Tình Cảm

Sau Khi Nữ Chính Bị Ép Yêu Nhìn Thấy Đạn Mạc

Sau Khi Nữ Chính Bị Ép Yêu Nhìn Thấy Đạn Mạc Khi tôi bị bắt nạt, bị gọi là ‘con nhỏ tàn nhang’. Nam thần trường Giang Tiêu đã cứu tôi khỏi cảnh khốn khó. Nhưng ngày tôi tỏ tình với anh, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận. 【Thương em bé, sắp bị nam chính công khai sỉ nhục thảm hại rồi, ngồi đợi xem cảnh nam chính theo đuổi vợ tụt quần.】 【Nhìn nữ chính thật khổ, việc bắt nạt chính là nam chính gây ra, cô ấy còn ngốc nghếch tưởng là tình yêu thật đến, sau này thậm chí còn bị hại đến mức tan nát gia đình, nam chính gì mà tệ thế này, nếu là tôi thì tối đó tôi ngồi tên lửa chạy mất dép rồi…】 【Tầng trên, không thích xem thì đừng xem, tôi chỉ thích xem kiểu kịch bản nam chính bái thiến đuổi vợ này, quá sướng rồi.】 【Con gái nhanh chạy đi, nam chính là cặn bã đó.】

Dựa Vào Bình Luận, Ta Chinh Phục Phu Quân Người Thú Rắn

Dựa Vào Bình Luận, Ta Chinh Phục Phu Quân Người Thú Rắn Bị Kỷ Dạ giam cầm ba năm, cuối cùng ta cũng trốn thoát khỏi đảo Xà. Nhưng ngay trước khi lên bờ, ta lại bị bắt về. Trong lúc tuyệt vọng, ta nhìn thấy dòng bình luận trôi nổi trên đỉnh đầu Kỷ Dạ: 【Cuối cùng cũng đến cảnh kích thích trong căn phòng nhỏ tối tăm rồi sao? Kỷ Dạ vốn là người thú rắn, ngoài mặt lạnh lùng nhưng thực chất rất trọng dục. Lần này nữ phụ suýt chạy thoát, chắc chắn đã chọc giận hắn, về đến nơi thì bảy ngày bảy đêm nàng đừng mong xuống giường.】 【Nữ phụ thật đáng thương, cố gắng chạy trốn, nhưng lại không biết mình bị gia đình dâng hiến cho phản diện. Cha, anh em trai và cả vị hôn phu của nàng đều đã quỳ dưới váy nữ chính từ lâu.】 【Nữ phụ ngốc quá, phản diện là Vương thú, ngay cả thể chất mê hoặc của nữ chính cũng không làm gì được hắn, vậy mà hắn lại điên cuồng yêu nàng. Chỉ cần nàng làm nũng một chút, hắn sẵn sàng dâng cả mạng sống cho nàng!】 Nhìn biểu cảm lạnh lẽo của Kỷ Dạ, ta lấy hết can đảm, nửa tin nửa ngờ mà hôn lên môi hắn. “Kỷ Dạ, ta sai rồi. Tha thứ cho ta lần này được không?” Nét giận dữ trên mặt Kỷ Dạ lập tức biến mất, khóe môi hắn khẽ nhếch lên: “Không được có lần sau!”

Dựa Vào Bình Luận, Ta Chinh Phục Phu Quân Người Thú Rắn

Dựa Vào Bình Luận, Ta Chinh Phục Phu Quân Người Thú Rắn Bị Kỷ Dạ giam cầm ba năm, cuối cùng ta cũng trốn thoát khỏi đảo Xà. Nhưng ngay trước khi lên bờ, ta lại bị bắt về. Trong lúc tuyệt vọng, ta nhìn thấy dòng bình luận trôi nổi trên đỉnh đầu Kỷ Dạ: 【Cuối cùng cũng đến cảnh kích thích trong căn phòng nhỏ tối tăm rồi sao? Kỷ Dạ vốn là người thú rắn, ngoài mặt lạnh lùng nhưng thực chất rất trọng dục. Lần này nữ phụ suýt chạy thoát, chắc chắn đã chọc giận hắn, về đến nơi thì bảy ngày bảy đêm nàng đừng mong xuống giường.】 【Nữ phụ thật đáng thương, cố gắng chạy trốn, nhưng lại không biết mình bị gia đình dâng hiến cho phản diện. Cha, anh em trai và cả vị hôn phu của nàng đều đã quỳ dưới váy nữ chính từ lâu.】 【Nữ phụ ngốc quá, phản diện là Vương thú, ngay cả thể chất mê hoặc của nữ chính cũng không làm gì được hắn, vậy mà hắn lại điên cuồng yêu nàng. Chỉ cần nàng làm nũng một chút, hắn sẵn sàng dâng cả mạng sống cho nàng!】 Nhìn biểu cảm lạnh lẽo của Kỷ Dạ, ta lấy hết can đảm, nửa tin nửa ngờ mà hôn lên môi hắn. “Kỷ Dạ, ta sai rồi. Tha thứ cho ta lần này được không?” Nét giận dữ trên mặt Kỷ Dạ lập tức biến mất, khóe môi hắn khẽ nhếch lên: “Không được có lần sau!”

Quay Lại Năm Chồng Tôi Là Đại Ca Trường

Quay Lại Năm Chồng Tôi Là Đại Ca Trường Ngày đi khám thai cùng chồng, chúng tôi gặp tai nạn xe hơi. Tôi quay trở lại thời trung học. Để có thể gặp được anh ấy sớm hơn, tôi chuyển trường đến nơi anh đang học. Chỉ là không ngờ rằng, người chồng từng nâng niu tôi trong lòng bàn tay, thời cấp ba lại là một tên đầu gấu nổi tiếng trong trường. Trên đường đi, anh ôm quả bóng rổ, xung quanh có cả đám người vây quanh như các vì sao xoay quanh mặt trăng. Tôi chắn trước mặt anh. Anh cau mày khó chịu: “Tránh ra.” Sau này. Tôi lạnh lùng đẩy anh ấy ra: “Tránh ra.” Anh khúm núm như một chú chó nhỏ, ôm chặt lấy tôi, không chịu buông tay. “Không muốn, bà xã, ôm anh chút đi~!”

A Dư

A Dư Tôi bị ung thư, nhưng bạn trai của tôi không biết. Anh ấy từng từ bỏ trường đại học mà mình mong muốn vì tôi. Cũng đã từng bỏ mặc tôi bị thương tại hiện trường vụ tai nạn để lo lắng chạy đến bên một người phụ nữ khác. Tôi đã chet, vào đúng ngày anh ấy và nữ thư ký cùng nhau đốt pháo hoa ở nước ngoài.

Chia Tay Càng Sớm Càng Tốt

Chia Tay Càng Sớm Càng Tốt Trước khi cưới, bạn trai tôi là Tống Lộ Thành, mua một căn nhà bằng cách vay ngân hàng. Anh nói: “Đây là món quà cưới bố mẹ anh chuẩn bị cho tụi mình, bất ngờ chưa?” Quả thật là “bất ngờ lớn”. Vì tiền vay mua nhà vừa đúng 90% thu nhập hàng tháng của anh ta. Sau này, khi không thể xoay kịp tiền trả nợ, anh quay sang tôi: “Vợ à…” Tôi cắt lời: “Tỉnh lại đi, anh đâu có vợ đâu.”

Cả Trường Hùa Nhau Ăn Hiếp Tôi

“Trường học trao suất tiến cử cho kẻ bắt nạt tôi, tôi bỏ cuộc. Thi Olympic Vật lý? Không đi. Đại diện phát biểu? Không nói. Bảy trường liên khảo? Tôi nộp giấy trắng! Ban giám hiệu đến thanh tra, chỉ định tôi tiếp kiến? Việc này thì phải gặp. Tôi bước thẳng lên tố cáo: “Bố, trường làm trò mờ ám.”

Duyên Kiếp Trăm Năm

Duyên Kiếp Trăm Năm Tôi là quỷ sai, cũng chính là “Thần Chết” trong lời đồn của mọi người. Lúc này, tôi đang ngồi xổm trong phòng phẫu thuật, thúc giục bác sĩ: “Anh đẹp trai, làm nhanh tay lên, tôi còn phải tan làm nữa.” Bác sĩ không chút cảm xúc liếc nhìn tôi một cái: “Không làm nữa.” Tôi: “?!” Bác sĩ bây giờ đều tùy hứng thế này sao?

Hè Sang Không Đợi Xuân Thu

Hè Sang Không Đợi Xuân Thu A tỷ ta là một độc y, có thể giải mọi loại độc trên đời. Phò mã bị trúng kịch độc ở phía dưới bụng, công chúa liền mời A tỷ vào kinh chữa trị. A tỷ đã cứu hắn khỏi tay thần chết, nhưng phò mã lại nói rằng A tỷ đã nhìn thấy thân thể của hắn. Để tỏ lòng trung thành với công chúa, hắn móc mắt A tỷ, chặt đứt đôi tay nàng. Sau đó, dùng một tấm chiếu cuốn lấy, ném nàng cho lũ chó hoang ăn thịt. Khi tin dữ về cái chết của A tỷ truyền về nhà, đại ca không nói một lời. Huynh lặng lẽ soi gương chải tóc, sau đó nắm tay ta đi thẳng vào kinh thành. Từ hôm đó, trong phủ công chúa xuất hiện một gã mã nô mới. Người này dáng dấp cực kỳ tuấn tú, lại am hiểu mị thuật. Công chúa nhìn đến ngây ngẩn, tuyên bố muốn bỏ phò mã.

Nữ Xuyên Sách Mau Cút Đi!

Nữ Xuyên Sách Mau Cút Đi! Cô gái xuyên sách đem lòng yêu trúc mã của tôi. Chính cô ta tuyên bố rằng chính cô ta mới là nữ chủ, sẽ cùng trúc mã của tôi yêu nhau suốt cuộc đời này. Còn tôi chỉ là bia đỡ đạn thứ N, đã định trước sẽ trở thành hòn đá lót đường cho bọn họ trên con đường tình yêu. Tôi không tin. Cho đến khi tôi nhìn thấy trúc mã của mình, người đã từng kháng cự cô gái xuyên sách, giờ lại xịt lên mình nước hoa dành dành yêu thích nhất của cô ta, vì cô ta mà hủy bỏ hôn ước với tôi ở nơi công cộng. “Nhược Mai, anh từ trước đến giờ chưa từng thích một người nào nhiều như vậy, từ nhỏ đến lớn, em là người hiểu chuyện nhất, em nhất định sẽ thành toàn cho bọn anh, có đúng không?”. “Sau khi hủy bỏ hôn ước, em vẫn là em gái của anh!”. Tôi ngơ ngác nhìn anh ấy, hóa ra, thanh mai trúc mã thật sự không thể vượt qua được địch từ trên trời giáng xuống. Cô ta chỉ mất có ba tháng, liền có thể đánh bại hai mươi năm của tôi.

Một Kiếp Chấp Niệm

Một Kiếp Chấp Niệm Ta chuẩn bị chịu sự xử quyết từ chính tay nam chính chính đạo, vừa mới quyết định nằm yên chịu chết. Bỗng trên trời vọng xuống một lời nhắn: “Làm nũng đi, hắn sẽ dâng cả mạng cho ngươi.” Chọc tức hắn đến chết ư? Ý kiến hay đấy. Ta nắm lấy tay nam chính lạnh lùng, bóp giọng nũng nịu. “Ca ca, đau quá, tha cho ta đi mà~” Đồng tử hắn chấn động, gương mặt băng lãnh tựa núi tuyết từng chút một tan rã. “Ngươi đang làm cái gì?” Cuối cùng, ta vẫn bị một kiếm xuyên qua. Vừa khóc vừa bò muốn chạy trốn, nam tử lại ôn nhu khuyên. “Thả lỏng đi, nếu không sẽ đau đấy.”

Bà Nội Quyết Định Ly Hôn

Bà Nội Quyết Định Ly Hôn Vào ngày đại thọ 60 tuổi của bà nội, bà quyết định ly hôn. Lý do chỉ vì một chuyện tưởng chừng nhỏ nhặt: Bà giúp người khác nấu ăn trong tiệc cưới và nhận 200 tệ tiền công, nhưng ông nội đã tát bà trước mặt bao nhiêu người. “Bà chỉ nấu ăn thôi, mà dám đòi 200 tệ! Sao lại lòng dạ hiểm độc như vậy? Bà làm tôi mất mặt với cả làng rồi!” Người trong làng đều bảo ông nội là người tốt bụng, còn bà nội thì keo kiệt, hay tính toán. Sau khi ly hôn, mọi người khuyên ông nên xin lỗi, nhưng ông kiêu ngạo nói: “Bà ấy chẳng là gì khi không có tôi, nhiều nhất là một tháng, bà ấy sẽ quay lại thôi.” Thế nhưng, bà nội rời xa ông và dựa vào tay nghề nấu ăn để gây dựng sự nghiệp thành công ở thành phố lớn, trở thành một người nổi tiếng với hàng triệu người theo dõi, một bài quảng cáo cũng kiếm được mười vạn tệ. Bấy giờ, ông nội bắt đầu chạy theo, trông mong gọi tên bà: “Thục Phân, anh sai rồi, em quay về với anh đi.”

Nhật Ký Làm Di Nương

Nhật Ký Làm Di Nương Khi ta còn làm đại nha hoàn ở phủ Tuyên Bình hầu, cuộc sống trôi qua sung sướng giốngnhư tiểu thư vậy. Tam tiểu thư tuy là con thứ của hầu phủ, hơn nữa mẫu thân chỉ là một di nương không được sủng ái, nhưng phu nhân hầu phủ lại là người độ lượng, hiền đức, đối xử với đích thứ như nhau. Dù là con của ai sinh ra, các tiểu thư thiếu gia đều được ăn mặc dùng đồ tinh xảo xa hoa, người nào cũng được nuôi dưỡng sung sướng, quý giá như vàng ngọc. Ta là đại nha hoàn nhất đẳng, đồ ăn thức uống đều là đồ tốt mà tam tiểu thư thưởng xuống. Công việc hằng ngày chỉ là hầu hạ tam tiểu thư đọc sách viết chữ, đánh đàn thêu hoa, nói chuyện vui đùa, đúng là mười ngón tay không dính nước mùa xuân, so với tiểu thư nhà giàu cũng chẳng kém cạnh gì. Người ta đều nói rằng đại nha hoàn như ta sau này sẽ theo tiểu thư xuất giá, rồi đến lúc thích hợp sẽ hầu hạ cô gia, trở thành trợ thủ đắc lực của tiểu thư trong nội trạch. Nói cho dễ hiểu thì chính là di nương, thiếp thất. Đúng vậy, trở thành di nương chính là mục tiêu phấn đấu cuối cùng của ta – một đại nha hoàn.

Lớp Học Thú Cưng

Lớp Học Thú Cưng Tôi mở một trường mẫu giáo, chỉ nhận học sinh là động vật. Đến gần mùa đông, một con mèo tam thể đến gõ cửa. “Xin hỏi, tôi không có phụ huynh, liệu có thể nhập học không?” “Nếu không được, tôi có thể làm bảo vệ, lương chỉ cần một con cá khô nhỏ.” “Còn nếu vẫn không được, cũng không sao. Tôi ngủ một giấc, đông qua là xong.” Về sau, bên cạnh tôi luôn có một tiểu hoa mai. Tôi đi đến đâu, hoa mai nở đến đó.

Phượng Điệp Trong Mộng

Phượng Điệp Trong Mộng Thái tử và Yến Vương là huynh đệ song sinh, từ khi sinh ra đã có thể cảm nhận ngũ giáccủa nhau. Cho nên, mỗi lần ta cùng Thái tử viên phòng, Yến Vương đều…?! Ta đã làm Thái tử phi suốt ba năm, mới biết người khiến ta nhất kiến chung tình trong buổi du xuân ngoại ô năm đó chính là Yến Vương. Gả sai người rồi, vậy thìđâm lao phải theo lao thôi. Một lần nọ, sau khi cung yến kết thúc, ta dùng đai lưng trói tay Thái tử, xoay người làm một lần nữ thổ phỉ. Đợi đến khi ta mệt mỏi nằm trong lòng hắn, bên tai bỗng vang lên một giọng nói lười biếng: “Hoàng tẩu, nàng bình thường trước mặt hoàng huynh ta, cũng chủ động như vậy sao?” Hỏng rồi! Hắn là Yến Vương, không phải Thái tử! Ta run rẩy cả người, Thái tử đang xách kiếm chạy đến đây…

Ngụy Thị Song Thư

Ngụy Thị Song Thư Trước ngày thành thân, ta và đích tỷ bị đổi hôn. Người đính hôn với đích tỷ – Tiểu tướng quân – nói rằng người hắn yêu thật ra là ta, còn trạng nguyên lang đính hôn với ta lại nói rằng hắn thích đích tỷ. Ta biết, bọn họ đã trọng sinh. Tiểu tướng quân muốn đổi lấy một người địa vị thấp, không thể sinh con, để nuôi dưỡng con riêng cho hắn. Trạng nguyên lang muốn đổi lấy một quý nữ dễ thao túng, để hắn an tâm làm kẻ ăn bám. Ta cười, bọn họ đúng là thú vị thật. Chẳng lẽ nhìn ta và tỷ tỷ, bọn họ nghĩ ngoài hai người họ ra chúng ta không còn lựa chọn nào khác sao?

Bán Giang Yên Vũ

Bán Giang Yên Vũ Ta nhặt được một phu nhân nghèo túng ở dưới chân Hoàng thành. Từng chén từng chén hoành thánh đút xuống, cứu mạng bà. Sau đó bà ấy đột nhiên biến mất. Vào mùa thu, sạp hoành thánh có một thái giám đến. Nói Hoàng hậu triệu ta vào cung làm bạn đọc của Thái tử. Ta khó xử nói: “Ta cái gì cũng không biết, ta chỉ biết làm hoành thánh thôi.” Lão thái giám híp mắt suy nghĩ một lát. “A, vậy dạy Thái tử làm hoành thánh đi.”

Niệm Niệm Sơn Hà

Niệm Niệm Sơn Hà Khi Minh Dung gặp Đoan Mộc Vũ, một người chín tuổi, một người mười bốn tuổi, một người là cháu gái của Thừa tướng, một người là “con rể nuôi từ nhỏ” được chọn. Khi đó, thiếu niên tràn đầy nhiệt huyết và nghị lực, sắc bén như một thanh bảo k//iếm. Hắn nhìn chằm chằm vào bóng dáng nhỏ bé trên ghế dài, đôi mắt như chảy m//áu, như thể hắn đang phải chịu một sự ủy khuất rất lớn. Minh Dung đang dựa vào ghế dài với vẻ mặt ốm yếu, rõ ràng là ở độ tuổi ngây thơ và hoạt bát, nhưng vẻ mặt lại đầy suy sụp, giống như một lão thái thái già yếu. Nàng để cho Đoan Mộc Vũ chửi bới không ngừng, chỉ cuộn người trong chiếc áo lông cáo của mình, ho một lúc rồi dùng khăn tay che miệng, sau đó ngẩng đầu lên, sắc mặt tái nhợt, thờ ơ nhìn thiếu niên, không vui cũng không buồn: “Ngươi yên tâm, có lẽ ta sẽ không sống nổi qua ngày… cập kê đâu.”

Trò Chơi Ngược Cặn Bã

Trò Chơi Ngược Cặn Bã Ta đã được tái sinh. Kiếp trước, Bạch thị mà ta hết mực cưng chiều đã đẩy ta xuống dòng sông băng giá chết đuối. Cái chết thật oan uổng, thật uất ức, thật không cam lòng. Ta được tái sinh vào thời điểm nàng vừa mới trở thành quả phụ. Nàng khóc lóc tìm ta cầu cứu như kiếp trước: “Biểu ca, ta sợ lắm, chàng ở bên ta được không?” Ta điên rồi mới ở bên nàng. Ả nữ nhân lòng dạ rắn rết. Nàng và lũ con vô tâm của nàng hãy đi chết hết đi. Ta sẽ nuôi dạy con đẻ của mình thật tốt. Cố gắng hết sức để chúng có một tương lai tốt đẹp. Nếu còn hồ đồ thì ta phải tự tát cho mình hai cái! Nhưng, từ miệng con gái nàng, ta đã biết được một sự thật còn kinh khủng hơn

Giấc Mơ Làm Tiểu Thiếp

Giấc Mơ Làm Tiểu Thiếp Cha cướp tiền dành dụm qua đông để mua rượu, còn toan bán nương vào lầu xanh để rước tiểu thiếp về nhà. Nương không chịu được, đã lén bế tiểu muội bỏ đi. Nhưng ta không trách nương, chỉ mong nương đừng quay trở lại nữa. Bởi vì, ta sắp trở thành một tiểu thiếp mà nương ghét nhất rồi.