Tình Cảm

Mưu Thê

Mưu Thê Ta là một hiền thê hiền đức bậc nhất kinh thành, ngày thứ hai sau khi xuất giá đã thay phu quân nạp bốn thị thiếp. Một năm trôi qua, bụng bốn người thiếp đều bằng phẳng, ngoan ngoãn như gà. Ta bỗng nhiên nhận ra: Phu quân của ta… có vẻ như… không được…

Quên Lãng

Quên Lãng Năm thứ ba theo đuổi Phó Ngôn Hình, tôi kiểm tra ra chứng mất trí nhớ. Hắn nói, “Đúng lúc thật, mau quên tôi đi, tôi cũng mệt rồi.” Tôi bắt đầu quên đi mọi thứ, mà cũng bắt đầu từ người tôi yêu nhất. Sau đó, ngay cả đường về nhà mà tôi cũng không nhớ. Khi tôi ngồi ở đầu đường, Có người đàn ông lạ châm chọc khiêu khích tôi, rồi lại khoác thêm áo khoác cho tôi. “Chịu về rồi à? Em quả nhiên vẫn không thể rời khỏi tôi mà.” Tôi lễ phép mỉm cười, giơ tấm thẻ thông tin lên. “Cảm ơn người tốt bụng nhé! Có thể giúp đưa tôi về nhà được không?” “Chồng tôi vẫn còn đang ở nhà đợi tôi.”

Chào Mừng Nữ Hoàng

Chào Mừng Nữ Hoàng Cô gái cuồng sắc xông vào trò chơi kinh dị, chỉ lo quấn quýt bên mỹ nam. Bình luận tràn ngập ý kiến: “Chỉ biết yêu đương, chết sớm thôi.” Nhưng họ không biết rằng mỹ nam vô dụng lại chính là BOSS cuối cùng, một kẻ sát nhân điên cuồng. Tôi làm vậy chỉ để tăng cơ hội sống sót. Cuối cùng, tôi bị mọi người đẩy ra để hiến tế. Người đàn ông gỡ bỏ lớp mặt nạ, hắn có mái tóc đen, đôi mắt đỏ, đuôi rắn quấn quanh cổ tôi và kéo xuống: “Chị ơi, hôn một cái, em sẽ nghiền nát bọn họ thành thịt vụn, được không?”  

Tình Yêu Đã Mất

Tình Yêu Đã Mất Khi đi khám thai và xét nghiệm máu, cô y tá nhỏ chọc kim sáu lần mà vẫn không lấy được máu. Tôi chưa ăn sáng, đầu óc choáng váng, dịu giọng nói: “Em gái, hay là đổi người khác thử nhé?” Không ngờ cô y tá lại lớn tiếng mắng chửi, thu hút một đám người vây xem. Tôi vừa mở miệng, Tạ Vũ đã lạnh mặt bước tới, trách móc tôi: “Em có thể đừng làm ầm ĩ như mấy bà chanh chua được không?” Hắn kéo tôi rời đi, giữa tiếng xì xào bàn tán của đám đông, tôi bỗng cảm thấy cuộc hôn nhân năm năm này chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Triệu Vân Thư

Triệu Vân Thư Vị hôn phu cao quý của ta đã trở thành tù nhân. Hắn bị đánh đến điếc một bên tai, bị ném ra đường để bán. Ta ngồi xổm trước mặt hắn, nhẹ giọng nói: “Lúc này ta đến để hủy hôn, chàng không cảm thấy ta là người thừa nước đục thả câu chứ?” Trời cao có thể chứng giám! Hôm qua khi ta đến, hắn vẫn là thế tử cao cao tại thượng! Sao chỉ qua một đêm, lại trở thành tội nô thế này? Hắn mở mắt, bình thản nhìn ta. Sau lưng truyền đến tiếng la hét: “Còn mua nữa hay không? Nếu không mua thì để chúng ta xem hàng!” Toàn bộ các bà chủ lầu xanh trong kinh thành đều đang chờ xem hàng. Mua hắn về, thì chẳng khác nào có cây hái ra tiền. “Cô nương xem bộ dạng nghèo hèn này, chắc chắn không mua nổi đâu.” Nghe thấy câu này, ta lập tức nổi giận: “Xem thường ai hả? Người này ta mua!”

Cố Ý Dụ Dỗ

Cố Ý Dụ Dỗ Phát hiện chồng ngày càng dành nhiều thời gian cho hai mẹ con nhà đó, cho nên tôi bắt đầu có ý định cố tình “thả thính” lão Vương bên cạnh. Chồng tôi đi chẻ củi, gánh nước cho người phụ nữ kia, tôi vội kêu lão Vương sang chẻ củi, gánh nước cho mình. Chồng tôi mua thịt cho hai mẹ con ấy, tôi liền chủ động sang nhà lão Vương nấu nướng, cùng cha con họ ăn thịt kho. Chồng tôi sốt sắng đưa hai mẹ con cô ta đến bệnh viện, tôi lại yếu ớt gõ cửa nhà lão Vương bên cạnh…

Tái Sinh

Tái Sinh Tôi nhìn thấy ảnh họp mặt lớp trong trang cá nhân của chồng tôi. Những người đàn ông khác đều đi cùng vợ, chỉ có anh ta đi một mình. Đứng sát cạnh anh ta là Trần Duyệt Đình, hoa khôi trường hồi trước vừa ly hôn. Họ đứng ở vị trí trung tâm, cười như một đôi vợ chồng hạnh phúc. Dòng chữ đính kèm làm tôi đau nhói: “Chúng tôi đều rất hạnh phúc.” Vì vậy khi anh ta đề cập đến ly hôn, tôi đồng ý ngay lập tức. Ngược lại, chính anh ta lại là người do dự.

Âm Vang

Âm Vang Năm 15 tuổi, tôi đã biết mình là thiên kim thật bị bế nhầm. Cha mẹ ruột từng lén đến trường nhìn tôi vài lần. Nhưng đứa con gái giả trong nhà họ sức khỏe yếu, họ không nỡ để cô ta biết sự thật. Thấy tôi sống cũng ổn, họ cứ chần chừ mãi. Mãi đến năm tôi 25 tuổi, họ mới tìm đến nhận lại tôi.

Vi Dã

Vi Dã Khi bọn bắt cóc buộc Thẩm Hành Xuyên phải chọn một trong hai, anh ta đã từ bỏ thanh mai trúc mã của mình và chọn tôi. Nhưng tôi không đi cùng anh ta. Bởi vì tôi biết, anh ta sẽ hối hận. Kiếp trước cũng như vậy, sau khi tôi được cứu, thanh mai trúc mã của Thẩm Hành Xuyên bị bọn bắt cóc chụp lại ảnh nhạy cảm. Tối hôm về nhà, cô ấy đã cắt cổ tay t//ự t//ử. Thẩm Hành Xuyên giả vờ như không để tâm, vẫn tổ chức hôn lễ với tôi như kế hoạch, nhưng sau khi kết hôn, anh ta đã khiến tôi phải chịu đủ mọi đau khổ. Bảy năm sau, cuối cùng tôi cũng buộc anh ta đồng ý ly hôn. Thế nhưng, trên đường đi làm thủ tục ly hôn, anh ta mất kiểm soát cảm xúc và lái xe lao xuống vách núi. Ngay cả trước lúc chet, anh ta vẫn trách móc tôi: “Vốn dĩ chúng ta đã nợ Tiểu Tiểu. Kiếp này phải chuộc tội vì cô ấy, em dựa vào đâu mà được an ổn một góc như vậy…” Vì vậy, khi được làm lại từ đầu, tôi không muốn sống như thế nữa.

Khi Em Không Còn Là Của Anh

Khi Em Không Còn Là Của Anh Kết hôn 7 năm, tôi đã ba lần bắt gặp Cố Dịch Sơ ngoại tình. Lần đầu tiên, anh ta quỳ giữa mưa cầu xin tôi tha thứ. Lần thứ hai, anh ta hợp tác với ba mẹ tôi, khóc lóc ăn vạ để ngăn tôi ly hôn. Lần thứ ba, anh ta buông xuôi, cười cợt chẳng chút để tâm. “Em cũng đi tìm người khác đi, hài lòng chưa?” Hài lòng, hài lòng lắm chứ. Phải đến khi thực sự thử qua, tôi mới thật sự hiểu được anh ta. Mùi vị tươi trẻ, sống động của tuổi thanh xuân thật sự quá đỗi tuyệt vời. Thế nhưng Cố Dịch Sơ lại bắt đầu hối hận.

Hạ Lan Từ

Hạ Lan Từ Lúc bái đường thành hôn, phu quân đột nhiên vén khăn voan đỏ của ta,Ngay trước mặt bao nhiêu quan khách, bắt ta ký vào tờ nhận thiếp.Hắn muốn cho Bạch Nguyệt Quang một danh phận.Nhưng khi đính thân, hắn từng hứa rằng sẽ không nạp thiếp.Chúng nhân đều háo hức chờ xem ta xấu mặt,Ta cắn răng, chỉ vào nam nhân diện mạo tuấn tú giữa đám đông.“Lục Duật làm trái hôn ước, đường đường chính chính ép ta khuất phục, đây là hành vi tiểu nhân. Ta không muốn gả cho hắn, ngươi có nguyện cùng ta bái đường hay không?”Sắc mặt Lục Duật lập tức tái nhợt.Nam nhân kia nhếch môi, thản nhiên bước lên trước, chậm rãi nói: “Được, ta cưới nàng.”

Con Gái Quỷ Hậu

Con Gái Quỷ Hậu Tôi là con gái của Quỷ Vương và Quỷ Hậu. Tôi xuyên trở thành trợ lý nhỏ của một nam nghệ sĩ hết thời. Đối thủ muốn gài bẫy hãm hại nghệ sĩ nhà tôi nên tôi đã triệu tập một ma nữ đến khóc bên tai hắn mỗi đêm. Ông chủ tư bản yêu cầu nghệ sĩ nhà tôi “chơi thử”, nên tôi để chúng quỷ chơi với ông ta hết mình! Trong một chương trình giải trí siêu nhiên, nghệ sĩ của tôi đã bị đẩy ra để chặn họng súng. Tôi gọi chị Sadako xuất chiêu! Không đủ? Vậy thêm chị đẹp Saeki Kayako! Hừ, ai dám bắt nạt anh trai nhà tôi sẽ bị giết không thương tiếc!

Người Ra Đi Không Quay Lại

Người Ra Đi Không Quay Lại Tôi quyết định ly hôn với Kỷ Tùng vào đúng ngày sinh nhật mình.Trên bàn ăn, tôi giả vờ đùa hỏi anh ta:“Anh có yêu em không?”Kỷ Tùng nhếch môi cười lạnh:“Hơn 30 tuổi rồi, còn làm màu gì nữa?”Tôi cúi đầu, không đáp, liếc nhìn màn hình điện thoại.Trong ảnh chụp màn hình, Kỷ Tùng đang ôm hôn một người phụ nữ.Khung hội thoại phía dưới là lời tỏ tình sâu đậm anh ta gửi cho cô ta:“Cả đời này, Kỷ Tùng tôi chỉ từng yêu một mình em, Chu Tình.”Tôi ngẩng đầu, nhìn anh ta bình tĩnh:“Cho em một món quà sinh nhật đi.”Kỷ Tùng gật đầu cái rụp:“Em muốn gì, cứ nói.”Tôi tháo nhẫn cưới trên tay, đặt lên bàn.“Cho em một khởi đầu mới. Kỷ Tùng, chúng ta ly hôn đi.”

Thừa Tướng Đại Nhân Cực Sủng Ta

Thừa Tướng Đại Nhân Cực Sủng Ta Liên tục đánh đập ba vị hôn phu đến mức bị từ hôn, cha ta cho rằng tinh thần của ta có chút vấn đề. Ông sốt sắng tiến cung yết kiến bệ hạ, khóc lóc cầu xin bệ hạ ném ta vào Quốc Tử Giám để “tái tạo” lại. Nhưng không ngờ… ta lại vừa gặp đã yêu ngay mã phu của thư viện. Vì để dụ dỗ mã phu cưới ta, ta cứ cách vài ngày lại giả đáng thương mà chạy đến chuồng ngựa. Hôm nay thì ngã vào lòng hắn bị thương, ngày mai thì giả bệnh nặng để hắn phải chăm sóc suốt đêm, ngày kia thì cùng hắn đàm đạo thâu đêm về nhân sinh và lý tưởng… Khó khăn lắm mới thuyết phục được mã phu gật đầu đồng ý, ta nửa đêm leo tường về nhà báo tin vui. Cha ta, sau khi xác nhận nhiều lần rằng người đến cầu hôn chính là mã phu, liền vớ lấy cái cuốc đuổi theo ta đòi chặt đứt huyết thống… Sáng sớm hôm sau, mã phu đến cửa cầu hôn. Hắn mặc Mãng Long cửu phục, cưỡi trên lưng ngựa dáng vẻ oai phong lẫm liệt, phía sau dẫn theo vài trăm cấm vệ quân. Lão cha ta, đang cầm cuốc đứng chắn trước cửa, chuẩn bị lấy mạng mã phu, nhìn thấy cảnh tượng đó thì bị dọa quỳ sụp xuống ngay tại chỗ. Ông vừa lau mồ hôi, vừa lẩm bẩm: “Chắc dạo này quên đốt giấy tiền cho nương ngươi rồi, không ngờ lại mời được Thừa tướng – Diêm Vương này tới đây, nhìn trận thế này, chắc tên trời đánh ấy đến để tịch thu tài sản rồi…” Ta: … *蟒龍袞服 (mãng long cửu phục): Đây là loại trang phục đặc biệt dành cho quan lại cấp cao hoặc người có chức vị lớn trong triều đình, thường thêu hình mãng xà (rồng mãng) hoặc rồng, biểu tượng cho quyền lực.

Chàng Là Định Mệnh Của Ta

Chàng Là Định Mệnh Của Ta Ta và tỷ tỷ xuất giá cùng ngày.Nhưng người vén khăn trùm đầu của ta, lại là tỷ phu.Bấy giờ ta mới biết được, tỷ tỷ và vị hôn phu của ta đã sớm lén lút qua lại với nhau, thầm đổi kiệu hoa.Tỷ phu bị mù, thân thể lại yếu ớt, tính tình mềm mại, hắn dịu dàng nói với ta.“Nàng đừng sợ, không sống được bao lâu đâu, nàng cố nhịn một chút.”Sau lại ta mới biết, hắn nói không sống được bao lâu, là đang nói đến tỷ tỷ và người trong lòng của ta.

Ngân Hàng Tủy Sống

Ngân Hàng Tủy Sống Năm thứ hai sau khi hiến tủy, một cô gái tìm đến nhà tôi. Cô ta nói mình bị tái phát bệnh bạch cầu, yêu cầu tôi lập tức bỏ đứa con trong bụng để hiến tủy cho cô ta thêm một lần nữa. Tôi không thể tin nổi, và đã từ chối. Không ngờ, chồng tôi – người trước nay luôn yêu thương tôi, lại chỉ trích rằng tôi là kẻ máu lạnh. Anh ta lớn tiếng trách mắng: “Em khiến anh quá thất vọng rồi. Con cái có thể sinh lại, nhưng người chết thì không thể sống lại được.” Trong cơn bàng hoàng, tôi đã thuê một thám tử tư. Không ngờ, kết quả điều tra cho thấy cô gái đó chính là “bạch nguyệt quang” mà chồng tôi ngày đêm nhung nhớ. Từ lúc thuyết phục tôi tham gia ngân hàng tủy, anh ta đã lên kế hoạch biến tôi thành nguồn tủy sống di động để cứu “bạch nguyệt quang” của mình… Tôi kìm nén cảm xúc, gọi đến khoa sản. “Tôi sẽ làm theo lời chồng, dù đau lòng vì đứa con thế nào, tôi cũng sẽ hiến tủy!”

Chồng Tôi Chưa Từng Phá Sản

Chồng Tôi Chưa Từng Phá Sản Sau khi Tần Thâm phá sản, anh ta mắc một đống nợ. Để giúp anh ta trả nợ, tôi từ bỏ công việc văn phòng cũ rồi làm bốn công việc một ngày. Tôi nghĩ rằng dù có khó khăn đến đâu thì chúng tôi cũng sẽ vượt qua, chúng tôi sẽ có một đứa con đáng yêu cũng như lớn lên khỏe mạnh. Cho đến một ngày, tôi được giao một công việc giúp việc nhà trị giá tám ngàn tệ. Lúc lau dọn, tôi tìm thấy một chiếc nhẫn dưới ghế sofa, giống hệt chiếc nhẫn cưới mà tôi đã tặng cho Tần Thâm. Chủ nhà quay đầu lại xong rồi gọi điện thoại: “Tần Thâm, anh có làm rơi chiếc nhẫn nào ở nhà không?” Ban đầu tôi nghĩ cái tên giống nhau chỉ là trùng hợp. Nhưng ngay giây phút tiếp theo, giọng nói quen thuộc phát ra từ điện thoại của cô ta: “Anh không cần nó nữa, bảo người giúp việc vứt đi đi.” Sau đó, chiếc nhẫn cưới mà tôi đã chọn cẩn thận bị chủ nhà ném vào thùng rác như một món đồ vô giá trị.

Hoài Bão

Hoài Bão Khi vị hôn phu của ta trở về, hắn ôm theo một bài vị, cầu xin thiên tử ban hôn cho hắn và vị tiểu thư tướng môn đã tử trận. Hắn lạnh lùng nói: “Nàng đã chết, ngươi còn muốn tranh giành hư danh chính thất với nàng sao?” Dĩ nhiên ta không tranh. Ta lạnh lùng nhìn hắn mặc đồ tang, ngồi trước mộ quần áo bảy ngày nhưng không muốn nói cho hắn biết, hắn là kẻ ngốc, bị người khác đùa giỡn trong lòng bàn tay.

Ly Rượu Tan Mười Năm Tình

Ly Rượu Tan Mười Năm Tình Trong buổi tụ họp bạn bè, Giang Nhiên hỏi tôi: “Cậu có chốt bạn trai chưa đấy?” Hỏi thì là hỏi tôi, nhưng ánh mắt lại cố tình nói cho Tần Mục Xuyên nghe. Bởi ai cũng biết, tôi và anh đã dây dưa suốt mười năm, đến giờ vẫn chưa rõ ràng mối quan hệ. Mọi người đồng loạt nhìn về phía anh. Anh dựa lưng vào ghế, lười biếng cười cợt: “Nhìn tôi làm gì? Tôi với Chi Chi là anh em cơ mà.” Giang Nhiên suýt nữa tức đến bật cười: “Con gái thì tuổi xuân có hạn đấy, Nam Chi, phải nhanh lên thôi.” Tôi gật đầu đồng tình: “Ừ, nên tôi chuẩn bị kết hôn rồi.” Mọi người sững sờ. Tôi mỉm cười giải thích: “Gia đình mới giới thiệu gần đây, tìm hiểu một thời gian thấy cũng ổn.” Tần Mục Xuyên – người xưa nay luôn phóng khoáng điềm đạm, giữa bao ánh mắt, lại bóp nát ly rượu trong tay.

Thái Tử Phi Tự Lực Cánh Sinh

Thái Tử Phi Tự Lực Cánh Sinh Ngày ta phong phi, hắn ở ngoài cung quỳ một đêm. “Nương nương, bệ hạ đã quỳ một đêm, có cho ngài ấy đứng lên hay không?” “Hắn biết sai rồi sao?” “Bệ hạ suy nghĩ một đêm, nói phong hào Phúc Quý phi này quả thật không dễ nghe, nhưng cũng không phải ngài ấy chọn, nương nương tha cho ngài ấy đi.” Ta cười lạnh một tiếng: “Nói sai rồi, bảo hắn tiếp tục quỳ đi.” “Đến giờ lên triều…” “Vậy quỳ mà lên triều, triều thần có thể quỳ, còn hắn quỳ không được à?” Chờ ta rửa mặt xong thong thả đi tới tiền điện, lại thấy hắn đang yên ổn ngồi ở trên long ỷ, thật không nghe lời. Vì thế đêm nay hắn chỉ có thể quỳ thêm một đêm.