Tình Cảm

Tình Kiếp Danh Lợi

Tình Kiếp Danh Lợi Phu quân vì muốn theo đuổi ta, đã mua cho ta bánh ngọt suốt ba năm. Khi hắn trở về thần sắc luôn luôn thoả mãn, quần áo xộc xệch. Cho đến khi tiểu nương tử bán bánh ngọt mang thai. Nàng ta hóa ra là Trưởng Công chúa lưu lạc nhân gian, phu quân ta trở thành Trạng nguyên phò mã. Còn ta sau khi chết mới biết hắn là Phong Đô Đế Quân chuyển thế, ta chỉ là công cụ để hắn vượt qua tình kiếp. Giờ đây lòng ta đã chết, nhảy xuống sông Vong Xuyên, nhớ lại thân phận thật của mình— Không cao không thấp, chính là loại thân phận mà khi Phong Đô Đế Quân hắn gặp mặt phải dập đầu ba cái.

Người Vợ Hiền Chăm Sóc Tiểu Tam Ở Cữ

Người Vợ Hiền Chăm Sóc Tiểu Tam Ở Cữ Người phụ nữ đó mang thai. Chồng tôi gọi điện nói không yên tâm để người khác chăm sóc cô ta, muốn tôi đến hầu hạ tháng ở cữ. Mỗi tháng trả tôi ba vạn! Tôi đồng ý, nhưng mẹ chồng lại không vui. Bà nói: “Mẹ có kinh nghiệm, để mẹ chăm sóc. Ba vạn này đưa cho mẹ đi.” * 3 vạn tệ = 30.000 tệ =105.000.000 VND (khoảng 105 triệu VND)

Cương Thi Nhà Tôi

Cương Thi Nhà Tôi  Lúc nhỏ, tôi là đứa nghịch ngợm nhất nhà. Trong một lần dẫn em trai và em gái lên núi nướng khoai lang, tôi vô tình đốt cháy một mảng lớn khu mộ tổ tiên. Từ mộ của ông bà cố cho đến mộ của người bác mất sớm, tổng cộng tôi đốt sáu ngôi mộ. Bố tôi đã đè tôi ra và đánh vào mông. “Nhà họ Lý của chúng ta qua mấy đời đều chưa từng có khói xanh, lần này thì thấy rồi!” Sau đó, mỗi đêm khi ngủ, tôi đều mơ thấy một người đàn ông mặc quan phục thời nhà Thanh đứng đầu giường, ánh mắt đầy oán hận nhìn tôi. Khuôn mặt của hắn còn trắng hơn cả tôi sau khi chết ba ngày.

Nhân Quả Tuần Hoàn

Nhân Quả Tuần Hoàn Vị hôn phu của tôi phải lòng cô bé nghèo khó mà tôi tài trợ. Để thể hiện quyết tâm, anh ta bất chấp sự phản đối của gia đình, thậm chí còn chạy đến nhà tôi để thẳng thắn xin hủy hôn. Ba tôi tức giận đến mức gần như đập bàn, mẹ tôi suýt ngất xỉu. Chỉ trong chốc lát, tôi trở thành trò cười trong giới thượng lưu. Không ai biết, ngay tối hôm đó gia đình tôi đã tổ chức một cuộc họp khẩn cấp. Mọi người đều bình tĩnh phân tích từng đường đi nước bước. Ba tôi nhấp một ngụm trà, nói: “Xa thơm gần thối, trước hết ra nước ngoài vài năm, lấy lùi làm tiến.” Mẹ tôi giữ vẻ mặt điềm nhiên: “Đổi sang hình tượng khác, cô ta diễn tiểu bạch hoa, con làm ánh trăng sáng.” Tôi mỉm cười: “Vậy chắc con phải mắc trầm cảm trước đã.”

Ngày Gió Ngừng Thổi

Ngày Gió Ngừng Thổi Ngày biết mình bị chẩn đoán ung thư dạ dày, tôi cầm que thử thai trong tay, ngồi thẫn thờ bên ngoài bệnh viện rất lâu. Điện thoại rung lên, là Giang Trì – người yêu 8 năm của tôi. “Lê Lê, chuyện đăng ký kết hôn… anh có thể suy nghĩ thêm được không?” “Được thôi.” “Không phải là anh không muốn cưới em…” Có vẻ như không ngờ tôi lại trả lời dứt khoát như vậy, Giang Trì sững sờ, nói thêm tối nay anh sẽ không về ăn cơm, rồi nhanh chóng cúp máy.

Mẹ Chồng Cực Phẩm

Mẹ Chồng Cực Phẩm Sau khi kết hôn, mẹ chồng cho rằng có thể bắt nạt được tôi. Bà ta bảo tôi trả lại tiền sính lễ cho nhà bà ta. Theo lời bà ta thì, bây giờ kết hôn không phải như trước đây là bán con gái, sính lễ chỉ là một hình thức, làm cho có thủ tục là được. Người trẻ không được dựa dẫm vào người già nên tôi trực tiếp trả lại con trai bà ta cho bà ta.

Hàng Xóm Cực Phẩm

Hàng Xóm Cực Phẩm Nhà hàng xóm đối diện sau khi mang thai đã yêu cầu tôi đưa con mèo của mình đi. Sáng sớm đã gửi cho tôi một tin nhắn dài như thế này: [Xin chào, tôi là 503, vợ tôi đã mang thai được hai tháng rồi, mong anh có thể đưa con mèo đi.] [Thứ nhất, vợ tôi sợ mèo, nếu không cẩn thận bị mèo dọa mà sinh non thì anh phải chịu trách nhiệm.] [Thứ hai, nếu con mèo kêu sẽ không tốt cho việc dưỡng thai của vợ tôi, anh phải chịu trách nhiệm.] [Thứ ba, nếu con mèo của anh ra ngoài chạy lung tung, không may đụng phải vợ tôi thì anh phải chịu trách nhiệm.] Tôi nhìn chú mèo con mới ba tháng tuổi trong lòng mà đăm chiêu. Chỉ thế này thôi mà cũng có thể đe dọa được một phụ nữ mang thaisao? Không biết còn tưởng đứa con nhà anh ta là tôi mang hộ. Vì thế tôi quay sang chụp lại màn hình rồi đăng lên nhóm cư dân, kèm theo dòng chữ: [Xin chào mọi người, vì vợ của hàng xóm 503 của tôi mang thai rồi nên sợ mèo.] [Mong mọi người hợp tác đưa thú cưng trong nhà đi, nếu không sẽ phải chịu toàn bộ trách nhiệm!] Chỉ trong chốc lát, cả nhóm cư dân đều nổ tung.

Nói Nhảm Với Họ Hàng Thật Sướng!

Nói Nhảm Với Họ Hàng Thật Sướng! Hai mươi năm trước, ba tôi uống rượu say lỡ miệng nói với người ta, nói nuôi gà một năm kiếm được 20 vạn, không bao lâu, toàn bộ gà ở trại gà đều bị đ//ộc chet. Sau đó ba tôi mua một căn nhà ở Bắc Kinh với tổng số tiền là 80 triệu trả một lần, không nói với ai ở quê, cả ông bà nội tôi cũng không biết. Hiện tại ba tôi đã sớm là tổng giám đốc tập đoàn có tài sản ròng hàng trăm triệu, mỗi lần về nhà ăn tết, ông đều bảo tôi và mẹ tôi giả nghèo. Trong bữa cơm tất niên, tôi mặc áo bông lớn, hai tay đút vào túi. Bắt đầu nói hươu nói vượn con gái phải kế nghiệp cha. Không nghĩ tới đang diễn lại gặp được người quen. Tôi: “Cố tổng?” Anh: “Thẩm tổng?” Sau đó, chúng tôi bịt miệng nhau lại.

Chị Em Tốt Trong Tận Thế

Chị Em Tốt Trong Tận Thế Bạn thân tôi là người xuyên không. Ngày tận thế đến. Cô ấy mang theo tôi gả cho hai anh em sinh đôi Yandere người chiếm giữ địa bàn lớn nhất. Chồng tôi có dị năng là điện. Chồng cô ấy có dị năng là dây leo. Mới cưới nửa năm, đêm nào cũng hoan lạc. Tôi vịn eo đi ra ngoài, đụng phải cô bạn thân cũng đang thoi thóp. Bạn thân: “Theo dòng thời gian, hai người họ sẽ bắt đầu loạn luân, chúng ta chỉ là những tiểu pháo hôi, phải chạy trốn thôi.” Tôi: “Được.” Nhưng vừa ra khỏi cửa được năm cây số, bạn thân đã bị dây leo trói chặt, tôi cũng bị điện giật tê liệt toàn thân. Anh em sinh đôi mỗi người túm một người, cười vô cùng dịu dàng: “Hai chị em pháo hôi, loạn luân là có ý gì?”

Không Còn Tình Yêu

Không Còn Tình Yêu Là một bà mẹ bỉm sữa toàn thời gian, tôi và chồng sống xa nhau. Để kiếm thêm thu nhập trang trải cuộc sống, tôi đã giấu chồng làm thêm công việc là một chuyên gia ru ngủ trực tuyến. Không ngờ có một ngày, tôi phát hiện ra người tôi ru ngủ lại chính là chồng mình. Anh ấy nói rằng anh ấy đang đau khổ vì tình yêu, mất ngủ đã lâu. Khoảnh khắc đó, tôi như rơi vào hầm băng.

Không Rời Không Bỏ

Không Rời Không Bỏ Mẹ bán thân nuôi gia đình, cha trộm cắp bị đánh đến tàn phế, còn tôi thì thay đổi vận mệnh thi đỗ Đại học Thanh Hoa, đây chính là gia đình hỗn loạn của tôi. Cha mẹ tôi đúng là không phải người tốt, nhưng khi tôi còn nhỏ, họ đã che chở cho tôi một khoảng trời. Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển đại học, tôi nắm tay cả hai người. “Cha mẹ, con lớn rồi, sau này con sẽ che mưa chắn gió cho hai người.” Mẹ tôi cười gật đầu, nhưng đêm hôm đó lại cùng cha tôi chia nhau uống một chai thuốc trừ sâu. Chỉ để lại một bức di thư với nét chữ nguệch ngoạc. “Sau này con một mình, phải sống thật tốt.” Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về 24 năm trước. Một năm này, mẹ tôi vẫn chưa bị cha dượng cưỡng hiếp, cha tôi cũng chưa vào trại giáo dưỡng.

Cảnh Xuân Rực Rỡ

Cảnh Xuân Rực Rỡ Ta vốn là một nữ nhân dựa vào đấu vật để kiếm sống nơi chốn phồn hoa. Thế nhưng, chỉ ba ngày sau khi sinh hạ nhi tử cho phu quân, vị hôn thê năm xưa của hắn lại tìm tới cửa. Phu quân ta nhìn ta với ánh mắt đầy thâm tình, thề chỉ nhận ta làm chính thê. Nhưng ta chỉ khẽ đẩy hắn ra, bởi ta biết rằng kiếp trước, nam tử xuất thân cao môn quý tộc, từng bị ta mua về làm chồng nuôi này, rồi sẽ có ngày phục hưng gia tộc, khôi phục vinh quang của phủ Trấn Quốc Công. Sau này, hắn quả thực nâng ta lên làm chủ mẫu, nhưng cũng không ngăn hắn cưới thanh mai làm bình thê, và vì quyền thế mà nhẫn nhịn để người khác khinh bạc ta. Cuối cùng, ta trong nỗi đau mất con, sức cùng lực kiệt, mà ngọn đèn sinh mệnh cũng vụt tắt. Trùng sinh một kiếp, ta không dám để bản thân dây dưa nửa phần với hắn. Ta nhàn nhã quay về phòng, lấy ra khế ước bán thân của Thôi Chiêu, giao thẳng cho vị cô nương kia. “Ban đầu ta mua hắn, chẳng qua chỉ để nối dõi tông đường. Nay Mạc gia ta đã có hậu nhân, hắn cũng không còn hữu dụng nữa.”

Chạy Đua Với Tình Yêu

Chạy Đua Với Tình Yêu Sau khi say rượu, tôi ôm lấy ông chủ mà phát điên. “Em đã phá thai ba lần vì anh, mất một quả thận, cắt bỏ tử cung.” “Từ cẩu đản, anh quên Hạ Vũ Hà bên bờ hồ Đại Minh rồi sao?” Mẹ ông chủ liền nắm lấy tay tôi: “Con gái, mẹ sẽ làm chủ cho con!” *Hạ Vũ Hà 夏雨荷 là mẹ của nhân vật Hạ Tử Vy trong Hoàn Châu Cách Cách

Hôn Nhân Chôn Vùi Tình Yêu

Hôn Nhân Chôn Vùi Tình Yêu Lục Dương người xưa nay nổi tiếng là chính trực không gần nữ sắc, lại diễn một màn “anh hùng cứu mỹ nhân”. Anh đưa cô gái về biệt thự, giúp cô trả nợ, mở cửa hàng cho cô, nhưng chưa từng chạm vào. Chỉ mỗi ngày đến ăn một bữa cơm. Bạn bè không hiểu tại sao anh lại làm vậy. Anh chỉ nói: “Chỉ tham nửa ngày thảnh thơi của chốn hồng trần, về nhà tôi vẫn là người chồng tốt của Tư Niệm.”

Hoa Hồng Dại Nở Rộ

Hoa Hồng Dại Nở Rộ Năm thứ năm sau khi kết hôn, tôi bắt gặp Tần Thao đè thư ký lên bàn mà hôn. Anh ta không chút bận tâm, thản nhiên nới lỏng cà vạt: “Em đang mang thai, nên dù sao anh cũng phải tự tìm chút niềm vui chứ.” Tôi chạm lên bụng phẳng lì của mình, thản nhiên chấp nhận. Sau đó, Tần Thao phát hiện tôi đang ôm anh trai của anh ta, môi đến khó bỏ khó phân. Anh ta nhìn vào cái bụng phẳng lì của tôi, mắt đỏ lên mà chất vấn: “Chẳng phải em nói là mang thai sao?” Tôi chậm rãi quệt vết son trên cổ áo của Tần Thác, cười nhàn nhạt: “Trước đây đúng là lừa anh, nhưng bây giờ, tôi thực sự đã có rồi.”

Ngụy Thị Song Thư

Ngụy Thị Song Thư Trước ngày thành thân, ta và đích tỷ bị đổi hôn. Người đính hôn với đích tỷ – Tiểu tướng quân – nói rằng người hắn yêu thật ra là ta, còn trạng nguyên lang đính hôn với ta lại nói rằng hắn thích đích tỷ. Ta biết, bọn họ đã trọng sinh. Tiểu tướng quân muốn đổi lấy một người địa vị thấp, không thể sinh con, để nuôi dưỡng con riêng cho hắn. Trạng nguyên lang muốn đổi lấy một quý nữ dễ thao túng, để hắn an tâm làm kẻ ăn bám. Ta cười, bọn họ đúng là thú vị thật. Chẳng lẽ nhìn ta và tỷ tỷ, bọn họ nghĩ ngoài hai người họ ra chúng ta không còn lựa chọn nào khác sao?

Dưỡng Tử Vi Hoạn

Dưỡng Tử Vi Hoạn “Ta tận tâm tận lực, hao tâm tổn trí giúp dưỡng tử bước lên ngôi vị Hoàng đế. Thế nhưng, việc đầu tiên hắn làm sau khi đăng cơ lại là giam cầm ta nơi thâm cung, đoạn tuyệt mọi liên hệ giữa ta và thế gian. Hắn lo sợ ngoại thích chuyên quyền, liền tru di cả ngoại tổ gia từng một lòng phò tá hắn. Khi ta thân mang trọng bệnh, hắn lại nghi ngờ ta cùng Thái y có tư tình, không cho phép Thái y viện chữa trị. Ta cứ vậy ôm hận mà qua đời. Khi mở mắt ra lần nữa, ta trở về ngày tiên đế để ta chọn dưỡng tử.

Giăng Bẫy

Giăng Bẫy Ngày cưới, bố tôi uống say, đem toàn bộ tiền sính lễ và của hồi môn của tôi đi đánh bạc và thua sạch.Tôi sợ đến tái mặt, nhưng vị hôn phu của tôi lại cực kỳ bình tĩnh.“Tĩnh Tĩnh, tiền thua thì cũng đã thua rồi. Giờ quan trọng nhất là hoàn thành hôn lễ, đừng để người thân và bạn bè nhìn thấy trò cười của chúng ta.”Lòng tôi chùng xuống, mặc kệ anh ấy ngăn cản, tôi chạy thẳng đến bàn lễ tiền mừng, gom hết toàn bộ tiền mừng hôm nay đặt trước mặt bố tôi.“Chỗ này, bố cầm hết đi, mang đi thắng lại số tiền đã mất cho con!”

Kim Chi Ngọc Diệp

Kim Chi Ngọc Diệp Cha ta vì cố sủng, quyết định đưa một cô con gái vào cung. Nhưng các tỷ tỷ đều không muốn vào cung, khóc trời khóc đất. Ta yếu ớt giơ tay: “Cha, con muốn vào cung.” Thế là, năm bảy tuổi, ta ngồi trên một chiếc kiệu nhỏ, được đưa vào cung.

Chị Em Tốt Đồng Lòng

Chị Em Tốt Đồng Lòng Tôi cùng bạn thân sau khi xuyên không đã mạo danh thành y phi và tài nữ. Tôi là y phi, học online đã được ba năm, chẩn đoán bệnh đều dựa vào sách giáo khoa. Cô ấy là tài nữ, nhưng tổng văn chỉ được 180. Hết lần này tới lần khác hai chúng tôi lại gặp phải một vương gia bệnh tật và một Hầu gia văn võ song toàn. Cô ấy: “Thơ Đường, từ Tống đã thuộc hết rồi, ngày mai sẽ học thêm lời bài hát “Bất đắc dĩ phải yêu?” Tôi: “Hôm qua tớ chẩn đoán ra bệnh nhân kia có hỉ mạch…” Chúng tôi im lặng, ý thức được nếu ở lại lâu hơn nữa sẽ bị lộ tẩy cả đôi. Thế là nhất trí, trực tiếp bỏ trốn. Kết quả trên đường cô ấy bị Hầu gia bắt được: “Cô ấy không phải nói là bất đắc dĩ phải yêu sao?” Tôi quay đầu định bỏ cô ấy lại mà chạy. Nhưng lại thấy vương gia ma bệnh ở đằng sau chặn đường: “Thuốc dưỡng thai của bổn vương, phu nhân sắc thế nào rồi?”