay. Sau đó anh ta mua cho tôi mười lọ Estée Lauder, quỳ dưới mưa lớn cầu xin tôi tha thứ. Tôi mỉm cười từ chối: “Không cần đâu, tôi xứng đáng với loại mỹ phẩm tốt hơn.” “Cũng xứng đáng với người tốt hơn.”

Hối Tiếc

Hối Tiếc Trước khi đi ngủ, ta nằm tựa đầu trên vai phu quân. Hắn nhìn thấy một sợi tóc bạc trên đỉnh đầu ta liền rút tay lại, không nói gì. Ba ngày sau, hắn đưa về một nữ nhân có dung mạo giống ta. Nữ tử kia xuân xanh mười tám, phong nhã hào hoa. Từ đó, phu quân không còn bước vào phòng ta nữa. Ta hiểu duyên phận đã tận, liền thu dọn hành lý, chuẩn bị về phương Nam. Hắn lại ngăn cản, nói: “Ta chỉ nạp một tiểu thiếp, sao nàng không thể rộng lượng chút?” Ta không trả lời, sáng hôm sau đã vội đến bến đò. Khi thuyền rời bến, ta thấy phu quân dẫn theo một nhóm người đuổi theo. “Thuyền gia, nhanh lên một chút.” “Ồ, kia chẳng phải là Lục hầu gia sao? Phu nhân là hầu phu nhân à?” “Không, ta đã hòa ly rồi.” “Tại sao hòa ly?” Ta trầm mặc một lúc, rồi đáp: “Vì một sợi tóc bạc.”

Hoa Đào Lại Nở

Hoa Đào Lại Nở Tiểu thư không thể sinh con, tính toán bát tự của nha hoàn trong phủ, Cuối cùng chọn trúng ta sinh con cho cô gia. Tiểu thư khóc lóc cầu xin ta giúp nàng ấy việc này. Nàng nói sẽ không đối xử tệ bạc với ta, đồng thời coi con ta như con ruột của mình. Thế nhưng dù nàng không khóc, ta còn có chỗ nào để phản kháng? Nào ngờ trong lúc sinh con, ta bị chảy nhiều máu, không có ai bận tâm đến ta. Khi hơi thở của ta dần thoi thóp, chỉ nghe thấy giọng nói lạnh lùng của tiểu thư… “Trai hay gái?” “Coi như nàng ta biết phấn đấu.” “Mời đại phu làm gì? Chết đúng lúc lắm, ném nàng ta xuống hồ đi, dù sao cũng vô dụng rồi.”

Anh Có Nữ Huynh Đệ, Tôi Có Gối Ôm Nam

Anh Có Nữ Huynh Đệ, Tôi Có Gối Ôm Nam “Hôm nay là sinh nhật em mà, đêm nay anh phải là của em chứ?” Mọi người đang ăn cơm thì “nữ huynh đệ” của vị hôn phu tôi bất ngờ thốt ra câu đó. Cô ta nói bằng giọng điệu hết sức bình thản, như thể đang bàn chuyện hôm nay mặc váy màu gì. Chỉ có điều… cô ta nói bằng tiếng Ý. “Nhớ tắm sạch sẽ chờ anh.” Vị hôn phu của tôi – Lê Minh – cũng thản nhiên đáp lại bằng tiếng Ý với giọng điệu vô cùng tự nhiên. Tôi giật mình, đũa rơi xuống đất. Tôi ngước lên, mơ hồ hỏi: “Hai người vừa nói gì vậy? Em chẳng hiểu nổi câu nào.” Không phải vì tôi không hiểu tiếng Ý. Mà là… tôi không dám tin mình đang hiểu đúng ý họ. Có phải tôi đang hiểu… đúng rồi đấy chứ?

Hợp Đồng Hôn Nhân: Được Tặng Kèm Con Trai Siêu Cấp

Hợp Đồng Hôn Nhân: Được Tặng Kèm Con Trai Siêu Cấp Tôi và ông chủ cao lãnh ký hợp đồng kết hôn, cùng chăm sóc đứa con trai bảy tuổi của anh ta.7 giờ sáng.“Mẹ ơi, bữa sáng ở trong nồi nhé, con đã gọi xe tự đi học rồi.“Mẹ nhớ 8 giờ mới được dậy nha.“Chiều tan học con sẽ tự về nhà nấu cơm tối, mẹ tan làm thì về ăn luôn, không được ăn ngoài nữa đâu đấy.”Ngày lễ Tình nhân.“Xin lỗi mẹ, ba bận công việc quá, chỉ biết gửi tiền cho mẹ thôi.“Đúng là ông già lỗ mãng, con gái người ta thích quà tặng có ý nghĩa cơ!”Cơ thể nhỏ nhắn của con trai nâng lên một bó hoa hồng bằng vàng ròng.“Mẹ ơi, nể mặt con, tha thứ cho ba một lần này nhé, được không?”Học lực xuất sắc, việc nhà thành thạo, miệng ngọt như mía lùi, còn biết kiếm tiền nuôi gia đình.Trời ơi.Cậu bé này mà làm con trai tôi cả đời thì tuyệt biết mấy.Dù chồng tôi đẹp trai chung tình, tài sản hàng tỷ, tôi cũng sẵn sàng chấp nhận!

Bạch Mai Giữa Tuyết Trắng

Bạch Mai Giữa Tuyết Trắng Sau khi ta chết năm thứ ba, biên ải ra chiến loạn. Hoàng đế đến phủ, mời ta xuất chinh. Thị nữ bẩm báo hắn: “Thẩm tướng quân đã qua đời.” Hoàng đế cười lạnh: “Vì chuyện trẫm cưới Nhược Nhi, nàng đã giận dỗi bao nhiêu năm, còn chưa đủ sao? Truyền lời cho nàng, mau chóng dẫn binh đến biên ải. Nếu làm lỡ quân tình, đừng trách trẫm không niệm tình cũ, tru di cửu tộc của nàng!” Thị nữ im lặng hồi lâu, cúi mình bái lạy thật sâu. “Bẩm Hoàng thượng, nô tỳ liều chết bẩm báo, Thẩm tướng quân vốn là cô nhi, ngoài nô tỳ ra không có cửu tộc nào khác. “Thẩm tướng quân sau khi mất, nô tỳ vẫn ở lại nơi này, một là để quét dọn mộ phần cho nàng. “Hai là để mở to mắt, đợi ngày Hoàng thượng phải chịu báo ứng.”

Bắt Đầu Lại Với Người Từng Bỏ Lỡ Em

Bắt Đầu Lại Với Người Từng Bỏ Lỡ Em Lúc biết mình là nữ phụ độc ác trong truyện, tôi đang… nghe lén ngoài cửa.Trong phòng, nữ chính đang khóc lóc thổ lộ với vị hôn phu của tôi:“Chú nhỏ! Năm đó nếu không phải vì muốn cắt đứt hy vọng của em, anh đâu có vội vàng đính hôn.”“Giờ em đã trưởng thành rồi, nếu anh vẫn không chịu chấp nhận em, thì ngày mai em sẽ tùy tiện tìm một người trao thân!”Ngay giây tiếp theo, vị hôn phu của tôi tức đến mức hôn cô ta ngay tại chỗ.Tôi sốc đến mức lùi lại mấy bước, đâm sầm vào một bức tường thịt.Người phía sau khẽ nghiêng đầu, cúi sát tai tôi, thì thầm:“Anh ta bẩn rồi. Hay là đổi người đính hôn đi?Suy nghĩ một chút về tôi xem nào… Thím nhỏ~”

Thẻ Đại Cát

Thẻ Đại Cát Vào ngày ném tú cầu chọn rể, ta đứng trên đài, ánh mắt chăm chú nhìn Tạ Yến bên dưới, thoáng chốc ngẩn ngơ. Hắn mỉm cười đầy tự tin, giơ tay cao qua đầu, tỏ ý đã chuẩn bị sẵn sàng. Ta và hắn từng là thanh mai trúc mã, hai đứa trẻ vô tư không lo nghĩ. Cũng biết rằng tương lai hắn sẽ công thành danh toại, vinh hoa phú quý. Thế nhưng, tay ta khẽ xoay, lại ném tú cầu trúng ngay đầu một thư sinh bên cạnh hắn. Xung quanh bỗng chốc xôn xao. Trong tiếng chiêng trống vang trời, chỉ thấy sắc mặt Tạ Yến trắng bệch.

Bẫy Tình Yêu

Bẫy Tình Yêu Khi tiếp bệnh tại bệnh viện, tôi gặp một cô gái trẻ bị xuất huyết nghiêm trọng ở tuần thai thứ mười chín. Cô ta không lo lắng về tình trạng của mình với thai nhi, mà lại nhìn chằm chằm vào bụng tôi gần như thất thần. “Bác sĩ, tôi thấy chị cũng đang mang thai.” “Nếu chồng chị có nhu cầu, chị cũng sẽ đồng ý, phải không?” Bàn tay đang lật hồ sơ bệnh án của tôi khựng lại, trong đầu hiện lên cảnh cãi nhau với bạn trai tối hôm qua. “Sao em lắm chuyện thế?” “Các bà bầu khác đều được, chỉ có mình em là làm mình làm mẩy.” “Thật là mất hứng.”

Hàng Xóm Cực Phẩm

Hàng Xóm Cực Phẩm Nhà hàng xóm đối diện sau khi mang thai đã yêu cầu tôi đưa con mèo của mình đi. Sáng sớm đã gửi cho tôi một tin nhắn dài như thế này: [Xin chào, tôi là 503, vợ tôi đã mang thai được hai tháng rồi, mong anh có thể đưa con mèo đi.] [Thứ nhất, vợ tôi sợ mèo, nếu không cẩn thận bị mèo dọa mà sinh non thì anh phải chịu trách nhiệm.] [Thứ hai, nếu con mèo kêu sẽ không tốt cho việc dưỡng thai của vợ tôi, anh phải chịu trách nhiệm.] [Thứ ba, nếu con mèo của anh ra ngoài chạy lung tung, không may đụng phải vợ tôi thì anh phải chịu trách nhiệm.] Tôi nhìn chú mèo con mới ba tháng tuổi trong lòng mà đăm chiêu. Chỉ thế này thôi mà cũng có thể đe dọa được một phụ nữ mang thaisao? Không biết còn tưởng đứa con nhà anh ta là tôi mang hộ. Vì thế tôi quay sang chụp lại màn hình rồi đăng lên nhóm cư dân, kèm theo dòng chữ: [Xin chào mọi người, vì vợ của hàng xóm 503 của tôi mang thai rồi nên sợ mèo.] [Mong mọi người hợp tác đưa thú cưng trong nhà đi, nếu không sẽ phải chịu toàn bộ trách nhiệm!] Chỉ trong chốc lát, cả nhóm cư dân đều nổ tung.

Không Hối Tiếc Chuyện Xưa

Năm thứ tư trở thành người thực vật, tôi tỉnh lại. Trần Chi Hành mừng đến phát khóc, nắm chặt tay tôi, nói sẽ cho tôi một lễ cưới long trọng nhất. Nhưng anh không biết rằng, trong suốt bốn năm hôn mê đó, tôi đã thấy được hiện tại lẫn tương lai. Anh đã có người thay thế tôi từ lâu rồi. Và rồi sẽ vì cô ta mà oán trách tôi, phản bội tôi, cuối cùng là vứt bỏ tôi. Vậy nên, tôi không cần anh nữa.