Tình Cảm

Từ Trân Quý Đến Lãng Quên

Từ Trân Quý Đến Lãng Quên Tiêu Cảnh từng coi ta như trân bảo. Hắn vì ta mà không ngại làm phiền huynh đệ: “Huynh đệ tốt, giúp ta chăm sóc tốt cho đệ muội tương lai của ngươi.” Sau khi diệt phỉ rơi xuống vực mất trí nhớ, hắn lại quên mất ta, nhất quyết muốn cưới cô nương trong thôn đã cứu hắn. Hắn hại ta biến thành trò cười. Còn buông lời cay nghiệt trước mặt mọi người: “Ta tuyệt đối sẽ không thích loại nữ tử cao ngạo kiêu căng như ngươi, trước kia có lẽ chỉ thấy ngươi xinh đẹp, theo đuổi để chơi đùa mà thôi.” Hắn sẽ không nhớ, ta đã đồng ý lời cầu hôn của hắn. Ta bình tĩnh cười cười, gả cho người khác. Đợi đến khi hắn khôi phục trí nhớ, mắt đỏ hoe tìm đến, huynh đệ tốt của hắn đang ôm ta vào lòng. Nam nhân dùng bàn tay to nhẹ nhàng vuốt ve vùng bụng đang nhô lên của ta, nhàn nhạt nhướng mắt: “Đến bái kiến tẩu tẩu của ngươi đi, hy vọng chúng ta vẫn là huynh đệ…” *Đệ muội: em dâu

Mẹ Chồng Đại Náo

Mẹ Chồng Đại Náo Mẹ chồng của tôi rất ghét tôi, nhưng lại coi bạn gái cũ của chồng tôi như con gái ruột mà yêu thương. Cô ta còn xúi giục mẹ chồng tôi cách để đối phó với tôi. Tôi cố gắng học cách cư xử khéo léo giữa mẹ chồng và nàng dâu, ví dụ như: mẹ chồng gắp thức ăn, tôi xoay bàn; mẹ chồng nói chuyện, tôi hát; mẹ chồng đi bộ, tôi bắt taxi; mẹ chồng múa dân gian, tôi trượt xe trượt… Sau này, bạn gái cũ gọi điện cho mẹ chồng tôi: “Dì à, con lại nghĩ ra một cách nữa rồi, lần này chắc chắn có thể trị được cô con dâu của dì~.” Đang nằm ở bệnh viện bó bột, mẹ chồng tôi liền lớn tiếng mắng: “Sau này đừng có gọi điện cho tôi nữa! Tôi còn muốn sống thêm vài năm đây.”

Bạch Thiện

Bạch Thiện Tôi đi ngân hàng gửi tiền cùng anh trai. Lúc đó không còn chỗ đậu xe, nên chúng tôi đành đỗ tạm trước cửa ngân hàng. Anh ấy bảo tôi ngồi trong xe, để lát nữa nếu có cảnh sát giao thông đến thì lái xe đi ngay, tránh bị dán vé phạt. Kết quả đúng là có cảnh sát giao thông đến thật. Tôi hạ cửa sổ xuống, hét lên với anh trai: “Anh ơi! Cảnh sát đến rồi! Chạy mau!” Giây tiếp theo, anh tôi bị đè xuống đất.

Số Phận Của Bốn Nha Hoàn

Số Phận Của Bốn Nha Hoàn Năm ta mười bảy tuổi, lão phu nhân đưa ra hai con đường cho đám đại nha hoàn trong viện: Hoặc là làm thiếp cho các vị gia trong nhà, hoặc là gả làm vợ cho quản sự ở ngoại viện. Bốn người chúng ta, ba người chọn làm thiếp, chỉ có Thu Sương chọn gả cho quản sự. Nàng từng hỏi ta vì sao, ta chỉ cúi đầu, lặng lẽ suy nghĩ: “Bởi vì ta không muốn con cái của mình sau này phải làm nha hoàn nữa.”

Báo Ân

Báo Ân Cha ta thay tướng quân đỡ mười mũi tên, lão tướng quân vì báo đáp nhà chúng ta, cho nên đã hứa hôn cho ta cùng tiểu nhi tử của ông. Ta hiểu rõ, một nha đầu nông thôn như ta, căn bản không xứng với thiếu gia. Thiếu gia bảo ta đừng lo lắng, nói rằng hắn sẽ đối xử tốt với ta. Thiếu gia rất hoàn mỹ, anh tuấn ôn nhu, chỉ là không thích cười. Hôm đó, thiếu gia bảo ta mặc áo choàng lông hồ ly trắng đắt đỏ, đưa ta đi dự tiệc sinh thần của biểu cô nương. Ta vừa đến, tất cả các thiên kim tiểu thư đều cười ngặt nghẽo, thiếu gia cũng cười theo. Sau này ta mới biết. Biểu cô nương từng nói với thiếu gia, ta có đôi mắt đen láy sáng ngời, rất giống con chó nhỏ màu trắng mà nàng nuôi hồi nhỏ. Thiếu gia ghi nhớ trong lòng, quyết định tặng biểu cô nương một bất ngờ. Hóa ra thiếu gia không phải không thích cười, chỉ là không thích cười với ta.

Tình Cảm Đến Muộn

Tình Cảm Đến Muộn Trong lễ trưởng thành của con gái, chồng tôi lại khoác tay một người phụ nữ khác để phát biểu. Trông ba người họ mới giống như một gia đình. Nhìn thấy chiếc váy của tôi, ánh mắt anh ta đầy chê bai: “Váy hở lưng? Ngay cả ánh hào quang của con gái mà cô cũng muốn giành à?” Nhưng anh ta lại không thấy máu tươi đang chảy ròng ròng trên chân tôi, mỗi bước đi là một dấu chân máu. Tôi rút khỏi lễ trưởng thành, định đi băng bó vết thương trên chân. Hạ Dị Tri không hài lòng nói: “Nhất định phải đi ngay bây giờ sao?” Khoảnh khắc đó, tôi đột nhiên hiểu ra nhiều điều, bình tĩnh trả lời anh ta: “Đúng vậy, phải đi ngay bây giờ.”

Em Muốn Chia Tay

Em Muốn Chia Tay Giám đốc công ty là bạn trai tôi. Anh nói muốn tránh bị nghi ngờ, nên ở công ty, anh gọi tôi bằng tên đầy đủ và nói chuyện rất lạnh lùng với tôi. Nhưng ở nhà, anh gọi tôi là “bé” và thân mật ôm hôn tôi. Tôi không thể chịu nổi nữa, tôi muốn có một mối tình thoải mái. Một giây trước, tôi nói với anh rằng tôi muốn chia tay. Giây tiếp theo, anh đã chạy ra khỏi văn phòng với đôi mắt đỏ hoe và nói: “Không được, em yêu.” Tôi: “.” Cả công ty: “…”

Đào Sắc Phùng Xuân

Đào Sắc Phùng Xuân Ta hỏi Liên di nương: “Di nương, thái giám và nam nhân bình thường có gì khác nhau?” Liên di nương ấp a ấp úng: “Chính là… không thể sinh con…” Ta bừng tỉnh, không thể sinh con ư? Hóa ra còn có chuyện tốt như vậy! Thế là ta vui vẻ hân hoan gả cho vị thái giám ấy.

Công Chúa Chỉ Muốn Hòa Ly

Công Chúa Chỉ Muốn Hòa Ly Năm ấy khi tình cảm sâu đậm nhất, vị tiểu tướng quân lừng danh biên ải đã dâng lên tất cả chiến công để cầu phụ hoàng ban hôn, cưới ta làm thê tử. Thế nhưng ba năm sau, lại có một nữ tử ôm theo hài tử tới cửa, khóc lóc van xin ta hãy tiếp nhận mẹ con các nàng. Phu quân nói mình không cẩn thận uống say, nên mới phạm phải sai lầm. Bà mẫu thì trách, ta đã đoạn tuyệt tiền đồ của con trai bà, thì không thể đoạn luôn cả dòng dõi của hắn. Người thân khuyên ta rộng lượng, bảo rằng chủ mẫu của các thế gia kinh thành đều phải sống như vậy mà qua ngày. Chỉ có người tỷ tỷ từng bất hòa với ta, lại vỗ lưng ta, chậm rãi nói: “Ngày trước muội để hoàng huynh quyết định thay mình.” “Về sau lại giao cho phu quân quyền định đoạt.” “Giờ đây, muội nên học cách trưởng thành rồi.” “Dẫu sao, muội cũng đã có một tiểu nữ nhi.” Ta cúi đầu nhìn nữ nhi bé nhỏ trong lòng, con bé còn đang ngậm tay chảy nước miếng. Chợt hiểu ra, nếu ta yếu mềm, con ta sẽ chẳng biết cách kiên cường. Nếu ta để người ức hiếp, con ta sẽ chẳng học được cách tự lập. Lần này, đến lượt ta ra tay rồi.

Mùa Xuân Thứ 2

Mùa Xuân Thứ 2 Năm thứ hai sau khi công ty niêm yết, Kỳ Hạo đề nghị ly hôn với tôi. Anh ta muốn cho Hạ Đồng một danh phận. Không muốn người phụ nữ tốt nghiệp hải ngoại đó, người đã cùng anh ta thức trắng đêm phấn đấu giúp công ty bước lên tầm cao mới, tiếp tục bị người khác chỉ trỏ. Anh ta nói xin lỗi tôi nói rằng giữa chúng tôi đã không còn tình cảm thì cũng không nên tiếp tục dằn vặt nhau nữa. Tôi không chịu buông tay, dù là vì tình cảm mười năm, hay vì con gái chúng tôi. Cho đến sinh nhật con gái, anh ta nhận được cuộc gọi từ Hạ Đồng rồi vội vàng rời đi để lại mẹ con tôi không may gặp tai nạn xe. Khi tỉnh dậy, tôi chủ động ký vào đơn ly hôn. Bởi vì tôi đã mất trí nhớ, ký ức quay về thời điểm trước khi quen biết anh ta.  

Viễn Đường

Viễn Đường Sau kỳ thi đại học, tôi và Lục Thời Dã chia tay. “Cũng chỉ vì tôi giúp cô ấy ước lượng điểm mà không giúp em?” – hắn cười. “Đúng vậy.” “Được thôi.” Hắn cười nhạt. “Đừng có hối hận đấy.” Tôi quen hắn từ khi mới năm tuổi, thanh mai trúc mã, cả tuổi thanh xuân, hắn tin chắc tôi không thể rời xa hắn. Nhưng hắn đâu biết, chuyện ước lượng điểm chỉ là cái cớ. Điểm số tôi tự tính rồi, nguyện vọng cũng tự mình nộp, là ngôi trường cách xa hắn nhất có thể. Lần này, tôi thực sự muốn rời xa hắn. Từ nay, kẻ Nam người Bắc, mạnh ai nấy đi.

Dạy Chồng Từ Thuở Bơ Vơ Mới Về

Dạy Chồng Từ Thuở Bơ Vơ Mới Về Ta là nữ nhi của thổ phỉ, sau khi gả cho phu quân, bị nhà chồng xem thường, ngày ngày chịu ấm ức. Không sao, bởi vì ta cũng chẳng phải người tốt lành gì. Bà bà nạp thiếp cho phu quân, không sao, ta quay đầu liền đánh phu quân đến nửa sống nửa chết, rồi lại tặng cho công công hai mỹ nhân. Bà bà muốn phu quân bỏ ta, không sao, ta trực tiếp châm ngòi ly gián, khiến phu quân phân gia ra ở riêng. Về sau, bà bà quỳ xuống cầu xin ta, trả con trai lại cho bà. Phu quân vẻ mặt ấm ức, lí nhí nói: “Nương, người về đi, con sống rất tốt…” Ta đập một cái vào đầu hắn: “Chưa ăn cơm à? Nói nhỏ thế!”

Trở Lại Năm 80 Tôi Làm Trà Xanh

Trở Lại Năm 80 Tôi Làm Trà Xanh Xuyên về những năm 80, chồng tôi nói: “Chuyện trong nhà, em cứ để anh lo hết.” Tôi cố tình giả vờ ngốc nghếch mọi thứ. “Hu hu, đều do em cả, cái gì cũng làm không tốt, không giống anh, cái gì cũng giỏi.” “Woa, anh thật lợi hại, có thể giặt đồ sạch đến vậy.” “Trời ơi, anh nấu ăn cũng quá ngon, nếu ngày nào cũng được ăn cơm anh nấu thì có chết cũng đáng.” Người đàn ông kia cứ thế cam tâm tình nguyện trở thành “bảo mẫu nam”. Còn tôi? Dựa vào chiêu trò trà xanh, thoải mái tận hưởng cuộc sống!

Gặp Nhau Chỉ Là Sớm Muộn

Ngày kết thúc kỳ thi đại học, tôi đứng trước cả lớp, ném một xấp tiền vào mặt Tạ Sơ Ngôn: “Tôi chơi chán rồi, đến đây thôi.” Anh ấy cúi xuống, nhặt từng tờ tiền trên sàn. Giọng khàn khàn nói: “Ừ.” Kỳ nghỉ hè kết thúc, Tạ Sơ Ngôn lên chuyến tàu đến Thanh Bắc. Còn tôi bay ra nước ngoài, bắt đầu quá trình hóa trị dài đằng đẵng. Nhiều năm sau khi trở về nước, tôi nằm trên giường bệnh, tóc rụng hết vì điều trị. Đang bận rộn chọn tóc giả thì cửa phòng bệnh mở ra. Tạ Sơ Ngôn trong chiếc áo blouse trắng, ánh mắt chạm vào tôi.

Lập Xuân

Lập Xuân Năm chín tuổi, ta bị bán vào Phương gia. Tiểu thư ốm yếu đặt cho ta cái tên Lập Xuân. Nàng nói: Mong rằng xuân đến, vạn vật hồi sinh. Để đem chút sinh khí đến viện tử đầy tử khí của nàng. Nhưng về sau, nàng lại chết vào mùa đông lạnh giá. Ta dùng một sợi dây thừng, kết thúc sinh mệnh của nàng.

Tiểu Kiều Thê Xung Hỉ Của Hầu Gia

Tiểu Kiều Thê Xung Hỉ Của Hầu Gia Ta là nữ nhi của một phú thương, được gả vào Hầu phủ để xung hỉ. Kết quả là ngày đầu tiên thành thân, lão Hầu gia uống thuốc thì bị sặc chết. Ngày thứ hai, cô em chồng rơi xuống nước cũng tung tăng đi theo lão Hầu gia. Ngày thứ ba, cậu em chồng cưỡi ngựa thì bị té chết. Một tháng sau, toàn bộ Hầu phủ chỉ còn lại ta và Tiểu Hầu gia. Hai ta bốn mắt nhìn nhau, Tiểu Hầu gia vốn định sẽ bỏ rơi ta để bảo toàn tính mạng. Không ngờ chưa kịp viết xong thư bỏ vợ, thì Hoàng đế đã hạ thánh chỉ phái hắn ra biên quan kháng địch. Không ngoài dự đoán, một tháng sau, hạ nhân mang về tin hắn đã tử trận.

Sau Khi Xuyên Thành Nha Hoàn, Ta Bị Cả Phủ Tướng Quân Nghe Được Tiếng Lòng

Sau Khi Xuyên Thành Nha Hoàn, Ta Bị Cả Phủ Tướng Quân Nghe Được Tiếng Lòng Sau một giấc ngủ, ta xuyên qua thành nha hoàn quét dọn của phủ Tướng quân. Toàn bộ gia đình họ đều có thể nghe được tiếng lòng của ta. Nhìn lão gia, phu nhân, thiếu gia và tiểu thư của Lâm phủ tụ họp đông đủ, ta vừa quét rác vừa lắc đầu. 【Tiểu thư dáng dấp thật đẹp, thật muốn dính lấy nàng, đáng tiếc bị Phượng Hoàng nam lừa, cuối cùng còn bị bán vào thanh lâu làm kỹ nữ.】 Ta thấy sống lưng vốn thẳng tắp của tiểu thư bỗng nhiên run lên. 【Đại thiếu gia cũng ngốc, còn coi kẻ đó là huynh đệ, đến lúc chết thì cả hai chân đều bị chặt đứt, thật là thảm thương, chậc chậc chậc.】 Đại thiếu gia vừa uống nước vào liền phun hết ra. 【Lão gia phu nhân thật hồ đồ, dốc hết tâm huyết để cho tên phượng hoàng nam đó đọc sách, cuối cùng lại bị hắn vu cáo là phản quốc, chém đầu cả nhà.】 Sắc mặt lão gia và phu nhân đồng loạt biến đổi, suýt chút nữa thanh kiếm trên tay cũng rơi xuống đất. Ánh mắt mọi người nhìn vị cô gia tương lai cũng trở nên vô cùng phức tạp.

Kỹ nữ Trường Lạc Phường

Kỹ nữ Trường Lạc Phường Ta là hoa khôi nổi danh nhất thành Kim Lăng, nhưng lại một lòng si mê tân khoa Trạng Nguyên Mạnh Du Bạch, vì cứu hắn, thậm chí còn ủy thân cho người khác. Kết quả hắn lại vì cứu người trong lòng mà đưa ta đến doanh trại quân phản loạn: “Vân Nô, A Cẩm là nữ tử, nếu bị mất đi sự trong sạch, ngươi bảo nàng ấy làm sao mà sống?” Sau này, trong cơn hỗn loạn, ta nhảy xuống vực thẳm, thi cốt không còn. Hắn lại một đêm bạc đầu, lên trời xuống đất tìm ta. Khi lần nữa gặp lại là tại thọ yến của Hoàng đế Thẩm Khắc. Lúc đó, ta là sủng phi khuynh quốc khuynh thành, còn hắn đã trở thành nghĩa tử của Thẩm Khắc. Hắn mắt đỏ hoe, hỏi ta: “Vân Nô, ta biết nàng còn sống mà, đúng không?” Ta mang ý cười trào phúng đáp lại: “Vương gia bị động kinh à? Giờ ngài phải gọi ta một tiếng mẫu phi.”

Tân Nương Xung Hỉ

Tân Nương Xung Hỉ Ta là tân nương xung hỉ nổi danh ở Thịnh Kinh. Lâm tiểu tướng quân vốn đã sắp tắt thở, cưới ta về xung hỉ, ngày hôm sau đã mở mắt. Đáng tiếc người khỏe lại, lại chê ta chiếm vị trí chính thê, cản trở đường tình của người trong lòng hắn, quay đầu liền bỏ ta. Cha ta lại ngựa không ngừng vó gả ta cho thế tử Định quốc công sắp chết. Đợi đến khi người ta khỏe mạnh như rồng như hổ, lão phu nhân nhà họ lại chê ta thân phận thấp hèn, lại muốn bỏ ta lấy người khác. Không nghĩ tới tiệc vui chóng tàn, hai vị phu quân trước lại lần nữa bệnh nặng, chạy đến cửa nhà ta cầu cứu. Ta phất tay áo. Muộn rồi, đến nhà kế tiếp.

Mẹ Tôi Bảo Tôi Nhường Vị Hôn Phu Cho Em Họ

Mẹ Tôi Bảo Tôi Nhường Vị Hôn Phu Cho Em Họ Vào ngày chuẩn bị đón dâu, mẹ tôi đột ngột đòi tăng thêm tiền sính lễ, vị hôn phu của tôi Cố Dĩ Phong, tức giận đến mức cưới luôn em họ tôi. Tôi bị huỷ hôn, xấu hổ vô cùng. Đúng lúc ấy, thanh mai trúc mã – Giang Nhất Minh – bất ngờ xuất hiện. Anh đồng ý cưới tôi. Mẹ tôi chủ động hạ thấp sính lễ, cuối cùng tôi cũng lên xe hoa một cách “thuận lợi”. Ba năm sau, em họ và Cố Dĩ Phong trở thành cặp đôi đứng đầu danh sách đại gia trong vùng. Còn tôi thì ở nhà làm bà nội trợ, một mình chăm con, lo toan mọi thứ. Tết Nguyên Tiêu năm đó, mọi người đến nhà mẹ tôi ăn cơm, tôi lại tình cờ nghe thấy cuộc trò chuyện giữa mẹ và Giang Nhất Minh. “Đúng là mẹ mưu trí, nghĩ ra chuyện nâng sính lễ để ép nhà họ Cố huỷ hôn. Nhờ vậy mà A Ngọc mới lấy được người mình yêu. Nhưng nếu A Tinh biết mẹ bày trò để gả cô ấy cho con, liệu cô ấy có tha thứ không?”