Tình Cảm

Tình Yêu Sách Giáo Khoa

Tình Yêu Sách Giáo Khoa Sau khi ảnh hôn nhau của Tống Kỳ và cô em khóa dưới bị tung lên mạng, anh ta chẳng hề quan tâm mà giải thích với tôi một cách thờ ơ: “Chỉ là trò chơi ở bar thôi mà, em cứ nhất thiết phải làm lớn chuyện thì anh cũng chẳng biết phải làm sao.” Sau đó, tôi không còn hỏi về những tin đồn của anh ta nữa. Cho đến khi chuyện anh ta và cô em khóa dưới vào khách sạn bị phanh phui, anh ta mới chủ động gọi điện cho tôi để giải thích. Lúc đó, tôi đang ngồi trên đùi anh trai anh ta và hôn nhau. Người đàn ông vuốt cằm tôi, mỉm cười dịu dàng: “Bây giờ cậu ta tìm em, là muốn anh giết chết cậu ta à?” Tống Kỳ lập tức tức giận: “Mẹ kiếp, em đang ở với thằng đàn ông nào vậy?!” Ờ… Đang ở với anh trai anh…

Ngọn Tháp Ngủ Quên

Ngọn Tháp Ngủ Quên Tôi sinh ra trong một gia đình quý tộc sa sút, sau khi mẹ kế qua đời, gia đình chỉ còn lại tôi và hai người chị em cùng cha khác mẹ. Để duy trì cuộc sống xa hoa của hai người chị, tôi buộc phải kết hôn với Bá tước để giữ gìn địa vị gia tộc. Từ lời kể của hầu gái Abby, tôi được biết về những bí mật trong quá khứ của Bá tước. Sau khi người vợ đầu tiên mà hắn nhất mực yêu thương – công chúa Elza qua đời, Bá tước liên tục kết hôn với hơn mười người phụ nữ khác, đều xuất thân từ những gia đình quý tộc sa sút và được nuôi dưỡng như những tiểu thư kiều quý. Thế nhưng, điều kỳ lạ là mỗi khi cưới một người vợ mới, chỉ sau một ngày, tin tức về cái chết của người vợ đó lại lan truyền khắp nơi. Nghĩ đến đây, tôi không khỏi rùng mình. Khi tôi đang trò chuyện với Abby, một tiếng thét chói tai vang lên trong phòng. “A, ra ngoài nhanh! Nhanh lên, lôi con điên này ra ngoài! Tiểu thư Tia vẫn ở bên trong!” Giọng nói thô lỗ của một người phụ nữ vang lên từ bên ngoài cửa, xen lẫn tiếng khóc yếu ớt của một người phụ nữ khác. Nghe tiếng động, tôi bước ra khỏi phòng. Cảnh tượng trước mắt khiến tôi suýt hét lên. Dưới chân tôi là một thiếu nữ khoảng mười mấy tuổi, có lẽ là một người hầu gái. Cô nằm trong vũng máu, cơ thể đầy những lỗ nhỏ, những vết thương lớn nhỏ như con rắn bò trên lưng. Mái tóc đen dày của cô dính đầy mồ hôi nhuyễn, tôi lờ mờ nhìn thấy khuôn mặt bê bết máu của cô. “Mau kéo cô ta ra, đồ phiền phức!” Quản gia ra lệnh cho người hầu đỡ cô ấy lên, “Abby, đồ ngốc, nhà ngươi không nên để tiểu thư Tia nhìn thấy cô ta chứ!” Tôi đứng đó, hoàn toàn sững sờ nhìn cảnh tượng người hầu gái trước mặt bị lôi ra ngoài một cách thô bạo. Thậm chí, tôi còn nghe thấy tiếng kêu cứu yếu ớt của cô ấy. “Chuyện gì xảy ra vậy?” Tôi hỏi. “Ngài Bá tước, tên cuồng đó! Hắn đã giết hết các tiểu thư trên gác mái, giờ lại đến lượt các người hầu!” … *Truyện bối cảnh Châu Âu trung cổ   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Tiểu Nha Hoàn Bỏ Trốn

Tiểu Nha Hoàn Bỏ Trốn Ta là nha hoàn thô sử trong Tiêu phủ. Ước nguyện lớn nhất đời này là chuộc thân rời khỏi phủ. Tiểu thư không muốn gả vào phủ quốc công, bèn treo thưởng thật hậu hĩnh cho nha hoàn nào đi quyến rũ thế tử, làm hỏng danh tiếng của hắn ta—— Đàm Thừa Uyên hung danh lẫy lừng, như sát thần giáng thế, không gần nữ sắc. Mọi người đều sợ sệt không dám nhận, ta bèn đứng ra. Một năm sau, tiểu thư sắc mặt tái mét chỉ vào ta: “Chỉ bảo ngươi leo giường, thế nào bây giờ ngay cả hài tử cũng đã có?”   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Vương Phi Mưu Lược

Vương Phi Mưu Lược Hoàng thượng ban hôn, chỉ hôn ta làm chính phi của Khánh Vương. Đồng thời, còn chỉ hôn một Trắc phi. Trắc phi vốn là cung nữ bên cạnh quý phi, nay được nhận làm chất nữ. Khánh Vương và nàng ta tình cảm sâu đậm. Không những cầu xin Hoàng thượng cho nàng cùng ta đồng ngày nhập phủ, còn xin thêm quyền quản gia cho nàng. Tất cả mọi người đều chờ xem trò cười của ta. Bọn họ nghĩ rằng ta gả vào không được sủng ái, phòng không gối chiếc, còn chẳng bằng một nha hoàn, thực sự đáng thương. Ta lại cười. Xuất thân là đích nữ chính phi của gia tộc hiển hách, lẽ nào còn phải tranh sủng với một Trắc phi?

Vả Mặt Kẻ Phản Bội

Vả Mặt Kẻ Phản Bội Trước kỳ thi nghiên cứu sinh vài ngày, bà nội bảo tôi gửi số báo danh cho bà để bà giúp tôi “lo liệu” một chút. Tôi nói: “Bà ơi, đây là kỳ thi nghiên cứu sinh, đi cửa sau là vi phạm pháp luật đó.” Bà gửi cho tôi một tin nhắn thoại, giọng thần bí bảo tôi yên tâm, nói rằng mối quan hệ bà tìm giúp pháp luật không can thiệp được. Tôi kinh ngạc, vội vàng hỏi bố, mới biết rằng mối quan hệ bà tìm giúp tôi chính là… Bồ Tát. Mối quan hệ này rất “cứng”, pháp luật thực sự không quản được, thế nên tôi yên tâm gửi số báo danh qua cho bà. Một tháng rưỡi sau, điểm thi nghiên cứu sinh của tôi công bố, tôi đạt điểm cao 412. Ngày hôm sau, có người tố cáo tôi. Nhà trường gọi tôi lên hỏi chuyện, còn đưa ra đoạn đối thoại trên WeChat giữa tôi và bà, yêu cầu tôi giải thích.

Người Vợ Hiền Chăm Sóc Tiểu Tam Ở Cữ

Người Vợ Hiền Chăm Sóc Tiểu Tam Ở Cữ Người phụ nữ đó mang thai. Chồng tôi gọi điện nói không yên tâm để người khác chăm sóc cô ta, muốn tôi đến hầu hạ tháng ở cữ. Mỗi tháng trả tôi ba vạn! Tôi đồng ý, nhưng mẹ chồng lại không vui. Bà nói: “Mẹ có kinh nghiệm, để mẹ chăm sóc. Ba vạn này đưa cho mẹ đi.” * 3 vạn tệ = 30.000 tệ =105.000.000 VND (khoảng 105 triệu VND)

Ánh Sao Rực Rỡ

Ánh Sao Rực Rỡ Bố mẹ tôi rất nổi tiếng, nhưng tôi chỉ có thể thấy họ qua TV. Họ luôn ở tuyến đầu của chiến tranh, bảo rằng môi trường nguy hiểm, rồi bỏ tôi lại cho bà ở quê chăm sóc. Nhưng sau đó, họ lại nhận nuôi con gái của đồng nghiệp. Họ đưa cô bé ấy đi khắp nơi, bù đắp mọi thiếu sót họ nợ tôi, cho cô ấy tất cả tình thương. Cô bé ấy trở thành bảo bối của họ, chẳng cần qua màn hình lạnh lẽo của “Ngôi sao rực lửa 12m12” mà vẫn được ở bên bố mẹ mỗi ngày. Đến khi họ cuối cùng cũng nhớ ra tôi, thì sau một trận sốt cao, tôi đã quên hết mọi cảm xúc dành cho họ rồi.  

Hiểu Lầm

Hiểu Lầm Tôi đang chiến tranh lạnh với bạn trai thì phát hiện mình mang thai. Tôi chặn anh ấy, đăng bài lên vòng bạn bè nói rằng mình có thai, rất nhiều bạn bè vào chúc mừng anh ấy. Tôi đăng một bài khác trên vòng bạn bè và chỉ mình anh ấy mới xem được, kèm theo bức ảnh là dòng chữ: “Không phải mẹ không yêu con, chỉ là mẹ không muốn con đến với gia đình không mà không có tình yêu này mà thôi.” Vị trí tại bệnh viện Hắc Tâm.

Kim Ngốc Lương Duyên

Kim Ngốc Lương Duyên Ta thân là thiên kim phủ Thừa tướng, vậy mà lại là một kẻ ngốc.Tỷ tỷ không chịu gả cho gã ngốc của Quốc công phủ, liền lừa ta leo lên kiệu hoa.“Ngốc tử ghép với đần độn, hai đứa các ngươi đúng là trời sinh một đôi.”Lần đầu tiên nhìn thấy vị tướng công tương lai, nước dãi ta chảy thành dòng.Một lang quân thật tuấn tú!Nhìn đến lần thứ hai, ta phát hiện có gì đó không ổn.Tên này… sao trông cũng giống như đang giả đần vậy?Về sau, kẻ đối đầu với phu thê ta trong kinh mỗi lần nhắc đến đều phì một tiếng khinh bỉ:“Phì! Hai cái tên giảo hoạt kết đôi, thật là tà không thể tả!”

Mưu Thê

Mưu Thê Ta là một hiền thê hiền đức bậc nhất kinh thành, ngày thứ hai sau khi xuất giá đã thay phu quân nạp bốn thị thiếp. Một năm trôi qua, bụng bốn người thiếp đều bằng phẳng, ngoan ngoãn như gà. Ta bỗng nhiên nhận ra: Phu quân của ta… có vẻ như… không được…

Âm Vang

Âm Vang Năm 15 tuổi, tôi đã biết mình là thiên kim thật bị bế nhầm. Cha mẹ ruột từng lén đến trường nhìn tôi vài lần. Nhưng đứa con gái giả trong nhà họ sức khỏe yếu, họ không nỡ để cô ta biết sự thật. Thấy tôi sống cũng ổn, họ cứ chần chừ mãi. Mãi đến năm tôi 25 tuổi, họ mới tìm đến nhận lại tôi.

Vi Dã

Vi Dã Khi bọn bắt cóc buộc Thẩm Hành Xuyên phải chọn một trong hai, anh ta đã từ bỏ thanh mai trúc mã của mình và chọn tôi. Nhưng tôi không đi cùng anh ta. Bởi vì tôi biết, anh ta sẽ hối hận. Kiếp trước cũng như vậy, sau khi tôi được cứu, thanh mai trúc mã của Thẩm Hành Xuyên bị bọn bắt cóc chụp lại ảnh nhạy cảm. Tối hôm về nhà, cô ấy đã cắt cổ tay t//ự t//ử. Thẩm Hành Xuyên giả vờ như không để tâm, vẫn tổ chức hôn lễ với tôi như kế hoạch, nhưng sau khi kết hôn, anh ta đã khiến tôi phải chịu đủ mọi đau khổ. Bảy năm sau, cuối cùng tôi cũng buộc anh ta đồng ý ly hôn. Thế nhưng, trên đường đi làm thủ tục ly hôn, anh ta mất kiểm soát cảm xúc và lái xe lao xuống vách núi. Ngay cả trước lúc chet, anh ta vẫn trách móc tôi: “Vốn dĩ chúng ta đã nợ Tiểu Tiểu. Kiếp này phải chuộc tội vì cô ấy, em dựa vào đâu mà được an ổn một góc như vậy…” Vì vậy, khi được làm lại từ đầu, tôi không muốn sống như thế nữa.

Ngân Hàng Tủy Sống

Ngân Hàng Tủy Sống Năm thứ hai sau khi hiến tủy, một cô gái tìm đến nhà tôi. Cô ta nói mình bị tái phát bệnh bạch cầu, yêu cầu tôi lập tức bỏ đứa con trong bụng để hiến tủy cho cô ta thêm một lần nữa. Tôi không thể tin nổi, và đã từ chối. Không ngờ, chồng tôi – người trước nay luôn yêu thương tôi, lại chỉ trích rằng tôi là kẻ máu lạnh. Anh ta lớn tiếng trách mắng: “Em khiến anh quá thất vọng rồi. Con cái có thể sinh lại, nhưng người chết thì không thể sống lại được.” Trong cơn bàng hoàng, tôi đã thuê một thám tử tư. Không ngờ, kết quả điều tra cho thấy cô gái đó chính là “bạch nguyệt quang” mà chồng tôi ngày đêm nhung nhớ. Từ lúc thuyết phục tôi tham gia ngân hàng tủy, anh ta đã lên kế hoạch biến tôi thành nguồn tủy sống di động để cứu “bạch nguyệt quang” của mình… Tôi kìm nén cảm xúc, gọi đến khoa sản. “Tôi sẽ làm theo lời chồng, dù đau lòng vì đứa con thế nào, tôi cũng sẽ hiến tủy!”

Ly Rượu Tan Mười Năm Tình

Ly Rượu Tan Mười Năm Tình Trong buổi tụ họp bạn bè, Giang Nhiên hỏi tôi: “Cậu có chốt bạn trai chưa đấy?” Hỏi thì là hỏi tôi, nhưng ánh mắt lại cố tình nói cho Tần Mục Xuyên nghe. Bởi ai cũng biết, tôi và anh đã dây dưa suốt mười năm, đến giờ vẫn chưa rõ ràng mối quan hệ. Mọi người đồng loạt nhìn về phía anh. Anh dựa lưng vào ghế, lười biếng cười cợt: “Nhìn tôi làm gì? Tôi với Chi Chi là anh em cơ mà.” Giang Nhiên suýt nữa tức đến bật cười: “Con gái thì tuổi xuân có hạn đấy, Nam Chi, phải nhanh lên thôi.” Tôi gật đầu đồng tình: “Ừ, nên tôi chuẩn bị kết hôn rồi.” Mọi người sững sờ. Tôi mỉm cười giải thích: “Gia đình mới giới thiệu gần đây, tìm hiểu một thời gian thấy cũng ổn.” Tần Mục Xuyên – người xưa nay luôn phóng khoáng điềm đạm, giữa bao ánh mắt, lại bóp nát ly rượu trong tay.

Gặp Lại Cũng Chỉ Là Người Xưa

Gặp Lại Cũng Chỉ Là Người Xưa Hai tháng trước ngày đại hôn, Kỷ Nhược Thanh bỗng nhiên muốn thử lòng ta.Khi ta đang cùng thứ huynh Mạch Cẩn đến Cô Tô tra xét sổ sách, hắn lén hạ Hợp Hoan Hương vào xiêm y của ta.Một ngày vất vả, thân thể mỏi mệt, đang định chợp mắt nghỉ ngơi thì trong người bỗng nóng rực như thiêu đốt.Bất chấp lời can ngăn của thứ huynh, ta nghiến răng nhảy thẳng vào hàn đàm ngoài viện.Khi ấy tiết trời chớm đông, ta ngâm mình mấy canh giờ liền, đến khi đưa được về phủ thì đã sốt cao hôn mê.Ba ngày sau, ta chập chờn tỉnh lại, đập vào mắt đầu tiên lại là Kỷ Nhược Thanh hân hoan đứng bên giường.Hắn ôn nhu nắm tay ta, khóe miệng giương cao ý cười.“Chúc mừng A Mạnh của ta, đã vượt qua một cửa cuối cùng rồi!”

Sau Khi Hắn Thay Lòng Đổi Dạ

Sau Khi Hắn Thay Lòng Đổi Dạ Mười năm sau khi thành thân cùng Chiến Lăng Tiêu, ta phát hiện hắn đã yêu nữ y trong quân doanh của mình. Hắn không hề cảm thấy hổ thẹn, chỉ thở dài như cam chịu mà nói: “Ta sẽ kiềm chế tình cảm của mình. Nàng ấy rất tốt, ta sẽ không hồ đồ đến mức để nàng ấy phải mang tiếng xấu.” Khoảnh khắc đó, toàn thân ta lạnh lẽo, cảm giác như có ngàn cân đè nặng dưới chân. Từ thuở thanh mai trúc mã, đến nay đã trọn mười năm vợ chồng. Hắn lo lắng không phải vì ta phát hiện lời thề trọn đời trọn kiếp của hắn đã bị phản bội, mà là sợ nữ nhân trong lòng hắn mang tiếng tiếng. Hắn quá tự tin vào bản thân. Hắn làm sao lại nghĩ rằng, một người từng không dung nổi hạt cát trong mắt như ta, lại chấp nhận một kẻ bạc tình?

Chán Rồi, Bị Chồng Bệnh Kiều Ép Buộc Yêu

Chán Rồi, Bị Chồng Bệnh Kiều Ép Buộc Yêu Năm tôi si tình mù quáng nhất. Học bá lạnh lùng bóp cằm tôi, ánh mắt lạnh lùng: “Giang Lê, bộ dạng vẫy đuôi cầu xin này của em thật rẻ mạt.” Tôi dè dặt hôn lên môi anh. “Cầu xin anh, tôi thật sự thích anh mà…” Bị anh đè trong phòng thiết bị, hôn đến mức rơi lệ. Sau khi kết hôn, ai cũng nói tôi có phúc, cưới được Thái tử gia của Giang Thành. Nhưng tôi đã chán ngấy rồi. Lâng lâng trong men say, tôi ôm lấy chàng trai nhỏ, nói: “Người đàn ông già cỗi đó, vừa rẻ tiền vừa gây buồn nôn, sao so được với trai trẻ được chứ?” Anh ta đỏ hoe mắt. Vừa run rẩy cởi từng món đồ, vừa tuyệt vọng nhìn tôi. “Tôi đã dưỡng da, còn đeo dây lưng và chuông nhỏ mà em thích… nhìn tôi đi, có thể nhìn tôi một cái được không?”

Cát Chảy

Cát Chảy Tôi mang thai ngoài ý muốn. Nhưng Tạ Huyền ghét trẻ con. Buổi tối hôm ấy, tôi dò xét thái độ của anh. Bàn tay anh đặt hờ trên eo tôi, giọng điệu lười biếng, cười như không cười: “Gì đây, em có thai rồi à?” Tôi hoảng hốt phủ nhận. Anh vuốt ve tóc tôi, giọng nói dịu dàng: “Bé con ngoan, chúng ta không cần có con.” Nhưng tôi đã thực sự mang thai. Vừa hay lại nghe người ta bàn tán: “Lương Ly theo Tạ tổng lâu như vậy mà vẫn chưa lên được danh phận, xem ra giấc mộng gả vào hào môn cũng xa vời.” “Cô ta ngốc quá, có một đứa con chẳng phải là ép cưới được rồi sao?” “Cô thì biết gì, Tạ Huyền căm ghét con riêng nhất. Nếu cô ta dám làm vậy, một xác hai mạng cũng chẳng phải chuyện gì khó.” Vì sự an toàn của mình và đứa bé, tôi phải tìm lý do rời đi ngay trong đêm. 【Tôi không muốn làm chim hoàng yến nữa, tôi muốn sống một cuộc đời bình thường. Cảm ơn anh vì tất cả những gì đã cho tôi suốt những năm qua.】 Nửa tháng sau. Tôi trốn ở một thị trấn nhỏ miền Nam. Vừa hỏi một bà mẹ bầu bên đường về kinh nghiệm mang thai, thì đột nhiên bị một cánh tay mạnh mẽ kéo vào lòng. Giọng anh trầm khàn, mang theo chút mệt mỏi: “Bé con, rốt cuộc ai là người phát minh ra cái từ ‘chim hoàng yến’ vậy? Anh không phải là bạn trai của em sao?”

Ngày Ngày Hạ Triều Đều Thấy Ái Phi Tìm Đường Chết

Ngày Ngày Hạ Triều Đều Thấy Ái Phi Tìm Đường Chết Tiểu Xuân nói: “Hoàng thượng đã quay về rồi, hơn nữa còn ôm trong lòng một nữ nhân không rõ sống chết!” Ta đáp: “Ồ ồ, vậy không rõ sống chết chẳng có gì đáng lo ngại sao?” Tiểu Xuân nói: “Nương nương! Người sắp thất sủng rồi, mà còn có tâm trạng nói mấy câu đùa cợt thế này!” Ta nói: “Theo ý ngươi thì nên làm thế nào?” Tiểu Xuân lấy ra gói thạch tín đã chuẩn bị sẵn từ lâu: “Chúng ta dùng cách cũ, giải quyết người đó đi!” Ta đáp: “Hay để bản cung tự giải quyết chính mình cho xong vậy.” Vì thế, ta nhanh như chớp cầm gói thạch tín trên bàn, cắn một miếng, Trong tiếng khóc than kinh thiên động địa của Tiểu Xuân, Ta mừng rỡ chờ đợi lúc kịch độc phát tác mà chết.

Lại Gặp Quân

Lại Gặp Quân Đêm bái đường thành thân, nhưng phu quân của ta vẫn chưa về. Ngược lại ta nghe nói Hình bộ thượng thư đương triều liên thủ với nữ bộ khoái giang hồ và phá được một vụ kỳ án. Anh hùng và nữ hiệp đi đâu cũng có đôi có cặp, bọn họ được dân gian tôn sùng và trở thành một câu chuyện tình đẹp được người đời truyền miệng. Có vẻ như ta, một vị hôn thê được mai mối đàng hoàng, vô cùng thừa thãi. Quý tộc Thái Nguyên đều giễu cợt ta vì ta đã đi theo Thiệu Ngọc hỏi han ân cần hắn nhiều năm đến vậy, thế mà ta còn không nhanh bằng Lục bộ kia chỉ mới quen được hắn có hai tháng. Nhưng bọn họ không biết, ngay lúc Thiệu Ngọc liều mạng dùng thân mình để chặn mũi tên cho nữ bộ khoái, ta đã một mình bước qua con đường tuyết phủ kín than lửa nóng hổi, thành công lấy thư từ hôn về. Thiệu Ngọc vẫn nghĩ rằng ta chỉ đang giận dỗi hắn, hắn đang chờ xem khi nào ta sẽ tự tìm tới xuống nước với hắn. Mãi cho đến khi căn bệnh đậu mùa bùng phát khắp nơi trong kinh thành, ta đề xuất lấy thân mình để thử thuốc. Vì việc này nên hắn cảm thấy hơi cảm động, hắn tưởng rằng cuối cùng ta vẫn không nhịn được lo lắng cho hắn. Nhưng ta lại dứt khoát đi vòng qua người Thiệu Ngọc đang dang rộng hai tay đi về phía mình. Ngược lại ta khóc lóc rồi nhào vào trong lòng của tên ám vệ trẻ tuổi ở phía sau hắn: “Thật tốt quá, Thẩm Yến, may mà ngươi không sao!”