Tình Cảm

Liên Hoa Tịnh Đế

Liên Hoa Tịnh Đế Để chúc mừng Bùi Cảnh Xuyên đỗ Trạng nguyên, ta đã cho đúc một cặp liên hoa bằng vàng ròng, cao ngang tầm người, đem tặng hắn. Ngày Trạng nguyên diễu phố, hắn tháo hoa cài trên mũ, nhưng lại ném cho thứ muội đứng bên cạnh ta. Bốn bề vang lên tiếng hò reo, thứ muội xấu hổ, mặt đỏ bừng. Đúng lúc ấy, quân Trấn Bắc vừa khải hoàn hồi triều. Ta kéo cặp liên hoa đến trước đội quân, chọn một tiểu tướng quân mặc giáp bạc, mày rậm mắt to, mỉm cười ngọt ngào với hắn: “Tiểu tướng quân, cặp liên hoa này tặng ngài, chúc mừng ngài khải hoàn!”

Đầu Bạc Răng Long

Đầu Bạc Răng Long Phu quân đã xa nhà mười năm của ta đã làm đại tướng quân, đón cả nhà đi hưởng phúc. Vừa đến kinh thành, quận chúa của vương phủ đã chặn chúng ta lại, lớn tiếng nói: “Tướng quân và ta hai người lưỡng tình tương duyệt, nếu ngươi biết điều thì tự hạ mình làm thiếp, bản quận chúa sẽ thưởng cho ngươi một bữa cơm.” Tổ mẫu, bà mẫu, đại cô, tiểu cô nói giọng kinh thành không chuẩn, mắng chửi nàng ta đến mức đầu rơi máu chảy. Ta đỏ hoe mắt nghĩ, nếu tên khốn đó có hai lòng, ta sẽ cuốn gói về quê, tiếp tục làm công việc buôn bán nhỏ của mình. Nhưng không ngờ cái miệng của hắn, tựa như đuôi ong đất, độc như rắn. Còn ta thì…

Bạn Trai 88 Tỷ Của Tôi

Bạn Trai 88 Tỷ Của Tôi Quốc Khánh đi phẫu thuật chỉnh cận mắt, kết quả bác sĩ tay run làm hỏng mất một bên mắt của tôi. Khi bạn trai biết tin, anh ta lập tức chia tay với tôi. “Mẹ anh không cho anh cưới một người mù.” Ngay khi anh ta quay lưng bỏ đi, con mắt bị mù của tôi đột nhiên có thể nhìn rõ chiều cao, kích thước và số dư tài khoản ngân hàng của anh ta. Chu Việt, cao 1m78, “dài” 11.8cm, số dư: 1,208 tệ. Tôi quay lại và thấy con trai bạn mẹ tôi bước xuống từ chiếc Maybach. Phó Cảnh Nguyên, cao 1m88, “dài” 20.8cm, số dư: 8,800,000,000 tệ. Tổng tài? 88 tỷ? Được thôi, tối nay đổi bạn trai!

Ánh Sao Rực Rỡ

Ánh Sao Rực Rỡ Bố mẹ tôi rất nổi tiếng, nhưng tôi chỉ có thể thấy họ qua TV. Họ luôn ở tuyến đầu của chiến tranh, bảo rằng môi trường nguy hiểm, rồi bỏ tôi lại cho bà ở quê chăm sóc. Nhưng sau đó, họ lại nhận nuôi con gái của đồng nghiệp. Họ đưa cô bé ấy đi khắp nơi, bù đắp mọi thiếu sót họ nợ tôi, cho cô ấy tất cả tình thương. Cô bé ấy trở thành bảo bối của họ, chẳng cần qua màn hình lạnh lẽo của “Ngôi sao rực lửa 12m12” mà vẫn được ở bên bố mẹ mỗi ngày. Đến khi họ cuối cùng cũng nhớ ra tôi, thì sau một trận sốt cao, tôi đã quên hết mọi cảm xúc dành cho họ rồi.  

Phu Quân Ta Là Thái Giám

Phu Quân Ta Là Thái Giám Năm mười sáu tuổi, ta vui mừng hớn hở gả cho một thái giám. Đêm động phòng, hai gò má ta ửng hồng: “Có phải thành thân rồi, chàng sẽ đối xử tốt với ta cả đời không?” Hắn cười điên cuồng, cười đến rơi cả nước mắt, khăn trải giường cũng bị hắn vò nát. “Thật không ngờ lại đưa đến một đứa ngốc.” Hắn không thèm để ý đến ta nữa, lười biếng ngủ thiếp đi trên giường. “Yên tâm, ta sẽ không bắt nạt ngươi.” Yên tâm, đó là câu trả lời của hắn. Nhưng hắn không biết, thật ra ta không ngốc. Những năm bị giam cầm, ta đã nhặt được một cuốn sổ tay. Trong sách là một thiếu niên khí phách hăm hở viết xuống đầy hoài bão. Chỉ vì muốn xem chí hướng của thiếu niên đó, ta đã gian nan sống tiếp được. Giờ đây thân thể hắn đã không còn trọn vẹn, ta cũng không thể cải biến được gì. Nhưng ta cũng muốn vì hắn nấu một bát cháo, báo một trận ân.

Ba Lần Nở Rộ

Ba Lần Nở Rộ “Tô thị, ngươi không giữ phu đức, không tuân thủ phụ đạo, không xứng làm thê tử. “Niệm tình ngươi đã thay bản quan phụng dưỡng song thân suốt năm năm có công, bản quan không truy cứu, nay cấp cho ngươi một phong hưu thư, ngươi có gì muốn nói không?” Ta gả cho Lục Nhiên 5 năm, Lục Nhiên ra ngoài đi thi, từ đó bặt vô âm tín. Bà mẫu bệnh nặng, ta chẳng còn cách nào khác, đành ủy thân cho đồ tể trong trấn, đổi lấy tiền bạc. Chẳng ngờ một ngày Lục Nhiên công thành danh toại, lại dùng cớ này để làm nhục ta không giữ phụ đạo, muốn vứt bỏ ta. Thì ra trong mắt thế nhân, danh tiết còn quan trọng hơn cả mạng sống của mẹ ruột mình. Không phải chỉ là bị hưu thôi sao? Không phải chỉ là bị chửi thất tiết thôi sao? Ta, Tô Như Phong, nhất quyết không cúi đầu trước các ngươi.  

Chim Trong Lồng

Chim Trong Lồng Ngày thứ hai sau khi ly hôn chia xong tài sản, tôi gặp tai nạn xe và mất trí nhớ. Sau đó, Bùi Tố tìm đến tôi và nói: “Nếu cô không ngày nào cũng phát điên, chuyện tái hôn cũng không phải là không thể.” Tôi cắn muỗng kem, ngẩn người hồi lâu rồi mới lên tiếng: “Không đâu! Tôi… tôi… thật ra chỉ lấy tiền là được rồi.”

Bán Thọ Mệnh

Bán Thọ Mệnh Tôi đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe, vừa đến đã thấy một anh chàng cố ý làm rơi một chiếc túi giấy da bò ngay trước mặt tôi. Mở ra thì bên trong có 3000 tệ và một tờ giấy ghi dòng chữ: “Mua ba năm tuổi thọ, có hiệu lực khi đọc.” Tôi lập tức ba bước thành hai, vội vàng đuổi theo chàng trai đó. “Này anh bạn, cậu mua tuổi thọ à? Tôi bán sỉ đấy.”

Luôn Rung Động Vì Anh

Luôn Rung Động Vì Anh Trốn học ra ngoài đi chơi, tôi gửi nhầm ảnh cho đàn anh trợ giảng môn học, tôi trong đó còn đang lộ eo nhỏ. Đối phương lập tức gửi một dấu chấm hỏi lại. Tôi hóa đá ngay tại chỗ, đại não không ngừng chuyển động, hỏi lại anh: [Hình của anh đâu?] Nam thần trợ giảng gửi cho tôi danh sách điểm danh, tôi trốn học hai lần, sắp trượt môn. Tôi gửi voice chat xin anh bỏ qua cho mình. “Đừng, xin anh, anh trai, anh chờ chút!” Voice chat này bị anh không cẩn thận bấm mở, cả lớp bùng nổ.

Lửa Gần Rơm

Lửa Gần Rơm Chồng tôi phải lòng cô nhân viên trẻ trung xinh đẹp. Cô ta đắc ý, tưởng rằng mình đã bám được một đại gia giàu có. Nhưng cô ta không biết rằng, cái gọi là “đại gia” này thực chất chỉ là kẻ ở rể, tất cả những gì anh ta có đều là do gia đình tôi ban cho. Khi bắt gặp họ vui vẻ bên nhau, tôi quyết định tác thành cho họ. Tôi thực sự muốn xem thử, khi không còn tiền bạc và quyền lợi, liệu họ còn yêu nhau sâu đậm như bây giờ không?

Thầm Thương

Thầm Thương Tôi vô tình nghe thấy kế hoạch của mẹ kế và con trai bà ta. “Mẹ sẽ giả vờ đau bụng, con đi quyến rũ nó, giữ chặt lấy trái tim Tiếu Tiếu.” “Mẹ con mình dựa vào thực lực mà ăn bám.” Ngày hôm sau, con trai bà ta gõ cửa phòng tôi. Trên người chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình, vai trái áo khẽ tuột xuống. Cười ngại ngùng: “Chị ơi, sữa tắm là chai nào vậy?”

Công Chúa Ngốc A Man

Công Chúa Ngốc A Man Tuổi nhỏ vì cứu thái tử, ta trở thành một quận chúa si ngốc, ngày ngày chỉ biết đi theo phía sau hắn. Ta từng tiểu tiện không kiềm chế ngay trước mặt mọi người, làm mất hết thể diện của hắn. Trước mặt người khác, thái tử chưa từng ghét bỏ ta nhưng sau lưng lại nắm chặt cổ tay ta, tức giận không thôi. Cho đến một ngày trong cung yến, hoàng gia gia muốn ban hôn cho ta, hỏi ta thích nam nhân nào. Thái tử siết chặt quai hàm. Mọi người đều cho rằng ta sẽ cầu hôn hắn. Ai ngờ ta lại bỏ qua thái tử, chỉ vào Trường Quảng Vương mặc áo tím: “Ta muốn gả cho hắn.” A Man ngốc nghếch, chỉ có một nguyện vọng này.

Gặp Lại Tại Địa Phủ

Gặp Lại Tại Địa Phủ Tôi đã thi đậu công chức ở Địa Phủ, ngày đầu tiên đi làm đã thấy hồn phách của bạn trai bị Vô Thường dẫn tới. Anh còn dắt theo một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Cô bé non nớt chạy về phía tôi gọi: “Mẹ ơi!” Tôi: “…” Bị cắm sừng à? Ở Địa Phủ thì không đau khi trở thành mẹ kế sao?

Khom Lưng

Khom Lưng Phu quân thanh cao như cúc, không vì năm đấu gạo mà khom lưng.Ta mang theo một đôi nhi nữ, cùng hắn từ quan về quê ẩn cư.Nhà hắn gia tài tan hết, thế nhưng phong thái công tử lại chẳng đổi thay.Ba mẫu ruộng nhà ta vốn định gieo lúa và đậu, hắn ngang nhiên thay hết bằng cao lương.Hỏi ra mới biết, chỉ vì muốn tự tay ủ rượu, uống một bầu mỹ tửu!Cả nhà ăn chẳng đủ no, ta phải ra ngoài xin ăn, dựa vào chút bạc lẻ chấp vá qua ngày.Hắn lại dám đem lương thực còn lại và hồi môn của ta tặng cho mỹ nhân, chỉ để đổi lấy một nụ cười của hồng nhan tri kỷ!Nữ nhi lên cơn sốt cao, suýt nữa mất mạng, hắn không đoái hoài. Cùng nhi tử chửi ta đầy mùi tiền, bảo rằng ta không xứng làm nương.Ta tức đến đau tim, quay đầu ôm nữ nhi gõ cửa nhà một tráng hán cùng làng, từ đó cùng hắn hòa ly.Lúc phụ tử thanh cao kia sắp chết đói trong mùa đông rét mướt, mới nhớ tới ta – nữ nhân phàm tục này.Nhưng đã quá muộn.Ta đã tự lập lại cuộc đời, cùng người khác chung sống trong nhân gian đầy khói bếp.

Vĩnh Tuy Cát Thiệu

Vĩnh Tuy Cát Thiệu Đêm trước ngày cưới, ta đã biết rằng Kỷ Như Phương có nuôi một người thiếp xinh đẹp bên ngoài và đã có một đứa con trai. Đứa trẻ đó đã bảy tuổi. Bảy năm qua, trong kinh thành không hề có chút tin tức nào. Vậy mà đúng vào lúc ta sắp thành hôn, nhũ mẫu của đứa trẻ ấy lại ôm nó ngất xỉu ngay trước cửa nhà ta.

Tình Cổ

Tình Cổ Ta và Giang Duệ Hành là kẻ thù truyền kiếp nhưng lại bị người trong nhà ép buộc đính hôn. Tất cả chỉ vì hai chúng ta đều trúng phải cổ độc, phải dựa vào nhau để giải trừ. Đêm tân hôn, tình cổ đực cái tựa như hổ đói, khó mà kiềm chế. Chúng ta liều mạng chống cự, cuối cùng vẫn dây dưa với nhau. Nghĩ đến việc phải chung chăn gối với kẻ mà mình ghét, ta cố gắng hết sức, định dùng lời lẽ thô tục để giữ vững tỉnh táo. “Tên khốn, đồ lưu manh, đồ vô lại…” Nhưng Giang Duệ Hành lại giữ chặt lấy cánh tay đang vùng vẫy của ta, đè ta xuống giường, gân xanh trên trán nổi lên, giọng nói khàn khàn run rẩy: “Mắng một câu, làm mười lần.”  

Hiểu Lầm

Hiểu Lầm Tôi đang chiến tranh lạnh với bạn trai thì phát hiện mình mang thai. Tôi chặn anh ấy, đăng bài lên vòng bạn bè nói rằng mình có thai, rất nhiều bạn bè vào chúc mừng anh ấy. Tôi đăng một bài khác trên vòng bạn bè và chỉ mình anh ấy mới xem được, kèm theo bức ảnh là dòng chữ: “Không phải mẹ không yêu con, chỉ là mẹ không muốn con đến với gia đình không mà không có tình yêu này mà thôi.” Vị trí tại bệnh viện Hắc Tâm.

Kim Ngốc Lương Duyên

Kim Ngốc Lương Duyên Ta thân là thiên kim phủ Thừa tướng, vậy mà lại là một kẻ ngốc.Tỷ tỷ không chịu gả cho gã ngốc của Quốc công phủ, liền lừa ta leo lên kiệu hoa.“Ngốc tử ghép với đần độn, hai đứa các ngươi đúng là trời sinh một đôi.”Lần đầu tiên nhìn thấy vị tướng công tương lai, nước dãi ta chảy thành dòng.Một lang quân thật tuấn tú!Nhìn đến lần thứ hai, ta phát hiện có gì đó không ổn.Tên này… sao trông cũng giống như đang giả đần vậy?Về sau, kẻ đối đầu với phu thê ta trong kinh mỗi lần nhắc đến đều phì một tiếng khinh bỉ:“Phì! Hai cái tên giảo hoạt kết đôi, thật là tà không thể tả!”

Đôi Lứa Xứng Đôi

Đôi Lứa Xứng Đôi Ta là nữ tử xấu xí nổi danh khắp cả Kinh Thành, gả cho người mù lòa nổi danh khắp Kinh Thành. Người mù lòa này là trưởng tôn của Ninh Vương gia, là ta trèo cao lên người ta. Sau khi cưới mới biết, phu quân của ta là một công tử giống như thần tiên, ta cảm thấy tự ti! Hắn đặt ngón tay thon dài phủ lên gò má ta: “Tướng xương của phu nhân rất đẹp!”

Dược Hoàn

Dược Hoàn Cha ta có y thuật cao siêu, thế nhưng ông chẳng bao giờ cứu người, chỉ chuyên tâm điều chế loại dược hoàn khiến nữ nhân tuyệt tự. Chỉ cần uống một viên, từ nay về sau, tuyệt đối không còn khả năng sinh nở. Thêm vào đó, dưỡng vài tháng, thân hình bọn họ sẽ đầy đặn tròn trịa, eo thon, làn da trắng mịn, căng bóng tựa như quả trứng gà vừa bóc vỏ. Một viên dược hoàn nho nhỏ lại có giá trị bằng hai năm thu hoạch của thôn dân. Dẫu là vậy, người đến nhà ta cầu dược vẫn không ngớt, từ lúc xếp hàng đến lúc nhận dược, ít nhất cũng phải đợi nửa năm. Họ mua dược hoàn về, ép nữ nhân trong nhà uống. Chỉ cần uống vào, nữ nhân sẽ trở thành loại hàng mà tú bà thanh lâu ở huyện thành tranh nhau mua về. Ta không hiểu tại sao cha ta, thân là một thầy thuốc, không cứu người mà lại đi điều chế loại dược hoàn hại người như vậy. Về sau, ta dần dần hiểu rõ.