Tình Cảm
Nhật Ký Của Em Năm đó, cha mẹ qua đời, công ty sắp phá sản. Tôi lựa chọn cắt đứt quan hệ với anh trai đúng vào thời điểm anh khó khăn nhất. Năm năm sau, công ty anh niêm yết trên sàn chứng khoán. Anh trở thành “Hoắc tổng” được người người kính nể. Phóng viên hỏi: “Những năm qua, anh cảm ơn ai nhất?” Anh chỉ nhếch môi, ánh mắt lạnh tanh, giọng nói mang đầy châm biếm: “Cô em gái vì tiền mà bỏ rơi tôi.” “À mà, giờ cũng không tính là em gái nữa rồi. Cô ta sống thế nào?” Câu nói đó như hắt một xô nước đá vào lòng người nghe. Ngay sau đó, cư dân mạng đồng loạt phát động chiến dịch tìm kiếm “em gái Hoắc tổng”. Mức thưởng lên tới hàng chục triệu. Nhưng họ không tìm thấy tôi. Chỉ tìm được… một cuốn nhật ký viết trước khi tôi ch .t.
Nguyệt Hạ Yên Nghi Nghe nhạc này đọc truyện nha mí nàng … Ta là một hồn ma. Ta đã lang thang trong nhân gian đã lâu, muốn tìm một hồn ma khác. Người đó là phu quân của ta khi còn sống, hắn chết trước ta. Nhưng tên chết yểu đó, có vẻ đã đầu thai từ lâu rồi. Hắn trở thành một thư sinh, trong một đêm mưa, bước vào căn nhà đất nhỏ của ta.
Lựa Chọn Bệ hạ lại nạp thêm một mỹ nhân. Dung nhan diễm lệ, thân hình mềm mại. Giống hệt ta lúc mười sáu tuổi. Tỳ nữ vì ta mà bất bình: “Người bầu bạn với bệ hạ ở lãnh cung tám năm là nương nương, người vào sinh ra tử vì bệ hạ là nương nương.” “Nàng ta là cái thá gì? Bệ hạ sẽ sủng ái nàng ta sao?” Ta chỉ nhấp một ngụm trà. Nhiệm vụ công lược sắp hoàn thành, ta sẽ trả lại thân xác này cho chủ nhân của nó ngay thôi. Hắn sủng ái ai yêu thương ai, liên quan gì đến ta? Nhưng khi bệ hạ phát hiện ra linh hồn trong thân xác này đã thay đổi, hắn đã phát điên. Cầu xin khắp chư thiên thần phật, chỉ mong đổi lại hoàng hậu của hắn trở về.
Duyên Tàn Không Hối Ta theo tướng quân rũ áo quy điền. Ba năm sau, trước túp lều tranh, thái tử phi rơi lệ mà oán than: “Là nữ nhân kia hại ch .t con ta, vậy mà chàng còn muốn phong ả làm trắc phi. Lẫm ca ca, muội phải làm sao đây…” Nàng đôi mắt đẫm lệ, vẻ mặt bi thương đến cùng cực. Phu quân ta buông cuốc, sợ bùn làm bẩn xiêm y nàng, chỉ đành bất lực nói: “Muội là biết rõ nhất, ta chịu không nổi khi thấy muội khóc.” Hắn phủi bụi trên bộ giáp cũ, cùng nàng hồi kinh. Chỉ để lại hai chữ: “Chờ ta.” Ta đem gà vịt trong nhà bán hết, tấm da thú hắn săn được cũng đem tặng hàng xóm. Dặn rằng: “Nếu chàng trở về, thì nói với chàng, A Liên đã ch .t rồi.”
Tiệm Cầm Đồ Thu Thập Tà Vật Ban ngày, hắn chỉ là một nhân viên nhỏ bé trong tiệm cầm đồ, nhưng khi màn đêm buông xuống, hắn lại là một Tiểu Minh Vương nắm giữ Mười Hai Âm Hành. Vì báo thù cho cha mẹ, vì chứng minh bản thân, vì người hắn yêu, mà dốc hết tất cả để thăm dò, để chống lại, để chiến đấu… Bị một sợi tơ đỏ quỷ dị chi phối sinh tử, bị một bàn tay vô hình thao túng cả cuộc đời… Độ dài: 140 chương.
Thiên Kim Thật Ngoài Dự Đoán Tôi là thiên kim thật bị thất lạc nhiều năm của nhà giàu nhất thành phố. Ngày được anh trai ruột đón về, vì trên tay dính bùn đất nên tôi bị cô con gái nuôi đẩy ngã xuống đất. Tôi còn chưa kịp hoàn hồn đã thấy mẹ ruột tát cô ta hai cái giòn tan: “Cô là cái thá gì mà dám động tay với con gái ruột của tôi, một đứa con nuôi cũng muốn trèo lên đầu người khác?” Úi chà! Bà mẹ này ngầu dữ ta, tôi thích quá trời. Vậy thì cái nhà này, tôi đã về rồi, khỏi đi đâu nữa.
Cô Bạn Cùng Phòng Trà Xanh Lúc tụ tập ăn uống, nhỏ bạn cùng phòng bỗng dưng buông một câu: “Tao thấy mày không xứng với bạn trai mày.” Rồi mặt dày xin luôn WeChat của ảnh. Tôi không cho, ai ngờ cô ta lại đi tìm bạn trai tôi để than phiền rằng tôi nhỏ mọn. Tôi liền hỏi thẳng cô ta: “Cậu làm vậy là có ý gì?” Cô ta tỉnh bơ trả lời: “Sao mày nhỏ nhen quá vậy? Có người yêu thì không được kết bạn khác giới à? Sống peace chút đi chứ.” Tôi tức giận: “Peace cái bà mày!”
Hạnh Phúc Muộn Màng Người thừa kế nhà họ Hoắc là Hoắc Khải Huân, đột nhiên bị tung tin đã bí mật kết hôn và có con gái. Anh ta lập tức lên tiếng đính chính: “Không có chuyện kết hôn bí mật, cũng chẳng có đứa con gái nào cả.” “Mọi người đều biết, bao nhiêu năm nay tôi vẫn luôn độc thân.” Tôi nhìn gương mặt lạnh lùng của anh ta trên tivi. Rồi lại nhìn con gái đang lén lút khóc, uất ức và khó hiểu. Tất cả những chấp niệm bấy lâu trong tôi, phút chốc tan biến hoàn toàn. Khi anh ta về nhà, tôi không còn như trước, dắt con gái ra đón. Cũng chẳng còn mong ngóng náo nức, chờ đợi những lần đoàn tụ ngắn ngủi như mới cưới. Tôi chỉ mở lại mấy tin nhắn vừa nhận. Một bản giấy chứng nhận thắt ống dẫn tinh cách đây sáu ngày, kèm theo dòng chữ: “Chỉ cần em đồng ý, sau này Đồng Đồng sẽ là đứa con duy nhất của anh.” Nước mắt tôi rơi lã chã. Tôi nhắn lại: “Đến đón em đi, em không muốn ở lại nhà họ Hoắc nữa.”
Xuân Phong Bất Hàn Đào Hoa Diện Ta nhặt được một Thái tử mất trí nhớ từ trong đống xác chết, cùng hắn tranh giành thức ăn từ miệng chó hoang. Sau này, Thái tử trở về cung, Hoàng đế hỏi ta muốn được ban thưởng điều gì. Trước mắt ta hiện lên một loạt dòng bình luận: 【Nữ phụ không định thực sự muốn Thái tử cưới mình đấy chứ?】 【Một thợ săn nghèo hèn ở thôn quê mà dám mơ tưởng bước vào hoàng thất, chẳng trách cuối cùng lại bị ban rượu độc.】 Hóa ra gả cho Thái tử nguy hiểm như vậy. Ta rùng mình một cái, cất kỹ chiếc túi thơm Thái tử tặng, rồi dập đầu thật mạnh: “A Lê ngu dốt, xin bệ hạ ban cho A Lê được trở về Yến Châu.”
Ly Hôn Chớp Nhoáng, Kết Hôn Chớp Nhoáng Tôi và bạn trai yêu nhau suốt 9 năm, vậy mà trong một chuyến công tác, anh ta lại trúng “tiếng sét ái tình” với người phụ nữ khác.Anh ta nói:“Chúng ta chia tay đi. Anh đã tìm thấy nàng thơ trong mộng của mình rồi. Nếu em gặp cô ấy, em nhất định sẽ hiểu cho anh.”Tôi khẽ cười, đáp nhẹ:“Được, vậy thì chia tay đi.”Ngay hôm đó, sau khi nói lời chia tay với anh ta, tôi quay đầu nhận lời cầu hôn của một người đàn ông khác.
Cận Thị Nặng Xông Vào Trò Chơi Kinh Dị 2 Sau khi tham gia trò chơi kinh dị, tôi vì cận nặng nên chẳng nhìn thấy rõ thứ gì. Tôi coi nhóc loli mặc váy là con gái, lại gọi ông bà quỷ là cha mẹ. Lúc nguy cấp, tôi còn lao thẳng vào ngực Boss lớn trong phó bản, vừa sờ cơ bụng tám múi vừa kêu to: “Chồng ơi, mau cứu mạng chó của em.” Ai nấy đều cho rằng tôi chết chắc, nào ngờ Boss lại đỏ mắt đè tôi lên giường nói: “Niệm Niệm, em tới muộn rồi.”
Trả Giá Cho Tình Yêu Tối hôm quyết định ly hôn với Lục Tự Nam, thực sự rất bình thường. Chẳng có gì xảy ra cả. Không có cuộc cãi vã điên cuồng, cũng không có lời mắng chửi quá mức. Chẳng qua là anh ta vừa mới bỏ mặc tôi một mình ở rạp chiếu phim. Ngay sau đó đã xuất hiện trong nhóm bạn cùng trường – “Tôi nghe nói chị Ôn Kiều đã về nước rồi?” “Xong rồi, lần này lại có bao nhiêu nam sinh vì cô ấy mà bỏ vợ bỏ con đây.” “Yên tâm đi, không đến lượt họ đâu, anh Lục đã đi đón rồi.” “Đính kèm ảnh.” Trong ảnh, chồng tôi mặc một chiếc áo khoác dạ đen dài đến đầu gối, tay cầm bó hoa nhài. Ôm chặt ánh trăng trong mộng thời niên thiếu của anh ta. Nhìn kỹ, khóe mắt còn có nước mắt rơi.
Tôi Đã Lừa Dối Anh Ấy Suốt Ba Năm Ấy Năm tôi nghèo nhất, tôi nhặt được một cậu thiếu niên lang thang biết chơi guitar. Hắn theo tôi đi làm việc lặt vặt, ban đêm ngủ trong tầng hầm cùng tôi. Sau đó, tôi nói với hắn: “Tôi sẽ lấy người giàu, không cần cậu nữa.” Lần gặp lại sau, hắn đã trở thành một ca sĩ nổi tiếng, chặn tôi vào góc tường: “Không phải kết hôn rồi sao? Chồng đâu?” Tôi lạnh lùng đáp: “Chết rồi.” Hắn chỉ vào mình: “Ở đây có người còn sống này, muốn không?”
Em Không Còn Yêu Anh Khi tôi mang thai được 6 tháng, Cảnh Ngôn Kỳ đột nhiên nói, anh không còn yêu tôi nhiều như trước nữa. Tôi cố gắng nở một nụ cười: “Vậy… anh định nói gì? Muốn ly hôn à?” Cảnh Ngôn Kỳ sững lại một giây, ánh mắt lướt qua bụng bầu 6 tháng của tôi. “Anh chỉ đùa thôi, đừng giận. Em đang mang thai mà.” Nhưng tôi biết rõ, đây không phải là đùa. Anh đã thích cô thực tập sinh mới, anh đưa cô ấy đi xem phim, đi trượt tuyết. Khi cô ấy bị bắt nạt, anh đứng ra bênh vực. Cô ấy tựa vào lòng anh, khóc: “Nếu em là người gặp anh trước, liệu anh có cưới em không?” Cảnh Ngôn Kỳ im lặng, chỉ ôm cô ấy chặt hơn.
Tôi Bị Bệnh Chỉ Nhớ Mặt Tra Nam Năm thứ ba mắc chứng mù mặt, tôi chỉ có thể nhớ được khuôn mặt của Cố Tuần. Sau một trận chiến tranh lạnh, anh đã đẩy tôi vào đám đông ở nơi công cộng. “Ngoan, tìm được anh thì mới có thể cùng anh về nhà.” Tôi nhận hết đùa cợt, cuối cùng cũng tìm được khuôn mặt của anh trong đám đông. Tôi thấp giọng cầu xin: “Em nhất định sẽ nghe lời, đừng bỏ em lại được không?” Anh ôm tôi, nhẹ nhàng khen ngợi: “A Dư, em làm tốt lắm.” Sau một đêm ân ái, tôi khoác tay anh bước ra khỏi khách sạn. Nhưng lại đụng phải một Cố Tuần khác đứng đối diện, gần như phát điên hét lên: “Tang Dư, lập tức xuống khỏi người anh trai tôi!” Lúc đó tôi mới biết, người đàn ông đêm qua. Là anh trai sinh đôi vừa mới trở về nước của Cố Tuần. *Hội chứng quên mặt (hay còn được gọi là prosopagnosia) là một hội chứng liên quan đến rối loạn não bộ khiến người mắc không thể nhận dạng hay phân biệt khuôn mặt mà mình nhìn thấy.
Giúp Mẹ Chồng Xé Xác Trà Xanh Già Tôi lấy chồng cũng khá tốt, nhà chồng là gia đình danh giá nổi tiếng trong vùng. Chồng tôi rất si tình, luôn nghe lời tôi răm rắp. Mẹ chồng tuy có chút không hài lòng về tôi, nhưng bà là người chính trực, không hề bắt bẻ. Một ngày nọ, cô em gái cùng cha khác mẹ của bố chồng từ nước ngoài trở về, mẹ chồng bị ‘trà xanh già’ này hành hạ suốt ngày đêm. Sau đó, tôi ra tay.
Kiếp Này Chẳng Gặp Người Năm thứ hai sau khi ly hôn với Triệu Kinh Tầm, tôi lại một lần nữa gặp anh ta. Anh ta ôm eo tình nhân mới, mỉm cười đưa tôi một tấm thiệp cưới. “Diện Hà, tôi sắp kết hôn lần hai, đứa con mà cô sinh hãy mang đi đi.” “Mẹ tôi không thích một người con dâu như cô, tất nhiên cũng không thích đứa trẻ do cô sinh ra.” Tôi sững sờ rất lâu, sau đó quay lại biệt thự nhà họ Triệu. Nhưng trong góc tối, anh ta lại bắt lấy tôi. “Đã quay về rồi thì tôi sẽ không để em đi nữa đâu, vợ à.” “Một đứa con không giữ chân được em, vậy thì sinh thêm một đứa nữa.”
Nữ sinh được thanh mai trúc mã tài trợ Năm tôi học lớp 10, một nữ sinh nghèo do thanh mai trúc mã của tôi tài trợ chuyển đến trường chúng tôi. Cô ấy bình thường, quê mùa, có chút rụt rè, nhưng trong đôi mắt lại cẩn thận che giấu tình cảm dành cho Tiêu Vân Trạch. Mọi người trong trường đều cười nhạo cô ấy si tâm vọng tưởng, còn nghiêm túc nhắc nhở tôi: “Niệm Sơ, cậu phải cẩn thận đấy, Tiêu Vân Trạch mà dính vào Vệ Tiểu Hoa thì chẳng khác nào dính phải keo con voi, dứt mãi cũng không ra.” “Có một người ngày nào cũng bám theo trúc mã của mình như thế, thật là buồn nôn.” “Đúng vậy, Niệm Sơ, không sợ trộm cắp, chỉ sợ kẻ luôn nhòm ngó. Sớm muộn gì cậu cũng sẽ vấp ngã vì Vệ Tiểu Hoa thôi.” Người nói câu này dường như cũng cảm thấy có chút hoang đường, nên lại bổ sung: “Nhưng mà chuyện đó cũng không thể nào xảy ra, ai lại vì Vệ Tiểu Hoa mà từ bỏ cậu chứ? Trừ khi là điên rồi.” Tôi không nói gì.
Mưu Sinh Kế Của Chủ Mẫu Hầu Phủ Ta được ban hôn cho Vĩnh Xương Hầu, Chu Thế Đình. Hắn có hai người thiếp, một người ở biên cương theo hắn nhiều năm, một người ở trong Hầu phủ hầu hạ mẫu thân hắn đã lâu. Những quý nữ không ưa ta cười nhạo rằng ta sắp nhảy vào hố lửa, còn mẫu thân ta thì lo lắng không thôi. Chỉ có ta là bình thản nói: “Không sao, ta có thể ứng phó. Làm chính thất của một gia tộc danh giá, không phải là việc khó.”
Sự Trả Thù Của A Vô Mẹ tôi là một con cá chép hoa, bị cha tôi đánh bắt lên bờ, nhốt trong nhà để tiếp khách. Tất cả những ai âm yếm cùng mẹ, đều có thể gặp may mắn trong một tháng. Năm tôi mười ba tuổi, mẹ vì băng huyết mà chết. Cha nói, tối mai sẽ đến lượt tôi tiếp khách.