Tình Cảm

Tình Yêu Sụp Đổ

Tình Yêu Sụp Đổ Bạn trai cũ trở thành người nổi tiếng hàng đầu rồi hợp tác với công ty để đóng băng tôi, tôi lại quay lại nằm trên giường của thái tử gia để xin tài nguyên. Thái tử gia mặt lạnh lùng: “Cởi bỏ móng tay đi, tối qua cào tôi bao nhiêu lần rồi? Còn dám yêu cầu gì nữa?” Tôi tức giận, nhuộm xanh con chó yêu quý của anh, rồi cùng bạn trai cũ Hình Triều ghi hình chương trình giải trí. Tối đó, thái tử gia đột ngột đến phim trường, đá ngã máy quay: “Ngực không lớn, tính khí lại không nhỏ, lại còn dám bảo tôi hôn một cái.”

Không Cùng Lối

Không Cùng Lối Kết hôn 12 năm, người chồng có thu nhập hàng chục triệu của tôi lại phải lòng cô lễ tân mới đến công ty. Cô ta gần 40 tuổi, không xinh đẹp bằng tôi, thân hình cũng không bằng, vậy mà chỉ trong nửa năm ngắn ngủi đã mang lại giá trị tinh thần to lớn cho chồng tôi. Tống Nhạc mệt mỏi nói với tôi: “Ly hôn đi, nhà xe đều để lại cho em. Thẩm Tri Ngư, em có thể buông tha cho anh không?” Tôi cụp mắt, nhàn nhạt đáp: “Được.” Sau đó, tôi mua một cuốn lịch, khoanh tròn mỗi ngày. Đếm ngược đến ly hôn, 30 ngày.

Ánh Sáng Vỡ Vụn

Ánh Sáng Vỡ Vụn Từ nhỏ đến lớn, những người đàn ông xung quanh tôi đều thích Thẩm Châu. Dù là cậu chủ kiêu ngạo phóng túng hay đàn anh giữ lễ nghiêm cẩn. Sau đó, một vụ tai nạn xe hơi xảy ra, cậu chủ bị m//ù, đàn anh thì t//àn t//ật. Thẩm Châu bỏ đi, nhờ tôi chăm sóc họ thật tốt. Nhưng họ lại cho rằng, chính tôi đã ép Thẩm Châu bỏ đi, rồi đủ đường gây khó dễ với tôi. Vì khoản tiền chăm sóc khổng lồ, tôi im lặng nhẫn nhịn. Vào ngày tôi có thể tự do tài chính, tôi đập mạnh tay xuống bàn ăn: “Không chịu nổi nữa rồi, bà đây nghỉ việc!” Cậu chủ m//ù ngay lập tức mở mắt ra nhìn chằm chằm tôi. Đàn anh tàn tật bước đi thoăn thoắt đến đóng chặt cửa lại.

Mê Vụ

Mê Vụ Khi tôi bế con gái bị s/ốt cao đến b/ệ/n/h v/i/ệ/n, lại vô tình gặp lại bạn trai cũ ở phòng cấp cứu.Anh ấy liếc qua bệnh án, lạnh nhạt nói:“Chia tay ba năm, con gái ba tuổi?”“Lâm Giản,” Anh nhìn tôi với ánh mắt sâu xa, “Em mang thai được một tháng đã sinh rồi sao?”

Đặt Bẫy

Đặt Bẫy Sau khi ly hôn với Lục Tử Mặc, tôi tình cờ gặp được anh ta ở hành lang của trung tâm chăm sóc bà mẹ và trẻ em. Anh ta và mối tình đầu Sở Vũ Yên đang khám sức khỏe. Còn tôi ôm đứa con ba tháng tuổi của mình đi chích vắc – xin. Anh ta bấm ngón tay tính toán rồi hỏi tôi với nét mặt đầy kinh ngạc: “Giang Uyển, nếu… nếu lúc đó em đã mang thai, tại sao em vẫn đồng ý ly hôn?” Tôi trào phúng trong lòng: Đương nhiên là do tôi muốn ly hôn rồi, con cũng đâu phải là con của anh!  Hoàn Tiền Shopee  Từ 3/4/2024, Metruyen.net.vn chính thức HOÀN TIỀN cho 100% đơn hàng mua sắm tại Shopee.  🛒 Khi mua hàng trên Shopee thông qua liên kết giới thiệu từ Metruyen, bạn có thể nhận lại từ 10,000 đến 500,000 đồng cho mỗi đơn hàng. Bấm Đây Để Đăng Ký Hoàn Tiền

Là Do Em Sai Lầm

Là Do Em Sai Lầm  Tôi ở nhà làm nội trợ, mỗi khi giơ tay lên để xin tiền, Thẩm Diệp luôn dùng giọng ghê tởm nói: “Chúng ta không có tình cảm à? Sao cứ mở miệng ra là xin tiền? Trong mắt em tôi là cây ATM à?” Sau đó tôi tìm được một công việc, thường xuyên làm thêm giờ, về nhà rất muộn. Thẩm Diệp mỗi lần đều đợi đến đói meo mà chẳng chịu làm đồ ăn: “Mấy ngàn đồng lương đó của em quan trọng lắm à? Gia đình quan trọng hay công việc quan trọng?” Tôi suy nghĩ một chút: “Công việc.” Thẩm Diệp cười nhạt: “Nếu công việc quan trọng thì em còn ở với anh làm gì, phá thai đi, ly hôn đi!” Anh ta biết tính cách của tôi, không phải là người quá mạnh mẽ, huống hồ tôi yêu anh ta, năm đó thà đoạn tuyệt quan hệ cha con với bố mình cũng phải ở bên anh ấy. Offer của công ty lớn, nói từ chối là từ chối, chỉ vì anh ta muốn tôi ở nhà làm nội trợ. Bây giờ đã mang thai, càng không thể bỏ đứa bé trong bụng được. “Được, ly hôn.” Nghe tôi nói ly hôn, Thẩm Diệp cười càng thêm phách lối: “Ngày mai gặp nhau ở phòng hộ tịch, nếu em không đến, cả đời này tôi sẽ khinh em!” Ngày hôm sau, tôi đúng hẹn đến phòng hộ tịch, nhưng không thấy bóng dáng của Thẩm Diệp đâu. “Anh đang ở đâu?” Thẩm Diệp: “?”

Tra Nam Có Tiện Nữ Trị

Tra Nam Có Tiện Nữ Trị Khi bế cô con gái bốn tuổi lên xe. Tôi phát hiện thấy một đống vụn bánh mì trên ghế sau xe. Tôi sững sờ. Không phải vì thấy bẩn. Mà là vì chồng tôi mắc chứng sạch sẽ nghiêm trọng, anh ấy không bao giờ cho phép tôi và con gái làm bẩn xe của anh ấy, càng không nói đến việc ăn uống trên xe. Nhặt vụn bánh mì lên, tôi hỏi: “Gia Minh, này là do anh làm hả?” Chồng tôi không thèm nhìn tôi, mắt nhìn thẳng về phía trước, khóe miệng vô thức nở một nụ cười cưng chiều: “À, là do con gái của Giang Thanh để lại, trẻ con làm rơi những thứ này là chuyện bình thường, em thông cảm chút đi.” Giang Thanh là bạn gái thời đại học của anh ấy, tháng trước vừa mới ly hôn và đưa con về nước. Tôi nhìn cô con gái trước đây dưới ánh mắt nghiêm khắc của anh ấy đã nhanh chóng nhét bánh mì vào miệng, lòng đau như kim châm. Có một số chuyện, tôi phải quyết định rồi.

Mẹ Kế Tôi Quá Uy Vũ

Mẹ Kế Tôi Quá Uy Vũ  Nghe đồn mẹ kế của tôi đã “khắc chết” hai người chồng trước và cả bố tôi. Ngay khi bố tôi vừa nhắm mắt, bà ta lập tức cho hỏa táng. Khi tiểu tam và đứa con riêng của bố đến đòi chia tài sản, tất cả đều chế//t lặng. Mẹ kế ngồi trên sofa vắt chân chữ ngũ, vừa cười vừa lật từng tờ tiền: “Phát tài rồi, số tiền này cả đời cũng không tiêu hết.” Tôi núp sau bàn ăn, không dám hé răng nửa lời. Họ hàng xông đến muốn nhận tôi về nuôi, đúng lúc tôi đang phân vân… Bỗng nhiên, một dòng chữ kỳ lạ hiện ra trước mắt: 【Nhanh thế, bắt đầu kịch bản rồi à? Nữ chính sắp bị họ hàng hành hạ, mong đợi quá!】 【Người thân này cực độc ác, sau khi cướp được tiền còn định bán nữ chính vào vùng núi.】 【Sao nào? Khổ tí sau này nam chính sẽ dùng tình yêu bù đắp mà! Gặp được cứu tinh sau nghịch cảnh, đáng yêu quá đi!】 Tôi: ??? Nữ chính nào mà khổ thế này? Giờ ôm chân mẹ kế còn kịp không?

Mẹ Chồng Cực Phẩm

Mẹ Chồng Cực Phẩm Sau khi kết hôn, mẹ chồng cho rằng có thể bắt nạt được tôi. Bà ta bảo tôi trả lại tiền sính lễ cho nhà bà ta. Theo lời bà ta thì, bây giờ kết hôn không phải như trước đây là bán con gái, sính lễ chỉ là một hình thức, làm cho có thủ tục là được. Người trẻ không được dựa dẫm vào người già nên tôi trực tiếp trả lại con trai bà ta cho bà ta.

Cả Nhà Chúng Ta Đều Thích Tiểu Bạch Hoa

Cả Nhà Chúng Ta Đều Thích Tiểu Bạch Hoa Dưỡng bệnh ba năm trở về nhà, ta mang theo một nam nhân tuấn tú. Bên cạnh phu quân cũng có thêm một biểu cô nương vừa góa chồng lại mỹ lệ, mọi người đều có tiểu tri kỷ ở bên cạnh. Phu quân ta cẩn thận từng li từng tí che chở người kia ở sau lưng. “Tiểu Nhu đến đây để thay nàng chăm sóc hài tử, nàng nên cảm ơn nàng ấy.” Nhi tử nhìn nàng ta với vẻ ngưỡng mộ. “Ta thích Nhu di, ta muốn Nhu di làm mẫu thân của ta.” Ta vuốt cái bụng hơi nhô lên tỏ ý đã hiểu và tôn trọng. Ánh mắt của cả nhà thật giống nhau, đều thích tiểu bạch hoa! Ta nắm tay tiểu phu lang trẻ tuổi tuấn tú giới thiệu với nhi tử: “Đến đây, đây là cha nhỏ của con, gọi một tiếng đi.” Tiểu phu lang mỉm cười e thẹn. “Phò mã ca, ta không phải đến để chia rẽ hai người, ta đến là để gia nhập cái nhà này.”

Đừng Phụ Chính Mình

Đừng Phụ Chính Mình Sáu năm sau khi kết hôn bí mật với Tạ Ung, chúng tôi quyết định ly hôn trong âm thầm. Để bạn gái của anh ta không bị mang tiếng “tiểu tam cướp chồng”. Anh nói: “Tôi không muốn bất cứ ai biết chúng ta từng kết hôn.” Tôi gật đầu, không nói lời nào, chỉ thêm một con số 0 vào phần phân chia tài sản. Sắc mặt Tạ Ung thay đổi. “Trong lòng cô, ngoài tiền ra thì chẳng còn gì nữa sao?” Tôi khẽ bật cười. “Nhiều năm làm vợ chồng, quả nhiên anh vẫn hiểu tôi nhất.”

Mộng Cảnh Tương Lai

Mộng Cảnh Tương Lai Ta trời sinh dị đồng, có thể nhìn thấy quá khứ và tương lai của người khác. Từ nhỏ, ta làm hạ nhân trong Hầu phủ, Hầu gia yêu thích ta, nhận ta làm nghĩa nữ. Tiểu thư cũng đối đãi với ta như tỷ muội. Ngày nàng ném tú cầu, do dự không quyết, hỏi ta. Ta bảo nàng chọn người thư sinh nghèo túng kia. Tiểu thư nổi giận, trước mặt mọi người tát sưng mặt ta, sau đó chọn công tử nhà thế gia mà Hầu gia đã chọn cho ta. Hóa ra nàng chưa bao giờ thích ta, cố chấp cho rằng vị hôn phu của ta mới là tốt nhất. Nàng không hề biết, ta đã sớm thấy quá khứ mục nát của công tử kia. Cũng đã sớm thấy tương lai tăm tối của nàng.

Chạy Về Nơi Hạnh Phúc

Chạy Về Nơi Hạnh Phúc Để cứu phu quân và nhi tử, ta đã dẫn dụ sơn tặc, lại bất cẩn ngã xuống vách núi. Đợi đến khi ta trở về, thì đã là năm năm sau. Thẩm Nghị đã cưới vợ khác, con trai nắm tay mẹ kế, nhìn ta như kẻ thù: “Nữ nhân xấu xa, không được cướp cha ta khỏi tay nương ta!” Thẩm Nghị cũng tỏ vẻ khó xử: “Uyển Nhi hiền lành, mấy năm nay trong phủ đều nhờ nàng ấy quán xuyến. Ta không thể phụ nàng ấy…” Ta thở phào nhẹ nhõm, vẫy tay gọi một đôi nhi nữ. Sau khi rơi xuống vách núi, ta đã mất trí nhớ. Nhanh chóng lấy chồng, năm năm ôm hai đứa. Bây giờ khôi phục ký ức, ta đang lo không biết phải làm sao! Thẩm Nghị trừng muốn rách cả mi mắt: “Là thê tử của ta, sao ngươi dám gả cho người khác!”

Em Sẽ Là Người Cuối Cùng Bên Anh

Em Sẽ Là Người Cuối Cùng Bên Anh Đêm tân hôn, chồng tôi bị cô bạn thân gọi đi câu cá đêm.Tôi gọi vô số cuộc đều không ai nghe máy. Gần nửa đêm, điện thoại vang lên giọng anh ta đầy bực bội: “Em tốt nhất là có chuyện gì quan trọng đấy, cá của anh bị em dọa chạy hết rồi.”Tôi đè nén cơn giận, bình tĩnh hỏi: “Anh khi nào về?”Dường như nghe ra sự lạnh nhạt của tôi, anh ta dịu giọng lại: “Hứa Tĩnh, em giờ là vợ anh, sau này ngày nào cũng bên nhau.”“Miểu Miểu chỉ là con chó độc thân thôi, anh ở lại với cô ấy một đêm, em ghen làm gì?”Bên kia truyền đến giọng của Cố Miểu: “Phó Trạch, áo lót của em để đâu ấy nhỉ?”“Cố Miểu, đến cả áo lót cũng không tìm được, cô còn là phụ nữ gì nữa?”Nói xong liền vội vã cúp máy.Tôi ngồi thẫn thờ suốt đêm trên chiếc giường đỏ chói của hôn lễ.Trời sáng, lau khô nước mắt, tôi gọi cho ông chủ: “Thẩm Thành Tây, ghép giấy kết hôn, đi không?”

Hạ Lan Từ

Hạ Lan Từ Lúc bái đường thành hôn, phu quân đột nhiên vén khăn voan đỏ của ta,Ngay trước mặt bao nhiêu quan khách, bắt ta ký vào tờ nhận thiếp.Hắn muốn cho Bạch Nguyệt Quang một danh phận.Nhưng khi đính thân, hắn từng hứa rằng sẽ không nạp thiếp.Chúng nhân đều háo hức chờ xem ta xấu mặt,Ta cắn răng, chỉ vào nam nhân diện mạo tuấn tú giữa đám đông.“Lục Duật làm trái hôn ước, đường đường chính chính ép ta khuất phục, đây là hành vi tiểu nhân. Ta không muốn gả cho hắn, ngươi có nguyện cùng ta bái đường hay không?”Sắc mặt Lục Duật lập tức tái nhợt.Nam nhân kia nhếch môi, thản nhiên bước lên trước, chậm rãi nói: “Được, ta cưới nàng.”

Tôi Và Chồng Hoán Đổi Cơ Thể

Tôi Và Chồng Hoán Đổi Cơ Thể Tôi đang mang thai ba, vì bụng quá to nên không thể nằm ngửa khi ngủ, đi lại phải dùng xe lăn. Thế nhưng chồng tôi lại than phiền: “Phụ nữ khác sinh con dễ dàng lắm, sao em cứ làm quá lên thế?” Nhưng không ngờ, vào ngày tôi chuyển dạ. Chúng tôi đã hoán đổi cơ thể. Thế là xong! Giờ thì anh ta có thể tự mình trải nghiệm “chuyện nhỏ” dễ dàng này rồi.

Người Phản Bội Trước Là Anh

Người Phản Bội Trước Là Anh Sau khi Tần Mặc ngoại tình, tôi không nhắc đến chuyện ly hôn.Tôi vẫn sống như trước kia, cùng anh ta tiếp tục “mặn nồng” suốt hai năm.Cho đến khi tôi phát hiện mình mang thai, cuối cùng mới đưa cho anh ta một tờ đơn ly hôn.Tần Mặc về nhà lúc nửa đêm.Anh ta vẫn chỉnh tề trong bộ vest, cà vạt cài ngay ngắn, trông như vừa rời khỏi một cuộc họp quan trọng nào đó.“Vợ yêu, sao còn chưa ngủ?” Anh ta bước đến, nắm lấy tay tôi, lòng bàn tay ấm nóng.“Không phải anh đã nói tăng ca, em không cần đợi sao?”Trên người anh ta phảng phất mùi sữa tắm mát lạnh, như thể cố tình rửa sạch điều gì.Tôi không nhịn được nghĩ: đến cả “tăng ca” cũng phải tắm rửa thay đồ, đúng là người đàn ông theo đuổi sự hoàn hảo.Tôi rút tay về, đưa kết quả kiểm tra thai kỳ đến trước mặt anh.“Tôi mang thai rồi. Mười hai tuần.”Không khí bỗng nhiên đông cứng lại.Cơ thể Tần Mặc rõ ràng cứng đờ.

Kết Hôn Với Chú Nhỏ Cấm Dục

Kết Hôn Với Chú Nhỏ Cấm Dục Sau khi kết hôn với người chú nhỏ cấm dục, anh luôn xem tôi như em gái mà chăm sóc. Nhưng tôi thì thầm yêu anh. Vì để kích động anh, tôi đã chơi trò chuyền bánh quy trong phòng bao. Tôi cắn một đầu của thanh socola rồi chuyền sang cho cậu trai đối diện. Đúng lúc cậu chàng chuẩn bị cắn vào đầu bên kia của thanh socola, chú nhỏ với vẻ mặt âm u cắt ngang. Anh nhét tôi vào xe: “Muốn chơi đúng không?” “Về nhà, chú sẽ chơi với em cho đã.”

Nơi Ta Thuộc Về

Nơi Ta Thuộc Về Phu quân của ta là thế tử yếu đuối của Hầu phủ, còn ta là đích nữ kiêu hùng của tướng môn. Để bảo vệ hắn, ta đạp lên tiểu nhân, trừng phạt kẻ vô lại, trở thành người đàn bà đanh đá nổi danh khắp kinh thành. Mọi người đều tránh ta như tránh tà nhưng hắn lại nói. “A Doanh, nàng phải bảo vệ ta cả đời.” Ta tưởng hắn yếu đuối không tự lo được nên cam tâm tình nguyện. Cho đến khi ta và trưởng công chúa cùng gặp nạn. Hắn giương cung, lạnh lùng bắn một mũi tên xuyên thủng đầu tên thích khách rồi ôm trưởng công chúa vào lòng. Lúc đó ta mới hiểu. Hóa ra những năm qua, bệnh tật của hắn đều là giả. Hắn cũng có thể bảo vệ người khác. Chỉ là người đó không phải là ta.

Liễu Nguyên Nhi

Liễu Nguyên Nhi Khi mẹ bị bán vào thanh lâu, trong bụng đã có ta. Mẹ sợ bị phát hiện, dùng vải quấn chặt bụng. Tiếc là giấy không gói được lửa, vẫn bị tú bà phát hiện. Mẹ ta ôm chặt bụng, quỳ trước mặt tú bà, van xin thảm thiết, cầu xin bà ta tha cho ta một mạng. Tú bà nhìn mặt mẹ ta, cười nói: “Trông cũng xinh đẹp lắm, mua một tặng một, ta còn lời!”