Tình Cảm
Ánh Trăng Sáng Của Phong Dương Anh trai của bạn thân tôi là một bác sĩ lạnh lùng, điển trai, mỗi lần gặp anh ấy tôi đều tim đập chân run. Cho đến một ngày, trong lúc ngồi ăn xiên nướng ở quán vỉa hè, tôi bị mất máu đến mức bất tỉnh, phải cấp tốc đưa vào bệnh viện. Kết quả… chính anh ấy là người thực hiện phẫu thuật trĩ cho tôi…
Người Nông Thôn Vô Tình Lạc Vào Kênh Truy Thê Cô tiểu thư giàu nhất lớp chặn tôi ở góc tường, vung ra một chiếc thẻ đen đầy uy hiếp. “Nhà nghèo thì cứ nói, chỉ cần cậu thừa nhận chiếc nhẫn kim cương mà anh Thương tặng tôi là do cậu ăn cắp, xin lỗi tôi và cả lớp ngay tại đây, thì một triệu này xem như tôi cho cậu – coi như giúp một con chó hoang!” Trước mắt tôi, màn hình ảo hiện đầy dòng bình luận kích động. 【Truy thê hỏa táng tràng chính thức bắt đầu!】 【Nam chính thật sự tin chuyện nữ chính ăn cắp dây chuyền, tự ý đứng ra thay cô ấy nhận tội rồi xin lỗi nữ phụ, kết quả là nữ chính bị cả lớp bắt nạt đến mức phải nghỉ học.】 【Không chỉ vậy, mẹ nữ chính bị tai nạn giao thông, không có tiền chữa trị, cô ấy cũng không cầu xin nam chính giúp, cuối cùng mẹ qua đời.】 【Kỳ thi đại học cũng bị nữ phụ phá hỏng, sau đó cô ấy bỏ học, quay về quê trồng rau. Mãi đến khi đó nam chính mới phát hiện ra sự thật rồi bắt đầu truy thê!】 Bình luận còn chưa hiện hết. Tôi đã giật lấy chiếc thẻ ngân hàng trong tay cô ta, quỳ sụp ngay xuống chân váy voan của cô ta, đập đầu ba cái rõ to! “Tôi nhận, tôi nhận, các bạn học sinh, là lỗi của tôi, cảm ơn tiểu thư đã ban thưởng.” “Gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu!” Dòng bình luận hiện lên lặng lẽ. 【Chết tiệt, sao nữ chính sao lại tranh giành dữ vậy chứ…】
Dòng Chảy Xuyên Qua Rừng Sâu Sau khi gả cho tộc trưởng tộc Bạch Hổ, hắn lại chậm chạp không chịu gặp tôi, tránh tôi như rắn rết. Khi thất vọng đến cực điểm, tôi ngày ngày ôm lấy một con mèo nhỏ mà hôn lấy hôn để. Chỉ là mỗi lần những Bạch Hổ khác bắt gặp tôi đang hôn mê mệt con mèo ấy, đều trông như muốn nói gì đó rồi lại thôi. Cho đến khi tôi nhìn thấy những tiểu Bạch Hổ khác trong tộc chưa hóa hình, mới chợt nhận ra có điều gì đó không ổn. Vừa định chuồn đi cho lẹ, con mèo nhỏ lại đột nhiên biến thành một người đàn ông vai rộng eo hẹp. Ánh mắt hắn nóng rực, ép tôi vào góc tường, giọng khàn khàn vang lên: “Vợ à, em nên thực hiện nghĩa vụ rồi.” Nhưng mà… Hình như giống mèo có… gai thì phải…
Thuỷ Triều Lên Sau khi gia đình Thanh Ngạn phá sản, anh ta đem tôi dâng cho Thái tử gia đất Kinh Thành để trừ nợ. Về sau gặp lại trong một buổi tiệc rượu. Thanh Ngạn nói tôi tính tình lạnh nhạt kiêu ngạo, mong Thái tử gia bao dung nhiều hơn. Thái tử gia nghe xong, khẽ cười khinh. “Bao dung? Tôi chưa mở miệng, cô ấy cũng không dám nói một câu.” Mọi người nhao nhao khen Thái tử gia giỏi thuần phục người. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, tôi đẩy cửa bước vào. Tôi ngồi xuống, anh lau bàn. Tôi liếm môi, anh đưa trà. Tôi nhíu mày, anh khoác áo. …… Mọi người: “???” Quả thật là không cần mở miệng nói câu nào cả! Thái tử gia kiêu ngạo liếc nhìn gương mặt đen như đáy nồi của Thanh Ngạn: “Đồ phế vật, không có bản lĩnh thì cứ nói thẳng.”
Ánh Sáng Nơi Cuối Chân Trời Vào ngày Tiêu Tử Thăng biết được mối tình đầu thời đại học của anh ấy là bởi vì tôi, bị ép ra nước ngoài. Liền cùng tôi xảy ra tranh chấp, vô tình đẩy ngã tôi xuống lầu. Máu tươi nhuộm đỏ váy trắng. Bác sĩ gắng sức cấp cứu cũng không thể cứu được đứa trẻ từ tay của thần chết. Sau đó xuất viện, ly hôn, ra nước ngoài. Mọi việc được giải quyết nhanh chóng nhờ có sự xử lý của anh trai. Với anh ấy, với tôi, ba năm chung sống đó giống như một mớ lộn xộn. Bây giờ cuối cùng cũng ổn định.
Phong Bao Lì Xì Bị Yểm Bùa Mang thai sáu tháng, tôi theo chồng về quê một chuyến. Chị dâu cố nhét vào tay tôi một phong bao lì xì rỗng: “Đây là cho đứa bé, lấy giỏ trúc mà múc nước công dã tràng, ngụ ý là không có tai họa, mong mượn vận may của em, để chị cũng sớm ngày có con!” Tôi và chồng tuy thấy không thoải mái, nhưng đưa tay không đánh người mặt cười, chuyện này liền coi như thôi. Nhưng không ai ngờ, một tháng sau, tôi đột nhiên sảy thai. Còn chị dâu cưới sáu năm không có con, cùng ngày hôm đó lại phát hiện có thai. Không lâu sau, tôi và chồng bị giảm biên chế, xảy ra tai nạn xe. Gia đình chị dâu ngang nhiên dọn vào nhà tôi, chiếm đoạt toàn bộ tài sản của tôi và chồng. Tôi mới biết được, thì ra mình đã bị “Yểm bùa.” Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Tỷ Muội Thâm Tình Cùng là nha hoàn thông phòng, ta và Thúy Liễu đấu nhau suốt nửa đời người. Tranh sủng ái, tranh địa vị, tranh vị trí di nương. Sau này Thúy Liễu sảy thai, không thể sinh nở nữa, ta uống một bát canh phu nhân thưởng, tỉnh dậy thì phát hiện ra mình đang trần truồng dây dưa với mã phu, bị bắt gian tại giường. Tướng quân giận dữ, rút kiếm đâm ta, không ngờ Thúy Liễu lại thay ta đỡ một nhát kiếm. Trước khi chết, lần đầu tiên nàng nắm lấy tay ta: “Ngươi khóc cái gì, xấu chết đi được. Ta đã sớm nói với ngươi rồi, phu nhân tuyệt không phải loại tốt lành gì, ta đã phòng ngừa đủ đường, ngươi vẫn trúng kế của nàng.” Ta và Thúy Liễu cùng chết, người thắng lớn nhất, lại là phu nhân nổi tiếng hiền lành. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày Thúy Liễu mới vào phủ. Phu nhân vẻ mặt khó xử nói với ta: “Thúy Liễu nói nàng thích căn phòng của ngươi, ngươi nhường cho nàng đi.” Ta cười gật đầu: “Được thôi, ta sẽ đi giúp Thúy Liễu tỷ tỷ dọn dẹp!”
Quả Báo Của Kẻ Ngoại Tình Kỷ niệm năm năm ngày cưới, tôi đặt bánh từ một tiệm bánh nổi tiếng để chuẩn bị ăn mừng cùng chồng. Nhưng tôi lại nhìn thấy trong đám đông xếp hàng bên ngoài, một cặp nam nữ đang hôn nhau quấn quýt không rời. Thật không may, người đàn ông chính là chồng tôi, Trình Tư Ngôn. Tôi lấy điện thoại ra gọi cho anh ta, khó khăn lắm anh ta mới rời đôi môi ngọt ngào đó để nghe điện thoại, không kiên nhẫn hỏi tôi có chuyện gì, anh ta còn đang bận. Tôi từ tốn nói: “Chỉ một chuyện nhỏ thôi, phiền anh hỏi cô nhân tình đang trong vòng tay anh xem màu son môi cô ấy là màu số mấy?”
Chàng Khổng Lồ Và Nàng Tí Hon Đêm trước lễ đính hôn, bạn trai bỏ trốn, nói: “Xin lỗi, anh thực sự không thể cưới một cô gái dưới 1m6 được.” Tôi khóc nức nở: “Nhưng hai năm trước anh đã biết chiều cao của em rồi mà.” Bạn trai nói: “Đúng vậy, em có tiền lại xinh đẹp, anh tự thuyết phục mình chấp nhận nhưng sau đó ngày nào anh cũng nghĩ, dù em có 1m58 cũng được nhưng em chỉ có 1m55! 1m55 thuộc dạng tàn tật hạng hai, anh thực sự không thể chấp nhận được!” Tôi suy sụp khóc lớn, dứt khoát chia tay. Bạn chơi game an ủi tôi gần nửa tháng, không hề chê bai chiều cao của tôi, còn khen 1m55 rất đáng yêu. Tôi rất cảm động, lập CP với anh ấy, bốc đồng yêu qua mạng. Sau đó chúng tôi gặp mặt, anh ấy bay đến thành phố C để gặp tôi. Một người khổng lồ tiến về phía tôi. Tôi kinh ngạc. Vất vả ngước lên nhìn mặt anh ấy: “Anh… cao bao nhiêu?” Anh ấy chột dạ nói: “Hơn một mét chín một chút.” Tôi: “Nói thật đi.” Anh ấy đau khổ nói: “1m99, thực sự chỉ có 1m99, chưa đến hai mét! Em đừng chê anh!”
Đứa Con Bất Hiếu Mẹ tôi bệnh nặng, lúc hấp hối chỉ muốn gặp lại đứa cháu gái đã lấy chồng xa ba năm nay chưa một lần quay về. Tôi cố kìm nén nỗi đau gọi cho con gái, bảo nó lập tức bay về gặp bà ngoại lần cuối. Nó lại tỏ ra khó xử: “Mẹ ơi, con không thể về được, mai em chồng con cưới, ở đây có phong tục, con mà về lúc này sẽ mang xui xẻo về nhà.” Bà mẹ chồng nó đứng bên cạnh hét lên: “Nếu mày chuyển cho tao 100 triệu, thì có thể xua đi vận xui, lúc đó con Nguyệt mới được phép về!” “Đó là bà ngoại đã nuôi con từ nhỏ! Con để mặc mẹ chồng lấy bà ngoại ra uy hiếp như thế sao?” “Con chịu thôi mẹ ạ, ở đây ai cũng giữ phong tục, lỡ có chuyện gì xảy ra, người bị đổ lỗi vẫn là con thôi, con không thể về được đâu.” Tôi chẳng còn cách nào, đành chuyển tiền theo yêu cầu, mong con gái lập tức quay về. Vì muốn gặp con gái, mẹ tôi cố gắng bám trụ thêm hai ngày nhờ vào máy móc, trong khoảng thời gian đó tôi gọi cho con gái không biết bao nhiêu cuộc, nó chẳng bắt máy lần nào, trái lại còn vui vẻ đăng ảnh chúc mừng đám cưới em chồng trên mạng xã hội. Trước khi nhắm mắt, mẹ tôi hỏi: “Nguyệt mất rồi phải không, nếu không sao ba năm qua chưa từng quay về thăm mẹ?” Tôi gật đầu theo dòng cảm xúc, vì thế mẹ tôi sửa lại di chúc, phần di sản vốn thuộc về Nguyệt được chia đều cho những người còn lại. Còn tôi, không chỉ sẽ kiện bà mẹ chồng vì tội tống tiền, mà từ nay cũng xem như không còn đứa con gái này. Trợ cấp sinh hoạt 50 triệu mỗi tháng từ trước đến nay, từ giờ về sau, cũng sẽ không còn nữa.
Mối Tình Trả Ơn Sau khi Tống Lương Thần bị gãy chân, tôi đã mất tròn 5 năm để chăm sóc anh ấy hồi phục. Thế nhưng, khi Từ Chân Chân dội cả bình rượu vang lên đầu tôi, anh lại không hề lên tiếng bênh vực. Qua khe cửa, tôi nghe thấy có người hỏi anh: “Anh không sợ cô ấy nổi giận à?” Anh ngạc nhiên nói: “Nổi giận? Sao có thể? Tư Vũ sẽ không giận đâu, cô ấy bỏ nhà đi cũng chưa từng quá một đêm.” Người kia không tin, anh bèn đưa ra một ví dụ: “Anh từng nuôi chó chưa? Khi anh giận và đuổi nó đi, nó có sủa lại anh không? Nó có rời khỏi nhà không?” Người kia chợt hiểu, lại hỏi: “Vậy nếu Chân Chân quay về, anh còn cưới Tư Vũ không?” Anh không trả lời. Một tuần sau, tôi chia tay Tống Lương Thần và rời khỏi nhà họ Tống. Về sau, tôi nghe nói thiếu gia nhà họ Tống vì muốn níu kéo vị hôn thê, đã lại tự ngã gãy chân lần nữa.
Lỡ Mang Thai Với Cậu Nhỏ Cậu nhỏ ép hỏi tôi đứa bé là của ai? Tay tôi run rẩy, bấm gọi cho “người đàn ông hoang dã” kia. Thế nhưng… tiếng chuông điện thoại lại vang lên ngay bên cạnh. “… Gọi… nhầm rồi…” Tôi nhìn chằm chằm vào gương mặt điển trai của anh, khuôn mặt của… Tần Mặc. Trong lòng như sóng lớn cuộn trào.
Tình Yêu Sách Giáo Khoa Sau khi ảnh hôn nhau của Tống Kỳ và cô em khóa dưới bị tung lên mạng, anh ta chẳng hề quan tâm mà giải thích với tôi một cách thờ ơ: “Chỉ là trò chơi ở bar thôi mà, em cứ nhất thiết phải làm lớn chuyện thì anh cũng chẳng biết phải làm sao.” Sau đó, tôi không còn hỏi về những tin đồn của anh ta nữa. Cho đến khi chuyện anh ta và cô em khóa dưới vào khách sạn bị phanh phui, anh ta mới chủ động gọi điện cho tôi để giải thích. Lúc đó, tôi đang ngồi trên đùi anh trai anh ta và hôn nhau. Người đàn ông vuốt cằm tôi, mỉm cười dịu dàng: “Bây giờ cậu ta tìm em, là muốn anh giết chết cậu ta à?” Tống Kỳ lập tức tức giận: “Mẹ kiếp, em đang ở với thằng đàn ông nào vậy?!” Ờ… Đang ở với anh trai anh…
Toái Hoa Phùng Xuân Sinh Ta nhặt được một tiểu nha đầu thoi thóp bên vệ đường, liền mang về nhà. Nào ngờ đầu óc nàng lại hỏng mất, suốt ngày mơ tưởng mình là công chúa trong cung. Ta há có thể nuông chiều nàng? Bắt nàng làm việc, dạy nàng cán bột, để khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào kia bị nắng chiếu đến đen bóng. Một ngày nọ, tiểu nữ nhi cùng ta tranh cãi, tức giận bỏ chạy. Ta tìm khắp nơi không thấy, lại thấy một thái giám trong cung đến. Hắn nói, Hoàng thượng truyền ta nhập cung. Rồi còn mỉm cười cúi người hành lễ: “Công chúa muốn mời ngài làm Hoàng tẩu của nàng.”
Kế Hoạch Bắt Giữ Mặt Trăng Anh không hứng thú với tôi. Thậm chí có thể dùng từ không kiên nhẫn để miêu tả. Nhưng tôi không hối hận vì đã hôn trộm anh tối hôm đó. Liệt nữ sợ triền lang (1), đóa hoa lạnh lùng như anh, chỉ có dính như keo 502 mới có hiệu quả. (1) một câu tục ngữ, ý chỉ dù cô gái có cương quyết đến đâu thì cũng sợ đàn ông lì lợm đeo bám. Thật trùng hợp, tôi chính là người như vậy.
Hoàng Hậu Mất Trí Nhớ Rồi Ngày hoàng thượng cưới thiên kim của thừa tướng, mọi người đều nói hoàng hậu điên rồi. Cung nữ vây thành một vòng dưới gốc cây đại thụ trăm năm ở điện Đoan Dương, ai nấy đều hốt hoảng. “Hoàng hậu nương nương, người mau xuống đây, trên đó nguy hiểm lắm!” “Hoàng hậu nương nương, chắc chắn hoàng thượng có nỗi khổ tâm, người hãy nghe ngài ấy giảo biện…à không là giải thích!” Ta nghe thấy bên dưới một mảnh oanh yến yến truyền đến, chỉ thấy ồn ào, bèn bực bội ngoáy ngoáy tai, buông lời khoác lác: “Hoàng thượng đứng núi này trông núi nọ, có mới nới cũ, bỏ rơi vợ con, hôm nay bản cung liền muốn nhảy xuống từ đây, sau đó đụng đầu, về sau mất trí nhớ, quên tên đàn ông phụ tình kia!” “Hoàng hậu nương nương, hãy suy nghĩ lại!” “Hoàng hậu nương nương, trong thoại bản đều là giả, người sẽ chỉ bị gãy tay gãy chân thôi, chứ không mất trí nhớ đâu!” Nghe vậy, ta bắt đầu có chút do dự, dù sao thì gãy tay gãy chân cũng không dễ nhìn. Đang lúc ta do dự, thái giám hô một tiếng “Hoàng thượng giá lâm”, dọa đến ta dưới chân trượt một cái, ngã thẳng xuống. Trong nháy mắt, tiếng ồn ào hỗn loạn tràn vào tai, chất lỏng ấm áp chảy từ trán ta chảy xuống, ta chỉ biết cuối cùng mình bị người ta bế lên, mơ mơ màng màng nghe thấy một câu: “Đốt hết thoại bản trong cung cho trẫm!” Ý thức dần mơ hồ, ta liền dựa vào cổ hắn ngủ thiếp đi.
Vận May Bất Ngờ
Đích Nữ Giả Điên Giả Ngốc Thứ muội định đầu độc ta thành kẻ ngốc. Nàng thay ta gả vào Đông cung làm Lương đệ, còn ta lại bị ép gả cho một tiểu tướng quân bạo ngược, tàn nhẫn. Đêm tân hôn, ta bị trói đưa vào động phòng. Trong lòng thầm suy nghĩ kế sách chạy trốn. Đúng vậy, ta giả ngốc. Ta chưa từng ăn những điểm tâm bị hạ độc ấy. Đông cung nước quá sâu quá đục, ta chỉ đành tương kế tựu kế. Không ngờ, khi khăn đỏ được vén lên, tân lang lại chính là tên điên mà trước đây ta từng phụ bạc. Tên điên nhìn thấy ta, liền đỏ mắt, càng phát điên rồi. Là ai tung tin đồn hắn không được? Hắn cả đêm cũng chưa từng buông tha ta.
Mỹ Nhân Chỉ Biết Nói Thật Ta là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, các công tử quyền quý trong kinh không ai dám cưới ta làm chính thất, nhưng tất cả đều muốn nạp ta làm thiếp, bịt miệng ta lại rồi giấu trong lầu vàng. Bởi vì ta mắc phải một chứng bệnh kỳ lạ, chỉ nói lời thật, mà mỗi lời thốt ra đều kinh người, thường khiến kẻ khác tức đến đau tim. Lục hoàng tử Tiêu Văn Thịnh ra tay nhanh nhất, thỉnh cầu chỉ dụ, nạp ta làm trắc phi. Sau khi tiến vào vương phủ, Thịnh Vương bóp chặt mặt ta, nghiến răng nói: “Nếu không nhờ dung nhan này, cái miệng của ngươi sớm đã khiến ngươi chết cả trăm ngàn lần rồi.” Ta cười khẩy một tiếng: “Sao? Lão Lục ngươi còn muốn hạ độc khiến ta câm sao?” Tiêu Văn Thịnh: “Ý kiến hay đấy.”
Khanh Hữu Nguyệt Quang Ta và tỷ tỷ là cặp song sinh, kiếp trước nàng và người nàng thương bị ép chia lìa, cả đời trầm luân nơi cung cấm. Còn ta, nhờ có sự hi sinh của tỷ tỷ, mà được sống cuộc đời như ý, kết duyên cùng người mình yêu thương, cùng nhau sống hạnh phúc. Nhưng rồi định mệnh lại đổi thay như một giấc mơ, khi ta mở mắt ra, mọi thứ đã quay về khoảnh khắc trước khi hoàng gia ban hôn. Ta đã nhân cơ hội này không chút do dự, quỳ xuống xin cha mẹ, cúi đầu thưa rằng: “Con gái nguyện ý gả cho Tam hoàng tử.” Tỷ tỷ sững sờ đứng yên, còn ta thì cúi đầu cắn răng, lòng nguyện dấn thân vào nơi sóng gió, chỉ mong tỷ tỷ kiếp này không phải trải qua khổ đau nào nữa.