Tình Cảm
Váy Công Chúa Màu Đen Tôi và Lục Tây Châu là cặp vợ chồng bị giới thượng lưu xem như trò cười nổi tiếng. Anh ta vì Bạch Nguyệt Quang, tức giận đuổi theo tàu cao tốc mà gặp tai nạn, hai chân tàn phế. Tôi thì thầm yêu thanh mai trúc mã Chu Độ suốt 10 năm, vậy mà vẫn không dám thổ lộ. Sau khi kết hôn, ngày nào chúng tôi cũng sống trong oán hận. Tôi châm chọc anh ta: “Đến đứng còn không nổi, còn muốn học người ta theo đuổi vợ à?” Anh ta lạnh lùng mỉa mai: “Ai như có người kia, ngay cả tỏ tình cũng không dám.” Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về thời trung học. Lần này, tôi lấy hết dũng khí, chuẩn bị tỏ tình với thanh mai trúc mã. Tối hôm ấy, cậu thiếu niên đôi chân lành lặn lại đỏ mắt, ép tôi vào tường: “Thật sự muốn ở bên cậu ta à? Vậy coi như tôi đã chết rồi sao?”
Công Chúa Ngốc A Man Tuổi nhỏ vì cứu thái tử, ta trở thành một quận chúa si ngốc, ngày ngày chỉ biết đi theo phía sau hắn. Ta từng tiểu tiện không kiềm chế ngay trước mặt mọi người, làm mất hết thể diện của hắn. Trước mặt người khác, thái tử chưa từng ghét bỏ ta nhưng sau lưng lại nắm chặt cổ tay ta, tức giận không thôi. Cho đến một ngày trong cung yến, hoàng gia gia muốn ban hôn cho ta, hỏi ta thích nam nhân nào. Thái tử siết chặt quai hàm. Mọi người đều cho rằng ta sẽ cầu hôn hắn. Ai ngờ ta lại bỏ qua thái tử, chỉ vào Trường Quảng Vương mặc áo tím: “Ta muốn gả cho hắn.” A Man ngốc nghếch, chỉ có một nguyện vọng này.
Tra Nam Có Tiện Nữ Trị Khi bế cô con gái bốn tuổi lên xe. Tôi phát hiện thấy một đống vụn bánh mì trên ghế sau xe. Tôi sững sờ. Không phải vì thấy bẩn. Mà là vì chồng tôi mắc chứng sạch sẽ nghiêm trọng, anh ấy không bao giờ cho phép tôi và con gái làm bẩn xe của anh ấy, càng không nói đến việc ăn uống trên xe. Nhặt vụn bánh mì lên, tôi hỏi: “Gia Minh, này là do anh làm hả?” Chồng tôi không thèm nhìn tôi, mắt nhìn thẳng về phía trước, khóe miệng vô thức nở một nụ cười cưng chiều: “À, là do con gái của Giang Thanh để lại, trẻ con làm rơi những thứ này là chuyện bình thường, em thông cảm chút đi.” Giang Thanh là bạn gái thời đại học của anh ấy, tháng trước vừa mới ly hôn và đưa con về nước. Tôi nhìn cô con gái trước đây dưới ánh mắt nghiêm khắc của anh ấy đã nhanh chóng nhét bánh mì vào miệng, lòng đau như kim châm. Có một số chuyện, tôi phải quyết định rồi.
Người Đi Hoa Cũng Tàn Kỷ niệm ba năm ngày cưới, tôi đang mang thai tháng thứ năm, lại chứng kiến cảnh Lục Kỳ Niên cùng một cô gái trẻ trong phòng ngủ. Hắn từ tốn đứng dậy, thong thả mặc áo, rồi đuổi cô gái ấy đi. Ánh mắt hắn lướt nhẹ qua bụng tôi, tràn đầy sự chắc chắn và ngạo mạn: “Chuyện này sẽ không có lần sau đâu. Gia Nghi, đừng chấp nhặt mấy chuyện này. Sinh đứa con ra mới là chuyện quan trọng.” Tôi ngơ ngác nhìn hắn. Trong khoảnh khắc này, tôi cảm thấy như chưa từng quen biết người đàn ông trước mặt – người từng nằm bên tôi mỗi đêm. Sau đó, nhân lúc hắn ra ngoài, tôi thu dọn hành lý, mang theo người đập nát ảnh cưới, chém hỏng và phá tung mọi thứ trong căn nhà này, rồi rời đi không quay đầu. Hắn nghiến răng nghiến lợi, nói với bạn: “Tôi muốn xem thử khi Thẩm Gia Nghi sinh con, cô ta còn cứng rắn như thế không.” Hắn còn nói: “Cô ta đã ba mươi tuổi, cái thai cũng hơn năm tháng rồi, chẳng lẽ còn dám bỏ?” Theo ý hắn, tôi đã chủ động liên lạc. Sau khi tôi tiêm thuốc bỏ thai. Để hắn phải chứng kiến cùng tôi, xem đứa con này từng chút một rời bỏ thế giới. Mười năm quen biết, ba năm làm vợ chồng, cuối cùng ngay cả một lời từ biệt êm đẹp, để mỗi người có hạnh phúc riêng, cũng không thể. Vậy thì, cá chết lưới rách, ngọc nát đá tan.
Xoá Tan Băng Tuyết Thế giới yên lặng đến kỳ lạ. Không tiếng xe cộ, không tiếng điện cao thế rè rè, không tiếng người gọi nhau trên phố, không có cả tiếng động của thực vật. Gió cũng không thổi qua nơi đây, chỉ có một thứ tĩnh lặng bao trùm như tấm chăn khổng lồ, nặng nề đè nén lên mọi giác quan. Mỗi khi bước ra đường, tôi luôn có cảm giác như đang đi vào một không gian hai chiều. Những tòa nhà, những hàng cây khô khốc phủ đầy màu trắng như những hình vẽ nguệch ngoạc trên nền giấy cũ. Mọi thứ thiếu sức sống, thiếu chiều sâu, như thể cả thế giới đã bị ai đó tước mất trái tim.
Tái Sinh Trong Hận Thù Năm ta cập kê, vị hôn phu vì cứu người mà mất mạng. Cha liền lo liệu chọn vị hôn phu khác cho ta. Người được cứu là Thần phi Hứa Thục Nguyệt được hoàng đế sủng ái nhất, hoàng đế còn xây cho nàng ta một tòa kim ốc, muốn giấu người trong lòng. Hứa Thục Nguyệt cảm kích ân cứu mạng, lại biết được đối phương đã đính hôn với ta, liền cùng hoàng đế đến tận cửa, còn mang theo tấm bảng trinh tiết do hoàng đế ban tặng. Cha quỳ xuống đất, cầu xin họ thu hồi thánh mệnh nhưng Hứa Thục Nguyệt lấy cớ nữ tử thì phải giữ gìn trinh tiết, bắt ta phải thủ tiết trọn đời với vị hôn phu. Không chỉ vậy, nàng còn đích thân đưa ta đi xuất giá. Ta hàm lệ bái đường nhưng lại bị nhà chồng coi là người không may mắn, ngày ngày bị ức hiếp đánh đập, cuối cùng còn bị một chén rượu độc đưa ta đi theo phu quân. Cùng ngày, tin tức hoàng đế vì Hứa Thục Nguyệt mà giải tán hậu cung đã lan truyền khắp thiên hạ. Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, ta lại trở về ngày họ đến cửa. Ta che giấu mối hận trong lòng, bày tiệc khoản đãi Hứa Thục Nguyệt và hoàng đế. Đêm đó, ta tiến vào Lưu Vân Các nơi hoàng đế tạm nghỉ.
Đấu Với Công Lược Giả Hai em dâu của ta là bằng hữu thân thiết, từ thời trong khuê phòng đã luôn quấn quýt bên nhau, tình tỷ muội vô cùng sâu đậm. Còn ta, với thân phận góa phụ, một mình gánh vác gia nghiệp, hiếu kính bà mẫu, yêu thương các đệ đệ. Nhưng hai người họ lại hiểu lầm ta cố tình quyến rũ phu quân họ nên luôn tìm cách xa lánh và bắt nạt ta. Sau đó, hai em dâu đã bị gián điệp Bắc Địch bắt cóc và giết hại. Người ta lại lục soát được trong phòng ta một bức thư thông đồng với giặc, vu cho ta cấu kết với Bắc Địch hãm hại người khác. Phu quân của họ đau đớn tột cùng, trút hết cơn phẫn nộ lên người ta. Ta bị hành hạ đến chết nhưng hai người họ lại trở về. Hóa ra, tất cả chỉ là màn kịch giả chết của họ để thử lòng phu quân. Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay về ngày hai em dâu vừa vào nhà.
Âm Mưu Của Mẹ Chồng Sau khi thành thân không được bao lâu, bà bà đột nhiên nói mình không thích nghi được với cuộc sống ở trong huyện, muốn về quê. Nhưng mà ngay đêm đầu tân hôn bà đã đòi quản lý của hồi môn của tôi, thế nào giờ sẽ buông tay mặc kệ? Chắc chắn có vấn đề gì đó. Tôi bỗng nhớ ra trước đây có người kể cho tôi nghe một câu chuyện: Bà bà và con dâu cùng mang thai, bà bà về quê sinh con, sau đó đợi con dâu sinh xong, bà ta liền bóp chết đứa con của con dâu, bế con mình về nhận là con của con dâu.
Đom Đóm Chiếu Sáng Như Lửa Thái tử và Yến Vương là huynh đệ song sinh, từ khi sinh ra đã có thể cảm nhận ngũ giáccủa nhau. Cho nên, mỗi lần ta cùng Thái tử viên phòng, Yến Vương đều…?! Ta đã làm Thái tử phi suốt ba năm, mới biết người khiến ta nhất kiến chung tình trong buổi du xuân ngoại ô năm đó chính là Yến Vương. Gả sai người rồi, vậy thìđâm lao phải theo lao thôi. Một lần nọ, sau khi cung yến kết thúc, ta dùng đai lưng trói tay Thái tử, xoay người làm một lần nữ thổ phỉ. Đợi đến khi ta mệt mỏi nằm trong lòng hắn, bên tai bỗng vang lên một giọng nói lười biếng: “Hoàng tẩu, nàng bình thường trước mặt hoàng huynh ta, cũng chủ động như vậy sao?” Hỏng rồi! Hắn là Yến Vương, không phải Thái tử! Ta run rẩy cả người, Thái tử đang xách kiếm chạy đến đây…
Tiểu Hồ Lê Lịch Kiếp Vào ngày thứ ba chiến tranh lạnh với bạn trai, tôi phát hiện mình mang thai. Vì không muốn mất phong độ mà nói cho anh ấy biết chuyện này, tôi đã gửi một tin nhắn cho nhóm bạn của anh ấy. “Tôi có thai rồi.” Tôi nghĩ rằng họ sẽ là những người đầu tiên nói với anh ấy về việc tôi mang thai, sau đó tôi sẽ đợi anh ấy đến quỳ xuống nhận lỗi. Kết quả là não của những người anh em của anh ấy đều không được bình thường. “Đánh cái gì vậy? Chị dâu, đứa trẻ này không phải của em!” “Chị dâu, em không dám có ý đồ gì với chị đâu ạ!” “Đừng đùa, giữa chúng ta trong sạch như nước cất, không thể có con được.” Tôi: “…” Đến tối, cuối cùng cũng có một người có não bình thường, nhìn vào ghi chú, là anh trai của bạn trai tôi: “Nó không muốn nuôi sao?” Tôi đang chuẩn bị ra vẻ đáng thương trước mặt các bậc trưởng bối. Kết quả là giây tiếp theo, Cố Đình Sâm, người vốn ít nói, đột nhiên phát điên. Anh trai anh ấy: “Tôi nuôi.” “Em có phiền nếu đứa trẻ gọi tôi là bố không?” “Đứa trẻ cũng có quan hệ huyết thống với tôi.” “Em mang hộ khẩu xuống đây đi, tôi đến dưới nhà em rồi.” Không phải, anh trai, anh lại định làm trò gì vậy?
A Diểu Vô Tâm Phu quân và huynh trưởng hận ta đến tận xương tủy.Tất cả chỉ vì Lâm Thiền Tuyết nói rằng ta đối xử với nàng trăm bề khắc nghiệt.Ngày thành thân, ta bị sơn tặc bắt cóc, hành hạ đến chết.Ngay trước khi ta lâm chung, ta tận mắt thấy phu quân và huynh trưởng bước ra từ phía sau bọn sơn tặc, ánh mắt đầy ghét bỏ.“Lục Diểu, ngươi lòng dạ rắn rết, bắt nạt Tuyết nhi, đây chính là báo ứng.”“Ngươi bẩn thỉu và độc ác đến mức không xứng làm người.”Lâm Thiền Tuyết mắt ngấn lệ, giọng điệu yếu đuối, nói: “A Diểu, kiếp sau đừng làm điều ác nữa.”Ta chết thảm, mặt mũi biến dạng, xác nằm lạnh lẽo nơi hoang dã.Còn Lâm Thiền Tuyết thì trở về kinh thành, đường hoàng trở thành phu nhân của Thừa tướng.Gió lớn gào thét.Ta mở mắt ra lần nữa, phát hiện mình đã quay về buổi tiệc sinh thần năm 15 tuổi.Trước mắt, Lâm Thiền Tuyết đang xé rách xiêm y của chính mình, vừa làm vừa cười nhạo:“Lục Diểu, ngươi đã nghĩ xem lát nữa sẽ giải thích thế nào chưa?”Ta tung một cước, đá nàng ta xuống hồ, rồi giẫm đầu nàng xuống nước:“Ngươi không phải nói ta bắt nạt ngươi sao?”“Ta sẽ cho ngươi biết thế nào mới là bắt nạt thật sự!”
Phá Vỡ Kịch Bản Truy Thê Khi tôi vu oan cho học sinh nghèo, trước mắt bỗng hiện ra một dòng bình luận: 【Nữ phụ ngốc thật, xinh đẹp như vậy, gia thế lại tốt, mà cứ phải gây sự với một học sinh nghèo làm gì.】 【Ai bảo học sinh nghèo là nữ chính của truyện “nam chính theo đuổi vợ” cơ chứ? Kịch bản vu oan giá họa này tôi thật sự phát ngấy rồi.】 【Hehe, tôi đoán được diễn biến tiếp theo rồi nhé: Nam chính bắt đầu theo đuổi lại, cả nhà nữ phụ phải chôn cùng nữ chính.】 Tim tôi khẽ run lên, tôi rút chiếc vòng cổ từ trong túi của học sinh nghèo ra, rồi tiện tay ném cho người ngồi bàn sau đang gục đầu ngủ. Bình luận lại nhảy ra: 【Woa, sao nữ phụ lại biết cậu ta chính là ông trùm tương lai của cả Cảng Thành vậy trời?!】
Đại Chiến Cùng Hàng Xóm Hàng xóm của tôi ngày nào cũng phát điên, còn chửi bới tôi trong nhóm. Quay người, tôi cho thuê nhà: Mới ra tù giá rẻ 500, có tiền sử bệnh tâm thần giá rẻ 600, bà thím thích cãi nhau giá rẻ 700. Rất nhanh, đại ca xăm trổ, tiểu đệ u ám, bà thím siêu hung dữ, đều tụ tập ở nhà tôi. Lúc này, đến lượt hàng xóm cầu xin tôi rồi.
Dưỡng Tử Vi Hoạn Ta là phi tần, gần đây ánh mắt Thừa tướng và Thái tử nhìn ta không đúng lắm. “Mẫu phi, há miệng ra nào.” “A, đừng……” “Ngoan.” Hắn thấp giọng dỗ dành, ta ngoan ngoãn ngậm lấy trái vải. “Thật sự là mẫu từ tử hiếu mà.” Giọng nói lạnh như băng vang lên. Quay đầu lại, Thừa tướng đang lạnh lùng nhìn chằm chằm chúng ta, ánh mắt như d ao găm.
Một Thỏi Bạc Nên Duyên Ta dựa vào việc vác thi thể mà kiếm sống. Ngày hôm ấy, từ bãi tha ma, ta vác về một vị công tử tàn phế. Hắn dung mạo tuấn tú, nhưng miệng lưỡi thì cay nghiệt vô cùng. Thường mắng ta là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga. Ta thực oan uổng, nhà ta làm gì có nuôi con cóc nào, làm sao mà ăn thiên nga được chứ? Về sau, hắn với thân thể tàn tạ, liều nửa mạng để phò trợ tân đế đăng cơ, rồi trở thành thừa tướng. Hắn hỏi ta muốn cái gì, nói rằng hắn sẽ giúp ta thực hiện. Nhìn ánh mắt đầy chờ mong của hắn, ta đáp: “Ta muốn hai mẫu ruộng cằn, cùng một bản hộ tịch chính thức.” Thế nhưng, hắn lại sa sầm mặt mày.
Mẹ Chồng Đại Náo Mẹ chồng của tôi rất ghét tôi, nhưng lại coi bạn gái cũ của chồng tôi như con gái ruột mà yêu thương. Cô ta còn xúi giục mẹ chồng tôi cách để đối phó với tôi. Tôi cố gắng học cách cư xử khéo léo giữa mẹ chồng và nàng dâu, ví dụ như: mẹ chồng gắp thức ăn, tôi xoay bàn; mẹ chồng nói chuyện, tôi hát; mẹ chồng đi bộ, tôi bắt taxi; mẹ chồng múa dân gian, tôi trượt xe trượt… Sau này, bạn gái cũ gọi điện cho mẹ chồng tôi: “Dì à, con lại nghĩ ra một cách nữa rồi, lần này chắc chắn có thể trị được cô con dâu của dì~.” Đang nằm ở bệnh viện bó bột, mẹ chồng tôi liền lớn tiếng mắng: “Sau này đừng có gọi điện cho tôi nữa! Tôi còn muốn sống thêm vài năm đây.”
Không Rời Không Bỏ Mẹ bán thân nuôi gia đình, cha trộm cắp bị đánh đến tàn phế, còn tôi thì thay đổi vận mệnh thi đỗ Đại học Thanh Hoa, đây chính là gia đình hỗn loạn của tôi. Cha mẹ tôi đúng là không phải người tốt, nhưng khi tôi còn nhỏ, họ đã che chở cho tôi một khoảng trời. Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển đại học, tôi nắm tay cả hai người. “Cha mẹ, con lớn rồi, sau này con sẽ che mưa chắn gió cho hai người.” Mẹ tôi cười gật đầu, nhưng đêm hôm đó lại cùng cha tôi chia nhau uống một chai thuốc trừ sâu. Chỉ để lại một bức di thư với nét chữ nguệch ngoạc. “Sau này con một mình, phải sống thật tốt.” Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về 24 năm trước. Một năm này, mẹ tôi vẫn chưa bị cha dượng cưỡng hiếp, cha tôi cũng chưa vào trại giáo dưỡng.
Bà Nội Muốn Ly Hôn Vào ngày đại thọ 60 tuổi của bà nội, bà quyết định ly hôn. Nguyên nhân là do bà giúp người khác nấu ăn trong tiệc cưới và nhận của người ta 200 tệ, ông nội đã tát bà trước mặt bao nhiêu người. “Bà chỉ nấu ăn thôi mà, việc đơn giản như vậy mà bà lại đòi người ta 200 tệ! Sao bà lại lòng dạ hiểm độc như vậy! Mặt mũi của tôi đều bị bà vứt sạch rồi!” Mọi người trong làng đều nói ông nội là người tốt bụng, còn bà nội thì keo kiệt và hay tính toán. Sau khi ly hôn, mọi người đều khuyên ông nội đi xin lỗi. Ông nội khinh thường nói: “Bà ấy rời xa tôi thì chẳng là gì cả, nhiều nhất một tháng là bà ấy phải quay lại thôi.” Sau đó, bà nội dựa vào tay nghề nấu ăn của mình, đã gây dựng được sự nghiệp thành công ở thành phố lớn, còn trở thành một người nổi tiếng trên mạng có hàng triệu người theo dõi, một bài quảng cáo có thể kiếm được mười vạn tệ. Ông nội bắt đầu trông mong chạy theo: “Thục Phân, anh sai rồi, em quay lại đi.”
Tam Sinh Hữu Hạnh Từng là công tử quý tộc chốn kinh thành, khi Tống Uẩn rơi vào cảnh khốn cùng, ta đã bán hết gia sản để cứu hắn ra, rồi ép hắn lấy thân báo đáp. Ta biết hắn hận ta, nhưng ta chẳng bận tâm. Cho đến khi ta mang thai, Tống gia được minh oan, Tống Uẩn lại được phục chức. Ta biết hắn sớm muộn gì cũng rời đi, và ta không cách nào giữ hắn lại. Quả nhiên, hắn lặng lẽ rời đi, không để lại nửa lời từ biệt. Ta vuốt ve cái bụng đã lớn của mình, buồn bã vài ngày, sau đó bắt đầu tính toán tìm cha mới cho đứa trẻ trong bụng. “Lưu tú tài sát vách không tệ, từng lén nhét cho ta mấy bài thơ tình. Lý đại phụ ở phố sau cũng khá tốt, mỗi lần bắt mạch đều đỏ mặt ngượng ngùng. Còn nữa, Hà công tử trong ngõ, sớm đã nói không cưới ai ngoài ta…”
Người Dì Độc Ác Sau khi mẹ mất, dì tôi là góa phụ đã đưa con gái đến ở tại nhà tôi. Dì tôi bẻ một cành tre xanh, dùng dao nhỏ gọt nhọn, đưa cho em họ tôi chơi. Em họ tôi dùng nó chọc vào mắt tôi. Dì tôi nói không cần đến bệnh viện, chỉ cần dùng mẹo dân gian là được. Chần chừ một tháng, mắt trái của tôi bị hoại tử, còn lây sang cả dây thần kinh ở mắt phải. Tôi hoàn toàn trở thành người mù, phải nghỉ học ở nhà. Mỗi ngày, dì tôi bắt tôi làm việc nhà, còn mách bố tôi, nói rằng tính tình tôi ngày càng kỳ quặc. Bố tôi cho em họ tôi học lên đại học nhưng không chịu cho tôi đi học trường dành cho người mù. Sau đó, người bạn thời thơ ấu của tôi trở về quê, đề nghị đưa tôi ra nước ngoài chữa bệnh. Em họ tôi nói rằng người mù thì có quyền gì mà đi nước ngoài, rồi đẩy tôi xuống sông làm tôi chết đuối. Tôi được tái sinh vào ngày mẹ tôi làm lễ tang.